Điểm Dối Lừa

Chương 100



Khi chiếc máy bay Dolphin của đội cứu hộ bờ biển còn cách chiếc tàu Goya những hai dặm, Tolland đã gọi người phi công.

- Máy bay của anh có trang bị thiết bị nhìn xuyên đêm NightSight không?

Người phi công gật đầu:

- Chúng tôi được trang bị đầy đủ!

Tolland không mong gì hơn. NightSight là thiết bị chụp ảnh cảm ứng nhiệt của hãng Raytheon, cho phép xác định được những người còn sống sót sau khi đắm tàu trong đêm tối. Hơi ấm toả ra từ đầu của nạn nhân sẽ hiện lên như một chấm đỏ trên nền đại dương đen thẫm.

- Bật lên đi. - Tolland bảo anh ta.

Người phi công thắc mắc:

- Anh muốn tìm người dưới biển sao?

- Không, tôi muốn xem cái này.

- Ở độ cao này thì chẳng nhìn thấy gì đâu, trừ phi dưới kia có một vệt dầu loang đang bốc cháy.

- Anh cứ bật lên đã nào. - Tolland khăng khăng.

Người phi công ném về phía Tolland ánh mắt khó chịu, rồi ấn mấy cái nút, điều chỉnh vài cái cần, chỉnh ống kính cảm ứng nhiệt lắp dưới bụng máy bay để nhìn bao quát vùng biển có đường kính ba dặm trước mặt họ. Màn hình LCD trên bảng điều khiển trước mặt anh ta sáng lên. Ảnh cảm ứng nhiệt được chuyển ngay.

- Ái chà chà! - Máy bay hơi tròng trành mất mấy giây khi anh ta co người lại vì kinh ngạc, rồi bình tĩnh lại và ngồi thẳng dậy, chăm chú nhìn màn hình.

Rachel và Corky nhoài hẳn người về phía màn hình, không kém phần ngạc nhiên. Trên nền đại dương đen thẫm là một vòng xoáy lớn màu đỏ sáng loè.

Rachel bối rối quay sang Tolland:

- Trông như một xoáy nước vậy.

- Nó đấy. - Tolland đáp - một dòng hải lưu ấm chảy xoáy.

- Đường kính của nó phải đến nửa dặm.

Anh chàng phi công cứu hộ ồ lên kinh ngạc:

- Dòng xoáy này lớn thật. Thỉnh thoảng chúng tôi cũng gặp xoáy nước ấm, nhưng chưa thấy cái xoáy nào rộng đến mức này.

- Nó mới xuất hiện tuần trước, - Tolland giải thích - chắc chỉ vài hôm nữa là biến mất.

- Cái gì tạo nên xoáy nước này? - Rachel hỏi, bối rối thấy một xoáy nước lớn đến thế giữa lòng đại dương.

- Magma đấy. - Viên phi công nói.

Rachel quay sang Tolland, giọng lo lắng:

- Có núi lửa sao?

- Không. - Tolland đáp. – Bờ biển phía đông không có núi lửa nào cả, mà thỉnh thoảng chỉ có những túi đá nhão xuất hiện dưới đáy biển, tạo ra những vùng nước nóng mà thôi. Vì những túi nước nóng đó, một gradien nhiệt độ đảo ngược xuất hiện - nước nóng ở dưới đáy trong khi nước mát lại ở bên trên. Do đó mà có những xoáy nước nóng lớn thế này. Chúng được gọi là các megaplume. Những xoáy nước này chỉ hoạt động trong khoảng một hai tuần rồi sẽ biến mất.

Người phi công quan sát xoáy nước nóng đang chảy trên màn hình.

- Trông xoáy nước này có vẻ còn mạnh lắm. - Anh ta ngừng lại một lát, kiểm tra lại toạ độ mà tàu ngầm của Tolland đang neo đậu, rồi quay lại, vẻ ngạc nhiên:

- Anh Tolland này, hình như con tàu của anh đang thả neo rất gần trung tâm dòng xoáy này thì phải.

Tolland gật đầu.

- Gần trung tâm thì tốc độ dòng chảy có chậm hơn đôi chút. - Mười tám hải lí. Gần giống như thả neo trên một dòng sông chảy xiết. Những dây néo của chúng tôi đã bị kéo căng suốt cả tuần vừa rồi.

- Lạy Chúa tôi. - Viên phi công nói. - Hải lưu có tốc độ mười tám hải lý! Ngã một cái là xong! - Anh ta phá lên cười.

Rachel không cười nổi.

- Mike này, không hề thấy anh nhắc gì đến túi đá nhão, megaplum hay dòng hải lưu nóng nào hết.

Ông đặt tay lên đầu gối, cô động viên:

- An toàn tuyệt đối, cứ tin ở tôi.

Rachel nhíu mày:

- Tức là các anh đang quay phim về megaplume này à?

- Megaplume và sphyrna mokarranan.

- Đúng đấy, tôi đã nghe thấy anh nói đến thứ đó!

Tolland mỉm cười bẽn lẽn:

- Sphyrna mokarranan rất thích nước ấm, và ngay lúc này, trải dài khắp một trăm dặm quanh đây, chúng đang tập trung vô cùng đông đúc.

- Hay thật. - Rachel gật đầu, không chút thoải mái. - Và chúng thế nào? Lũ sphyrna mokarranan ấy?

- Loài cá xấu xí nhất đại dương.

- Giống cá bơn à?

Tolland cười lớn:

- Cá mập đầu búa.

Rachel sợ cứng người:

- Quanh tàu của anh có cá mập đầu búa à?

Tolland nháy mắt:

- Bình tĩnh nào, chúng không nguy hiểm đâu mà.

- Nếu chúng không nguy hiểm thì anh đã chẳng phải nói vậy.

Tolland cười ha hả:

- Chắc cũng đại loại như thế. - Ông tinh nghịch gọi người phi công - Này, kể từ lần gần đây nhất mà các anh cứu được người nào bị cá mập đầu búa tấn công đến nay là bao lâu rồi?

Anh ta nhún vai:

- Phải đến mấy chục năm nay chưa có lấy một lần.

Tolland quay sang Rachel:

- Thấy chưa, mấy chục năm rồi. Lo gì!

- Nhưng mà mới tháng trước, có mấy tay lặn tự do bị…

- Này! - Rachel lên tiếng - Anh nói là mấy chục năm chưa cứu người nào cơ mà!

- Đúng thế! - Anh ta đáp. - Cứu sống. Thường là chúng tôi đến quá muộn. Giống cá này tấn công nhanh lắm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.