Đích Nữ Vô Song

Chương 92-2: Chuyện xưa trước kia, khúc mắc Bùi,Thư (2)



Editor: trang bubble ^^ diendanlequydon.com 

Trải qua tỉ mỉ chải chuốt và trang điểm, Liễu di nương dẫn theo đại nha hoàn Thái Thanh, bưng một chén thuốc bổ đi vào Đồng Trạch viện. Vốn còn lo lắng chuyện xảy ra hai ngày trước, hộ vệ Đồng Trạch viện sẽ ngăn nàng lại, không cho nàng đi vào, vậy thì tất cả tính toán có lẽ cũng thất bại! Không ngờ khi đi vào Đồng Trạch viện, hộ vệ lại đi vắng.

Thật sự là trời ban cho cơ hội, trong lòng Liễu di nương mừng thầm, bước lên thềm đi vào.

Đồng Bào đường đơn giản mộc mạc, trên vách tường trắng như tuyết treo mấy bức tranh chữ, đều lấy biên cương đại mạc, núi cao trùng điệp làm đề tài, chữ lưu niệm mực vung tràn trề niềm vui, hào phóng không chịu gò bó. Đồ dùng trong nhà bằng gỗ lim một màu nước sơn đen, hình thức đơn giản sạch sẽ rõ ràng, khi đó cũng không có người yêu thích khắc hoa chạm trổ tranh, đồ trang trí chung quanh cũng lấy xanh, lam, trắng và sắc lạnh hoà hợp làm chủ, ngắn gọn lưu loát, lộ ra một khí thế trang nghiêm rộng lớn, không mang theo chút kiều diễm lưu luyến nào.

Chỉ có nơi cửa hông nối tiếp giữa chính sảnh và phòng trong, treo một hàng mành vỏ sò buông xuống, vỏ sò hình quạt màu trắng vân hồng được mài vô cùng bóng loáng, hai cặp thành đôi, ở giữa cất giấu một cái lục lạc nho nhỏ, chỉ cần có người đụng vào, sẽ phát ra tiếng vang nhỏ dễ nghe, vô cùng êm tai. Vỏ sò hình quạt xâu chuỗi thành các loại hoa văn, khéo léo rất khác biệt, làm cho phòng này tăng thêm một chút sắc thái nhẹ nhàng tươi sáng.

Mắt hơi ghen ghét nhìn mành treo vỏ sò này, Liễu di nương bĩu môi, lập tức sửa lại tốt vẻ mặt, thay vào ý cười chứa dịu dàng uyển chuyển, bước sen nhẹ nhàng, vén lên mành vỏ sò, đi vào phòng.

Bị nàng này vừa vén lên, vỏ sò va chạm lẫn nhau, lục lạc lay động, phát ra tiếng vang leng keng leng keng.

Ngày hôm qua khi Thư Tuyết Ngọc tiến vào, đúng lúc mành vỏ sò treo lên hai bên, cho nên Bùi Chư Thành không chú ý tới có người đi vào. Lần này nghe được tiếng động của mành vỏ sò, ngẩng đầu lên, thấy người đến là Liễu di nương, trong một lúc sắc mặt u ám xuống. Hai ngày trước Thư Tuyết Ngọc không có việc gì đã chạy tới bới móc, hai người ầm ỹ một trận lớn, hôm nay Liễu di nương lại chạy tới, thậm chí coi chỗ của hắn là cái chợ, muốn tới thì tới?

Vốn mấy ngày nay trong lòng hắn đã rất không tốt, lần này lại u ám dọa người.

"Ai cho phép ngươi vào?"

Nghe thấy âm thanh hắn ẩn chứa tức giận, Liễu di nương hoảng sợ, cúi đầu nhìn trang phục cả người của mình. Hôm nay nàng cố ý buông tha màu sắc có thể tôn lên màu da sáng đẹp của nàng, mà thay đổi một bộ dài lớp áo ngoài cân vạt màu sắc trắng thuần thêu ghép ngọc trai hoa văn dạng hoa quế, chỗ eo đặc biệt sửa qua, hiện ra eo thon nhỏ của nàng, phía dưới phối với váy lụa mỏng màu vàng nhạt, chỗ vạt váy mềm mại in nhánh hoa cỏ quấn quít, theo bước chân nàng thướt tha lúc ẩn lúc hiện, trang phục khắp người đều lộ ra tám chữ thanh lịch linh động, dịu dàng khả nhân (dịu dàng làm người vừa ý).

Thấy nàng cúi đầu nhìn quần áo của mình, đôi mắt Bùi Chư Thành khẽ nhìn lướt qua, đột nhiên như là nhớ tới cái gì, ánh mắt hơi ngưng lại.

Trong lòng Liễu di nương liền vui vẻ, lão gia nhất định là chú ý tới rồi!

Vẻ mặt vui mừng còn chưa kịp hiện lên trên mặt, Liễu di nương chỉ thấy vẻ mặt Bùi Chư Thành chợt thay đổi, vỗ mạnh cái bàn, chỉ vào cửa nói: "Đi ra ngoài! Cút ra ngoài cho ta! Còn có, đừng để ta thấy ngươi mặc bộ quần áo này nữa, ngươi không xứng!" Nói xong, thuận tay cầm lấy một quyển sách bên cạnh rồi lập tức xé đầu ra đập tới, suýt nữa đập vào trên người Liễu di nương. Liễu di nương hoảng sợ, vội vàng không ngừng lui ra.

Đến ngoài phòng, suy nghĩ trong lòng Liễu di nương vừa chuyển, vốn bưng thuốc bổ lén lút đặt ở trên bàn trà chính sảnh, lúc này mới đi ra.

Vốn cho là, lúc trước lão gia cưng chiều phu nhân Minh Cẩm như vậy, tất nhiên là thích loại trang điểm thanh lịch linh động này của nàng, hôm nay cố ý bắt chước, nghĩ có lẽ gợi lên vài phần tình cũ của lão gia, nói không chừng thật sự có thể đạt được chuyện tốt. Ai biết hoàn toàn ngược lại, ngược lại khiến lão gia càng thêm tức giận. Trong lòng Liễu di nương hơi hối hận, cũng có chút suy sụp, nhưng nghĩ đến trong lời Tiếu di nương nói, lại rất nhanh phấn chấn lên. Dù sao, lần này đến Đồng Trạch viện, vốn tính toán không phải có thể nhân cơ hội này được lão gia coi trọng, trang #ddlqd# bubble chỉ cần nàng có thể đi vào đựơc Đồng Trạch viện, để lại chén thuốc bổ kia như vậy là đủ rồi.

Mới ra cửa viện của Đồng Trạch viện, Liễu di nương vừa nâng mắt đã thấy Thư Tuyết Ngọc dẫn theo Bạch Sương hình như đang đi tới bên này, không khỏi lại càng âm thầm trầm trồ khen ngợi, vốn còn muốn làm sao truyền tin tức này tới trong tai Thư Tuyết Ngọc, không nghĩ tới lại gặp phải trước mặt.

Đây tuyệt đối là ông trời đang thành toàn (giúp đỡ đạt tới mục đích) cho nàng!

Nhớ lại, Liễu di nương cười khanh khách đi tới phía trước, cúi người nói với Thư Tuyết Ngọc: "Tỳ thiếp bái kiến phu nhân!"

Sau khi Thư Tuyết Ngọc và Bùi Chư Thành tranh cãi, suy nghĩ nhiều lần, rốt cục quyết định tìm Bùi Chư Thành nói rõ, ngày đó bà đến cũng không phải là muốn bới móc, mà là muốn vì chuyện cửa hàng nói tiếng cám ơn với hắn. Ai biết, vừa mới đến gần Đồng Trạch viện, thì thấy Liễu di nương cười không ngớt đi ra từ trong Đồng Trạch viện, thậm chí gặp bà cũng không né tránh, còn thoải mái đi lên chào. . . Ánh mắt lạnh lùng xẹt qua trang phục cả người của nàng, Thư Tuyết Ngọc không nói gì.

Liễu di nương vẫn cười yếu ớt như trước nói: "Tỳ thiếp chỉ là đến đưa một chén thuốc bổ cho lão gia, cũng không có xảy ra chuyện khác, vẫn xin phu nhân không cần nghĩ nhiều." Nói xong, dường như là theo bản năng sửa sang lại ăn mặc, hơi cắn môi, trên mặt thoáng hiện lên đỏ ửng.

Nghe lời này, nhìn tình hình này, muốn không để người nghĩ nhiều cũng rất khó.

Thư Tuyết Ngọc lạnh lùng đánh giá nàng ta, hít thở thật sâu, trong lòng cố nén chua xót và tức giận không có nổi giận. Từ sau ngày đó bà vụng trộm xông vào Đồng Trạch viện, mấy ngày này, Đồng Trạch viện tăng cường rất nhiều thủ vệ, mà Liễu di nương lại có thể tự do ra vào. . . Đưa thuốc bổ, không có xảy ra chuyện khác, không cần nghĩ nhiều... Được lắm! Được lắm! Ánh mắt Thư Tuyết Ngọc đột nhiên khẽ dời, xẹt qua Liễu di nương, dừng ở phía sau nàng ta theo đuổi đến trên người Bùi Chư Thành.

Thấy Thư Tuyết Ngọc, Bùi Chư Thành cũng sửng sốt, lập tức lạnh mặt xúông, "Hừ" một tiếng không nói chuyện.

Môi Thư Tuyết Ngọc run run mãnh liệt, vài lần muốn nói chuyện cũng không thể nói ra, cuối cùng cắn răng nói: "Lão gia quả nhiên... Quả nhiên có người dịu dàng am hiểu ý chờ hầu hạ lão gia!"

Biết trong lòng bà lại đang xoay chuyển suy nghĩ gì đó, Bùi Chư Thành cũng lười giải thích, cười lạnh nói: "Chính xác, dịu dàng am hiểu ý người hơn nhiều so với ngươi!"

"... ." Hai tay Thư Tuyết Ngọc nắm chặt thành nắm tay, hàm răng gắt gao cắn môi, đôi mắt dịu dàng như nước ngưng kết thành băng, lạnh lùng nhìn chằm chằm Bùi Chư Thành, sau đó lại chậm rãi quét qua Liễu di nương cười yếu ớt hả hê, giận dữ quay đầu liền đi. Hình như Bạch Sương muốn giải thích chút gì với Bùi Chư Thành, bị Thư Tuyết Ngọc quát lạnh một tiếng, chỉ có thể vừa tức vừa vội nhún chân, quay đầu đuổi theo Thư Tuyết Ngọc.

Đợi cho Thư Tuyết Ngọc đi rồi, đôi mắt Bùi Chư Thành cũng chậm rãi trở nên lạnh, thản nhiên nhìn Liễu di nương, lại không nói gì.

Bị ánh mắt hắn nhìn như vậy làm trong lòng sợ hãi, Liễu di nương căng thẳng nuốt nuốt nước bọt, khẽ nói: "Lão gia, tỳ thiếp cáo lui trước!" Nói xong, cúi cúi người, cũng như chạy trốn đi về phía Phi Sương viện, trong lòng thấp thỏm lo lắng, chẳng lẽ lão gia nhìn ra được nàng đang giở thủ đoạn với phu nhân sao? Không, chắc là không, nếu đã nhìn ra, nhất định sẽ quát lớn nàng ngay tại chỗ, lại càng sẽ không nói những lời này với phu nhân, nói như vậy, đơn giản chỉ là vì tức giận phu nhân mà giận chó đánh mèo đến trên người nàng thôi?

Chỉ hy vọng là như thế.

Dù sao, nàng muốn cũng không phải là Thư Tuyết Ngọc rơi đài, mà chính là mình lên vị trí cao, nếu để lại ấn tượng xấu ở chỗ lão gia, vậy thì phiền toái rồi.

Trước khi Thư Tuyết Ngọc đến ầm ĩ một trận, hôm nay Liễu di nương lại tới xum xoe, trong lòng Bùi Chư Thành không thể không tức giận, vốn là muốn đi ra nhìn thủ vệ hộ vệ đang làm cái gì, lại liên tục nảy sinh sơ suất, không ngờ ra cửa đã đụng phải Thư Tuyết Ngọc, bị lời nói của bà chế giễu, trong lòng lại tức giận. Quay đầu muốn đi vào, vừa vặn thấy hộ vệ không biết chạy đi nơi đâu, đôi mắt lại càng âm u làm cho người ta sợ hãi.

Không biết vì sao hộ vệ đau bụng vội vã đi ra từ nhà xí, đã thấy bóng dáng phu nhân và Liễu di nương đi xa, trong lòng âm thầm kêu khổ, biết trong lúc này khẳng định xảy ra vấn đề. Căng thẳng chậm rãi ngẩng đầu lên, thấy vẻ mặt và ánh mắt của Bùi Chư Thành, chân mềm nhũn quỳ xuống, vẻ mặt cầu xin nói: "Tướng quân không cần phải nói, thuộc hạ tự mình đi nhận ba mươi quân côn!"

Thật sự là gặp xui hết mức!

Vốn nghĩ đến mình bị niêm phong mười năm, lòng sớm đã như nước lặng, sẽ không bị loại chuyện này làm tức giận nữa, nhưng hôm nay thấy bộ dáng kia của Liễu di nương, Thư Tuyết Ngọc lại vẫn cảm thấy trong lòng từng đợt níu chặt đến đau đớn, ở trong phòng lật đổ khó yên, hình như chỉ cần không còn rảnh rỗi, trong đầu sẽ hiện ra bộ dáng thẹn thùng mang theo khiếp sợ kia của Liễu di nương, càng cảm thấy phòng đột nhiên trở nên nặng nề, đến mức trong lòng bà đang thiêu đốt một ngọn lửa, lại không có chỗ phát tiết, chỉ có thể mặc cho nó càng cháy càng mạnh.

Nếu nói, lúc trước không phải là bà gả cho Bùi Chư Thành, mà là người khác, là người chưa từng bao dung bà, chưa từng sủng nịch bà, chưa từng làm cho bà vấn vương giấc mơ dẫn dắt linh hồn người, giống như tất cả nữ tử, vào cửa lập quy củ ở trước mặt mẹ chồng, trong một năm dù là có bầu hay không, đều phải thu xếp nạp thiếp thu thông phòng cho phu tế (chồng), sau đó vẫn đấu đến ngươi chết ta sống giữa thiếp thất và thứ nữ con vợ kế như cũ. . . . Nhưng bởi vì vị hôn phu hoa tâm (lăng nhăng) tuyệt tình, theo ngay từ đầu nếu vốn chưa từng ôm hy vọng, có thể hiện tại bà sẽ tốt hơn một ít hay không?

Chẳng phải để ý thì có lẽ cũng không đau như vậy?

Nhưng chỉ là vừa nghĩ lại, Thư Tuyết Ngọc lại lắc đầu, tự mình phủ định, một người nhã nhặn (lịch sự thanh tao) hơn thông minh hơn có khả năng, cha mẹ chồng che chở, lại có con cái bên cạnh, nhưng mà có năng lực tốt hơn chỗ nào? Hơn nữa là bà? Vậy tuyệt đối không phải bà có thể chịu được! Người cả đời này, dù như thế nào cuối cùng một số có thể khiến mình ghi vào trí nhớ cả đời, dù lúc nào nhớ tới cũng cảm thấy không uổng phí cuộc đời này, mới không coi là sống uổng phí đời này!

Ký ức như vậy, thật ra bà có...

Trong đầu Thư Tuyết Ngọc hiện lên vô số hình ảnh, trong chốc lát thì từ tốt đẹp ngọt ngào trước kia, trong chốc lát là sau khi Chương Vân xuất hiện tranh chấp rối loạn, trong chốc lát lại là sau khi Minh Cẩm xuất hiện đau đớn xấu hổ. . . . Suy nghĩ lung tung lần lượt thay đổi xuất hiện trong lòng đầu, liên quan đến cảm xúc cũng theo đó thoắt vui thoắt buồn, tích tụ ở trong lòng, gần như muốn nổ tung, càng đến mức ngực trở nên ngột ngạt.

Bạch Sương ở bên cạnh nhìn, biết lúc này trong lòng phu nhân nhà mình không vui, cũng không dám vạch trần, thật cẩn thận vỗ nhẹ lưng của bà, nói: "Phu nhân, hôm nay thời tiết rất tốt, hoa viên phía sau hoa cũng nở sớm. Nô tỳ cùng ngài đến trong hoa viên đi một chút, loại bỏ giải sầu được không?" 

Thư Tuyết Ngọc lắc đầu, nhưng lập tức lại cảm thấy trong phòng thật sự rất buồn bực, đang do dự, lại gật gật đầu.

Bạch Sương mừng rỡ, giúp bà thay đổi quần áo, đang đi vào hoa viên phía sau Bùi phủ. Đầu hạ mặt trời quang đãng, hơi nóng ánh sáng mặt trời chiếu ở trên cây xanh dây leo um tùm tươi tốt, có chút lóe ánh mắt người, đủ loại màu sắc hình dạng hoa theo mùa tô vẽ ở trên đầu cành, có nhẹ nhàng nở rộ, cũng có nụ hoa búp, đưa tới vô số bướm màu, nhẹ nhàng nhảy múa vòng quanh đóa hoa, làm cho cảnh đẹp đầu hạ rực rỡ sắc màu này càng tăng thêm một sắc thái mạnh mẽ.

Nhìn cảnh đẹp này, Thư Tuyết Ngọc cảm thấy khúc mắc có chút tản ra, nói: "Bạch Sương, những đoá hoa này nở thật đẹp, hái chút hoa về cắm vào bình đi!" 

"Dạ!"

Thấy trong lòng Thư Tuyết Ngọc hình như tốt hơn, Bạch Sương vui sướng không thôi, vội dặn dò tiểu nha hoàn đi lấy kéo cắt hoa và lẵng hoa lại đây, muốn Thư Tuyết Ngọc buông ra khúc mắc, cho nên cố ý lôi kéo bà đến những bụi hoa này, chỉ vào một đóa hoa hồng tươi đẹp cánh hoa chồng chất rất lớn nói: "Phu nhân, người xem đóa hoa này nở thật đẹp, cắt về cắm vào bình nhất định nhìn đẹp lắm, ngài nói đi?"

"Hoa này đang nở rực rỡ, cắt cắm vào bình không đẹp được mấy ngày, còn không bằng cắt mới nở một nửa này, hoặc là nụ hoa chưa nở, còn có thể nở nhiều thêm mấy ngày nay." Thư Tuyết Ngọc lắc đầu, chỉ vào một nụ hoa chưa nở nói, "Đóa này được, cắt đóa này."

"Xem phu nhân người nói ?" Bạch Sương cười nói, "Cắt nở vừa vặn trở về cắm mới nhìn đẹp, nếu là làm hỏng sẽ thấy hoa viên bị cắt bỏ. Nếu không, người cắt một bình nụ hoa về, lại có cái gì đẹp mắt?"

Thư Tuyết Ngọc bật cười nói: "Là ta nghĩ sai, vậy cắt đóa này đi, quả thật nở đẹp đỏ chói!"

Bạch Sương đang muốn lấy kéo cắt cành hoa, bỗng nhiên một cánh tay trắng nõn cắt ngang chen vào đến, trên móng tay thon dài trơn bóng được cắt sửa nhuộm sơn móng tay đỏ tươi, một nhát cắt xuống, tuy rằng cắt đóa hoa xuống,0di33xn0dafnl330fys0doon nhưng bởi vì dùng sức quá lớn, rung động đóa hoa, trong một lúc đóa hoa mềm mại tàn tạ rơi xuống vài cánh hoa, vốn là đóa hoa nở rộ đỏ tươi, trong một lúc trở nên thưa thớt xơ xát lạnh lẽo, cũng không còn là đoá hoa xinh đẹp mới vừa rồi.

Bị người cắt ngang, Bạch Sương tức giận quay đầu lại: "Liễu di nương, người làm cái gì vậy?"

Liễu di nương giống như vừa thấy Bạch Sương và Thư Tuyết Ngọc, cúi người cười nói: "A, thì ra phu nhân cũng ở nơi này, thật xin lỗi, vừa rồi chỉ lo nhìn hoa đẹp mắt, muốn hái về cắm vào bình, không thấy được phu nhân, thật sự là xin lỗi." Nói xong lời xin lỗi, trên mặt lại không có chút thành ý xin lỗi, lễ chào kia lại làm qua loa, hoàn toàn không có ý cung kính, lập tức lại cười duyên nói, "Chỉ là, hoa này cũng nhìn đẹp mắt, dường như nở đẹp, kỳ thật bên trong sớm lụn bại, nếu không cũng sẽ không chỉ chạm vào nhẹ nhàng liền rơi rớt toàn bộ như vậy. Thật ra, người cũng giống như hoa, xem ra có ngồi ở địa vị cao, ngoài mặt vẻ vang, thật ra bên trong đã sớm trống rỗng, chỉ cần một chút sóng gió, sẽ vạn kiếp bất phục (muôn đời không trở lại)!"

Nói xong, tay hơi buông ra, đóa hoa suy tàn trên cành lập tức rơi xuống đất, lại bốn phân ngũ tán (bốn năm mảnh rời rạt).

Liễu di nương nhìn chằm chằm Thư Tuyết Ngọc, môi bôi lên đỏ tươi mỉm cười, dịu dàng nói: "Phu nhân, ngài nói tỳ thiếp nói có đúng hay không?"

Nghe thấy nàng ta lấy hoa ví von người, chỉ cây dâu mắng cây hòe, lời nói dấu diếm sắc bén giễu cợt bà, vẻ mặt Thư Tuyết Ngọc xanh mét, nếu đổi lại ngày trước, chỉ sợ đã sớm sửa chữa nàng ta, nhưng ăn nhiều thiệt thòi như vậy, cuối cùng có chút tính nhẫn nại, nhịn xuống không nổi giận, nói: "Không sai, người và hoa giống nhau, có đóa hoa xem ra xinh tươi đẹp đẽ, nhưng lại chứa kịch độc, trong một lúc có lẽ mọi người sẽ bị bề ngoài xinh đẹp của nó lừa, nhưng độc dù sao cũng là độc, cuối cùng sẽ bị người phát hiện, đến lúc đó một trận lửa thiêu rụi, vĩnh viễn loại trừ tai hoạ về sau, đó chính là kết cục của nó!"

Không nghĩ tới Thư Tuyết Ngọc tuy rằng tức giận, nhưng chỉ trả lời lại một cách mỉa mai, Liễu di nương nao nao, nhưng lập tức vừa cười nói: "Có lẽ vậy, nhưng mà trước đó, hoa nở đã sớm úa tàn rơi rớt như bùn, nghiền thành bụi đất, khi còn sống cũng chỉ có thể trơ mắt đóa hoa nở rộ tươi mới xinh đẹp, được mọi người yêu thích tán thưởng, nó lại chỉ có thể ở trong góc yên lặng tàn lụi, rằng đất có khác, song cũng chỉ như vậy."

Xem ra, hôm nay Liễu di nương này là cố ý tìm đến bới móc!

Trong lòng Thư Tuyết Ngọc đau đớn, nếu không có nàng ta thật sự với Bùi Chư Thành. . . . Dựa vào một di nương nho nhỏ không được cưng chiều như nàng ta, lại có cam đảm gì dám ở trước mặt bà tùy ý khiêu khích? Càng nhìn Liễu di nương lại càng cảm thấy lời ấy, càng nghĩ nội tình trong đó lại càng cảm thấy tức giận, cố nén không nổi giận, nhưng tuyệt đối không ngờ lại thấy người chướng mắt này ở trước mặt, lạnh lùng nói: "Ta không có hứng thú phẩm hoa với ngươi ở trong này, Bạch Sương, chúng ta đi."

Nhưng mà, Liễu di nương lại giành trước một bước, ngăn ở phía trước bà, mỉm cười nói: "Tỳ thiếp khó có được cơ hội gặp phu nhân, chúng ta lại đều thích hoa, nói được hợp ý, sao lại không trò chuyện nhiều hơn chốc lát? Cho dù tỳ thiếp hèn mọn, không thể đánh đồng với phu nhân, nhưng dù sao đều là người hầu hạ lão gia, dù sao chúng ta cũng nên ở chung hòa thuận, không thể làm cho lão gia khó xử, phu nhân ngài nói phải không?"

Nàng ta mở miệng ngậm miệng là lão gia, còn nói cái gì đều là người hầu hạ lão gia, từng câu từng chữ đều đâm vào lòng Thư Tuyết Ngọc.

Thư Tuyết Ngọc gần như đã sắp không kiềm chế được, trong âm thanh để lộ ra một chút tức giận: "Tránh ra!"

"Phu nhân, làm sao ngài từ chối người ngoài ngàn dặm như vậy chứ?" Nghe ra Thư Tuyết Ngọc tức giận, thì Liễu di nương càng thêm không chịu buông ra, dây dưa chỉ chờ bà nổi giận, cố ý nũng nịu yếu ớt nói, "Phu nhân, ngay cả lão gia cũng không có ghét bỏ tỳ thiếp như vậy, ngược lại sao ngài mang vẻ ta đây lớn như vậy?" Một bộ dáng ủy khuất vô cùng, "Được rồi, nếu tỳ thiếp có chỗ nào đắc tội phu nhân, tỳ thiếp bằng lòng chịu tội với phu nhân, vậy rốt cuộc được rồi chứ?"

Thư Tuyết Ngọc thật sự không kiên nhẫn châm chích dây dưa với nàng ta, đột nhiên đẩy nàng ta ra, nói: "Ta nói, tránh ra cho ta!"

Liễu di nương chờ chính là bà ra tay, cũng không có né tránh chống lại, ngược lại tiện thể va vào trên một tòa núi giả bên cạnh, chỉ cảm thấy chỗ tóc mai bên phải trán bỗng đau đớn khó chịu một chút, chất lỏng ấm áp từ trán chảy xuôi xuống dưới, sau đó thì đau đớn dần dần sâu sắc rõ ràng lên. Liễu di nương vốn là người được nuông chiều, làm sao chịu được loại đau này, lúc này nước mắt liền rớt xuống, chỉ khóc kêu đau, lại uất ức rớt nước mắt xuống, gắng gượng nói: "Phu nhân, tỳ thiếp... Tỳ thiếp thật sự không có mà, chỉ là muốn nghe phu nhân dạy bảo nhiều hơn mà thôi! Ngài... Sao ngài nhẫn tâm như thế, phải đẩy tỳ thiếp vào chỗ chết? A, tỳ thiếp... Tỳ thiếp sắp chết..."

Thấy thế, bọn nha hoàn chung quanh đều sợ ngây người, bước lên phía trước, hô to gọi nhỏ tìm cách.

Thấy vết máu trên núi giả, trán Liễu di nương máu nhỏ giọt, trang #ddlqd# bubble  Thư Tuyết Ngọc cũng hoảng sợ, lập tức nghĩ đến, sức của mình đẩy nàng ta ra cũng không lớn, nhiều nhất chỉ có thể đẩy nàng ta ra, lại sao có thể đẩy nàng ta đụng vào trên núi giả? Lại nghe nàng ta cố làm ra vẻ la lên, càng cảm thấy chán ghét, lạnh lùng nói: "Cố làm ra vẻ!"

Phẩy tay áo, quay đầu rời đi, Bạch Sương vội vàng đuổi theo.

Nhìn bóng dáng Thư Tuyết Ngọc rời đi, khóe miệng Liễu di nương thoáng cong lên một chút ý cười, quả nhiên phu nhân là người thẳng tính, dễ dàng đã chui vào thòng lọng của nàng!

Tuy rằng nói lão gia và phu nhân cãi nhau, quan hệ hai bên cứng nhắc, nhưng dù sao hai mươi năm tình cảm vợ chồng, sao có thể nào đã cắt đứt ngay? Hơn nửa, lão gia cũng không phải là người tham lam háo sắc, lúc này muốn dựa vào sắc đẹp mê hoặc lão gia, dẫn đến thay thế phu nhân, hoàn toàn là không có khả năng. Vào lúc này muốn leo lên địa vị cao, nhất định phải đi vòng lối tắt, nghĩ biện pháp khiến cho lão gia chú ý, thậm chí thương tiếc, giống như bây giờ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.