Điền Viên Cốc Hương

Quyển 2 - Chương 37: Thạch Bộ đầu cổ quái



Cốc Vũ vừa thấy người này liền xanh mặt, nàng thật không muốn nhớ lại chuyện lúc trước, thừa dịp hai người còn chưa đến cửa đuổi hắn đi.

Ngại vì cha Đại Trụ  ở đây, cũng không tiện nổi lửa, đành nhếch miệng cười nói: "Bá phụ, có phải đi lầm chỗ không? Người này chúng ta không... không quen."

Sắc mặt cha Đại Trụ cứng lại, không có lường trước Cốc Vũ sẽ nói như vậy, vốn hảo tâm giúp dẫn đường. Hắn có chút sững sờ, lúng ta lúng túng nói: "Người này nói là Bộ đầu trong nha môn, điểm danh muốn nói tìm nhà các ngươi, ta mới dẫn đường."

Cốc Vũ gật đầu, cha Đại Trụ luôn nhiệt tâm, chỉ là lúc này làm chuyện xấu, mình không tiện nói gì, đành quay đầu cười: "Không có việc gì, đa tạ, ngài vội ngài đi trước, tự chúng ta là được."

Cha Đại Trụ kỳ quái nhìn Cốc Vũ, nhưng vẫn đi ra sân.

Một giây trước Cốc Vũ vẫn cười hì hì, vừa thấy không có người ngoài, trừng mắt lên, cả giận nói: "Thạch Bộ đầu, lại muốn bắt chúng ta đi nha môn sao?"

Lần trước ở trấn trên, An Cẩm Hiên bị Thạch Bộ đầu bắt qua, hơn nữa nhớ tới biểu muội làm người ta buồn nôn của hắn,  loại không biết xấu hổ, cuối cùng còn hãm hại y thuật sư phụ, từng câu nũng nịu kêu biểu ca lúc này tựa hồ quanh quẩn bên tai, nàng nổi hết da gà.

Huống hồ cũng vì chuyện lần trước, đồ thêu của Tiểu Hà, Tiểu Mãn không bán được, người lớn sợ xảy ra chuyện, dứt khoát coi như làm nữ công thôi, cho người trong nhà dùng. Tuy trong nhà hiện tại không thiếu chút tiền đó, nhưng do mình kiếm được, nếu không cả ngày ngốc ở nhà cũng thật nhàm chán, Tiểu Mãn, Tiểu Hà thở dài một thời gian, Cốc Vũ cười các nàng không bán được đồ thêu tồn làm đồ cưới, trong lòng sốt ruột. May mắn An Cẩm Hiên nói hắn ở bên ngoài thuận tiện đặt ở tiệm vải bán mới giải quyết được vấn đề.

Lúc này Thạch Bộ đầu đeo một gói đồ trên lưng, dưới chân là một đôi giày vải, không giống như làm công vụ, tựa hồ như thăm người thân, không giống như tưởng tượng của Cốc Vũ gông xiềng, xiềng xích, hung thần ác sát. Nếu bình thường Cốc Vũ sẽ cảm thấy người này thân thiết, lúc này nhìn đến lại cảm thấy không vừa mắt lại càng không hài lòng.

Thạch Bộ đầu cười hắc hắc, nói Cốc Vũ kêu Lí Đắc Tuyền. Cốc Vũ hỏi hắn tới làm gì hắn không nói, Cốc Vũ hận không thể về phòng đóng cửa lại, người trong phòng nghe động tĩnh đi ra xem.

Tiểu Mãn hôm nay mặc áo xanh lá mạ, váy màu hồng cánh sen, duyên dáng yêu kiều, trên tay còn cầm khung thêu, nhìn thấy Thạch Bộ đầu, cười giới thiệu với Hứa Tần Thị, Hứa Thị, Vương Thị, để hắn vào trong phòng ngồi.

Cốc Vũ giơ chân đá vài cái, than thở, "Vết thương lành đã quên đau, không nên dẫn sói vào nhà! Hối hận không kịp!"

Thạch Bộ đầu nhìn thấy Tiểu Mãn mắt sáng lên, cười đến xán lạn, bộ dáng khiêm tốn có lễ vào cửa, Vương Thị kêu Cốc Vũ đi qua Trần gia kêu Lí Đắc Tuyền.

Trong lòng Cốc Vũ nghẹn khí, vừa mắng người lỗ mãng giả làm văn nhân, vừa hận hàm răng trắng như tuyết chói mắt ra vẻ cho ai xem, nghĩ không thể là chuyện tốt gì, nhưng ngại Hứa Tần Thị các nàng đều ở đó, đành oán hận đi gọi Lí Đắc Tuyền.

Lí Đắc Tuyền đang ngồi ở trong nhà chính Trần gia, Đại Lâm đang đo kích cỡ, nói là muốn mua thêm một vài thứ. Nghe nói Bộ đầu trấn trên đến, Lí Đắc Tuyền có chút không hiểu, Trần Vĩnh Ngọc ở một bên cũng lắp bắp kinh hãi, vì thế cùng nhau đi về.

Thấy Lí Đắc Tuyền và Trần Vĩnh Ngọc cùng nhau trở về, giới thiệu xong,Thạch Bộ đầu vui vẻ nói vừa tới, rồi cùng Lí Đắc Tuyền, Trần Vĩnh Ngọc ra phía sau viện nói chuyện.

Cốc Vũ muốn đi nghe lén, bị Vương Thị kéo lại, nàng lo lắng, "Có phải trong nhà xảy ra chuyện gì, sao hắn một người đến? Cũng không thấy xiềng xích gì, nếu hắn dám xằng bậy cũng không phải đối thủ chúng ta, huống hồ chúng ta cũng không có làm gì sai, chẳng lẽ gia công mứt đào kiếm tiền cũng không đúng hay sao?"

Tiểu Mãn hé miệng cười, "Đâu cần lo lắng như vậy, Thạch Bộ đầu không hung ác như trong tưởng tượng, trước kia ta luôn cho rằng toàn bộ người trong nha môn không dễ chọc. Nhìn hắn không giống người  như vậy."

Cốc Vũ mí mắt vừa lật, bất đắc dĩ, "Tỷ, khi nào ngươi gặp những người khác trong nha môn? Cũng không thể thiện tâm quá, ở nhà cũng thế, người bên ngoài rất phức tạp, nếu hắn tốt, sao lần trước còn bắt Cẩm Hiên ca, nói đến nói đi, nói rõ lí lẽ còn không phải hắn bị biểu muội đáng giận kia xoay quanh, cả nhà đều không biết xấu hổ ! Nếu không do ngươi kịp thời nói ra tổ truyền kỹ xảo của chúng ta, nói không chừng chuyện không xong dễ dàng như vậy, hừ!"

Vương Thị nghe Cốc Vũ nói như vậy có chút xung lên, liên thanh hỏi sao lại thế này.

Tiểu Mãn chỉ trán Cốc Vũ, "Cũng không biết nha đầu này hôm nay như ăn phải pháo, tính tình như vậy sao được. Nương, mỗ mỗ, các ngươi không cần lo lắng, là chuyện lần trướcCốc Vũ và Cẩm nhi đi cửa hàng thêu, lão bản muốn ăn chặn chúng ta, Cốc Vũ bọn họ không phục, cuối cùng Cẩm nhi cùng người ta động thủ vừa khéo bị Thạch Bộ thấy, liền mang đi nha môn, nói rõ ràng thì không có việc gì, chỉ là Cốc Vũ ghi hận người ta, ngươi xem đôi mắt nhỏ của nàng, như là muốn ăn thịt người."

Vương Thị cũng cười, "Cốc Vũ giận sai chỗ rồi, ta nhìn Thạch Bộ đầu cũng không hung ác, chẳng lẽ người ta nhìn thấy có người ở trong cửa hàng động thủ không thể hỏi một chút? Chức trách là như vậy thôi, bằng không chúng ta ra cửa phải lo lắng."

Cốc Vũ hừ một tiếng, thấy nương và tỷ tỷ không theo phe mình, bỗng chốc có chút bất đắc dĩ, "Ta nói không rõ ràng, các ngươi không có thấy, lúc đó rất loạn, sư phụ cũng bị người ta hãm hại cuốn vào, là biểu muội tốt của người này làm! Không biết xấu hổ! Hừ!"

Hứa Tần Thị sờ đầu Cốc Vũ, "Thì ra Cốc Vũ bất bình cho sư phụ, không uổng sư phụ ngươi thương ngươi, Thạch Bộ đầu bị biểu muội hắn lợi dụng liên luỵ. Ngươi hận đến hận đi cũng không nói ra được người ta không tốt chỗ nào."

Cốc Vũ nhất thời muốn bỏ đi.

Cũng may lúc này cửa thông với hậu viện mở ra , Lí Đắc Tuyền và Trần Vĩnh Ngọc đi ra, nói đi cửa hàng mua thịt nấu cơm, rồi lại bảo Vương Thị giúp đỡ thu thập phòng Kinh Trập.

Cốc Vũ càng nghe càng thấy có cổ quái, chạy tới ngăn đón, "Thế nào? Muốn ở chỗ chúng ta?"

Thấy bọn họ cam chịu, Cốc Vũ càng căm tức, "Sao được chứ? Ân, ân, nhà chúng ta không có phạm chuyện gì, muốn vào cũng phải nói rõ ràng, ngươi cho là ngươi là người trong nha môn chúng ta sợ ngươi?"

Lí Đắc Tuyền quát Cốc Vũ một tiếng, "Không cần nói bừa, Thạch Bộ đầu tới là công vụ. Nga, đúng rồi, cũng không cần truyền ra, không gọi là Thạch Bộ đầu, về sau kêu, kêu là... biểu ca."

Cốc Vũ tròng mắt vừa chuyển, thấy bọn họ không biết thương lượng cái gì, trong lòng sốt ruột, nghe Lí Đắc Tuyền nói như vậy, liền tìm được cớ, "Không thể được, cha, Trần bá bá, bằng không ở bên ngươi được hay không, lúc đó không bị người ta nhàn thoại, nếu bây giờ vào ở người bên ngoài nói như thế nào a!"

Trần Vĩnh Ngọc tựa hồ hạ quyết tâm, "Không ngại, cũng không cần Tuyền nói như vậy, đã nói là Thạch Bộ đầu có công vụ trong người, không có người hỏi là tốt nhất, nếu có người hỏi cũng nói là chuyện mứt đào và sửa cầu, không nói lời thừa. Ta với cha ngươi còn muốn ra ngoài một chuyến, các ngươi không cần nói lung tung là được. Cốc Vũ ngươi lo lắng chuyện này kia, hiện tại quan trọng hơn, xưa nay bất đồng, chúng ta ra ngoài nói chuyện lớn tiếng cũng không cần lo lắng bị người khác nhàn thoại, tự nhiên có người thay chúng ta nói chuyện."

Nói xong Trần Vĩnh Ngọc và Lí Đắc Tuyền bước đi, Vương Thị đi giúp sửa sang lại này nọ, Tiểu Hà tại kia hưng trí đánh giá Thạch Bộ đầu, nhìn từ đầu đến chân, lầm bầm lầu bầu, "Thì ra Bộ đầu cũng không có gì khác người." Tiểu Mãn và Hứa Tần Thị đi nhà bếp bận rộn,Cốc Vũ chắp tay sau lưng xem thường đi ngang qua, Thạch Bộ đầu coi như không thấy, trong lòng Cốc Vũ có chút không thoải mái.

Từ đó, Thạch Bộ đầu ở trong nhà Cốc Vũ.

Ngoại trừ Trần Vĩnh Ngọc và Lí Đắc Tuyền, sau đó Lí Đắc Giang cũng đi qua thương nghị một hồi, còn lại không ai biết chuyện gì xảy ra. Mọi người như cũ, nên làm gì thì làm cái đó, chỉ là phòng trống có thêm một người, chỉ có Cốc Vũ buồn bực, người lúc ẩn lúc hiện trước mắt, nàng luôn cảm thấy không được tự nhiên, bất chợt nói móc hắn vài câu, nhưng những lời này như kim đâm vào bông vải. Mặc kệ Cốc Vũ nói gì, Thạch Bộ đầu ngây ngô cười đáp lại.

Xem thế này Thạch Bộ đầu không giống Bộ đầu, ở đây không có chuyện gì thường đi rừng đào, trở về một thân bùn đất, có một lần đem xuộng trong nhà đi ra ngoài, trời tối mới trở về. Trừ lần đó ra, Cốc Vũ không có phát hiện dấu hiệu không bình thường. Hắn giống như đến du ngoạn, đâu có bộ dáng gấp gáp gì.

Nếu ở nhà, hắn cũng giúp đỡ làm việc, nói cần nấu nước, người bình thường là một gánh nước, hắn lại khác, trên vai một gánh nước, tay còn xách một thùng, bước đi như bay, còn không thở gấp. Việc trong vườn rau cũng làm, theo Hứa Tần Thị tán gẫu, thắng được hảo cảm của mọi người. Nếu trời mưa hắn an vị ở trong phòng cùng mọi người nói chuyện phiếm, có đôi khi cũng đi khoá cửa.

Tiếp qua hai ngày, Nguyệt Nga về nhà mẹ đẻ.

Thạch Bộ đầu như quen thuộc cùng Nguyệt Nga nói chuyện, trải qua nhiều ngày Cốc Vũ cũng mặc kệ hắn, dứt khoát kệ hắn hết ăn lại uống. Trốn ở phía sau viện tưởng niệm Kinh Trập và An Cẩm Hiên, nghĩ bọn hắn ở nhà, sẽ có người ở phe mình.

Không lâu sau, Tiểu Mãn và Tiểu Hà, Trần Giang Sinh cũng vào hậu viện, chuyện như thế không gặp nhiều.

Thấy biểu cảm Cốc Vũ, Tiểu Hà nói: "Bọn họ nói người lớn đang nói chuyện phía trước, muốn chúng ta ra phía sau không được nghe."

Cốc Vũ giận dữ, thanh âm nói chuyện liền lớn, "Tốt rồi, ở trong nhà người ta, ăn uống không thiếu còn muốn thế nào? Còn muốn đuổi người! Người lớn, người lớn! Hừ, cũng không xem mình có mấy cọng râu!"

Trần Giang Sinh bật cười, lấy tay gõ vào bình để trên mặt đất, "Cốc Vũ, thật lâu không nhìn thấy ngươi dữ như vậy, ngươi có thù oán gì với Bộ đầu kia? Bất quá ta thấy hắn cũng không có bao lớn a, đã làm Bộ đầu, thật sự là giỏi."

Tiểu Mãn nói, "Cốc Vũ, không phải là Thạch Bộ đầu, là cha bảo chúng ta vào, có một số việc chúng ta không cần nghe tốt hơn."

Thần thần bí bí, làm tới làm lui Cốc Vũ cũng không biết là chuyện gì xảy ra, lòng hiếu kỳ rất là kỳ quái, nếu một chút cũng không biết thì thôi, nhưng  để lại rất nhiều dấu vết, nhưng lại không biết gì, trong lòng khó chịu, giống bị mèo quào, tâm tình Cốc Vũ hiện tại là như vậy, nàng muốn biết rõ ràng Thạch Bộ đầu tới vì chuyện gì.

Rốt cục cơ hội tới.

Buổi sáng Cốc Vũ đến hậu viện, vừa mới vào bếp liền nghe thấy động tĩnh, là thanh âm Lí Đắc Tuyền và Trần Vĩnh Ngọc, nàng biết là ở hậu viện bàn tính chuyện gì. Gặp phải cơ hột tốt như vậy, nàng vội đóng cửa lại, trốn ở bên trong, qua khe cửa có thể thấy động tĩnh bên ngoài.

Quả thật là Trần Vĩnh Ngọc và Tuyền huynh đệ, còn có Thạch Bộ đầu, đáng tiếc là thanh âm nói chuyện không lớn, Cốc Vũ chỉ có thể vảnh tai nghe, mới miễn cưỡng nghe được một chút, bắt người... Hội dâng hương... Bao năm qua đến... trẻ nít...

Nói như vậy, hắn vì chuyện hội dâng hương mà đến? Dĩ nhiên là không có quan hệ với nhà mình.

Hội dâng hương, vài năm trước lúc vừa về thôn trang, Nguyệt Nga từng nhắc qua, chỉ là người lớn không cho trẻ con nghe, lúc trước bên lão viện náo loạn, Cốc Vũ từng để ý, hơn nữa lúc người lớn nói chuyện và lúc giặt quần áo bên ngoài nghe được đủ loại tin tức, xâu lại với nhau, thông minh như Cốc Vũ, ít nhiều cũng biết là chuyện gì xảy ra.

Hội dâng hương ở Liễu Bá Tử không biết đã tồn tại bao nhiêu năm, nói trắng ra là tìm thời cơ mượn thần thánh để tiếp tục sinh hoạt thôi, tỷ như lúc trước Lí Đắc Giang và Hứa Thị, nhiều năm như vậy không có con, hơn nữa Lí Đắc Giang che chở Hứa Thị, mọi người tự nhiên nghĩ hẳn là vấn đề ở Lí Đắc Giang, muốn kêu Hứa Thị mang theo Cốc Vũ đi Liễu Bá Tử, ở năm sáu tháng dưới hàng liễu dâng hương, ban đêm nói chuyện với nhau, hoài thai không có quan hệ với bên kia.

Biết chuyện từ đầu đến cuối Cốc Vũ thở dài, chẳng lẽ không có cách nào, lúc nàng ở bờ sông cũng có nghe vài nàng dâu loáng thoáng nói có nàng dâu, nhiều năm không có con sau này có, bằng không cả nhà coi như tan tác, nữ trở về gả không ra không nói, nam cũng không cưới được vợ, hai người tách ra không xa rời nhau đều phải cô độc sống quãng đời còn lại, còn không bằng như bây giờ, dù sao đứa nhỏ do chính vợ mình sinh ra, người khác có thể nói gì. Lại nói mọi người chỉ là đoán, chỉ có bản thân người đó biết.

Quan phủ? Quan phủ cũng mặc kệ, quan phủ quản chuyện người ta sinh con làm gì? Liễu Bá Tử nhiều năm như vậy, chỉ cần một hội dâng hương cũng không biết được bao nhiêu lợi.

Từ đó về sau, phàm là Nguyệt Nga cầm đồ đến, Cốc Vũ đều không ăn, không thể nói rõ nguyên nhân, dù sao nàng cảm thấy là lạ.

Lúc này Thạch Bộ đầu tới cửa, vì sao không đi Liễu Bá Tử bên kia? Bắt người nào? Không thể là Nhị bá phụ và Nhị bá mẫu, lúc đó Nhị bá mẫu không có đi hội dâng hương mà?

Đi một vòng lớn, ngoại trừ biết hắn tới nơi này vì hội dâng hương, Cốc Vũ vẫn không có đáp án cần biết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.