Đích Nữ Muốn Hưu Phu

Chương 252: Hữu kinh vô hiểm* trở lại phủ hoàng tử



(*ý chỉ bị kinh hoảng sợ hãi chứ không nguy hiểm)

Mộ Thiếu Dục thấy Tần Thư Dao co rúc ở trong rương, đầu tóc rối bời, ngay cả y phục cũng rất lộn xộn, miệng bị nhét một miếng vải, hai tay cũng bị trói lại, không thể động đậy.

Hắn lập tức ôm Tần Thư Dao từ trong rương ra ngoài, lấy miếng vải trong miệng nàng ra, sau đó lại cởi dây trói cho nàng.

"Rốt cuộc tìm được nàng!"

Trong lòng Mộ Thiếu Dục vừa kích động vừa khó chịu, thế nào hắn cũng không nghĩ tới Tần Thư Dao sẽ bị Hàn Thế Quân giấu ở chỗ này, hơn nữa còn bị nhốt ở trong cái rương này. Nếu như hắn đến chậm một bước, như vậy Tần Thư Dao sẽ gặp phải nguy hiểm gì nữa?

Hắn không dám tưởng tượng, bởi vì hắn biết nếu như hắn không kịp thời chạy tới, như vậy nhất định Tần Thư Dao bị Hàn Thế Quân làm nhục, hoặc là đưa đến những địa phương khác.

Tần Thư Dao nhìn thấy Mộ Thiếu Dục, còn có chút không tin, cho đến khi cảm thấy nóng bỏng trên người Mộ Thiếu Dục, mới thật sự tin tưởng mình đã bình an vô sự, mình đã thoát khỏi nguy hiểm.

Nàng ôm lấy Mộ Thiếu Dục thật chặt, nước mắt cũng chảy xuống liên tục, một giọt một giọt rơi xuống, lúc này nàng mới biết hóa ra mình mong chờ Mộ Thiếu Dục đến cỡ nào, hóa ra mình lệ thuộc vào hắn cỡ nào. Hóa ra trong tim mình vẫn luôn nghĩ đến hắn.

Những ngày qua mặc dù Mộ Thiếu Dục không biểu hiện ra, nhưng mà trong lòng lại vô cùng lo lắng. Khi hắn biết nơi mà Tần Thư Dao bị giấu đi vẫn còn bị nguy hiểm, hắn lập tức điều động binh mã chạy tới.

Bây giờ nhìn thấy Tần Thư Dao bình an vô sự, Mộ Thiếu Dục cũng yên tâm.

Lúc này, Hàn Thế Quân bị trói lại chợt nở nụ cười lạnh.

Tần Thư Dao mới vội vàng ngẩng đầu lên, bộ mặt chán ghét nhìn Hàn Thế Quân.

Hàn Thế Quân lại ngửa đầu cười to, nói: "Mùi vị của nữ nhân này cũng chỉ như thế, dù sao ta đã hưởng qua rồi. Tam hoàng tử không chán ghét, tiếp tục dùng cũng không sao!"

Nghe vậy, trong nháy mắt sắc mặt Tần Thư Dao trở nên tái nhợt trắng bệch, nàng thất thanh hét lớn: "Ngươi gạt người!"

"Gạt người? Ngươi bị nhốt ở nơi này nhiều ngày như vậy, có ai sẽ tin tưởng thân thể của ngươi trong sạch!"

Bởi vì sợ hãi, bởi vì nhục nhã, bởi vì ủy khuất. Thân thể Tần Thư Dao run rẩy không ngừng, nàng biết bản thân bị nhốt ở chỗ này nhiều ngày như vậy, coi như bản thân không giải thích, như vậy Mộ Thiếu Dục cũng sẽ cho rằng như vậy. Huống chi Hàn Thế Quân còn vô liêm sỉ nói như vậy, nhất định Mộ Thiếu Dục sẽ càng thêm tin chắc.

Đang lúc Tần Thư Dao cảm thấy tuyệt vọng, đang lúc Tần Thư Dao không biết nên giải thích như thế nào. Mộ Thiếu Dục chợt buông tay Tần Thư Dao ra, sau đó đi tới trước mặt Hàn Thế Quân, hắn lạnh lùng nhìn Hàn Thế Quân, sau một lúc lâu, đột nhiên nâng tay lên hung hăng đánh vào trên mặt Hàn Thế Quân.

Hàn Thế Quân được yêu thương từ nhỏ, mặc dù có mưu kế và tâm kế, nhưng mà chỉ là thư sinh nhỏ bé. Cho nên Mộ Thiếu Dục chỉ đánh một quyền, đã đánh rớt một cái răng của hắn.

"Mang xuống cho ta!"

Đợi sau khi tất cả mọi người rời đi, thân thể Tần Thư Dao vẫn run rẩy không ngừng, nước mắt cũng bất tri bất giác chảy từ trong vành mắt xuống. Nàng không biết nên giải thích như thế nào, cũng không biết nên giải thích như thế nào, bởi vì nàng biết chuyện như vậy nàng không nói rõ được.

Mộ Thiếu Dục lẳng lặng đến bên người Tần Thư Dao, sau đó nhẹ nhàng ôm nàng vào trong ngực, cúi đầu khẽ hôn một cái lên mái tóc mềm mại của nàng, nhẹ giọng nói: "Mặc kệ sự thật như thế nào, ta cũng sẽ không thả nàng đi!"

Tần Thư Dao nghe vậy kinh ngạc ngẩng đầu lên, trong vành mắt vẫn còn một tầng hơi nước thật mỏng, nàng nức nở nói: "Chàng thật sự tin tưởng ta, thật sự không chê ta?"

Thân thể của nàng vẫn trong sạch, nhưng mà nàng bị bắt đi nhiều ngày như vậy, coi như thân thể của nàng trong sạch, như vậy người khác cũng sẽ hoài nghi. Huống chi mới vừa rồi Hàn Thế Quân còn ở trước mặt của nhiều người nói ra loại chuyện đó như vậy, điều này làm cho Tần Thư Dao càng thêm cảm thấy nhục nhã không chịu nổi.

Mộ Thiếu Dục ôm thật chặt Tần Thư Dao vào trong ngực, hắn hiểu được ý muốn trong lòng mình, hoặc giả từ rất sớm trước kia hắn cũng đã thích nàng, chẳng qua là lúc trước không phát hiện ra, hiện tại hắn đã tìm được nàng, như vậy mặc lệ nàng biến thành bộ dạng gì, chỉ cần lòng của nàng ở trên người của mình, như vậy tất cả những thứ khác cũng không sao.

"Ta tin tưởng nàng, ta không chê nàng!"

Nhẹ nhàng một câu nói, làm nước mắt Tần Thư Dao từng giọt chảy xuống, có lẽ đây chính là tình yêu, mặc kệ bên nào biến thành bộ dạng gì, đều không rời không bỏ bảo vệ đối phương.

Trong lòng Tần Thư Dao kích động vô cùng, thân thể vẫn run rẩy không ngừng, nàng ngẩng đầu lên, nhẹ giọng nói: "Cảm ơn!"

Mộ Thiếu Dục cúi đầu hôn lên nước mắt trên mặt nàng, sau đó chậm rãi hôn đôi môi mềm mại của nàng, chỉ cần nàng có thể trở lại bên cạnh mình, những thứ khác cũng không quan trọng...

Tần Thư Dao bình an vô sự trở lại phủ hoàng tử, mà Hàn Thế Quân cũng bị nhốt ở trong địa lao đặc chế của Mộ Thiếu Dục.

Bởi vì ban đầu cố kỵ thanh danh của Tần Thư Dao, chuyện Tần Thư Dao mất tích, Mộ Thiếu Dục cũng không lộ ra, coi như hoàng hậu từng nhiều lần phái người muốn cho Tần Thư Dao vào cung một chuyến, Mộ Thiếu Dục vẫn dùng các lý do khác thoái thác.

Hiện tại Tần Thư Dao trở lại, ngoại trừ mấy thiếp thân nha hoàn và mấy thị vệ ở bên ngoài ra, cũng không có bất kỳ kẻ nào phát hiện gì bất thường.

Bạch Thiển nhìn thấy Tần Thư Dao bình an vô sự trở lại, mặc dù gầy một chút, nhưng tinh thần cũng không tệ, cũng không bị đại hình gì.

Nàng vội vàng chạy tới, sau đó nắm hai tay Tần Thư Dao, khóc nói: "Muội cũng đã nói, người hiền lạnh tự có trời phù hộ, tuyệt đối không có việc gì!"

Tần Thư Dao cười ngắt gương mặt của nàng, cười nói: "Mới mấy ngày, cũng biết nói chuyện rồi. Ta đây gọi là đại nạn không chết tất có phúc sau này!"

Bạch Thiển cười vuốt tay Tần Thư Dao, sau đó lôi kéo cánh tay của nàng, đỡ nàng ngồi ở trên ghế, cười nói: "Những ngày qua, tất cả mọi người bận muốn chết. Nhất là Tam hoàng tử, mỗi ngày mỗi đêm cũng không ngủ một giấc ngon, khắp nơi phái người đi tìm. Nhưng mà lại không dám gây ra động tĩnh quá lớn, tỷ nhìn một chút mà xem mới có mấy ngày, đã gầy thành như vậy!"

Mặc dù trên mặt Mộ Thiếu Dục không sốt ruột, nhưng mà mọi người đều biết thật ra thì trong lòng hắn rất nôn nóng, chẳng qua là tất cả mọi người không nói ra mà thôi.

Hiện tại Tần Thư Dao đã bình an vô sự trở lại, dĩ nhiên Bạch Thiển muốn trêu chọc hắn rồi.

Gương mặt Tần Thư Dao cũng hơi nóng lên, mới vừa rồi Mộ Thiếu Dục cũng không có một chút do dự và chán ghét, lập tức tin tưởng nàng, điều này làm cho nàng rất cảm động, cũng làm cho nàng có chút đau lòng.

Từ đầu đến cuối nàng cảm thấy Mộ Thiếu Dục không có một chút tình ý gì với nàng, vẫn luôn cho rằng người trong lòng hắn thích là Trịnh Anh Anh, bởi vì chính mình nhúng tay vào, mà oán hận mình.

Nhưng mà sau khi trải qua chuyện này, dù Mộ Thiếu Dục không nói rõ, trong lòng nàng cũng hiểu suy nghĩ của Mộ Thiếu Dục.

Nếu Mộ Thiếu Dục thật sự không để ý nàng, như vậy cũng sẽ không tới cứu bản thân. Mà khi bản thân ở thời điểm nguy cấp nhất, người nghĩ đến cũng chỉ có một mình Mộ Thiếu Dục.

Thì ra là trong lòng của nàng, Mộ Thiếu Dục cũng đã sớm ăn sâu bén rễ rồi.

Bạch Thiển thấy hai người Tần Thư Dao và Mộ Thiếu Dục cũng không lên tiếng, cũng không muốn quấy rầy chuyện tốt của hai người bọn họ, lại nói đùa mấy câu, mới mang người lui ra ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.