Điền Viên Cốc Hương

Quyển 2 - Chương 61: Khai trương im ắng



Trần Vĩnh Ngọc bọn họ đưa bọn lưu manh kia đi nha môn, Thạch Bộ đầu không biết là vì công hay vì tư, thường xuyên đến hạch hỏi. Nghe nói là vài tên lưu manh kia ở bên ngoài không chỉ gây chuyện thị phi, còn cướp bạc của thương nhân, việc trộm cắp ở thôn trang là việc nhỏ.

Có lẽ cũng đúng, một người ngay cả con mình cũng bị thương, về sau quả thật không có chỗ đặt chân.

Tiểu Mãn chiếu cố Đại Lâm, ngày thường việc khác làm không xong, nấu thuốc phải giấu Văn Thị, lúc này đều ở với Tiểu Hà, đầy vẻ thần bí, người lớn thấy cũng hỏi qua, Tiểu Hà không khiếp sợ đáp là Cốc Vũ viết phương thuốc muốn các nàng uống, bằng không về sau đau bụng, người lớn nghe xong hiểu ý cười, tự nhiên không làm các nàng ngượng ngùng.

Thạch Bộ đầu tới vài lần, nói muốn gặp Tiểu Mãn, lần đó đưa lưu manh đi nha môn, có vài điều muốn hỏi. Cốc Vũ hết biết, căn bản không cần Tiểu Mãn ra đi ra, nói vài câu đã đuổi, Thạch Bộ đầu cũng là, luôn miệng nói tra án không thể đi.

Cốc Vũ nghĩ nghĩ, có chút không nghĩ ra, “Ta nói ngươi là tảng đá thật đúng là tảng đá a. Ngươi tìm tỷ tỷ ta hỏi cái này làm gì?”

Thạch Bộ đầu ra vẻ như giải quyết việc công nói: “Dĩ nhiên là xử án.”

Cốc Vũ liếc mắt một cái, kéo hắn đến một góc sân, “Ngươi bị điên hay bị choáng váng hả, tình huống tỷ tỷ ta ngày đó không nói nguy cấp cũng là khó khăn đi. Ngươi nói nàng có nguyện ý nhắc tới sự việc này hay không? Ngươi gióng trống khua chiêng tới hỏi như vậy nếu truyền ra về sau nàng phải làm người thế nào? Việc hôn nhân của tỷ tỷ ta sau này sẽ ra sao? Ngươi cảm thấy nàng bằng lòng hay không bằng lòng nói?”

Thạch Bộ đầu sửng sốt, hắn đâu có nghĩ cong vẹo được như vậy, chỉ biết mình muốn gặp Tiểu Mãn, thật vất vả mới tìm được một cơ hội, đâu có nghĩ đến sẽ có hậu quả nghiêm trọng như thế, bỗng chốc ngây dại, “Kia, kia làm sao bây giờ?”

Cốc Vũ thấy bộ dáng ngơ ngác của hắn ngưng cười, ra vẻ chỉ điểm bến mê, “Làm sao bây giờ? Mấy ngày này đừng tới tìm là được, sau này lại nói, thật sự là đầu gỗ, so với Đại Lâm ca còn khờ hơn!”

Về sau, Cốc Vũ thực không nhìn thấy Thạch Bộ đầu, bỏ qua ấn tượng trước đó, nàng bỗng nhiên cảm thấy Thạch Bộ đầu không có gì không tốt, chỉ là nhớ tới hắn cùng cậu hắn và Tú Nhi biểu muội làm cho người ta buồn nôn, Cốc Vũ nghĩ nếu về sau Tiểu Mãn có liên quan gì cùng hắn, chẳng phải là cả nhà cùng hôn mê, “Phi phi phi!” Cốc Vũ hung hăng ói ra vài cái.

“Cốc Vũ, ngươi làm gì vậy? Mau về nhà dọn dẹp một chút, đều phải xuất phát.” Tiểu Hà ở trước nhà vẫy tay kêu.

Cốc Vũ mới nhớ tới hôm nay phải đi tửu lâu, hai chân ở trên đất bùn hung hăng đá mấy cái, không suy nghĩ quay đầu về nhà thay quần áo.

Người lớn thay quần áo tươm tất, tỉ mỉ chải đầu búi tóc, cẩn thận rửa mặt, để hai cái rổ đựng này nọ trên xe trâu.

Mọi người tụ hợp, phân tán ngồi trên hai xe trâu, vô cùng đơn giản xuất phát.

Văn Thị vốn không nghĩ đi, bị Giang Thị, Hứa Thị không phân trần túm lên xe, còn ra vẻ nói không ngại, đáng tiếc Văn Thị không yên vì thân phận mình quá mức xấu hổ, vạn nhất liên lụy tửu lâu không tốt.

Cốc Vũ thở dài, thời đại này nữ nhân thật là khổ, người khác nói ngươi là khắc tinh là sao chổi là cái gì cũng không sao, đến cuối cùng tự mình nhận mình là người mang điềm xấu, làm chuyện gì phải suy nghĩ đến phương diện này một chút, rốt cục này cũng bận tâm kia cũng bận tâm, khuyên bảo cũng khuyên bảo không xong.

Cốc Vũ nghĩ nghĩ, “Văn thẩm, hôm nay chỉ là đi ra ngoài ăn một bữa cơm, cũng không phải là tửu lâu khai trương, ngài đừng nghĩ nhiều, tửu lâu của cậu nay không như ngày xưa, không phải là vô cùng náo nhiệt khai trương, cũng không phải là cửa hàng tầm thường, chờ các ngươi đi là biết. Chúng ta hôm nay a, ngay tại lầu một ăn một chút, sau đó lên trên lầu nhìn xem, về sau chúng ta muốn vào đi là khó khăn.”

Nghe vậy Văn Thị mới ổn định tâm thần.

Tửu lâu quả thực không có bộ dáng khai trương, thậm chí bên ngoài trông không có gì khác xưa, Hứa Thị nhướng mày, “Các ngươi bận rộn lâu như vậy, ngay bảng hiệu bên ngoài cũng không làm mới, nhìn rách tung toé một chút mới lạ cũng không có, ai —— “

An Cẩm Hiên cười hề hề nhìn Hứa Thị nói: “Bá mẫu, có gì đâu, nhà cậu vốn lúc đó là tửu lâu đầu tiền ở trấn trên, chúng ta so mới làm gì, so tới so lui, không chừng hàng năm đều có người nảy sinh ý mới hoặc xây mới, chúng ta không thể, chiêu bài cũ ở đây, nhắc tới cái cũ bọn họ nghĩ đến chúng ta, còn tiết kiệm bạc cùng tâm tư!”

Hứa Thị từ chối cho ý kiến, lắc đầu vào cửa.

Lầu một trống rỗng, trừ bỏ có một quầy gỗ phía bên phải từ cửa vào, vẫn là lúc trước giữ lại, còn lại cái gì đều không có, nói chuyện đều có tiếng vang lại, Vương Thị cũng lắp bắp kinh hãi, “Trời đất, sao tửu lâu một cái bàn cũng không có, như vậy làm sao mua bán? Khai trương như vầy có mấy người đến chứ?”

Cốc Vũ thấy bộ dáng bọn họ có chút buồn cười, nhưng không tiện giải thích, theo lý giải của bọn họ, dĩ nhiên là người càng nhiều càng náo nhiệt càng tốt, nhưng chuyện náo nhiệt, giống như bệnh viện hoặc phòng khám bệnh, nhìn vô cùng náo nhiệt, chân chính kiếm bạc cũng không ở chỗ đó.

Một người trên lầu đi xuống, tiếng bước chân đều có tiếng vọng, là Hứa Thế Cùng.

An Cẩm Hiên đến hỏi: “Cậu, không phải tính là ở lầu một ăn cơm sao, sau đó lên lầu hai xem xong chúng ta trở về.”

Hứa Thế Cùng vẫy tay, “Ta nghĩ qua, là tửu lâu của mình, người một nhà còn không có thể đi lên ăn một chút, mở cũng như không, các ngươi là khách quý, muốn ăn cái gì cứ việc nói.”

Lúc này Văn Thị có chút không thoải mái, “Nếu lỡ làm dơ cũng không tốt.”

Cốc Vũ không nói nhiều, leo lên thang lầu, “Các ngươi đến xem thôi, chúng ta đến xem thử trước, đến lúc đó trăm ngàn loại khách đều có, còn không bằng sớm chuẩn bị sẵn sàng tốt hơn.”

Đợi mọi người đến lầu hai, có thế này xem như thêm kiến thức, trên lầu không tính thật rộng mở, nhưng cũng ngăn ra vài nhã các, đường nhỏ ở giữa cũng không có vẻ chật chội, đặc biệt Vương Thị thấy dồ thêu tự mình làm xuất hiện tại nơi này, so với để ở nhà càng tốt hơn biết bao nhiêu, tỷ như đang ở Vũ Các, chăn đệm đều có bức hoạ, phía dưới là hai cái bồn cảnh thật nhỏ, tuyền đặc biệt điêu khắc hai xe nước nhỏ, nước ngay ở giữa tuần hoàn lên xuống, nghe tiếng nước chảy róc rách giống như trời đổ mưa, mưa rơi trong ngõ nhỏ cổ xưa lát đá, rất thanh tĩnh.

Cốc Vũ quen thuộc mỗi một nhã các ở nơi này, lúc này đi qua đẩy cửa sổ ra cùng mọi người giảng giải, “Các ngươi xem, dù là trời đổ mưa thật cũng có thể nghe thấy tiếng mưa rơi!”

Hạ Xuyên ở trong lòng Vương Thị giãy dụa muốn xuống dưới, xuống dưới lại không thể sờ cái gì, chỉ có thể nhìn đất đỏ đá nâu, vẻ mặt mất hứng, chạy tới bên Cốc Vũ. Cốc Vũ muốn chọc ghẹo hắn, thấy hắn nhăn cái mũi nhỏ muốn khóc, trong lòng mềm xuống, ôm hắn xoay một vòng đã thấy mệt, “Nhìn ngươi ăn thành bé mập!”

Xoay một vòng xong, nhóm đàn bà ngồi yên nghe tiếng mưa.

Nhóm phụ nữ không có ý kiến gì, cảm thấy cái này cũng tốt cái kia cũng không sai, bàn luận cuối cùng chọn Vân Yên Các, ngồi xuống xong thở dài, “Ta nói cũng không có gì đặc biệt, nhưng thanh tĩnh, còn tưởng rằng không uổng tâm tư, cũng không sợ dơ, các ngươi nhìn vải này!”

Theo hướng ngón tay Vương Thị, ánh sáng từ cửa sổ vừa khéo chiếu rọi màu xanh ngọc bích trên sàn, nháy mắt hưng phấn. Nghe nói vài biến hóa vô cùng này là từ cửa hàng An Cẩm Hiên, càng chậc lưỡi ngạc nhiên, may mắn An Cẩm Hiên không có bên cạnh, bằng không còn không biết trả lời thế nào những thắc mắc thất bát tao này.

Lo lắng vừa rồi của Hứa Thị các nàng đều tan thành mây khói, nhìn cái gì đều mới lạ, “Thế nào cũng lôi kéo được những phu nhân rộng rãi! Thật vui vẻ.”

Lúc trước Giang Thị đã từng tới, đối với thức ăn khéo léo, ra vẻ thần bí cùng các nàng nói: “Các ngươi biết một bàn tốn bao nhiêu bạc sao?” Nói xong vươn hai ngón tay.

Vương Thị mở miệng đầu tiên, “Hai trăm văn?”

Giang Thị cười ha ha, buông tay xuống, “Hai trăm văn ngay cả cửa các ngươi cũng đừng mong tới! Hai lượng bạc còn sợ thiếu, nhà giàu người ta nơi nào để ý hai lượng bạc này!”

Văn Thị đang ăn đồ ăn, ngón tay chợt run run, đánh rơi một chiếc đũa xuống bàn, đau lòng, “Một chiếc đũa này, mấy chục văn tiền cũng không mua được, thật sự là nghiệp chướng.”

Mọi người cười ha ha, Cốc Vũ nói: “Không chỉ là đồ ăn, đồ ăn có thể ăn bao nhiêu, chỉ là nơi này khó được thôi, ra vào không có người thấy, nói chuyện trên lầu cũng không có người hỏi thăm, người đi vào cũng yên tâm, hơn nữa với bài trí này, bao nhiêu bạc cũng không mua được!”

Cơm ăn xong, mọi người tụ tập ở lầu một tán gẫu, các nàng vẫn quen như vậy cả nhà ở chung vô cùng náo nhiệt thư thái.

Nói đến hai ngày sau tửu lâu khai trương, Hứa Thế Cùng tràn đầy tin tưởng, “Nhã các trên lầu đều truyền ra ngoài, ta còn cố ý để lại một cái, theo tính toán, dù một ngày chỉ có một người tới, ngày cũng có thể qua tốt.”

Mọi người rất vui vẻ, nói thế đạo thay đổi, tửu lâu cũng không có bộ dáng tửu lâu, không có chưởng quầy đánh bàn tính bùm bùm, cũng không có âm thanh tiểu nhị nói chuyện, ngày qua thoải mái ngược lại càng kiếm thêm tiền.

Cốc Vũ cười nói, “Cậu, chờ tửu lâu vào quỹ đạo không chừng còn có người đi nịnh bợ ngươi, đến lúc đó ngươi ngẫu nhiên bộc lộ tài năng, ngày thường đi nghe diễn, đi dạo phố, cuộc sống cũng có thể qua tốt đẹp.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.