Đích Nữ Vương Phi

Chương 103-2: Phong thủy luân chuyển (2)



Editor: thuyvu115257

Vân Tuyết Phi chợt tiến lên một bước ôm lấy Tư Nam Tuyệt, giọng mũi nồng nặc, hờn dỗi: "Nhưng huynh phải hứa, tất cả tình cảm với ta đều là thật, không có pha nửa phần giả dối."

Tư Nam Tuyệt thả tay xuống, đưa tay vòng chắc người trong ngực, lông mi thật dài chớp chớp, ngữ điệu kiên định nói: "Ta hứa!"

Vân Tuyết Phi cười khẽ, vùi đầu vào trong ngực hắn, giọng nói nhẹ nhàng, có chút bướng bỉnh: "Nam Tuyệt, huynh thật tốt!"

Những lời này khiến Tư Nam Tuyệt rất hài lòng, nhưng vừa nghĩ tới nàng không tin hắn, hắn lập tức kéo nàng ra khỏi ngực, khóe môi lộ ra nụ cười như có như không: "Chỉ một câu như vậy đã muốn kết thúc?" diễn,đàn,lê^quý$đôn

Nhìn người đàn ông trước mắt này không nói đạo lí, Vân Tuyết Phi cũng ngầm nổi cáu, nhưng trên mặt vẫn cố nặn ra nụ cười thật tươi, dáng vẻ lấy lòng nói: "Phu quân, huynh đại nhân đại lượng, chắc chắn sẽ không so đo với một tiểu nữ tử như ta, đúng không ~" Nói xong còn không quên vứt hai cái mị nhãn.

Con ngươi Tư Nam Tuyệt đen như mực, nuốt trở về phần còn lại của lời định nói. Mặc dù khi nãy ánh mắt đơn thuần chỉ là đùa giỡn, nhưng lại không khéo lộ ra nét kiều mỵ. Vân Tuyết Phi đương nhiên là vô tình, nhưng ở trong mắt Tư Nam Tuyệt, nếu đã bị ăn nhiều thiệt thòi như vậy, dầu gì cũng phải đòi lại chút lợi tức, nếu không thật có lỗi với bản thân mình rồi. diễn^đàn%lê.quý*đôn

Tâm động không bằng hành động, hắn tức khắc giữ chặt đầu Vân Tuyết Phi, lúc Vân Tuyết Phi còn chưa kịp phản ứng, ấn nàng về phía mình. Khoảnh khắc môi hắn và môi nàng dán vào nhau, hắn thở ra một hơi, sau cơn mưa phùn ngắn ngủi, tiếp theo sấm sét vang dội, cuồng phong nổi lên, hắn dùng đầu lưỡi đỉnh chui vào cánh môi nàng, mạnh mẽ hấp thu mật ngọt trong khoang miệng nàng, quyến rũ nàng cùng hắn chơi đùa. diễn@đàn$lê&quý%đôn

Vân Tuyết Phi mở to hai mắt nhìn Tư Nam Tuyệt, đồng thời tên nam nhân nào đó đã chiếm được tiện nghi, còn nhướng mày với nàng, công khai khiêu khích, nàng muốn phản kháng. Tuy nhiên lại không đủ hơi sức, thật sự khóc không ra nước mắt mà, lẽ ra không nên nhào vào trong ngực hắn, bằng chứng là đã thật sự ứng với câu nói: "Đưa dê vào miệng cọp!"

Bên trong Linh Lung viện của Phong phủ, sau khi Tống Thi Linh sai mấy nha hoàn dọn dẹp xong, thì ngồi ngẩn người ở trong phòng, nhớ lại chuyện ngày hôm nay, nàng lập tức cảm thấy chán nản, thật sự vô cùng hối hận.

"Ơ ~ không phải tỷ tỷ nói muốn ở lại vương phủ vài ngày sao? Sao mới một buổi tối đã trở về rồi hả? Chẳng lẽ là nhớ tướng quân, hay phạm tội bị người ta đuổi ra khỏi vương phủ?" Hồng Nguyệt mặc một bộ quần áo màu đỏ, được nha hoàn nâng đỡ, từng bước từng bước khoan thai đi đến.

Tống Thi Linh vốn đang bực bội, không ngờ nữ nhân trước mắt này thật là âm hồn bất tán, bị dạy dỗ đau đớn thê thảm như vậy, còn dám tới chọc giận mình, nàng vọt một cái đứng lên, tức giận nói: "Ai cho phép ngươi vào đây?"

"Tại sao ta không thể vào? Nơi này sẽ lập tức là phòng của ta, ta chẳng qua đến đây trước xem nên trang trí lại thế nào!" Hồng Nguyệt cười đắc ý, trong mắt lóe lên sự sắc bén, móng tay sơn đỏ như máu nhẹ nhàng vén sợi tóc rơi trên bờ vai, dáng vẻ lẳng lơ làm gì còn giống tiểu nha hoàn ngây thơ của ngày xưa.

Tống Thi Linh nghe vậy cũng cứng người, sắc mặt biến đổi, phẫn nộ quát: "Đây là phòng của bản phu nhân, tiện tỳ người nói bậy gì đó? Còn không mau rời khỏi cho ta, nếu không đừng trách bản phu nhân không nể tình!"

Hồng Nguyệt không thèm quan tâm đến ánh mắt muốn ăn thịt người của Tống Thi Linh. Nàng cười nhạo một tiếng, bỏ qua Tống Thi Linh vươn cổ quan sát căn phòng lớn hơn chỗ ở của mình gấp đôi, còn có trang sức tinh xảo, quả nhiên chánh thất phu nhân tướng quân có khác. Mặc dù tiểu viện của nàng điều kiện cũng không tệ, nhưng so với nơi này, đúng là gặp phải sư phụ.

"Người tới, quăng hết đồ vật trong phòng ra cho bản phu nhân, tân phòng của bản phu nhân cần phải bố trí lại, không thể giữ những thứ đồ cũ này, xúi quẩy!" Đôi môi đỏ Hồng Nguyệt hé mở, gương mặt ghét bỏ.

Tiếng nói vừa dứt, thì có một hàng lớn lục y nha hoàn lần lượt từ bước vào, không nói hai lời mang đồ trong phòng đồ đi ra ngoài, đùng đùng, không chút lưu tình, ngay cả y phục Tống Thi Linh thích nhất cũng rơi vãi trên đất, bị chân người giẫm lên.

Điều đó chẳng khác gì giẫm lên mặt mũi Tống Thi Linh, sắc mặt nàng đỏ bừng vì tức giận, lớn tiếng mắng: "Ai cho các ngươi lá gan? Dám vào phòng của bản phu nhân, không muốn sống nữa à!"

Tiếng nói rất lớn, khiến thân thể bọn nha hoàn run lên, nhưng chỉ dừng lại ngắn ngủi, chưa đầy một giây đã tiếp tục di chuyển đồ vật trong phòng, hoàn toàn coi nhẹ sự tức giận của Tống Thi Linh.

Nhìn bộ dáng Tống Thi Linh dữ tợn như ác quỷ đến từ địa ngục, Hồng Nguyệt che miệng cười một tiếng, trong mắt lóe ra nụ cười châm chọc: "Bắt đầu từ hôm nay, Hồng Nguyệt ta mới là phu nhân chính thống trong phủ tướng quân này, ngươi, Tống Thi Linh chẳng qua chỉ là một thị thiếp đê tiện của tướng quân, thức thời thì mau tới thỉnh an cho bản phu nhân, nếu không đừng trách bản phu nhân thù mới hận cũ cùng tính một lượt!"

Mỗi một câu tựa như một cái tát giáng lên mặt Tống Thi Linh, nàng run rẩy đôi môi, không thể tin cắn răng nghiến lợi nói: "Ngươi nói bậy, ta mới phải là phu nhân, ngươi chỉ là nô tỳ làm ấm giường của tên nam nhân đê tiện đó, dám tự xưng phu nhân, đúng là không muốn sống nữa, người tới, vả miệng cho bản phu nhân!"

Tiếng nói vừa dứt, nhưng không có bất luận kẻ nào tiến lên hành động.

Nhìn căn phòng ngày càng trống trải, Hồng Nguyệt cười ha hả, sau đó lại thở dài, sự u ám được đẩy lùi: "Một nô tỳ ấm giường sao có năng lực ở trong viện Linh Lung?"

Con ngươi nàng càng thêm trở nên tĩnh mịch, quan sát nữ nhân vừa tức giân vừa mang theo sự phòng bị, khóe miệng nàng nhếch lên nụ cười hả hê nói: "Bắt đầu từ hôm nay, ta không cần nhìn sắc mặt của ngươi sống qua ngày, ta lớn nhất trong phủ tướng quân này. Tướng quân đã thừa nhận thân phận của ta, chỉ chờ căn phòng này được trang trí lại, sẽ tiến hành nghi thức phong hiệu phu nhân Tướng quân cho ta."

Làm sao Tống Thi Linh cũng không ngờ tới mới đến vương phủ chưa tới hai ngày, nơi này đã không còn chỗ cho mình dung thân, không, đây nhất định không phải là sự thật. Sao tên Phong Cực kia dám? Bác của nàng là Thái phi, sau lưng có chỗ dựa Hộ quốc vương phủ, bảo nàng sao có thể làm thiếp cho người ta chứ!

Dù gì Hồng Nguyệt cũng hầu hạ nữ nhân điên này hơn mười năm, sao không biết suy nghĩ trong đầu nàng ta, nàng mỉm cười, tựa như âm hiểm, tựa như khinh thường, vừa tựa như tính toán nói: "Đừng hy vọng bác Thái phi của ngươi, đừng nói hiện tại bà ta sẽ không quản ngươi, dù bà ta sẵn lòng can thiệp, sẵn lòng vì ngươi ra mặt, bản phu nhân cũng không sợ!" Nàng đã sớm tốn tiền nghe được, nữ nhân trước mặt này đã gây họa trong vương phủ, nên mới không thể ở lại chạy trở về phủ tướng quân.

"Ngươi thật to gan, dám bất kính với Thái phi!" Ngón tay Tống Thi Linh run run chỉ vào Hồng Nguyệt, trong lòng lan tràn một nỗi lo lắng không biết tên. Nàng hiểu rõ Hồng Nguyệt, trước đây nàng ta ghét mình cũng chỉ dám nói ngoài miệng, chứ không dám thật sự ra tay, bây giờ lại cả gan làm càn như thế, chẳng lẽ sau lưng có người làm chỗ dựa?

Trông thấy Tống Thi Linh hơi có vẻ chột dạ và ánh mắt hốt hoảng, Hồng Nguyệt cũng không giấu giếm, nàng mang theo thù hận đến đây, nó đã ăn sâu vào tâm khảm của nàng: "Thái hậu nương nương phong tặng Phong đại ca danh hiệu Uy Phong Tướng quân, hơn nữa còn giao cho hắn một nửa binh lực của Đại Hạ quốc, ta cũng được Thái hậu nhận làm dưỡng nữ!"

Cả người Tống Thi Linh run lên, mở to hai mắt nhìn chằm chằm Hồng Nguyệt, muốn từ trên người nàng ta nhìn ra chút ít dấu hiệu nói láo. Nhưng hồi lâu, khiến cho nàng thất vọng, đây hết thảy rất có thể là thật. Tại sao lại như vậy? Nàng còn chưa đợi được Thư di hoàn thành kế hoạch, chưa đợi được trở thành trắc phi của biểu ca, Bây giờ trong vương phủ lại không có chỗ dung thân, đã vậy một nơi nàng nhìn chướng mắt cũng không giữ được.

"Từ nay về sau tỷ tỷ sống ở Lan Phong cư phía bắc, nhớ mỗi ngày phải dậy sớm tới đây thỉnh an cho bản phu nhân. Hiện tại cũng không có chuyện gì cần đến tỷ tỷ, nhanh quỳ xuống thỉnh an rồi lui ra đi, Phong Tướng quân sắp tới rồi, để cho người nhìn thấy khuôn mặt giống như người chết cuả tỷ tỷ, người sẽ mất hứng!"

Lan Phong cư, sao Tống Thi Linh không biết? Nơi đó khá gần phòng của hạ nhân, u ám quanh năm, nghe nói chỗ đó phụ thân của Phong Cực dùng để trừng phạt tiểu thiếp hồng hạnh xuất tường.

Hồng Nguyệt ra hiệu cho hai nha hoàn bên trái và phải, lúc Tống Thi Linh còn đang ngây ngốc, chưa kịp tiêu hóa một biến đổi lớn như thế, hai nha hoàn một trái một phải kiềm cặp nàng ta, một người trong đó đá mạnh vào đùi trên của nàng ta, ép buộc nàng ta quỳ gối trên mặt đất lạnh lẽo.

Một trận đau đớn kéo đến, Tống Thi Linh nhúc nhích gương mặt cứng ngắc, phẫn hận trừng mắt nữ nhân kia: "Tiện tỳ, ngươi dám làm vậy với ta, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!"

Hồng Nguyệt khoát tay áo, ý bảo hai nha hoàn áp tải nàng ta đi ra ngoài, Hừ! Bỏ qua cho, để coi là ai không bỏ qua cho ai. Tống Thi Linh, đây chỉ là mới bắt đầu, ta muốn ngươi trả lại gấp trăm ngàn lần tính mạng cho hài nhi của ta!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.