Đích Nữ Vô Song

Chương 82-2: Xà mỹ nữ chịu thua cầu xin tha thứ? (2)



Tiết Đoan ngọ, ăn bánh chưng, thi đấu thuyền rồng, là ngày hết sức náo nhiệt, vương triều Đại Hạ ràng buộc với nữ giới rất nhiều trong ngày thường chỉ có ngày hội như vậy, mới có cơ hội quan minh chính đại dạo chơi ngắm cảnh trên đường phố. Loại cơ hội này, đừng nói tiểu thư gia thế lớn, ngay cả bọn nha hoàn đều trông mong nghĩ muốn đi theo ra. Ngay cả Bùi Nguyên Dung bị cấm túc, cũng bị nha hoàn bên cạnh, khuyên đến động tâm, lại muốn ra ngoài mới có cơ hội khoe khoang ở giữa thiếu niên quý tộc, cũng muốn cùng với mọi người cùng nhau dạo chơi.

Nhưng nàng đang bị cấm túc, đến cả gặp mặt Bùi Chư Thành cũng không thể, lại làm sao cầu tình?

“Đại tiểu thư người liền phát từ bi! Tam tiểu thư bị cấm túc mấy ngày nay, cả ngày buồn bực ở trong sân, vậy trong lòng làm sao có thể cởi mở? Mắt thấy đã muốn buồn ra bệnh tới. Ví như thừa dịp hôm nay náo nhiệt ra ngoài đi dạo chơi một chút, tản ra tâm sự, nói không chừng những tích tụ này cũng loại trừ. Đại tiểu thư xưa nay có thể diện ở trước mặt lão gia, tam tiểu thư lại là thân muội muội của người, thì người châm trước dàn xếp, cho tam tiểu thư xin một cái nhân tình đi! Vả lại, nhóm nô tỳ Thái Vi viên chúng ta cũng cảm kích ân đức đại tiểu thư!” Nghĩ tới lời nói Tử Ngọc, vì tiết Đoan ngọ có thể ra ngoài đi dạo chơi thưởng vui vẻ, trong lòng Tương Ngọc ước chừng, cầu xin với Bùi Nguyên Hoa.

Nàng tìm thời cơ thật sự chuẩn, chính là trên đường Bùi Nguyên Hoa đến Kiêm Gia viện thỉnh an, chung quanh còn có nô bộc khác, thấy thế đều đã đưa ánh mắt tụ tập qua đây.

Vốn trong phủ đã dần dần có lời đồn đại tiểu thư lạnh lùng tuyệt tình, nói nàng đối với Chương Vân thấy chết mà không cứu, lại trông mong bám phu nhân. Hiện giờ lại đang là nơi đông người, Tương Ngọc còn nói đến thê lương như vậy, liền đem Bùi Nguyên Hoa tức giận đến can đau (đau gan ). Lần trước bị Bùi Nguyên Dung đánh một bạt tai, lại e ngại đáp ứng đám người Tương Ngọc che giấu, đã liên tục nhiều ngày cáo bệnh, trốn ở trong nhà không ra cửa, nàng đã đạt đến hoả lớn, không nghĩ tới Tương Ngọc này ngược lại như là đựơc pháp bảo, chỉ cần sự tình liên quan Bùi Nguyên Dung, mọi chuyện đều cầu đến trước mặt nàng.

Cứ nàng và Bùi Nguyên Dung là một mẹ mà ra chị em ruột thịt, đánh gãy xương cốt hợp với gân cốt, ngay cả bỏ mặc đều bỏ mặc không xong.

Hiện tại Tương Ngọc đã lời hay nói tận, lại ở trước mặt mọi người, Bùi Nguyên Hoa biết, nếu mình cự tuyệt, chỉ sợ ngày mai bên trong phủ lời đồn sẽ lại muốn bay tán loạn, tuy là nói lúc này phụ thân còn không có nghe được, cũng sẽ không để ở trong lòng, nhưng miệng nhiều người xói chảy vàng, cuối cùng một ngày sẽ bố trí nàng đến chỗ chết. Không còn cách nào, chỉ có thể nén giận đáp lại, đi tới Kiêm Gia viện, đúng lúc Bùi Chư Thành và Thư Tuyết Ngọc đều ở đây, sau khi thỉnh an, lại vì Bùi Nguyên Dung cầu nhân tình.

“Phụ thân trách phạt Tam muội muội, con gái không hề dám xen vào, chỉ là dù sao vẫn giữ người buồn bực ở trong sân, ngựơc lại dễ dàng tích tụ. Không bằng hôm nay để cho Tam muội muội theo chúng ta cùng nhau ra ngoài gạt bỏ giải sầu, nói không chừng ngược lại sẽ gặp nhiều, dù cho sau chờ nàng trở lại tiếp tục cấm túc? Vả lại, nếu khiến Tam muội muội biết rõ, cũng sẽ cảm động và nhớ nhung lòng dạ của phụ thân và mẫu thân, có thể càng tốt xét lại mình về sai lầm của mình. Còn xin phụ thân và mẫu thân đáp ứng.”

Bùi Chư Thành nhíu mày, trầm tư không nói.

Tâm tư của nha đầu Dung nhi kia càng lúc càng lớn, lại không rất tốt dạy bảo trói buộc, trời biết sẽ gặp phải cái tai vạ gì tới, sao có thể dễ dàng thả?

Thư Tuyết Ngọc lại càng không muốn mang theo Bùi Nguyên Dung phiền toái này ra ngoài, đang muốn cự tuyệt, bỗng nhiên bị Bùi Nguyên Ca bên cạnh lôi kéo góc áo, quay đầu nhìn lại, đã thấy Bùi Nguyên Ca chớp chớp mắt với bà, liếc mắt ra hiệu qua đây, làm nũng mềm mại mà nói: “Mẫu thân, khó có được mảnh tâm ý này của đại tỷ tỷ đối với Tam tỷ tỷ, người liền đáp lại thôi! Tam tỷ tỷ làm việc mặc dù có chút không ổn, nhưng đại tỷ tỷ cũng là người rất thỏa đáng, nếu tỷ vì Tam tỷ tỷ cầu tình, lại cùng Tam tỷ tỷ là tỷ muội ruột thịt, tự nhiên sẽ chăm sóc. Có đại tỷ tỷ trông nom Tam tỷ tỷ, người và phụ thân còn có cái gì lo lắng?”

Nghe vậy, Bùi Nguyên Hoa gần như tức giận đến muốn làm trận luống cuống.

Bị Bùi Nguyên Dung ngu ngốc kia đánh một bạt tai, cũng không thể phát tác, còn muốn che giấu cho nàng ta, Bùi Nguyên Hoa đã rất nén giận, lại bị Tương Ngọc cầu tình trước mặt mọi người, không thể không đến nói chuyện thay Bùi Nguyên Dung, vậy càng tăng lên nén giận, hiện tại lại bị lời này của Bùi Nguyên Ca khiêu khích, ngọn lửa trong lòng chỉ giống như rót dầu thẳng hướng lên trên. Ở mặt ngoài, lời Bùi Nguyên Ca này là vì Bùi Nguyên Dung cầu tình, thay Bùi Nguyên Hoa nàng nói chuyện, trên thực tế, cũng là bất động thanh sắc (rất bình tĩnh) ném cái Bùi Nguyên Dung phiền toái lớn này đến trên người nàng, nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn*.

*:cùng quang vinh cùng chịu tổn thương

Gì mà kêu có đại tỷ tỷ trông nom Tam tỷ tỷ, còn có cái gì lo lắng?

Đây rõ ràng là nói, nếu hôm nay Bùi Nguyên Dung gây ra cái tai vạ gì, đó chính là nàng này làm tỷ tỷ không có trông nom tốt, lại là nàng ta cầu đựơc nhân tình, liên quan cũng muốn ở trước mặt phụ thân không biết xấu hổ! Bùi Nguyên Ca này thật sự quá âm hiểm, quá độc địa rồi! Trong lòng Bùi Nguyên Hoa hận đến cắn răng mở miệng, lại nửa phần cũng không dám lộ ra, việc này nàng cũng không mong muốn, nhưng từng bước một bức đối mặt, để cho nàng căn bản không có cách nào khác khước từ, chỉ ở trong lòng đã mắng Bùi Nguyên Dung, Tương Ngọc và Bùi Nguyên Ca vô số lần.

Thư Tuyết Ngọc cũng nghe ra tầng ý này, mỉm cười nói: “Một khi đã như vậy, vậy thì để cho Tam cô nương cùng ra ngoài đi!”

Bùi Chư Thành nghĩ đến vị con gái lớn này xưa nay ổn thỏa, có nàng trông nom, dự đoán Bùi Nguyên Dung cũng làm ra tai vạ tới. Một khi đã như vậy, để cho Dung nhi ra ngoài tản ra giải sầu, chung quy đừng đặt tâm tư ở chỗ không nên để, cũng là tốt, lại cũng gật đầu theo.

Bàn bạc đã định, Bùi Chư Thành lại phái người đi mời Bùi Nguyên Dung, người một nhà cùng ra ngoài.

Ai ngờ, vừa mới ra cửa phủ, Thư Tuyết Ngọc lên xe ngựa, khi Bùi Nguyên Ca đang muốn dẫm xuống bậc thềm xe đi lên, Bùi Nguyên Xảo lại đột nhiên đặt một chân không ổn, lên trước hai bước, vừa vặn giẫm lên váy Bùi Nguyên Ca, chỉ nghe “Xoạt” một tiếng, váy gấm dệt mềm mại nhẹ nhàng rách ra một đường lớn rồi. Bùi Nguyên Xảo sợ đến mặt mũi trắng bệch, nàng vừa mới đi được rất tốt, đột nhiên phía sau một lực đẩy mạnh, không tự giác ngã về phía trước, không nghĩ tới lại giẫm lên váy Bùi Nguyên Ca rách ra, trong cơn tức giận của phụ thân, nếu hôm nay không cho nàng ra ngoài vẫn là việc nhỏ, ví như bởi vậy cho rằng nàng ghen tị Bùi Nguyên Ca, lén dùng thủ đoạn, vậy đã có thể thảm rồi.

“Tứ muội muội… Ta, ta thật sự…” Bùi Nguyên Xảo bối rối muốn đến giải thích, nhưng là sợ hãi nên khó có thể thành câu.

Ngược lại Bùi Nguyên Ca lại mỉm cười, thuận tay vịn chặt thân thể chênh vênh của Bùi Nguyên Xảo, nói: “Nhị tỷ tỷ chắc là nhất thời không đứng vững, mới có thể như vậy, muội biết tỷ không phải cố ý, không cần sợ hãi như vậy. Dù nói thế nào, chúng ta cũng là tỷ muội, đâu có đạo lý vì một chiếc váy liền trở mặt?” Ánh mắt lại xẹt qua gương mặt xinh đẹp của Bùi Nguyên Xảo, rơi ở trên người Bùi Nguyên Hoa đang đi theo sóng vai Bùi Nguyên Dung sau lưng nàng.

Nàng dám khẳng định, việc này là Bùi Nguyên Hoa gây nên, mình không muốn ra mặt, lại gặp phải Bùi Nguyên Dung phiền toái này, chỉ có thể đem chủ ý đánh lên trên người Bùi Nguyên Xảo.

Chỉ là không biết Bùi Nguyên Hoa làm như vậy, tới cùng có mục đích gì? Hiện tại ở cửa Bùi phủ, dù váy nàng bị giẫm rách ra, hồi phủ đổi lại quần áo trên người cũng được, lại không có khả năng ngăn chặn để cho nàng không đi xem thi đấu thuyền rồng. Chẳng qua, Bùi Nguyên Hoa tuyệt đối không bắn tên không đích, nàng ta làm như vậy, nhất định có mục đích khác, nàng chỉ cẩn thận cảnh giác, yên lặng xem xét là được.

Bản năng Thư Tuyết Ngọc cảm thấy chuyện này có kỳ lạ, lại nói không ra chỗ nào không đúng, chỉ nói: “Nguyên Ca con nhanh đi thay quần áo, chúng ta chờ con.”

Bùi Chư Thành đầu mày hơi hơi nhíu, lại không nói chuyện.

“Mẫu thân, Đoan ngọ thi đấu thuyền rồng này, là việc trọng đại của vương triều Đại Hạ chúng ta, bởi vậy hằng năm rất nhiều người quan sát, người đông nghìn nghịt, chúng ta tuy là từ vị trí ở bờ sông Xích Hà bên cạnh Di Nhiên cư, nhưng nếu là đi trễ, chỉ sợ đường đều bị chặn.” Mấy năm nay Bùi Nguyên Hoa dù sao vẫn theo Chương Vân ra ngoài, đối với việc này hiểu biết thật sự rất rõ ràng, “Con gái ở chỗ này cùng Tứ muội muội, chờ nàng đổi lại quần áo xong, hai người chúng con cùng nhau qua, về phần phụ thân, mẫu thân và hai vị muội muội trước hết nên đi. Phụ thân cảm thấy như vậy đựơc không?”

Lại muốn ở lại cùng nàng thay quần áo, lại cùng nhau đi qua, tuyệt đối có vấn đề!

Nhưng, nàng chưa bao giờ sợ người giở thủ đoạn, bởi vì chỉ cần cơ hội động tâm, bất kể an bài được chu đáo chặt chẽ bao nhiêu, đều có thể lại có sơ hở, kia chính là lúc bắt lấy cơ hội phản kích, cũng là cái gọi là Hậu phát chế nhân*! Bởi vậy, Bùi Nguyên Ca tự nhiên không sợ, cười nói: “Con quanh năm không ra cửa, trái lại không biết những thứ này. Một khi đã như vậy, cũng không chậm trễ phụ thân, mẫu thân và hai vị tỷ tỷ, để cho đại tỷ tỷ theo giúp con, chúng con chờ chút đuổi theo.”

*: lùi một bước để đánh trả đối phương

Bùi Chư Thành cũng biết thi đấu thuyền rồng đám đông chen chúc, huống chi hai người con gái này đều hết sức đỡ lo, nhưng vẫn là có chút do dự.

Bùi Nguyên Ca và Bùi Nguyên Hoa tới trễ, nhưng Bùi Nguyên Dung là người cao hứng nhất, nàng chỉ mong sao hai người này dứt khoát không cần tới, miễn cho che khuất hào quang của nàng, còn Bùi Nguyên Xảo, căn bản là không bị nàng để vào mắt, bởi vậy trong lòng chờ mong phụ thân đồng ý. Nhưng, bị trách phạt nhiều thứ như vậy, nàng cũng học đựơc chút kiềm chế, không có vội vã mở miệng, chỉ là chờ mong nhìn Bùi Chư Thành.

Bùi Nguyên Xảo liền nói: “Phụ thân, là con làm lỡ thời gian mọi người, vẫn là để cho con cùng Tứ muội muội đi!”

Nàng làm như vậy là vì hướng mọi người chứng tỏ cõi lòng, bày tỏ nàng cũng không phải là có ý tính kế Bùi Nguyên Ca gì mà cố ý giẫm hư váy của nàng, cho nên cam nguyện ở lại cùng muốn đến trễ thời gian với Bùi Nguyên Ca.

“Coi Nhị muội muội nói, biết nói muội hiểu chuyện, không biết, còn tưởng rằng lòng dạ Tứ muội muội hẹp hòi, mọi chuyện đều ghi hận!” Bùi Nguyên Hoa làm sao có thể để cho nàng phá hư chuyện tốt của mình, lúc này mở miệng nói, có vẻ như trêu ghẹo, lại không biến sắc bôi đen Bùi Nguyên Xảo ở trước mặt Bùi Chư Thành và Thư Tuyết Ngọc, lại nói, “Hơn nữa, Nhị muội muội và Tứ muội muội giống nhau, thường ngày ít đi ra ngoài, đặc biệt hai người đều thất lạc. Con nhận được đường, vẫn là con ở lại cùng Tứ muội muội! Phụ thân, mẫu thân yên tâm, chúng con ra ngoài ngồi xe ngựa, cũng sẽ mang theo hộ vệ Bùi phủ, không có việc gì.”

Bùi Nguyên Xảo ngoài mặt chất phác, nhưng là trong lòng thông thấu, làm sao không nghe ra ý trong lời nói này của Bùi Nguyên Hoa, sắc mặt biến đổi tức khắc, có chút hoài nghi nhìn vị đại tỷ tỷ hoà ái dễ gần này, chẳng lẽ nói, người lúc nãy đẩy nàng đúng là nàng ta? Nàng ta vồn vã muốn ở lại cùng Bùi Nguyên Ca, tới cùng có dụng ý gì? Có phải muốn ám toán gì đó Bùi Nguyên Ca hay không? Nếu quả thật là như vậy, Bùi Nguyên Ca xảy ra chuyện, tới cuối cùng có thể lại tính tới trên đầu nàng hay không?

Dù sao cũng bởi vì nàng giẫm hư váy của Bùi Nguyên Ca, mới làm hại Bùi Nguyên Ca phải thay quần áo lần nữa, nếu thực sự xảy ra chuyện, với sủng ái của phụ thân mẫu thân đối với Bùi Nguyên Ca, nàng chỉ sợ khó chối tội này. Huống chi… Bùi Nguyên Xảo lén lút nhìn mắt Thư Tuyết Ngọc, vị mẹ cả này hiện tại nhìn ánh mắt của bà, đã có một chút hoài nghi và ngờ vực. Mẹ đẻ nàng vốn là không được sủng ái, mặc dù có nàng cũng vẫn địa vị thấp hèn như cũ, tuy là phu nhân không thế nào thích nàng, nhưng dù sao vẫn hiền hậu so với Chương Vân, cũng không cố ý làm khố dễ người, những ngày tháng này cuộc sống của nàng dễ chịu rất nhiều.

Nếu phu nhân vì vậy nổi lên ngờ vực vô căn cứ với nàng, vậy thật là nguy rồi.

“Vẫn là muội cùng Tứ muội muội đi!” Bùi Nguyên Xảo áy náy nói, “Tuy là muội không biết đường đi, nhưng tiểu thư chúng ta ra ngoài, luôn luôn ngồi xe ngựa, xa phu (người đánh xe) rất quen thuộc với đường kinh thành này, nếu mà ngay cả chỗ thi đấu thuyền rồng nơi nào cũng không biết, vậy đã làm trò cười cho người trong nghề rồi. Hơn nữa, lòng dạ Tứ muội muội độ lượng, sẽ không so đo chuyện này cùng muội, mà trong lòng muội dù sao vẫn khó tránh khỏi bất an, đại tỷ tỷ luôn săn sóc người nhất, coi như thông cảm châm chước lòng dạ của muội muội ta, cho muội cơ hội lập công chuộc tội đi!”

Bùi Nguyên Xảo này… Đôi mắt Bùi Nguyên Hoa nheo lại, trong ngày thường chỉ sợ mọi người nhìn lầm nàng ta rồi!

Lời nói này nói thích hợp khéo léo, đã bảo vệ Bùi Nguyên Ca, lại biểu lộ chính mình xin lỗi, cũng là những câu có lý, đâu nào có bộ dáng chất phát ít lời ngày thường? Xem ra, trong ngày thường vị Nhị tiểu thư này che giấu được đủ sâu! Lại vào thời điểm này nhảy ra muốn phá hư chuyện của nàng, trong lòng Bùi Nguyên Hoa thầm hận, Bùi Nguyên Ca dòng chính nữ này được sủng ái, nàng tạm thời không thể động, chẳng lẽ còn không trừng trị được Bùi Nguyên Xảo thứ nữ bị vắng vẻ này sao? Chẳng qua, lúc này quan trọng hơn là không thể để cho Bùi Nguyên Xảo ở lại cùng Bùi Nguyên Ca, bằng không, có nàng ta ở bên cạnh gây trở ngại, mình tính kế chỉ sợ có lẽ thất bại.

Đang muốn tìm từ cãi lại, Bùi Nguyên Ca bên cạnh lại dường như có chút không kiên nhẫn, mở miệng nói chuyện.

“Đựơc rồi, chuyện có gì đáng ngại, cũng đáng cần phải toàn gia tụ ở cửa nghiêm chỉnh thảo luận kiện sự tình không ngừng?” Bùi Nguyên Ca lại cười mà giận dữ, “Nếu là muội muốn thay quần áo, vậy thì muội định đoạt, Nhị tỷ tỷ, tỷ và Tam tỷ tỷ đi trước cùng phụ thân mẫu thân, miễn cho bị muội làm trễ thời gian, giữ đại tỷ tỷ lại theo giúp muội là được. Tại thế này kéo dài dây dưa, chỉ sợ mọi người cùng nhau đều bị chậm trễ, vậy không đáng?”

Nói xong, cũng không chờ mọi lên tiếng, kéo Bùi Nguyên Hoa xoay người hồi phủ, hai người đại nha hoàn cũng vội vàng đi theo.

Nhìn bộ dáng nàng hờn dỗi, trong lòng Bùi Nguyên Xảo hâm mộ một trận.

Rõ ràng là Bùi phủ, vậy mà Bùi Nguyên Ca dám nói chuyện như vậy với phụ thân mẫu thân, nhưng phụ thân mẫu thân sẽ không buồn bực nàng, ngược lại nàng cảm thấy nàng ta đáng thương đáng yêu! Lúc nào, nàng cũng có thể đạt phóng túng phấn khởi như vậy? Thở dài, theo Bùi Nguyên Dung cùng lên xe ngựa của Thư Tuyết Ngọc, nhưng Bùi Chư Thành lại cưỡi ngựa ở phía trước mở đường, để lại một chiếc xe ngựa khác cho Bùi Nguyên Ca và Bùi Nguyên Hoa, đoàn người chậm rãi hướng về phương hướng sông Xích Hà đi.

Trở về Tĩnh Xu trai, Bùi Nguyên Hoa ở phòng khách chờ, Bùi Nguyên Ca thì vào nội thất thay quần áo.

Tóc y sức (y phục và trang sức) của nàng đều xứng đôi, bây giờ váy bị giẫm hư, tất cả đều phải sửa đổi một lần nữa, thay đổi chiếc trung y màu trắng gạo khảm viền bạc, bên ngoài khoác chiếc áo cộc tay cân vạt màu lam nhạt, dưới người là váy lót mảnh màu thiên thanh ngang ngực, màu sắc như khói lồng sương vòng quanh giống như có như không, đợi cho váy áo ở vào, thì dày ra mảng lớn mảng lớn đoá hoa màu xanh đậm, theo bước chân như ẩn như hiện, giống như hoa đệm vây đỡ thân hình nhỏ bé và yếu ớt của Bùi Nguyên Ca vậy, có vẻ đặc biệt thanh lệ thoát tục.

Bùi Nguyên Ca nhìn chính mình trong kính, nghĩ nghĩ, nói: “Mộc Tê, giúp ta chải đầu song hoàn (hai búi tóc) đi!”

Còn trang sức, thì chọn trâm khổng tước hạt xanh biếc, lông chim trả mỹ lệ tô điểm ở thân chim tước và che chở trên chim tước, sáng bóng thăm thẳm, lộng lẫy mà lại trầm ổn không khoa trương.

Bởi vì muốn ra ngoài, không biết sẽ gặp được người nào, chuyện gì, vì không chọc vào thị phi, Bùi Nguyên Ca váy ngang ngực, chải đầu song hoàn, cố gắng tô đậm bên ngoài bản thân như trẻ con, cho dù xuất hiện tình huống ngoài dự kiến gì, cũng có thể ỷ tiểu mại tiểu*. Nghĩ đến không rõ ý đồ Bùi Nguyên Hoa, Bùi Nguyên Ca đang do dự, ngón tay mảnh khảnh xẹt qua hộp trang sức rực rỡ muôn màu, sau cùng nhặt lên một cây trâm bạch ngọc, cắm vào chỗ không thấy được phía sau búi tóc.

*: ỷ vào tuổi còn nhỏ bắt người ta nhường nhịn, chiếu cố.

Lại lựa chọn quần áo lại phối trang sức, làm chậm trễ thời gian, Bùi Nguyên Ca vừa ra nội thất liền xin lỗi hướng về Bùi Nguyên Hoa.

“Tứ muội muội đừng khách khí như vậy, bé gái thích chưng diện là tính trời sinh, tự nhiên muốn trang điểm đẹp mới có thể ra ngoài gặp người.” Biểu hiện Bùi Nguyên Hoa vẫn như cũ hết sức khéo hiểu lòng người, không biến sắc quan sát trang phục toàn thân Bùi Nguyên Ca này, trái lại xinh đẹp nho nhã thoát tục, đáng tiếc quá nặng như trẻ con chút, chung quy làm cho người ta cảm giác một đứa con nít, với dịu dàng trang nhã của nàng ta, không so đựơc với thành thục xinh đẹp, trong lòng biến đổi, cười mỉm lôi kéo cánh tay Bùi Nguyên Ca, “Nếu muội muội trang điểm xong, chúng ta liền nhanh chóng ra ngoài đi!”

Lên xe ngựa, xa phu giương roi, điều khiển ngựa hướng tới Di Nhiên cư mà đi, bốn gã hộ vệ Bùi phủ theo sát phía sau.

Quả nhiên là ngày hội Đoan ngọ, trên đường phố người đông nghìn nghịt, đều hướng về phương hướng sông XÍch Hà mà đi. Đúng theo như lời Bùi Nguyên Hoa, đám người chen chúc làm tất cả đường chắn đến nước không ngấm qua được, xe ngựa căn bản không có cách nào khác đi qua. Ngoài xe ngựa Bùi Nguyên Ca họ, cùng lúc bị ngăn chặn còn có hơn mười chiếc xe ngựa khác.

Vén mành lên nhìn một chút tình hình bên ngoài, Bùi Nguyên Hoa đề nghị nói: “Tứ muội muội, mắt thấy lúc này là không qua đựơc, không bằng chúng ta xuống xe đến trà lâu tửu quán hai bên ngồi một chút, hoặc là đi dạo cửa hàng, cũng tiện tiêu phí thời gian. Chờ lúc đám đông qua đi, lại đi Di Nhiên cư tìm phụ thân mẫu thân bọn họ?”

Tình hình hiện giờ, ngoại trừ chờ đợi xác thực không có biện pháp khác.

Chẳng lẽ nói, Bùi Nguyên Hoa cố ý đẩy Bùi Nguyên Xảo, giẫm hư váy của nàng, chậm trễ thời gian, chính là vì việc này? Đám đông chắn, xe ngựa không qua đựơc, lúc các nàng chạy tới Di Nhiên cư đã trễ… Đúng là, vậy có chỗ tốt gì với Bùi Nguyên Hoa? Nàng ta cũng thế là ở trong này cùng nàng chờ vô ích! Bản thân Bùi Nguyên Ca tự nhiên không suy nghĩ xuất hiện ở loại địa phương đó, đi sớm đi trễ ngược lại không sao cả, nhưng tính tình Bùi Nguyên Hoa, phải là rất vui sướng sớm chạy đi, tìm cơ hội lộ ra tài năng, tiện biểu hiện hơn người của nàng ta, nhưng bản thân làm sao có thể buông tha cơ hội này, ở trong nơi chán ngắt này cùng nàng?

Chuyện này nhìn như hợp lẽ, nhưng khắp nơi đều lộ ra kỳ quặc, tới cùng Bùi Nguyên Hoa có chủ ý gì?

Bởi vì nghĩ không ra, lòng cảnh giác của Bùi Nguyên Ca rất cao, nhưng nàng cũng không sợ hãi, cười nói: “Đại tỷ tỷ nói đúng lắm, vậy chúng ta liền đi xuống để đi một chút!”

Hai người đeo khăn che mặt, xuống xe ngựa, Bùi Nguyên Hoa quay đầu dặn dò nói: “Ta muốn cùng Tứ muội muội đi dạo chơi, người ở đây nhiều người hỗn tạp, các ngươi hãy ở lại coi tốt xe ngựa, đừng ra khỏi hàng ngũ, đánh mất chiếc xe ngựa, vậy cũng có thể làm chuyện cười lớn. Yên tâm, ta và Tứ muội muội chỉ đi lại ở gần đây, không có việc gì, lại nói còn có bọn nha hoàn theo!” Lời này cũng là nói với bọn hộ vệ Bùi phủ.

Bọn hộ vệ biết vị đại tiểu thư này rất được sủng ái, không dám vi phạm, thấy Tứ tiểu thư cũng không lên tiếng, liền chỉ có làm theo.

Bởi vì là tết Đoan ngọ, trong cửa hàng hai bên đường cũng nhiều những vật đáp lại tiết, bánh chưng thắt rễ cỏ gì đó, hà bao (túi tiền) tự mình thêu ngũ độc (gồm bò cạp, rắn, thạch sùng, cóc và rết) trừ tà, tượng bùn đất Khuất Nguyên, vật trang trí gốm sứ giả dạng thuyền rồng, còn có đủ loại đồ chơi xinh xắn lung linh, trong ngày thường không có cách nào khác đều hướng về trên đường, chỉ có thể thừa dịp ngày hội hà bao các tiểu thư ra ngoài tới, mặc dù không đắt tiền, lại tinh xảo đáng yêu, được chào đón nhất.

Nhóm tiểu thư gia thế vọng tộc cũng bị chặn xe ngựa, đều tốp năm tốp ba xuống xe ngựa, vây ở trước những sạp cửa hàng kia, chọn lựa thứ yêu thích.

“Tháp Bát Bảo linh lung tết nan tre này trái lại thú vị, rất tinh xảo, Tứ muội muội có yêu thích?” Bùi Nguyên Hoa tiện tay cầm lấy một dạng đồ hỏi Bùi Nguyên Ca, thấy nàng phụ hoạ theo đuôi, liền dặn dò Lưu Sương trả tiền, mua nhiều thứ, lại đưa tới trong tay Bùi Nguyên Ca, nói “Khó đựơc có thể ra ngoài hít thở không khí, thứ đồ chơi này coi như tỷ tỷ tặng muội chúc mừng tết, muội muội đừng chê đơn sơ cứ cầm.”

Tuy là Tử Uyển Mộc Tê và Lưu Sương Lưu Nhứ đi theo bên cạnh người, nhưng Bùi Nguyên Ca tha thiết như vậy, vẫn là lộ ra kỳ lạ.

Từ lần đó trong Bạch Y am, sau khi hai người triệt để trở mặt, bí mật thấy nàng, Bùi Nguyên Hoa tuy là không đến mức lộ nguyên hình, nhưng cũng sẽ không chu đáo giữ gìn hình tượng đại tỷ tỷ của nàng ta khắp nơi, như thế nào hôm nay đột nhiên trở nên ân cần? Chẳng qua, chính là Bùi Nguyên Ca muốn yên lặng xem xét, xem Bùi Nguyên Hoa hát được tuồng nào? Do đó vui vẻ tiếp nhận, qua tay để cho Tử Uyển cầm giúp nàng, sau đó nói tiếng cảm ơn.

Sáu người từ từ đi tới, dọc theo đường đi Bùi Nguyên Hoa quả là rất ân cần, chỉ cần thấy người Bùi Nguyên Ca nghiệm lưu luyến, liền lập tức ra tiền mua xuống tặng cho nàng.

Trái lại Bùi Nguyên Ca ai đến cũng không từ chối, hết thảy lệnh Tử Uyển Mộc Tê thu vào.

Dường như nhìn ra lòng nàng ta không yên, Bùi Nguyên Hoa bỗng nhiên thở dài, nói với bọn nha hoàn: “Các ngươi cả ngày cũng gò bó trong phủ, khó có được ra ngoài dạo chơi, đi xung quanh nhìn xem một chút đi! Ta và Tứ muội muội đi có chút mệt mỏi, ngồi ở trà lều này một lát, các ngươi chơi đủ, trở về tới tìm chúng ta!” Nói xong, lôi kéo Bùi Nguyên Ca ngồi trong lều trà bằng trúc đơn giản bên cạnh, kêu hai ly trà, lại cũng không có uống.

Lưu Sương Lưu Nhứ cũng thôi, Tử Uyển Mộc Tê lại nhìn Bùi Nguyên Ca, thấy nàng gật đầu, lúc này mới rời khỏi.

“Hai vị nha hoàn của muội muội này thật sự là có khả năng, khó có thể có đựơc là lòng trung thành, ngoại trừ Tứ muội muội mà nói, ai cũng không nhận.” Bùi Nguyên Hoa nhìn bóng dáng hai người đi xa, tán thưởng nói. Quay đầu nhìn Bùi Nguyên Ca, đôi mắt hơi xoay chuyển, “Ta biết lúc này đáy lòng muội muội có rất nhiều nghi hoặc, cũng có rất nhiều hoài nghi với ta. Chúng ta đơn giản giải bày ra nói. Không sai, là ta đẩy Nhị muội muội, lại cố ý chậm trễ thời gian, cố ý để lại hai người chúng ta, Tứ muội muội nếu giận ta chậm trễ ngươi xem thuyền rồng, cứ mắng ta liền đúng, nếu lại chưa hết giận, cho ngươi đánh hai cái, như thế nào?”

Nếu nói những lời này, xem ra là chuẩn bị ngả bài rồi.

Bùi Nguyên Ca từ từ nói: “Đại tỷ tỷ này nói lời gì đó, tỷ muội chúng ta một hồi, sao lại bởi vì việc này không quen rồi hả?”

“Muội muội nếu như nói như vậy, đó chính là thật sự còn đang buồn ta rồi.” Bùi Nguyên Hoa thở dài, vẻ mặt ảm đạm, “Cũng không trách muội muội, là tỷ tỷ hơi quá đáng. Đơn giản là tỷ tỷ xem chuyện đãi tuyển vô cùng quan trọng, không rõ nguyên do lạc tuyển, thật sự là tức giận đến có chút hồ đồ rồi. Cho nên ngày đó ở Bạch Y am liền giận chó đánh mèo đến trên người muội muội, nói rất nhiều chuyện không nên nói. Lại vẫn xin muội muội xem trên phần chúng ta đồng thời là con gái Bùi phủ, có thể tha thứ tỷ tỷ lần này. Mấy ngày nay giằng co với muội muội, tỷ tỷ mới coi như rõ ràng, những đạo hạnh này của ta ở trong mắt muội muội, cái gì cũng không đúng, khó trách ta cam chịu khắp nơi. Chỉ cần lúc này muội muội có thể tha thứ ta, muốn ta như thế nào cho muội muội chịu nhận lỗi đều có thể!”

Lời nói này cũng thật cũng giả, vẻ mặt lại vô cùng thành khẩn, trái lại khó có thể phân biệt.

Trái lại Bùi Nguyên Ca cảm thấy sự tình càng thú vị, chẳng lẽ Bùi Nguyên Hoa này làm nhiều mưu mô, chỉ vì lúc này chịu thua cầu xin tha thứ với nàng?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.