Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 961: Ngủ lâu không tỉnh



Haizz, dường như hắn vẫn luôn rất vô dụng, Hinh nhi theo hắn, luôn luôn lo lắng, chạy ngược chạy xuôi mà? ——

Thật ra, trạng thái của Đông Phương Ngữ Hinh cũng không tốt, nàng vẫn luôn đang kiên trì, mong muốn giấu giếm bọn họ.

Nhưng thời gian ngủ càng ngày càng dài!

Chỉ có điều, có phụ nữ có thai cũng tương đối tham ngủ, cái này mọi người cũng đều biết, vì vậy cũng sẽ không quá mức để ý.

Trái lại Nữ vương, luôn luôn lo lắng nhìn nàng.

Lòng của phụ nữ, dường như có vẻ sẽ tỉ mỉ một chút, cái này ngược lại cũng bình thường.

Rốt cục, có một ngày, Đông Phương Ngữ Hinh ngủ xong, không tỉnh lại nữa...

“Hinh nhi... Hinh nhi...”

Cũng đến trưa rồi, Đông Phương Ngữ Hinh vẫn chưa tỉnh như cũ .

Nữ vương đến gọi nàng, lại phát hiện cho dù bọn họ gọi như thế nào nàng cũng không nghe thấy.

Đây... Dường như đến thời điểm nghiêm trọng nhất Đông Phương Ngữ Hinh đã từng nói rồi ...

Nàng ngủ thiếp đi, có thể vĩnh viễn cũng không thức dậy nổi.

“Hinh nhi...”

Không thể tin được nàng thực sự sẽ cứ ngủ như vậy, Nữ vương không nhịn được khóc ——

Tiếng khóc truyền ra ngoài, quốc sư nghe được cũng chạy vào, thấy tình huống bên trong, có phần không thể tin được:

“Mẫu thân, Hinh nhi nàng...”

Đã từng, cho rằng đó chẳng qua là lão hòa thượng nói chuyện giật gân, nhưng bây giờ...

“Gọi Chích lão, bà ấy là luyện đan sư lợi hại nhất, có lẽ bà ấy có biện pháp...”

Nữ vương nghĩ đến Chích lão, giống như bắt được một cọng rơm cứu mạng, liền vội vã bay ra ngoài.

“Hinh nhi...”

Nữ vương đi ra, quốc sư ngồi xuống ở bên người Đông Phương Ngữ Hinh , hắn ngẩng đầu, vẻ run rẩy hiện ra ngoài.

Đến bên trên lỗ mũi Đông Phương Ngữ Hinh , cảm thụ được tiếng hít thở yếu ớt.

May là, không có việc gì, có hơi thở.

Nhưng...

Tay hắn bỗng nhiên hạ xuống, cầm tay nhỏ bé của Đông Phương Ngữ Hinh .

Đã từng, hắn cũng muốn nắm tay của Đông Phương Ngữ Hinh .

Thế nhưng không có, hắn thấy được tình cảm của Đông Phương Ngữ Hinh và Uất Trì Tà Dịch , cho nên lựa chọn rời khỏi.

Làm bạn bè ,ca ca của bọn họ, bảo vệ nàng.

Nhưng bây giờ thì sao?

“Hinh nhi, hay là, ngươi và hắn cùng một chỗ cũng không thích hợp...”

Con người của Tà Dịch không sai, tốt, đối với Đông Phương Ngữ Hinh càng tốt không có gì để nói.

Nhưng...

Bọn họ cùng một chỗ không thích hợp, lúc bọn họ ở chung với nhau , luôn sẽ có phiền phức đếm không hết.

Nếu như, lúc trước có thể lựa chọn lại một lần nữa, hắn nhất định sẽ không cứ lặng lẽ bảo vệ nàng như vậy .

“Hinh nhi, ngươi không thể lại cứ ngủ như vậy, ngươi có tiểu Hoan Hoan, ngươi còn có một cái đứa nhỏ chưa chào đời a...”

Tuy rằng đứa bé kia không phải là của mình, nhưng...

Hắn vẫn mong muốn hài tử không có việc gì như cũ.

“Hinh nhi...”

Chích lão nghe được tin tức, cũng có chút không thể tin được, bà và Liệt lão đã vội vã tới , thấy cái nữ nhân không có chút sức sống kia , mũi cay cay.

Bà nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy nàng , nàng còn suy yếu hơn bây giờ .

Nhưng khi đó, nàng không buông tha, cố gắng vượt qua rồi, vậy bây giờ, hẳn là cũng có thể như vậy.

Bà đã vội vàng chạy tới, quốc sư cũng vội vàng mau tránh ra để cho bà bắt mạch, mặc dù mọi người biết việc bắt mạch này cũng không có tác dụng bao nhiêu —

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.