Điền Viên Cốc Hương

Quyển 1 - Chương 116: Tế Thế Đường vô lương tâm



Sự tình có tiến triển, có thể làm,CốcVũ và An Cẩm Hiên lúc từ trong y quán đi ra hưng trí bừng bừng.

An Cẩm Hiên đeo cái sọt trúc trên lưng chầm chậm đi,CốcVũ đi một bên, hai người bước chân nhỏ vụn gõ đều trên mặt đá lát đường cổ xưa, thanh thúy tiếng chân càng làm tăng thêm sự u tĩnh.

Đột nhiên một trận ầm ỹ, một đám người mang theo các dạng gì đó chạy vào ngõ nhỏ, nhất thời An Cẩm Hiên trở tay không kịp, bị người đụng phải, hắn còn chưa đứng vững, cái sọt trúc phía sau quẹt vàoCốcVũ, chờ hắn xoay người vội vàng chụpCốcVũ lại, mới phát hiệnCốcVũ vững vàng đứng ở sau người, thở dài nhẹ nhõm.

CốcVũ tỉnh tỉnh mê mê đi bên cạnh An Cẩm Hiên, sửng sốt bị hoà lẫn vào đám người, cái sọt phía sau An Cẩm Hiên vừa chuyển, nàng ở đằng sau lui một bước, không đứng vững, thầm nói sẽ không phát sinh ra sự kiện gì chứ, phía sau xuất hiện một người, vững vàng đỡ nàng.

Lúc này,CốcVũ và An Cẩm Hiên đều nhìn người đằng sauCốcVũ, lắp bắp kinh hãi, thân hình mập mạp, đôi mắt nhỏ nheo lại, mặc áo màu xanh, người tuy cườiCốcVũ vẫn thấy ra hàn ý.

MiệngCốcVũ trương trương, cũng không nói gì thêm, nhìn An Cẩm Hiên, hai người xoay người đi.

Ra khỏi ngõ nhỏ, lòngCốcVũ còn sợ hãi hỏi: "Cẩm Hiên ca, ngươi nói người nọ sao biến thành dạng này, làm ta phát hoảng, vốn định nói cám ơn hắn, lại cảm thấy là lạ, vẫn nên đi tốt hơn."

An Cẩm Hiên tự nhiên cũng nhận ra người kia lúc trước cắt xén tiền công lại có ý đồ đả thương người Hoàng quản gia, tự nhiên cũng hiểuCốcVũ tâm tư, hắn cười nói: "Hắn không nhận ra chúng ta không có quan hệ gì, sự chuyển biến này có ý vị sâu xa, là chúng ta nói với hắn lời của chủ nhân mộc bài, không biết hắn có dụng tâm gì, thay đổi thực mau."

CốcVũ căn bản không có hứng thú với dụng tâm hay không dụng tâm của hắn, một lòng nghĩ đi chiết cây thần tiên quả như thế nào, nếu chỉ trông vào một mình nàng không có khả năng hoàn thành, một cô nương gia không thể leo lên cây cao như vậy, nếu mượn tay người khác lại sợ bọn họ sẽ không làm đúng hoặc là làm không tốt, nàng ôm hy vọng thật lớn vào thí nghiệm này, vì thế nghĩ trở về tìm một ít cây giống trước chỉ An Cẩm Hiên, để hắn đi làm nàng yên tâm.

An Cẩm Hiên đểCốcVũ đi tửu lâu Hứa Thế Cùng nghỉ ngơi, hắn muốn đi mua vài thứ, thuận tiện lại đi cửa hàng da.CốcVũ không nghi ngờ, dù sao nàng không thích cửa hàng da kia,hươngvị thật khó chịu, còn không bằng đi tửu lâu chơi với Thấm nhi.

An Cẩm Hiên đưaCốcVũ đi tửu lâu, quay đầu đi hàng vải, mua lụa trắng, nghĩ mua về lại thử màu vài lần, thử phối phương, lúc chờ tiểu nhị lấy lụa trắng, lại thấy trên kệ phóng mấy thất vải, loại tốt, định qua sờ thử, nào ngờ tay hắn còn chưa đụng vào, liền bị tiểu nhị lớn giọng quát bảo ngưng, An Cẩm Hiên cười lạnh một tiếng cũng không nhiều lời.

Rời hàng vải, An Cẩm Hiên lại muốn đi dạo, vừa rồi tuy không mua vải, trong lòng lại nhớ xiêm yCốcVũ, sau lần vào núi đó, bộ quần áo đó đã không thể mặc, hơn nữa nàng lại tiếp tế Tiểu Hà, hiện tại mình không có xiêm y thay, Tiểu Mãn cùng Vương thị các nàng cả ngày ngồi, cũng không thoải mái, ngồi trên ghế suốt ngày, nếu trải đệm giường lại nóng, nhưng mua mấy miếng lót đệm về mới tốt, Hứa Tần Thị chạng vạng lúc hóng mát dùng quạthươngbồ đã rách nát không còn bộ dáng, Kinh Trập giấy cũng hếtrồi... An Cẩm Hiên bịý tưởng của mình làm hoảng hốt, sau đó lại tươi cười, hắn vào thôn trang chưa từng nghĩ tới, thì ra có vướng bận kỳ thực cũng thật tốt đẹp.

Ý cười trong suốt, An Cẩm Hiên cảm thấy tốt đẹp, chỉ là có người vui vẻ có người sầu, trong ngõ nhỏ một phụ nhân trong tay ôm một bé gái sắc mặt đỏ bừng, bé gái nhỏ bé yếu ớt nức nở, sắc mặt phụ nhân rất khó hình dung, đau lòng sốt ruột bất đắc dĩ bàng hoàng, đủ loại tụ tập trên gương mặt sầu khổ, mang theo giọng nói nghẹn ngào dỗ đứa nhỏ trong tay, "Ngoan, Thanh nhi ngoan, chúng ta về nhà, là nương vô dụng, trên người không có bạc không vào được Tế Thế Đường..."

Phụ nhân vừa nói chuyện vừa đi, gặp một thiếu niên trong tay ôm này nọ ngơ ngác nhìn nàng, vẻ mặt thương hại. Có lẽ chính là thần sắc này làm nàng thấy được một tia hy vọng,vì sốt ruột cứu con, nàng mở miệng, "Vị tiểu ca này, ngài có thể cho ta mượn hai văn tiền hay không, ta không là người xấu, chúng ta ở Thạch Vĩ thôn, đường xa như vậy, nếu trở về mượn được tiền thì đứa trẻ này không biết ra sao, hay là ngài đi theo ta, để đứa bé này chẩn bệnh xong trở về thôn trang mượn tiền đưa cho ngươi." Nói xong định quỳ xuống.

An Cẩm Hiên không kịp nghĩ nhiều, từ trong lòng lấy ra 6 văn tiền, "Ai không có lúc khó xử, thẩm cầm lấy để đứa trẻ xem bệnh quan trọng hơn, nói cái gì còn không còn, vẫn nên mau đi xem đi."

Phụ nhân kia nhận tiền, thấy An Cẩm Hiên mặc xiêm y cũng cũ nát, trong tay còn cầm lụa trắng, nghĩ An Cẩm Hiên cảnh nhà cũng không tốt, chỉ là lúc khó khăn một văn tiền cũng làm chết người, nàng liền hỏi thăm An Cẩm Hiên ở đâu, tên gì, ngày sau sẽ đến, An Cẩm Hiên lo lắng bệnh trạng của bé gái kia, vội nói cho nàng.

Phụ nhân thở dài nhẹ nhõm dỗ bé gái trong lòng, "Thanh nhi ngoan, chúng ta có đủ tiền, phải đi Tế Thế Đường ngay."

Lúc này An Cẩm Hiên mới tỉnh ngộ, là Tế Thế Đường sao, khó trách quen tai như vậy, lúc mình vàCốcVũ đi chỗ đó bán mặc sinh, biết chưởng quầy chỉ để tiền trong mắt, hôm nay thảm trạng người đàn ông bị đứt ngón tay còn rành rành kia, phụ nhân trước mắt này chuẩn bị nhảy vào hố lửa, trong lòng hắn hận Tế Thế Đường sao làm ra chuyện như vậy, vì hai văn tiền mà không để ý đứa nhỏ, nhất thời tràn ngập phẫn nộ, "Thẩm!"

Phụ nhân đã đi hơn mười thước, nghe An Cẩm Hiên gầm lên, còn tưởng hắn đổi ý, mặt sầu khổ nói: "Tiểu ca ca, ta thực không là người xấu, nếu ngài không tin cùng chúng ta đi Tế Thế Đường, đi trở về nhất định còn kịp."

An Cẩm Hiên mới phát hiện vừa rồi mình quá vội, dọa người ta, vội vàng giải thích, "Không phải, không nên đi Tế Thế Đường, ta vừa nhớ ra, Tế Thế Đường thanh danh không tốt, cũng không biết có thể xem bệnh hay không, không cần đi chỗ đó, trong ngõ nhỏ có Miêu thị y quán, y thuật của Miêu lão tiên sinh không nói,nhân nghĩa nhất, hàng xóm ở trấn trên không khoẻ đều đi nơi đó, ta xem đây là chứng nhiệt, cũng xài không hết mấy văn tiền."

Thần sắc phụ nhân có chút bất định, nói một câu, "Chúng ta hộ nông dân, nếu không bất đắc dĩ, sẽ không đi y quán, hết cách thôi, từ thôn trang đi ra, hởi thăm qua ở cửa hàng, nói là y thuật Tế Thế Đường rất cao minh."

An Cẩm Hiên vừa nghe lời này càng tức giận, hắn khẳng định bọn họ thông đồng với nhau, chuyên môn lừa gạt người cùng khổ ở thôn trang, mệt bọn họ cũng hạ thủ được, vì thế nói: "Không dối gạt thẩm, lúc trước ta đi Tế Thế Đường bán thuốc, chưởng quầy không phải người tốt, mở miệng chính là bạc bạc, không có chút y đức nào, thẩm ngài nghĩ lại, nếu thật sự là trị bệnh cứu người, làm sao có thể vì hai văn tiền bỏ mặc các ngươi không để ý?"

Phụ nhân nghe hắn nói như vậy, thở dài, ôm chặt đứa nhỏ trong lòng, vuốt mấy văn tiền An Cẩm Hiên vừa đưa, rồi gật đầu, "Được! Ta nghe ngươi."

An Cẩm Hiên chỉ cụ thể vị trí của Miêu thị y quán, thấy sắc mặt mờ mịt của phụ nhân, nghĩ chắc không biết đường đi ở thôn trấn, nếu trì hoãn không tốt lắm, An Cẩm Hiên tự mình dắt nàng đi gặp Miêu lão tiên sinh.

Thấy Miêu lão tiên sinh khám bệnh cho nàng, An Cẩm Hiên an tâm kêu tiểu nhị mang hắn đi phòng bếp sau viện.

An Cẩm Hiên từ trong bếp lấy ra một ít tro bụi, trét vào người, thấy vẫn không được, cởi xiêm y cuốn thành một bó rồi nhét vào lò, làm tiểu nhị bị sốc, "Cẩm Hiên, ngươi đang muốn làm gì?"

An Cẩm Hiên lắc đầu, không nói chuyện, "Miêu gia gia không dạy ngươi sao, bụi trong bếp là thứ tốt, trét lên người tốt." Nói xong An Cẩm Hiên lấy xiêm y ra, giũ một cái, bụi bay khắp nơi, nhưng hắn vừa lòng, mặc vào quần áo đầy tro bụi, sau đó lại dùng lọ nồi bôi lên mặt, làm xong xuôi, đem lụa trắng trong tay cột trên đầu, tùy tay cầm mũ sa trong phòng bếp dội lên, vội vàng ra cửa.

Tay của tiểu nhị không biết để đâu, ấp úng nửa ngày, thấy An Cẩm Hiên đã đi xa, bụi còn bay, lắc đầu, vẻ mặt mờ mịt, "Lọ nồi tốt, cũng không thấy tiên sinh bôi vào người a."

An Cẩm Hiên ra đến đường, lặng lẽ đi đến Tế Thế Đường, người bên trong không ít, đa số là hộ nông dân, người ở trấn trên, hơn phân nửa biết Miêu thị y quán, hắn nghĩ không biết có bao nhiêu hộ nông dân bị Tế Thế Đường nuốt hết tiền mồ hôi nước mắt của cả nhà, thầm nổi giận.

Hắn đè nén phẫn nộ của mìh, đi quanh bốn phía Tế Thế Đường, đi đến một ngã tư đường cách Tế Thế Đường 50, 60 thước, thật đông người, bỏ mũ trên đầu xuống, ném ở một bên, quỳ xuống ngay đường chính, quần áo mặt mũi đều là tro bụi lọ nồi bẩn thỉu đen đủi, người qua đường nghỉ chân, không biết hắn muốn làm gì.

An Cẩm Hiên không nói chuyện, tay vừa mới nhúng qua bột tiêu ở phòng bếp, lúc này hắn nhè nhẹ xoa mí mắt, một chuỗi nước mắt rơi xuống, lẳng lặng quỳ gối khóc.

Ở đầu đường chính, người càng ngày càng đông, ồn ào đoán làm gì, mọi người vây trước mặt hắn cảm thấy đây là một đứa trẻ cơ khổ, bên người không có ai. Trong đám người xem náo nhiệt, vẻ mặt thương hại có, nghi hoặc có.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.