Điên Phong Đối Quyết

Chương 29: Thi đấu phụ, khoái kỳ



Vô luận là người hay là kỳ nghệ, Lý Phái Thần ở giới cờ vây đều là sự kiện quan trọng không thể siêu việt hơn, ở trong sinh mệnh ba mươi lăm năm ngắn ngủi, trong đó gần ba mươi năm dốc sức cho kỳ đàn, có người làm thống kê qua, Lý Phái Thần cửu đẳng ở trong thi đấu cờ vây thắng được lớn lớn nhỏ nhỏ Quán quân đếm cứ tăng lên, vừa vặn hai trăm hạng mục.

Đó là một con số kinh người, một cái núi cao vô pháp vượt qua.

Nhưng từ gièm pha tuôn ra của kỳ đàn, chỗ ngồi núi cao này cũng ầm ầm sụp đổ, cũng không tồn tại nữa.

Lý Dịch Chi ngủ rất không ổn định, tuy rằng vẫn sẽ thường xuyên mơ thấy đời trước, nhưng việc đó cũng không giống như trước quấy nhiễu anh, mà làm cho anh không ổn định chính là Trần Cảnh…

Lý Dịch Chi ngày hôm sau rời giường cũng cảm giác được thống khổ của say rượu, đầu đau dữ dội, thần kinh đều từng chút từng chút căng đau.

Diệp Nhiên lúc giữa trưa cầm báo lại đây cho anh xem, nói anh nổi tiếng.

Lý Dịch Chi cầm qua thì vừa thấy, nguyên lai là đêm qua cùng Trần Cảnh lúc đi ăn cơm bị phóng viên chụp được, tiêu đề báo chính là tin tức này, nói đệ tử của Kỳ Vương Lý Dịch Chi đã nắm chắc vé thắng lợi.

Phía dưới đệm chữ, đại khái nói Lý Dịch Chi thắng cờ, cảm thấy hai bàn còn lại không vấn đề, cùng bạn tốt cùng nhau uống rượu chúc mừng vân vân, bên cạnh là ảnh chụp.

Ảnh chụp không quá rõ ràng, bởi vì trên tiêu đề chỉ đích danh nói tên của Lý Dịch Chi, cho nên thế này thoạt nhìn thật sự có cái thân ảnh rất giống, một người khác đương nhiên là Trần Cảnh, nhưng ảnh chụp rất thiếu kỹ thuật, vừa lúc nhìn không thấy mặt Trần Cảnh, lại cách rất xa, bị khuất màn bởi người ở chỗ này căn bản không phân biệt ra là ai.

Trần Cảnh cũng nhìn thấy báo, làm một người thương nhân, đương nhiên không tin là phóng viên vừa vặn tìm được, nhất định có người xuất tiền mua được ảnh chụp, có năng lực làm nhốn nháo, mà không làm cho Trần Cảnh lộ diện.

Cái người xuất tiền này tất nhiên là Trần Tùng Duệ.

Tạp chí truyền thông đơn giản là muốn tiền muốn sức ảnh hưởng, có người đồng ý xuất tiền tất nhiên không thể tốt hơn, hơn nữa người ra tiền lai lịch không nhỏ, không tất yếu phải đắc tội, ảnh chụp đương nhiên liền bán cho Trần Tùng Duệ.

Trần Tùng Duệ cũng không đem anh làm cho lớn chuyện, chỉ nói là: “Cháu cũng ở trong thương giới rèn luyện lâu như vậy, ở trước ống kính, đầu tiên cháu nhất định là người thừa kế của Trần gia, tiếp theo mới là Trần Cảnh Tam đẳng, nếu khiến cho truyền thông tuôn ra được Lý Dịch Chi cùng thương nhân tài trợ lần này mang quan hệ bạn bè thân thiết, đối với cậu ta ảnh hưởng cũng không tốt.”

Trần Cảnh biết mình là thiếu cân nhắc, dù sao nhiều năm như vậy gặp được Lý Dịch Chi, kích động là không thể tránh được, cùng Trần Tùng Duệ nói cảm ơn.

Bàn cờ vây thứ ba của Lý Dịch Chi cùng Phác Hằng Huyện là bắt đầu vào chín giờ buổi sáng thứ hai, mười một giờ đến mười hai giờ là thời gian nghỉ, sau nghỉ trưa tiếp tục chiến đấu.

Trận đấu trước đó có lăng xê nên phi thường hấp dẫn ánh mắt, có một nhóm người cảm thấy Phác Hằng Huyền sở dĩ thua cờ là bởi vì thiếu cảnh giác, phạm sai lầm không thể lặp đi lặp lại, cho nên rút ra kinh nghiệm liền không bị thua Lý Dịch Chi, mà anh ta thắng trận đấu này, toàn bộ giải đấu đối kháng Trung Hàn cũng liền trần ai lạc định* rồi.

*尘埃落定- Trần ai lạc định: ý chỉ sự việc trải qua nhiều biến hóa hay sóng gió cuối cùng cũng có kết quả, như hạt bụi đến cuối cùng cũng lắng xuống.

Nhưng cũng có người cho rằng kỳ nghệ của Lý Dịch Chi bất khả hạn lượng*, nhìn qua lối cờ vây trên ván cờ thi đấu, mở rộng đại hợp chi thế phong thái bức người, vô luận là tính toán đường đi hay là bẫy rập đều tinh chuẩn đến cực điểm, đúng là đem Phác Hằng Huyền làm cho lương tẫn đạn tuyệt, không thể nói là không thê thảm được.

*不可限量- Bất khả hạn lượng: Cực kỳ giỏi giang, không thể áng chừng được tiền đồ thành công của người đó.

Những người này cảm thấy Lý Dịch Chi là khối đá ngọc, chỉ cần thêm chút mài dũa là có thể dẫn dắt giới cờ vây hoàn toàn mới.

Trận đấu này cũng như đang suy nghĩ của mọi người, không để cho bất cứ người nào thất vọng.

Trần Cảnh sáng sớm liền từ Trần gia đi ra, đi vào tầng trên cùng, anh sau khi vào cửa Mạt Sùng Viễn đã ở đó, ngồi ở trên ghế xoay.

Trần Cảnh đi vào ngồi ở bên cạnh, màn hình tuy rằng mở ra, nhưng trong hội trường chỉ có nhân viên công tác, kỳ thủ hai bên còn chưa có ở đàn tràng.

Mạt Sùng Viễn nói: “Tháng sau có một mảnh đất phải đấu giá, cụ thể đã gửi vào trong hòm thư của cậu, cậu có thời gian nhìn xem.”

Trần Cảnh gật đầu, lập tức liếc mắt nhìn anh ta, “Tôi nghe nói anh cùng một người tên là Diệp Nhiên qua lại rất gần.”

Mạt Sũng Viễn cũng không có kinh ngạc, cười một tiếng, “Quả thật có chuyện như vậy, đã nhiều năm.”

“Anh nghiêm túc? Mạt gia sẽ không cho phép loại chuyện này.”

Mạt Sùng Viễn kéo một chút áo khoác âu phục, vẫn là trước sau như một nói, “Tôi biết, loại chuyện này cậu nói có đúng hay không nghiêm túc, những người như chúng ta lấy cái gì để có thể nghiêm túc? Hảo tụ hảo tán mà thôi, chẳng qua hiện tại không đi đến bước kia thôi.”

Trần Cảnh lại liếc mắt nhìn anh ta, Mạt Sùng Viễn nói: “Đừng nhìn tôi, sớm muộn gì có một ngày cậu cũng sẽ có suy nghĩ cùng dạng giống tôi, cậu cũng đã hai mươi, Trần lão cùng Trần đổng rất nhanh sẽ tìm cho cậu thiên kim.”

Trần Cảnh nhíu mày một chút, bất quá không lên tiếng.

Chín giờ trận đấu chính thức bắt đầu, sau khi kỳ thủ hai bên ngồi xuống, hai người vẫn tin tưởng bắt đầu bằng mục tiểu tinh, tựa hồ không có biến hóa gì, cũng không phải rất kịch liệt.

Chẳng qua lúc người chơi hạ đến hai mươi, Lý Dịch Chi đột nhiên triển khai thế tiến công, dường như khí thế rất mãnh mẽ, cảm giác muốn giết từ đầu đến đuôi.

Kỳ thủ chuyên nghiệp nhìn thấy trực tiếp tỏ vẻ đối với loại chém giết này cũng không xem trọng, Phác Hằng Huyền am hiểu chính là tìm kiếm sơ hở của đối thủ, nếu ngay từ lúc bắt đầu đã khơi mào chiến hỏa, tất nhiên sẽ bị dễ bắt lấy sơ hở.

Đúng như suy nghĩ của rất nhiều kỳ thủ chuyên nghiệp, Phác Hằng Huyền trong chiến hỏa mãnh liệt sắc bén nắm chắc sai lầm của Lý Dịch Chi, quân đen một lần rơi vào trong nước sôi lửa bòng, bị ăn giết đánh cướp vô số, dường như mất quân không biết mệt.

Nếu một bàn trước Lý Dịch Chi có thể thắng là may mắn, là vận dụng chiến thuật tâm lý, như vậy một bàn này tất nhiên là đánh giá kỳ nghệ.

Phác Hằng Huyền càng hạ càng thuận buồm xuôi gió, dần dần tìm về cảm giác thắng cờ, bất quá anh ta vẫn cứ không dám buông lỏng, sợ Lý Dịch Chi thua cờ chằng qua là bẫy rập.

Quân đen của Lý Dịch Chi rất nhanh bên trái góc biên dưới nở hoa, xuất ra liên tục vài cái diệu thủ đối với quân trắng tiến hành đánh cướp điên cuồng, làm Phác Hằng Huyền lúc đó không thể không đem trọng tâm chuyển tới góc biên, Lý Dịch Chi bỗng nhiên chuyển biến sách lược, ngược lại trung phục công kích Đại Long của quân trắng.

Phác Hằng Huyền tiếp tục ở góc biên hay là dùng nhiều công phu trên dưới cứu Đại Long, thời gian của mỗi kỳ thủ từ từ kéo dài, cuối cùng quyết định cứu vãn Đại Long.

Đại Long ảnh hưởng rộng rãi, nếu bị công kích sẽ ảnh hưởng đến tả hữu, tương đối phiền toái, làm cho thời điểm Phác Hằng Huyền đang chuyên tâm cứu vãn Đại Long, không nghĩ tới quân đen lại liên tục nhảy vọt, sau đó bay nhỏ tạo hình bố cục, đem quân đen trước đó bị đánh tan làm cho trật tự.

Thế cục một hồi trẩn trương, quân đen trong nháy mắt thế nhưng quỷ thủ sống lại, người chơi Lý Dịch Chi này tính toán đường đi gần như chuẩn xác khiến cho người khác cứng lưỡi hoàn toàn đem Phác Hằng Huyền dắt đâu đi đó.

Phác Hằng Huyền nhìn bàn cờ sắc mặt rốt cục có chút không nhịn được, đã gần như không thể dùng khó coi để hình dung, rất nhiều truyền thông dùng những từ ‘Tro tàn’ ‘Tuyệt vọng’ để khuếch đại biểu tình của Phác Hằng Huyền.

Một bàn này trình độ quyết liệt, khiến cho nhóm kỳ thủ xem trực tiếp hô to đã nghiền, thậm chí có người chú ý tới Phác Hằng Huyền trên mặt đều mơ hồ có mồ hôi, lúc này có áp lực ngược lại biến thành Phác Hằng Huyền.

Hai bên thắng bại đã phân, Kỳ Vương Hàn Quốc Phác Hạo Kình luôn luôn lấy phong độ tao nhã để nổi danh, đệ tử của ông ta cũng tuân theo một đặc điểm này, thời gian đầu của người chơi vừa vặn một trăm.

Nửa trận buổi chiều không có dùng bao nhiêu thời gian, mọi người ai cũng không nghĩ tới trận thi đấu này chính là hình thức người chơi một trăm tốc chiến tốc thắng, truyền thông trước tiên đều tranh đoạt hỏi cảm thụ thắng cờ của Lý Dịch Chi, hỏi mát anh giết có sảng khoái không.

Trên báo chiều rõ ràng đánh ra chữ ‘Đó mới là kỳ phong Trung Quốc’.

Kỳ thủ Trung Quốc Lý Dịch Chi đối chiến kỳ thủ Hàn Quốc Phác Hằng Huyền, hai thắng hai thua, Phác Hằng Huyền có phụ hy vọng của mọi người có thể hay không mà thoải mái lấy thẻ dự bị, hiện nay đã là trạng thái ngang tay, ngày hôm sau tiếp tục một hồi trận chung kết cuối cùng, trận đấu mỗi một hồi tiến hành càng trở nên kịch liệt hơn, truyền thông tất nhiên thích loại trận đấu kịch liệt lại mánh lớn này, phóng viên xin thuyết minh chụp ảnh ở hội trường càng ngày càng nhiều.

Trần Cảnh luôn luôn ở phòng họp tầng cao nhất xem cờ, bởi vì nguyên do cân nhắc trận đấu sẽ tiếp tục vào ngày mai, Trần Cảnh dằn xuống xung động muốn đi tìm Lý Dịch Chi, sợ ảnh hưởng anh phát huy.

Lý Dịch Chi trở về phòng, anh hiện tại tâm trạng có chút kích động, tuy rằng ở ngoài mặt cũng không có biến hóa gì rất lớn, nhưng trong nội tâm vẫn là hưng phấn, người chơi một trăm, rất nhanh thắng cờ, anh tựa hồ tìm được cảm giác liên tục chiến đấu bất bại ngày trước, loại cảm giác này giống như có thể nghiện.

Lý Dịch Chi mở ra máy tính, đổ bộ trên diễn đàn, trận đấu trực tiếp đã in đỏ đưa trên trang đầu diễn đàn, người tham dự thảo luận rất nhiều, anh vừa lên tuyến, trong bài post bỗng nhiên lại xôn xao lên, nhao nhao có người cắt ảnh nói nhìn thấy áo khoác ‘Phái Thần’ của Lý Dịch Chi login.

Sau khi áo khoác Phái Thần login, Than Bánh Đại Đao thật lâu không có xuất hiện qua cũng lần lượt xuất hiện.

Trong bài post có người đứng lên nghi ngờ nói Đại Đao cùng Phái Thần có thể hay không là một người, bởi vì kỳ phong của bọn họ rất giống, hình như kình phong cũng giống nhau, hung hãn quyết đoán.

Lại có người đẩy lên bài post trước kia Diệp Dương Dương bại bởi Phái Thần, câu ‘Phong mang sở chí, vô kiên bất tồi’ kia dường như trở thành câu nói kinh điển, vừa lúc tinh chuẩn miêu tả trận đấu lần này.

Trần Cảnh áo khoác Than Bánh này cũng mò lên bài post, chỉ đáp về hai chữ…

‘Ngoan cường.’

Bài post một sóng chụp một sóng sôi trào lên, vẫn luôn lấy ít lời nổi danh, nhân vật truyền kỳ Đại Đao lại xuất quỷ nhập thần cũng chú ý trận đấu lần này, khiến rất nhiều người mê cờ cũng cảm thấy kinh ngạc.

Tiếp đó nhìn thấy post lại của Đại Đao, tuy rằng chỉ có hai chữ, nhưng vô cùng chuẩn xác điểm ra sự khác nhau của kỳ phong Phái Thần cùng Than Bánh.

Kỳ phong bọn họ quả thật đều lợi hại, nhưng Lý Dịch Chi là ngoan cường, quỷ thủ sống lại, tuyệt lộ phùng sinh, một đường vượt mọi chông gai huyết chiến đến cùng. Mà Trần Cảnh là trầm ổn, ổn trọng mang theo quyết đoán của nghé mới sinh, kiếm đi tiên phong, cho dù mạo hiểm cũng phải là mười phần nắm chắc mạo hiểm.

Than Bánh: Chúc mừng anh.

Lý Dịch Chi cùng Than Bánh tuy rằng bỏ thêm bạn tốt, nhưng là cực kỳ ít nói chuyện, hơn nữa Lý Dịch Chi cũng không biết Than Bánh chính là Trần Cảnh.

Nhìn thấy cậu ta gửi cho mình tin nhắc nhịn không được có chút giật mình.

Phái Thần: Cám ơn

Than Bánh: Còn có một câu cuối cùng, chúc mừng anh kỳ khai đắc thắng.

Than Bánh: Nghỉ ngơi nhiều, dưỡng đủ tinh thần

Lý Dịch Chi còn chưa kịp hồi đáp lại lời cậu ta, Than Bánh nói xong cũng đã logout, dường như login chính là vì cùng mình nói mấy câu nói vậy.

Diệp Dương Dương: A A A A A A ~~~

Phái Thần: …

Diệp Dương Dương: Chúc mừng a!!! Ván này ông đây xem thật nhiệt huyết sôi trào!!!

Phái Thần: …

Diệp Dương Dương: …Tại sao cứ mặc kệ chấm chấm chấm tớ

Phái Thần: Cậu quá kích động 

Diêp Dương Dương: Thật mà thật mà, thật sự rất kích động nha! Bàn cờ này ông đây đều sôi trào!

Diệp Dương Dương: Ngày mai còn có một ván! Bắt cái cây rau củ kia! Không phải là một cây rau củ sao!

Diệp Dương Dương: Đến đến đến! Tớ bồi cờ cho cậu

Phái Thần: Không, hôm nay không tính hạ nữa, sớm nghỉ ngơi một chút, một bàn cũng không được

Diệp Dương Dương: …

Diệp Dương Dương: Cậu rất bình tĩnh, nếu ông đây ngày mai trận chung kết, nhất định không bình tĩnh như vậy, phỏng chừng buổi tối cũng ngủ không được

Phái Thần: Từ số lượng cậu chấm than có thể nhìn ra

Diệp Dương Dương: …!!!!!!

Diệp Dương Dương: Tớ muốn dùng chấm than chết đuối cậu!!!!!!!!!

Phái Thần: Cậu bao nhiêu rồi 

Diệp Dương Dương: Ông đây vĩnh viễn mười tám!!

Diệp Dương Dương: A nha Ta thao!

Phái Thần: ==

Diệp Dương Dương: Ai kết nối nhiều lần, ngại quá tớ phát sai chỗ, câu kia là nhầm

Diêp Dương Dương nói xong câu đó vẫn luôn không nói gì thêm, Lý Dịch Chi còn tưởng rằng cậu ta phát hiện lương tâm không đánh chấm than.

Kết quả mười phút sau liền nhận được một cái người xa lạ thêm bạn tốt.

‘Một vùng lông cừu’ đề nghị ngài thêm thành bạn tốt…

Phái Thần nhìn cái tên kỳ quái này không tính thêm, bất quá anh ta lại xin một lần nữa.

‘Một vùng lông cừu’ đề nghị ngài thêm thành bạn tốt, ghi chú là…Mạt Sùng Viễn.

Lý Dịch Chi cảm thấy huyệt thái dương thình thịch nhảy dựng, nếu như là Mạt Sùng Viễn, tên này thật đúng là chuẩn xác mà ý nghĩ sâu xa.

Bỏ thêm bạn tốt, đối phương rất nhanh cho anh tin nhắn.

Một vùng lông cừu: Chúc mừng thắng cờ

Phái Thần: …Cám ơn

Một vùng lông cừu: Tôi đón Diệp Nhiên đi ra ngoài, miễn cho quấy rầy anh nghỉ ngơi, cơm chiều không trở lại

Phái Thần: Được…

Mạt Sùng Viễn nói uyển chuyển, cái gì quấy rầy nghỉ ngơi, kỳ thật Lý Dịch Chi đương nhiên hiểu được hai người phải đi làm gì.

Không có Diệp Nhiên chấm than, Lý Dịch Chi cảm thấy thanh nhàn rất nhiều, anh đại khái xem một chút bài post, phần lớn là phân tích ván cờ.

Một đống người phục bàn, Lý Dịch Chi không nghĩ chơi cờ, liền xem xem phục bàn, như thế nhớ lại một chút tình cảnh hai người lúc ấy đấu cờ, tìm ra mấy sai lầm của chính mình.

Cơm chiều Lý Dịch Chi liền gọi điện thoại gọi cơm, trực tiếp ký hóa đơn, sau lại xem xem bài post, rất nhiều người bát quái cảm thụ tâm lý hiện tại của Phác Hằng Huyền, cười nói Cà Rốt buổi tối nhất định phải mất ngủ!

Lý Dịch Chi xem bát quái, xem phục bàn, sớm liền rửa mặt nghỉ ngơi, dưỡng đủ tinh thần, ngày mai hảo chuyên tâm đối chiến.

Ngày hôm sau phóng viên muốn đến hội trường chụp ảnh rất nhiều, đại đa số bị chặn ở ngoài hội trường, bởi vì phải duy trì yên tĩnh bên trong hội trường.

Phó đổng Trần thị Trần Tùng Duệ đi ô tô vào hội trường, ở ngoài hội trường cùng Lý Dịch Chi Phác Hằng Huyền bắt tay.

Khí sắc Phác Hằng Huyền nhìn qua không có kém như ngày hôm qua, Lý Dịch Chi như cũ nhìn không ra nhiều kích động hay là nhiều khẩn trương.

Sau khi hai người ngồi xuống, trận đấu rất nhanh bắt đầu.

Trần Cảnh đêm qua tuy rằng để Lý Dịch Chi nghỉ ngơi nhiều, dưỡng đủ tinh thần, kết quả bản thân lại mất ngủ, thay Lý Dịch Chi khẩn trương, trời vừa sáng liền đứng dậy chạy tới phòng họp tầng cao nhất, nhìn chằm chằm màn ảnh đến hai tiếng, chẳng qua chân chính bắt đầu, ngược lại không có thời gian khẩn trương.

Phác Hằng Huyền nắm đen bắt đầu mục tiểu tinh, Lý Dịch Chi cũng không giống lúc trước đổi một dạng mục tiểu tinh, mà là treo lên cao sau đó bên mép trái bố trí thành nhị liên tinh, là một thay đổi, đối với hai người đều là một loại khiêu chiến.

Bắt đầu khác nhau sẽ dẫn đến sai biệt rất lớn, đây là trận quyết chiến cuối cùng, Lý Dịch Chi dường như muốn từ khởi đầu nỗ lực đánh tan địa thế của Phác Hằng Huyền.

Lý Dịch Chi này hai lần đều cho thấy đối với năng lực khống chế trung phục siêu cường, Phác Hằng Huyền hiển nhiên quay về là có nghiêm túc phục bàn, một khi bắt đầu khai cuộc đã đem bạch kỳ của Lý Dịch Chi bức về hướng hai bên, khiến cho bạch kỳ bị chia làm hai đoạn trên dưới, loại tình thế này đối với Lý Dịch Chi mà nói cũng không tính là tốt.

Bời vì bạch kỳ của Lý Dịch Chi ở trên mặt hơi lộ vẻ yếu nhược, Phác Hằng Huyền lựa chọn chống lại đoạn bạch kỳ tiến hành công kích, hắc kỳ hai đoạn khó có thể tự cứu, Lý Dịch Chi quyết đoán bắt đầu liên tục hai lần nhảy vọt, bay nhỏ, nhảy đơn lẻ, giữa bạch kỳ vây quanh nhảy ra ma trảo, thành công cứu sống.

Thời điểm nghỉ trưa vừa lúc dừng ở mấu chốt kịch liệt nhất, Lý Dịch Chi thành công thoát vây, mà Phác Hằng Huyền chiếm giữ đối phương am hiểu nhất trung phục, có thể nói là đủ để bắt yếu nhược của đối phương thôi.

Trần Cảnh nhìn chằm chằm vào bàn cờ trên màn hình, ngay cả giữa trưa ăn cơm cũng không đi, Trần Tùng Duệ gọi điện cho anh gọi cơm, nói: “Nhìn tìm ra không?”

Trần Cảnh nói: “Chú nói bàn cờ này, ai tỷ lệ thắng lớn hơn?”

Trần Tùng Duệ ngẩng đầu nhìn chằm chằm bàn cờ trong chốc lát, cuối cùng nhíu mày, “Thật đúng là nhìn đoán không ra, liền nhìn phát huy sau đó, ai xuất hiện sai lầm người đó liền thua.”

Một tiếng giữa trưa qua rất nhanh, buổi chiều thời điểm hai bên mắt đầu, bạch kỳ của Lý Dịch Chi quyết đoán từ buổi sáng làm sống lại đoạn trên bắt đầu phản công ở góc trên, bạch kỳ từ đoạn trên bắt đầu tổng thể bành trướng, thật giống như một cái máy tính, bạch kỳ của Lý Dịch Chi từ bên ngoài hướng vào trong vây quanh, năng lực khống chế cục diện lập tức hiển lộ ra.

Phác Hằng Huyền tính toán ngược lại đánh bại bạch kỳ của Lý Dịch Chi ở góc dưới, bất quá giống như Lý Dịch Chi sớm có chuẩn bị, đem góc trái dưới làm sống lại, tình thế không không đúng Phác Hằng Huyền nhanh chóng quay đầu lại, nhưng bị Lý Dịch Chi tấn công.

Chiêu thức đó Phác Hằng Huyền dùng thời gian rất lâu, là cố thủ trung phục hay là xuống dưới bắt góc trái dưới, cuối cùng Phác Hằng Huyền vẫn là lựa chọn bắt lấy một vùng Đại Long ở dưới phía trái của Lý Dịch Chi.

Hai người công chiếm tương đối chia đều, tình thế giằng co, bạch kỳ của Lý Dịch Chi không có thả lỏng, tuy rằng bỏ lỡ quân cờ ở bên trái dưới, nhưng vẫn cứ từ góc biên bắt đầu hướng trung phục bành trướng khuếch trương, lúc này Phác Hằng Huyền lực khống chế liền có vẻ yếu nhược.

Bất quá dần dần mọi người liền phái hiện có chút bất thường.

Từ khi nửa mục cái khái niệm này được ra mắt cho tới nay, cờ hòa cơ hồ trở thành lịch sử, tuyệt kỹ tìm không thấy, nhưng không nghĩ tới, trận này tới ván cờ trọng yếu, thế nhưng hạ ra tam kiếp tuần hoàn.

Tam kiếp tuần hoàn không thắng bại, Lý Dịch Chi cùng Phác Hằng Huyền tự nhiên sẽ không mạo hiểm buông tha tam kiếp, người thứ nhất đánh vỡ cơ hồ không có thực hiện được phần thắng.

Dưới tình huống hai bên không ai nhường ai, trọng tài chỉ có thể phán định hòa.

Trần Cảnh nhìn điều này cũng không biết nên thả lỏng một hơi hay là tiếp tục thay Lý Dịch Chi khẩn trương.

Trần Tùng Duệ cười nói: “Chú ngược lại đã quên, Phác Hạo Kình là cao thủ hạ tam kiếp tuần hoàn, không nghĩ tới đồ đệ của ông ta thế nhưng lại học được cửa khó như vậy.”

Quán quân giải đấu đối kháng chỉ có thể có một, sau khi hòa tất nhiên chính là thi đấu phụ, đây là truyền thông rất mong muốn thấy được.

Sau khi giải lao bốn mươi phút, trọng tài quyết định thi đấu phụ một hồi khoái kỳ ba mươi giây, người chơi đi trong ba mươi giây, thêm mười lần trong mười phút máy tính thời gian hoạt động.

Đây là mục sở trường của Lý Dịch Chi, lực khống chế chuẩn xác cùng kỳ cảm cường hãn anh đều rất thành thạo.

Khoái kỳ yêu cầu tính thời gian đồng hồ, đồng hồ trận đấu thông thường đã chọn bằng điện tử, tương đối tinh chuẩn, nhưng là bởi vì lần này rất đột ngột, lại vì trận đấu phụ thêm cảm giác cạnh tranh, liền lựa chọn đồng hồ kiểu cũ.

Kỳ thủ hạ quân cùng chụp đồng hồ quy định phải dùng một tay, bầu không khí trong hội trường phi thường khẩn trương, tuy rằng mở điều hòa, nhưng hai bên đều có chút nhịn không được ra mồ hôi, ống quay đặc tả có thể nhìn thấy trên chóp mũi của Lý Dịch Chi toát ra mồ hôi, trong nhất thời cũng chỉ có tiếng giòn tan, cùng âm thanh chụp đồng hồ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.