Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 922: Giám thị



Mà bây giờ, bọn họ vẫn luôn không quay lại, nghe được chỗ ở của Long vương , Tề Sơ rất hưng phấn.

Hắn cảm giác bảo vệ vị trí của mình , chỉ cần hợp tác với Long vương .

“A?”

Long vương nhíu nhíu mày, buồn cười nhìn Tề Sơ:

“Hợp tác sao? Ngươi cho là bản vương cần sự hợp tác của ngươi ?”

Hắn đây là đang làm ra vẻ, Tề Sơ cũng biết, vội hỏi:

“Thực lực của Long vương , Tề Sơ ta đương nhiên biết, chỉ có điều. . .”

Trong lòng của hắn có phần bất an, Long vương này , có người nói tính tình thật không tốt, ngộ nhỡ mất hứng một cái , có lẽ sẽ trực tiếp diệt mình.

“Chỉ có điều, ta đang suy nghĩ, Long vương khẳng định cũng là một người tìm người tài như khát nước, mà Tề Sơ tuy rằng bất tài, chỉ nguyện ý cả đời dốc sức vì long vương . . .”

Cái này. . .

Long vương trầm tư, hắn quả là rất nhanh chiếm lĩnh rất nhiều nơi, nhưng. . .

Tốc độ của hắn quá nhanh, giết quá nhiều người, thông thường thủ hạ đều là khống chế thành dạng con rối, bình thường không có mấy người.

Mọi người đối với hắn chỉ có sợ hãi, bất an, này. . .

Dốc sức vì hắn , được như thế cũng không có mấy người.

Vì vậy, Tề Sơ nói vậy, ngược lại khiến cho hắn có vài phần động lòng . . .

Ánh mắt của hắn vẫn luôn đang nhìn Tề Sơ, đương nhiên cũng biết tính toán của hắn ta, hắn ta có mưu đồ.

Mà nữ nhân bên cạnh hắn ta. . .

Long vương nhìn sang, một thân hắc y đơn giản , không có trang phục lộng lẫy, lại có một kiểu thùy mị khác.

Người nữ nhân này. . .

Thoạt nhìn cũng có vài phần ý tứ. . .

Long vương cười ha ha:

“Cái này, bản vương có thể suy tính một chút. . .”

Hắn không đáp ứng ngay, nhưng là không làm khó bọn họ, Tề Sơ tiễn một hơi:

“Tạ ơn Long vương. . .”

Long vương phất tay một cái, ý chỉ người dẫn bọn hắn xuống phía dưới, thủ hạ của hắn, tất nhiên là phải trung thành và tận tâm, nếu không, chính hắn cũng không an lòng.

“Long vương, tên Tề Sơ này , ta cảm giác không tin cậy lắm. . .”

Bạch Sử thấy bọn hắn đi, vội vàng đi ra, khuyên nhủ.

“A? Nói như thế nào?”

Bạch Sử nói một lần tình trạng của Tề Sơ , Long vương chợt cười ha hả:

“Ý của ngươi là, hắn là vì củng cố địa vị của mình mới đến tìm bản vương, muốn cùng bản vương hợp tác sao?”

Bạch Sử gật đầu, người này không có năng lực gì, ngược lại thật biết nghiên cứu.

“Người như vậy, dễ dàng nắm giữ nhất . . .”

Long vương tính toán thở dài nói:

“Nếu như là hắn ta, lúc thanh tỉnh, bản vương biết, mặc kệ điều kiện gì, hắn ta cũng sẽ không đồng ý. . .”

Nếu là muốn hạ độc cho Tà Dịch , vẫn thật không dễ dàng a, người kia đánh bậy đánh bạ, nếu không, hắn cũng sẽ không nhiều giúp đỡ như thế .

“Vương nói là Uất Trì Tà Dịch?”

Long vương gật đầu, Bạch Sử cũng than thở:

“Vậy ý của vương là. . .”

“Giám thị Tà Dịch, về phần hắn, trước quan sát hai ngày đi. . . Được rồi, cho dù là hắn chủ động tới, nên thêm gì đó cũng không thể thiếu được. . .”

Bạch Sử gật đầu, thủ hạ của Long vương bây giờ, không có một ai không trúng độc.

Bọn họ cũng không dám phản bội Long vương, bởi vì kết quả kia, không ai có thể chịu nổi ——

“A. . . Buồn chán muốn chết, ta nên đi ra ngoài như thế nào nha. . .”

Tiểu Hoan Hoan cho rằng gặp được bọn họ, Long vương, hoặc là cha.

Chỉ là, để cho bé kỳ quái là, bọn họ dĩ nhiên cũng không xuất hiện.

Tiểu Hoan Hoan cảm giác rất không bình thường, nhưng. . .

Hẳn là sẽ không, bọn họ sẽ không quên mình. . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.