Đích Nữ Cuồng Phi: Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương

Chương 996: Hận không thể chết!



Edit: PDN

Nàng chà đạp bản thân như thế, còn không phải là vì trả thù Đông Phương Ngữ Hinh?

Nàng cũng không muốn Đông Phương Ngữ Hinh không chết ở trong tay của mình.

“Đông Phương Ngữ Hinh kia , mệnh rất lớn, sẽ không chết dễ dàng như vậy. . .”

Long vương đã biết Đậu Yên Nhi và Đông Phương Ngữ Hinh đụng chạm, cũng hiểu rõ lo lắng của nàng, an ủi:

“Ngươi suy nghĩ một chút, cái thời không kia sau khi tiến vào có thể đi ra ngoài cơ bản sẽ không có ai, nhưng Đông Phương Ngữ Hinh lại không có việc gì? Nàng có thể chết dễ dàng như vậy sao?”

Ặc, cái này dường như cũng đúng. . .

“Thật tốt theo bản vương, bản vương tất nhiên sẽ để cho ngươi tự mình báo thù. . .”

Nhìn Long vương ưng thuận một lời hứa với mình như thế, trong lòng của Đậu Yên Nhi vô cùng vui vẻ

“Vương, chỉ cần ngài không ngại Yên nhi là tốt rồi. . .”

Đậu Yên Nhi cố ý phóng thấp tư thái, Long vương cũng rất hưởng thụ cảm giác được người ta ỷ lại như vậy:

“Ngoan, chờ võ công ta đại thành, thống nhất thiên hạ, ngươi chính là nữ nhân vĩ đại nhất thiên hạ này. . .”

Đây là. . .

Đậu Yên Nhi có phần kích động, chẳng lẽ ý của Long vương nói là . . .

Hắn muốn nàng làm thê tử của hắn?

Thê tử của Long vương , vậy long hậu à.

Này. . .

Tuy rằng Long vương là ma thú, nhưng long đẳng cấp so với người cao hơn nhiều, mình thực sự là kiếm lớn.

Cái quyết định lưu lại này quả nhiên không sai, Đậu Yên Nhi kích động thiếu chút nữa đã khóc lên ——

“Hinh nhi. . .”

Tay của Uất Trì Tà Dịch siết thật chặt, hắn sẽ không đi cố sức tìm kiếm cái lão hòa thượng kia.

Lời của Đậu Yên Nhi , tuy rằng chưa chắc đã là thật, nhưng mà không khác mấy.

Hinh nhi đã xảy ra chuyện. Lúc đó khi bọn họ đi tìm lão hòa thượng , hắn cũng đã nói, nếu như tình huống của Hinh nhi nghiêm trọng thêm, có thể sẽ nằm vô ý thức, cái gì cũng không cảm giác được, mà bây giờ khả năng. . .

“Thiếu đảo chủ. . .”

Lúc nữ nhân thận trọng tiến vào, liền thấy Uất Trì Tà Dịch ngồi ngơ ngẩn, tuy rằng không nhìn thấy biểu cảm trên mặt, nhưng nàng biết, tâm tình của hắn lúc này, tất nhiên là rất kém.

Nhưng. . .

Vừa rồi chẳng qua là hắn cũng ra ngoài một lát, làm sao sẽ. . .

Nàng gọi Uất Trì Tà Dịch một tiếng, nhưng hắn dĩ nhiên không nghe được.

Nữ nhân không dám tiếp tục mở miệng, nhưng trong lòng cũng có phần lo lắng.

Vậy làm thế nào?

Hắn như vậy, sẽ không xảy ra chuyện đi?

Nữ nhân biết như vậy không được, không bằng. . .

Đúng, tiểu nha đầu, tiểu nha đầu nhất định có biện pháp.

Nữ nhân vội vàng đi ra ngoài, rất nhanh kéo tiểu Hoan Hoan tới.

Tiểu Hoan Hoan thấy cha đờ đẫn, thì cũng sững sờ.

Bé muốn hỏi hắn một chút , nhưng bên người có người khác.

“Ngươi đi giúp ông ấy nấu chút cháo trước đi, ông ấy như vậy không được. . .”

Tiểu Hoan Hoan phân phó ngay, nữ nhân vội vàng gật đầu xuống phía dưới chuẩn bị, tuy rằng thân phận của nàng là nữ nhân của hắn, tiểu Hoan Hoan là nha đầu, nhưng. . .

Trong nhà này, dường như nàng mới là cái nha đầu hầu hạ kia .

Nàng cũng từng nghĩ tới muốn thay đổi, nhưng. . .

Đối mặt một tiểu nha đầu, nàng tính toán cái gì? Thế nào tính toán? Hơn nữa nha đầu này vẫn là nữ nhi của Uất Trì Tà Dịch ?

Nữ nhân bất đắc dĩ đi ra ngoài, lúc tới cửa dừng lại, dường như bọn họ có lời gì muốn nói. . .

Nàng có nên hay không. . .

Nữ nhân suy nghĩ một chút, cuối cùng là chưa đi trở về . . .

Quên đi, nàng cũng không nghe được, võ công của mình, chỉ cần đi qua là Uất Trì Tà Dịch có thể cảm thấy.

Đến lúc đó, không chỉ cái gì cũng không nghe được, trả lại cho hắn một cái ấn tượng xấu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.