Điền Viên Cốc Hương

Quyển 1 - Chương 89: Chiếm tiện nghi



Chờ Trần quản gia mang người đến chuyển máy tuốt hạt, Đại Lâm đi theo, thỉnh thoảng dặn người ta cẩn thận một ít, Cốc Vũ nhìn bộ dạng đó của hắn, trong lòng nói, chẳng lẽ lời nói vừa rồi của mình với quản gia kia, Đại Lâm tưởng thật?

Trần Vĩnh Ngọc lúc này không biết đang nghĩ gì, Lí Đắc Tuyền sờ đầu Cốc Vũ, "Vốn quê nhà hương thân mang đi dùng cũng không gì, chỉ là nhà địa chủ này không biết nói sao, Cốc Vũ sao ngươi nghĩ tới cái này cũng có thể cho thuê?"

Cốc Vũ trong lòng kêu khổ, lại hỏi, nàng không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy đồ người khác không có, một lần bán đi lại khó làm, cho thuê tốt hơn, mình ngồi ở nhà lấy tiền, làm thu thuê bà vui vẻ, nàng lại tìm cớ, "Cha, ta vỗn nghĩ nhà địa chủ cần thu hoạch gấp, chúng ta lại rảnh, liền đưa máy tuốt hạt qua, kiếm chút tiền công, giống như lúc cùng nhau hái quả đào, làm bao nhiêu việc kiếm được bao nhiêu tiền, rất cực khổ, lại nói chuyện của chúng ta còn làm chưa xong đâu."

Văn thẩm đi lại sờ đầu Cốc Vũ, như hiếm lạ lắm, "Cốc Vũ giúp nhà chúng ta một đại ân, Đại Lâm ca ngươi da mặt mỏng, buổi sáng Tiểu Hà nha đầu kia cùng kia quản gia ầm ĩ vài câu, ta còn nghĩ Đại Lâm không dám tới cửa làm việc, có đi không chừng sẽ bị người khác khó dễ, may là ngươi nói với quản gia muốn hắn quản lý máy tuốt hạt, nếu không cũng không biết thế nào nữa."

Cốc Vũ nghĩ Kinh Trập đi học ở nhà người như vậy, không có tư vị gì, cũng không thấy Kinh Trập, không biết hắn cùng An Cẩm Hiên trong phòng làm cái gì.

Trần Vĩnh Ngọc có chút căm giận, "Các ngươi cũng không cần nói đến nhà địa chủ, hắn là người phân rõ phải trái, là do quản gia tự khoác thêm da hổ, ta nghĩ chuyện trừ tiền công hơn phân nửa là ý của hắn."

Việc này trôi qua, không ai nói gì thêm, lúc chuyển máy tuốt hạt về Cốc Vũ đi qua xem, chấn kinh một chút, không phải vì bất mãn, mà vì bị Đại Lâm rửa quá mức sạch sẽ, tựa như chưa từng dùng qua, bùn lá lúa càng không cần phải nói.

Lí Đắc Tuyền như cũ làm vụt đưa đi tiệm tạp hoá, sau đó đi ra ruộng, nhà nông không có mấy hộ có gia súc, gieo trồng ruộng nước đều là lúc thu gặt sớm xong, đem rơm rạ nhổ sạch sẽ, một đám đắp lên bờ ruộng, coi như tu sửa bờ ruộng, lại dùng cào gỗ đi cào đất bằng phẳng, xong là có thể gieo lúa mùa.

Vì làm việc chung náo nhiệt hơn, lần này cũng không tách ra, người 3 gia đình luân phiên nhau làm ruộng, ruộng của Văn gia có một khối kề bên nhà Cốc Vũ, cũng tiện, Hứa Tần Thị muốn đi theo xuống ruộng, mọi người không ai đồng ý, nàng cũng không kiên trì, nhưng thở dài: "Ta thật muốn chờ Giang bọn họ ở riêng, đến lúc đó ta đến giúp hắn trông đứa nhỏ, cho 2 người bọn họ kết phường cùng các ngươi, làm chuyện gì cũng thoải mái!"

Cốc Vũ thấy nàng không giống nói giỡn, cũng gật đầu, "Mỗ mỗ, sang năm là được, thu lúa mùa xong tiểu cô cô xuất giá, đến lúc đó phân gia, làm chuyện gì cũng không bị trói tay trói chân, cũng không cần so đo nhiều như vậy, dĩ nhiên càng ngày càng tốt."

Vì thế, tuy lúa đã phơi xong, thừa dịp một ngày gió lớn rê thóc, xong thu trở về, Lí Đắc Tuyền quả thực cho nhà Văn thẩm mượn hai bao tải, dư lại đều đặt ở nhà chính, ra vào đều có thể thấy hơi thở tươi mới của thóc.

Chính hạ, nhóm người lớn đều đi ra ruộng, chừa lại Tiểu Hà, Cốc Vũ, Hứa Tần thị, Hứa thị ở nhà, Tiểu Mãn thêu thùa, Tiểu Hà không biết, nàng rất nhẫn nại giảng giải, Tiểu Hà đối với cách thêu phức tạp học không xong, nhưng nàng không nổi giận, "Vậy thêu cái này đi, ta một ngày có thể thêu một cái bán, được 6 văn tiền đâu, bằng ca ta làm nửa ngày."

Cốc Vũ ở bên cạnh nhăn mặt với Hạ Xuyên, nghe Tiểu Hà nói như vậy, cũng nói: "Là Văn thẩm nói với ta, nhà các ngươi tiền dầu thắp nhiều hơn không ít!"

Kinh Trập vừa khéo trong phòng đi ra, "Nếu không muốn hao phí dầu thắp, có thể dùng cây trẩu tử, đan thành một chuỗi, cũng có thể cháy rất lâu, chỉ là ánh sáng có chút mờ thôi."

An Cẩm Hiên ở đằng sau, cầm một quyển sách trong tay, nhẹ nhàng đặt xuống, đại khái hỏi Kinh Trập chuyện gì, nhờ như vậy, Cốc Vũ thấy trên cánh tay An Cẩm Hiên có một lỗ hổng, hồng hồng lõm sâu vào, nàng vội qua, giữ chặt, "Cẩm Hiên ca, sao lại thế này?"

An Cẩm Hiên lắc đầu, "Không sao, bị nhánh cây đâm."

Cốc Vũ nghĩ, hai lỗ sâu như vậy, có chỗ bắt đầu chảy nước, mưng mủ, không giống bị nhánh cây đâm, mà như là bị động vật cào bị thương, nàng trên dưới đánh giá, không ngừng hỏi: "Cẩm Hiên ca, trên người có bị thương không?"

Kinh Trập kéo Cốc Vũ, "Ngươi, một cô nương, không thể loạn hỏi như vậy, Cẩm Hiên nói không là không có."

Cốc Vũ vãn lo lắng, tuy nàng không biết vì sao An Cẩm Hiên luôn có một loại phòng bị với mọi người, nhưng nàng cảm thấy hắn không có ác ý, tựa hồ bị thương thấu tâm, đem chính mình tự vệ, vết thương còn chưa kết vảy, hắn cũng không nói, lúc mọi người cùng nhau kết phường làm việc, hắn một người bắt đầu mở lò riêng, nói là theo mọi người ăn không tiện, hơn phân nửa là vào núi đi, không chừng là bị cào.

Cốc Vũ lôi An Cẩm Hiên đi ra ngoài, Kinh Trập kêu hai tiếng kêu không được, đành đi theo bọn họ, trong mắt có chút bất đắc dĩ.

An Cẩm Hiên giống như đứa nhỏ làm sai việc, bình thường hắn không nói, nhưng lúc này lại nói: "Cốc Vũ ngươi làm gì, không có gì đáng ngại, chút đau đó tính cái gì, trước kia..."

Thấy Cốc Vũ như không nghe, đột nhiên vui sướng kêu lên: "Tìm được rồi, chính là này!"

Nói xong liền đem một gốc cây hơi tim tím rút ra, "Ta đã nói là ta từng gặp qua ở đây, xem ngươi, thời tiết nóng như vậy, vết thương lại sâu, ta xem chính là vảy kết xong lại vỡ ra, ngươi nhìn đều sinh mủ, đây không phải là chuyện nhỏ, đau không?" Vừa nói vừa nhè nhẹ thổi.

Thân mình An Cẩm Hiên cứng đờ, ngây ngẩn cả người, thấy Cốc Vũ chớp hàng mi thật dài, hai má hồng hồng đối lập với cái cổ tuyết trắng, hắn rất muốn vươn tay đi sờ vào giới hạn trắng và hồng như quả đào mật đó, cuối cùng nhịn xuống, tùy ý Cốc Vũ đem cỏ kia đập nát trên đá phiến, đắp lên cánh tay, lại nhổ một ít, dặn mang về nhà sau này dùng, lại dặn dò An Cẩm Hiên mấy ngày này không thể ăn này không thể ăn cái kia.

An Cẩm Hiên ngầm thở dài, tự hỏi Cốc Vũ sao đối tốt với mình như vậy, hắn không thấy có cái gì không ổn, nàng cũng không có, một nhà của Cốc Vũ, bọn họ đối với mình đều tốt lắm, lòng tốt này luôn có khoảng cách, lễ phép mà khách khí, luôn cách một tầng.

Cốc Vũ nơi nào nghĩ đến trong lòng hắn nghĩ gì, ngẩng đầu hỏi: "Cẩm Hiên ca, tốt hơn sao?"

"Ngươi cho là linh đan diệu dược sao, nhanh như vậy đã tốt rồi, Cốc Vũ ngươi làm sao biết thuốc này hữu dụng?"

Cốc Vũ không muốn nói mình lâu bệnh thành y, nàng đùa, "Ta cũng không biết, bất quá bắt ngươi thử xem mà thôi, ai kêu ngươi tin ta, đến lúc đó cũng đừng hối hận."

Trên đường trở về nhà, đột nhiên phát hiện náo nhiệt không ít, Tứ thẩm cùng Trương thị đều đến, trong lòng phát nghẹn, đang lúc bận rộn như vậy, nàng cho rằng các nàng có thể yên tĩnh một chút, thế nhưng lại tới nữa.

Chỉ nghe Trương thị nói: "Mỗ mỗ nàng, ngươi cũng thấy, 2 chúng ta đều xuống ruộng, ngay cả Lập Xuân, Lập Hạ đều hỗ trợ, vợ chồng lão Tứ cũng đi xuống, Giang gia chỉ có một mình hắn, ai bào người ta mệnh tốt, chỉ cần giờ phút này mang thai, còn không thể làm, ta lúc mang thai trở về liền sinh, vẫn phải xuống ruộng."

Không biết trước đó nói gì, Hứa Tần Thị lúc này cũng không có vẻ không vui, cũng không để ý nàng.

Trần thị ở một bên cổ vũ, "Nhị tẩu thật vất vả hoài thai, Nhị ca còn cầm vụt về cho chúng ta xài, chỉ là chúng ta bị người ta chê cười, nói một nhà Tam ca dùng máy tuốt hạt, hỏi chúng ta có hưởng ké chút hay không, nhưng chúng ta không hưởng chút gì, nghĩ chờ các ngươi dùng xong sẽ cho chúng ta dùng, nào biết lại nghe nói bị nhà địa chủ lấy đi, chẳng lẽ khuỷu tay luôn quải ra ngoài sao, cũng không phải chúng ta muốn dùng, chỉ là sợ truyền ra đi đối với thanh danh Tam ca không tốt."

Tiểu Mãn cúi đầu thêu hoa, làm như không nghe thấy, tựa hồ như đã thương lượng qua với Hứa Tần thị.

Trương thị có chút không kiên nhẫn, "Chúng ta hỏi một chút, máy tuốt hạt để trong nhà, vì sao không để chúng ta mượn dùng mấy ngày, huynh đệ nhà mẹ đẻ ta còn có vài mẫu ruộng không có cắt."

Trần thị cũng hùa theo, "Nghe nói bị nhà địa chủ cầm, nghe nói nhân tiện còn để tiểu tử mới trở về trông coi, không thể nào nói nổi. Đi trông coi còn có tiền công, có thể kêu Lập Xuân, Lập Hạ đi mà."

Tiểu Hà nghe nói đến Đại Lâm, có lòng muốn nói hai câu cũng không biết nói cái gì, đành phải cúi đầu thêu hoa, răng nanh cắn môi dưới.

Tiểu Mãn nhịn không được, hừ nhẹ một tiếng, "Đại bá mẫu, Tứ thẩm, các ngươi nói đi, thế nào là không thể nào nói nổi?"

"Là cho người khác xài không cho chính nhà mình xài, thì sao?"

"Bên kia không phải đã cắt lúa xong sao, bằng không các ngươi có thể nhẹ tay nhẹ chân như vậy, không xuống ruộng cùng nhau đến nhà chúng ta?"

Trương thị lớn tiếng đáp: "Nhà mẹ đẻ ta chẳng phải một nhà sao, lại nói nhà Tứ thẩm ngươi ở cùng một thôn, bên kia lao động cũng không nhiều ..."

Tiểu Mãn tức giận đứng lên, đồ thêu rớt trên đất, "Các ngươi thật đúng là có mặt mũi! Các ngươi nhìn một cái chúng ta hiện tại ở chỗ nào, mệnh nhà chúng ta không tốt, chỗ ở còn không có, máy tuốt hạt như thế nào? Chúng ta cho thuê dùng một ngày sáu mươi văn, các ngươi về nhà mẹ đẻ hỏi một chút, muốn thuê bọn hắn cũng trả sáu mươi văn, không, bốn mươi văn, liền đi qua lấy!"

Trương thị thấy giọng điệu Tiểu Mãn có chút xung động, biết không ăn nổi, "Ngươi, cái tiểu nha đầu, trong mắt chỉ có tiền! Thật sự là cái chưa thấy qua tiền."

"Ta chính là cái chưa thấy qua tiền, ta chỉ biết là, có tiền không cần chịu tội nhiều như vậy, chúng ta còn muốn dành tiền xây phòng ở, ta còn biết, chúng ta bên này không có gì hết, các ngươi đi qua nhà chúng ta làm gì, muốn thấy có tiện nghi sẽ nhặt sao?"

Trần thị ngượng ngùng, "Tiểu Mãn ngươi nói quá, ta tới chỉ là hỏi một chút thôi, đã là muốn kiếm tiền coi như không có việc gì." Nói xong lôi Trương thị đi, Trương thị cố tình bật ra một câu, "Chúng ta tới chuyển lời của nương, nói các ngươi cùng Văn gia bên kia cách xa một chút.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.