Diệt Thế Kỷ

Chương 50



“Năm năm.” Trở lại phòng, Luật thì thào nhắc lại, năm năm, nghe qua có vẻ rất dài, nhưng kỳ thật ngắn ngủi vô cùng. Nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm yên tĩnh đang ban trùm khắp nơi, chỉ có điều, chẳng bao lâu nữa, không khí yên tĩnh này sẽ hoàn toàn biến mất, thay vào đó sẽ là những đêm tối đầy kinh hoàng cùng huyết tinh, kéo dài mãi cho tới khi ngày ấy đến.

Luật vươn tay mở cửa sổ ra, cơn gió đêm tràn vào, lướt qua tấm rèm cửa mỏng manh, hơi lạnh ùa qua, vuốt ve gương mặt rồi lưu luyến vấn vương trên mái tóc. Thoáng nhìn cảnh sắc bên ngoài, cả bầu trời đêm bao la không một ánh sao, những điểm sáng rực rỡ ngoài kia đều là ánh đèn nhân tạo. Về sau, cảnh sắc yên bình này sẽ phủ đầy huyết sắc, tiếng gào thét tuyệt vọng sẽ vang vọng mỗi đêm.

“Luật.” Thanh âm truyền đến từ phòng bên cạnh đánh thức Luật khỏi những suy nghĩ hỗn độn. Ánh mắt mờ mịt của hắn từ từ nhìn sang phía tiếng gọi phát ra.

Để tiện cho việc bảo hộ, Tần Trạm đã chuyển đến ở phòng bên cạnh Luật, mỗi khi ở trong phòng, hắn đều không khỏi lưu ý đến mọi động tĩnh của căn phòng cạnh bên, tuy biết sự cách âm ở nơi này rất tốt, nhưng bản năng của hắn luôn hành động trước suy nghĩ.

Mỗi ngày, khi nhận ra việc mình đang làm là vô ích, Tần Trạm sẽ đến bên cửa sổ, chú ý đến ánh đèn hắt ra từ phòng Luật, mãi cho đến khi ánh đèn ấy tắt hẳn, mới có thể lên giường nghỉ ngơi, hướng về căn phòng bên cạnh kia, dịu dàng nói câu “Ngủ ngon” trước khi chìm vào giấc ngủ.

Ngay khi hắn vào phòng, cửa sổ sẽ được mở ra thẳng cho đến khi đi ngủ, làm như thế chỉ là để giảm bớt hiệu quả cách âm cực kỳ hoàn mỹ trong ngôi nhà này, hy vọng có thể nghe đến một chút động tĩnh từ phòng bên cạnh. Cho nên hôm nay vừa nghe thấy tiếng mở cửa sổ, hắn không khỏi dời tầm mắt mình nhìn sang, vốn cho là sẽ giống như nhiều lần trước, không thể nhìn thấy người, không ngờ hôm nay lại thấy Luật bước ra.

Chỉ có điều, thần sắc lúc này của Luật có gì đó không ổn, Tần Trạm khẽ gọi một tiếng, sau đó, hắn nhìn thấy ánh mắt mờ mịt của Luật.

“Là ngươi sao, Tần Trạm.” Cảnh tượng trong mắt chuyển từ tương lai sắp xảy ra về với hiện thực, nhìn lướt qua khuôn mặt quen thuộc của Tần Trạm, Luật không có hứng thú cũng không muốn bày ra biểu tình ngạo mạn như thường lệ, cũng không buồn đùa cợt Tần Trạm, thanh âm bình thản nhẹ nhàng lại ngoài ý muốn khiến cho người ta cảm thấy tâm trạng cực kỳ mệt mỏi của hắn lúc này.

“Làm sao vậy, Luật?” Nhìn thấy Luật khác thường như vậy, Tần Trạm tất nhiên là vô cùng lo lắng, khi trở về không phải vẫn rất tốt sao?

“Nói cho những người kia biết, lễ khai mạc đại hội thi đấu, ta sẽ tham gia.” Không muốn nói thêm bất cứ điều gì, cũng không muốn nhìn thấy Tần Trạm nữa, càng không muốn gặp thêm những người khác, sau khi nói xong, Luật bước về phòng, đóng cửa sổ, chặn lại hết thảy âm thanh từ bên ngoài. Lúc này, hắn chỉ muốn ở một mình, không muốn để cho bất cứ ai nhìn thấy chính mình, cũng không muốn gặp bất cứ sinh vật nào tên là “nhân loại”.

“Luật.” Tiếng gọi của Tần Trạm không thể khiến cho Luật ngoái đầu nhìn lại, hắn chỉ có thể nhìn Luật đóng lại cửa sổ rồi biến mất khỏi tầm mắt. Chính là, chỉ trong một thời gian ngắn như thế, rốt cuộc Luật đã gặp chuyện gì? Tần Trạm không biết, cũng không có cách nào biết được, bởi vì, Luật không chịu trả lời hắn.

Luật vẫn ở trong phòng, chuyện gì có thể khiến cho tâm tình y dao động như thế? Trong thời đại này, dù không bước ra khỏi cửa vẫn có thể trao đổi với người khác, ví dụ như qua thiết bị thông tin hay internet, điều này khiến Tần Trạm thực muốn có thể trộm lẻn vào máy tính của Luật mà điều tra một phen.

Yên lặng thờ dài, rồi nở nụ cười tự giễu, việc theo dõi mọi hành vi trao đổi của Luật này, hắn không có tư cách, cũng không có quyền thực hiện.

Luật, chẳng lẽ ngươi không thể mở lòng ra với ta được sao, chỉ một lần thôi cũng tốt rồi, để cho ta có thể an ủi, có thể giúp ngươi vui vẻ, để ta xua tan đi mọi phiền não của ngươi. Chỉ cần ngươi nói, ta nhất định sẽ thực hiện bất cứ chuyện gì, cho dù có phải vứt bỏ tự tôn hay đánh mất tính mạng của mình.

.

Ngày hôm sau, khi Luật mở cửa ra, Tần Trạm đã đứng chờ sẵn ở ngoài. Đối với việc này, Luật không hề thấy kinh ngạc, bởi vì mỗi ngày đều như vậy. Tần Trạm chăm chú nhìn thần sắc của Luật, trên khuôn mặt y đã không còn chút mờ mịt của ngày hôm qua, khóe miệng lại gợi lên độ cung ngạo mạn khiến người chán ghét như thường lệ. Tần Trạm nhẹ nhàng thở ra, so với tối hôm qua, hắn vẫn tình nguyện thấy một Luật như lúc này, ít nhất trong lòng của hắn không có cảm giác Luật đang cách hắn rất xa, cũng không có cảm giác lạ lẫm để rồi nhận thấy bản thân mình không hề biết chút gì về Luật.

Khi dùng bữa sáng, Luật bị Văn Nhân lão gia tử bắt được. Hắn vừa ngồi xuống, Văn Nhân lão gia tử liền bắt đầu chuẩn bị màn diễn văn, nói cho hắn biết việc hắn cần làm có ý nghĩa trọng đại đến thế nào, có tác động to lớn đến hình tượng quốc gia ra sao, rồi có tầm quan trọng cỡ nào đến tương lai của hắn.

Vừa mới nghe vài câu, Luật đã cảm thấy hết kiên nhẫn, ném tầm mắt đầy phẫn hận về phía Tần Trạm. Tần Trạm giật mình sửng sốt, hôm qua hắn chỉ mải bận tâm đến tình trạng khác thường của Luật, không chú ý nghe đến câu tiếp theo của y, mãi đến lúc này mới nhớ ra tối qua Luật đã phân phó gì. Chuyện này cũng không thể trách Tần Trạm, dù sao hắn cũng là một phàm nhân, cũng không thể lo lắng chu toàn mọi chuyện, cũng sẽ quên một số việc không phải trọng điểm.

“Lễ khai mạc, ta tham gia.” Luật trực tiếp cắt lời Văn Nhân lão gia tử.

“Luật, việc không tham gia là…” Trong thời gian ngắn, Văn Nhân lão gia tử không kịp phản ứng, mãi cho đến khi tiêu hóa xong câu nói của Luật mới dùng ánh mắt không thể tin như Văn Nhân Lẫm nhìn hắn.

Ngày hôm qua Luật rõ ràng vẫn kiên quyết phản đối, sao hôm nay lại đơn giảnđồng ý như vậy?

Văn Nhân lão gia tử cùng Văn Nhân Lẫm đồng loạt quay sang nhìn Tần Trạm, như ý hỏi, là do ngươi thuyết phục Luật sao?

Tần Trạm nhìn ra hai người muốn hỏi gì, liền khẽ lắc đầu. Hắn sao có bổn sự thuyết phục được Luật, chỉ cần là việc Luật không muốn, hắn rất ít khi khuyên bảo. Hơn nữa, sao Luật lại có thể nghe lời hắn cơ chứ.

“Luật, ngươi nói thật sao?” Văn Nhân lão gia tử rõ ràng là thuyết phục Luật, không ngờ vừa nghe Luật đồng ý, hắn lại có cảm giác hoảng sợ, không tin đó là sự thật.

“Thật.” Khẽ nhấp một ngụm nước trái cây, Luật ung dung đáp.

Văn Nhân lão gia tử cũng không thấy yên tâm thêm chút nào, “Ngươi không phải định đáp ứng xong rồi lại không chịu tham gia đó chứ?” Hắn nghĩ mọi chuyện không thể nào êm đẹp như thế được, trong lòng Luật hẳn đang có âm mưu. Quả thật, nếu là Luật, hoàn toàn có thể làm ra chuyện nửa đường bỏ chạy, thế nhưng, đây là đại sự tầm cỡ thế giới, nếu Luật thật sự làm như vậy thì Trung Quốc còn mặt mũi gì nữa, có nên chuẩn bị thêm một tiết mục dự phòng xem như phòng ngừa vạn nhất không đây, tuy tiết mục có không bằng người ta cũng vẫn hơn là không có tiết mục nào.

“Không.” Bực bội liếc nhìn Văn Nhân lão gia tử một cái, mười phần khinh thường, hắn mới không thèm làm vậy, như thế có khác nào chưa lâm trận đã bỏ chạy đâu.

“Ngươi sẽ không định lên sân khấu rồi không chịu biểu diễn hay diễn tấu lung tung gì đó chứ?” Văn Nhân lão gia tử vẫn không tin, tiếp tục suy đoán các khả năng có thể xảy ra. Loại chuyện này, Luật tuyệt đối có thể làm. Lúc này, Văn Nhân lão gia tử mới phát hiện ra kế sách của bọn họ có rất nhiều lỗ hổng, bọn họ đã không tính toán đến những chuyện ngoài ý muốn có thể xuất hiện từ Văn Nhân Luật.

“Ngươi yên tâm, ta sẽ thành thành thật thật lên sân khấu, sẽ diễn tấu một khúc thiên âm có thể gột rửa linh hồn.” Lúc này, tự khen bản thân cũng không có gì là không tốt.

“Thật sao?” Văn Nhân lão gia tử quả thật là không có chút niềm tin với Luật, cũng không tin tưởng lời cam đoan của y, ngữ khí vẫn tràn ngập lo lắng như trước.

“Ta lấy danh nghĩa của bà ngoại để bảo đảm.” Biết bất luận mình có nói thế nào, lòng nghi ngờ của gia gia cũng sẽ không suy giảm, cho nên Luật lấy danh nghĩa của một người khiến cho người ta tin tưởng nhất để cam đoan.

Vừa nghe Luật nói như vậy, Văn Nhân lão gia tử mới thật sự an tâm. Cho dù Tống lão phu nhân đã mất, nhưng tình cảm của Luật đối với nàng sẽ khiến hắn không vi phạm lời hứa của mình.

Sau khi nhận được lời cam đoan của Luật, Văn Nhân lão gia tử mang theo sự tin tưởng mười phần báo tin cho các thành viên khác trong ban lãnh đạo Nhà nước.

Với mạng lưới tin tức linh thông, chẳng bao lâu sau Long Tổ đã biết Luật là đại biểu của Trung Quốc tham gia biểu diễn trong buổi khai mạc. Sở dĩ chuyện này lan truyền đến Long Tổ hiển nhiên là từ nhóm Thái tử đảng. Khi biết Luật tham gia biểu diễn, bất luận là nhóm tinh anh hay nhóm hoàn khố đều bị chấn kinh, bọn họ tất nhiên biết thượng tầng tuyệt đối không hủy đi một cơ hội tuyên dương quốc uy như lần này mà chọn Luật, do đó Luật hẳn có chỗ nào đó đặc biệt, chính là, chỉ cần nghĩ đến Luật và diễn tấu có liên quan với nhau, sẽ có cảm giác vô cùng kỳ quái.

Sau khi hỏi thăm kỹ lưỡng, bọn họ mới biết được, thì ra trình độ âm nhạc của Luật vô cùng cao siêu, cũng không thể trách bọn họ tò mò, bởi vì việc đặt Luật và nghệ thuật chung với nhau quả thật là quái dị vô cùng, huống chi, theo như thăm dò, trình độ của Luật lại là tuyệt thế vô song. Lời đánh giá cao như thế, thật khiến cho người ta khó có thể tin tưởng.

Hỏi qua các trưởng bối trong nhà, cũng chưa ai nghe qua, chính là từ miệng các chính sách trong ban lãnh đạo trung ương mới biết, thì ra mọi người phát hiện ra trình độ âm nhạc của Luật là vào ngày Tống lão phu nhân mất, theo như lời của các chính khách, đó là thiên âm có thể khiến người ta cảm nhận được sự tồn tại của linh hồn. Muốn nói tương đối cụ thể một chút, chính là, đây là loại âm nhạc mà ngay cả huyễn âm của Quý Phi Yên cũng kém rất xa.

Là cộng sự của Quý Phi Yên trong Long Tổ, cũng xem qua các trận tỉ thí của Quý Phi Yên, trình độ diễn tấu của nàng thế nào, nhóm Thái tử đảng bọn họ đều đã học qua một ít tri thức về giám định và thưởng thức nghệ thuật, cho nên đều biết trình độ của nàng khá cao, cho dù không lợi dụng dị năng thì trình độ của bản thân nàng cũng đã được cả thế giới công nhận.

Thế mà, diễn tấu của Văn Nhân Luật còn vượt xa cả Quý Phi Yên? Chính là tên Văn Nhân Luật kia sao? Quả thật, rất khó mà tưởng tượng được. Nhóm Thái tử đảng không khỏi bắt đầu dùng ánh mắt khác thường nhìn Văn Nhân Luật, hy vọng y tiến hành tập luyện, để bọn họ có thể hiểu được, rốt cuộc âm nhạc của y đạt đến trình độ nào.

Những thành viên khác trong Long Tổ khi biết Luật tham gia biểu diễn trong lễ khai mạc, đầu tiên đều có suy nghĩ, hỏng rồi, lần này thế nào mặt mũi của Trung Quốc cũng bị hủy hoại, tiếp đó là, Văn Nhân Luật đã dùng thủ đoạn gì khiến cho mọi người đồng ý để hắn diễn tấu, sau đấy liền bắt đầu oán giận mấy người lãnh đạo quốc gia đều hồ đồ, chỉ biết lạm dụng chức quyền các loại.

Quý Phi Yên trầm mặc, dùng ánh mắt phức tạp nhìn Văn Nhân Luật, ở nơi không người chú ý, siết chặt hai nắm tay, khắc chế sự run rẩy từ bản năng. Đó là sợ hãi, nàng sợ hãi diễn tấu của Văn Nhân Luật, đó là cảnh giới âm nhạc mà tất cả những nghệ sĩ đều hướng tới, cũng là ác mộng của bọn họ, bởi vì chỉ cần nghe qua, bọn họ sẽ biết sự chênh lệch ấy là lớn đến cỡ nào, đó là cách biệt mà có dùng cả đời cũng không thể với tới được.

Bỏ qua các ánh mắt khác nhau của mọi người, Luật không hề luyện tập chút gì, cứ như vậy mà chờ đợi cho đến ngày khai mạc đại hội thi đấu giữa các dị năng giả.

Lúc này, danh sách các tiết mục biểu diễn trong buổi khai mạc cũng đã được công bố chính thức, so với lần thứ nhất, lễ khai mạc lần này càng thêm long trọng, các quốc gia đều dồn hết mọi tâm huyết, quyết tâm để tiết mục của quốc gia mình nổi bật nhất trong buổi khai mạc. Tiết mục độc tấu của Văn Nhân Luật trên danh sách liền có vẻ phá lệ đặc biệt, cũng là tiết mục độc tấu âm nhạc duy nhất.

Cho dù kỹ thuật có tốt, cho dù âm nhạc có hay đến thế nào, thì trên đời này có bao nhiêu người có thể nhận ra một tiết mục diễn tấu âm nhạc là hay hay dở, có thể cảm nhận được tình cảm gửi gắm trong âm nhạc, tuy có không ít người biết cách thưởng thức loại âm nhạc này, nhưng cũng không phải là rải rộng khắp toàn nhân loại. Cho nên, trong buổi khai mạc, các quốc gia khác đều chuẩn bị các tiết mục biểu diễn cực kỳ hoành tráng để tất cả mọi người đều có thể thưởng thức, thỏa mãn cả thị giác lẫn thính giác, thế nên tiết mục độc tấu thuần âm nhạc của Trung Quốc không khỏi trở nên quá mức đơn điệu, không được quá nhiều người yêu thích và quan tâm.

Phần lớn mọi người đều cho rằng lần khai mạc này, tiết mục của Trung Quốc khẳng định là xếp chót, chỉ có mấy người trong ban lãnh đạo Trung Quốc mới biết, bọn họ chắc chắn sẽ thắng, chỉ cần Luật không xảy ra bất kỳ tình huống ngoài ý muốn nào.

END 50.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.