Điền Viên Cốc Hương

Quyển 2 - Chương 17: Khó bán quả đào



Thôn trang sửa cầu là chuyện lới, sân Nhị Thúc Công sân này đầy người, dưới sự dẫn dắt của Lí Đắc Tuyền và Đại Lâmlựa cây ra, không thích hợp sẽ bào, đóng đinh vào cây, vội bận rộn nhưng không loạn.

Có người vào rừng chặt cây, Lí Đắc Tuyền lo lắng, ra vào luôn dặn dò, "Lúc chặt cây phải chú ý một chút, chỗ dựa vững chắc của chúng ta là núi, không cần vì phương tiện nhất thời chặt trụi hết, cách gộc một đoạn mới chặt, qua hai năm sẽ mọc lại, như vậy sẽ vô cùng vô tận."

Những người đó cười đồng ý, có người trở về kể chuyện cổ quái trong rừng, "Có một khe suối, chúng ta từ phía trên đi xuống, bộ dáng như bị đốt cháy, phía dưới đều là cỏ dại, đá đen tuyền, không biết có phải hai năm trước bị lửa trời thiêu, nhìn như đáy nồi chắc là Hồ Lô Câu, địa phương đó ngàn vạn không thể đi vào."

CốcVũ vừa nghe trong lòng lộp bộp một hồi, quay đầu tìm An Cẩm Hiên, thấy hắn đang bận việc với người khác tựa hồ không nghe thấy, thở ra nhẹ nhõm, đến bây giờ nàng như cũ nghĩ mà sợ, nếu không vì lúc trước đi tìm thần tiên quả hai người sẽ không đi chỗ đó, gặp rắn, tiếp đó bị cháy, suýt chút mất mạng.

CốcVũ chợt nhớ ra, đi đến chỗ cái bình mình cất tiền đào nửa ngày, lấy ra một hòn đá bình thường. Nàng sờ sờ, mỉm cười, nhất thời cảm khái ngàn vạn lần, hòn đá này là lúc trước nàng nhặt về, đá ở Hồ Lô Câu, lớn nhỏ lổm chổm khắp nơi, lúc trước An Cẩm Hiên, một đôi chân trần đi trên đá, bị đâm máu chảy đầm đìa không còn bộ dáng,CốcVũ nhìn dấu chân máu trên đất, nhặt một cục đá bỏ vào túi, cầm về rồi đặt vào cái bình đựng tiện của mình. Hôm nay nếu không có người nhắc tới, nàng không muốn nhớ tới chuyện đáng sợ đó.

Sửa cầu, dù là một cầu gỗ nhỏ đơn giản, cũng không dễ dàng, không nói cọc khó đóng sâu xuống đáy sông, ngay cả ông trời cũng không hỗ trợ, bất chợt giáng mưa xuống.

Chuyện sửa cầu bị dây dưa kéo dài, rốt cục cũng xong.

Hôm đó, Trần Vĩnh Ngọc dùng tiền năm rồi bán quả đào còn lại, gọi người mua pháo đốt, đôm đốp đôm đốp giòn giã, trên cầu người đến người đi đông đúc.

Lúa đã vàng, rừng đào đã chín, mưa một trận không trì hoãn nữa, Trần Vĩnh Ngọc cùng vài người đàn ông đi tìm người mua. Nhiều năm như vậy, cũng chỉ có Ninh gia bao trọn rừng đào, còn lại là người thôn trang dùng xe trâu kéo dùng bán ở trấn trên, kiếm thêm chút tiền, quả đào còn thừa lại mới chia cho các nhà các hộ.

Năm nay muốn xây cầu không giống trước kia, đã thoả thuận là không chia quả đào, nhất thời rất nhiều đào muốn bán, Trần Vĩnh Ngọc và Lí Đắc Giang bất chap sinh ý máy tuốt hạt, dù sao quả đào chín không đợi người, hơn nữa ông trời đổ mưa nhiều, nếu bán không được sẽ bị hư thối.

Lúc này mọi người cũng không cần tiền công, tự giác luân phiên nhau, mỗi ngày một nhóm người khiêng đào đi bán, đàn bà trẻ con không đi, ở nhà hái quả đào.

Lúc trước Trương thị gian trá, bị Hải đuổi đánh chạy khắp thôn trang, lần này không dám giở trò, đến phiên nhà mình thành thật mang theo Lập Xuân, Lập Hạ đi hái, Lập Thu nghe nói là ở nhà thêu này nọ không đi.

Lí Hà Thị quaCốcVũ bọn họ bên này kêu Vương Thị không cần đi hái quả đào, "Ngươi không cần đi hái quả đào, Hạ Xuyên còn nhỏ đâu, ngươi ở nhà trông con là được, dù sao cũng không thiếu ngươi một người, lại nói một văn tiền cũng không có, làm việc không công, tội gì đi chịu tội chứ."

Vương Thị cười cười, cũng không phản bác, đến giờ đi như cũ đi. Nàng giáp mặt không tiện cùng Lí Hà Thị tranh chấp, cùng Hứa Thị, Giang thị hái đào vừa nói vừa cười, "Nãi nãiCốcVũ không biết nghĩ sao, nói nhà chúng ta ra người lại ra xe, bị liên lụy, đây là chuyện mọi người nhìn, có sức phải ra sức, trộm gian dùng mánh lới không tròn bổn phận làm người."

Giang thị giận dữ mắng, "Ta biết lão bất tử nói nhỏ không có gì chuyện tốt, bất quá nàng có thể nói như vậy với ngươi, còn không phải coi ngươi là người một nhà, nếu không sao qua nhà ngươi bế Hạ Xuyên, dù sao Hạ Xuyên quỷ tinh này ta coi biết dỗ người hơnCốcVũ, nếu không nãi nãiCốcVũ sao thích qua bên này sân như vậy?"

Vài người vừa hái quả đào vừa nói cười, rất nhanh hái được mấy khuông quả đào.

Lí Đắc Giang vội kêu mọi người dừng tay, "Không thể hái nhiều, còn không biết bán được hay không."

Mọi người giải tán trở về nhà, vào trong viện lại nghe thấy tiếng cười giòn giã, là cả nhà Linh Nga trở về, còn ôm theo một bé gái, mũm mĩm trắng nõn rất đáng yêu,CốcVũ và Tiểu Mãn, Tiểu Hà vài người vây quanh chọc cười, Hạ Xuyên cũng qua lại xem, hiếm lạ vô cùng, quay đầu lại nhìn Tiểu Hàn, Đại Hàn nói, "Thật xấu, nhỏ như vậy quá nhiều nếp nhăn, di "

Lời này bị Linh Nga nghe thấy cũng không giận, chỉ vào Hạ Xuyên cười, "Ngươi hồi nhỏ càng nhỏ hơn nữa."

Vương Thị, Giang thị và Hứa Thị vào cửa, sợ lông quả đào mê ánh mắt đứa nhỏ, đều tự đi thay quần áo xong mới ra ôm.

Linh Nga toàn thân cử chỉ khác xưa, bên kia đối với nàng cũng tốt, ở nhà chuyện gì đều có thể làm chủ, thần thái cả người so với lúc trước khi gả đi tốt lên không ít, lanh lợi lưu loát hơn, có đứa nhỏ không cho nàng làm gì hết, nàng ngốc ở trong phòng cũng thấy buồn chán, Linh Nga về nhà mẹ đẻ chơi, lúc này nói, "Còn không là cha Cần Nhi đưa về, hắn là người đần độn, đã đến thôn trang cũng không chịu vào, khư khư đi về nói là qua hai ngày lại đến đón chúng ta, ta biết hắn không dám đi gặp cha mẹ."

CốcVũ thấy vậy cũng rất vui sướng, tiểu cô cô xem như tìm một nhà chồng tốt, cả người không như trước, lần này trở về cũng sẽ trở lại, còn cầm đến không ít thứ tốt, đều đựng trong bình.

Hứa Thị nói tiếp câu chuyện của Linh Nga, "Còn không phải vì thái độ của Tứ tẩu và Đại tẩu ngươi, thấy các ngươi tốt, thế nào cũng phải tìm một đống chuyện đi phiền toái cha Cần Nhi, bằng không sao hắn không dám đi vào, ngươi lần trước tìm việc cho Lập Xuân, hắn không chịu khó làm còn nói mệt đến chết, truyền ra làm ca cavợ lão Tứ cũng muốn kiếm chác, thật buồn cười. Lần tới ngươi nói chuyện trong nhà ngươi không làm chủ được, bọn họ nơi nào biết đủ!"

Linh Nga hé miệng cười, "Nhị tẩu, trong lòng ta đều biết, các nàng không thể gạt được ta."

Hạ Xuyên lại dẫn Tiểu Hàn, Đại Hàn đi làm một cái bình ngã một cái, lạch cạch lăn vài vòng cũng không thấy vỡ, vỗ tay cười, lại làm ngã hai cái bình khác.

Động tĩnh này làm Hứa Tần Thị buồn cười, "Tiểu tổ tông của ta, bên trong đựng đồ nha, không thể xằng bậy." Ngăn Hạ Xuyên lại rồi quay đầu nhìn Linh Nganói: "Khuê nữ, cái gì cùng dùng bình chứa, không sợ vỡ sao, các ngươi sao không để ý như vậy."

Linh Nga lại cười, "Bình không phải của nhà chúng ta, nhà cô cô Cần nhi có rất nhiều đường mạch nha, tặng rất nhiều cho chúng ta, nhà ta ít ăn đường còn không biết ăn tới khi nào, nên mang hai bình cho các ngươi, về phần cái bình này, là ông nội Cần Nhi và người ta kết phường làm, cũng không phí bao nhiêu tiền, cầm đến luôn hữu dụng, so với đi trấn trên mua rẻ hơn. Lúc ta đến nghe nói cầu sập, ta ghé qua đại tỷ, thuận đường đi Liễu Bá Tử nhìn xem, hình nộm bằng đường là đại tỷ cho ta, ta mang qua đây."

Linh Nga đang ngồi bên đây, Trần Thị vui mừng đi qua kêu Linh Nga về nhà ăn cơm, "Linh Nga, cũng không có gì, trong nhà nấu cơm, bên này người nhiều, chúng ta trở về ăn đi."

Hứa Thị buồn cười, "Vợ lão Tứ, nhiều người như vậy còn sợ bị đói sao."

Trần Thị lôi kéo, Linh Nga lắc đầu, nói sao cũng không đi, thầm nói lúc này nhiệt tình như vậy, không chừng lại muốn làm gì đây, mặc kệ nàng nói thế nào, Linh Nga không động chân, nói là Cần Nhi thích ở đây, nhiều đứa nhỏ náo nhiệt.

Trần Thị không có con, đây là nỗi khổ trong lòng nàng, nàng đưa tay ôm Cần Nhi, Cần Nhi khóc lên, Trần Thị suýt chút bị Hạ Xuyên cắn, có thế mới không cam lòng đi.

Buổi chiều, Lí Đắc Giang bọn họ trở lại, còn lại nửa khuông quả đào, nói là bán không hết, hôm nay đi bán quả đào, người ta mua trong nhà đã có, nên không bán được, giá lại thấp, cứ như vậy không ổn. Theo lời Lí Đắc Giang, không bán được, ngay cả nhân công đều lãng phí, hán tử thôn trang nếu đi cắt lúa cho người ta còn có thể kiếm ít tiền.

Càng thêm bỡn cợt là, chịu trách nhiệm mang quả đào đi lại chịu trách nhiệm mang quả đào trở về, người gặp tự nhiên sẽ hỏi thăm một tiếng, hôm nay giá thị trường thế nào, tựa như hỏi ăn cơm chưa, những người đó lắc đầu, "Không bán được quả đào, người chết hết rồi."

"Người chết?"

"Nếu không là người chết sao thấy cũng không hỏi, vừa nhìn là biết chúng ta Đào trang, nói mỗi ngày bán không thấy phiền sao, một người cũng không mua, ta đứng ở đó cả nửa ngày trong lòng lo lắng suông, đành phải lại gánh trở về, ngươi nói không chết sao không có người mua?"

Tình hình không ổn.

Buổi tối lúc ăn cơm, Linh Nga nghe như vậy, nói nhờ cô cô Cần Nhi ở trong thành nhìn xem có thể bán một it hay không, ở bên ngoài cũng có chút phương pháp.

Kinh Trập lại ra chủ ý nói làm giống máy tuốt hạt, phân tán đến các thôn trang bán, như người bán hàng rong đi vào thôn, rất nhiều người ở thôn trang không đi trấn trên, có thể bán lấy tiền, cũng có thể dùng lương thực đổi, hoa mầu thôn trang bị ngập nước, thôn trang khác không bị, người ta lương thực nhiều, đổi về ăn hoặc chia đều tốt, lợi cả 2 đầu.

An Cẩm Hiên bổ sung nói đi thôn trấn khác bằng xe ngựa, nói không chừng người ta bên kia không có, người mua nhiều hoặc gặp khách hàng lớn, là tốt rồi, còn hơn chờ ở nhà.

Mọi người thương nghị một hồi, thừa dịp chưa tới lúc thu gặt, mau hành động, đợi thêm nữa, quả đào chín, không hái sẽ rơi xuống đất, lại đau lòng, có thể đổi về chút gì thì đổi cũng tốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.