Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 991: Không yên lòng



Edit: voi còi

Biết Tiểu Lang bọn họ không có khả năng thật sự thay đổi chủ ý, Đông Phương Ngữ Hinh cũng ngăn cản không được, rõ ràng cô cũng không quản, nghiên cứu kế hoạch xuyên không của cô......

Chẳn qua, thật đáng tiếc, xuyên không không có căn cứ khoa học nào.

Mà trên Internet tiểu thuyết xuyên không là không ít, nhưng biện pháp xuyên không đủ loại, đáng tin cô lại không thấy được......

Tỷ như......

1, tai nạn xe cộ xuyên không......

Có phải cô cũng nên đi ra ngoài tìm cái xe đánh lên hay không? Đông Phương Ngữ Hinh lắc đầu, cái này không đáng tin.

2, sét đánh xuyên...... Thời gian gần đây, không sấm, không đổ mưa, cô chỉ muốn thử xem cũng không có khả năng a.

3, nhảy lầu xuyên...

4, sinh bệnh xuyên...

Nhiều biện pháp như vậy, sao cô có cảm giác, đều là cùng một chữ có liên quan đâu?

Chết......

Bọn họ, nhưng là kiêng kị nhất nói chữ này.

Nhưng bây giờ, Đông Phương Ngữ Hinh bắt đầu nghiêm cẩn suy tư ý tứ của chữ này......

Nếu như, thật sự có thể, cô tình nguyện......

Thế nhwung ngộ nhỡ không được đâu? Không công đã chết, không chỉ không xuyên không được, mà thân thể của mình bên này cũng......

Không, không được, những thứ này đều là gạt người, cô sẽ không ngu xuẩn như vậy.

Chuyện xuyên không nghiên cứu không xong, cô bắt đầu nghiên cứu độc dược.

So sánh với xuyên không, độc dược có vẻ dễ dàng hơn.

Dù sao, có thể tra được cũng không thiếu --

“Hâm Nhi......”

Vu Thiển Thiển vắng mặt vài đã trở lại, hôm nay lại bỗng nhiên chạy trở về.

“Thiển Thiển, cậu còn biết trở về gặp mình a......”

Đông Phương Ngữ Hinh cũng không có rời máy tính, cô quay đầu cười nhìn bạn tốt của mình.

Thấy Đông Phương Ngữ Hinh vẫn đang nhìn máy tính như cũ, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thiển Thiển tối sầm lại, cô biết Đông Phương Ngữ Hinh đang tra cái gì vậy......

Chính là, cô ấy còn muốn chạy như vậy sao?

Tuy rằng biết bên kia có chuyện cô ấy vướng bận, nhưng......

Trong lòng Vu Thiển Thiển vẫn có chút bị thương như cũ.

Cô nhìn Đông Phương Ngữ Hinh, thở dài:

“Có tìm được manh mối gì không?”

Đông Phương Ngữ Hinh lắc đầu, loại chuyện này cũng không dễ dàng như vậy.

“Hâm Nhi, bọn họ liền quan trọng như vậy sao?”

Đã từng, xem qua rất nhiều chuyện xưa, tiểu thuyết, TV điện ảnh, nói cái gì nữ nhân vì một người nam nhân có thể làm thế nào thế nào.

Vu Thiển Thiển vẫn luôn cảm giác cực kỳ vớ vẩn, cô biết chính mình là tuyệt đối sẽ không làm chuyện ngu như vậy.

Nhưng nhìn dáng vẻ bây giờ của Đông Phương Ngữ Hinh......

“Mình không bỏ xuống được bọn họ......”

Đông Phương Ngữ Hinh than một tiếng, trên mặt có nhàn nhạt bất đắc dĩ......

“Cậu không bỏ xuống được bọn họ, vậy chúng ta đây đâu?”

Chẳng lẽ chúng ta cậu là có thể buông?

Vu Thiển Thiển rất muốn hỏi như vậy, nhưng đáp án này, tựa hồ đã có.

“Thiển Thiển, một ngày nào đó, cậu cũng sẽ gạp được một người nam nhân như vậy ......”

Vu Thiển Thiển khinh thường cười:

“Không có khả năng......”

Cô mới không tin đâu, làm sao cô có thể sẽ vì một người nam nhân buông tha cho thân nhân của mình?

Tuy rằng, bọn họ không phải thân nhân chân chình của mình, không có quan hệ huyết thống, nhưng tình cảm giữa bọn họ, so thân nhân đều phải thân hơn rất nhiều.

Lo lắng than một tiếng, Đông Phương Ngữ Hinh lắc đầu:

“Thiển Thiển, nếu như cậu nói là ba năm trước, mình sẽ nói như thế nào......”

Nếu là ba năm trước, nếu là thời điểm đó, Đông Phương Ngữ Hinh tất nhiên cũng sẽ......

Vu Thiển Thiển cả kinh, cô nghĩ đến thời điểm lúc trước của bọn họ......

Lúc đó, Đông Phương Ngữ Hinh đồng dạng cũng không tin tưởng cái gì tình yêu.

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Edit: voi còi

Biết Tiểu Lang bọn họ không có khả năng thật sự thay đổi chủ ý, Đông Phương Ngữ Hinh cũng ngăn cản không được, rõ ràng cô cũng không quản, nghiên cứu kế hoạch xuyên không của cô......

Chẳn qua, thật đáng tiếc, xuyên không không có căn cứ khoa học nào.

Mà trên Internet tiểu thuyết xuyên không là không ít, nhưng biện pháp xuyên không đủ loại, đáng tin cô lại không thấy được......

Tỷ như......

1, tai nạn xe cộ xuyên không......

Có phải cô cũng nên đi ra ngoài tìm cái xe đánh lên hay không? Đông Phương Ngữ Hinh lắc đầu, cái này không đáng tin.

2, sét đánh xuyên...... Thời gian gần đây, không sấm, không đổ mưa, cô chỉ muốn thử xem cũng không có khả năng a.

3, nhảy lầu xuyên...

4, sinh bệnh xuyên...

Nhiều biện pháp như vậy, sao cô có cảm giác, đều là cùng một chữ có liên quan đâu?

Chết......

Bọn họ, nhưng là kiêng kị nhất nói chữ này.

Nhưng bây giờ, Đông Phương Ngữ Hinh bắt đầu nghiêm cẩn suy tư ý tứ của chữ này......

Nếu như, thật sự có thể, cô tình nguyện......

Thế nhwung ngộ nhỡ không được đâu? Không công đã chết, không chỉ không xuyên không được, mà thân thể của mình bên này cũng......

Không, không được, những thứ này đều là gạt người, cô sẽ không ngu xuẩn như vậy.

Chuyện xuyên không nghiên cứu không xong, cô bắt đầu nghiên cứu độc dược.

So sánh với xuyên không, độc dược có vẻ dễ dàng hơn.

Dù sao, có thể tra được cũng không thiếu --

“Hâm Nhi......”

Vu Thiển Thiển vắng mặt vài đã trở lại, hôm nay lại bỗng nhiên chạy trở về.

“Thiển Thiển, cậu còn biết trở về gặp mình a......”

Đông Phương Ngữ Hinh cũng không có rời máy tính, cô quay đầu cười nhìn bạn tốt của mình.

Thấy Đông Phương Ngữ Hinh vẫn đang nhìn máy tính như cũ, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thiển Thiển tối sầm lại, cô biết Đông Phương Ngữ Hinh đang tra cái gì vậy......

Chính là, cô ấy còn muốn chạy như vậy sao?

Tuy rằng biết bên kia có chuyện cô ấy vướng bận, nhưng......

Trong lòng Vu Thiển Thiển vẫn có chút bị thương như cũ.

Cô nhìn Đông Phương Ngữ Hinh, thở dài:

“Có tìm được manh mối gì không?”

Đông Phương Ngữ Hinh lắc đầu, loại chuyện này cũng không dễ dàng như vậy.

“Hâm Nhi, bọn họ liền quan trọng như vậy sao?”

Đã từng, xem qua rất nhiều chuyện xưa, tiểu thuyết, TV điện ảnh, nói cái gì nữ nhân vì một người nam nhân có thể làm thế nào thế nào.

Vu Thiển Thiển vẫn luôn cảm giác cực kỳ vớ vẩn, cô biết chính mình là tuyệt đối sẽ không làm chuyện ngu như vậy.

Nhưng nhìn dáng vẻ bây giờ của Đông Phương Ngữ Hinh......

“Mình không bỏ xuống được bọn họ......”

Đông Phương Ngữ Hinh than một tiếng, trên mặt có nhàn nhạt bất đắc dĩ......

“Cậu không bỏ xuống được bọn họ, vậy chúng ta đây đâu?”

Chẳng lẽ chúng ta cậu là có thể buông?

Vu Thiển Thiển rất muốn hỏi như vậy, nhưng đáp án này, tựa hồ đã có.

“Thiển Thiển, một ngày nào đó, cậu cũng sẽ gạp được một người nam nhân như vậy ......”

Vu Thiển Thiển khinh thường cười:

“Không có khả năng......”

Cô mới không tin đâu, làm sao cô có thể sẽ vì một người nam nhân buông tha cho thân nhân của mình?

Tuy rằng, bọn họ không phải thân nhân chân chình của mình, không có quan hệ huyết thống, nhưng tình cảm giữa bọn họ, so thân nhân đều phải thân hơn rất nhiều.

Lo lắng than một tiếng, Đông Phương Ngữ Hinh lắc đầu:

“Thiển Thiển, nếu như cậu nói là ba năm trước, mình sẽ nói như thế nào......”

Nếu là ba năm trước, nếu là thời điểm đó, Đông Phương Ngữ Hinh tất nhiên cũng sẽ......

Vu Thiển Thiển cả kinh, cô nghĩ đến thời điểm lúc trước của bọn họ......

Lúc đó, Đông Phương Ngữ Hinh đồng dạng cũng không tin tưởng cái gì tình yêu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.