Điền Viên Cốc Hương

Quyển 2 - Chương 1: Hai năm sau



Cuốn thứ hai: Cuộc sống thỏa mãn như ý



Khu khu đi dịch, vật hoa nhiễm nhiễm.

Hai năm thời gian nói dài cũng dài, mấy trăm ngày, nói ngắn cũng ngắn, trong nháy mắt bay vút qua.

Lúc này có người đứng ở chỗ cao đánh giá Đào trang, kia là rừng đào như cũ từng phiến trải rộng chạy dọc bờ sông, nhà tranh nhà ngói chằng chịt, lộn xộn, nhưng nhìn kỹ là những con đường hẹp quanh co, những con ngõ nhỏ ngắn dài, bùn trên mặt đường như cũ làm bụi bay đầy, hai bên vách tường phủ thêm một lớp rêu xanh, tựa hồbiến hóa không bao lớn.

Ngày tháng qua, năm qua đơn giản không sai biệt lắm ngày, ngoại trừ người chậm rãi già đi, sự vật tựa hồ không sai biệt lắm, nhiều lắm là phòng ở tốt hơn một chút, bữa ăn ngon hơn một chút. Là người thành thật, sẽ không hy vọng xa vời hạt mầm đột nhiên thành cổ thụ, nhà ngói thành rừng, chỉ cần lúc mừng năm mới có rượu có thịt, bình thường ăn no mặc ấm, hơn nữa người một nhà bình an, hoặc nhiều hơn một chút là đứa nhỏ trưởng thành có thể thành gia lập thất, còn có gì chưa thỏa mãn.

Nhà của Nhị thúc vẫn như cũ, tiền viện hậu viện đều được sử dụng triệt để, Lí Đắc Tuyền đề cập qua vài lần muốn xây nhà ngói, nhưng đều bị trì hoãn, hiện thời cả nhà vẫn ở bên Nhị Thúc Công, càng như người một nhà.

Lúc nàyCốcVũ ở nhà, đang ở thu thập quần áo cũ của mình, nàng vừa xếp vừa cảm khái, ngày tháng tựa hồ qua quá nhanh, mình còn chưa phát hiện có thay đổi gì, thế nhưng đã qua đi lâu như vậy, bằng không xiêm y này không còn mặc được nữa.CốcVũ vừa xếp vừa nghĩ, quần áo cũ là chứng cứ của thời gian sao?

Bỏ đi lại thấy tiếc, mười hai tuổi thân mình bắt đầu phát triển, xiêm y có thể mặc, bả vai các nơi đều vừa vặn, nhưng hơi ngắn, Tiểu Hà cũng cao hơn, không có người mặc, đành phải xếp cất rồi nhìn lại vải áo có thể làm gì khác, làm khăn lau thì không được, hay dùng để làm hài. Dù sao cũng không thể lãng phí, trong nhà hiện tại cũng chỉ là không có trở ngại mà thôi, máy tuốt hạt một năm có 2 thời điểm kiếm được tiền, thuộc loại sinh ý theo mùa, thu lúa xong, không có trợ cấp khác, nếu vứt quần áo cũ đi, thật quá mức lãng phí, không là thói quen tốt.

Tiểu Hà thêu hoa kề bênCốcVũ. Dưới sự nhẫn nại dạy dỗ của Tiểu Mãn, nàng đã bắt đầu thêu một ít châm pháp phức tạp, thêu xong mang đi cửa hàng thêu bán lấy tiền xài riêng, đồ thêu của Tiểu Hà cũng chỉ kém bức tranh thêucủa Tiểu Mãn và Vương Thị mấy văn tiền mà thôi, như bây giờ Tiểu Hà đã rất thỏa mãn.

Một nhà bọn họ chưa có tiền xây nhà ngói, thỉnh thoảng bên kia bất chợt đi qua, nói những lời không xuôi tai, không động thủ nên người thôn trang cũng không thể làm gì, đơn giản là chuyện trong nhà, vì thế Trần Vĩnh Ngọc và Giang thị khuyên bọn họ không nên xây phòng ở, cũng không ở chỗ trước kia, như cũ ở tại Trần gia, người bên kia tự nhiên không dám tới cửa, mừng rỡ thanh tĩnh.

Tiểu Hà thấyCốcVũ xếp xiêm y cũ của mình, vừa xếp vừa thở dài, phốc xuy cười, "Ai kêu ngươi cao nhanh, ta thấy Kinh Trập ca và Cẩm Hiên ca cũng cao không ít, càng gầy, muốn xếp thì xếp thôi, xếp xong rồi bên kia còn có, dù sao để dành cũng không biết bao nhiêu năm Hạ Xuyên mới mặc vừa, nói không chừng đến lúc đó bị rách hết, không bằng hủy đi làm cái khác."

CốcVũ le lưỡi, liếc mắt nhìn bức tranh thêu của Tiểu Hà, tự nghĩ mình không làm được, nhất thời có chút hổ thẹn, lúc đầu Tiểu Hà chẳng giỏi như vậy, nhưng tính nàng nhẫn nại, không giống mình mãi nghĩ đến thần tiên quả vừa muốn đi trấn trên, không ngồi yên thêu hoa được. Nếu lúc này mình nói ra, nhất định Tiểu Hà sẽ giống tiên sinh trong tư thụcnói:CốcVũ aCốcVũ, là ngươi không chịu học thôi, ngươi nhìn ta lúc vừa mới bắt đầu còn không phải không được, bây giờ thêu đẹp hơn, chủ yếu là siêng năng, chậm rãi làm, không có chuyện làm không được...

Nghĩ đến đây,CốcVũ nhún vai, vừa vặn thấy Trần Giang Sinh đi ra, như kiếm được cứu tinh, tiếp lời Tiểu Hà, "Nhạ, không phải có người không cao, còn không phải vẫn mặc xiêm y trước kia!"

Nói xongCốcVũ và Tiểu Hà nở nụ cười, Trần Giang Sinh không biết các nàng cười cái gì, cũng cười theo. Một năm qua, Kinh Trập cao nhất, đã vượt qua Đại Lâm, nhưng hơi gầy, bộ dáng thư sinh yếu ớt, An Cẩm Hiên tuy cũng cao, màu da so với Kinh Trập đen hơn, bả vai rộng hơn, người cũng khỏe mạnh hơn, nhìn tổng thể, hai người thật khác biệt, Trần Giang Sinh là gã khờ, trưởng thành hơn nhưng vẫn gầy, thấp người, tuy không khác biệt lắm nhưng cũng lớn hơn một chút.

Nhà Trần Vĩnh Ngọc không chỉ có nhà chính, còn có đông sương tây sương, Tiểu Hà các nàng ở nhờ đông sương phòng, nàng và Đại Lâmchịu khó, Trần gia không chịu thu tiền thuê, Đại Lâmvà Tiểu Hà mỗi ngày quét sân nấu nước thu thập phòng ở, căn bản không cần người lớn há mồm đã làm, Trần Giang Sinh không chỉ có bạn, vô tình cũng trở nên chịu khó lưu loát không ít, Trần Thị vốn là người lanh lẹ rõ ràng, thấy 2 đứa trẻ biết chuyện càng thương như con của mình.

Trần Giang Sinh ngồi nhìn Tiểu Hà thêu, chỉ trỏ lại hỏi tới hỏi lui, Tiểu Hà biết rõ hắn cái gì cũng không hiểu, nhưng cũng nhẫn nại, giải thích thế nào là liên châm, thế nào là tiếp châm, cái gì kêu cút châm, Trần Giang Sinh nghe xong hai câu lại hết hưng trí hời hợt ra cửa.

CốcVũ cầm trong tay một bộ quần áo màu xanh đậu non,luyến tiếc xếp, xoay người vào phòng mặc thử, lớn nhỏ thích hợp, nếu ở hiện đại có thể cho là ăn mặc gọn gàng, vừa mới đến rốn, ở đây là tuyệt đối không dám, nàng tiếc hận cởi ra, ném vào đám vải lẻ, cũng không có tâm tư xếp xiêm y, dứt khoát đi ra sân.

Không khí trong sân rất tốt, vườn rau khuếch đại lớn hơn, bây giờ là đầu hạ, mặt trời còn ôn hòa, vườn rau dưới sự quản lý của Hứa Tần Thịlớn lên xanh tốt, xanh xanh hồng hồng trắng trắng, từ ngoài giàn leo nhìn vào, rất thoải mái, huống chi bốn phía quanh giàn dây leo,CốcVũ và Tiểu Hà trồng hoa hồng, một đám hồng nở rộ, đẹp mắt ý vui.

Cây đào ở một đầu sân khác đã kết trái, nho nhỏ như nhung thật là đáng yêu, lồng gà đặt ở hậu viện, dưới tàng cây là một cái cầu bập bênh,CốcVũ kêu Lí Đắc Tuyền làm, thật nhỏ thật hẹp, còn có một ngựa gỗ cùng bàn đu dây, vừa khéo để Hạ Xuyên và Tiểu Hàn, Đại Hàn ngày thường chơi đùa. Lúc này Hạ Xuyên giơ tay nhỏ bé, tại kia chỉ huy một đôi song sinh chơi cầu bập bênh, ba đứa trẻ lớn hơn, Hạ Xuyên khỏe mạnh không ít, hiện thời đã hơn ba tuổi, ba người chơi đùa vui vẻ cười ha ha.

Ngồi một bên là một phụ nhân mang thai, là Giang thị. Trần Giang Sinh lúc trước là con trai độc nhất, Giang thị luôn muốn có thêm mấy đứa trẻ náo nhiệt hơn, vài năm đi qua không có động tĩnh cũng đã chết tâm, ai ngờ lại có, bên ngoài có người truyền ra là Tiểu Hà và nàng cướp được nước hoa đầu, hơn nữa hiện thời trong nhà khí vượng, đứa nhỏ tự nhiên sẽ có. Trần Vĩnh Ngọc mừng rỡ không để nàng đụng tay vào bất cứ việc gì, chỉ nghỉ ngơi thôi.

Giang thị đang cùng Hứa Tần Thị tán gẫu, ban đầu Hứa Tần Thị nói chờ Hứa Thị qua tháng ở cữ sẽ trở về nhà, nhưng rồi đứa con lớn nhất Hứa Thế Kiệt ở thôn trang cũng đi giúp đỡ đứa con thứ hai Hứa Thế Cùng quản lý tửu lâu, cả nhà đều ở trấn trên, nàng lại là người không chịu ngồi yên, ở trấn trên không có người tán gẫu, bọn họ không để nàng làm gì hết, vì thế ở trấn trên được hai ngày lại trở về Đào trang, dù sao nhàCốcVũ có xe trâu, cứ hai, ba ngày lại đi trấn trên, nàng muốn đi cũng rất dễ dàng. Chẳng qua nàng nói muốn coi cháu ngoại trai, ở một, hai tháng là bình thường, lại nói một đôi song sinh cũng chọc người yêu.

CốcVũ thấy ba tên tiểu tử cười đến thoải mái, cũng đi lại xem bọn hắn chơi cầu bập bênh, Hạ Xuyên là cái chọc người yêu, thấyCốcVũ vừa tới liền giang hai tay nhào tới, "Tỷ "

CốcVũ sờ đầu hắn, thấy hắn khoẻ mạnh kháu khỉnh giống Lí Đắc Tuyền. Lúc này hắn mặc bộ quần áo vải bố màu xanh xám, trên chân là hài Tiểu Mãn làm, không giống giày người lớn, hài không chật lắm, dây cột cũng mềm. Tiểu tử này chưa đầy ba tuổi, nhưng mập mạp, gặp ai cũng cười hì hì, quen biết hắn có thể trả lời mấy câu, miệng lại ngọt.

Lí Hà Thị và Lí lão đầu cũng đau lòng hắn, đi thăm người thân đều thích mang theo Hạ Xuyên, mỗi khi trả về ánh mắt nheo thành một đường chỉ. Bụng Trần Thị không có động tĩnh, mỗi khi nhìn thấy Lí Hà Thị có gì tốt dành cho Hạ Xuyên, miệng nói vài câu có hay không đều được, lại kêuCốcVũ khi nào thì có rảnh lấy nước hoa tấn cho nàng uống, vào cửa đã không ngắn ngày nếu không hoài thai, người bên ngoài nói chuyện không xuôi tai.

Đại Hàn, Tiểu Hàn nhỏ hơn, cũng khôngbéo như Hạ Xuyên, hai người ngồi trên cầu bập bênh nho nhỏ cười như nở hoa, miệng kêu Hạ Xuyên, "Ca ca, ca mau nhìn mau nhìn!"

Có bọn họ làm ầm ĩ, trong viện rất náo nhiệt, cũng có tiểu nàng dâu thôn trang thích ôm con đến chơi, ai kêu viện này dưới tàng cây không chỉ có cầu bập bênh còn có ngựa gỗ Lí Đắc Tuyền khắc, cái đáy nửa vòng tròn giống nhau, đứa nhỏ ngồi ở bên trên có thể lắc lư, càng thỏa đáng là bốn phía còn có khung đỡ không sợ té, đem tiểu hài tử ngồi lên, người lớn có thể rảnh tay làm hài thêu thùa.

CốcVũ nhìn cảnh này lắc đầu, thầm nói nhà mình có khác gì nhà trẻ đâu.

Giang thị chọc ghẹo Đại Hàn Tiểu Hàn, "Các ngươi ai là ca ca a!"

Nào ngờ hai đứa bé này hiểu lầm ý này, thẳng tắp chỉ vào Hạ Xuyên, "Hắn "

Hạ Xuyên cũng rất phối hợp mân miệng, tận lực phụng phịu giả dạng người lớn, nhưng trời sinh bộ dáng hắn luôn tươi cười, hắn vừa muốn làm mặt lạnh, còn nhìn qua Giang thị bên này gật đầu chỉhai đệ đệ ra vẻ tán thành, chọc Giang thị và Hứa Tần Thị cười ha ha.

"Ta hỏi Đại Hàn lớn hay Tiểu Hàn lớn a?"

Đại Hàn cười ha ha, dùng non nớt cổ họng kêu là chính mình, Trần Thị lại hỏi, "Ngươi nói Đại Hàn lớn, vậy Tiểu Hàn có trước hay Đại Hàn có trước?"

CốcVũ thấy bọn họ không hiểu, giải thích, "Tỷ như chúng ta mừng năm mới trước rồi mới tới tiết đoan ngọ, chính là ăn bánh trước lại ăn bánh tro, tiếp qua mấy tháng sẽ đến Tiểu Hàn sau mới là Đại Hàn, đây đều là thời tiết."

VốnCốcVũ muốn giải thích, nói xong mới thấy mình hồ đồ, 3 đứa nhỏ càng không hiểu, nhất thời nghẹn lời.

Nhưng Hạ Xuyên không hoảng hốt chút nào, ngọt ngào cười nói, "Ta biết, đi hỏi Nhị bá mẫu, Nhị bá mẫu nói ai lớn chính là người đó!"

"Ngươi, tên tiểu tử này!"

Bỗng nhiên, Đại Hàn thấy trên tay Hứa Tần Thị có gì sáng, leo xuống cầu bập bênh đi qua đoạt, Tiểu Hàn không biết đối diện không có người mình không giữ thăng bằng được, cúi đầu đưa chân chống đỡ, vài lần chống đỡ không được buồn bực, mếu miệng muốn khóc. Hạ Xuyên ngồi vào chỗ đối diện hắn, vốn Hạ Xuyên béo, Tiểu Hàn bị nâng cao sượng mặt, cầu bập bênh chơi không xong.

Hứa Tần Thị thấy Đại Hàn đi qua đoạt xiêm y có chút buồn cười, "Cái gì ngươi cũng muốn lấy xem, đây là xiêm y của ca ca ngươi."

CốcVũ thấy Hứa Tần Thị lên lai quần áo cũ của Hạ Xuyên, miệng còn nói: "Chờ ta sửa cho các ngươi mặc, các ngươi cao hơn sẽ thả lai xuống, cũng đủ dài, ngươi nóng vội cái gì."

Hạ Xuyên miệng nói, "Ha ha, ta có thể cho bọn hắn mặc xiêm y này,xiêm y của hai người bọn họ về sau cho đứa bé trong bụng Giang bá mẫu mặc!"

Hứa Tần Thị oán trách nói: "Ngươi, tên tiểu tử này, ngươi nói vải này làm từ cái gì? Mỗi năm mỗi mặc không bị rách sao, cuối cùng đều do mỗ mỗ dùng để nạp hài!"

Hạ Xuyên đưa ngón tay vào trong miệng, lại nhìn Hứa Tần Thị khẳng định, "Cũng tốt, trong bụng Giang bá mẫu không chừng là muội muội, sẽ không mặc, làm hài thì làm hài đi."

Tiểu tử này là người không thích tích cực.

Giang thị sờ bụng mình cười nói, "Tiểu tử cũng tốt khuê nữ cũng tốt, ta thấy Kinh Trập và Cẩm Hiên như vậy, muốn sinh con trai, về sau nếu có được học vấn và bản sự của Kinh Trập, Cẩm Hiên cũng tốt, bằng không giống Đại Lâmchịu khó có hiểu biết cũng được, đáng tiếc là thấy Tiểu Hà,CốcVũ, còn có Tiểu Mãn lại muốn đứa nha đầu."

Hứa Tần Thị cười hề hề, "Ngươi xem ngươi, không động tĩnh nhiều năm như vậy, lần này hoài thai không chừng lại mang nữa, đến lúc đó khuê nữ tiểu tử đều có."

Giang thị cười, "Nhưng về nhà cũng thật mất mặt, nhìn xem Giang Sinh đã mấy tuổi rồi, nghĩ tới cũng đủ đỏ mặt, nếu muốn thêm, chỉ sợ qua vài năm nữa Giang Sinh thành thân cũng nên có con, chẳng lẽ làm nương làm nãi nãi lại đồng thời có con, truyền ra người ta chê cười!"

Nói đến việc này, Giang thị và Hứa Tần Thị lại thảo luận về Đại Lâm, Kinh Trập và Cẩm Hiên, Giang Sinh, rất nhanh phải bắt đầu đính hôn, cần lưu ý nhiều mới được, Tiểu Mãn cũng sắp mười lăm, càng nhàn thục đoan trang, qua mấy tháng nữa là cập kê, ra ngoài đã là một đại cô nương duyên dáng yêu kiều, tính tình tốt lại có năng lực làm việc, không biết tiểu tử nhà nào có phúc khí cưới đi.

Giang thị lúc này lại nhìn ra sân, "Cập kê ở thôn trang đối việc này không quan trọng lắm, cũng có rất nhiều 11, 12 tuổi đính hôn. Lớn cỡCốcVũ đính hôn cũng nhiều là..."

CốcVũ vừa nghe nói đến mình, huống hồ là đề tài mẫn cảm, nghĩ mới bây lớn đã đính hôn, nàng cảm thấy vô năng, vội mượn cơ hội đi chỗ khác, "Ta nghĩ, mỗ mỗ có thể sửa xiêm y này ngắn đi, xiêm y của ta cũng luyến tiếc hủy đi, làm xiêm y tốn nhiều sức, dù sao nương và tỷ tỷ lúc đó tốn nhiều thời gian thêu, cắt thêm một đoạn, chỉ cần màu sắc hợp là tốt, lại thêu một đóa hai đóa hoa, ta vào nhà nới với nàng."

Hứa Tần Thị chỉ vào mặtCốcVũ, "Ngươi, nha đầu kia đa tâm, Giang bá mẫu ngươi bất quá nói một câu nửa câu, lại không nói ngươi đính hôn ngay, cũng chưa nói bắt ngươi qua làm vợ, sao mặt đỏ chứ!"

MặtCốcVũ càng hồng, không biết nói gì, xoay người đi.

Vừa quay người, nghe phía sau có người thở phì phò lớn giọng hô, "Đại muội tử, việc vui, chuyện vui lớn"


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.