Diễm Phu Nhân

Chương 4: Thừa dịp say rượu chiếm tiện nghi



“Cái gì ngoạn ý ?” Nàng cao giọng nói.

Nha hoàn bị nàng dọa sợ lắp bắp đứng lên nói, “Tam, tam thiếu gia hắn uống say.... ........Ngọc Hoàn cô nương của Phương Phỉ lâu đưa hắn trở lại, hiện nay, hắn là đã vào trong phòng ngủ.... .......”

Lâm gia tất cả mọi người khiếp sợ chuyển sang tức cười. Khiếp sợ là, tam thiếu gia bên ngoài làm bừa làm loạn nhưng cũng chưa bao giờ say rượu mang nữ nhân hồi phủ, buồn cười là hắn quả nhiên tính xấu không đổi, thừa dịp có rượu hăng hái cùng mỹ nhân ** một khắc vừa mới ** thực khí phách, huống chi Ngọc Hoàn của Phương Phỉ lâu, là mỹ nhân khó gặp, Phương Phỉ lâu ở thành Hoa Châu nổi danh là vì hoa khôi bán nghệ không bán thân, không nghĩ tới ngay cả người thanh cao như nàng cũng không chống lại nổi thứ dưới khố của Tam công tử, thực sự là.... .....

Lâm Triêu Hi đương gia chủ mẫu là kiểu mẫu Lâm gia phong phạm có trách nhiệm chỉnh đốn kỷ luật Lâm gia, mọi người nhìn nhau, trước mắt cũng không được ăn cơm, chân nhanh đi ra ngoài, thẳng đến phòng ngủ của Lâm Phượng Âm.

“Nha nha úi chà, chơi đùa nữ nhân mà lại mang về tận nhà đây.”

“Mụ nội nó, còn uống say như chết, không phân biệt tốt xấu !”

Dọc đường chửi rủa trách móc mắng đi mắng lại, Lâm Thành Trách cùng Lâm Đường Hoa nối gót theo sau, dĩ nhiên, còn có nhất đẳng nô bọc chuẩn bị thu dọn cục diện rối rắm.

Vừa đi đến cửa, chỉ thấy cửa sổ chiếu phim hai bóng dáng nồng thắm, bỗng nhiên, gió nhẹ vút qua, thế nhưng thổi tắt nến, vì thế mọi người mới nhìn được một phần hai thì sắc tình điện ảnh ngừng truyền.

Bọn hạ nhân xì xào bàn tán, Lâm Triêu Hi tức giận bất bình, một cước muốn đá văng cửa phòng, chỉ nghe bên trong một nữ tử mềm mại than nhẹ, run rẩy nói, “Ta, ta còn không có mặc quần áo.... .....”

Lần này lại càng thêm đổ dầu vào lửa, hạ nhân không nhịn được cười rốt cục phá ra cười to, liền ngay cả Lâm Đường Hoa nâng khóe miệng dâng lên một tia đùa cợt, mà Lâm Thành Trác sắc mặt càng thêm khó coi, vùng xung quanh lông mày liền nhăn lại.

“Các ngươi đều đi xuống đi.” Lâm Triêu Hi vẫy tay ra hiệu hạ nhân lui xuống, hướng trong khe cửa nói, “Ta một mình đi vào.”

Lâm Thành Trác đưa hộp quẹt cho nàng, nàng nhẹ nhàng đẩy cửa lại nhẹ nhàng đóng, lần mò vách tường từng bước cẩn thận.

“Ngươi nói đó, chỉ cho ta phương hướng.” Lâm Triêu Hi nhíu mày nói.

“Ta, ta ở trong này.” Ngọc Hoàn nũng nịu nỉ non.

Nàng như là manh nhân mạc tượng (người mù sờ voi), tối om hướng bên trong đi, đột nhiên bị thứ gì đó dưới chân làm vấp ngã, nàng bất ngờ không phòng ngự ngã quỵ.

“Ai ôi uy, lưng của ta a.” Nàng rên rỉ.

Ngoài cửa Lâm Thành Trác tiến lên từng bước hỏi, “Nương, ngươi như thế nào ?”

“A, không sao không sao. Các ngươi coi chừng dùm là tốt rồi, Ngọc Hoàn cô nương không áo quần che thân không nên gặp người.” Nàng tay phải chống đỡ muốn đứng dậy, tay trái lại đụng đến một cái đệm thịt mềm nhũn.

Đệm thịt rất co dãn, tơ lụa vải vóc cũng là thượng đẳng, bỗng nhiên đệm thịt nói “Ân.... ....”, nguyên lai đó là một người.

“Phượng Âm, ngươi như thế nào nằm trên mặt đất, cẩn thận cảm lạnh.” Nàng bắt lấy tay nhưng lại kéo không nổi con ma men này.

Lâm Phượng Âm nhưng lại dễ dàng bắt được tay nàng, vòng cánh tay đem nàng ôm vào trong ngực.

Nàng bất ngờ không đề phòng tiến vào lồng ngực ấm áp của hắn, tùy ý tay hắn ở lưng nàng vuốt ve, tai nàng dán vào ngực của hắn, cảm nhận được tim đập thình thịch, lực đập mạnh mẽ, trên người hắn nồng đậm hương rượu , có nam nhân đặc thù thành thục hương vị.

“Tiểu tử này, thời điểm uống rượu chiếm ta tiệm nghi.” Lâm Triêu Hi thầm thì muốn đứng dậy, cũng không nghĩ lực cánh tay của hắn lớn như thế, nàng thế nhưng hoàn toàn thoát không ra, xê dịch lần này, trái lại dịch đến càng gần cằm hắn.

Hắn hô hấp thật mạnh, ngửi được một cỗ phát hương, là mùi thơm thành thục của nữ nhân, cánh tay phải đè nặng lên thân mình cực mỏng manh, eo nhỏ nhắn cùng cái mông xinh đẹp, bộ ngực sữa đầy đặn cọ vào trong ngực hắn, thật sự là quyến rũ mê người.

Lâm Triêu Hi khổ sở giữ nguyên tư thế mập mờ này, đi xuống tiếp nữa có khả năng loạn thượng con của mình nga.

Không nghĩ tới, tiên hạ thủ vi cường (ra tay trước thì chiếm được lợi thế) cũng là Lâm Phượng Âm, hắn môi mỏng quyến rũ, đem thân hình mỏng manh kia nâng lên phía trước, đôi môi tự nhiên cùng đặt cùng một chỗ, hai người đều là cả kinh.

Cánh môi nữ nhân này, rất mềm mại ướt át, như là trái đào ngọt ngào.

Cánh môi nam nhân này, rất mê say rất linh hoạt, có đường cong hoàn mỹ bên ngoài.

Nàng dừng không được ưm một tiếng, hạ nhiệt nhưng lại làm cho Lâm Phượng Âm càng thêm bừng bừng phấn chấn, hắn môi mỏng nhẹ mân, hai người xoay nghiêng cọ sát dây dưa, Lâm Triêu Hi tim đập thình thịch, nghĩ tới tướng mạo xinh đẹp lại cảm thấy vui sướng, vì thế tăng thêm lực đạo ngoài miệng, lấy vị rượu từ trong miệng hắn. Lâm Phượng Âm phối hợp mở miệng, cái lưỡi linh hoạt của hai người liền dây dưa cùng một chỗ, giống như sao chạm vào nhau phát ra tia lửa, say sưa hôn càng sâu hơn.

Tay Lâm Phượng Âm động tác cũng không ngừng, không ngừng vuốt ve đường cong trên người nữ tử, cảm nhận được nàng vặn vẹo thân mình lại càng dục hỏa thiêu đốt, không thể chờ đợi được muốn cởi đi quần áo của nàng.

“Lâm chủ mẫu.... .......?” Miệng âm thanh mềm mại truyền đến làm cho nàng đột nhiên thanh tỉnh, tự bản thân là đang làm gì, lấy việc công làm việc tư a !

“Ân ?” Nàng đè giọng đáp lại một tiếng, sau đó thoát khỏi môi lưỡi của hắn dây dưa, lấy tay bưng kín cái miệng của hắn để tránh phát ra âm thanh.

“Lâm chủ mẫu, ngươi không sao chứ ?”

“Ta không sao, chính là, chính là đau lưng, ta đây liền đứng lên.... .....” Nàng thật cẩn thận mở cánh tay của hắn, có lẽ vì rất say sưa nên lực đạo của hắn cũng giảm bớt rất nhiều, nhưng là, đột nhiên, nàng lại một trận tê dại.

Người nam nhân này, cư nhiên liếm lòng bàn tay của nàng !

Nàng vội vàng rút tay về giấu trong tay áo, tim đập, không sửa sang lại quần áo cùng tóc, vịn cái bàn bên cạnh đứng lên, thật vất vả mò mẫn đế cắm nến, vội vàng châm.

Ngọc Hoàn dùng chăn che thân mình, lộ ra vai, da nõn nà mày dài như liễu, mặt mày ẩn tình làn môi hé mở như anh đào, quả nhiên là tuyệt sắc, không hổ đứng đầu bảng, nàng sợi tóc phân tán, tựa tiếu phi tiếu, tựa túc* (buồn) phi túc đáng yêu động lòng người, “Lâm chủ mẫu.... ......” Nàng hạ mắt nhìn, đột nhiên nhìn đến Lâm Phượng Âm nằm trên mặt đất, che miệng kêu lên, “Lâm công tử !”

Lâm Triêu Hi cũng nhíu mày liếc nhìn hắn, chỉ thấy hắn sắc mặt nhàn nhã hô hấp vững vàng, trên mặt mang nụ cười tuyệt đối là YY !

“Ngươi trước tiên mặc quần áo vào.” Lâm Triêu Hi nhặt lên quần áo rải rác trên mặt đất quăng cho Ngọc Hoàn, “Ta phái người đưa ngươi trở về.”

Ngọc Hoàn thẹn thùng thắt nút áo mang đai lưng đối Lâm Triêu Hi nhẹ nhàng cúi đầu nói, “Có điều làm phiền.... ........Thật sự là bởi vì Lâm công tử hắn, hắn mạnh mẽ xé rách xiêm y của Ngọc Hoàn, Ngọc Hoàn mới một cước đá hắn xuống giường.... .......”

Lâm Triêu Hi nhíu mày hỏi, “Không phải là ngươi chuyện ta nguyện, mà là hắn bá vương ngạnh thượng cung* (ngang ngược) ?”

Ngọc Hoàn không nghĩ tới Lâm chủ mẫu nói trắng ra như vậy, lấy tay áo che mặt nhẹ nhàng gật đầu nói, “Vâng.”

“Ta đây thay nhi tử hướng cô nương nhận lỗi, cô nương thỉnh.” Nàng tiễn Ngọc Hoàn ra ngoài cửa, đối Lâm Đường Hoa nói, “Phái người đưa Ngọc Hoàn cô nương trở về.”

Lâm Đường Hoa cười nhẹ, đưa tay nhường đường khiêm tốn nói, “Ngọc Hoàn cô nương thỉnh.”

Ngọc Hoàn thẹn thùng cười nhẹ nhàng cúi đầu nói, “Làm phiền Lâm nhị công tử.”

Lâm Triêu Hi nhìn phía phòng ngủ, cười ác ý lẩm bẩm, “Thừa dịp bất tỉnh nhân sự chiếm tiện nghi của hai nữ nhân, được a.”

Nàng xoay người thay đổi thành khuôn mặt hổ thẹn hướng Lâm Thành Trác nói, “Ai, là ta không biết quản giáo, là ta có tâm vô lực, nhi tử a, về sau đệ đệ này, cần phải làm phiền ngươi nhiều.”

Lâm Thành Trác đỡ nàng, nói “Nương, ngài yên tâm, ta nhất định sẽ làm cho tam đệ hiểu được mà sữa chữa.”

“Ân, ta đây an tâm, đứa nhỏ này vẫn cần quản giáo nghiêm ngặt hơn, không đánh không nên người, ngươi cũng hiểu được ?”

“Con hiểu được, mẫu thân về nghỉ ngơi đi.”

Lâm Triêu Hi từng bước loạng choạng trong bóng đêm bước trở về phòng, Lâm Thành Trác nhìn bóng lưng của nàng nghĩ nàng là thương tâm rơi lệ cho nên run run, không biết thực chất là vì che mặt cười run rẩy nên run run.

Lâm gia tuyệt học có ba, thứ nhất : vô ấn quyền. Hai tư chiêu thức, Lâm Phượng Âm, hảo hảo hưởng thụ !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.