Dịch Và Thời An

Chương 8: Ủng hộ



Túc Như Chỉ đi tới phòng của Dịch Nghiêu, cửa phòng không có đóng kín, bà từ khe cửa nhìn vào trong, Dịch Nghiêu đang cùng Thời Sướng ngồi ở trên giường chơi trò tay vỗ tay. Trong lòng Túc Như Chỉ đau xót, con gái của bà chỉ số thông minh cao, được gọi là thiên tài, từ nhỏ liền trưởng thành sớm, cũng không có để cho hai vợ chồng bà bận tâm nhiều, cũng liền vì thế mà hai người luôn cho rằng nàng cùng những người khác không giống nhau, cho tới bây giờ bà cũng không nghĩ qua, con gái của bà cũng sẽ cùng đứa nhỏ chơi đùa.

Đưa tay gõ gõ cửa, Dịch Nghiêu nói tiếng mời vào, Túc Như Chỉ đẩy cửa ra, vẻ mặt Dịch Nghiêu giật mình, cúi đầu, lên tiếng kêu mẹ. Thời Sướng chớp chớp mắt, bám vào trên người Dịch Nghiêu, Dịch Nghiêu ôm lấy Thời Sướng, cô bé hỏi nàng: “Mẹ của daddy, tại sao daddy không vui?” Dịch Nghiêu sờ sờ cái đầu nhỏ nhắn của nàng: “Daddy không có không vui.” Thời Sướng lộ ra vẻ mặt như bừng tỉnh đại ngộ, tự cho là bản thân đã nhỏ giọng, thật ra thì vẫn có thể bị Túc Như Chỉ nghe được thanh âm nói: “Daddy làm sai chuyện gì sao? Sướng bảo bảo mỗi lần làm sai chuyện, cũng rất sợ nhìn thấy mami.”

Dịch Nghiêu có chút dở khóc dở cười, Túc Như Chỉ đi tới, cười híp mắt nhìn Thời Sướng: “Daddy của con không có làm sai chuyện gì.” Thời Sướng nghiêng đầu, không nói gì, Dịch Nghiêu nhìn Túc Như Chỉ, có chút áy náy: “Thật xin lỗi, mẹ...” Túc Như Chỉ làm ra dấu đừng lên tiếng, trìu mến nhìn Dịch Nghiêu: “Con không có làm sai chuyện gì, tại sao phải nói xin lỗi?” Dịch Nghiêu sửng sốt một chút, khóe mắt bỗng nhiên có chút ướt át: “Mẹ, cám ơn mẹ.”

Túc Như Chỉ đưa tay vỗ vỗ đầu Dịch Nghiêu, cưng chìu cười: “Đứa nhỏ ngốc, giữa mẹ con chúng ta không cần phải nói cám ơn, chỉ cần con vui vẻ, hạnh phúc, mẹ sẽ rất cao hứng rất hài lòng.” Dịch Nghiêu cắn môi dưới, nhất thời không biết nên nói cái gì. Túc Như Chỉ sờ sờ mặt nàng, sửa lại ngay ngắn mắt kiếng có chút lệch của nàng, rất nghiêm túc hỏi: “Có thể nói cho mẹ, tại sao lại thích một cô gái sao?”

Dịch Nghiêu không có trực tiếp trả lời, ngược lại hỏi Túc Như Chỉ: “Mẹ, ba so với mẹ lớn hơn gần hai mươi tuổi, lúc còn trẻ mẹ kiêu ngạo như vậy, ưu tú như vậy, tại sao không để ý mọi người phản đối, nhất định phải gả cho ba?“. Túc gia là danh môn vọng tộc, Túc Như Chỉ từ nhỏ trải qua cuộc sống giống như công chúa, bà xinh đẹp, cơ trí, cho tới bây giờ cũng không thiếu người thích, không thiếu người theo đuổi. Dịch Trữ tuy rằng ưu tú, nhưng ông so Túc Như Chỉ lớn tuổi hơn rất nhiều, còn là một người đàn ông chết vợ, không có ai biết tại sao Túc Như Chỉ sẽ quật cường như vậy, tình nguyện cùng Túc gia đoạn tuyệt cũng muốn gả cho Dịch Trữ.

Túc Như Chỉ không nghĩ tới Dịch Nghiêu sẽ hỏi bà cái vấn đề này, giật mình sửng sốt một chút, mới cười lên: “Khi đó tuổi còn trẻ, luôn thích xung động, ba con khi đó còn không phải là cái lão già khó ưa, cái sự nho nhã cùng trầm ổn kia những người trẻ tuổi khác sao có thể so bì. Lần đầu tiên mẹ nhìn thấy ông ấy, đã cảm thấy ông ấy và những người khác không giống nhau, càng nhìn càng cảm thấy ông ấy tốt, ai, đều do tuổi trẻ quá, chưa thấy qua cảnh đời, cư nhiên cảm thấy khắp thiên hạ chỉ có mình ông ta xứng với mẹ.” Túc Như Chỉ thần sắc lạnh lẽo, tức giận nói: “Sớm biết ông ta già rồi liền đáng ghét như vậy, mẹ mới sẽ không thèm gả cho ông ta!”

Dịch Nghiêu mỉm cười, không quan tâm Túc Như Chỉ nói lẫy, chăm chú nhìn bà: “Hoặc giả cũng là bởi vì quá trẻ tuổi đi, mẹ, bây giờ con cũng cảm thấy, Thời Ngộ An là người duy nhất trên thế giới này xứng với con. Nàng có thể chưa đủ tốt, nhưng con cũng chỉ nguyện ý yêu thích một mình nàng.” Túc Như Chỉ bất đắc dĩ lắc đầu một cái: “Ôi chao, không hổ là con gái của Túc Như Chỉ ta. Thôi, chỉ cần con thích là được, chỗ ba con không cần lo lắng, giao cho mẹ là được. Bất quá, Nghiêu Nghiêu, nàng dù sao cũng là một người đã kết hôn, nàng có thể tiếp nhận con sao?”

“Con tự có chừng mực “ Dịch Nghiêu ánh mắt kiên định: “Nếu như nàng không nguyện ý, con cũng sẽ không miễn cưỡng nàng, nhưng con cùng nàng đã bỏ lỡ rất nhiều năm, con không muốn cứ tiếp tục nhớ mãi không quên mà không liên quan gì nhau như vậy.” Túc Như Chỉ thở dài tựa như vui mừng tựa như phiền muộn, ánh mắt nhu hòa nhìn Dịch Nghiêu: “Con gái của mẹ thật sự trưởng thành rồi.”

Lúc ăn cơm tối, sắc mặt Dịch Trữ vẫn không tốt lắm, nhưng cũng không có nói thêm cái gì, ngược lại Túc Như Chỉ, ôm Thời Sướng như ôm cháu gái ruột thịt gương mặt cười nở hoa. Dịch Trữ nghiêng mắt nhìn Túc Như Chỉ, âm dương quái khí mở miệng: “Bà ôm đứa nhỏ như vậy sao có thể thoải mái ăn cơm được?” Túc Như Chỉ nhìn cũng không thèm nhìn Dịch Trữ, chỉ chăm chăm gắp mấy món thức ăn Thời Sướng thích đưa đến miệng cô bé, một bức hình ảnh tốt đẹp của bà cháu hoà thuận vui vẻ.

Thời Sướng có thể cũng cảm thấy đến đường nhìn của Dịch Trữ hướng nơi này, nắm cái muỗng nhỏ, trong cái muỗng là tôm đã được Túc Như Chỉ bóc sạch vỏ: “Ông nội muốn ăn sao?” Thời Sướng giơ lên cái muỗng, cố gắng vươn dài cánh tay, đem thịt tôm để vào trong chén Dịch Trữ. Nét mặt già nua của Dịch Trữ đỏ lên, dùng chiếc đũa lay lay thịt tôm, lầm bầm một câu: “Ai muốn ăn đâu.” Lay lay, lay lay, cuối cùng vẫn là đưa vào trong miệng.

“Ông nội có thích ăn cá sốt chua ngọt hay không?” Thời Sướng thấy Dịch Trữ ăn thịt tôm của mình, cười híp mắt nói luyên thuyên: “Mami của Sướng Sướng làm cá sốt chua ngọt rất ngon nha, lần sau Sướng bảo bảo mời ông nội ăn có được hay không? Nhưng mà cá có thật là nhiều xương a, mami phải lựa ra hết mới ăn được nha.” Dịch Trữ ngẩng đầu nhìn Thời Sướng một cái, cũng không nói gì. Ánh mắt Thời Sướng nghi hoặc ngẩng đầu nhìn Túc Như Chỉ, Túc Như Chỉ vuốt vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé: “Sướng bảo bảo, con đừng để ý tới ông ấy, ăn cơm nhanh lên một chút, ăn xong bà nội dẫn con ra vườn hoa chơi có được hay không?”

Ánh mắt Thời Sướng sáng rực lên, vẻ mặt lại có chút khó xử lắc đầu một cái: “Mami nói buổi tối sẽ gọi điện thoại cho bảo bảo...” Túc Như Chỉ đút một muỗng cơm cho Thời Sướng, cười híp mắt nhìn cô bé: “Chúng ta cầm điện thoại di động theo là được rồi.” Thời Sướng theo bản năng nhìn về phía Dịch Nghiêu, Dịch Nghiêu yên lặng từ trong túi lấy điện thoại di động ra, đưa tới trước mặt Thời Sướng “Cám ơn daddy!” Thời Sướng hai tay nhận lấy điện thoại di động, rướn cổ lên với Dịch Nghiêu, Dịch Nghiêu hiểu ý, nghiêng người qua để cho Thời Sướng hôn một cái trên mặt mình, Thời Sướng mặt mày rạng rỡ nở nụ cười khanh khách. Dịch Nghiêu phủi hạt cơm dính trên mặt xuống, khẽ nhếch môi lắc đầu một cái.

Cơm tối còn chưa có kết thúc, Thời Sướng liền vỗ vỗ cái bụng nhỏ của mình bày tỏ đã ăn no, nháy đôi mắt to trong veo như nước nhìn Túc Như Chỉ. Túc Như Chỉ ra lệnh một tiếng, ba anh em Dịch gia liền thí điên thí điên chạy theo cùng đi vườn hoa chơi đùa với Thời Sướng, trên bàn cơm chỉ còn lại hai cha con Dịch Trữ cùng Dịch Nghiêu hai người.

Dịch Nghiêu ăn xong chút canh còn lại trong chén, đặt chén xuống, đứng dậy. Dịch Trữ ngẩng đầu nhìn nàng, thần sắc có chút mất tự nhiên: “Ngay cả con cũng không nguyện ý theo lão già này nữa?” Dịch Nghiêu dừng bước, cúi đầu rồi cùng Dịch Trữ nhìn thẳng vào mắt hồi lâu, mới chậm rãi mở miệng: “Con gái thẹn với ba.”

“Con không có gì phải thẹn với ba.” Dịch Trữ thở dài, đưa tay vuốt vuốt trán, trìu mến nhìn con gái của mình: “Có không ít người nói con giống ba, tuổi trẻ trầm ổn, nhưng chúng ta đều rõ ràng, con tự trong xương liền giống như mẹ con, vô cùng bướng bỉnh kiên cường. Nghiêu Nghiêu, con là người trưởng thành, phải có trách nhiệm đối với sự lựa chọn của chính mình, tương lai của con cùng tình cảm con là do con nắm giữ ở trong tay, ba có thể cho con ý kiến, nhưng tuyệt đối sẽ không can thiệp vào. Con nếu như đã thật sự quyết định, không thể sửa lại, ba sẽ ủng hộ con. Nhưng là, Nghiêu Nghiêu, đây là sự lựa chọn của con, vô luận kết quả như thế nào, cũng chỉ có con phải một mình một người gánh vác, biết không?”

Dịch Nghiêu nhìn khuôn mặt già nua của Dịch Trữ, không nhịn được trong lòng đau xót: “Ba, con xin lỗi.” Dịch Trữ cười khoát khoát tay: “Đứa nhỏ ngốc, con là cảm thấy ba đã lớn tuổi như vậy, còn bị chuyện này kích thích cho nên trong lòng áy náy sao?” Dịch Nghiêu không nói, lời Dịch Trữ vừa nói cũng chính là điều trong lòng nàng suy nghĩ. Dịch Trữ lắc đầu một cái, đứng lên sửa sang lại một chút nếp nhăn trên ống tay áo: “Ba của con lúc còn trẻ cũng phong quang quá, nhiều năm trải qua sóng to gió lớn, có cái gì là chưa từng thấy qua a?”

Dịch Trữ đứng lên, đi tới bên người Dịch Nghiêu, đưa ra cánh tay tràn đầy nếp nhăn vỗ vỗ vào trên vai nàng: “Ôi chao, con gái yêu, nếu như người đó, mẹ của đứa nhỏ kia, không chấp nhận con, để cho con có chút ủy khuất gì, đừng quên còn có ba vẫn đang ở phía sau con. Bị thương thì trở về nhà, biết không?” Dịch Nghiêu quay đầu đi, khóe mắt ươn ướt, giọng có chút khàn khan: “Con biết, ba.” Dịch Trữ chắp tay sau lưng, chậm rãi tiêu sái bước đi.

Lúc Túc Như Chỉ trả lại điện thoại cho Dịch Nghiêu, điện thoại di động đã muốn hết pin, Dịch Nghiêu dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Túc Như Chỉ, Túc Như Chỉ đơn giản ngáp một cái, nhét Thời Sướng vào trong lòng nàng: “Hơn chín giờ, người già nên đi ngủ rồi, đứa nhỏ con đến dỗ đi.” Thời Sướng vẫn tinh thần tươi tỉnh mười phần, huy huy tay nhỏ bé về phía Túc Như Chỉ: “Bà nội ngủ ngon.” Túc Như Chỉ cũng quơ quơ tay với Thời Sướng: “Sướng bảo bảo ngủ ngon.” Rồi xoay người rời khỏi phòng của Dịch Nghiêu.

Dịch Nghiêu ôm Thời Sướng đặt ở trên giường, bưng lên ly sữa tươi ấm áp đã chuẩn bị sẵn đưa cho cô bé, Thời Sướng cầm cái ly ừng ực uống mấy cái liền thấy đáy. Dịch Nghiêu đặt cái ly lại trên bàn, rút tấm khăn giấy lau miệng cho Thời Sướng: “Sướng Sướng cùng bà nội và các anh chơi cái gì a?” Thời Sướng nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ, đưa tay ra đếm nhất nhất nói cho nàng biết: “Tưới nước cho hoa nhỏ nè, chơi xích đu* nè, anh ba nhào lộn cho bảo bảo nhìn. Sau đó cùng mami nói điện thoại, bà nội còn chụp thật nhiều hình cho bảo bảo nữa!”

Dịch Nghiêu mở điện thoại di động xem tới xem lui, bên trong quả nhiên nhiều hơn rất nhiều hình, đại đa số đều là hình của Thời Sướng, tiếp tục đi xuống, lại còn có ảnh tự chụp của Túc Như Chỉ đang ôm Thời Sướng, cùng với mấy anh em Dịch Thuấn, bọn họ làm ra các loại mặt quỷ. Dịch Nghiêu nhìn thấy đầu đầy hắc tuyến, nhanh chóng xóa sạch sẽ hình của mấy anh em Dịch gia, chỉ để lại ảnh của Túc Như Chỉ cùng Thời Sướng.

Tiện tay mở ra nhật ký trò chuyện, con ngươi của Dịch Nghiêu thiếu chút nữa rớt ra ngoài. Cuộc trò chuyện gần nhất chính là với Thời Ngộ An, thời gian trò chuyện hơn một giờ đồng hồ. Dịch Nghiêu nhéo nhéo gương mặt Thời Sướng: “Sướng Sướng cùng mami gọi điện thoại nói cái gì a?” Thời Sướng dáng vẻ một bộ tỉnh tỉnh mê mê: “Bảo bảo không có nói gì cái nha, vẫn luôn là bà nội nói chuyện cùng mami.”

Dịch Nghiêu: “...”

Dịch Nghiêu đi sạc pin điện thoại di động, ôm Thời Sướng vào phòng tắm, tắm cho cô bé. Tắm xong, Thời Sướng bị Dịch Nghiêu dùng khăn tắm quấn chặt, chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào cùng đôi chân nhỏ nha, Dịch Nghiêu nhét Thời Sướng vào trong chăn, gãi gãi lòng bàn chân của nàng, Thời Sướng vui vẻ cười khanh khách không ngừng, ở trên giường lăn qua lăn lại.”Tốt lắm, ngoan ngoãn nhắm mắt lại ngủ, daddy đem quần áo của con đi giặt.” Dịch Nghiêu cúi người hôn ở trên mặt Thời Sướng một cái, Thời Sướng ngoan ngoãn gật đầu, Dịch Nghiêu liền cầm quần áo của nàng đi ra ngoài.

Thời điểm Dịch Nghiêu trở về phòng, Thời Sướng đã ngủ thiếp đi, Dịch Nghiêu vào phòng tắm, tắm xong mặc áo ngủ tìm máy sấy làm khô tóc ướt, cẩn thận chui vào trong chăn. Thời Sướng lật người, chui vào trong lòng Dịch Nghiêu, Dịch Nghiêu nâng cao cánh tay lên tắt đèn, Thời Sướng nắm váy của nàng phát ra một tiếng mê sảng: “Mami, đắp chăn...” Dịch Nghiêu ở trong bóng tối cong môi cười khẽ một tiếng, ôm Thời Sướng thơm tho mềm mại tiến vào mộng đẹp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.