Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 88: Phụ thân là khất cái? [ 6 ]



Đông Phương Ngữ Hinh than một tiếng:

“Ngẫm lại Hoan Hoan khả năng ở đâu, hoặc là phái người đi tìm bé đi?”

Ý tứ của nàng đã thật rõ ràng, không có nữ nhi của nàng, Đông Phương Ngữ Học cũng đừng nghĩ ra được.

Nếu Tưởng Văn Cầm đủ thông minh, hẳn là biết muốn làm như thế nào .

*****

“Mỹ nam......”

Lúc Hoan Hoan tỉnh lại, nhìn đến mỹ nam ngồi ở một bên cùng bé, mơ hồ lau ánh mắt.

“Tỉnh?” Xem Hoan Hoan cuối cùng cũng tỉnh lại, Uất Trì Tà Dịch nhếch miệng cười:

“Đói bụng sao? Muốn ăn gì đó trước hay không?”

“Mỹ nam, Hoan Hoan không đói bụng......” Hoan Hoan dụi dụi mắt, trong đầu lại nghĩ tới chuyện mà bé nghe được, khuôn mặt nhỏ nhắn liền suy sụp xuống.

“Không đói bụng a......”

Uất Trì Tà Dịch nhìn dáng vẻ của Hoan Hoan không vui, tâm tình của hắn cũng đi theo không tốt, hắn không muốn tiểu nha đầu này không vui.

“Ta đoán một chút xem vì sao Hoan Hoan không muốn ăn cái gì? Di, Tiểu Hoan Hoan trên người cháu sao lại thối như vậy a, có phải nên tắm rửa trước một cái hay không?”

Làm bộ bịt mũi, Hoan Hoan nghi hoặc nhìn nhìn quần áo của mình, vẫn là một thân quần áo lúc trước, có thể thật sự là có mùi.

“Cũng không phải...... Mỹ nam, sao cháu có cảm giác đầu óc choáng váng?”

Choáng váng đầu? Trong lòng Uất Trì Tà Dịch căng thẳng, vội vàng vươn tay sờ sờ cái trán của Hoan Hoan, có chút nóng.

Hắn vội đỡ Hoan Hoan nằm xuống, sau đó bắt mạch cho bé.

“Mỹ nam, Hoan Hoan thật là đứa nhỏ của khất cái sao?”

Hoan Hoan nằm, nhìn nam nhân đẹp mắt này, hai mắt chớp chớp, bất an hỏi.

“Hoan Hoan, cháu để ý sao?”

Không biết nên trả lời vấn đề của Hoan Hoan thế nào, Uất Trì Tà Dịch có chút khó xử, hắn không muốn để Hoan Hoan biết sự thật kia, nhưng cũng biết, lừa bé cũng không tốt.

Hoan Hoan là đứa bé thông minh, sớm muộn gì bé cũng sẽ biết đến.

“Cháu không biết......”

“Mặc kệ phụ thân của cháu là ai, mẫu thân cháu đều rất yêu ngươi, đúng hay không?”

Hoan Hoan cũng không gặp qua chuyện lớn gì, bỗng nhiên gặp được loại sự tình này, cho dù là người lớn cũng sẽ không chịu nổi .

“Cháu...... Mỹ nam, vậy thúc sẽ không thích Hoan Hoan sao?”

Khất cái a, lúc bé đi ra từ tướng quân phủ, ở trên đường nhìn đến qua khất cái, nghĩ đến phụ thân chính mình có thể là một người trong bọn họ, trong lòng bé liền đặc biệt không thoải mái.

“Tự nhiên sẽ không a...... Hoan Hoan, ta thích chính là cháu, cũng không phải là phụ thân hoặc là mẫu thân của cháu......”

Uất Trì Tà Dịch đứng dậy, quần áo lại bị người giữ chặt, Hoan Hoan đáng thương hề hề túm hắn:

“Thúc thúc, không cần rời đi Hoan Hoan như vậy thực không tốt......”

Thân mình Uất Trì Tà Dịch cứng đờ, tiểu nha đầu này, sao lại mẫn cảm như vậy chứ?

“Hoan Hoan bị bệnh, ta muốn đi kê thuốc cho cháu, để cho bọn họ đi bốc thuốc, ta cũng không phải là dời khỏi cháu a......”

Uất Trì Tà Dịch nhẫn nại giải thích , Hoan Hoan do dự một chút, mới nới tay, nhưng mà hai mắt cũng là gắt gao theo dõi hắn, không cho hắn rời khỏi tầm mắt của mình một bước.

“Hoan Hoan, một lát nữa thì tốt rồi......”

Kê một phương thuốc xong, kêu Trình Dục đi qua cầm lấy bốc thuốc, Uất Trì Tà Dịch trở về tiếp tục bồi Hoan Hoan, nhưng lại phát hiện, bé đã ngủ.

Đứa nhỏ này......

Uất Trì Tà Dịch bất đắc dĩ thở dài, nữ nhân, chung quy là không có làm được hứa hẹn của nàng.

Hoan Hoan, vẫn là nhận đến thương tổn.

Hoan Hoan bị bệnh, nhưng không giống như suy đoán của Uất Trì tà Dịch là uống thuốc liền không có việc gì như vậy, lúc nửa đêm bỗng nhiên lại bị sốt cao, toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn đều đỏ bừng.

“Chủ tử, như vậy không được a...... Đã uống lên thuốc đến hai lần, cũng không bớt nóng a......”

Trình Dục bất an nói, Uất Trì Tà Dịch cũng là gấp gáp không được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.