Điên Phong Đối Quyết

Chương 21: Tiếp cận, đồ đệ



Lý Trận ở Kỳ xã trong hẻm nhỏ có thể nói là đánh đâu thắng đó; không gì cản được, không có đối thủ đối với cái tên kỳ si này mà nói thật sự là tâm ngứa, tuy rằng ngoài miệng khinh thường Cờ vây online, nhưng vẫn là đăng kí xong hết tài khoản, cũng đã lên tìm giết vài bàn thật lớn.

Thời điểm máy tính vừa mới xuất hiện, rất nhiều người trong nhà cũng không có loại vật phẩm xa xỉ này, phần lớn là lên mạng trong tiệm net, Lý Trận chỉ mua một bàn, cho nên thời điểm Lý Trận lên diễn đàn cờ vây, Lý Dịch Chi liền không lên được, cũng may chơi cờ cũng có thể vây xem.

Bản thân Lý Dịch Chi không muốn xem, chỉ là có chút nhàm chán, ngẫu nhiên thoáng thấy Lý Trận đang đấu một ván cờ, đối phương rõ ràng là nhân vật truyền kỳ trên diễn đàn, Than Bánh Bát đẳng.

Lý Dịch Chi đứng ở một bên lướt vài lần, không tự chủ liền nhìn chuyên chú, kỳ thật anh đã bất tri bất giác chìm vào, cờ vây đã muốn nhiễm vào trong cốt tủy của anh, thói quen thật là đáng sợ.

Kỳ phong của Lý Trận cùng Than Bánh rất giống, đều là không có chút lưu tình nào, có thể nói là tương đối giống nhau, Lý Trận có một chút mạnh mẽ hơn, mà Than Bánh có vẻ phong độ hơn.

Trong phòng rất nhanh liền có nhiều kỳ hữu vào vây xem, hai bên trắng đen cũng không phải dạng phàm phu tục tử múa rìu qua mắt thợ, khiến cho mọi người kinh ngạc lại là, bàn cờ này hạ đến cuối cùng, hệ thống đếm quân, Than Bánh Bát đẳng thế nhưng thua hai quân.

Lý Trận thắng kỳ, gương mặt lại bình tĩnh nghiêm túc lắc đầu, Lý Dịch Chi hỏi anh làm sao vậy, Lý Trận nói: “Thắng được nhưng không vui. Trình độ như vậy nhất định là kỳ thủ chuyên nghiệp, nhưng loại phong cách này ở trong kỳ thủ chuyên nghiệp thì không vươn lên được.”

Than Bánh được kỳ hữu gọi là Đại Đao vẫn là một dạng giống như trong truyền thuyết dứt khoát gọn gàng, mặc kệ thắng thua, không nói một câu, ngay tức khắc rời khỏi phòng.

Rất nhiều kỳ hữu thổn thức một trận, muốn bắt lấy Đại Đao tới giết một bàn, kết quả thông tin cá nhân của Than Bánh đã biểu hiện rời mạng, có chút cảm giác thần long kiến thủ bất kiến vĩ (bí ẩn).

Nếu có thể thống kê một chút, chỉ sợ ngay cả Lý Dịch Chi cũng không biết, lời của Đại Đao này nói với anh, là nhiều nhất từ trước tới nay…

Trần Cảnh rời khỏi diễn đàn, mở ra bảng biểu báo cáo xem, một góc bàn làm việc bày ra công văn, còn có hai hộp cờ thủy tinh nhìn qua rất rẻ tiền.

Mười năm, Trần Cảnh về Trần gia, cha dần dần đem toàn bộ gia nghiệp chuyển dời lên vai anh, tính cách Trần Cảnh là ông cụ non, rèn luyện mười năm, tuy rằng còn có chút ngây ngô, nhưng đã không sai biệt lắm có thể bắt đầu chống đỡ toàn bộ tập đoàn Trần thị.

Ở trong mười năm này, cha cũng không có ngăn cấm Trần Cảnh chơi cờ, chỉ cần Trần Cảnh có thể làm tốt công việc thuộc bổn phận, chơi cờ tuyệt đối sẽ không bị người ngăn trở, thời gian công tác trống thì si mê cờ vây, gần như làm cho Trần Cảnh sinh hoạt làm việc liên tục không nghỉ, không có một khắc nhàn nhã.

Lúc ấy Trần Cảnh đăng kí tài khoản Cờ vây online, chẳng qua là muốn thử xem, có lẽ thật sự có thể chạm được người kia.

Nghĩ rằng tài khoản diễn đàn là một chuyện tình đáng ghét, Trần Cảnh tay gõ bàn phím, bỗng nhiên nghĩ đến lúc ở tứ hợp viện, thời gian bản thân lấy than. Trần gia là đại gia tộc, không có khả năng để cho Thái tử gia làm việc nặng này, từ khi anh trở về trong nhà, thấy cũng chưa thấy qua than tổ ong là cái dạng gì.

Trần Cảnh tùy tay đánh hai chữ ‘Than Bánh’ một cái, có thể là bởi vì hai chữ này rất chướng tai gai mắt, không có bị người chiếm dụng, một lần thông qua, vì thế Trần Cảnh liền khoác áo ngồi xổm trong diễn đàn ba năm.

Mới đầu Trần Cảnh là tuyệt vọng, Internet lớn như vậy, thiên nam hải bắc kỳ hữu đều tụ tập ở trong này, biển người mờ mịt tìm một người quá khó khăn, khiến cho Trần Cảnh thật không ngờ chính là, anh lại tìm được.

Thời điểm lần đầu tiên cùng cái người khoác áo ‘Phái Thần’ đấu cờ, Trần Cảnh không nghĩ tới người đó chính là Lý Dịch Chi, nhưng một khi phát động cờ, Trần Cảnh lại càng đến càng kích động, qua nhiều năm như vậy, Trần Cảnh cố gắng ở trên con đường cờ vây leo lên, cố gắng hoàn thiện kỳ phong của bản thân, mà kỳ phong của Lý Dịch Chi một chút cũng không thay đổi, khai cuộc như thế, bình thường như thế, đều là Trần Cảnh quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn nữa.

Trần Cảnh cảm thấy bản thân vẫn luôn là người vui giận không hiện ra sắc mặt, cha nói cái này mới gọi là thương nhân, nhưng mà ngày đó anh kiềm nén không được kích động, thế cho nên tay nắm chuột máy tính đều run lên, anh ở trong khung thông tin đánh chữ, bất quá đối phương dường như không có chú ý, thua cờ, rời đi.

Trần Cảnh nhìn chữ ‘Đối phương rời khỏi ván cờ’, trong lòng liền một chút trống vắng.

Đêm hôm đó Trần Cảnh trắng đêm không ngủ, mở ra hộp cờ vây cũ kĩ, lấy ra quân cờ thủy tinh, phục một bàn, nhìn chằm chằm vào quân trắng đen trên bàn cờ, Trần Cảnh cảm thấy, qua nhiều năm như vậy ở trong vòng thương trường tìm tòi lăn lê bò đánh, tâm mệt mỏi đến không chịu nổi bỗng nhiên sống lại.

Ngày hôm sau Trần Cảnh tiếp tục khác áo Than Bánh, quả nhiên lại gặp được Lý Dịch Chi, thời gian Lý Dịch Chi làm việc và nghỉ ngơi không có thay đổi, bốn giờ từ Kỳ xã trở về, không sai biệt lắm gần bốn giờ mười lăm sẽ lên diễn đàn nhìn một vòng.

Rất nhanh, Đại Đao cùng cái người khoác áo tên Phái Thần lại gặp nhau, bàn cờ này hạ thật lâu, khác với bàn Cờ vây online đầu tiên của bọn họ, kỳ phong của Lý Dịch Chi từ bình thường dần dần trở nên sắc bén, có lẽ là tìm được cảm giác, hai người ngăn cản lẫn nhau nhưng có một loại cảm giác thích thú niềm vui tràn trề.

Lúc ván cờ này kết thúc vẫn cứ là Trần Cảnh thắng, Lý Dịch Chi lãng phí cờ vây lâu như vậy, ngượng tay là không cần phải nói, giữa chừng xuất hiện vài lần tính nhầm. Ván cờ mà không có một lần sai lầm thì bàn cờ đó không có thật, Trần Cảnh rõ ràng cảm thấy Lý Dịch Chi đã thay đổi.

Cờ vây đối với Lý Dịch Chi mà nói chính là màu xám, không phải đen toàn bộ, cũng không phải trắng sáng mà che đậy bởi màu xám thất vọng, cờ vây để lại cho anh bóng ma, dù đã chết một lần nhưng lại sống cả đời để xua đuổi khỏi tâm trí.

Lý Dịch Chi muốn bản thân thoát ra được cái nút thắt đó, thiếu khuyết chính là một người có thể khuyên giải anh, ván cờ này của Trần Cảnh không thể nghi ngờ là đã cho anh cơ hội.

Lý Dịch Chi cho tới bây giờ không nghĩ qua bản thân sẽ có một ngày nào đó đối với cờ vây còn có nhiệt huyết như vậy, ở trong tình huống vô thức mà hạ, thế nhưng cùng đối thủ chém giết đến thích thú niềm vui tràn trề như vậy.

Hôm nay Trần Cảnh cũng không đánh chữ gửi cho anh, cũng không có bất luận cái gì nhắn lại, chỉ là yên lặng bỏ thêm Phái Thần vào bạn tốt, đối phương hồi lại rất chậm, nhưng đồng dạng cũng bỏ thêm bạn tốt.

Trần Cảnh đều có thể tưởng tượng được, kỳ phong của Lý Dịch Chi tuy rằng nghiêm cẩn, nhưng trong sinh hoạt là một người rất sao lãng, cách đến nửa ngày mới phát hiện hệ thống nhắc nhở có người thêm anh làm bạn tốt.

Chỉ mới chớp mắt hai người đã ở Internet đấu cờ được ba năm, Trần Cảnh công tác rất bận rộn, nếu như là công nhân viên chức bình thường thì còn có cuối tuần hoặc là thời gian tan tầm, nhưng thân là Thái tử gia của tập đoàn Trần thị, Trần Cảnh căn bản không có cái gì thời gian nghỉ ngơi cố định.

Rất nhiều thời điểm Trần Cảnh xong công tác bận rộn, mở ra diễn đàn cờ vây nhìn xem bạn tốt, tên Phái Thần cũng đã màu xám, biểu hiện đã rời mạng.

Trần Cảnh cảm thấy bản thân đi không từ giã là không đúng, nhưng nếu để cho anh nói lời cáo biệt gì đó, anh lại không biết nói như thế nào, bản thân anh xuất hiện chính là đột ngột, một đại thiếu gia chỉ biết buồn chán rời nhà trốn đi, tùy hứng mà tự cho là đúng đến Bắc Kinh bái sư, bản thân anh chính là hồ đồ đến mắc cười.

Hiện tại Trần Cảnh ngẫm lại, quả nhiên lúc ấy nhỏ tuổi, đúng là nghé con không sợ cọp.

Trần Cảnh cũng không muốn giết xong lại ra hỏi cái áo khoác gọi Phái Thần này, còn có nhớ hay không lúc trước có một đồ đệ nhỏ, điều này gần giống với một loại mở đầu đầu không có một chút ý nghĩa, một mặt là sợ năm đó đi không từ biệt không biết phải giải thích như thế nào, về phương diện khác cũng là không biết cho dù ‘Quen biết nhau’ thì sau đó sẽ phát triển như thế nào.

Bất quá Trần Cảnh lại kiềm chế không được muốn đi tiếp cận Lý Dịch Chi, anh nhìn trang chủ diễn đàn, càng nghĩ càng không biết phải làm như thế nào cho đúng, cuối cùng đổ bộ nhìn chằm chằm lên trên góc bạn bè, dường như nghĩ ra cái gì đó.

Đăng kí tài khoản ở điểm bên cạnh, thuận tay đánh hai chữ ‘Thiên Nguyên’ làm tài khoản, chẳng qua Thiên Nguyên trong cờ vây là chữ bình thường như thế nên đã bị đăng kí, Trần Cảnh liền thuận tay đánh hai số 00, vì thế người mới khoác áo ‘0 Thiên Nguyên 0’ không có đẳng cấp liền xuất hiện.

Lúc Trần Cảnh tìm được Lý Dịch Chi, Lý Dịch Chi khoác áo đang ở cùng Diệp Dương Dương đấu cờ, Diệp Dương Dương đã sớm lên Cửu đẳng online, đã muốn lên đỉnh cao, kỳ phong vẫn là nhu trong cương, thâm sâu mà vững chắc.

Kết quả rõ ràng, Diệp Dương Dương không thể nghi ngờ là thắng, lại thắng được vô cùng mạo hiểm, hai người đấu cờ trước sau rời khỏi phòng, nhóm kỳ hữu xem lại nổi lên thảo luận, vừa rồi một bàn kia có chút tính toán chưa tận.

Trần Cảnh gõ hai cái lên avatar của Phái Thần, gửi cho anh tin nhắn.

0 Thiên Nguyên 0: Tôi có thể bái sư anh được không.

Không vượt qua ngoài sở liệu của Trần Cảnh, đối phương đáp lại phi thường chậm.

Phái Thần: Tôi mới chỉ Tam đẳng.

Ở trong Cờ vây online, rất nhiều người đều có thể dễ dàng thăng lên Ngũ đẳng, bởi vì online so với đẳng cấp chuyên nghiệp không nghiêm khắc bằng, chỉ cần tích lũy đủ điểm là có thể lên cấp, mà Lý Dịch Chi hơn phân nửa là xem cờ, chỉ là ngẫu nhiên chơi cờ, hơn nữa thắng thua nửa nọ nửa kia, vụn vặt từng chấm mà kiếm chút điểm tích lũy nên mới tam đẳng mà thôi.

Trần Cảnh không nói thêm nữa, anh đương nhiên biết Lý Dịch Chi mới mấy đẳng, trong tư liệu cá nhân công khai của Lý Dịch Chi anh đã xem thông tin đến không biết bao nhiêu lần, rồi ngay sau đó phát qua thỉnh cầu bái sư.

Hiển nhiên là đối phương có chú ý tin nhắn hệ thống, rất nhanh liền có hồi đáp, Phái Thần đã tiếp nhận thỉnh cầu, 0 Thiên Nguyên 0 trở thành đồ đệ của Phái Thần.

Trần Cảnh nhìn nhắc nhở của hệ thống, bỗng nhiên có một loại bừng tỉnh, dường như thời gian đảo ngược về mười năm trước, anh còn ở tứ hợp viện trong hẻm nhỏ, đốt than, nấu cơm, chơi cờ…

Sau khi hệ thống hiện lên hai bên vẫn luôn không có nói chuyện, cũng không có mời đấu cờ, Trần Cảnh sợ anh lập tức muốn logout nên liền gõ chữ.

0 Thiên Nguyên 0: Sư phụ, anh còn có đồ đệ khác không.

Phái Thần: Cậu xem như có cái sư huynh.

0 Thiên Nguyên 0: Cái gì là ‘Xem như’?

Phái Thần: Bởi vì sư huynh cậu đã bay về nhà lâu rồi.

Lý Dịch Chi đánh xong, phát hiện vẻ mặt ở trong cột tin nhắn còn có thể gửi đi rất đơn giản, dường như chơi tốt lắm liền thuận tay gửi đi một cái khuôn mặt cười.

Nhưng Trần Cảnh bên kia nhìn những lời này cùng khuôn mặt tươi cười, đúng là ngoài một phen tư vị, anh đương nhiên biết ‘Sư huynh bay về nhà’ là nói tới ai.

Trần Cảnh dừng hơn nửa ngày.

0 Thiên Nguyên 0: Sư phụ, đừng tùy tiện thu đồ đệ nữa.

Phái Thần: Tại sao vậy.

0 Thiên Nguyên 0: Vạn nhất là kẻ lừa đảo, hoặc là bay về nhà nữa chứ sao.

Phái Thần:…

0 Thiên Nguyên 0: Tôi sẽ không.

Phái Thần: Sẽ không cái gì?

Những lời này không đầu không đuôi, Lý Dịch Chi thấy không hiểu, kỳ thật Trần Cảnh là nói với anh sẽ không vô duyên vô cớ bay về nhà mất tích nữa, chỉ bất quá anh cũng không nói thêm nữa.

0 Thiên Nguyên 0: Hạ một bàn không.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.