Điện Thoại Này Dùng Chung Nhé

Chương 12



Khách sạn Chiddingford rộng lớn, đường bệ, bao gồm một tòa nhà chính đẹp lộng lẫy theo phong cách thế kỷ XVIII, nằm ở cuối đường chạy xe dài, vài tòa nhà kính ít đẹp hơn, thấp thoáng sau hàng rào lớn. Nhưng có vẻ như tôi là người duy nhất tán thưởng nó khi chúng tôi đến nơi. Sam không vui vẻ gì mấy. Khó khăn lắm chúng tôi mới gọi được taxi, rồi lại bị mấy con cừu cản đằng trước, tiếp đến là tài xế taxi lạc đường. Sam liên tục cáu kỉnh gửi tin nhắn kể từ lúc lên taxi, và khi đến nơi, hai người đàn ông mặc complet đang đợi chúng tôi ở trước bậc thềm, tôi không nhận ra họ là ai.

Sam nhét vội mấy tờ bạc cho tài xế và mở cửa xe gần như trước khi xe kịp phanh lại. “Poppy, thứ lỗi cho tôi một lát. Chào các cậu...”

Ba người bọn họ túm tụm đứng trên đường rải sỏi trong khi tôi chậm rãi bước xuống. Chiếc taxi đi xa dần, tôi nhìn quanh khu vườn được xén tỉa kỳ công. Có thảm cỏ để chơi bóng vồ, cây cảnh tạo hình và thậm chí một nhà thờ nhỏ, tôi đoán là rất thích hợp cho các lễ cưới. Không gian dường như vắng vẻ, không khí mát mẻ đến độ làm tôi rùng mình. Có thể do tôi bồn chồn. Có lẽ do cú sốc dồn nén từ lúc nãy giờ mới bộc lộ.

Hoặc có lẽ do đứng chơ vơ giữa một nơi mà tôi chẳng biết mình tới để làm quái quỷ gì, trong khi cuộc sống riêng tư có nguy cơ tan vỡ.

Tôi lôi điện thoại ra cho có bạn. Chỉ riêng cảm giác có nó trong lòng bàn tay đã giúp tôi thư thái hơn một chút, nhưng không đủ. Tôi đọc lại tin nhắn của Số Vô Danh vài lần nữa, chỉ để hành hạ bản thân, rồi nhắn tin cho Magnus. Sau khúc mào đầu không thật lòng, cuối cùng tôi có một dòng tin thích hợp.

Chào anh. Anh thế nào? P

Không có hôn hít gì hết.

Tôi bấm gửi đi, mắt bắt đầu cay xè. Đó chỉ là một tin nhắn bình thường, nhưng tôi cảm giác như thể mỗi từ trong đó nặng trĩu một, hai thậm chí ba nghĩa khác; một bức thông điệp ngầm làm đau lòng mà anh có thể hiểu ra hoặc không [OK, anh sẽ không hiểu ra. Tôi biết.]

Chào anh có nghĩa: Chào anh, có phải anh đã phản bội em không? Có đúng thế không? Xin anh, XIN ANH đừng để điều đó là sự thật.

Anh có nghĩa: Em thực sự mong giá mà anh gọi cho em. Em biết anh đang đi chơi với hội chiến hữu để kết thúc cuộc đời độc thân, nhưng em sẽ yên tâm hơn rất nhiều nếu có thể nghe thấy giọng nói của anh và biết là anh yêu em thế mà anh không thể làm một việc như vậy.

Thế nào có nghĩa: Ôi trời, em không thể chịu đựng nổi. Nếu điều này là sự thật thì sao? Em sẽ làm gì đây? Em sẽ nói gì đây? Nhưng, nếu như đây KHÔNG phải là sự thật và em đã nghi ngờ anh vô cớ...

“Poppy.” Sam quay sang phía tôi, khiến tôi giật mình.

“Vâng! Tôi đây.” Tôi gật đầu, nhét vội điện thoại vào túi. Bây giờ tôi phải tập trung. Tôi phải bỏ Magnus ra khỏi đầu. Tôi phải làm người hữu ích.

“Đây là Mark và Robbie. Hai người làm việc ở bộ phận của chị Vicks.”

“Chị ấy đang trên đường tới đây.” Mark xem điện thoại trong khi tất cả chúng tôi đi lên bậc thềm. “Hiện tại Ngài Nicholas vẫn ở nguyên chỗ cũ. Chúng tôi nghĩBerkshire là nơi tốt nhất để tránh trường hợp Ngài Nicholas bị cánh báo chí hỏi thăm.”

“Chú Nick không nên lẩn trốn.” Sam cau mày nói.

“Không phải lẩn trốn mà là bình tĩnh yên vị. Chúng tôi không muốn Ngài Nicholas chạy vội vào London với vẻ như thể một vụ khủng hoảng đang diễn ra. Ngài Nicholas sẽ phát biểu ở bữa tiệc tối nay, chúng ta sẽ họp bàn sáng mai, để xem tình thế diễn ra như thế nào. Về cuộc hội thảo thì lúc này chúng tôi vẫn theo đúng chương trình. Rõ ràng theo kế hoạch sáng mai Ngài Nicholas sẽ đến đây, nhưng chúng ta phải đợi xem...,” anh ta ngập ngừng, hơi co người, “… chuyện gì xảy ra.”

“Thế còn lệnh của tòa án thì sao?” Sam nói. “Lúc nãy tôi nói chuyện với Julian, cậu ấy đang cố bằng mọi giá...”

Robbie thở dài.

“Sam, chúng tôi đã biết trước là như thế sẽ chẳng để làm gì. Ý tôi là, chúng ta sẽ không xin lệnh tòa án, nhưng...”

Anh ta dừng lại giữa chừng khi chúng tôi bước vào giữa gian sảnh rộng lớn. Chà chà. Cuộc hội thảo này có nhiều thiết bị công nghệ cao hơn hẳn so với cuộc hội thảo vật lý trị liệu hằng năm của chúng tôi. Logo Tư vấn Bạch Cầu được chăng khắp nơi, những màn hình lớn được treo khắp sảnh. Ai đó rõ ràng đang sử dụng ti vi có camera bên trong hội trường, bởi vì hình ảnh thính giả ngồi thành dãy đang được chiếu lên. Thẳng trước mặt chúng tôi là hai cánh cửa khép kín, đột nhiên có tiếng cười của thính giả phát ra từ bên trong, tiếp theo đó, mười giây sau, là tiếng cười từ trên màn hình.

Toàn bộ sảnh đều trống không, ngoại trừ một chiếc bàn trên lỏng chỏng vài bảng tên, phía sau là một cô gái điệu bộ chán chường đang ngồi uể oải. Cô ấy ngồi thẳng thớm hơn khi nhìn thấy chúng tôi, và mỉm cười e dè với tôi.

“Mọi người đang vui vẻ quá nhỉ,” Sam nói, liếc nhìn một trong những màn hình ti vi.

“Malcolm đang phát biểu,” Mark nói. “Anh ấy cừ lắm. Chúng ta vào đây đi.” Anh ta mở cánh cửa một phòng nhỏ bên cánh dẫn chúng tôi vào rồi đóng kín lại.

“Vậy là, Poppy.” Robbie quay sang tôi một cách lịch sự. “Sam đã nói cho chúng tôi biết chi tiết về... giả thiết của chị.”

“Đó không phải là giả thiết của tôi,” tôi hốt hoảng nói. “Tôi không biết tí gì về chuyện này cả! Tôi chỉ nhận được những lời nhắn đó, và tôi tự hỏi không biết chúng có liên quan không, rồi Sam liên kết chúng lại với nhau...”

“Tôi nghĩ cô ấy có một vài thông tin.” Sam đối mặt Mark và Robbie như thể thách thức họ dám bất đồng ý kiến với anh ta. “Văn bản đó giả mạo hoàn toàn. Tất cả chúng ta đều nhất trí như vậy.”

“Văn bản đó... không có tính đặc thù,” Robbie sửa lại.

“Không có tính đặc thù ấy à?” Sam trông như thể sắp nổ tung đến nơi. “Chú ấy không hề viết cái quái quỷ đó! Kẻ nào đó đã viết và nhét vào trong hệ thống tin học. Chúng ta sẽ tìm ra kẻ đó là ai. Poppy đã nghe thấy giọng nói. Poppy sẽ nhận ra được.”

“OK.” Robbie cảnh giác liếc mắt nhìn Mark. “Và tất cả những gì tôi sẽ nói là, Sam, chúng ta phải hết sức, hết sức cẩn thận. Chúng tôi vẫn đang tính xem làm cách nào để đưa thông tin này ra trước công ty. Nếu anh đùng đùng đi buộc tội...”

“Tôi sẽ không đùng đùng cái gì cả.” Sam quắc mắt nhìn anh ta. “Tin tưởng chút đi. Chúa ạ.”

“Thế anh có kế hoạch gì rồi?” Mark trông thật lòng quan tâm.

“Đi lòng vòng. Lắng nghe. Mò kim đáy biển.” Sam quay sang tôi. “Cô sẵn sàng rồi chứ, Poppy?”

“Hoàn toàn sẵn sàng.” Tôi gật đầu, cố gắng che giấu cảm giác hoảng sợ. Bây giờ tôi đang có phần thầm ước giá mà mình đừng ghi lại những lời nhắn đó.

“Và rồi...” Robbie trông vẫn không thỏa mãn.

“Đến đó hẵng hay...”

Cả phòng im lặng.

“OK.” Cuối cùng Robbie nói. “Vậy hãy làm như thế. Đi nào. Chắc cũng chẳng hại gì đâu. Thế anh định giải thích sự có mặt của Poppy thế nào?”

“Thư ký mới?” Mark gợi ý.

Sam lắc đầu. “Tôi tuyển thư ký mới rồi, nửa văn phòng đã gặp cô ấy sáng nay. Chúng ta cứ làm đơn giản thôi. Poppy đang tính đến việc gia nhập công ty. Tôi định giới thiệu cô ấy với mọi người. Cô có đồng ý thế không, Poppy?”

“Vâng! Được lắm.”

“Cậu có danh sách nhân viên không?”

“Đây.” Robbie đưa cho Sam. “Nhưng phải kín đáo nhé, anh Sam.”

Mark mở hé cửa nhìn ra ngoài hành lang.

“Mọi người đang ra khỏi hội trường.” Anh ta nói. “Xin mời quý vị.”

Chúng tôi bước ra khỏi phòng đi vào hành lang. Cả hai bên cửa đều mở toang, mọi người lũ lượt đi ra, tất cả đều đeo bảng tên, tán chuyện xôn xao, một vài người cười to. Trông mọi người đều khá tươi tỉnh, tuy bây giờ đã sáu rưỡi tối và họ đã ngồi nghe phát biểu suốt cả buổi chiểu.

“Nhiều người quá.” Tôi nhìn chăm chú vào từng nhóm người, cảm giác mất bình tĩnh toàn tập.

“Không sao đâu,” Sam quả quyết nói. “Cô biết đó là giọng đàn ông. Như thế là loại trừ được một nửa rồi. Chúng ta sẽ đi xung quanh phòng và loại ra, từng người từng người một. Tôi có một vài kẻ khả nghi nhưng... tôi sẽ không để cô bị ảnh hưởng.”

Tôi chậm chạp đi theo anh ta vào đám hỗn loạn. Mọi người đang lấy đồ uống từ người phục vụ và chào nhau, í ới nói đùa với qua kẻ khác. Lạo nhạo hết chỗ nói. Tai tôi như kiểu máy cảm ứng sóng ra đa, dỏng hết về phía nọ phía kia để bắt tín hiệu âm thanh từ các giọng nói.

“Cô đã nghe thấy giọng anh chàng của chúng ta chưa?” Sam nói khi đưa cho tôi một ly nước cam. Tôi có thể thấy anh ta nửa đùa, nửa hy vọng.

Tôi lắc đầu. Tôi có cảm giác bị choáng ngợp. Âm thanh trong phòng giống như tiếng rống loạn xị trong đầu tôi. Tôi khó có thể phân biệt một âm sắc cá nhân nào, đừng nói đến chuyện nhận ra chính xác âm điệu của cái giọng tôi nghe trong vòng hai mươi giây qua điện thoại, cách đây mấy ngày rồi.

“OK, hãy làm việc một cách khoa học.” Sam gần như nói với chính mình. “Chúng ta sẽ đi quanh phòng theo vòng tròn đồng tâm. Như thế nghe có ra dáng một kế hoạch không?”

Tôi mỉm cười với anh ta nhưng trong đời chưa bao giờ tôi cảm thấy áp lực đến vậy. Không ai khác có thể làm việc này. Chưa ai nghe giọng nói đó bao giờ. Tất cả đè lên vai tôi. Bây giờ tôi biết bọn khuyển đánh hơi ở sân bay cảm thấy như thế nào rồi.

Chúng tôi đi về phía một nhóm phụ nữ đang đứng cùng với hai người đàn ông trung niên.

“Xin chào!” Sam vui vẻ cất tiếng chào bọn họ. “Mọi người có khỏe không? Cho phép tôi giới thiệu Poppy, cô ấy đang muốn gia nhập công ty chúng ta - Poppy, đây là Jeremy... và Peter... Jeremy, anh đã làm việc cùng chúng tôi bao lâu rồi nhỉ? Còn Peter? Có phải ba năm không?”

OK. Bây giờ tôi được lắng nghe gần kề, mọi việc trở nên dễ hơn. Một người đàn ông có giọng trầm, người kia nói giọng Bắc u. Sau khoảng mười giây tôi lắc đầu với Sam và anh ta nhanh chóng kéo tôi sang một nhóm khác, vừa đi vừa kín đáo đánh dấu vào tờ danh sách.

“Xin chào! Mọi người có khỏe không? Cho phép tôi giới thiệu Poppy, cô ấy muốn gia nhập công ty chúng ta. Poppy, cô đã gặp Nihal rồi. Colin, dạo này cậu thế nào?”

Thật đáng ngạc nhiên, khi bắt đầu để ý, người ta mới thấy các giọng nói khác nhau làm sao. Không chỉ cường độ, mà còn ngữ điệu, âm sắc, những từ nói nhịu, ngắc ngứ trong lúc nói.

“Thế còn anh thì sao?” tôi tham gia vào, mỉm cười với một anh chàng để râu chưa thốt ra một từ nào.

“Ơ, năm rồi khá là hóc…” anh ta vào đề chậm rãi.

Không. Hừm. Không giống gì cả. Tôi liếc nhìn Sam lắc đầu, và anh ta lập tức nắm lấy cánh tay tôi.

“Xin lỗi, Dudley, chúng tôi phải đi...” Sam hướng sang nhóm tiếp theo và lao thẳng vào, làm gián đoạn câu chuyện. “Poppy, đây là Simon... Stephanie cô đã gặp rồi, tôi nghĩ vậy... Simon, Poppy rất thích chiếc áo khoác của cậu đấy. Mua ở chỗ nào thế?”

Tôi không tưởng tượng nổi Sam có thể trắng trợn đến thế. Thực tế anh ta lờ hẳn cánh phụ nữ, và thô thiển buộc cánh đàn ông phải nói chuyện. Nhưng tôi đoán đó là cách duy nhất.

Càng nghe nhiều giọng nói thì tôi càng cảm thấy tự tin hơn. Công việc dễ hơn tôi tưởng lúc đầu, bởi vì tất cả khác xa với giọng nói trên điện thoại. Có điều là chúng tôi đã tới nhóm thứ tư và đã loại hết. Tôi lo lắng quan sát căn phòng. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như tôi đi vòng hết cả căn phòng mà vẫn không nghe thấy giọng người đã để lại lời nhắn?

“Xin chào mọi người? Khỏe cả chứ?” Sam vẫn đang thao thao nói khi chúng tôi tiến lại nhóm kế tiếp. “Để tôi giới thiệu Poppy, cô ấy đang muốn gia nhập công ty - Poppy, đây là Tony. Tony, sao cậu không kể cho Poppy về bộ phận của cậu? Còn đây là Daniel, và... đây là... à, Willow.”

Lúc chúng tôi tiến lại gần, cô ta vẫn đang quay người đi, vì thế tôi không thấy gương mặt cô ta, còn bây giờ cô ta đang nhìn thẳng chúng tôi.

Eo ôi.

“Sam!” sau một hồi lâu cô ta mới cất lời, khiến tôi bắt đầu cảm thấy ngượng thay cho tất cả mọi người. “Ai... đây?”

OK. Nếu như tin nhắn tôi gửi cho Magnus chứa hàng mấy tầng nghĩa thì cái câu ngắn ngủi gồm có hai từ đó của Willow cũng trĩu nặng thâm ý đến mức đổ uỳnh. Người ta không cần phải là nhà ngôn ngữ học của Willow cũng có thể hiểu những gì cô ta thực sự muốn nói là: “Cái con ranh quái quỷ nào đây, ả đang làm GÌ ở đây với ANH vậy? Chúa ơi, Sam, có phải anh đang CỐ TÌNH LÃNG NHÃNG SAU LƯNG EM KHÔNG? Bởi vì tin em đi, anh sẽ VÔ CÙNG hối tiếc đấy.”

Bạn biết đấy. Diễn dịch ra là thế.

Trong đời mình tôi chưa bao giờ cảm nhận một sự thù địch công khai như thế từ bất kỳ ai. Như thể có một dòng điện giữa hai chúng tôi. Lỗ mũi Willow trắng bệch và nở ra. Mắt cô ta long sòng sọc. Tay cô ta nắm chặt chiếc ly đến độ những sợi gân xanh nổi rõ dưới làn da nhợt nhạt. Nhưng nụ cười của cô ta vẫn mềm mại dễ thương, và giọng nói cô ta vẫn dịu dàng. Đó gần như là điều làm người ta sởn gai ốc nhất.

“Poppy đang nghĩ đến chuyện gia nhập công ty,” Sam nói.

“Ồ.” Willow vẫn giữ nụ cười. “Hay quá. Hoan nghênh chị Poppy.”

Cô ta làm tôi khó chịu. Cô ta giống như một sinh vật lạ. Ẩn sau nụ cười mềm mại và giọng nói êm ái kia là một con thằn lằn.

“Cảm ơn.”

“Tạm vậy, chúng tôi phải đi tiếp đây... Hẹn gặp lại sau nhé, Willow.” Sam nắm cánh tay tôi dẫn đi chỗ khác.

Ố ồ. Ý kiến tồi đấy. Tôi có thể cảm thấy cặp mắt như tia la de của cô ta sau lưng. Sam không cảm thấy như vậy sao?

Chúng tôi đi tới một nhóm mới, Sam lại bật bài diễn văn, và tôi cần mẫn nghển cổ lắng nghe, nhưng không ai nghe giống cái gã trong điện thoại một tẹo nào. Trong khi chúng tôi lại đi vòng nữa, tôi có thể thấy Sam mất dần nhuệ khí, mặc dù anh ta cố gắng che giấu điều đó. Sau khi chúng tôi rời một nhóm các cậu dân tin học trẻ tuổi đang uống bia, Sam nói: “Thật vậy sao? Không ai trong số những gã đó à?”

“Không.” Tôi nhún vai xin lỗi. “Rất tiếc.”

“Có sao đâu mà tiếc!” Anh ta bật ra một tiếng cười gượng ép. “Cô nghe thấy những gì cô nghe thấy. Cô không thể... nếu không phải là một trong số họ...” Anh ta dừng lại một lát. “Chắc chắn không phải là gã tóc vàng à? Cái gã nói chuyện về chiếc xe hơi của mình ấy? Cô nghe giọng gã không quen tẹo nào à?”

Và bây giờ sự thất vọng trong giọng Sam lộ ra rõ rệt.

“Đó là người anh nghi ngờ à?”

“Tôi... không biết.” Anh ta xòe tay ra, thở hắt. “Có thể. Đúng vậy. Gã có nhiều mối quan hệ với dân tin học, lại mới vào công ty, Justin và Ed có thể đã dễ dàng mua chuộc gã...”

Tôi không biết phải trả lời thế nào. Đúng như anh ta nói, tôi nghe thấy những gì tôi đã nghe thấy.

“Tôi nghĩ một số người chắc đã đi ra ngoài sân,” tôi nói, cố gắng tìm cách.

“Chúng ta sẽ thử ở ngoài đó.“ Anh ta gật đầu. “Trước tiên xong trong này đã.”

Thậm chí tôi có thể nói ngay không có ai trong số bốn người tóc muối tiêu đứng cạnh quầy rượu là cái gã trong điện thoại - và tôi đã đúng. Trong lúc Sam bị dụ dỗ vào câu chuyện về bài phát biểu của Malcolm, tôi tận dụng cơ hội chuồn sang một bên xem Magnus đã trả lời chưa. Tất nhiên là chưa. Nhưng nhấp nháy trên đầu hộp thư là một bức thư gửi tới samroxton@tuvanbachcau.com, và đồng thời gửi cho thukyriengsamroxton@tuvanbachcau.com, nó làm tôi lập bập.

Sam

Được lắm. Em biết CHÍNH XÁC anh đang giở trò gì và anh thật là THẢM HẠI. Anh kiếm ra cô ả ở đâu vậy, đại lý gái gọi à? Em cứ tưởng là anh có thể làm khá hơn thế.

Willow.

Tôi còn đang tròn mắt nhìn màn hình không tin nổi thì bức thư thứ hai xuất hiện.

Ý em là, lạy Chúa, Sam. Cô ả thậm chí không biết ĂN MẶC cho thích hợp. Hay là váy bò cũn cỡn đột nhiên trở thành trang phục thích hợp cho hội thảo vậy???

Váy của tôi ngắn cũn cỡn bao giờ! Và chính xác ra sáng nay lúc mặc đồ tôi đâu có tính đi dự hội thảo, đúng không?

Nóng mặt vì bị xúc phạm, tôi ấn Trả lời và gõ một bức thư.

Thực sự thì anh nghĩ là cô ấy đẹp mê hồn. Và chiếc váy bò của cô ấy đâu có ngắn cũn cỡn. Thế nhé, Willow Phù Thủy.

Sam.

Rồi tôi xóa nó đi. Lẽ tự nhiên. Tôi chuẩn bị cất điện thoại thì xuất hiện bức thư thứ ba của Willow. Thật là. Cô ta không để cho người ta nghỉ một tí được hay sao?

Sam, anh muốn em phải ghen tức chứ gì. Được lắm. Em tôn trọng điều đó. Em thậm chí còn thích thế nữa. Chúng ta cần xúc tác cho chuyện tình cảm giữa hai ta. Nhưng HÃY CỐ TÌM CHO EM CÁI GÌ ĐÁNG ĐỂ GHEN TỨC CHỨ!!!

Bởi vì hãy tin em, chẳng ai ở đây bị gây ấn tượng bởi vở diễn của anh đâu. Ý em là, diễu vòng quanh với một cô ả chẳng có gì đáng nói, người rõ ràng KHÔNG BIẾT SẤY TÓC CHO RA HỒN... Hừm. Thật bi thảm, Sam ạ. BI THẢM.

Em sẽ nói chuyện với anh khi nào anh là người lớn.

Willow

Tôi chạm tay vào tóc một cách tự vệ. Sáng nay tôi có sấy tóc. Chỉ có điều khó sấy phía sau lưng. Ý tôi là, tôi chẳng thèm đếm xỉa đến những gì cô ta nghĩ, nhưng tôi không thể không cảm thấy hơi tự ái...

Dòng suy nghĩ của tôi bị gián đoạn giữa chừng, tôi nhìn chăm chú vào màn hình. Không thể tin nổi. Vừa mới xuất hiện một bức thư của Sam. Anh ta phản hồi lại thư của Willow. Đúng là anh ta trả lời cô ta! Chỉ có điều anh ta ấn Trả lời Tất cả, vì thế nên tôi cũng nhận được thư.

Tôi ngạc nhiên ngước lên thì thấy anh ta vẫn đang nói chuyện với mấy người đàn ông tóc muối tiêu, trông có vẻ rất say sưa. Chắc anh ta đã gõ qua quýt. Tôi mở thư thấy duy nhất một dòng.

Nghỉ đi, Willow. Em chẳng gây ấn tượng với ai đâu.

Tôi chớp mắt nhìn màn hình. Cô ta sẽ không thích đâu.

Tôi đợi xem cô ta tiếp tục tấn công gay gắt hơn nữa - nhưng không xuất hiện thêm bức thư nào. Có thể là cô ta cũng sửng sốt như chính tôi.

“Hay lắm. Chúng ta sẽ nói chuyện sau.” Giọng Sam át tiếng ồn ào huyên náo. “Poppy, còn một vài người nữa tôi muốn cô làm quen.

“OK.” Tôi lập tức tuân theo, cất vội điện thoại. “Chúng ta đi nào.”

Chúng tôi đi vòng quanh phần còn lại của phòng. Danh sách của Sam lúc này được đánh dấu chi chít. Tôi chắc đã lắng nghe gần hết giọng đàn ông trong công ty mà vẫn chưa nghe ra giọng ai giống với giọng gã trên điện thoại, dù chỉ tí chút. Tôi thậm chí bắt đầu tự hỏi mình có nhớ đúng không. Hay là tôi đã hoang tưởng toàn bộ sự việc.

Trong khi đi dọc hành lang trải thảm tiến về phía cửa ra sân, tôi có thể thấy Sam đang chán nản. Chính tôi cũng khá chán nản.

“Xin lỗi,” tôi lẩm bẩm.

“Đâu phải lỗi của cô.” Anh ta nhìn lên và có vẻ như nhận ra tâm trạng của tôi. “Poppy, tôi nói nghiêm chỉnh đấy. Tôi biết cô đã cố hết sức.” Nét mặt anh ta nhăn lại một lúc. “A, với cả tôi xin lỗi về vụ Willow.”

“Ồ.” Tôi gạt đi. “Anh bận tâm chuyện đó làm gì.”

Chúng tôi im lặng đi tiếp. Tôi muốn nói điều gì đó như kiểu: “Cảm ơn anh đã lên tiếng vì tôi,” nhưng tôi quá lúng túng. Tôi cảm thấy đáng lẽ mình không nên biết đến những bức thư đó.

Ngoài sân treo nhiều đèn lồng và có mấy nhóm người đứng rải rác, nhưng không nhiều như ở bên trong. Tôi đoán chắc vì quá lạnh. Nhưng thật đáng tiếc, bởi vì thực tế là ngoài này có bầu không khí giống như tiệc tùng khá dễ chịu. Có một quầy rượu và vài người thậm chí đang nhảy. Ở góc sân, một cậu chàng cầm máy quay phim có vẻ đang phỏng vấn hai cô gái cười khúc khích.

“Thế đấy, có khi chúng ta sẽ gặp may.” Tôi cố gắng tỏ ra lạc quan.

“Có khi thế.” Sam gật đầu, nhưng tôi thấy là anh ta đã từ bỏ hy vọng.

“Nhỡ chúng ta không tìm thấy người đó ở ngoài này thì sao?”

“Thế thì... chúng ta đã cố mọi cách rồi.” Nét mặt Sam căng thẳng, nhưng trong một giây cực kỳ ngắn ngủi thấp thoáng một nụ cười. “Chúng ta đã cố mọi cách.”

“OK. Ờ, chúng ta hãy vào việc nào.” Tôi lấy giọng tích cực nhất như khi cổ vũ bệnh nhân “Cố lên, anh có thể cử động cái khớp xương hông đó được mà”. “Chúng ta hãy cố nào.”

Chúng tôi tiến tới và Sam lại mở màn như cũ.

“Xin chào các bạn! Khỏe cả chứ? Để tôi giới thiệu Poppy, cô ấy đang muốn gia nhập công ty - Poppy, đây là James. James, sao cậu không kể cho Poppy về chuyên ngành của cậu? Còn đây là Brian, và đây là Rhys.”

Không phải là James hay Brian hay Rhys. Cũng không phải là Martin hay Nigel.

Mọi cái tên trên danh sách của Sam đều đã được đánh dấu. Tôi gần như muốn khóc khi nhìn nét mặt Sam. Cuối cùng, chúng tôi rời khỏi nhóm thực tập sinh, họ thậm chí không nằm trong danh sách của Sam và không thể nào là Scottie.

Thôi xong.

“Tôi sẽ gọi cho chị Vicks,” Sam nói, giọng hơi nặng nề. “Poppy, cảm ơn cô đã bỏ thời gian giúp. Kế hoạch này thật ngu ngốc.”

“Không hề.” Tôi đặt một tay lên cánh tay Sam. “Nó... đã suýt thành công.”

Sam nhìn lên và chúng tôi cứ đứng đó một hồi.

“Cô thật tốt,” cuối cùng anh ta nói.

“Chào anh Sam! Chào mọi người!” Giọng nói lanh lảnh của một cô gái làm tôi co rúm người. Có thể tôi nhạy cảm vì đã lắng nghe cẩn thận hơn cách mọi người nói - nhưng cái giọng này làm tôi thấy khó chịu. Tôi quay sang thấy một cô gái trông bầu bĩnh với chiếc khăn hồng cài trên tóc đang tiến gần đến chỗ chúng tôi cùng với cậu quay phim truyền hình, cậu ta mặc quần jean, tóc húi cua sẫm màu.

Ố ồ.

“Chào Amanda.” Sam gật đầu. “Có chuyện gì thế?”

“Chúng em đang ghi hình tất cả khách mời của hội thảo, cô ta vui vẻ nói. “Chỉ là vài câu chào hỏi cảm ơn tí xíu, chúng em sẽ trình chiếu vào buổi tiệc tối...”

Chiếc máy quay đang chĩa thẳng vào mặt tôi, tôi lùi lại. Lẽ ra tôi đâu có mặt ở đây. Tôi không thể nào diễn màn “chào hỏi cảm ơn tí xíu” được.

“Bất cứ cái gì chị thích,” Amanda gợi ý cho tôi. “Một bức thông điệp cá nhân, một câu nói đùa...” Cô ta nhìn danh sách, vẻ không hiểu. “Em xin lỗi, em không biết chị làm việc ở bộ phận nào...”

“Poppy là khách mời,” Sam nói.

“Ồ.” Lông mày cô gái dãn ra. “Hay quá! Em nói này, nếu đã là khách mời đặc biệt, sao chị không làm buổi phỏng vấn Hỏi đáp của bọn em? Ryan, cậu thấy thế nào? Anh có biết Ryan không ạ?” Cô ta quay sang nói với Sam. “Cậu ấy là sinh viên trường Kinh tế London, làm thực tập sáu tháng. Cậu ấy phụ trách tất cả phim quảng cáo của công ty. Này Ryan, quay cận cảnh đi. Chị Poppy là khách mời đặc biệt đấy!”

Cái gì? Tôi không phải là “khách mời đặc biệt.” Tôi muốn lủi đi, nhưng không hiểu sao tôi cảm thấy bị cái máy quay phim đóng đinh tại chỗ.

“Chỉ cần giới thiệu bản thân rồi Ryan sẽ đặt câu hỏi ạ!” cô gái tươi cười nói. “Nào, xin cho chúng tôi biết tên chị...”

“Xin chào,” tôi miễn cưỡng nói trước máy quay. “Tôi là... Poppy.” Như thế này thật ngu ngốc. Tôi sẽ nói gì trước một hội thảo toàn người lạ hoắc đây?

Có lẽ tôi sẽ dành màn chào hỏi cho Willow.

Này, Willow Phù Thủy. Cô nghĩ thế nào khi tôi diễu vòng quanh với bạn trai của cô? Hừm, tin chớp nhoáng đây. Anh ấy không còn là bạn trai của cô nữa.

Ý nghĩ đó làm tôi bật cười hô hố, Amanda liền mỉm cười khích lệ với tôi.

“Đúng thế! Chị cứ thoải mái tự nhiên vào. Ryan, cậu có muốn bắt đầu mục Hỏi đáp không?”

“Được thôi. Chị Poppy ơi, cho đến lúc này thì chị nghĩ gì về cuộc hội thảo?”

Cái giọng cao the thé cất lên từ sau máy quay phim đập vào tai tôi như một cú sốc nghìn vôn.

Chính hắn.

Chính là giọng nói tôi đã nghe thấy trên điện thoại. Cái người hiện đang nói chuyện với tôi. Cái gã này, với mái tóc húi cua và chiếc máy quay trên vai. Chính là hắn.

“Có vui không?” Cậu ta nhắc vở cho tôi, và đầu tôi muốn vỡ tung vì nhận ra lần nữa. Ký ức giọng nói của hắn trên điện thoại đang hiện lại trong đầu tôi giống như buổi chiếu lại một chương trình thể thao trên ti vi.

Scottie đây. Xong rồi. Như đã nói. Phẫu thuật thành công.

“Chị thích nhất bài phát biểu nào trong cuộc hội thảo?”

“Cô ấy không có mặt ở phần phát biểu,” Sam xen vào.

“Ồ. OK?”

Không tẹo dấu vết. Thiên tài, tuy đó chỉ là ý kiến của tôi. Vĩnh biệt nhé, Ông già Noel.

“Theo thang điểm từ một đến mười, chị sẽ đánh giá bữa tiệc rượu thế nào?”

Scottie đây.

Đây chính là Scottie. Không sai vào đâu được.

“Chị không sao chứ?” Cậu ta nghiêng đầu qua máy quay, trông sốt ruột. “Chị cứ nói. Chúng ta thay phiên nhau mà.”

Tôi nhìn chăm chăm vào khuôn mặt nhỏ khôn ngoan của cậu ta, tim tôi đập thình thịch, tôi thầm mong mình không để lộ ra điều gì. Tôi có cảm giác như mình là chú thỏ đang bị con rắn thôi miên.

“Không sao đâu, Poppy.” Sam bước lên, trông rất thông cảm. “Đừng lo. Rất nhiều người sợ lên hình.”

“Không!” tôi thốt lên. “Không phải... Đó là...”

Tôi ngước mắt nhìn Sam cầu cứu. Cổ họng tôi nghẹn ứ. Tôi cảm giác như đang ở trong một giấc mơ mà người ta không hét lên được là mình đang bị ám sát.

“Các bạn, tôi không nghĩ là cô ấy quen với việc này,” Sam nói. “Liệu có thể...” Anh ta ra hiệu bằng tay.

“Em xin lỗi!” Amanda đưa tay lên che miệng. “Em không có ý làm chị hoảng! Chúc chị buổi tối vui vẻ!” Họ rời đi tiếp cận một nhóm người khác, còn tôi thì nhìn theo sau họ, sững sờ.

“Tội nghiệp cô, Poppy.” Sam cười buồn bã. “Đúng là tự nhiên mang vạ vào thân. Xin lỗi nhé, đây là trò mới mà họ hay làm ở các buổi hội thảo, mặc dù tôi chẳng thấy nó đem lại thêm cái gì...”

“Im đi.” Không hiểu sao tôi cắt được lời anh ta, mặc dù tôi vẫn gần như không thốt nên lời. “Im đi, im đi.”

Sam trông sửng sốt. Tôi tiến lại gần anh ta hơn nữa, kiễng gót chân lên cho đến khi miệng tôi chạm tai anh ta, tóc anh ta lướt qua da tôi. Tôi hít vào hơi ấm và mùi hương của anh ta, rồi thì thầm, nhẹ như hơi thở: “Chính hắn.”

Chúng tôi đứng ngoài thêm hai mươi phút nữa. Sam có một cuộc nói chuyện điện thoại rất lâu với Ngài Nicholas - tôi chẳng nghe thấy một lời nào - rồi một cuộc nói chuyện ngắn gọn, cộc cằn với Mark, tôi nghe lõm bõm đôi từ trong lúc anh ta sải bước vòng quanh, tay để lên đầu... Hừm, vứt mẹ chính sách công ty đi... Ngay lúc chị Vicks đến đây...

Rõ ràng là căng thẳng đang leo thang. Tôi cứ nghĩ Sam sẽ vui vì tôi đã giúp được anh ta, nhưng trông anh ta thậm chí còn nhăn nhó hơn lúc trước. Anh ta kết thúc cuộc nói chuyện bằng một câu cấm cảu: “Thế tóm lại cậu về phía nào? Lạy Chúa, Mark.”

“Thế... anh định sẽ làm gì?” tôi rụt rè hỏi khi anh ta tắt máy.

“Hộp thư công ty của Ryan đang bị lục soát. Nhưng nó rất tinh ranh. Chắc nó không dùng hộp thư công ty. Chắc nó đã dùng điện thoại hoặc hộp thư cá nhân nào đó để làm vụ này.”

“Vậy tiếp theo như thế nào?”

“Đây là vấn đề tranh cãi.” Sam ôm mặt đầy thất vọng. “Phiền toái là, chúng ta không có thời gian để bàn luận về thể thức. Chúng ta không có thời gian để tham khảo ý kiến luật sư. Nếu là tôi...”

“Anh đã cho bắt cậu ta, tịch thu tất cả tài sản cá nhân và dùng vũ lực tiến hành kiểm tra bằng máy phát hiện nói dối,” tôi không ngăn nổi nói. “Đâu đó trong một hầm tối.”

Một nụ cười miễn cưỡng thoáng lướt qua gương mặt Sam. “Đại loại như thế.”

“Ngài Nicholas thế nào rồi?” tôi bạo dạn hỏi.

“Làm bộ vui vẻ. Cô có thể hình dung được mà. Chú ấy giữ thái độ lạc quan. Nhưng chú ấy sốc hơn rất nhiều những gì chú ấy bộc lộ ra.” Gương mặt Sam thoáng méo mó, anh ta khoanh tay trước ngực.

“Anh cũng thế,” tôi nhẹ nhàng nói, Sam liền nhìn lên với vẻ giật mình, như thể bị tôi bắt quả tang.

“Tôi chắc là vậy,” một lúc sau, Sam nói. “Chú Nick và tôi quen nhau đã lâu. Chú ấy là người tốt. Chú ấy đã làm được nhiều việc rất đáng kể. Nhưng nếu vụ bôi nhọ này không được vạch trần, nó sẽ là cái duy nhất thế gian nhớ về chú ấy. Nó sẽ là tít báo lặp đi lặp lại cho đến khi chú ấy qua đời. ‘Ngài Nicholas bị nghi ngờ tham nhũng’. Chú ấy không đáng bị như thế. Nhất là chú ấy không đáng bị chính công ty của mình ném đá.”

Sau một hồi u ám, có thể thấy là Sam đã lấy lại tinh thần. “Mà thôi, đi nào. Họ đang đợi chúng ta. Vicks sắp đến đây rồi.”

Chúng tôi quay vào, đi qua một nhóm các cô gái tụ tập xung quanh bàn, qua một khu vườn cảnh, về phía cánh cửa kép to đùng dẫn vào khách sạn. Điện thoại của tôi kêu ù ù, tôi khe khẽ lấy nó ra xem Magnus đã trả lời chưa.

Tôi chớp mắt nhìn màn hình. Không thể tin nổi. Tôi bất giác bật ra tiếng than thở khe khẽ, Sam liền ném cho tôi một cái nhìn kỳ cục.

Có một bức thư mới khự ngay trên đầu hộp thư của tôi, tôi mở ra, cháy lòng hy vọng nó không nói những gì tôi đang lo sợ...

Chết tiệt. Chết tiệt.

Tôi nhìn nó chằm chằm vẻ chán nản. Tôi sẽ làm gì đây? Chúng tôi đã gần đến khách sạn. Tôi phải nói. Tôi phải cho anh ta biết.

“Ờ, Sam.” Giọng tôi hơi nghẹn lại. “Ờ, dừng lại một phút đi.”

“Sao cơ?” Anh ta đứng lại, cau mày phiền muộn, và dạ dày tôi nôn nao vì căng thẳng.

OK. Chuyện là thế này. Để biện hộ cho mình, có thể nói là nếu biết trước Sam sẽ bị sa lầy vào một vụ khủng hoảng lớn cấp bách liên quan tới việc rò rỉ thông tin rồi cố vấn cấp cao của chính phủ bản tin ITN, tôi đã không gửi bức thư đó cho bố anh ta. Tất nhiên là tôi đã không làm thế.

Nhưng mà tôi không biết trước. Nên tôi đã gửi bức thư đó. Và bây giờ...

“Có chuyện gì thế?” Sam trông sốt ruột.

Tôi bắt đầu từ đâu bây giờ hả trời? Làm thế nào để xoa dịu anh ta đây?

“Anh không được nổi nóng cơ,” tôi tung ra câu đỡ đòn đầu tiên, mặc dù nó cũng giống như ném một cục đá tí xíu vào dập đám cháy trong rừng.

“Về chuyện gì?” Giọng Sam nghe bộ không báo hiệu điều gì tốt lành.

“Chuyện là...” tôi hắng giọng. “Tôi cứ nghĩ tôi đã làm việc nên làm. Nhưng bây giờ tôi có thể thấy là có lẽ anh không nhìn nhận sự việc y hệt như thế...”

“Cô đang nói cái quái quỷ gì thế...” Anh ta dừng lại, nét mặt bỗng thất kinh như thể hiểu ra điều gì khủng khiếp. “Ôi lạy Chúa. Không. Xin đừng nói là cô đã kể cho bạn bè cô về chuyện này...”

“Không đâu!” tôi hốt hoảng nói. “Tất nhiên là không!”

“Thế thì chuyện gì?”

Tôi cảm thấy mạnh dạn hơn đôi chút vì anh ta nghi ngờ sai. Ít nhất tôi chưa lèm bèm mọi chuyện cho bạn bè. Ít nhất tôi chưa bán tin cho tờ The Sun.

“Đây là chuyện gia đình. Liên quan tới bố anh.”

Mắt Sam mở to ra, nhưng anh ta không nói gì.

“Tôi chỉ cảm thấy rất khó chịu vì anh và ông cụ không liên lạc với nhau. Thành thử tôi đã trả lời thư cụ. Bố anh nóng lòng muốn gặp anh, Sam ạ. Ông cụ muốn có người nói chuyện! Anh chẳng bao giờ xuống Hampshire cả, anh chẳng bao giờ thăm ông cụ...”

“Lạy Chúa,” anh ta làu bàu, gần như với chính bản thân mình. “Tôi thực sự không có thời gian cho việc này.”

Những lời của anh ta chọc giận tôi. “Anh không có thời gian cho chính cha đẻ của mình ư? Anh biết không, Quý Ngài Quan Trọng, có thể những ưu tiên của anh hơi bị có vấn đề đấy. Tôi biết anh bận rộn, tôi biết cuộc khủng hoảng này nghiêm trọng, nhưng...”

“Poppy, dừng lại ngay đi. Cô đang nhầm lẫn to đấy.”

Trông anh ta thản nhiên đến nỗi tôi cảm thấy cơn giận trào lên. Sao anh ta dám lúc nào cũng tự tin đến thế?

“Có khi anh mới là người đang nhầm lẫn to đấy!” Lời nói bật ra trước khi tôi kịp ngăn lại. “Có khi anh là người chỉ thích để cuộc sống trôi qua mà không muốn có ràng buộc trách nhiệm gì! Có khi Willow nói đúng đấy!”

“Xin lỗi cô?” Sam nhìn có vẻ nổi trận lôi đình khi nghe thấy tên Willow.

“Anh sẽ bỏ lỡ cơ hội! Anh sẽ bỏ lỡ những mối quan hệ đáng lẽ có thể đem lại cho anh rất nhiều thứ, bởi vì anh không muốn nói chuyện, anh không muốn lắng nghe...”

Sam liếc nhìn quanh, trông ngượng ngập. “Poppy, hạ nhiệt đi nào,” anh ta thì thầm. “Cô đang để cảm xúc cuốn đi đấy!”

“Hừm, còn anh thì quá bình tĩnh đấy!” Tôi cảm thấy như sắp nổ tung. “Anh quá khắc kỷ!” Trong đầu tôi đột nhiên hiện lên hình ảnh tất cả các nghị sĩ thành Roma ngồi đợi trong đấu trường chờ bị tàn sát. “Anh có biết không, Sam? Anh đang hóa đá đấy.”

“Đá á?” Anh ta cười phá lên.

“Đúng thế, đá chứ gì nữa. Một ngày nào đấy anh sẽ thức dậy và biến thành tượng đá mà không nhận ra. Anh sẽ bị mắc kẹt trong chính bản thân mình.” Giọng tôi run run, tôi không biết tại sao. Anh ta có biến thành tượng đá hay không thì ảnh hưởng gì đến tôi chứ.

Sam thận trọng nhìn tôi.

“Poppy, tôi không hiểu cô đang nói chuyện gì. Nhưng chúng ta phải tạm gác nó lại đã. Tôi có việc cần làm.” Điện thoại kêu ù ù, anh ta liền đưa lên tai nghe. “Chào chị Vicks. OK, tôi tới đây.”

“Tôi biết anh đang phải xử lý một cuộc khủng hoảng.” Tôi dữ tợn tóm lấy cánh tay anh ta. “Nhưng có một người đàn ông già cả đang đợi tin anh, Sam. Khao khát đợi tin anh. Chỉ năm phút thôi. Và anh biết không? Tôi ghen tị với anh.”

Sam thở hắt ra. “Con bà nó. Poppy, cô hiểu sai hết cả rồi.”

“Vậy ư?” Tôi trợn mắt nhìn anh ta, cảm thấy mọi nỗi niềm thầm kín bắt đầu trào lên sôi sục. “Tôi chỉ mong có được cơ may của anh. Được gặp bố tôi. Anh không biết anh may mắn đến thế nào đâu. Thế thôi.”

Một giọt nước mắt lăn xuống má tôi, tôi sống sượng lau đi.

Sam nín lặng. Anh ta cất điện thoại đi và nhìn thẳng vào mặt tôi. Đoạn anh ta mở miệng nói, giọng nhẹ nhàng.

“Nghe này, Poppy. Tôi có thể hiểu cô cảm thấy như thế nào. Tôi không có ý coi nhẹ quan hệ gia đình. Tôi có quan hệ rất tốt với bố tôi và tôi tới thăm cụ bất cứ lúc nào có thể. Nhưng không đơn giản vậy, nên nhớ là bố tôi sống ở Hồng Kông.”

Tôi há hốc miệng hoảng sợ. Họ đoạn tuyệt liên lạc đến thế này ư? Anh ta thậm chí không biết là bố mình đã hồi hương rồi sao?

“Sam!” Lời nói của tôi cứ thế tuôn ra xối xả. “Anh không hiểu gì cả! Bố anh về nước rồi. Ông cụ đang sống ở Hampshire! Bố anh gửi email cho anh. Ông cụ muốn gặp anh. Anh không đọc gì à?”

Sam ngửa đầu ra sau cười rống lên, tôi nhìn anh ta trừng trừng, cảm thấy bị xúc phạm.

“OK,” cuối cùng anh ta lau mắt nói. “Lại từ đầu nhé. Làm rõ chuyện này nào. Cô đang nói về thư của David Robinson, đúng không?”

“Không, không phải thế! Tôi đang nói về thư của...”

Tôi dừng lại giữa chừng, tự nhiên không cảm thấy chắc chắn. Robinson à? Robinson ư? Tôi vớ lấy điện thoại kiểm tra địa chỉ. Davidr452@hotmail.com.

Tôi đã chắc đó là David Roxton. Chừng như hiển nhiên đó là David Roxton.

“Trái ngược với giả thiết của cô, tôi có đọc cái thư đó,” Sam nói. “Và tôi quyết định lờ nó đi. Hãy tin tôi, David Robinson không phải là bố tôi đâu.”

“Nhưng bác ấy xưng là ‘bố’.” Tôi hoàn toàn bối rối. “Bác ấy viết vậy mà. ‘Bố’. Có phải bác ấy là... dượng của anh? Hay bố nuôi của anh?”

“Cậu ta chẳng phải là bố của tôi gì sất,” Sam kiên nhẫn nói. “Nếu cô muốn biết thì thế này, hồi đại học, tôi chơi với một nhóm mấy cậu con trai. Một trong số đó là cậu này. David Andrew Daniel Robinson. D.A.D. Robinson. Chúng tôi gọi cậu ta là ‘Bố’. OK? Rốt cuộc cô hiểu rồi chứ?”

Sam bắt đầu đi về phía khách sạn như thể chủ đề đã khép lại, nhưng tôi vẫn đứng mọc rễ, đầu óc quay cuồng vì sốc. Tôi không thể bỏ qua nổi. “Bố” không phải là bố của Sam à? “Bố” là một cậu bạn ư? Làm sao tôi có thể biết được điều này? Người ta lẽ ra không được phép ký tên “Bố” trừ phi là bố thật. Nên có luật như thế.

Cả đời tôi chưa bao giờ cảm thấy mình ngu ngốc đến thế.

Trừ một điều... Trừ một điều. Trong lúc đứng đây, tôi không thể không nhớ lại tất cả thư từ của David Robinson trong đầu.

Đã rất lâu rồi. Thường nhớ đến Sam... Sam có nhận được lời nhắn điện thoại của Bố không? Đừng lo, Bố biết Sam rất bận... Như Bố đã nói, có chuyện này muốn trao đổi với Sam. Có bao giờ Sam đi xuống Hampshire không?

OK. Vậy có thể tôi đã hiểu lầm về bố của Sam và căn nhà ở nông thôn và chú chó trung thành. Nhưng những lời lẽ này vẫn khiến tôi rung động. Nghe sao mà khiêm nhường. Rất nhún mình. Rõ ràng anh chàng David này là một người bạn cũ nay muốn nối lại liên lạc. Có thể đây là mối quan hệ nữa mà Sam đang để mặc cho khô héo. Có thể khi họ gặp lại nhau, năm tháng sẽ lùi xa và sau đó Sam sẽ cảm ơn tôi, sẽ nói với tôi là anh ta hiểu mình cần biết giá trị của tình bạn hơn nữa, chẳng qua lúc ấy anh ta không nhận ra, và tôi đã thay đổi cuộc đời anh ta...

Tôi lật đật chạy theo Sam đuổi kịp anh ta.

“Thế anh ta có phải là một người bạn tốt không?” tôi bắt đầu. “David Robinson ấy? Anh ta có phải một người bạn cũ thân thiết không?”

“Không.” Sam không hề dừng bước.

“Nhưng chắc chắn ngày trước hai người từng là bạn bè.”

“Tôi đoán vậy.”

Thờ ơ đến thế là cùng. Anh ta có nhận ra cuộc sống sẽ trống rỗng đến nhường nào nếu không giữ liên lạc với những người từng quan trọng với mình không?

“Nhưng chắc chắn anh vẫn còn quan tâm tới anh ta! Nếu gặp lại nhau, có thể hai người sẽ sưởi ấm lại mối quan hệ! Anh sẽ đem tới cho cuộc sống của mình một điều tích cực đấy!”

Sam đứng sững lại, nhìn tôi chằm chằm. “Dù thế nào đi nữa, việc này liên can gì tới cô?”

“Không liên can gì cả,” tôi tự bào chữa. “Tôi chẳng qua... tôi cứ nghĩ có thể anh thích liên lạc với anh ta.”

“Tôi có giữ liên lạc với cậu ta.” Giọng Sam nghe bực bội hết chỗ nói. “Mỗi năm một lần đại loại thế, bọn tôi gặp nhau uống nước, và lúc nào cũng chỉ có một chuyện. Cậu ta có một dự án kinh doanh mới nào đó, cần tìm nhà đầu tư, thông thường là cho một sản phẩm hay một kế hoạch rối rắm nhố nhăng nào đó. Nếu không phải là thiết bị thể dục thẩm mỹ thì là kính hai lớp hay hợp doanh buôn bán ở Thổ Nhĩ Kỳ... Dù chẳng tin tưởng gì, lúc nào tôi cũng đưa cậu ta ít tiền. Thế rồi việc kinh doanh đổ bể, tôi chẳng có tin tức gì của cậu ta cho đến một năm sau. Đó là một chu kỳ nhố nhăng cần phá bỏ. Đó là lý do tại sao tôi phớt lờ thư của cậu ta. Có thể một hai tháng nữa tôi sẽ gọi điện cho cậu ta, nhưng ngay bây giờ, thẳng thắn mà nói, cái gã David Robinson khỉ gió này không bao giờ là người tôi muốn...” Anh ta dừng lại nhìn tôi chăm chú. “Sao đấy?”

Tôi há hốc miệng. Không có cách nào chữa cháy. Không hề. “Anh ta đang đợi anh ở chỗ quầy rượu.”

Có thể Sam chưa hóa thành tượng đá. Bởi vì trong lúc chúng tôi đi vào khách sạn, anh ta không nói gì, nhưng tôi có thể dễ dàng đọc thấy cảm xúc trên nét mặt anh ta, toàn bộ cung bậc tâm trạng: từ cáu kỉnh, tới tức tối, tới thất vọng, tới...

Ờ. Lại quay trở lại cáu kỉnh. [Thế thì không phải là một cung bậc lớn lắm.]

“Xin lỗi anh,” tôi nhắc lại lần nữa. “Tôi cứ nghĩ...”

Giọng tôi đuối dần. Tôi đã giải thích những gì tôi nghĩ. Như thế cũng không giúp được gì, thực lòng mà nói.

Chúng tôi ẩn cánh cửa kép nặng trịch bước vào, thấy Vicks đang hối hả đi dọc hàng lang về phía chúng tôi, điện thoại áp vào tai, chật vật với một đống thứ, trông có vẻ đang căng thẳng.

“Chắc chắn rồi,” chị ta nói khi đến gần chúng tôi. “Mark này, đợi một lát nhé. Vừa mới gặp Sam. Tôi sẽ gọi lại cho cậu.” Chị ta ngẩng lên nói ngay không khách sáo. “Sam này, tôi xin lỗi. Chúng ta sẽ ra thông cáo ban đầu.”

“Sao cơ?” Giọng Sam nghe như tiếng sấm khiến tôi giật mình. “Chắc chị nói đùa đấy chứ.”

“Chúng ta chẳng làm gì được Ryan. Cho tới giờ phút này vẫn chưa có chứng cứ gì cả. Không còn thời gian nữa. Tôi xin lỗi, Sam ạ. Tôi biết cậu đã cố hết sức, nhưng...”

Im lặng căng thẳng. Sam và Vicks thậm chí không nhìn nhau, nhưng ngôn ngữ cơ thể thì rõ ràng. Cánh tay Vicks ôm khư khư chiếc máy tính và một đống giấy. Sam đang đập cả hai nắm tay lên trán. Còn tôi thì đang cố hòa mình vào giấy trang trí tường.

“Chị Vicks, chị biết như thế này thật vớ vẩn đúng không.” Giọng Sam như thể anh ta đang vật lộn kiểm soát sự nóng nảy của mình. “Chúng ta biết chuyện gì đã xảy ra. Vậy mà chúng ta lại bỏ qua tất cả những thông tin mới này sao?”

“Đấy không phải là thông tin, đấy là giả thiết! Chúng ta không biết chuyện gì đã xảy ra!” Vicks nhìn quanh quất hành lang vắng vẻ và hạ thấp giọng xuống. “Và nếu chúng ta không nhanh chóng đưa ra thông cáo của mình trước ITN, chúng ta sẽ rước vạ vào thân đấy, Sam ạ.”

“Chúng ta có thời gian,” Sam cáu kỉnh nói. “Chúng ta có thể nói chuyện với cái thằng Ryan này. Hỏi cung hắn.”

“Chuyện đó sẽ mất bao nhiêu thời gian? Và sẽ đạt được gì?” Vicks nắm chặt chiếc máy tính hơn nữa. “Sam, đây là những lời cáo buộc nghiêm trọng vô căn cứ. Trừ phi chúng ta tìm được một bằng chứng vững chắc, sát thực nào đó...”

“Thế nghĩa là chúng ta chùn bước. Chúng ta phủi tay để bọn chúng thắng.” Giọng Sam bình thản nhưng tôi có thể thấy là cơn thịnh nộ đang ầm ĩ bên trong anh ta.

“Cánh kỹ thuật vẫn đang điều tra ở London.” Giọng Vicks nghe mệt mỏi. “Nhưng trừ phi họ tìm ra bằng chứng...” Chị ta liếc nhìn chiếc đồng hồ gần đó. “Sắp sửa đến chín giờ rồi. Lạy Chúa. Chúng ta hết thời gian rồi, Sam ạ.”

“Để tôi nói chuyện với họ.”

“OK.” Chị ta thở dài. “Không phải ở đây. Chúng tôi đã chuyển vào trong một phòng rộng hơn có màn hình Skype.”

“Được thôi. Đi nào.”

Hai người bọn họ liền rảo bước, tôi đi theo, không rõ mình có nên làm thế hay không. Trông Sam lo âu đến mức tôi không dám hé nửa lời. Vicks dẫn chúng tôi đi qua một phòng vũ hội đầy bàn tiệc, qua một hành lang nữa, về phía quầy rượu...

Anh ta đã quên vụ David Robinson chưa nhỉ?

“Anh Sam,” tôi vội vã thì thầm. “Đợi đã! Đừng tới gần quầy rượu, chúng ta nên đi đường khác...”

“Sam!” Một giọng khàn khàn cất lên chào chúng tôi. “Cậu đây rồi!”

Tim tôi thót lại vì hoảng sợ. Đó chắc hẳn là anh ta. Cái người tên là David Robinson. Anh chàng tóc đen xoăn cắt tỉa, mặc bộ complet màu xám kim loại nhạt với sơ mi đen và cà vạt da màu trắng. Anh ta bước nhanh về phía chúng tôi với nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt phì nộn và một chai whisky trên tay.

“Lâu lắm, lâu lắm rồi!” Anh ta quàng tay ôm chầm lấy Sam. “Cậu uống gì để mình gọi, ông bạn cũ? Hay là tất cả đều do công ty trả tiền? Trong trường hợp đó mình sẽ gọi một ly đúp!” Anh ta bật ra một tiếng cười chói tai khiến tôi co rúm người lại.

Tôi tuyệt vọng liếc nhìn nét mặt hầm hầm của Sam.

“Ai đây?” Vicks nói, trông vẻ rất ngạc nhiên.

“Chuyện dài lắm. Bạn thời đại học.”

“Tôi biết tất cả các bí mật của Sam nhé!” David Robinson đập vào vai Sam. “Cậu muốn tớ tiết lộ hết bí mật không, lót tay cho tớ năm xịch đi. Nói đùa đấy! Tớ lấy hai xịch thôi!” Anh ta lại rống lên cười lần nữa.

Quả là khó đỡ.

“Sam.” Vicks gần như không thể che đậy sự sốt ruột. “Chúng ta phải đi thôi.”

“Đi ư?” David Robinson giả bộ lảo đảo ngã ra phía sau. “Đi ư? Khi mà tớ vừa mới đến?”

“David.” Vẻ lịch sự của Sam lạnh nhạt đến nỗi tôi muốn rùng mình. “Rất xin lỗi. Kế hoạch thay đổi. Tôi sẽ cố liên lạc với cậu sau.”

“Sau khi tớ lái xe bốn chục phút ư?” David lắc đầu làm điệu bộ thất vọng như đóng kịch câm. “Thậm chí không thể dành mười phút cho bạn cũ của mình sao. Tớ phải làm gì bây giờ, ngồi đây uống một mình như một thằng tự kỷ sao?”

Tôi cảm thấy mỗi lúc một tệ hơn. Do tôi hoàn toàn nên Sam mới lâm vào tình huống này. Tôi phải làm gì đó.

“Tôi sẽ uống cùng anh!” tôi vội vã xen vào. “Sam, anh cứ đi đi. Tôi sẽ tiếp đãi David. Tôi tên là Poppy Wyatt, chào anh!” Tôi giơ tay ra và cố không co người khi chạm vào bàn tay nhơm nhớp của anh ta. “Đi đi.” Tôi nhìn vào mắt Sam. “Đi nào.”

“OK.” Sam thoáng lưỡng lự rồi gật đầu. “Cảm ơn. Cứ tính vào chi phí của công ty nhé.” Anh ta và Vicks vội vã đi luôn.

“Hừm!” David có vẻ không biết phải phản ứng thế nào. “Hay ho thế đấy! Một số người trở nên quá tự kiêu, nếu cô em muốn biết ý kiến của tôi.”

“Lúc này anh ấy thực sự rất bận,” tôi biện hộ. “Ý tôi là... cực kỳ bận.”

“Thế cô em thuộc bộ phận nào? Thư ký riêng của Sam à?”

“Không hẳn thế. Đại loại tôi giúp Sam một số việc. Không chính thức.”

“Không chính thức.” David nháy mắt lia lịa. “Không phải nói thêm gì nữa. Tất cả đều do công ty trả tiền. Phải trông hợp lý mới được.”

OK, bây giờ tôi hiểu rồi: anh chàng này là một cơn ác mộng. Thảo nào mà Sam dành cả đời mình lẩn tránh anh ta.

“Anh có muốn uống một ly nữa không?” tôi nói với vẻ duyên dáng nhất có thể. “Và rồi có lẽ anh có thể kể cho tôi biết anh đang làm gì. Sam có nói rằng anh từng là nhà đầu tư? Ngành... thiết bị thể dục thẩm mỹ thì phải?”

David cau mày, uống cạn ly rượu. “Tôi kinh doanh ngành đó một thời gian. Nào thì sức khỏe nào thì an toàn, đấy là vấn đề với cái trò đó. Nào thì thanh tra. Rồi thì luật lệ này nọ. Cho tôi một ly whisky đúp nữa, nếu cô em là người trả tiền.”

Xấu hổ đến chín cả người, tôi gọi ly whisky và một ly rượu lớn cho bản thân. Tôi vẫn không thể tin nổi mình lại sai lầm đến thế này. Tôi sẽ không bao giờ can thiệp vào thư từ của người khác nữa, không bao giờ.

“Thế sau vụ thiết bị thể dục thẩm mỹ thì sao?” tôi mớm lời cho anh ta. “Anh làm gì sau đó?”

“Ờ.” David Robinson ngả người ra phía sau và bóp đốt ngón tay. Sau đó thì tôi kinh doanh mỹ phẩm để có làn da rám nắng...”

Nửa tiếng đồng hồ sau đầu tôi đã mụ mị. Có ngành nghề nào anh chàng này chưa từng làm không nhỉ? Câu chuyện nào có vẻ cũng tuân theo một mô típ. Mỗi lần lại lặp đi lặp lại cùng một câu. Cơ hội duy nhất, ý tôi là, duy nhất, Poppy... đầu tư nghiêm túc... sắp sửa... tiền tỷ, ý tôi là, tiền tỷ, Poppy... những sự kiện ngoài tầm kiểm soát của tôi... ngân hàng ngu xuẩn chết tiệt... nhà đầu tư thiển cận... quy định khốn kiếp...

Không có dấu hiệu nào của Sam. Không dấu hiệu của Vicks. Không có gì trên điện thoại của tôi. Tôi gần như phát điên lên vì căng thẳng, tự hỏi điều gì đang diễn ra. Trong khi đó, David đã nốc hai ly whisky, xực ba gói khoai tây rán giòn và bây giờ đang chén một đĩa đồ ăn nhẹ kiểu Mexico.

“Cô em có quan tâm đến đồ chơi trẻ con không, Poppy?” bỗng dưng anh ta nói.

Tại sao tôi lại quan tâm đến đồ chơi trẻ con cơ chứ?

“Thường thôi,” tôi lịch sự nói, nhưng anh ta phớt lờ. Anh ta lấy từ trong cặp ra một chiếc găng tay hình con rối bằng lông thật màu nâu và cho nó nhảy vòng quanh bàn.

“Đây là Ông Gấu Béo. Rất được các bạn nhỏ ưa thích. Có muốn thử không?”

Không, tôi không muốn thử gì cả. Nhưng, để cho cuộc nói chuyện tiếp tục, tôi nhún vai. “Cũng được.”

Tôi không biết phải làm gì với một cái găng tay rối, nhưng David có vẻ phấn khích ngay khi tôi đeo nó vào tay.

“Cô em rất tự nhiên! Cô em mà đeo cái này đến sân chơi hay một bữa liên hoan của bọn trẻ con, đại loại thế, chúng nó sẽ nhảy cỡn lên cho mà xem. Và hễ đẹp là có lãi. Poppy, cô em không tin nổi đâu.” Anh ta đập mạnh xuống bàn. “Hơn nữa lại linh hoạt. Cô em có thể bán trong giờ làm việc. Anh sẽ cho cô em xem cả bộ sản phẩm...” Anh ta thọc tay vào cặp lần nữa lấy ra một tập hồ sơ bằng nhựa.

Tôi tròn mắt nhìn anh ta bối rối. Anh ta muốn nói gì cơ, bán chúng á? Chắc anh ta không định bảo...

“Anh viết tên cô em có đúng không?” Anh ta ngẩng lên, tôi há hốc miệng nhìn tập hồ sơ anh ta vừa viết. Sao anh ta lại viết tên tôi lên trên một tập hồ sơ có in chữ: “Thỏa thuận làm đại lý chính thức sản phẩm Ông Gấu Béo”?

“Cái cô em làm ban đầu là nhận ít hàng ký gửi. Ví dụ… một trăm cái.” Anh ta phẩy tay vẻ thoải mái. “Cô em sẽ bán hết số đó trong vòng một ngày, dễ ợt. Đặc biệt đi kèm với quà tặng miễn phí mới của bọn anh, Ông Phù Thủy.” Anh ta đặt lên mặt bàn một hình phù thủy bằng nhựa và nháy mắt với tôi. “Bước tiếp theo mới lý thú. Tuyển dụng chính thức!”

“Anh dừng lại đi!” Tôi tháo tuột chiếc găng tay rối ra. “Tôi không muốn bán găng tay rối đâu! Tôi không làm việc này đâu!”

David hình như còn không thèm nghe tôi nói. “Như anh nói, việc này hoàn toàn linh hoạt. Rất có lãi, cô em bỏ túi luôn...”

“Tôi không muốn bỏ túi đồng lãi nào cả!” Tôi nghiêng người qua bàn. “Tôi không muốn tham gia đâu! Dù sao cũng cảm ơn anh!” Để chắc ăn, tôi lấy bút của anh ta gạch ngang hai từ “Poppy Wyatt” trên tập hồ sơ, David rùng mình như thể tôi vừa làm anh ta bị thương.

“Hừm! Không cần phải làm thế! Anh đây chỉ định giúp cô em thôi.”

“Cảm ơn anh.” Tôi cố gắng tỏ ra lịch sự. “Nhưng tôi không có thời gian đi bán Ông Gấu Béo. Hay là...” Tôi nhặt ông phù thủy lên. “Đây là ai vậy? Dumbledore à?”

Thật bát nháo. Một ông phù thủy thì liên can gì với ông gấu béo?

“Không phải!” David có vẻ bị xúc phạm ghê gớm. “Đây không phải là Dumbledore. Đây là Ông Phù Thủy. Một chương trình truyền hình mới. Nhân vật chính tiếp theo. Lẽ ra đã được dàn dựng như thế.”

“Đã ư? Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Đã bị hoãn tạm thời,” anh ta nói ráo hoảnh. “Nhưng nó vẫn là một sản phẩm rất lý thú. Đa chức năng, không bị vỡ, thích hợp với các bé gái cũng như bé trai... Anh có thể nhượng lại cho cô em năm trăm cái với giá... hai trăm bảng nhé?”

Anh ta có bị khùng không?

“Tôi không muốn một ông phù thủy nhựa nào cả,” tôi nói lịch sự nhất có thể. “Dù sao cũng cảm ơn anh.” Đột nhiên một ý nghĩ vụt qua đầu tôi. “Thế anh có bao nhiêu Ông Phù Thủy như thế này?”

David trông như thể không muốn trả lời câu hỏi. Cuối cùng anh ta nói, “Anh nghĩ hiện tồn kho mười nghìn cái,” đoạn nốc một ngụm whisky.

Mười nghìn ư? Ôi Chúa ơi. Tội nghiệp David Robinson. Bây giờ tôi cảm thấy rất thương hại anh ta. Anh ta sẽ làm gì với mười nghìn ông phù thủy nhựa đây? Tôi sợ không dám hỏi anh ta có bao nhiêu ông gấu béo.

“Có khi Sam biết ai đó muốn bán chúng,” tôi động viên. “Nhà nào có trẻ con ấy.”

“Có khi.” David sầu thảm ngước mắt lên khỏi ly rượu. “Hãy cho anh biết một chuyện. Sam có còn trách anh về chuyện làm ngập nhà cậu ấy không?”

“Anh ấy không hề nhắc đến việc này,” tôi thành thực nói.

“Ờ, có lẽ thiệt hại không đến nỗi ghê gớm như vẻ bề ngoài. Bể cá Albany khốn nạn.” David trông thiểu não. “Rất chán. Và lũ cá cũng chẳng khá gì hơn. Lời khuyên đấy, Poppy. Tránh xa bọn cá ra em ạ.”

Tôi cắn môi thật chặt để không bật cười khúc khích.

“OK,” tôi gật đầu với vẻ nghiêm túc nhất có thể. “Tôi sẽ ghi nhớ điều này.”

Anh ta vét sạch miếng bánh cuối cùng, thở phì phò nhìn quanh quầy rượu. Ố ồ. Anh ta có vẻ ngồi không yên. Tôi không thể để anh ta đi linh tinh được.

“Thế hồi đại học Sam là người như thế nào?” tôi hỏi, để kéo dài câu chuyện thêm chút nữa.

“Đầy tham vọng.” David trông có vẻ hơi dỗi. “Cô em biết kiểu người đấy rồi còn gì. Trong đội chèo thuyền của trường. Biết là cậu ta rồi sẽ thành công mà. Hơi chuệch choạng một chút vào năm thứ hai. Gặp phiền toái một chút. Nhưng cũng dễ hiểu.”

“Sao thế?” tôi nhăn trán, không hiểu gì.

“Ờ, cô em biết đấy.” David nhún vai. “Sau khi mẹ cậu ta qua đời.”

Tôi cóng người, ly rượu giơ lưng chừng lên miệng. Anh ta vừa nói gì vậy?

“Tôi xin lỗi,” tôi lúng túng che giấu cú sốc. “Anh vừa mới nói là mẹ Sam mất rồi à?”

“Cô em không biết à?” David có vẻ ngạc nhiên. “Vào đầu năm thứ hai. Bệnh tim, anh nghĩ thế. Bác ấy không được khỏe, nhưng không ai nghĩ bác ấy sẽ qua đời sớm thế. Sam rất đau đớn, khổ thân thằng bé. Mặc dù anh luôn nói với cậu ta là mẹ tớ cũng như mẹ cậu, bất cứ lúc nào cậu muốn...”

Tôi không nghe nữa. Đầu tôi đang ù lên lẫn lộn. Sam nói đó là bạn mình. Tôi biết anh ta đã nói thế. Tôi có thể nghe lại tiếng anh ta: Mẹ bạn tôi qua đời khi chúng tôi vào đại học. Nhiều đêm tôi nói chuyện với cậu ấy. Rất nhiều đêm... Điều đó không bao giờ có thể chìm vào quên lãng cả...

“Poppy?” David đang vẫy tay trước mặt tôi. “Cô em không sao chứ?”

“Không sao!” Tôi cố mỉm cười. “Xin lỗi. Tôi... tôi cứ nghĩ đó là mẹ một người bạn của anh ta. Không phải chính là mẹ Sam. Chắc là tôi nhầm. Tôi thật ngớ ngẩn, ơ, anh có muốn một ly whisky nữa không?”

David không nói gì trước lời mời của tôi. Anh ta im lặng một lát, rồi ném cho tôi cái nhìn dò xét, xoay xoay ly rượu cạn trong tay. Hai ngón tay cái to đùng của anh ta vẽ thành một đường trên chiếc ly, và tôi nhìn vào đó như bị thôi miên.

“Cô em không nhầm lẫn,” cuối cùng anh ta nói. “Sam không kể với cô em, phải vậy không? Cậu ta nói đó là mẹ của một người bạn.”

Tôi tròn mắt nhìn anh ta, sửng sốt. Tôi tưởng anh chàng này là kẻ đần độn quê mùa. Nhưng anh ta đã rất tinh ý.

“Đúng vậy,” cuối cùng tôi thừa nhận. “Anh ấy kể thế. Sao anh biết?”

“Tính Sam kín đáo như vậy đấy.” David gật gù. “Khi chuyện xảy ra... khi mẹ cậu ta mất... Mấy ngày liền cậu ta chẳng kể cho bất kỳ ai ở trường biết. Ngoài hai người bạn thân nhất.”

“Ra thế.” Tôi ngập ngừng hồ nghi. “Đó là... anh à?”

“Anh ư?” David bật ra một tiếng cười ngắn buồn bã. “Không, không phải anh. Anh không nằm trong diện đó. Đó là Tim và Andrew. Hai người ấy là cánh tay phải của cậu ta. Cùng hội cùng thuyền. Cô em biết họ chứ?”

Tôi lắc đầu.

“Mấy người này dính với nhau như hình với bóng, kể cả bây giờ. Tim làm ở Merrill Lynch, Andrew là luật sư ở phòng luật nào đó. Và tất nhiên Sam rất thân với Josh, anh trai mình.” David bổ sung. “Anh ta lớn hơn cậu ấy hai tuổi. Thường đến thăm. Giúp Sam giải quyết vấn đề khi gặp khó khăn. Nói chuyện với người phụ trách của Sam. Một ông anh tốt.”

Tôi cũng không biết là Sam có anh trai. Trong khi ngồi đó, thẩm thấu tất cả những điều này, tôi thoáng có cảm giác như bị trừng phạt. Thậm chí tôi chưa bao giờ nghe nói tới Tim hay Andrew hay Josh. Nhưng làm sao tôi có thể biết về họ? Chắc họ nhắn tin trực tiếp cho Sam. Chắc họ liên lạc với nhau như những người bình thường. Riêng tư. Không như Willow Phù Thủy hay những tay bạn cũ cố tìm cách xoay ít tiền.

Bao lâu nay tôi cứ tưởng mình có thể thấy toàn bộ cuộc sống của Sam. Nhưng đó không phải là toàn bộ, phải vậy không? Đó chỉ là một hộp thư. Và tôi đã đánh giá anh ta dựa vào đó.

Anh ta có bạn bè. Anh ta có cuộc sống. Anh ta có quan hệ với gia đình mình. Anh ta có một đống thứ mà tôi không hề hay biết, tôi thật dốt nát khi nghĩ rằng mình có thể biết toàn bộ câu chuyện, tôi biết mỗi một chương. Và đó là tất cả.

Tôi nhấp một ngụm rượu, làm tê liệt cái cảm giác khao khát kỳ lạ bỗng xâm chiếm lấy mình. Tôi sẽ không bao giờ biết được tất cả những chương khác của cuộc đời Sam. Anh ta sẽ không bao giờ kể với tôi mà tôi cũng chẳng bao giờ hỏi. Chúng tôi sẽ đi mỗi người mỗi ngả và tôi sẽ chỉ có ấn tượng mà tôi đã có. Cái phiên bản về Sam như trong hộp thư của thư ký riêng.

Tôi tự hỏi anh ta sẽ có ấn tượng gì về tôi. Ôi Chúa. Tốt nhất là không nghĩ đến.

Ý nghĩ này làm tôi bật cười, David nhìn tôi tò mò.

“Cô em cũng thú vị đấy nhỉ?”

“Thật vậy ư? Điện thoại của tôi kêu ù ù, tôi kéo về phía mình, không quan tâm có thô lỗ không. Nó báo Magnus để lại tin nhắn thoại.

Magnus ư?

Tôi đã lỡ một cuộc gọi của Magnus sao?

Dòng suy nghĩ của tôi đột ngột rời xa Sam, rời xa David và chỗ này, để sang phần còn lại của cuộc đời tôi. Magnus. Đám cưới. Tin nhắn từ Số Vô Danh. Vợ chưa cưới của bạn đã phản bội bạn... Một đống suy nghĩ dồn toa trong đầu tôi, tất cả cùng một lúc, như thể chúng đang xếp hàng ở cửa. Tôi vội đứng lên, ấn Lời nhắn, bập mạnh vào các phím; vừa sốt ruột lo lắng. Mà, tôi đang chờ đợi điều gì nhỉ? Một lời thú tội? Một lời phản bác? Làm sao Magnus biết tôi đã nhận được một tin nhắn vô danh?

“Chào em, Pops!” Giọng nói dễ nhận ra của Magnus bị lẫn trong tiếng nhạc thình thình. “Em giúp anh gọi cho Giáo sư Wilson nhắc bà ấy là anh đi vắng nhé. Cảm ơn em yêu. Số điện thoại ở trên bàn anh. Tạm biệt! Chúc em vui vẻ!”

Tôi nghe lại lần nữa để tìm manh mối, mặc dù chẳng biết mình đang hy vọng lượm lặt được manh mối gì. [Magnus léng phéng với Giáo sư Wilson ư? Không, chắc chắn không phải. Bà ấy có râu.] Vừa tắt máy, ruột gan tôi đã cồn cào. Tôi không thể chịu nổi. Tôi không muốn thế này. Nếu chưa từng nhận được tin nhắn đó thì bây giờ tôi đã hạnh phúc. Tôi đã mong ngóng đến đám cưới và nghĩ về tuần trăng mặt và tập ký chữ ký mới. Tôi đã hạnh phúc.

Tôi chẳng nghĩ ra chuyện gì để nói nữa, thế nên tôi tháo giày ra, kéo chân để lên chiếc ghế dài ngồi bó gối vẻ buồn nản. Xung quanh chúng tôi, trong quầy rượu, tôi nhận thấy các nhân viên của Tư vấn Bạch Cầu đã bắt đầu tụ tập. Tôi nghe thấy rời rạc những lời trao đổi nhỏ to bồn chồn, nghe thấy từ “văn bản” một vài lần. Thông tin chắc chắn đã rò rỉ. Tôi liếc nhìn đồng hồ và cảm giác như có báo động. Bây giờ là 9 giờ 40 phút tối. Chỉ còn hai mươi phút nữa là đến bản tin ITN.

Lần thứ một triệu tôi tự hỏi Vicks và Sam đang làm gì. Giá mà tôi có thể giúp. Giá mà tôi có thể làm gì. Cứ ngồi không thế này, tôi cảm thấy bất lực...

“OK!” Một giọng nữ the thé cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi, tôi ngẩng lên thấy Willow đang đứng trước mặt, mắt nảy lửa. Cô ta đã đổi sang mặc chiếc váy dạ hội buộc dây qua cổ, thậm chí vai cô ta đang co giật. “Tôi sẽ thẳng thắn hỏi chị điều này, và hy vọng chị sẽ trả lời thẳng thắn. Không chơi đùa. Không vòng vo. Không thủ đoạn.”

Cô ta gần như khạc ra từng chữ. Thật là. Cô ta cho rằng tôi đã dùng thủ đoạn gì vậy?

“Chào cô,” tôi lịch sự nói.

Điều phiền toái là, tôi không thể nhìn người phụ nữ này mà không nhớ tới những bức thư viết chữ hoa điên khùng của cô ta. Như thể chúng được viết rõ nét trên mặt cô ta vậy.

“Chị là ai?” cô ta sửng cồ với tôi. “Hãy nói cho tôi biết. Chị là ai? Và nếu chị không chịu cho tôi biết thì hãy tin tôi...”

“Tôi là Poppy,” tôi ngắt lời cô ta.

“ ‘Poppy’.” Giọng cô ta cực kỳ ngờ vực, như thể “Poppy” là cái tên tôi tự bịa ra ở cơ sở dịch vụ gái tháp tùng.

“Cô đã gặp David chưa?” tôi lịch sự nói thêm. “Anh ta là bạn đại học của Sam đấy.”

“Ồ.” Tôi có thể thấy nét mặt cô ta sáng lên quan tâm khi nghe thấy những từ này. “Chào anh, David. Tôi là Willow.” Ánh mắt cô ta chuyển sang tập trung vào David, và tôi thề là tôi cảm thấy mặt mình mát hẳn.

“Rất hân hạnh, Willow. Cô là bạn của Sam, phải vậy không?”

“Tôi là Willow.” Cô ta nhắc lại, hơi nhấn mạnh hơn một chút.

“Tên đẹp đấy.” Anh ta gật gù.

“Tôi là Willow. Willow.” Bây giờ giọng cô ta trở nên gay gắt. “Sam chắc phải nhắc đến tôi rồi. Wil-low.”

David nhíu mày suy tư. “Tôi không nghĩ thế.”

“Nhưng...” Cô ta trông như thể sắp ngất xỉu vì tức giận. “Tôi cặp với anh ấy.”

“Ngay lúc này thì không phải thế, đúng không?” David vui vẻ nói - rồi khẽ nháy mắt với tôi một cái.

Thực sự là càng lúc tôi càng thấy quý anh chàng David này hơn. Bỏ qua cái áo sơ mi xấu xí và những hạng mục đầu tư mờ ám thì anh ta được phết chứ.

Trông Willow như sắp phát hỏa. “Như thế này thật... Thời thế đảo điên hết cả rồi,” cô ta nói, gần như với chính mình. “Anh không biết tôi, nhưng anh biết chị ta à?” Willow chỉ tay vào tôi.

“Tôi cho rằng cô ấy là người phụ nữ đặc biệt của Sam,” David nói vẻ hồn nhiên vô số tội.

“Chị ta? Anh ấy?”

Willow săm soi tôi từ A đến Z với vẻ không tin và khinh khỉnh khiến tôi gai hết cả người.

“Tôi thì làm sao nào?” tôi mạnh mẽ nói. “Anh ấy cặp với tôi thì đã làm sao?”

Mãi Willow không nói gì, chỉ chớp mắt liên tục. “Ra vậy. Anh ta bắt cá hai tay,” cuối cùng cô ta lầm bầm, giọng sắc nhọn. “Sự thật cuối cùng đã lộ ra. Lẽ ra tôi phải biết điều này rồi. Nó giải thích... rất nhiều thứ.” Cô ta thở hắt ra, lùa tay vào tóc. “Thế chúng ta đi đâu bây giờ?” Cô ta nói với một khán giả vô danh nào đó. “Chúng ta đi chỗ quỷ tha ma bắt nào bây giờ?”

Cô ta hoàn toàn thần kinh rồi. Tôi muốn phá lên cười. Cô ta nghĩ đang ở đâu vậy, đang diễn cho chính mình xem sao? Cô ta nghĩ vai diễn của mình gây ấn tượng cho ai vậy?

Và cô ta bỏ qua một sự thật then chốt. Làm sao Sam có thể lừa dối cô ta nếu như cô ả không phải là bạn gái của anh ta?

Mặt khác, tuy rất thích thú vì đã làm cô ta phải ngậm miệng, tôi cũng đồng thời không muốn phát tán tin đồn thất thiệt.

“Tôi không nói là tôi cặp với anh ấy,” tôi chỉnh sửa lại. “Tôi nói là: ‘Anh ấy cặp với tôi thì đã làm sao?’ Thế chắc cô là bạn gái của Sam?”

Willow nao núng, nhưng không trả lời, tôi nhận thấy thế.

“Thế thì chị là ai hả?” Cô ta lại quây lấy tôi. “Chị xuất hiện trong đời tôi, tôi không hề biết chị là ai hay từ đâu tới...”

Cô ta lại diễn tuồng nữa rồi. Tôi tự hỏi không biết có phải cô ta từng theo học trường kịch rồi bị đuổi ra ngoài vì diễn quá màu mè không. [Với cả chẳng hiểu tôi đã xuất hiện trong cuộc đời cô ta theo nghĩa nào?]

“Câu chuyện khá là... phức tạp.”

Từ “phức tạp” có vẻ làm Willow càng thêm sôi máu.

“Ồ, ‘phức tạp’ à.” Cô ta lấy ngón tay làm điệu bộ mở ngoặc. “ ‘Phức tạp’ cơ đấy. Đợi đã.” Mắt cô ta đột nhiên nheo lại vẻ không tin nổi trong khi cô ta rà soát bộ đồ của tôi. “Đó có phải là áo sơ mi của Sam không?”

A ha ha. Cô ta tuyệt đối sẽ không thích đâu. Có lẽ tôi không trả lời thì hơn.

“Đó có phải là áo sơ mi của Sam không? Hãy nói cho tôi biết ngay bây giờ!” Cái giọng phách lối như muốn ăn tươi nuốt sống người khác của cô ta khiến tôi lùi lại. “Có phải chị đang mặc áo của Sam không? Hãy nói cho tôi biết! Có phải áo của anh ta không? Trả lời tôi đi!”

“Cô hãy cứ lo cho cái mặt mẹt của cô đi đã!” Từ ngữ buột khỏi miệng tôi trước khi tôi kịp chặn chúng lại. Ốôi.

OK. Khi bạn lỡ miệng nói ra điều gì đáng xấu hổ thì tốt nhất là không nên bồi thêm nữa. Thay vào đó, tiếp tục vui vẻ và lờ đi coi như không có chuyện gì xảy ra. Có thể là Willow thậm chí không nghe ra những gì tôi vừa nói. Tôi chắc cô ta không để ý. Tất nhiên là cô ta không để ý.

Tôi lén đưa mắt nhìn cô ta, cặp mắt cô ta trợn tròn đến mức tôi nghĩ tròng mắt sắp sửa bật ra ngoài. Được rồi, vậy là cô ta có để ý. Và xét vẻ mặt hân hoan của David thì rõ ràng anh ta cũng đã nghe thấy.

“Ý tôi là... công việc,” tôi hắng giọng, sửa sai. “Công việc.”

Đột nhiên tôi nhìn thấy Vicks phía sau lưng David. Chị ta đang sải bước qua những nhóm nhân viên Tư vấn Bạch Cầu, và nét mặt cau có của chị ta làm dạ dày tôi nhộn nhạo. Tôi liếc nhìn đồng hồ. 10 giờ kém 15 rồi.

“Chị Vicks ơi!” Willow cũng nhận ra chị ta. Cô ta chặn đường Vicks, cánh tay khoanh lại như bà lớn. “Sam đâu? Có người nói anh ấy đi với chị.”

“Xin lỗi, Willow.” Vicks cố gắng bước sang một bên.

“Hãy nói cho em biết Sam ở đâu đã!”

“Chị không biết, Willow!” Vicks cáu kỉnh nói. “Em tránh đường cho chị nhờ được không? Chị cần nói chuyện với Poppy.”

“Poppy? Chị cần nói chuyện với Poppy à?” Willow nhìn như thể cô ta sắp sửa nổ tung vì phẫn uất. “Cái cô Poppy này là ai thế, mẹ kiếp?”

Tôi gần như cảm thấy thương hại cho Willow. Mặc xác cô ta, Vicks đi vòng lại gần chỗ tôi ngồi, cúi thấp xuống thì thầm: “Cô có biết Sam đang ở đâu không?”

“Không ạ.” Tôi hốt hoảng nhìn chị ta. “Có chuyện gì vậy ạ?”

“Cậu ấy có nhắn tin cho cô không? Có liên lạc gì không?”

“Không ạ!” Tôi kiểm tra điện thoại. “Không có gì cả. Em cứ nghĩ anh ấy đi với chị.”

“Lúc nãy thôi.” Vicks lại dụi mắt bằng mu bàn tay, và tôi cố gắng cưỡng lại ý muốn tóm lấy cổ tay chị ta.

“Có chuyện gì thế ạ?” tôi hạ thấp giọng hơn nữa. “Chị kể đi, chị Vicks ơi. Em thề sẽ giữ kín miệng.”

Im lặng một giây, rồi Vicks gật đầu. “OK. Chúng ta hết thời gian rồi. Tôi cho rằng gần như Sam đã thua cuộc.”

Tôi cảm thấy ngao ngán thất vọng. Bao nhiêu công sức như thế. “Anh Sam nói gì ạ?”

“Chẳng gì nhiều. Cậu ấy tức giận bỏ đi.”

“Chuyện gì sẽ xảy đến với Ngài Nicholas ạ?” tôi khẽ hỏi, giọng nhỏ nhất có thể.

Vicks không trả lời, nhưng quay đầu đi như thể chị ta muốn tránh nghĩ về chuyện đó.

“Tôi phải đi đây,” chị ta đột ngột nói. “Nếu có tin gì của Sam thì cho tôi biết nhé.”

“Vâng ạ.”

Tôi đợi Vicks đi xa rồi bình thản ngẩng đầu lên. Đương nhiên, Willow đang dán mắt vào tôi, giống như rắn hổ mang.

“Thế đấy,” cô ta nói.

“Thế đấy.” Tôi cười lại vui vẻ, đúng lúc ánh mắt của Willow dừng lại trên tay trái tôi. Miệng cô ta há hốc. Trong thoáng chốc cô ta có vẻ không nói nên lời.

“Ai cho chị cái nhẫn đó?” cuối cùng cô ta thốt lên.

Chuyện đó thì liên quan quái gì đến cô ta cơ chứ?

“Một chị tên là Lucinda,” tôi nói cho xong chuyện với cô ta. “Cô biết không, tôi đánh mất nó. Chị ấy trả lại cho tôi.”

Willow hít vào và tôi thề là đúng lúc cô ta chuẩn bị phun nọc vào tôi thì giọng Vicks phát ra hết cỡ qua hệ thống loa.

“Tôi xin lỗi làm gián đoạn buổi liên hoan, nhưng tôi có thông báo quan trọng. Xin mời tất cả các nhân viên của Tư vấn Bạch Cầu quay trở vào phòng hội thảo chính ngay lập tức. Xin hãy quay trở vào phòng hội thảo chính, ngay lập tức. Cảm ơn.”

Những tiếng xì xào bất chợt phát ra xung quanh chúng tôi, và tất cả các nhóm người bắt đầu di chuyển về phía cánh cửa kép, một số nhanh chóng đổ thêm cho đầy ly.

“Xem ra anh có cớ rút lui rồi,” David đứng dậy nói. “Cô em cần phải đi rồi. Cho anh gửi lời hỏi thăm Sam.”

“Thực ra tôi không phải là nhân viên,” tôi nói vì tôn trọng sự thật. “Nhưng đúng thế, tôi cần phải đi. Xin lỗi anh.”

“Thật vậy sao?” David lắc đầu, trông không hiểu gì. “Thế thì cô gái kia nói có điểm đúng.” Anh ta hất cằm về phía Willow. “Cô em không phải là bạn gái của Sam và không làm việc cho công ty này. Thế thì cô em là ai mới được và có liên quan gì tới Sam?”

“Giống như tôi đã nói.” Tôi không thể không mỉm cười trước vẻ mặt lố bịch của anh ta. “Chuyện khá là... phức tạp.”

“Anh tin điều đó.” Anh ta nhướng mày, rồi chìa một tấm danh thiếp ra ấn vào tay tôi. “Hãy nói với Sam. Vật nuôi tí hon rất đặc biệt. Anh có một cơ hội tuyệt vời cho cậu ta.”

“Tôi sẽ nói lại.” Tôi nghiêm túc gật đầu. “Cảm ơn anh.” Tôi nhìn anh ta mất hút về phía lối ra, rồi cẩn thận cất danh thiếp của anh ta cho Sam.

“Thế đấy.” Willow lại lù lù xuất hiện trước mặt tôi, cánh tay khoanh trước ngực. “Sao chị không kể lại từ đầu?”

“Cô nói thật đấy à?” Tôi không giấu nổi sự cáu kỉnh. “Cô không còn chuyện gì khác cần làm ngay bây giờ sao?” Tôi chỉ tay về phía đám đông đang ùn ùn vào phòng hội thảo.

“Ồ, nói hay lắm.” Cô ta thậm chí không nhúc nhích một li. “Tôi việc gì phải đặt một thông báo tẻ nhạt nào đó của công ty lên ưu tiên hàng đầu.”

“Hãy tin tôi, cái thông báo tẻ nhạt này của công ty là một trong những cái cô sẽ muốn nghe đấy.”

“Tôi đoán chị biết mọi chuyện ấy nhỉ,” Willow đáp trả với giọng châm biếm.

“Đúng vậy.” Tôi gật đầu, đột nhiên cảm thấy chán nản. “Tôi biết tất cả chuyện đó. Và... tôi nghĩ là tôi sẽ lấy một ly nước.”

Tôi ưỡn người đi về phía quầy rượu. Tôi có thể nhìn thấy Willow trong gương, và sau vài giây cô ta đi về phía phòng hội thảo, mặt đằng đằng sát khí. Tôi cảm thấy kiệt sức sau khi phải tiếp chuyện cô ta.

Không, tôi cảm thấy kiệt sức vì cả ngày dài. Tôi gọi một ly rượu vang lớn nữa, rồi chậm rãi đi về phía phòng hội thảo. Vicks đang đứng trên bục sân khấu, diễn thuyết trước một đám thính giả ngẩn ra vì sau lưng chị ta, màn hình khổng lồ được đặt ở chế độ không tiếng.

“… như tôi nói, chúng ta không biết chính xác hình thức của bản tin sẽ như thế nào, nhưng chúng ta đã đưa ra câu trả lời của mình, và đó là cái duy nhất chúng ta có thể làm ở thời điểm này. Ai có câu hỏi nào không? Nihal?”

“Ngài Nicholas đang ở đâu vậy?” giọng Nihal cất lên từ giữa đám đông.

“Ở Berkshire. Chúng ta phải xem phần tiếp theo của hội thảo sẽ diễn ra như thế nào. Ngay khi quyết định được đưa ra, hiển nhiên tất cả các bạn sẽ được thông báo.”

Tôi nhìn các khuôn mặt xung quanh. Justin chỉ cách tôi vài bước, anh ta ngước lên nhìn Vicks với vẻ choáng váng và lo lắng giả vờ. Bây giờ anh ta đang giơ tay lên.

“Sao đấy Justin?” Vicks miễn cưỡng nói.

“Hoan hô chị Vicks.” Giọng điệu ẻo lả của anh ta vang khắp phòng. “Tôi có thể hình dung những giờ đồng hồ này khó khăn đến thế nào với chị. Với tư cách là thành viên của đội ngũ lãnh đạo, tôi chỉ muốn cảm ơn những nỗ lực đáng quý của chị. Dù Ngài Nicholas có thể nói hoặc không nói gì, dù sự thật của vấn đề là gì đi chăng nữa, và tất nhiên không một ai trong chúng ta thực sự biết điều đó... sự trung thành của chị đối với công ty là cái chúng tôi coi trọng. Giỏi lắm, chị Vicks!” Anh ta mở đầu một tràng pháo tay.

Ui. Đồ rắn độc. Hiển nhiên tôi không phải là người duy nhất nghĩ thế, vì một cánh tay khác lập tức giơ lên.

“Malcolm!” Vicks nói như trút được gánh nặng.

“Tôi chỉ muốn tất cả nhân viên biết rõ rằng Ngài Nicholas không hề đưa ra những nhận xét này.” Không may, giọng Malcolm hơi ồm ồm, tôi không chắc mọi người đều nghe thấy. “Tôi đã nhận được văn bản nguyên gốc chú ấy gửi, và nó hoàn toàn khác hẳn...”

“Tôi e rằng bây giờ tôi phải ngắt lời cậu,” Vicks nói xen vào. “Bản tin đang bắt đầu. Xin hãy bật tiếng lên.”

Sam đang ở đâu nhỉ? Đáng ra anh ta phải ở đây. Đáng ra anh ta phải đập trả Justin ra trò. Anh ta nên theo dõi bản tin. Tôi thật không hiểu nổi.

Tiếng nhạc quen thuộc của Bản tin 10 giờ của ITN nổi lên, và những khối hình xoáy tròn lấp đầy màn hình rộng lớn. Tôi cảm thấy mình hồi hộp một cách lố bịch, mặc dù chuyện này chẳng có gì liên quan tới tôi. Có thể họ sẽ không đưa tin này, tôi nuôi ý nghĩ như vậy. Người ta suốt ngày thấy những mục tin tức bị xáo trộn...

Chuông đồng hồ Big Ben đã bắt đầu điểm. Bất cứ giây nào họ cũng có thể phát mục điểm tin chính. Dạ dày tôi thót lại vì căng thẳng, tôi nhấp một ngụm rượu. Theo dõi tin tức là một trải nghiệm hoàn toàn khác khi nó liên quan đến bạn. Đây là cảm giác mà chắc hẳn các vị thủ tướng lúc nào cũng phải trải qua. Trời, các vàng tôi cũng chẳng muốn ở vào địa vị của họ. Chắc tối nào họ cũng phải ngồi trốn sau ghế, ti hí qua kẽ tay để xem tin tức.

Boong! “Những vụ tấn công mới đây ở Trung Đông đem lại mối lo bất ổn.” Boong! “Giá nhà có thể hồi phục một cách đáng ngạc nhiên - nhưng liệu sẽ kéo dài được bao lâu?” Boong! “Một văn bản nội bộ bị rò rỉ gây nghi ngờ về tính liêm chính của một cố vấn chính phủ cao cấp.”

Nó đây rồi. Họ đang đưa tin này.

Sự im lặng kỳ lạ bao trùm căn phòng. Không ai thở hổn hển hay thậm chí có phản ứng gì. Tôi nghĩ mọi người đều nín thở, đợi phần tin chi tiết. Phóng sự về Trung Đông đã bắt đầu, có những hình ảnh bắn súng trên phố bụi mù, nhưng tôi gần như chẳng thấy gì. Tôi lôi điện thoại ra nhắn tin cho Sam.

Anh có đang theo dõi bản tin không? Mọi người đang ở trong phòng hội thảo. P

Điện thoại của tôi vẫn không có hồi âm. Anh ta đang làm gì thế? Tại sao anh ta không ở đây với mọi người nhỉ?

Tôi dán mắt vào màn hình, hình ảnh đã chuyển sang biểu đồ giá nhà và cảnh phỏng vấn một gia đình đang cố dọn đến vùng Thaxted, chẳng biết đó là góc bờ xó bụi nào. Tôi thầm mong người dẫn chương trình nói nhanh hơn để cho xong sớm. Chưa bao giờ trong đời mình tôi lại ít quan tâm tới giá nhà như vậy. [Và không hẳn là chúng tôi bắt đầu từ một nấc cao.]

Và rồi đột nhiên hai mục tin đầu kết thúc, trở lại trường quay, với nét mặt nghiêm trang, người dẫn chương trình đang nói: “Tối nay, xuất hiện nghi ngờ về tính liêm chính của Ngài Nicholas Murray, người sáng lập Tư vấn Bạch Cầu và là cố vấn chính phủ. Trong một văn bản nội bộ bí mật mà ITN độc quyền có được, Ngài Nicholas Murray nói về hiện tượng tham nhũng và đòi hối lộ, vẻ như tán thành những chuyện này.”

Bây giờ đã có những tiếng thở hổn hển và rì rầm xung quanh phòng. Tôi liếc nhìn Vicks. Gương mặt chị ta bình thản một cách đáng ngạc nhiên trong khi chị ta theo dõi màn hình. Tôi đoán là chị ta đã biết chuyện gì sẽ đến.

“Nhưng trong một bước ngoặt mới mẻ, trong vòng vài phút gần đậy, ITN đã phát hiện ra rằng trên thực tế có thể một nhân viên khác của Tư vấn Bạch Cầu đã viết những lời được cho là của Ngài Nicholas, một điều mà nguồn tin chính thức của công ty phủ nhận không biết gì. Damian Standforth, phóng viên của chúng tôi, đặt câu hỏi: Ngài Nicholas là kẻ xấu... hay là nạn nhân của một âm mưu bôi nhọ?”

“Sao cơ?” Giọng Vicks vang rền khắp phòng. “Cái con tiều gì...”

Những tiếng xì xào bật ra, hết “Suỵt” lại “Nghe đi!” và “Im nào!” Ai đó đã vặn to tiếng lên. Tôi dán mắt vào màn hình, hoàn toàn rối tung.

Sam đã tìm thấy chứng cứ gì rồi ư? Anh ta đột nhiên thành công à? Điện thoại của tôi bỗng kêu bíp bíp, tôi vội lôi ra. Đó là tin nhắn của Sam.

Vicks phản ứng thế nào?

Tôi nhìn Vicks thì liền co rúm người.

Trông như thể chị ta muốn ăn sống nuốt tươi ai đó.

“Ba thập kỷ vừa qua, Tư vấn Bạch Cầu là một tập đoàn có ảnh hưởng quan trọng trên thương trường...” Một giọng thuyết minh vang lên, hình ảnh minh họa là trụ sở Tập đoàn Tư vấn Bạch Cầu chụp từ xa.

Ngón tay tôi đầy adrenalin đến mức những con chữ gần như tự nhảy ra.

Anh làm việc này à?

Tôi làm đấy.

Chính anh liên lạc với ITN à?

Đúng vậy.

Tôi cứ nghĩ cánh kỹ thuật không tìm ra bằng chứng gì. Chuyện gì đã xảy ra thế?!

Họ không tìm thấy gì.

Tôi khó nhọc nuốt nước bọt, cố gắng chẻ óc ra để hiểu chuyện này. Tôi chả biết gì về quan hệ đối ngoại. Tôi là chuyên viên vật lý trị liệu cơ, vì Chúa. Nhưng ngay cả tôi cũng biết rằng người ta không gọi điện cho ITN kể lể về chuyện bôi nhọ mà không có gì đảm bảo.

Như thế nào?

Trong lúc bấm, tôi nhận ra thậm chí mình không biết đặt câu hỏi như thế nào, nên cứ để thế gửi. Im lặng một hồi - rồi một tin nhắn rất dài xuất hiện trên điện thoại.

Tôi chớp mắt kinh ngạc. Đây là tin nhắn dài nhất mà Sam từng gửi cho tôi, chắc chắn hai nghìn phần trăm luôn.

Tôi đến chỗ thu hình. Nói những gì tôi cho là đúng. Ngày mai tôi sẽ dành cho họ một buổi phỏng vấn độc quyền về văn bản nội bộ gốc, việc các giám đốc quay lưng lại với chú Nick tất tật. Đây là một vụ vu cáo. Những con rối ở doanh nghiệp đã đi quá xa. Câu chuyện thật cần phải được biết. Tôi muốn Malcolm tham gia cùng nhưng anh ta không dám. Anh ta có ba con. Không thể mạo hiểm. Cho nên chỉ có mỗi tôi.

Đầu tôi ong ong. Sam tự đặt mình trước lỗ châu mai. Anh ta đã biến thành người thổi còi báo động. Tôi không thể tưởng tượng nổi Sam lại làm một việc liều mạng đến thế. Nhưng đồng thời... tôi có thể tưởng tượng nổi.

Như thế tương đối to chuyện đấy.

Tôi chẳng biết nên nhắn gì nữa. Tôi đang sốc.

Phải có người đủ gan để bênh vực chú Nick chứ.

Tôi nhìn chằm chằm vào những từ Sam viết, lông mày nhíu lại, suy nghĩ mông lung.

Nhưng chẳng chứng minh được điều gì, đúng không? Chỉ là lời nói suông của anh.

Một lát sau Sam trả lời:

Đặt dấu chấm hỏi trước sự việc. Như thế là đủ. Cô đang ở đâu?

Trong phòng hội thảo.

Có ai biết cô đang nhắn tin cho tôi không?

Tôi liếc lên nhìn Vicks, chị ta đang hăng say nói chuyện với một anh chàng nào đó, tay chị ta cũng đang áp điện thoại vào tai. Đúng lúc chị ta liếc về phía tôi và tôi không biết có phải do nét mặt của mình không, nhưng mắt chị ta nheo lại. Chị ta liếc điện thoại của tôi, rồi lại nhìn mặt tôi. Tôi cảm thấy nhói lên lo sợ.

Tôi không nghĩ thế. Chưa ai biết.

Cô có thể ra ngoài đừng để ai thấy không?

Tôi đếm đến ba, rồi bình thản nhìn quanh phòng như thể quan tâm tới hệ thống chiếu sáng. Vicks ở trong tầm nhìn ngoại biên của tôi. Bây giờ chị ta đang chăm chú nhìn thẳng vào tôi. Tôi hạ thấp điện thoại để không ai thấy và bấm:

Chính xác anh đang ở đâu?

Bên ngoài.

Chẳng rõ gì cả.

Tôi chỉ nói được thế thôi. Tôi cũng không biết mình đang ở đâu.

Lát sau lại có một tin nhắn nữa:

Chỗ này tối, nếu đó có thể là manh mối giúp cô. Dưới chân có cỏ.

Anh gặp phiền toái lớn à?

Không có hồi âm. Tôi đoán chắc là thế rồi.

OK. Tôi sẽ không nhìn Vicks. Tôi sẽ chỉ ngáp, gãi mũi - đúng thế, tốt, vẻ lơ đễnh - xoay gót đi sau nhóm người này. Rồi thì tôi sẽ nấp đằng sau cái cột to bự kia.

Bây giờ tôi sẽ lén nhìn xem.

Vicks đang nhìn xung quanh với nét mặt thất vọng. Nhiều người đang cố gắng thu hút sự chú ý của chị ta nhưng chị ta gạt họ ra. Tôi gần như có thể đọc thấy vẻ đắn đo trong mắt chị ta - chị ta hao tổn bao nhiêu tâm trí với cô gái xa lạ này đây, kẻ họa chăng biết điều gì đó nhưng có khi chỉ gây nhiễu sóng không chừng?

Trong vòng năm giây tôi đã ở ngoài hành lang. Mười giây sau, tôi đi qua sảnh vắng vẻ, tránh ánh mắt phiền muộn của người giữ quầy rượu. Chỉ một phút nữa thôi anh ta sẽ có đủ việc để làm. Mười lăm giây sau, tôi đã ở bên ngoài, phớt lờ người giữ cửa, chạy trên con đường rải sỏi, vòng qua góc nhà, cho đến khi dưới chân có cỏ và cảm giác như thể mình đã chạy thoát.

Tôi bước chậm chạp cho bớt hổn hển. Tôi vẫn bị sốc trước những gì vừa xảy ra.

Liệu anh có mất việc vì vụ này không?

Lại im lặng nữa. Tôi bước thêm một chút, thích nghi với bầu trời đêm, không khí lạnh với làn gió nhẹ và thảm cỏ mềm. Bây giờ đã cách khách sạn khoảng bốn trăm mét, tôi bắt đầu bình tâm.

Có lẽ.

Anh ta nghe bộ khá thoải mái trước sự việc. Nếu một mẩu tin chỉ bao gồm hai từ nghe có vẻ thoải mái. [Tôi nghĩ là có thể. Tất cả đều nằm ở thời điểm.]

Tôi ra ngoài rồi. Tôi phải đi về phía nào?

Trời mới biết được. Lúc nãy tôi đi ra sau lưng khách sạn và bước vào trong bóng tối.

Thì giờ tôi đang làm thế đây.

Thế thì chúng ta sẽ gặp nhau.

Anh không hề nói mẹ anh đã qua đời.

Tôi không kìm được đã gõ rồi ấn gửi đi. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, co rúm người trước sự thô lỗ của mình. Tôi không thể tin nổi mình vừa nói vậy. Vào đúng lúc này. Cứ như thể đây sẽ là ưu tiên hàng đầu của anh ta ngay lúc này ấy.

Không. Tôi chưa bao giờ nói.

Tôi đã đi đến mép bãi cỏ chơi bóng vồ thì phải. Phía trước cây cối rậm rạp. Có phải đó là nơi anh ta đang đứng không? Tôi chuẩn bị hỏi thì một tin nhắn nháy hiện trên điện thoại.

Chẳng qua tôi mệt mỏi vì phải kể với mọi người thôi. Im lặng lúng túng. Cô biết chứ?

Tôi chớp mắt nhìn màn hình. Tôi không tin nổi có người khác biết về những phút im lặng lúng túng ấy.

Tôi hiểu.

Lẽ ra tôi nên nói cho cô biết.

Làm gì có chuyện tôi trách anh ta về việc này. Tôi đâu có ý đó. Tôi đâu muốn anh ta phải cảm nhận như vậy. Tôi bấm trả lời nhanh nhất có thể:

Không. Không có chuyện nên hay không nên. Không bao giờ có chuyện nên hay không nên. Đó là nguyên tắc của tôi.

Đó là nguyên tắc sống của cô à?

Nguyên tắc sống ư? Đó không hẳn là ý tôi định nói. Nhưng tôi thích cái ý tưởng rằng anh ta nghĩ tôi có nguyên tắc sống.

Không, nguyên tắc sống của tôi là...

Tôi dừng lại, cố gắng nghĩ. Nguyên tắc sống. Nó khá to tát. Tôi có thể nghĩ tới khá nhiều nguyên tắc hay ho, nhưng nguyên tắc sống...

Đang sốt ruột đợi đây.

Thôi nào, tôi đang nghĩ.

Rồi đột nhiên, cảm hứng trào lên. Tràn đầy tự tin, tôi gõ:

Nếu cái gì nằm trong thùng rác thì là của chung.

Im lặng một lúc, rồi điện thoại lại nháy hiện phản hồi:

J

Tôi nhìn chằm chằm không tin nổi. Một cái mặt cười. Sam Roxton nhắn một cái mặt cười! Lát sau anh ta gửi tiếp tin nữa.

Tôi biết. Tôi cũng không tin nổi.

Tôi bật cười thành tiếng, rồi run rẩy vì gió sượt qua vai. Tất cả chuyện này thật lý thú. Nhưng tôi đang đứng giữa một cánh đồng ở Hampshire mà không có áo khoác và không hề biết mình đang đi đâu hay làm gì. Thôi nào, Poppy. Hãy tập trung. Không có ánh trăng và sao chắc hẳn đều bị che khuất sau những đám mây. Tôi gần như không nhìn thấy gì để bấm phím điện thoại.

Anh ĐANG ở đâu vậy? Trong rừng à? Tôi không thấy gì cả.

Băng qua rừng đi. Phía bên kia. Tôi sẽ gặp cô.

Thật thận trọng, tôi bắt đầu lần đường giữa những hàng cây, làu bàu nguyền rủa vì một bụi gai móc vào chân. Rất có thể có những ổ rắn và cây tầm ma đốt ngứa. Có khi cả bẫy người. Tôi với lấy điện thoại, cố gắng vừa nhắn tin vừa tránh những bụi gai.

Nguyên tắc sống mới của tôi: đừng đơn độc đi vào rừng tối có ma quỷ.

Im lặng nữa - rồi điện thoại của tôi kêu bíp bíp.

Cô đâu có đơn độc.

Tôi nắm chặt điện thoại hơn. Đúng thật, có anh ta ở phía đầu kia, tôi cũng cảm thấy an lòng. Tôi đi thêm một chút, suýt nữa vấp phải một cái rễ cây, tự hỏi không biết mặt trăng đâu rồi. Trăng khuyết, tôi đoán thế. Hoặc trăng tàn. Kiểu gì cũng thế.

Hãy chú ý nhé. Tôi đến đây.

Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn của Sam, không tin nổi. Chú ý để nhìn ra anh ta ư? Làm sao tôi có thể chú ý để nhìn ra anh ta được?

Tối đen như mực, anh không nhận thấy à?

Điện thoại của tôi. Chú ý nhìn ánh sáng. Đừng gọi thành tiếng. Nhỡ có người nghe thấy.

Tôi căng mắt nhìn vào bóng tối. Chỉ thấy mỗi bóng cây tối thẫm và những bụi gai lờ mờ mấp mô. Nhưng tôi đoán điều tệ hại nhất có thể xảy ra là tôi đột nhiên bị ngã xuống vực gãy hết chân cẳng. Tôi tiến thêm vài bước nữa, lắng nghe tiếng bước chân của chính mình, hít thở không khí ẩm ướt thơm mùi xạ hương.

Ổn không đấy?

Vẫn ở đây.

Đã tới một khoảng rừng trống bé xíu, tôi cắn môi, lưỡng lự một chút. Trước khi đi tiếp, tôi muốn nói những điều tôi sẽ không thể nói khi gặp Sam. Tôi sẽ quá ngượng ngập. Nhắn tin thì khác.

Tôi chỉ muốn nói rằng tôi nghĩ anh đã làm một việc đáng ngạc nhiên. Tự đưa mình vào tình thế rủi ro như thế này. Đó là việc cần phải làm.

Đúng kiểu anh ta, lúc nào cũng gạt phắt đi.

Không. Không cần phải thế. Nhưng anh đã làm.

Tôi đợi một lúc, cảm nhận gió mơn man trên mặt và lắng nghe tiếng cú mèo kêu đâu đó phía trên đầu - nhưng anh ta không trả lời. Tôi không quan tâm, tôi sẽ dồn ép tiếp. Tôi phải nói những điều này, bởi vì tôi có cảm giác là sẽ không còn ai nói.

Anh có thể chọn một lối đi dễ dàng hơn.

Tất nhiên.

Nhưng anh đã không làm thế.

Đó là nguyên tắc sống của tôi.

Và đột nhiên, không hề dự báo trước, tôi cảm thấy hai mắt cay xè. Tôi chẳng hiểu tại sao nữa. Tôi không biết tại sao tự dưng tôi cảm thấy xúc động. Tôi muốn viết “Tôi ngưỡng mộ anh,” nhưng không làm nổi. Kể cả qua tin nhắn. Thay vào đó, sau một lát lưỡng lự, tôi gõ:

Tôi hiểu anh.

Tất nhiên là cô hiểu. Cô cũng sẽ làm tương tự.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, bối rối. Tôi ư? Tôi thì liên can gì đến chuyện này?

Tôi sẽ không làm vậy.

Tôi hiểu cô tương đối nhiều rồi, Poppy Wyatt. Cô sẽ làm.

Tôi không biết phải nói gì, vì thế tôi lại đi tiếp qua rừng, vào nơi có vẻ như đen hơn cả mực. Tay tôi nắm chiếc điện thoại chặt đến nỗi tôi sắp bị chuột rút. Nhưng không hiểu sao tôi không thể nới lỏng ngón tay ra. Tôi cảm giác như thể càng bám chặt thì tôi càng gần với Sam hơn. Tôi cảm giác như tôi đang nắm tay anh.

Và tôi không muốn rời ra. Tôi không muốn chuyện này chấm dứt. Mặc dù tôi đang vấp lên vấp xuống và lạnh cóng giữa chốn đồng không mông quạnh. Chúng tôi đang ở một nơi mà chúng tôi sẽ không bao giờ đến lần nữa.

Tôi ngẫu hứng gõ:

Rất vui vì điện thoại tôi nhặt được là của anh.

Một lát sau xuất hiện tin trả lời của anh:

Tôi cũng thế.

Tôi cảm thấy lòng ấm áp. Có thể anh chỉ muốn tỏ ra lịch sự. Nhưng tôi không cho là như vậy.

Rất dễ chịu. Lạ lùng nhưng dễ chịu.

Lạ lùng nhưng dễ chịu đúng là lời tổng kết đấy. J

Anh lại gửi một cái mặt cười nữa! Tôi không thể tin nổi!

Chuyện gì đã xảy đến với người đàn ông trước đây được biết đến dưới tên Sam Roxton vậy?

Anh ta đang mở rộng tầm nhìn. Điều này nhắc tôi nhớ, những nụ hôn của cô đi đâu mất rồi?

Tôi nhìn điện thoại của mình, ngạc nhiên với chính bản thân.

Không biết. Anh đã chữa khỏi bệnh cho tôi rồi.

Chợt tôi nhận ra, tôi chưa bao giờ gửi những nụ hôn cho Sam. Chưa một lần. Thật lạ. Hừm, ngay bây giờ tôi có thể bù đắp lại. Tôi suýt bật cười khúc khích lúc ấn chặt xuống phím “X.”

Xxxxxxxx

Một lát sau có trả lời của anh:

Xxxxxxxxxx

Ha! Vừa bụm miệng cười, tôi vừa gõ một dòng nụ hôn thậm chí còn dài hơn.

Xxxxxxxxxxxx

Xxxxxxxxxxxxxx

Xoxoxoxoxoxoxoxoxoxoxo

Xoxoxoxoxoxoxoxoxoxoxoxoxox

JXXXJ XXXJ XXX

Tôi thấy cô rồi.

Tôi lại căng mắt nhìn vào bóng đêm lần nữa, nhưng chắc anh ấy phải có thị lực tốt hơn tôi bởi vì tôi chẳng thấy gì cả.

Thật vậy sao?

Tới liền.

Tôi nghiêng người về phía trưóc, nghển cổ, nheo mắt tìm xem có vệt ánh sáng nào không, nhưng chẳng có gì cả. Chắc anh nhìn thấy ánh đèn nào khác.

Tôi không thấy anh.

Tôi tới liền.

Chẳng thấy anh đâu cả.

Tôi đây rồi. Đến ngay.

Và đột nhiên tôi nghe tiếng bước chân anh lại gần. Anh ở phía sau tôi, cách khoảng chục mét, đoán vậy. Thảo nào tôi không nhìn thấy anh.

Lẽ ra tôi nên quay người lại. Ngay bây giờ, tôi nên quay người lại. Quay lại chào hỏi anh cũng là việc tự nhiên thôi. Nói một tiếng chào; vẫy vẫy điện thoại trong không khí.

Nhưng chân tôi mọc rễ tại chỗ. Tôi không nhúc nhích nổi. Bởi vì ngay khi tôi làm thế, sẽ đến lúc phải lịch sự và thực tế mà quay trở lại bình thường. Và tôi không thể chịu nổi điều đó. Tôi muốn dừng lại ở ngay đây. Ở nơi chúng tôi có thể không nói gì với nhau. Chìm trong bùa mê.

Sam dừng lại, ngay phía sau tôi. Có một giây mong manh không chịu đựng nổi khi tôi đợi anh phá tan im lặng. Nhưng như thể Sam cũng có chung cảm giác. Anh không nói gì cả. Và tất cả những gì tôi nghe thấy là hơi thở nhịp nhàng của anh. Chậm rãi, cánh tay Sam vòng quanh người tôi từ phía sau. Tôi nhắm mắt lại, tựa người vào ngực anh, cảm giác như trong mơ.

Tôi đang đứng giữa rừng với Sam và anh vòng tay ôm tôi, thực sự không nên như thế. Tôi không biết mình đang làm gì nữa. Tôi không biết như thế này mình sẽ đi đến đâu đây.

Có điều... tôi biết. Dĩ nhiên là tôi biết. Bởi vì khi cánh tay anh nhẹ nhàng ôm lấy eo tôi, tôi không buột ra một tiếng. Khi anh xoay người tôi lại đối diện với anh, tôi không buột ra một tiếng. Và khi tóc anh xòa lên mặt, tôi không buột ra một tiếng. Tôi không cần làm thế. Chúng tôi vẫn đang nói chuyện. Từng cái đụng chạm của Sam, từng dấu ấn của da thịt anh cũng giống như một từ khác, một ý nghĩ khác, một sự tiếp nối của cuộc chuyện trò giữa hai chúng tôi. Và chúng tôi vẫn chưa chấm dứt. Vẫn chưa.

Tôi không biết chúng tôi đã ở đây bao lâu rồi. Năm phút chăng. Hay mười phút.

Nhưng khoảnh khắc này không thể kéo dài mãi mãi, và nó chẳng kéo dài. Bong bóng không hẳn vỡ tung mà bay hơi dần, đưa chúng tôi trở lại thế giới thực. Nhận ra mình đang ôm nhau, chúng tôi ngượng ngùng tách ra, cảm nhận luồng khí đêm buốt giá xuyên qua người mình. Tôi nhìn đi chỗ khác, hắng giọng, xoa xoa da để xóa dấu vết của anh.

“Vậy chúng ta...”

“Vâng.”

Trong khi chúng tôi rảo bước xuyên qua rừng, không ai nói gì cả. Tôi không thể tin nổi những gì vừa diễn ra. Chưa gì đã giống mơ rồi. Một điều bất khả.

Ở trong rừng. Không ai nhìn thấy hay nghe thấy. Vậy có đúng là chuyện đó đã xảy ra không? [Một câu hỏi nữa cho bác Antony Tavish. Đùa đấy.] Điện thoại của Sam kêu u u, lần này anh áp lên tai nghe.

“Chào chị Vicks.”

Và như thế, chuyện đã chấm dứt. Tới bìa rừng, tôi thấy một nhóm người đang sải bước về phía chúng tôi. Màn tiếp theo bắt đầu. Chắc chắn tôi hơi bàng hoàng với những gì vừa diễn ra giữa tôi và Sam nên không thể tập trung vào hiện tại. Tôi ý thức được là Vicks, Robbie và Mark thảy đều cao giọng, còn Sam vẫn bình tĩnh, Vicks gần như bật khóc, một phản ứng có vẻ không thể nào xảy ra đối với chị ta, và nói chuyện về tàu xe với họp báo khẩn cấp, thế rồi Mark nói: “Ngài Nicholas gọi cho anh, Sam,” rồi mọi người lùi lại một bước, gần như kính cẩn khi Sam bắt máy.

Rồi đột nhiên ô tô đến đưa tất cả mọi người về lại London, chúng tôi đi về phía đường xe chạy, Vicks đang nhặng xị chỉ huy mọi người, tất cả sẽ họp mặt tại văn phòng lúc bảy giờ sáng.

Tôi được chỉ định ngồi cùng xe với Sam. Khi tôi bước lên xe, Vicks ghé người vào nói: “Cảm ơn, Poppy.” Tôi không thể xác định nổi chị ta có nói giọng châm biếm hay không.

“Không có gì,” tôi nói, cứ xem như chị ta không có ý châm biếm. “Với cả... em xin lỗi. Về..”

“Ừ,” chị ta nhăn nhó nói.

Rồi thì xe lăn bánh. Sam đang chú mục nhắn tin, một nếp nhăn sâu hiện trên gương mặt anh. Tôi không dám ho he một tiếng. Tôi kiểm tra điện thoại xem có thư của Magnus không, nhưng không có gì cả. Tôi bèn bỏ nó xuống ghế và đưa mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn những ngọn đèn đường nhòe đi thành một vệt sáng, tự hỏi thiên địa quỷ thần ơi, tôi đang đi đâu thế này.

Tôi thậm chí không biết là mình đã ngủ thiếp đi.

Nhưng chẳng hiểu thế nào, đầu tôi gối lên ngực Sam, anh đang gọi “Poppy? Poppy?” và đột nhiên tôi tỉnh hẳn dậy, cổ vẹo sang một bên, tôi đang nhìn ra ngoài cửa sổ xe từ một góc độ đáng buồn cười.

“Ồ.” Tôi lồm cồm ngồi dậy, co rúm người, đầu ong ong. “Xin lỗi. Trời. Lẽ ra anh nên...”

“Không sao cả. Đây có phải là địa chỉ của cô không?”

Tôi đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ. Chúng tôi đang ở Balham. Chúng tôi ở bên ngoài khu chung cư tôi sống. Tôi liếc nhìn đồng hồ. Đã quá nửa đêm.

“Đúng vậy.” Tôi nói, không thể tin nổi. “Đây là nơi tôi ở. Làm sao anh...”

Sam chỉ hất cằm về phía điện thoại của tôi, vẫn nằm trên ghế. “Địa chỉ của cô ở trong đó.”

“Ồ. Đúng vậy.” Tôi khó có thể phàn nàn anh xâm phạm đời tư của mình.

“Tôi không muốn đánh thức cô.”

“Không. Đương nhiên rồi. Tốt lắm.” Tôi gật đầu. “Cảm ơn anh.”

Sam nhặt điện thoại lên có vẻ định đưa cho tôi - rồi anh lại lưỡng lự.

“Tôi đã đọc thư từ của cô, Poppy ạ. Tất cả.”

“Ồ.” Tôi hắng giọng, không biết nên phản ứng lại thế nào. “Chà. Hừm. Như thế... Như thế hơi quá, anh có nghĩ vậy không? Ý tôi là, tôi biết tôi đọc thư của anh, nhưng anh không cần phải...”

“Đó là Lucinda.”

“Sao cơ?” Tôi thần người ra nhìn anh.

“Tôi cược tiền đấy. Lucinda là cô ả đó.”

Lucinda ư?

“Nhưng cái... Tại sao?”

“Cô ta nói dối cô. Thường xuyên. Làm sao cô ta có mặt ở tất cả những chỗ ấy vào thời điểm cô ta nói được. Không thể nào.”

“Thực ra thì... tôi cũng thấy thế.” Tôi thú nhận. “Tôi cứ nghĩ chị ta cố tìm cách tính tiền tôi nhiều hơn, hay đại loại thế...”

“Cô ta nhận tiền theo giờ à?”

Tôi xoa mũi, cảm thấy mình thật ngu ngốc. Trên thực tế, không phải vậy. Phí tính trọn gói.

“Cô đã bao giờ nhận thấy Magnus và Lucinda lúc nào cũng nhắn tin cho cô người này sau người kia trong vòng mười phút không?”

Tôi chậm chạp lắc đầu. Sao tôi có thể nhận ra điều đó? Tôi có hàng tỷ tin nhắn mỗi ngày, từ đủ loại người. Với cả, làm sao anh ấy lại nhận ra điều đó?

“Lúc mới đi làm, tôi là nhà phân tích.” Trông anh hơi xấu hổ. “Đây là nghề của tôi.”

“Cái gì là nghề của anh cơ?” tôi bối rối nói.

Sam chìa ra một mẩu giấy, tôi liền đưa tay lên che miệng. Không thể tin nổi. Anh đã vẽ một biểu đồ. Thời gian và ngày tháng. Cuộc gọi. Tin nhắn. Email. Anh ấy ngồi làm việc này trong khi tôi ngủ thiếp đi ư?

“Tôi đã phân tích thư từ của cô. Cô sẽ thấy chuyện gì đang diễn ra.”

Anh đã phân tích thư từ của tôi. Người ta phân tích thư từ như thế nào?

Anh đưa cho tôi mẩu giấy, tôi chớp mắt nhìn nó.

“Cái...”

“Cô có thấy mối tương quan không?”

Mối tương quan. Tôi chẳng hiểu anh đang nói chuyện gì. Nghe cứ như trong giờ kiểm tra toán.

“Ừm...”

“Xem ngày này chẳng hạn.” Anh chỉ vào tờ giấy. “Cả hai người đều gửi thư khoảng lúc sáu giờ chiều hỏi cô thế nào, ba hoa chích chòe. Rồi đến tám giờ tối, Magnus bảo cô là anh ta ngồi nán lại làm việc thêm ở Thư viện London và một vài phút sau Lucinda bảo cô là cô ta đang xem mẫu nịt tất của phù dâu ở một xưởng quần áo thời trang tại Shoreditch. Vào lúc tám giờ tối á? Cho tôi xin.”

Tôi im lặng một lát. Bây giờ tôi nhớ bức thư về vụ nịt tất rồi. Nó có vẻ hơi kỳ cục, lúc đó tôi đã thấy thế. Nhưng người ta không thể nhảy ngay đến kết luận sau một bức thư kỳ cục, đúng không?

“Nhưng mà ai bảo anh phân tích thư từ của tôi?” Tôi biết nghe giọng mình rất cáu kỉnh, nhưng tôi không nhịn được. “Ai nói đó là việc của anh?”

“Không ai cả. Lúc đó cô đang ngủ.” Anh chìa tay ra. “Tôi xin lỗi. Tôi chỉ rỗi việc và rồi một mô hình hiện ra.”

“Hai bức thư không phải mô hình.”

“Không chỉ hai đâu.” Anh chỉ vào tờ giấy. “Ngày hôm sau, Magnus có một hội thảo buổi tối đặc biệt mà anh ta ‘quên’ không nhắc tới. Năm phút sau, Lucinda nói với cô về một cửa hàng đăng ten ở Nottinghamshire. Nhưng hai giờ trước đó cô ta ở Fulham. Từ Fulham tới Nottinghamshire? Vào giờ cao điểm? Như thế không thật. Tôi đoán đó là chứng cứ ngoại phạm.”

Mấy từ “chứng cứ ngoại phạm” khiến tôi cảm thấy hơi ớn lạnh.

“Hai ngày sau, Magnus nhắn tin cho cô, hủy buổi hẹn ăn trưa. Một lát sau, Lucinda viết thư, bảo rằng cô ta bận kinh khủng đến tận hai giờ chiều. Cô ta không nói lý do tại sao phải viết thư cho cô. Tại sao cô ta lại cần báo cáo rằng cô ta bận kinh khủng vào giờ ăn trưa?”

Anh ngẩng lên nhìn, chờ đợi câu trả lời. Cứ như thể tôi có câu trả lời không bằng.

“Tôi... tôi không biết.” Cuối cùng tôi nói. “Tôi không biết.”

Trong khi Sam tiếp tục, tôi dùng nắm tay day day mắt. Bây giờ tôi hiểu tại sao Vicks làm thế này. Đó là để chặn thế giới bên ngoài lại, chỉ trong một giây. Tại sao tôi lại không nhận ra điều này? Tại sao tôi lại không nhận ra một tí gì?

Magnus và Lucinda. Giống như một trò đùa tồi tệ. Một người lẽ ra phải tổ chức đám cưới của tôi. Một người lẽ ra phải ở trong đám cưới của tôi. Với tôi.

Nhưng đợi đã. Đầu tôi nảy ra một ý. Ai đã gửi cho tôi tin nhắn vô danh? Lý thuyết của Sam không thể đúng, bởi vì ai đó đã gửi nó. Không thể nào là bạn của Magnus gửi, và tôi không biết người bạn nào của Lucinda, thế thì người quái quỷ nào...

“Cô nhớ lần Magnus nói anh ta phải chỉ dẫn cho một cậu sinh viên làm luận án tiến sĩ nào đó không? Và Lucinda đột ngột rút lui khỏi cuộc hẹn uống nước với cô? Cô ta cử Clemency đi thay. Nếu cô nhìn vào thời điểm...”

Sam vẫn đang nói nhưng tôi hầu như không nghe thấy tiếng anh. Tim tôi thắt lại. Dĩ nhiên rồi. Clemency.

Clemency.

Clemency mắc chứng khó đọc. Chắc con bé đã viết nhầm “chồng chưa cưới” thành “vợ chưa cưới.” Chắc vì quá sợ Lucinda nên nó không dám để tên. Nhưng nó muốn báo tôi biết. Nếu như có điều gì cần phải biết.

Ngón tay tôi run run khi tôi vồ lấy chiếc điện thoại tìm lại mẩu tin nhắn. Bây giờ đọc lại nó, tôi như nghe thấy giọng nói dịu dàng, lo âu của Clemency. Cảm giác đúng là con bé. Nghe giống con bé.

Clemency chắc chắn không bịa đặt ra một việc thế này. Ắt hẳn nó đã tin đó là sự thật. Ắt hẳn nó đã nhìn thấy cái gì... nghe thấy điều gì...

Tôi ngả người ra sau ghế. Chân cẳng tôi đau nhức. Tôi cảm thấy khô ran, rã rời và gần như muốn khóc.

“Mà thôi.” Sam có vẻ nhận ra tôi không nghe nữa. “Ý tôi là, đây chỉ là một giả thiết, vậy thôi.” Anh gấp tờ giấy lại, tôi liền cầm lấy nó.

“Cảm ơn anh. Cảm ơn anh đã làm việc này.”

“Tôi...” Anh nhún vai, hơi lúng túng. “Như tôi đã nói. Đó là nghề của tôi.”

Cả hai chúng tôi đều im lặng một hồi, mặc dù có cảm giác như thể chúng tôi vẫn đang trao đổi. Chừng như suy nghĩ của chúng tôi đang xoay tròn trên đầu, cuộn vào nhau, đan xen, gặp nhau một lát rồi lại tách rời ra. Anh đi đường anh, tôi đi đường tôi.

“Thế đấy.” Cuối cùng tôi thở hắt ra. “Tôi nên để anh đi về. Muộn rồi. Cảm ơn anh đã...”

“Không,” anh cắt lời tôi. “Đừng buồn cười thế. Tôi phải cảm ơn cô mới đúng.”

Tôi chỉ gật đầu. Tôi nghĩ cả hai chúng tôi có lẽ đều không đủ sức cho những bài diễn văn dài dòng nữa.

“Rất...”

“Vâng.”

Tôi nhìn lên và mắc sai lầm là bắt gặp ánh mắt anh, lấp lánh dưới ánh đèn đường. Và trong một thoáng tôi được đưa trở lại...

Không. Đừng thế, Poppy. Chưa bao giờ diễn ra. Đừng nghĩ đến. Xóa đi.

“Thế, ừm.” Tôi với tay nắm cửa, cố gắng buộc mình quay trở lại với thực tế, với lý trí. “Tôi vẫn phải đưa lại cho anh chiếc điện thoại này...”

“Cô biết gì không? Hãy giữ nó, Poppy. Nó là của cô.” Anh khum tay tôi quanh chiếc điện thoại và giữ chặt tay tôi một lát. “Cô xứng đáng có được nó. Với cả cô không cần phải bận tâm gửi chuyển tiếp gì nữa đâu. Bắt đầu từ ngày mai, tất cả thư từ của tôi sẽ được gửi về thư ký riêng mới của tôi. Nhiệm vụ của cô đến đây đã hoàn tất rồi.”

“Ờ, cảm ơn anh!” Tôi mở cửa - rồi không kìm được bèn xoay người lại. “Sam... tôi hy vọng mọi việc của anh sẽ ổn cả.”

“Đừng lo cho tôi. Tôi sẽ không sao đâu.” Anh nở nụ cười tuyệt vời và đột nhiên tôi cảm thấy như muốn ôm chặt lấy anh. Anh sắp mất việc mà vẫn có thể cười như vậy. “Tôi hy vọng mọi việc của cô sẽ ổn cả,” Sam nói thêm. “Tôi xin lỗi về... tất cả.”

“Ồ, tôi sẽ không sao đâu.” Tôi cười giòn, mặc dù chẳng hiểu mình định nói gì. Chồng sắp cưới của tôi léng phéng với người tổ chức đám cưới cho tôi. Tôi sẽ ổn cả theo nghĩa nào đây?

Người lái xe hắng giọng, và tôi chuẩn bị bước ra. Đã nửa đêm. Tôi ngồi trong một chiếc xe trên phố nhà mình. Đi nào, Poppy. Hãy xử sự cho đúng vào. Nhúc nhích đi. Cuộc nói chuyện cần phải chấm dứt.

Dù rằng không hề muốn, tôi buộc mình phải bước xuống, dập cửa và nói: “Tạm biệt!” rồi đi về phía nhà mình mở cửa, bởi vì trực giác cho tôi biết Sam sẽ không rời đi cho đến khi anh thấy tôi đã an toàn vào nhà. Rồi tôi ra ngoài trở lại, đứng trên bậc cửa, nhìn xe anh rời xa.

Khi xe đi qua góc phố, tôi kiểm tra điện thoại, nửa hy vọng, nửa chờ đợi...

Nhưng điện thoại tối om và im lặng. Nó vẫn tối om và im lặng. Và lần đầu tiên sau một thời gian dài, tôi cảm thấy cô đơn vô cùng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.