Đích Nữ Vương Phi

Chương 82-2: Nữ nhi của tội phạm cường bạo (2)



Hơi thở quen thuộc làm cho người ta lưu luyến xông vào mũi, Vân Tuyết Phi chua xót, mở to mắt nói: "Chỉ là chợt nhớ tới chưa có làm!"

"Ta còn tưởng rằng bởi vì sáng nay cơ thể nàng bị ta trông thấy hết, cho nên xấu hổ không dám gặp ta!" Tư Nam Tuyệt cúi đầu cảm thán nói, nhìn chăm chú vào mặt Vân Tuyết Phi, mắt không nháy dù chỉ một cái.

Đột nhiên đề cập tới chuyện buổi sáng, Vân Tuyết Phi nhớ lại khi đó toàn thân nàng trần truồng, trong lòng thì vừa khẩn trương vừa bất lực, lặp tức cảm thấy cực kì xấu hổ, nàng hung ác trợn mắt nhìn nam nhân không biết thẹn này, hét to: "Đồ lưu manh!" diễn,đànlee^quý.đôn

Lọn tóc quấn quanh ngón tay bất chợt tăng thêm lực đạo, kéo hai lần, khiến Vân Tuyết Phi đau đớn hít hà một hơi, chảy nước mắt, nàng đưa tay đoạt lại tóc mình từ trong tay Tư Nam Tuyệt. Sau đó còn chưa hết giận, dựt mạnh sợi tóc đen nhánh như mực của Tư Nam Tuyệt hai lần, chứng kiến Tư Nam Tuyệt nhíu mày một cái, nàng mới thả xuống.

"Bụng dạ hẹp hòi!" Tư Nam Tuyệt lại gần bên tai Vân Tuyết Phi, nhỏ giọng nói.

Vân Tuyết Phi mở to hai mắt, một hơi giấu ở ngực, buồn bực phun ra một câu: "Đồ lưu manh!"

Tư Nam Tuyệt thật sâu nhìn Vân Tuyết Phi, một đôi mắt phượng híp lại: "Nàng lặp lại lần nữa!" diễn*đàn%lê#quý@đôn

Dưới tầm mắt khiếp người của hắn, Vân Tuyết Phi quay đầu, tuy rằng không đủ mạnh, nhưng là ai sợ ai, nàng tiếp tục nói: "Đồ lưu manh!"

Tiếng nói vừa dứt, đột nhiên vòng eo bị nắm lấy, kéo nhẹ một cái, nàng lặp tức rơi vào trong ngực Tư Nam Tuyệt, còn chưa kịp phản ứng, đầu đã bị cố định lại. Ngay sau đó lửa nóng bao trùm lên cơ thể mềm mại của nàng, cánh môi bị cạy ra, sít sao vơ vét toàn bộ sự ngọt ngào trong miệng nàng.

Cơ thể Vân Tuyết phi hoàn toàn cứng lại, chỉ có thể mặc cho đầu lưỡi của hắn thăm dò vào trong miệng nàng, cùng với nàng triền miên.

Thật ra thì hắn đã sớm phát hiện nữ nhân này đứng ở trước cửa rất lâu, hắn luôn đợi nàng chủ động đẩy cửa đi vào, không ngờ ngược lại nàng tính toán xoay người rời đi. Ngay tại thời điểm nàng xoay người, hắn lặp tức đứng dậy bước nhanh đi tới cửa, mở đại môn. diễn&đàn,lê>quý(đôn

Khuôn mặt nhỏ nhắn luôn tràn trề vui tươi, đột nhiên đầy ắp bi thương hiện ra trước mặt mắt. Hắn biết buổi sáng đi ra ngoài nhất định là xảy ra một chút chuyện gì đó không vui mà hắn chưa biết. Hắn rất tức giận, nữ nhân này tuyệt nhiên không coi hắn là nơi có thể dựa vào, gặp phải việc khó, chỉ biết giống một con rùa đen rúc đầu vào mai của mình, chẳng lẽ mình không đáng giá tin tưởng đến thế sao?

Càng nghĩ càng tức giận, hắn càng thêm dồn lực, bực bội hôn lấy hôn để nữ nhân đáng giận này. Sau khi đem tất cả hơi thở của nàng dung hợp thành hơi thở của hắn, rang môi của mới rời khỏi cánh môi Vân Tuyết Phi, nhỏ giọng nói: "Ta sẽ để nàng biết một chút chân chính lưu manh là cái dạng gì?"

Còn không đợi Vân Tuyết Phi mở miệng phản bác, hắn lần nữa cúi người xuống, phủ lên đôi môi của nàng, lần này trái với vừa rồi, hắn tiết chế lực đạo, nhẹ nhàng trêu chọcnàng, càng thêm tận tình, muốn bù lại bất mãn chuyện buổi sáng này bị người ta phá hỏng.

Toàn thân Vân Tuyết Phi xụi lơ tựa vào trong ngực Tư Nam Tuyệt, trước mắt một mảnh sương mù, nàng giống như có thể nhìn thấy long mi thật dài của Tư Nam Tuyệt, nhấp nhày như hai cái quạt nhỏ, quyến rũ như vậy, nàng đột nhiên đưa tay muốn sờ thử.

Tư Nam Tuyệt nhanh tay ngăn cản hành động của nàng, không cam lòng rời đi môi nàng, nhìn sắc mặt mỹ nhân ửng hồng, hắn cười nói: "Tiểu bại hoại, lại muốn làm chuyện xấu xa gì?"

Nụ cười trong trẻo, mát lành như dòng suối rột rửa tâm tình đang mê mang của nàng, nàng khẽ thở gấp, rúc vào trong ngực của hắn, dịu dàng hỏi: "Nếu như ta là nữ nhi của cường bạo phạm, trên người chảy dòng máu bẩn thỉu, ngươi còn yêu ta không?"

Trong mắt Tư Nam Tuyệt lóe lên một tia đen tối không rõ, hắn càng thêm kéo nàng vào trong ngực, giọng điệu có chút uất ức: "Sao lại đột nhiên hỏi như thế?"

Thấy hắn không trả lời thẳng, tâm tình Vân Tuyết Phi càng thêm sa sút, hắn nhất định là để ý rồi!

"Không có gì! Chỉ là giả thiết!" Vân Tuyết Phi khép hờ mắt, nhàn nhạt trả lời, mặc dù cảm xúc đã được che giấu rất tốt, nhưng vẫn sẽ tràn ra một ít khổ sở.

Sau một lúc Tư Nam Tuyệt cúi đầu cẩn thận quan sát, hắn khe khẽ thở dài: "Ta cho rằng ta đối với nàng là dạng gì, nàng sớm đã biết rồi chứ! Cuối cùng vẫn do ta quá mức tự phụ, để cho nàng không có cảm giác an toàn như vậy!"

Vân Tuyết Phi bỗng chốc ngẩng đầu lên, mở to hai mắt chứa đầy vui sướng, giọng không thể tin: "Ngươi không để ý?"

Nhìn Tư Nam Tuyệt gật đầu thật mạnh, cảm giác phía trước vốn đang mê mang, đột nhiên một chùm ánh sáng mặt trời chiếu xuống, mang lại hi vọng cho nàng.

Nàng thật khờ, lo lắng vô ích, làm sao hắn có thể quan tâm đến những thứ thế tục đó? Mình chỉ lo bị hắn chán ghét, ngược lại quên mất hắn là hạng người gì!

Nàng ngượng ngùng le lưỡi, hí hí cười khúc khích, chỉ cần hắn không để ý là được, nàng sẽ không để ở trong lòng nữa, nữ nhi cường bạo phạm thì sao chứ? Có hắn ở đây, bất cứ chuyện gì cũng không thành vấn đề!

Sau cơn mưa trời lại sáng, nàng vui mừng lật tay ôm lấy cánh tay của hắn, chớp chớp mắt: "Đã lâu rồi ta không được ăn cơm chàng nấu, rất nhớ!" Dùng một bộ dáng khát vọng ánh mắt si ngốc nhìn hắn, chỉ kém không viết ở trên mặt: nấu cơm cho ta!

Tư Nam Tuyệt bất đắc dĩ cười, xoa xoa đầu nhỏ của nàng: "Ngoan ngoãn vào nhà chờ ta!"

Ánh mặt trời xuyên qua khe hở chiếu xuống tạo nên bóng cây loang lỗ, trong không khí thoang thoảng hương thơm của hoa cỏ.

Mộ Dung Thanh Y nhìn lên nam nhân lãnh bạc như sương trước mặt, vô lực nhắm mắt lại nói: "Huyền ca ca, lâu rồi huynh chưa hồi cung~"

Giọng nói mang theo đau xót, nàng nắm chặt khăn lụa trong tay, thời điểm mở mắt, chỉ còn lại sự khẩn cầu: "Huyền ca ca, chúng ta hồi cung vui vẻ sống qua ngày được không?" Kể từ sau khi Tiết Phỉ chết, Hạ Hầu Huyền không còn cười với nàng nữa, càng thêm không cho nàng sắc mặt tốt, vĩnh viễn giữ dáng vẻ lạnh như băng.

"Ta nói rồi," Gương mặt Hạ Hầu Huyền lạnh lẽo, nhìn nữ nhân nhu nhược trước mắt, không có thương tiếc: "Ngươi tốt nhất làm Hoàng quý phi của ngươi là được, ta cho ngươi danh phận, những thứ khác ngươi không nên yêu cầu quá nhiều, càng thêm không được quản ta!"

"Huynh biết rõ ràng ta không phải. . . . . ." Mộ Dung Thanh Y khổ sở, kiên định nói: "Ta thừa nhận lúc ấy ta tiếp cận huynh là vì địa vị quyền lợi, nhưng mà hơn nữa là vì ta yêu huynh, ta sinh ra không được tốt số như Tiết Phỉ, nhưng ta yêu huynh không ít hơn nàng ấy!"

"Không được lấy Phỉ nhi so sánh với ngươi!" Hạ Hầu Huyền lên tiếng quát lớn, ánh mắt càng thêm không có nhiệt độ: "Ban đầu ngươi đến gần Phỉ nhi, chỉ sợ là vì đến một ngày nào đó có thể leo lên giường của ta. Nếu như ta không phải hoàng thượng, chắc hẳn ngươi đã không them liếc tới dù chỉ một cái. Bây giờ ngươi lấy được tất cả của Phỉ nhi, còn già mồm nói đó không phải là những thứ ngươi muốn, ngươi làm cho ta càng thêm coi thường ngươi thôi!"

Đây là lần đầu tiên Hạ Hầu Huyền không nể mặt châm chọc nàng như vậy, hốc mắt Mộ Dung Thanh Y đỏ lên, trong lòng khó chịu cùng cực, nàng không muốn khóc ở trước mặt hắn, càng thêm sợ hắn cho rằng nàng giả bộ, nhưng nước mắt vẫn không cầm được theo gò má chảy xuống, ngữ điệu khàn khàn vang lên: "Ta không có biện pháp, mẫu thân ta thiếp, mười lăm năm sống trong sự khi dễ và khinh thường, ta nỗ lực muốn đạt được thành tựu, rõ ràng ta cũng ưu tú như những tỷ muội khác, nhưng phụ thân ta lại không hề liếc lấy ta một cái, bọn họ không cần tốn nhiều sức vẫn được phụ nở tươi cười khen ngợi, nhưng ta vĩnh viễn làm nhiều hơn nữa cũng là phí công!"

Trong hốc mắt ướt át đột nhiên trổi dậy thù hận và không cam lòng, nghiêm giọng nói: "Huynh biết tại sao không? Chỉ vì gia thế của mẫu thân họ tốt hơn ta, cho nên ở khắp nơi giẫm trên đầu ta, ức hiếp ta mọi lúc, mỗi ngày ta sợ nhất chính là nhìn thấy những người gọi là tỷ muội đó, họ luôn tìm cớ chửi mắng ta, hành hạ ta!"

Nàng nắm thật chặt khăn tay, nhẹ nhàng run rẩy: "Thậm chí, thậm chí đích tỷ còn vu oan ta quyến rũ vị hôn phu của nàng ta, muốn, muốn bán ta vào thanh lâu, các tỷ muội khác biết rất rõ ta bị oan, cũng không nói giúp ta một câu, chỉ lạnh lùng đứng ở bên cạnh, mặt tràn đầy hả hê!"

"Ta có thể làm sao?" Mộ Dung Thanh Y kích động, khổ sở nói: "Tại thời điểm ta chật vật nhất, để cho ta gặp được Tiết Phỉ, nàng ấy là người duy nhất đối xử thật lòng với ta, nhưng tình bằng hữu cho dù tốt vẫn sẽ thay đổi, không phải là của ngươi chung quy cũng không phải là của ngươi, nắm ở trong tay mới là chân thật nhất!"

"Vì sao nàng ấy không hiểu cho ta? Nếu Tiết Phỉ thật lòng thích ta, thật lòng đối đãi ta, thì nên biết nỗi khổ của ta, nàng ta không nên vĩnh viễn dùng dáng vẻ thương hại đứng trước mặt ta tội nghiệp ta...thứ ta không cần nhất chính là sự thương hại. Nếu như nàng ta thật sự tốt với ta, thì sao không thể để cho ta quang minh chánh đại cùng nàng ta hầu hạ huynh?" Nàng đột nhiên điên cuồng cười nói: "Nàng ta vốn chỉ muốn hưởng thụ loại cảm giác cao cao tại thượng đó, ta chẳng qua cũng chỉ là gia vị cho cuộc sống của nàng ta thôi!"

"Đủ rồi!" Hạ Hầu Huyền lạnh lùng ngắt lời, sắc mặt âm trầm cảnh cáo: "Cút về cung cho ta, đừng để ta gặp lại ngươi, nghe thấy ngươi vũ nhục Phỉ nhi một lần nữa, ngươi không xứng so sánh cùng nàng ấy!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.