Điều Bí Mật

Chương 1



Nước Anh, 1181

Họ trở thành bạn trước khi đủ lớn để hiểu rằng mình sinh ra là để ghét nhau.

Hai cô bé gặp gỡ tại lễ hội mùa hè được tổ chức thường niên ở biên giới giữa Scotland và Anh. Đó là lần đầu tiên tiểu thư Judith Hampton tham gia các trò chơi của người Scot, cũng là lần đầu tiên cô bé thực sự bước ra khỏi ngôi nhà biệt lập ở miền Tây nước Anh, và nó quá háo hức với cuộc thám hiểm đúng nghĩa đến nỗi khó có thể nhắm mắt suốt những giờ ngủ trưa bắt buộc. Có quá nhiều thứ để xem và để làm, và với một cô bé bốn tuổi đầy tò mò, nơi đây cũng có quá nhiều trò nghịch ngợm quỷ quái để nó lao vào.

Còn Frances Catherine Kirkcaldy thì đã nhỡ dính vào mấy trò tai quái rồi. Vì hư đốn mà cô bé đã bị cha phát vào mông để bắt phải hối lỗi, thế rồi cha vác nó trên vai như một bao thức ăn và băng qua khoảng sân rộng. Cha đặt nó ngồi trên một tảng đá bằng phẳng, cách xa khu vực hát hò nhảy múa, rồi ra lệnh nó phải ngồi yên đó cho tới khi cha thấy hết giận và sẵn sàng quay lại đón nó. Cha ra lệnh cho nó dùng khoảng thời gian yên tĩnh một mình để suy ngẫm về lỗi lầm của bản thân.

Do nó chịu không rõ suy ngẫm nghĩ là gì, Frances Catherine kết luận mình sẽ không phải nghe theo mệnh lệnh của cha. Cũng đành thế thôi, vì tâm trí nó đã bị choán sạch chỗ khi phải lo lắng đến con ong béo ị đang vo ve quanh đầu.

Judith đã nhìn thấy cảnh người cha trừng phạt con gái. Nó cảm thấy tội nghiệp cho cô bạn nhỏ có gương mặt ngồ ngộ và đầy tàn nhang. Nó biết chắc chắn mình sẽ khóc òa nếu bị bác Herbert phát vào mông, nhưng cô bạn tóc đỏ kia thậm chí còn chẳng hề nhăn mặt khi bị cha đánh.

Judith quyết định nói chuyện với cô bạn kia. Nó chờ đến khi cha cô bé đó thôi không lúc lắc ngón tay trước mặt con gái nữa và oai vệ quay lại bên kia sân rồi mới nhấc chân váy lên và chạy một quãng đường dài vòng quanh đến nấp sau tảng đá ở phía sau.

“Cha mình sẽ chẳng bao giờ đánh mình”, Judith tự giới thiệu bằng một giọng ba hoa.

Frances Catherine không hề quay lại xem ai đang nói chuyện với nó. Nó không dám rời mắt khỏi con ong lúc này đang đậu trên tảng đá ngay cạnh đầu gối trái.

Judith không nản lòng khi thấy cô bạn im lặng. “Cha mình chết rồi”, nó thông báo. “Từ hồi mình còn chưa ra đời cơ.”

“Thế làm sao cậu biết được cha có đánh cậu hay không?”

Judith nhún vai. “Mình biết chứ. Giọng cậu buồn cười thế, cứ như có gì dính ở cổ họng ấy, phải thế không?”

“Không”, Frances Catherine trả lời. “Giọng cậu cũng buồn cười mà.”

“Sao cậu không nhìn mình?”

“Mình không thể.”

“Sao cậu lại không thể?” Judith hỏi, tay vần vò mép chiếc váy hồng trong lúc chờ cô bạn trả lời.

“Mình phải trông chừng con ong”, Frances Catherine trả lời. “Nó muốn đốt mình. Mình phải sẵn sàng để có thể đuổi nó đi.”

Judith nhích lại gần hơn và thấy con ong đang bay lòng vòng quanh chân trái của cô bạn. “Sao cậu không đuổi nó luôn đi?” Nó thì thầm hỏi nhỏ.

“Mình sợ”, Frances Catherine nói. “Mình có thể đập trượt. Lúc đó chắc chắn nó sẽ đốt mình.”

Judith cau mày suốt một phút dài trước tình thế tiến thoái lưỡng nan đó. “Cậu có muốn mình đập nó hộ cậu không?”

“Cậu muốn làm thế không?”

“Có lẽ có”, Judith trả lời. “Tên cậu là gì?” Nó hỏi để kéo dài thời gian trong lúc thu hết can đảm tiến lại gần con ong.

“Frances Catherine. “Thế còn cậu?”

“Judith. Làm sao cậu lại có hai tên được? Mình chưa từng nghe nói ai đó có nhiều hơn một tên.”

“Ai cũng hỏi mình câu này”, Frances Catherine trả lời, thở dài rất kịch. “Frances là tên mẹ mình, mẹ chết trong lúc sinh mình. Catherine là tên bà ngoại, và bà cũng chết giống thế. Họ không được chôn trong khu đất thánh vì Nhà thờ bảo họ không sạch. Cha hy vọng mình sẽ ngoan để rồi được lên thiên đường, và khi Chúa nghe thấy hai cái tên của mình, người sẽ nhớ đến mẹ và bà.”

“Tại sao Nhà thờ lại nói họ không sạch?”

“Vì họ chết lúc đang sinh con”, Frances Catherine giải thích. “Cậu chẳng biết gì à, nhóc con?”

“Mình cũng biết một ít.”

“Mình thì biết tuốt”, Frances Catherine khoác lác. “Ít ra thì cha mình cũng bảo mình tin chắc như thế. Thậm chí mình còn biết em bé chui thế nào vào bụng mẹ nữa kìa. Muốn nghe không?”

“Ồ, có chứ.”

“Khi cưới nhau, người cha sẽ nhổ nước bọt vào ly rượu rồi bắt người mẹ uống một ngụm to. Ngay khi nuốt xuống, người mẹ sẽ có một em bé ở trong bụng.”

Judith nhăn mặt trước mẩu thông tin ghê đến rụng rời đó. Nó đang định nài nỉ cô bạn kể thêm thì đột nhiên Frances Catherine rên lên thành tiếng. Judith nhoài người đến gần hơn, và nó cũng rên theo. Con ong đã đậu trên mũi giày của cô bạn. Càng nhìn, Judith càng thấy con ong như càng to ra.

Câu chuyện về sinh đẻ ngay lập tức bị gạt sang bên. “Cậu sẽ đuổi nó đi chứ?” Frances Catherine hỏi.

“Mình sẵn sàng rồi đây.”

“Cậu có sợ không?”

“Không”, Judith nói dối. “Mình chẳng sợ cái gì sất. Mình nghĩ cậu cũng thế.”

“Sao cậu lại nghĩ vậy?”

“Vì khi bị cha đánh cậu đâu có khóc”, Judith trả lời.

“Đó là vì cha không đánh mạnh thôi”, Frances Catherine giải thích. “Cha chẳng bao giờ làm thế. Cha còn đau hơn cả mình ấy chứ. Chí ít Gavin và Kevin cũng nói vậy. Mấy anh ấy bảo cha lúc nào cũng xoay quanh mình và quá nuông chiều mình, hẳn sau này khi lớn lên mình sẽ trở thành tai họa cho anh chàng tội nghiệp nào đó cưới phải mình cho mà xem.”

“Gavin và Kevin là ai?”

“Hai anh của mình”, Frances Catherine giải thích. “Cha cũng là cha của họ, nhưng họ có mẹ khác. Bác ấy cũng chết rồi.”

“Bác ấy cũng chết khi sinh ra họ à?”

“Không.”

“Thế sao bác ấy chết?”

“Bác ấy chỉ bị kiệt sức thôi”, Frances Catherine giải thích. “Cha bảo mình thế. Giờ mình sẽ nhắm chặt mắt đây nếu cậu muốn đập con ong kia.”

Vì rất quyết tâm gây ấn tượng với cô bạn mới, Judith không nghĩ thêm đến hậu quả nữa. Nó với tay ra đập con ong, nhưng ngay khi cảm thấy cánh con ong cọ vào lòng bàn tay nhồn nhột, nó liền nắm tay lại theo phản xạ.

Và thế là Judith bắt đầu khóc váng. Frances Catherine nhảy khỏi tảng đá để giúp bạn theo cách duy nhất mà nó biết. Nó cũng khóc váng theo.

Judith chạy lòng vòng quanh tảng đá, gào lên inh ỏi đến nỗi gần như không thở được. Cô bạn nó chạy theo sau, hét tướng lên chẳng kém, mặc dù là vì thông cảm và sợ hãi nhiều hơn là đau đớn.

Cha Frances Catherine hộc tốc chạy băng qua sân. Ông ôm lấy con gái trước, và khi cô bé lắp bắp thuật lại mọi chuyện, ông lại đuổi theo Judith.

Sau một lúc hai cô bé rồi cũng hoàn toàn bình tĩnh trở lại. Con ong bị lôi ra khỏi lòng bàn tay của Judith và bùn lạnh được đắp vào. Cha cô bạn mới của nó nhẹ nhàng dùng mép áo choàng len lau nước mắt cho nó. Lúc này ông ngồi trên tảng đá trừng phạt, cô con gái cuộn mình một bên đùi và Judith bên đùi còn lại.

Trước đây chẳng có ai cuống quýt lên như thế vì Judith. Cô bé trở nên khá bẽn lẽn trước sự quan tâm mà mình nhận được lúc này. Dẫu vậy nó không từ bỏ cảm giác dễ chịu đó, mà thực ra còn nhích sát vào hơn nữa.

“Hai đứa thật là một cặp đáng xấu hổ”, người cha quở trách khi nghe hai cô bé đã hết nức nở và có thể nghe thấy ông nói. “Kêu gào còn to hơn cả tiếng kèn hiệu lệnh của trò ném lao, và chạy loăng quăng như mấy con gà mái bị mất đầu ấy.”

Judith không biết người cha này có tức giận hay không. Giọng ông cộc cằn nhưng ông không hề cau có. Frances Catherine cười khúc khích. Judith kết luận rốt cuộc cha cô bạn chỉ đang đùa mà thôi.

“Cha à, con ong làm bạn ấy đau lắm đấy”, Frances Catherine tuyên bố.

“Cha chắc chắn là vậy”, ông đồng ý, rồi quay sang nhìn Judith và bắt gặp cô bé đang nhìn mình chằm chằm. “Cháu là một tiểu thư bé nhỏ đầy can đảm khi giúp đỡ con gái bác”, ông khen nó. “Nhưng nếu còn có lần sau thì đừng cố bắt con ong nữa. Được chứ?”

Judith gật đầu một cách long trọng.

Ông vỗ lên tay nó. “Cháu thật xinh xắn”, ông nói. “Cháu tên gì thế, cô bé?”

“Cha à, tên bạn ấy là Judith, và bạn ấy là bạn của con. Bạn ấy ăn tối cùng nhà mình được không cha?”

“Xem nào, chuyện đó còn phụ thuộc vào cha mẹ bạn ấy”, cha cô bé trả lời.

“Cha bạn ấy chết rồi”, Frances Catherine thông báo. “Thật đáng thương phải không cha?”

“Hẳn rồi”, ông đồng ý. Khóe mắt ông nheo lại, nhưng ông không cười. “Mặc dù thế, bạn ấy có đôi mắt xanh dương đẹp nhất mà cha từng thấy.”

“Con không có đôi mắt đẹp nhất mà cha từng thấy à cha?”

“Ái chà, có chứ, Frances Catherine. Con có đôi mắt nâu đẹp nhất mà cha từng thấy. Chắc chắn là vậy rồi.”

Frances Catherine hài lòng trước lời khen của cha đến nỗi nó vươn vai lên và cười khúc khích.

“Cha bạn ấy chết trước khi bạn ấy ra đời nữa”, Frances Catherine nói với cha. Cô bé chỉ vừa mới nhớ ra thông tin đó và đoán chắc cha cũng muốn nghe.

Ông gật đầu, rồi nói, “Con gái, giờ cha muốn con thật yên lặng trong lúc cha nói chuyện với bạn con”.

“Vâng, thưa cha.”

Ông lại chuyển sự chú ý sang Judith, thấy hơi bối rối khi cô bé cứ ngước nhìn ông không chớp mắt. Judith đúng là già dặn, quá già dặn đối với một cô bé ở lứa tuổi như thế.

“Cháu bao nhiêu tuổi rồi, Judith?”

Cô bé giơ lên bốn ngón tay.

“Cha thấy không? Bạn ấy bằng tuổi con.”

“Không, Frances Catherine, bạn ấy không bằng tuổi con, Judith mới bốn tuổi còn con đã lên năm rồi. Nhớ không?”

“Con nhớ rồi, cha à.”

Ông cười với con gái, rồi thử nói chuyện với Judith lần nữa. “Cháu không sợ bác chứ?”

“Bạn ấy chẳng sợ cái gì sất. Bạn ấy bảo con thế.”

“Yên nào, con gái. Cha muốn nghe bạn con nói chuyện. Judith, mẹ cháu có ở đây không?”

Cô bé lắc đầu. Nó bắt đầu xoắn một lọn tóc vàng nhạt quanh ngón tay ra chiều lo lắng, nhưng ánh mắt vẫn gắn chặt vào người cha. Gương mặt ông được bao phủ bởi hàm râu quai nón màu đỏ sậm, và khi ông nói, hàm râu cứ ngọ nguậy. Nó ước gì có thể chạm vào hàm râu đó xem cảm giác như thế nào.

“Judith? Mẹ cháu có ở đây không?” Người cha lặp lại câu hỏi.

“Không, mẹ ở với bác Tekel. Họ không biết cháu ở đây. Đó là một bí mật, và nếu nói ra, có thể cháu sẽ chẳng bao giờ được quay lại tham dự lễ hội nữa. Bác Millicent bảo cháu thế.”

Một khi đã bắt đầu, nó muốn nói tất cả những gì mình biết. “Bác Tekel bảo bác ấy như là cha cháu, nhưng bác ấy chỉ là anh trai của mẹ và cháu chẳng bao giờ ngồi trong lòng bác ấy. Nếu được thì cháu cũng không muốn ngồi trong lòng bác ấy, nhưng vì là không thể nên điều đó chẳng thành vấn đề, đúng không ạ?”

Cha Frances Catherine thấy thật khó khăn để hiểu được lời giải thích này, nhưng cô con gái của ông ấy thì chẳng gặp chút rắc rối nào. Cô bé cũng cảm thấy vô cùng tò mò, liền hỏi, “Sao cậu lại không thể ngồi trong lòng bác ấy nếu cậu muốn?”.

“Vì bác ấy bị gãy cả hai chân.”

Frances Catherine thở hắt ra. “Thật đáng thương, phải không cha?”

Cha cô bé thở dài. Cuộc đối thoại đang tuột khỏi tầm kiểm soát của ông. “Phải, chắc chắn là vậy rồi”, ông đồng ý. “Nào, Judith, nếu mẹ cháu ở nhà thì cháu đến đây bằng cách nào?”

“Với bác Millicent, chị gái của mẹ”, Judith trả lời. “Trước đây cháu ở với bác Millicent và bác Herbert suốt, nhưng giờ mẹ không cho nữa.”

“Vì sao?” Frances Catherine hỏi.

“Vì mẹ nghe thấy mình gọi bác Herbert là cha. Mẹ tức điên lên, cốc lên đầu mình một cái. Thế rồi bác Tekel bảo mình phải sống với bác ấy và mẹ trong nửa năm để mình biết mình thuộc về ai, bác Millicent và bác Herbert sẽ phải lo mọi việc mà không có mình. Là bác Tekel nói vậy. Dù chỉ là nửa năm thì mẹ cũng không muốn mình đi xa, nhưng lúc đó bác Tekel vẫn chưa bắt đầu thói quen uống rượu sau bữa tối, nên mẹ biết bác ấy sẽ nhớ những gì bác ấy đã nói. Những lúc không say bác ấy luôn nhớ mọi thứ. Và thế là mẹ mình lại tức điên lên.”

“Mẹ cậu tức điên lên vì sẽ thấy nhớ cậu trong nửa năm đó đúng không?” Frances Catherine hỏi.

“Không”, Judith thì thầm. “Mẹ bảo mình là đồ phiền nhiễu.”

“Thế sao mẹ cậu không muốn cậu đi xa.”

“Mẹ không thích bác Herbert”, Judith trả lời. “Đó là lý do sao mẹ lại ngược đời như thế.”

“Sao mẹ cậu lại không thích bác ấy?” Frances Catherine gặng hỏi.

“Vì bác ấy có họ hàng với bọn Scot khốn kiếp”, Judith trả lời, lập lại những gì mà nó đã nghe đi nghe lại nhiều lần. “Thậm chí mẹ còn bảo mình không nên nói chuyện với bọn Scot khốn kiếp nữa kìa.”

“Cha à, con có phải bọn Scot khốn kiếp không?”

“Chắc chắn là không rồi.”

“Còn cháu thì sao?” Judith hỏi, giọng hiện rõ vẻ lo lắng.

“Cháu là người Anh, Judith à”, cha Frances Catherine kiên nhẫn giải thích.

“Có phải cháu là bọn Anh khốn kiếp không?”

Người cha rõ ràng bực bội. “Chẳng có ai là bọn khốn kiếp gì cả”, ông tuyên bố, lúc đang định nói thêm thì đột nhiên cười phá. Cái bụng bự của ông rung rinh theo tiếng cười. “Tốt hơn hết ta phải ghi nhớ không được nói gì trước mặt hai con tiểu quỷ này nếu không muốn bị kể lại khắp nơi.”

“Sao lại thế, hả cha?”

“Đừng bận tâm”, ông trả lời.

Ông đứng dậy, một tay ôm lấy con gái còn tay kia ôm Judith. Cả hai cô bé đều ré lên thích thú khi ông giả vờ thả chúng rơi xuống.

“Tốt hơn hết chúng ta nên tìm hai bác của cháu trước khi họ trở nên lo lắng, Judith ạ. Chỉ đường cho bác đến lều của nhà cháu nào, tiểu thư.”

Judith đột nhiên cảm thấy hoảng sợ. Nó không thể nhớ được lều nhà nó nằm chỗ nào. Và vì vẫn chưa biết phân biệt màu nên nó thậm chí còn không thể miêu tả lại cho cha của Frances Catherine biết.

Nó cố gắng không khóc, cúi đầu xuống và nói lí nhí, “Cháu không nhớ”.

Nó căng thẳng chờ ông nổi giận. Nó tưởng ông sẽ quát nó là đồ dốt nát, giống kiểu bác Tekel vẫn hay làm mỗi khi say và bực mình do nó vô tình gây ra chuyện gì đó làm bác ấy phật lòng.

Nhưng cha Frances Catherine không nổi giận. Nó ghé mắt nhìn lên và bắt gặp ông đang cười. Sự lo lắng của nó biến mất hoàn toàn khi ông bảo nó đừng phiền muộn thế. Ông hứa sẽ tìm ra họ hàng nhà nó nhanh thôi.

“Nếu cậu không quay lại thì họ sẽ nhớ cậu chứ?” Frances Catherine hỏi.

Judith gật đầu. “Bác Herbert và bác Millicent sẽ khóc”, nó nói với cô bạn mới. “Nhiều lúc mình cứ ước họ là cha mẹ mình. Mình mong thế lắm.”

“Vì sao chứ?”

Judith nhún vai, nó không biết phải giải thích thế nào.

“Xem nào, ước mơ chẳng có gì sai trái cả”, cha Frances Catherine nói.

Judith vô cùng sung sướng khi được ông tán thành, liền ngả đầu vào vai ông. Cái áo choàng len ấm áp cọ vào má nó ran rát. Ông có mùi thật dễ chịu, như mùi cỏ cây ngoài trời.

Judith nghĩ ông là người cha tuyệt vời nhất trên đời. Nhân lúc ông không nhìn xuống, nó quyết định phải thỏa mãn tính tò mò. Nó giơ tay chạm vào hàm râu quai nón. Hàm râu có cảm giác nhồn nhột làm nó cười khúc khích.

“Cha à, cha có thích bạn mới của con không?” Frances Catherine hỏi khi họ đã đi được nửa đường băng qua sân.

“Chắc chắn là có rồi.”

“Con có thể giữ bạn ấy lại không?”

“Vì Chúa…Không, con không thể giữ bạn ấy lại. Bạn ấy đâu phải là cún của con. Nhưng con có thể là bạn của bạn ấy”, ông vội thêm vào trước khi cô con gái có thể tranh luận với mình.

“Mãi mãi, phải không cha?”

Frances Catherine hỏi cha câu đó, nhưng Judith là người trả lời. “Mãi mãi”, cô bé thẹn thùng lí nhí.

Frances Catherine với tay qua ngực cha để nắm lấy tay Judith. “Mãi mãi”, nó hứa.

Và chuyện bắt đầu như thế.

Kể từ giây phút đó, hai cô bé trở nên không thể tách rời. Lễ hội diễn ra trong ba tuần lễ, với nhiều thị tộc khác nhau đến rồi lại rời đi, và vòng chung kết của các trò chơi luôn được lên lịch vào ngày Chủ nhật cuối cùng của tháng.

Tuy nhiên, Judith và Frances Catherine chẳng để tâm gì đến các cuộc thi đấu. Chúng quá bận rộn kể cho nhau nghe tất cả những bí mật của bản thân.

Đó là một tình bạn hoàn hảo. Cuối cùng Frances Catherine cũng tìm được người muốn nghe những gì nó nói, còn Judith cuối cùng đã tìm được người muốn nói chuyện với mình.

Thế nhưng hai đứa trẻ cũng là một thử thách đối với tính kiên nhẫn của người thân. Frances Catherine bắt đầu chêm khốn kiếp vào tất cả các câu nói, còn Judith thì thường xuyên dùng cụm đáng thương. Một chiều nọ, trong lúc lẽ ra phải đi ngủ, hai cô bé đã quyết định cắt tóc cho nhau. Khi bác Millicent nhìn thấy cái đống nham nhở mà chúng đã tạo ra, bà bắt đầu gào thét và không chịu ngừng lại cho đến khi chụp được hai cái mũ vải trắng lên đầu chúng để che đi mái tóc. Bà cũng nổi giận với bác Herbert vì lẽ ra ông phải trông chừng hai đứa trẻ, và thay vì tỏ ra chút ăn năn tối thiểu trước tai họa này thì ông lại cười ha ha như phát cuồng. Bác Millicent ra lệnh cho chồng đưa hai đứa tiểu quỷ sang bên kia sân và phạt chúng ngồi trên tảng đá để suy ngẫm về hành vi đáng xấu hổ của mình.

Hai cô bé đúng là đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng không phải về hành vi của mình. Frances Catherine đã nảy ra một ý hay ho là Judith cũng nên có hai tên để hai đứa trở nên giống nhau. Mất khá nhiều thời gian để chúng ấn định cái tên, Elizabeth, và một khi đã được quyết định, Judith trở thành Judith Elizabeth, và nó không chịu trả lời bất cứ ai nếu người đó không gọi nó bằng cả hai tên.

Một năm trời trôi qua, và khi hai cô bé gặp lại nhau, giống như thể chúng mới chỉ xa nhau một hai giờ đồng hồ. Frances Catherine không thể chờ đến khi tóm được Judith một mình, vì nó đã phát hiện ra một sự thực đáng kinh ngạc về việc sinh nở. Thì ra phụ nữ không cần phải cưới mới có thể có em bé. Nó chắc chắn vì một người phụ nữ của thị tộc Kirkcady đã mang thai em bé trong khi chưa cưới xin gì cả. Một số phụ nữ cao tuổi trong thị tộc đã ném đá vào cô gái trẻ tội nghiệp, Frances Catherine thì thào, và cha cô bé đã bắt họ phải thôi ngay chuyện đó.

“Thế người ta có ném đá vào người đàn ông đã nhổ nước bọt vào ly rượu không?” Judith tò mò muốn biết.

Frances Catherine lắc đầu trả lời, “Người phụ nữ đó không chịu nói ra ai đã làm thế”.

Bài học thật đơn giản, Frances Catherine tiếp tục, chứng tỏ nếu một người phụ nữ đã hoàn toàn trưởng thành uống hết cốc rượu của người đàn ông nào, thì chắc chắn cô ta sẽ có em bé trong bụng.

Cô bé bắt Judith phải hứa là sẽ không bao giờ làm như thế. Judith cũng bắt Frances Catherine phải hứa y hệt vậy.

Những năm trưởng thành mờ dần trong kí ức của Judith, và nhận thức về sự căm ghét tồn tại giữa người Scotland và người Anh đã dần dần xâm nhập vào tâm trí cô bé. Judith luôn biết mẹ và bác Tekel khinh thường người Scot, nhưng cô bé tin rằng đó là vì họ không hiểu biết nhiều hơn thôi.

Từ không biết sẽ sinh ra khinh miệt, đúng không? Ít nhất đó là điều bác Herbert nói. Judith tin mọi điều bác Herbert nói với mình. Ông là một người đàn ông tốt bụng và đáng yêu, và khi Judith phỏng đoán bác Tekel và mẹ chưa từng sống với gia đình Scotland nào nên mới không nhận ra họ là những người tử tế và tốt bụng, bác Herbert liền hôn lên trán nó và bảo có lẽ nó nói đúng.

Từ ánh mắt buồn bã của bác Herbert, Judith có thể khẳng định ông chỉ đồng ý với nó để làm nó vui, và cũng là để bảo vệ nó khỏi định kiến vô lý của mẹ nó mà thôi.

Lúc Judith lên mười một tuổi và đang trên đường đến tham dự lễ hội, cô bé phát hiện ra lý do thực sự vì sao mẹ lại ghét người Scotland. Mẹ đã từng kết hôn với một người Scotland.

Scotland, 1200

Khi bị chọc giận, Iain Maitland sẽ biến thành một tên khốn nhẫn tâm.

Lúc này anh đang bị chọc giận. Tâm trạng tồi tệ bao trùm lên anh ngay khi cậu em trai Patrick kể với anh về lời hứa của cậu ta với cô vợ yêu quý của mình, Frances Catherine.

Nếu Patrick muốn làm anh trai mình ngạc nhiên thì chắc chắn cậu ta đã đạt được mục đích. Lời giải thích của cậu ta khiến Iain trở nên á khẩu.

Tình trạng đó không kéo dài mãi. Cơn giận nhanh chóng bao trùm lấy anh. Thực ra, lời hứa kỳ quặc của em trai anh với vợ hầu như không khiến Iain điên tiết bằng chuyện Patrick đã triệu tập toàn bộ Hội đồng bô lão để xin ý kiến chính thức về vấn đề này. Hẳn Iain sẽ ngăn chặn em trai kéo các bô lão vào loại chuyện anh cho là riêng tư, mang tính chất gia đình thế này; nhưng lúc xảy ra chuyện anh lại đang ở ngoài lãnh địa, đang săn lùng những tên khốn Maclean đã mai phục chặn đánh ba chiến binh Maitland non trẻ, và khi anh quay về nhà, mệt lử nhưng chiến thắng, thì chuyện kia đã xảy ra mất rồi.

Giao một vấn đề đơn giản cho Patrick xử lý và thế là cậu ta làm rối tung hết cả lên. Rõ ràng cậu ta chẳng cân nhắc đến những hậu quả từ hành động thiếu suy nghĩ của mình. Iain, trong vai trò là Lãnh chúa mới được chỉ định của toàn thị tộc, theo kì vọng của mọi người sẽ phải đặt bổn phận và lòng trung thành với gia đình sang một bên và chỉ được hành động như một cố vấn của Hội đồng bô lão. Dĩ nhiên anh không định đáp ứng kỳ vọng đó. Anh sẽ đứng về phía em trai dù cho các bô lão có phản đối thế nào đi chăng nữa. Anh cũng sẽ không để Patrick bị trừng phạt. Và nếu cần, anh hoàn toàn sẵn sàng để chiến đấu.

Iain không cho cậu em trai biết quyết định của mình đơn giản vì anh muốn Patrick phải chịu đựng cảm giác bất an lâu hơn một chút. Nếu thử thách này đem đến đủ đau đớn, có thể cuối cùng Patrick sẽ học được cách kiềm chế bản thân.

Khi Iain kết thúc bổn phận của mình và đang trên đường lên đồi thì Hội đồng bô lão gồm năm người đã tập trung ở hội trường lớn để nghe lời thỉnh cầu của Patrick. Patrick đang đứng đợi ở chính giữa sân trong, trông đã sẵn sàng xông pha chiến trận. Hai chân đứng dạng ra, hai bàn tay nắm lại thành nắm đấm ở bên người, và gương mặt cau lại cũng dữ dội như cơn sấm sét đang kéo đến trên đầu.

Iain chẳng ấn tượng chút nào với vẻ hằm hè của cậu em trai. Anh xô Patrick ra khỏi đường đi khi cậu em trai cố chặn trước mặt anh rồi tiếp tục lên các bậc thềm dẫn lên pháo đài[1].

[1] Nguyên văn là “keep”, một dạng lâu đài tháp được thiết kế theo kiểu thành lũy, có tác dụng phòng vệ khi có chiến tranh.

“Iain”, Patrick gọi với theo. “Em muốn hỏi để còn biết lập trường của anh trước khi chúng ta vào trong. Trong chuyện này anh đứng về phía em hay chống lại em?”

Iain dừng chân, rồi từ từ quay lại nhìn cậu em trai, vẻ mặt vô cùng giận dữ nhưng giọng nói cất lên lại nhẹ nhàng đầy dối trá. “Còn anh muốn biết, Patrick, có phải em cố ý hỏi câu đó để khiêu khích anh không?”

Ngay lập tức thế đứng của Patrick thoải mái hẳn đi. “Em đâu có ý xúc phạm, nhưng anh là Lãnh chúa mới và cá nhân anh vẫn đang bị Hội đồng bô lão sát hạch. Đến lúc này em mới nhận ra mình đã đặt anh vào vị trí khó khăn thế nào.”

“Em đang suy nghĩ lại đấy à?”

“Không”, Patrick cười toe toét trả lời, chân bước về phía anh trai. “Em biết anh không muốn em lôi Hội đồng vào, đặc biệt là khi anh đang phải đấu tranh khiến họ có hứng thú với việc thành lập liên minh với Dunbar để chống lại Maclean, nhưng Frances Catherine cứ cương quyết phải có được sự chấp thuận của Hội đồng. Cô ấy muốn bạn mình được chào đón ở đây.”

Iain chẳng thèm lưu ý đến lời giải thích đó.

Patrick tiếp tục dấn tới. “Em cũng thấy anh không hiểu lý do em lại đi hứa chuyện đó với vợ em, nhưng một ngày nào đó, khi anh gặp được đúng người phụ nữ của mình, anh sẽ hoàn toàn thấy hiểu.”

Iain lắc đầu bực bội. “Patrick, thề có Chúa là anh sẽ chẳng bao giờ hiểu được. Không có cái gì gọi là người phụ nữ đúng đâu. Ai mà chẳng như nhau.”

Patrick bật cười. “Em cũng từng tin như thế trước khi gặp Frances Catherine.”

“Em nói chuyện như đàn bà ấy”, Iain nói.

Patrick không cảm thấy bị câu nhận xét của anh trai xúc phạm. Anh biết Iain không hiểu được tình yêu anh dành cho vợ, nhưng thề có Chúa, một ngày nào đó Iain sẽ tìm thấy người để trao gửi trái tim. Khi ngày đó đến, anh sẽ triệt để tận hưởng việc nhắc Iain về thái độ chai sạn lúc này.

“Duncan cho biết có thể họ sẽ chất vấn vợ em”, Patrick nói, quay lại với chủ đề quan tâm chính của mình. “Anh có nghĩ ông ấy đùa em không?”

Iain trả lời mà không quay lại. “Chưa từng có ai trong Hội đồng biết đùa, Patrick ạ. Em biết rõ điều đó cũng như anh.”

“Khỉ thật, em chịu trách nhiệm về chuyện này.”

“Nhất trí, em phải chịu trách nhiệm.”

Patrick phớt lờ sự đồng tình nhanh chóng của anh trai. “Em sẽ không để Hội đồng dọa dẫm Frances Catherine đâu.”

Iain thở dài. “Anh cũng thế.”

Patrick quá ngạc nhiên với sự đồng thuận đó đến nỗi quên mất cau có. “Họ tưởng có thể khiến em đổi ý”, anh nói. “Tốt hơn hết anh nên hiểu rằng bọn họ không làm gì nổi để tạo ra sự khác biệt đâu. Em đã hứa với Frances Catherine, và em quyết giữ lời. Thề có Chúa, Iain ạ, em sẽ bước qua lửa địa ngục vì vợ em.”

Iain quay lại mỉm cười với em trai. “Lúc này chỉ cần một bước ngắn vào hội trường là đủ rồi”, anh dài giọng. “Giải quyết chuyện này đi thôi.”

Patrick gật đầu, rồi nhanh chóng lên trước anh trai để mở cánh cửa đôi ra.

“Một lời khuyên đây, Patrick”, Iain nói. “Để cơn tức giận của em bên ngoài cánh cửa này. Nếu họ thấy em láu táu thế nào, họ sẽ nhảy vào họng em đấy. Chỉ cần đưa ra lý do của mình bằng một giọng bình tĩnh. Hãy để logic chứ không phải cảm xúc dẫn đường cho những suy nghĩ của em.”

“Rồi sau đó thì sao?”

“Anh sẽ giải quyết phần còn lại.”

Cánh cửa đóng lại trước lời hứa đó.

Mười phút sau Hội đồng cử một người đưa tin đi gọi Frances Catherine. Cậu bé Sean được giao nhiệm vụ đó. Cậu tìm thấy vợ Patrick đang ngồi cạnh lò sưởi trong ngôi nhà nhỏ của mình và ngay lập tức giải thích rằng cô đến pháo đài và chờ bên ngoài cửa, rồi chồng cô sẽ ra tháp tùng cô vào trong.

Tim Frances Catherine bắt đầu nện thình thịch. Patrick đã bảo cô rằng có khả năng cô sẽ bị gọi ra trước Hội đồng nhưng cô không tin anh. Chưa ai từng nghe nói một người phụ nữ được trực tiếp trình bày ý kiến trước mặt Hội đồng bô lão hay Lãnh chúa. Và cô chẳng hề thấy vững dạ hơn dù là tối thiểu trước thực tế Lãnh chúa mới chính là anh trai của chồng mình. Không, mối quan hệ đó chẳng có ý nghĩa gì cả.

Tâm trí cô chạy đua từ ý nghĩ kinh hoàng này đến ý nghĩ kinh hoàng khác, và chẳng mấy chốc cô đã tự đưa mình vào trạng thái quá kích động. Rõ ràng Hội đồng nghĩ rằng cô bị mất trí. Đúng thế, cô kết luận. Đến lúc này chắc Patrick đã kể hết với họ về lời hứa của anh với cô rồi, và đó là lý do vì sao cô bị triệu tập đến hội trường lớn để đưa ra lời giải thích của riêng mình. Họ muốn đảm bảo cô thực sự đã mất trí trước khi trừng phạt cô phải chịu cô lập trong suốt quãng đời còn lại.

Hy vọng duy nhất của cô được đặt vào tay Lãnh chúa. Frances Catherine không biết rõ về Iain Maitland. Cô ngỡ là mình còn chưa nói được đến năm mươi từ với anh ấy trong suốt hai năm trong vai trò em dâu, nhưng Patrick đã đảm bảo với cô rằng Iain là một người đáng kính trọng. Anh ấy sẽ thấy sự đúng đắn trong lời đề nghị của cô.

Cô sẽ phải vượt qua Hội đồng bô lão trước. Vì đây là cuộc họp chính thức nên bốn trong số năm bô lão sẽ không trực tiếp nói chuyện với cô. Họ sẽ đưa ra những chất vấn của mình cho vị thủ lĩnh, là ông Graham, và chỉ mình ông bị bẽ mặt khi phải đối chất với cô. Suy cho cùng cô chỉ là đàn bà, và là một người ngoài, vì cô sinh ra và lớn lên ở biên giới chứ không phải vùng Cao nguyên hào hùng. Frances Catherine thực lòng thấy nhẹ nhõm khi Graham là người duy nhất sẽ chất vấn cô, vì cô thấy ông là người ít đáng sợ nhất trong các bô lão. Người chiến binh già là người ăn nói nhẹ nhàng và được toàn thể thị tộc vô cùng ngưỡng mộ. Ông từng là Lãnh chúa của họ trong hơn mười lăm năm và mới rời khỏi vị trí quyền lực đó cách đây có ba tháng. Graham sẽ không làm cô sợ hãi, ít ra là không cố ý, nhưng ông sẽ sử dụng mọi mánh khóe mình có để khiến cô phải giải thoát Patrick khỏi lời hứa.

Cô vội làm dấu thánh, và rồi cầu nguyện trên quãng đường lên đồi dẫn đến pháo đài. Cô tự nhắc nhở bản thân là mình sẽ vượt qua được thử thách này. Cho dù có chuyện gì xảy ra, cô cũng sẽ không lùi bước. Patrick Maitland đã hứa với cô trước khi cô đồng ý lấy anh, và vì Chúa, anh sẽ đảm bảo lời hứa đó được thực hiện.

Một sinh mạng quý báu phụ thuộc vào lời hứa đó.

Frances Catherine lên đến bậc thang trên cùng dẫn đến pháo đài và đứng đó chờ đợi. Vài người phụ nữ đi ngang qua sân trong, tò mò trước cảnh một phụ nữ đang loanh quanh trên bậc thềm của nhà Lãnh chúa. Frances Catherine không mở lời nói chuyện. Cô quay mặt đi, liên tục cầu nguyện sẽ chẳng có ai gọi mình. Cô không muốn những người phụ nữ trong thị tộc biết chuyện gì đang xảy ra cho đến khi chuyện này kết thúc. Chắc chắn rồi họ sẽ gây trở ngại, nhưng lúc đó thì đã quá muộn rồi.

Cô không nghĩ mình có thể chịu đựng sự chờ đợi thêm được nữa. Agnes Kerry, mụ khọm già với cái mũi lúc nào cũng hếch lên trời vì cô con gái xinh đẹp của mụ chắc chắn sẽ trở thành cô dâu của Lãnh chúa, đã vòng lại lần thứ hai quanh sân với nỗ lực tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra, và vài kẻ dưới trướng mụ lúc này cũng đang nhích đến gần.

Frances Catherine vuốt thẳng những nếp gấp của chiếc áo choàng len phủ trên cái bụng lùm lùm, phát hiện ra tay mình đang run lẩy bẩy, và ngay lập tức cố ngăn lại cơn hoảng loạn đang hiển hiện rõ ràng. Cô thở dài thườn thượt. Cô không thường xuyên cảm thấy nhút nhát và thiếu tự tin đến thế về bản thân, nhưng kể từ khi phát hiện ra mình đang mang thai, hành vi cư xử của cô đột nhiên thay đổi đến chóng mặt. Giờ cô nhạy cảm một cách tệ hại và ngay cả những chuyện lặt vặt nhất cũng làm cô bật khóc. Cảm giác mình béo ú, vụng về và phát tướng như một con ngựa cái phàm ăn càng chẳng giúp cải thiện được gì cho tính khí của cô. Cô đã mang thai gần được bảy tháng rồi, và trọng lượng đứa trẻ đã khiến cho chuyển động của cô chậm chạp đi đáng kể. Thế nhưng, những suy nghĩ của cô lại không hề bị ảnh hưởng. Chúng cứ ào qua đầu như một cơn gió xoáy trong lúc cô cố đoán xem Graham sẽ chất vấn mình những câu như thế nào.

Cuối cùng cánh cửa cũng kẽo kẹt mở ra và Patrick bước ra ngoài. Cô vô cùng nhẹ nhõm khi thấy anh đến nỗi suýt òa lên khóc. Anh đang cau mày, nhưng ngay khi thấy cô nhợt nhạt và lo lắng đến thế nào, anh liền buộc mình phải cười. Anh nắm lấy tay cô, siết nhẹ và nháy mắt với cô. Hành vi thể hiện tình cảm hiếm thấy giữa ban ngày mang lại cảm giác dễ chịu chẳng khác gì những cái ve vuốt lưng cô hằng đêm của anh.

“Ôi Patrick”, cô kêu lên. “Em rất xin lỗi vì đã đặt anh vào tình thế xấu hổ này.”

“Tức là em sẽ không bắt anh phải giữ lời hứa nữa à?” Anh hỏi cô bằng cái giọng trầm khàn mà cô cực kỳ yêu thích.

“Không đâu.”

Anh bật cười trước sự thẳng thừng của cô. “Anh cũng nghĩ thế.”

Đang không có tâm trạng cho chuyện chòng ghẹo, Frances Catherine chỉ muốn tập trung vào thử thách phía trước. “Anh ấy đã về chưa?” Cô hỏi bằng giọng thì thào.

Đương nhiên Patrick biết cô đang nói đến ai. Frances Catherine mang một nỗi sợ hãi cực kỳ vô lý với anh trai của anh. Rất có thể do Iain là Lãnh chúa của toàn bộ thị tộc. Riêng số lượng các chiến binh đã lên đến hơn ba trăm người. Patrick đoán vị trí quyền lực đó đã khiến Iain trở nên xa vời đối với cánh phụ nữ.

“Làm ơn trả lời em đi”, cô nài nỉ.

“Phải, tình yêu của anh, Iain đang ở bên trong.”

“Vậy là anh ấy đã biết về lời hứa?” Đó là một câu hỏi ngớ ngẩn. Cô nhận ra điều đó ngay khi buột miệng nói ra. “Ôi thánh thần ơi, dĩ nhiên là anh ấy biết. Anh ấy có giận chúng ta không?”

“Em yêu, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi”, anh hứa, rồi cố kéo cô qua khung cửa đang mở. Cô kháng cự lại.

“Nhưng còn Hội đồng, Patrick”, cô vội vã nói, “Họ phản ứng thế nào trước lời giải thích của anh?”

“Họ vẫn còn đang lắp bắp.”

“Ôi Chúa ơi!” Cô trở nên hoàn toàn cứng đờ bên cạnh anh.

Patrick phát hiện lẽ ra mình không nên trung thực quá với cô như thế. Anh vòng tay quanh vai cô và kéo cô sát lại. “Chuyện sẽ ổn cả thôi”, anh thì thầm bằng giọng trấn an. “Rồi em sẽ thấy. Dù có phải cuốc bộ đến Anh để đón bạn em đến đây, anh cũng sẽ đi. Em tin anh, đúng không?”

“Vâng, em tin anh. Em sẽ không lấy anh nếu không tuyệt đối tin ở anh. Ôi, Patrick, anh có hiểu chuyện này quan trọng với em đến nhường nào không?”

Anh hôn lên trán cô trước khi trả lời. “Ừ, anh biết. Em sẽ hứa với anh một chuyện chứ?”

“Bất cứ chuyện gì.”

“Khi bạn em đến đây, em sẽ lại cười nhé.”

Cô mỉm cười, khẽ nói, “Em hứa”, rồi vòng tay quanh eo anh và ôm anh thật chặt. Họ đứng đó ôm nhau một lúc lâu. Anh cố cho cô chút thời gian để bình tĩnh lại. Còn cô thì đang cố nhớ lại những lời lẽ chuẩn mực phải dùng đến khi được yêu cầu đưa ra lý do trước Hội đồng bô lão.

Một người phụ nữ đang vội vàng đi qua với một rổ đầy quần áo giặt là dừng lại mỉm cười với đôi vợ chồng đáng yêu.

Một người phụ nữ đang vội vàng đi qua với một rổ đầy quần áo giặt là dừng lại mỉm cười với đôi vợ chồng đáng yêu.

Patrick và Frances Catherine tạo thành một đôi rất đẹp. Tóc anh màu đen còn tóc cô màu vàng. Cả hai đều cao, mặc dù Patrick cao đến hơn một mét tám, và đỉnh đầu vợ anh cũng chỉ vừa chạm đến cằm anh. Chỉ khi nào đứng cạnh ông anh trai thì Patrick mới trở nên nhỏ bé, vì Lãnh chúa cao hơn anh gần cả tấc. Nhưng đôi vai của Patrick cũng chẳng kém cạnh gì so với anh trai, và tóc của họ cũng có tông màu nâu sẫm. Mắt anh mang màu xám sẫm hơn Iain, và anh cũng chẳng so được với anh trai về số sẹo chiến trận để phá hỏng hình tượng đẹp trai của mình.

Frances Catherine thì thon thả mà trong khi chồng cô lực lưỡng. Cô có đôi mắt nâu rất đẹp mà Patrick thề là chúng lấp lánh ánh vàng mỗi khi cô cười. Nhưng mái tóc mới là báu vật của cô, dài đến thắt lưng, mang màu nâu vàng đậm, không một chút lọn quăn đã chiếm lấy ánh sáng rực rỡ của mặt trời.

Đầu tiên Patrick bị thu hút bởi vẻ bề ngoài của cô, vì anh là một người đàn ông với những khát khao cháy bỏng trong khi cô lại là một món quà của Thượng đế, nhưng chính nét hóm hỉnh kỳ diệu ở cô đã nhốt chặt trái tim anh. Cô không ngừng khiến anh say đắm. Cách nhìn cuộc sống của cô rất sâu sắc, và trong cô luôn có một nỗi đam mê muốn được trải nghiệm từng chuyến phiêu lưu mới đến cháy bỏng. Cô không bao giờ làm gì theo kiểu nửa vời, ngay cả trong cách cô yêu và nuông chiều anh.

Patrick cảm thấy cô rùng mình trong tay anh và quyết định đã đến lúc họ phải vào trong và cùng nhau vượt qua thử thách để cô có thể trút bỏ được phiền muộn. “Vào trong thôi, tình yêu của anh. Họ đang chờ chúng ta.”

Cô hít một hơi thật sâu, lùi khỏi anh và bước vào bên trong. Anh vội bước theo và đi ngay cạnh cô.

Lúc họ bước tới các bậc dẫn xuống hội trường lớn thì đột nhiên cô ghé sát vào anh và thì thầm, “Anh họ Steven của anh bảo rằng khi Iain nổi giận, vẻ mặt cau có của anh ấy có thể khiến tim người ta ngừng đập. Chúng ta thực sự phải cố không làm anh ấy nổi giận. Được không, Patrick?”.

Vì cô quá nghiêm túc và quá lo lắng nên Patrick không cười, nhưng anh không hoàn toàn kiềm chế được cảm giác bực bội. “Frances Catherine, chúng ta thực sự phải làm gì đó với nỗi sợ hãi vô lý của em mới được. Anh trai anh…”

Cô túm lấy cánh tay anh, gấp rút lên tiếng, “Chúng ta sẽ tính đến chuyện đó sau. Giờ chỉ cần anh hứa với em thôi”.

“Được rồi”, anh thở dài đồng ý. “Chúng ta sẽ không làm Iain nổi giận.”

Ngay lập tức cô buông lỏng cánh tay anh. Patrick phải lắc đầu trước thái độ của vợ. Anh quyết định rằng ngay khi vợ anh cảm thấy ổn hơn, anh sẽ tìm ra cách giúp cô vượt qua nỗi sợ hãi này. Nhưng anh sẽ chẳng chần chừ mà phải nói chuyện ngay với Steven. Phải, ngay khi có cơ hội anh sẽ lôi gã anh họ sang một bên và ra lệnh cho anh ta ngừng kể những câu chuyện vớ vẩn như thế với đám phụ nữ.

Iain là một đối tượng rất dễ bị phóng đại. Anh ít khi nói chuyện với phụ nữ, ngoại trừ những trường hợp hiếm hoi anh phải đưa ra chỉ dẫn cụ thể trong vai trò Lãnh chúa, và thái độ cứng rắn của anh thường bị hiểu nhầm là tức giận. Steven biết hầu hết phụ nữ đều sợ Iain, và anh ta rất lấy làm khoái chí khi thi thoảng lại kích động nỗi sợ hãi đó lên.

Lúc này Iain cũng vô thức khiến Frances Catherine sợ hãi. Anh đứng một mình trước lò sưởi, đối diện với đôi vợ chồng trẻ, hai tay khoanh trước bộ ngực vạm vỡ. Thế đứng tự nhiên, nhưng ánh nhìn từ đôi mắt xám sắc sảo biểu lộ khác hẳn. Vẻ cau có anh mang khiến ngọn lửa trong lò sưởi sau lưng anh trở nên lạnh lẽo.

Vừa mới bắt đầu bước xuống các bậc đá, Frances Catherine nhìn qua hội trường và bắt gặp ngay vẻ cau có ấy của Iain. Ngay lập tức cô bước hụt. Patrick vội giơ tay giữ lấy vợ vừa kịp lúc.

Iain nhận thấy nỗi sợ hãi trong cô và cho là cô sợ Hội đồng bô lão. Anh quay sang trái, nơi các bô lão đang ngồi, và ra hiệu cho Graham bắt đầu. Cuộc chiến bắt buộc này càng kết thúc sớm thì cô em dâu của anh càng kiểm soát được nỗi sợ này sớm hơn.

Các bô lão đều đang nhìn cô chằm chằm. Về kích thước, năm người họ trông như những bậc thang. Người già nhất, Vincent, cũng là người thấp nhất. Ông ngồi cuối hàng tính từ Graham, người phát ngôn. Duncan, Gelfrid và Owen ngồi ở giữa hai người họ.

Tóc các bô lão đều đã điểm bạc với những cấp độ khác nhau, và sẹo trên cơ thể họ đủ để bao phủ các bức tường đá của pháo đài. Frances Catherine tập trung vào Graham. Có những đường hằn sâu quanh khóe mắt của vị thủ lĩnh, và cô muốn tin rằng những đường đó hình thành do ông đã cười qua từng ấy năm. Ý nghĩ đó giúp cô dễ hình dung chuyện ông sẽ hiểu được vấn đề của mình hơn.

“Frances Catherine, chồng cô vừa mới chia sẻ với chúng tôi một câu chuyện rất lạ lùng”, Graham mở đầu. “Và sự thật là chúng tôi bị ép buộc phải tin vào câu chuyện đó.”

Vị thủ lĩnh gật đầu nhấn mạnh ý cuối cùng trong câu nói, rồi dừng lại. Cô không biết chắc mình đã phải lên tiếng chưa hay vẫn phải chờ. Cô nhìn sang Patrick, thấy anh gật đầu khuyến khích, liền nói, “Chồng tôi sẽ chỉ nói những gì là sự thật”.

Bốn bô lão còn lại trong Hội đồng đều đồng loạt cau mày. Graham mỉm cười. Ông hỏi bằng giọng nhẹ nhàng, “Cô sẽ cho chúng tôi biết lý do cô đòi hỏi phải thực hiện lời hứa đó chứ?”.

Frances Catherine phản ứng như thể Graham vừa quát vào mặt cô. Cô biết ông cố tình dùng từ đòi hỏi để lăng mạ cô. “Tôi là phụ nữ và sẽ chẳng bao giờ đòi hỏi bất kì điều gì từ chồng mình. Tôi chỉ đề nghị, và bây giờ tôi đề nghị lời hứa của Patrick phải được tôn trọng.”

“Tốt lắm”, Graham nhường bước, giọng vẫn êm ái. “Cô không đòi hỏi, chỉ đề nghị. Giờ tôi muốn cô giải thích với Hội đồng những lý do mà cô lại đề nghị một chuyện quá đáng như thế.”

Frances Catherine cứng người lại. Thực ra là thấy bị xúc phạm. Cô hít vào một hơi thật sâu, bình tĩnh. “Trước khi đồng ý kết hôn với Patrick, tôi đã đề nghị anh ấy hứa sẽ đưa người bạn thân nhất của tôi, là tiểu thư Judith Elizabeth, đến với tôi khi nào tôi sắp sửa sinh con. Giờ thời gian mang thai của tôi đã gần hết. Patrick đã đồng ý với đề nghị của tôi, và cả hai chúng tôi đều muốn thực hiện lời hứa đó càng sớm càng tốt.”

Vẻ mặt Graham cho thấy ông hoàn toàn không thỏa mãn với lời giải thích của cô. Ông hắng giọng và nói, “Tiểu thư Judith Elizabeth là người Anh, nhưng điều đó không quan trọng với cô sao?”

“Không, thưa ông, chuyện đó chẳng sao cả.”

“Cô tin việc giữ lời hứa này quan trọng hơn sự náo loạn mà cô ta sẽ gây ra ư? Cô định cố tình làm xáo trộn cuộc sống của chúng tôi sao, cô gái?”

Frances Catherine lắc đầu. “Tôi không định cố tình làm điều gì như thế.”

Trông Graham có vẻ nhẹ nhõm. Cô đoán là lúc này ông tin rằng mình đã có cách điều khiển cô từ bỏ chuyện này. Những gì ông nói tiếp theo đã xác nhận nghi ngờ đó.

“Tôi rất vui khi nghe cô nói vậy, Frances Catherine”, ông dừng lại gật đầu với bốn ông bạn già. “Dù chỉ một phút tôi cũng không tin cô gái của chúng ta lại gây ra một chuyện lùm xùm như thế. Giờ cô ấy sẽ quên câu chuyện vô nghĩa này…”

Cô không dám để ông nói hết. “Tiểu thư Judith Elizabeth sẽ không làm gì náo loạn đâu.”

Vai Graham sụm xuống. Làm Frances Catherine đổi ý hóa ra không phải là một nhiệm vụ dễ dàng chút nào. Ông cau mày quay lại nhìn cô, tuyên bố, “Nghe này cô gái, người Anh chưa bao giờ được chào đón ở đây. Người phụ nữ này sẽ ăn uống cùng chúng ta…”.

Một nắm tay đập rầm xuống mặt bàn. Lão chiến binh có tên Gelfrid là tác giả của hành vi bùng nổ đó. Ông trừng mắt nhìn Graham và nói bằng giọng trầm, cáu kỉnh, “Người đàn bà của Patrick đã làm ô danh thị tộc Maitland khi đề nghị chuyện này”.

Frances Catherine rưng rưng nước mắt. Cô có thể thấy cơn hoảng loạn đang bắt đầu dâng lên, và chẳng thể nghĩ ra một lý lẽ hợp lý nào để đáp trả câu nói của Gelfrid.

Patrick bước lên đứng trước mặt vợ mình. Anh nói với vị bô lão thành viên của Hội đồng bằng giọng run lên vì giận dữ, “Gelfrid, ông có thể bày tỏ sự bất mãn với tôi, nhưng ông không được cất cao giọng trước mặt vợ tôi”.

Frances Catherine nhìn qua lưng chồng xem phản ứng của Gelfrid trước yêu cầu của anh. Ông già gật đầu. Và rồi Graham vẫy tay ra hiệu yên lặng.

Vincent, người già nhất trong nhóm, phớt lờ dấu hiệu đó. “Tôi chưa từng nghe nói có người đàn bà nào có hai tên trước khi Frances Catherine đến với chúng ta. Tôi tưởng đó là trò đùa kỳ quặc của người biên giới. Giờ lại nghe nhắc đến một người đàn bà khác có đầy đủ hai tên. Ông nghĩ sao về chuyện đó, hả Graham?”

Vị thủ lĩnh thở dài. Đôi khi tâm trí của Vincent cứ ở đâu đâu. Đấy là một điều phiều nhiễu mà mọi người phải chịu đựng. “Tôi chẳng biết phải nghĩ thế nào”, Graham trả lời. “Nhưng giờ đó không phải là vấn đề.”

Sự chú ý của ông quay lại với Frances Catherine. “Tôi hỏi lại một lần nữa, có phải cô sẵn lòng làm cuộc sống của chúng ta xáo trộn không?”

Trước khi trả lời, cô tiến lên đứng cạnh Patrick chứ không phải phía sau để không tỏ ra mình là người hèn nhát. “Tôi không biết vì sao các ông lại nghĩ tiểu thư Judith Elizabeth sẽ gây náo loạn. Cô ấy là một người tốt bụng, hiền lành.”

Graham nhắm mắt lại. Đến khi lên tiếng trở lại, giọng ông pha một chút hài hước. “Frances Catherine, chúng tôi đặc biệt không thích người Anh. Chắc chắn đấy là điều cô phải nhận ra suốt những năm cô sống cùng chúng tôi.”

“Cô ta lớn lên ở biên giới”, Gelfrid nhắc nhở vị thủ lĩnh, tay gãi chiếc cằm đầy râu quai nón của mình. “Có khi cô ta chẳng biết gì đâu.”

Graham gật đầu đồng ý, đôi mắt đột nhiên sáng lấp lánh. Ông quay lại sang mấy người bạn già, cúi xuống và thì thầm nói chuyện với họ. Khi ông nói xong, những người kia gật đầu đồng thuận.

Frances Catherine cảm thấy muốn bệnh. Từ vẻ mặt đắc thắng của Graham, cô chỉ có thể kết luận rằng ông đã tìm ra cách khước từ lời đề nghị của cô trước khi hỏi ý kiến của Lãnh chúa.

Rõ ràng Patrick cũng có cùng kết luận như cô. Mặt anh tối sầm lại vì tức giận. Rồi anh bước tới một bước. Cô túm chặt lấy tay anh, biết anh nhất quyết giữ lời hứa với mình, nhưng cô không muốn anh bị các bô lão trừng phạt. Sự trừng phạt sẽ rất nghiêm khắc, ngay cả với một người đàn ông kiêu hãnh và khỏe mạnh như Patrick, và anh sẽ không thể chịu đựng nổi sự nhục nhã đó.

Cô siết chặt tay anh. “Ông sẽ kết luận vì tôi thiếu hiểu biết nên ông có trách nhiệm phải biết điều gì là tốt nhất cho tôi. Đúng thế không?”

Graham ngạc nhiên khi thấy cô thông minh đến mức biết được suy nghĩ của ông. Ông đang định đáp lại câu thách thức của cô thì Patrick đã lên tiếng. “Không, Graham sẽ không kết luận đâu là điều tốt nhất cho em. Như thế là sỉ nhục anh, vợ ạ.”

Người đứng đầu Hội đồng nhìn Patrick chằm chằm một lúc lâu. Rồi ông ra lệnh bằng một giọng mạnh mẽ, “Cậu sẽ phải tôn trọng quyết định của Hội đồng, Patrick”.

“Một khi người Maitland đã hứa thì lời hứa đó phải được tôn trọng.”

Giọng Iain vang vọng khắp hội trường. Tất cả mọi người đều quay lại nhìn anh. Ánh mắt Iain chiếu thẳng vào người đứng đầu Hội đồng, giọng anh ra lệnh, “Đừng cố lẫn lộn vấn đề này. Patrick đã hứa với vợ, và lời hứa đó phải được thực hiện”.

Không ai nói gì một lúc lâu. Rồi Gelfrid đứng dậy, lòng bàn tay chống lên mặt bàn, người vươn tới trước nhìn Iain trùng trùng. “Ở đây cậu chỉ là cố vấn, không hơn.”

Iain nhún vai ngăn lại, “Tôi là Lãnh chúa của các ông. Do các ông bầu ra. Và giờ tôi khuyên các ông nên tôn trọng lời hứa của em trai tôi. Chỉ có người Anh mới hay phá vỡ cam kết, Gelfrid ạ, chứ người Scot thì không”.

Gelfrid miễn cưỡng gật đầu thừa nhận. “Cậu nói đúng.”

Một người đã ngã, chỉ còn bốn nữa thôi, Iain tự nhủ. Khỉ thật, anh ghét phải dùng mấy trò ngoại giao để đạt được mục đích. Anh thích dùng một cuộc chiến của những nắm đấm hơn phải dùng lời nói. Anh cũng ghét hành động của mình hay em trai phải thông qua sự cho phép của người khác. Cố gắng hết sức, anh kiểm soát cơn giận và tập trung vào vấn đề trước mắt. Anh quay sang Graham. “Ông đã già rồi sao, Graham, khi lại quá quan tâm đến một chuyện tầm thường như thế? Không lẽ ông lại sợ một cô gái người Anh?”

“Dĩ nhiên là không”, Graham lầm bầm, mặt thể hiện rõ nỗi tức giận trước khả năng Iain vừa nói ra. “Tôi chẳng sợ người đàn bà nào sất.”

Iain cười toe. “Tôi nhẹ cả người khi nghe ông nói thế. Tôi đã thoáng bắt đầu lấy làm lạ đấy.”

Thủ đoạn xảo trá của anh không qua được mắt của vị thủ lĩnh. Graham mỉm cười. “Cậu đã giăng một cái bẫy rất khôn ngoan và tôi đã mắc bẫy vì tính kiêu ngạo của mình.” Iain không nói gì trước thực tế đó. Graham vẫn còn cười khi quay lại với Frances Catherine lần nữa. “Chúng tôi vẫn thấy bối rối trước lời đề nghị này và sẽ rất cảm kích nếu cô cho chúng tôi biết vì sao cô muốn người phụ nữ này đến đây.”

“Bảo cô ta giải thích vì sao cả hai bọn họ cùng có hai tên nữa”, Vincent xen vào.

Graham phớt lờ yêu cầu của ông bạn già. “Cô sẽ đưa ra lý do của mình chứ, cô gái?”

“Tôi được đặt tên theo mẹ tôi, Frances, và theo bà ngoại tôi, Catherine, bởi vì…”

Graham sốt ruột phẩy tay cắt ngang câu nói. Ông vẫn đang cười nên cô nghĩ ông không quá bực bội với cô. “Không, không, cô gái. Lúc này tôi không muốn nghe làm thế nào cô lại có hai tên. Tôi muốn nghe lý do vì sao cô muốn cô gái người Anh kia đến đây kìa.”

Cô có thể cảm thấy mặt mình đỏ bừng vì đã hiểu nhầm ông già. “Tiểu thư Judith Elizabeth là bạn của tôi. Tôi muốn có cô ấy bên cạnh vào thời điểm tôi chuyển dạ sinh đứa con này. Cô ấy đã hứa với tôi là cô ấy sẽ đến.”

“Là bạn và là người Anh ư? Sao có thể như thế được?” Gelfrid hỏi. Ông xoa cằm bối rối trước sự mâu thuẫn đó.

Frances Catherine biết ông già không chủ ý bẫy cô. Có vẻ ông thực sự bối rối. Cô không tin mình có thể nói gì để làm ông hiểu. Thành thật mà nói, cô cũng không tin là Patrick thực sự hiểu được sợi dây liên kết đã hình thành giữa cô và Judith từ nhiều năm về trước, nhưng chồng cô không cố chấp như Graham và các bô lão. Thế nhưng, cô biết mình sẽ phải cố gắng giải thích.

“Chúng tôi gặp nhau tại lễ hội hè được tổ chức ở biên giới”, cô bắt đầu kể. “Lúc đó Judith mới bốn tuổi còn tôi lên năm. Chúng tôi không hiểu được là hai đứa…không giống nhau.”

Graham thở dài. “Nhưng khi hai người đã hiểu ra thì sao?”

Frances Catherine mỉm cười. “Chuyện đó chẳng thành vấn đề.”

Graham lắc đầu thú nhận, “Nói thật nhé, tôi vẫn không hiểu được tình bạn này. Nhưng Lãnh chúa đã đúng khi nhắc nhở người của chúng ta không phá vỡ cam kết. Bạn cô sẽ được chào đón ở đây, Frances Catherine”.

Cô choáng ngợp với niềm vui sướng đến nỗi ngã hẳn vào người chồng, thậm chí còn dám liếc nhìn những thành viên khác trong Hội đồng. Vincent, Gelfrid và Duncan đang cười, nhưng Owen - vị bô lão mà cô tin là đã ngủ gục trong suốt buổi chất vấn – lúc này đang nhìn cô lắc đầu.

Iain nhìn thấy hành động đó. “Ông không đồng ý với quyết định này sao, Owen?”

Ông già lên tiếng trả lời, mắt vẫn nhìn thẳng vào Frances Catherine. “Tôi đồng ý, nhưng tôi nghĩ chúng ta nên đưa ra cảnh cáo với cô gái này. Cô ta không nên quá hi vọng hão huyền. Tôi đồng ý với cậu, Iain ạ, từ quá nhiều kinh nghiệm của bản thân tôi biết người Anh không có khả năng giữ lời. Dĩ nhiên bọn chúng bắt chước theo thói quen vua của bọn họ. Mỗi phút tên vô lại đó lại đổi ý một lần. Cô gái người Anh có hai tên này có thể đã hứa hẹn với vợ của Patrick thật, nhưng cô ta sẽ không giữ lời đâu.”

Iain gật đầu đồng ý. Anh đã băn khoăn không biết mất bao lâu thì những thành viên Hội đồng mới rút ra được kết luận như thế. Các bô lão lúc này đều có vẻ phấn khởi hơn. Nhưng Frances Catherine vẫn tiếp tục mỉm cười. Dường như cô chẳng hề lo lắng đến khả năng bạn cô có thể không giữ lời. Iain cảm thấy trách nhiệm lớn lao của mình là phải bảo vệ từng thành viên trong thị tộc. Nhưng anh biết mình không thể bảo vệ cô em dâu khỏi thực tế khắc nghiệt của cuộc sống. Cô ấy sẽ phải một mình chịu đựng nỗi thất vọng này, nhưng khi đã có được bài học, cô ấy chắc chắn sẽ nhận ra chỉ có thể nương tựa vào chính gia đình của mình.

“Iain, cậu sẽ cử ai đi lo chuyện này?” Graham hỏi.

“Tôi sẽ đi”. Patrick tuyên bố.

Iain lắc đầu. “Chỗ của em lúc này là ở bên vợ em. Thời điểm ở cữ của con bé sắp đến. Anh sẽ đi.”

“Nhưng cậu là Lãnh chúa”, Graham phản đối. “Chuyện này không phải là bổn phận của cậu…”

Iain không để ông nói tiếp. “Đây là vấn đề gia đình, Graham ạ. Vì Patrick không thể rời xa vợ nên tôi phải lãnh trách nhiệm này. Tôi đã quyết định rồi”, anh cau mày lại, không khuyến khích thêm lời tranh cãi nào nữa.

Patrick mỉm cười. “Em chưa từng gặp cô bạn của vợ em, Iain ạ, nhưng em có thể hình dung cô ấy sẽ nghĩ lại về chuyện đến đây khi nhìn thấy anh.”

“Ồ, Judith Elizabeth sẽ rất vui khi được Iain hộ tống”, Frances Catherine thốt lên. Cô quay sang cười với Lãnh chúa. “Cô ấy sẽ không sợ anh đâu, em chắc chắn. Em cũng cảm ơn anh vì đã tự nguyện đi đón cô ấy. Judith sẽ cảm thấy an toàn với anh.”

Iain nhướng mày lên khi nghe câu cuối. Thế rồi anh thở dài thườn thượt. “Frances Catherine, anh cũng chắc chắn là cô ấy sẽ chẳng sẵn lòng đến đây đâu. Cô có muốn anh ép buộc cô ấy không?”

Vì đang nhìn Iain, cô không thấy Patrick gật đầu nhanh với ông anh trai. “Ôi không, anh không phải ép cô ấy đâu. Cô ấy sẽ muốn đến với em thôi.”

Vì đang nhìn Iain, cô không thấy Patrick gật đầu nhanh với ông anh trai. “Ôi không, anh không phải ép cô ấy đâu. Cô ấy sẽ muốn đến với em thôi.”

Cả Patrick lẫn Iain đều thôi không cố cảnh báo cô không nên hi vọng quá nhiều nữa. Graham lịch sự cho Frances Catherine lui khỏi buổi họp. Patrick nắm lấy tay cô và đi về phía cửa.

Cô nhanh chóng ra ngoài để có thể ôm lấy chồng mình và nói với anh là cô hạnh phúc đến nhường nào vì đã lấy anh làm chồng. Anh quá…quá tuyệt vời khi đứng về phía cô. Dĩ nhiên cô chưa từng nghi ngờ chuyện đó, nhưng cô vẫn muốn tặng anh lời khen ngợi mà cô nghĩ là anh muốn nghe. Đôi khi những đức ông chồng vẫn muốn nghe vợ mình tâng bốc, đúng không?

Khi bước lên đến bậc trên cùng dẫn đến lối ra thì cô nghe thấy Graham nhắc đến cái tên Maclean. Cô liền dừng lại lắng nghe. Patrick cố kéo cô bước tiếp, thế là cô đá rơi một chiếc giày và ra hiệu bảo anh nhặt nó lại cho cô. Cô không quan tâm liệu anh có nghĩ cô vụng về hay không. Cô quá tò mò muốn biết cuộc họp nói về cái gì. Graham có vẻ rất giận dữ.

Hội đồng hoàn toàn không chú ý đến cô. Duncan đã ngồi xuống sàn. “Tôi phản đối mọi hình thức liên minh với bọn Dunbar. Chúng ta không cần họ”, ông gần như quát lên.

“Thế nếu người Dunbar tiến hành liên minh với người Maclean thì sao?” Iain hỏi, giọng run lên vì tức giận. “Đừng sống mãi với quá khứ như thế, Duncan. Hãy cân nhắc đến các hậu quả xem.”

Vincent lên tiếng tiếp theo. “Tại sao phải là Dunbar? Bọn chúng lươn lẹo và lén lút như bọn Anh ấy. Tôi không thể chấp nhận ý kiến đó. Không, tôi không thể.”

Iain cố níu lấy sợi dây kiên nhẫn. “Lãnh địa của Dunbar nằm giữa chúng ta và Maclean, tôi nhắc lại với các ông điều đó. Nếu chúng ta không tiến hành liên minh với họ, rất có thể họ sẽ quay sang bọn khốn Maclean để tìm sự bảo hộ. Chúng ta không thể để điều đó xảy ra. Đây đơn giản là sự lựa chọn giữa một điều tồi tệ với một điều tồi tệ hơn mà thôi.”

Frances Catherine không thể nghe thêm cuộc tranh luận này nữa. Patrick đã đi lại giày cho cô và lại giục cô đi tiếp.

Cô quên hết sạch chuyện phải khen ngợi chồng. Ngay khi cửa đóng lại sau lưng, cô liền quay sang Patrick. “Sao người Maitland lại ghét người Maclean?”

“Mối hận thù đã có từ thời xưa”, anh trả lời. “Từ trước thời của anh.”

“Có thể xóa bỏ mối hận thù đó không?”

Patrick nhún vai. “Sao em lại có hứng thú với bọn Maclean thế?”

Dĩ nhiên cô không thể nói cho anh biết. Nếu làm thế cô sẽ thất hứa với Judith, và cô sẽ không bao giờ để lộ bí mật ấy. Có một khả năng lớn nữa là Patrick sẽ lên cơn đau tim nếu anh phát hiện cha của Judith chính là Lãnh chúa Maclean. Phải rồi, còn nguy cơ đó nữa.

“Em biết người Maitland căm ghét người Dunbar, cả người Macpherson nữa, nhưng em chưa hề nghe đến người Maclean. Đó là lý do vì sao em tò mò. Sao chúng ta lại không hòa hoãn với những thị tộc khác?”

Patrick bật cười, nói với vợ, “Chẳng có mấy người mà chúng ta gọi là bạn đâu”.

Cô quyết định thay đổi sang chủ đề khen ngợi mà cô muốn dành cho anh. Patrick đưa cô về nhà, và sau khi trao cho cô một nụ hôn tạm biệt thật dài, anh quay người để trở lại pháo đài.

“Patrick, anh biết lòng trung thành của em dành cho anh rồi đúng không?” Frances Catherine hỏi.

Anh quay lại nhìn cô. “Đương nhiên rồi.”

“Em đã luôn quan tâm đến cảm nghĩ của anh, đúng không?”

“Đúng thế.”

“Vì thế, nếu em biết chuyện gì đó có thể khiến anh buồn phiền, thì tốt hơn hết em nên giữ im lặng, đúng không?”

“Không.”

“Nếu nói ra đồng nghĩa em đã thất hứa với một người khác. Em không thể làm thế.”

Patrick quay lại đứng trước mặt vợ. “Em đang cố nói với anh chuyện gì thế?”

Cô lắc đầu. “Em không muốn Iain ép buộc Judith”, cô kêu lên, hy vọng làm anh không còn chú ý đến câu chuyện về những lời hứa từ ngày xưa nữa. “Nếu cô ấy không thể đến đây thì Iain không được ép cô ấy.”

Cô nài nỉ Patrick phải hứa với mình. Anh miễn cưỡng đồng ý, chỉ để cô hài lòng, nhưng anh không hề có ý định giữ lời hứa này. Anh sẽ không để cô gái người Anh này làm trái tim vợ anh tan nát. Nhưng nói dối Frances Catherine cũng chẳng hay ho gì, Patrick cau có nghĩ đến chuyện đó trong suốt quãng đường lên đồi.

Ngay khi Iain bước ra ngoài, Patrick liền lên tiếng gọi. “Chúng ta phải nói chuyện, Iain.”

“Quỷ tha ma bắt, Patrick, nếu em đang định kể về một lời hứa khác của em với vợ thì anh cảnh cáo, anh không có tâm trạng để nghe đâu.”

Patrick bật cười. Anh chờ đến lúc Iain đến gần rồi mới nói. “Em muốn nói chuyện với anh về cô bạn của vợ em. Em không quan tâm sẽ phải làm thế nào, Iain ạ. Cứ lôi cô ta đến đây nếu cần phải làm thế, được chứ? Em sẽ không để vợ em phải thất vọng. Cô ấy đã có đủ thứ để lo lắng về chuyện sinh đứa bé rồi.”

Iain hướng về phía chuồng ngựa. Hai tay bắt chéo sau lưng, đầu cúi xuống suy nghĩ. Patrick bước bên cạnh.

“Em có phát hiện anh rất có thể sẽ khơi ra một cuộc chiến với gia đình cô ta, và sẽ là một cuộc chiến với nước Anh trong trường hợp lão vua hứng thú, nếu anh ép buộc người phụ nữ này không?”

Patrick liếc sang nhìn để xem anh trai nghĩ gì về cái khả năng xa vời đó. Iain đang cười. Patrick lắc đầu. “John sẽ không đâm đầu trừ khi lão ta thu được lợi lộc gì từ chuyện này. Gia đình cô ta mới là vấn đề. Chắc chắn họ sẽ không đồng ý để cô ta rời nhà cho một chuyến đi như thế.”

“Chuyện có thể sẽ rối tinh lên”, Iain nhấn mạnh.

“Có vấn đề gì không?”

“Không.”

Patrick thở dài. “Khi nào anh sẽ đi?”

“Sáng mai, ngay khi mặt trời mọc. Tối nay anh sẽ nói chuyện với Frances Catherine. Anh muốn biết càng nhiều càng tốt về gia đình cô gái này.”

“Có chuyện gì đó mà Frances Catherine không nói với em”, Patrick nói, giọng ngập ngừng. “Cô ấy hỏi em về mối hận thù với người Maclean…”

Anh không nói tiếp. Iain đang nhìn anh như thể anh bị mất trí. “Và em không bắt con bé nói ra cái chuyện quái quỷ con bé đang giấu à?”

“Không đơn giản thế”, Patrick giải thích. “Anh phải… khéo léo với vợ. Khi nào đến lúc cô ấy sẽ kể cho em nghe mình đang lo lắng về chuyện gì. Em phải kiên nhẫn. Bên cạnh đó, có thể em đã kết luận quá sớm. Dạo này vợ e lo lắng về mọi thứ.”

Vẻ mặt của Iain khiến Patrick hối tiếc vì đã đề cập đến thái độ kỳ quặc của Frances Catherine.

“Em muốn cảm ơn anh vì đã nhận nhiệm vụ lần này, nhưng anh sẽ chỉ cảm thấy bị sỉ nhục thôi.”

“Đây không phải là bổn phận mà anh thích thú lắm”, Iain thừa nhận. “Sẽ mất khoảng bảy hay tám ngày để đến được vùng đất đó, cũng có nghĩa là mất ít nhất tám ngày nữa để quay về với một cô nàng suốt ngày than vãn. Quỷ tha ma bắt, anh thà đương đầu một mình với cả đoàn quân Maclean còn hơn chịu đựng nhiệm vụ này.”

Giọng Iain ảm đạm đến nỗi Patrick muốn cười phá lên. Nhưng dĩ nhiên anh không dám, vì chỉ cần mỉm cười thôi là anh trai anh sẽ đấm vỡ mặt anh ra rồi.

Hai anh em bước đi trong im lặng một lúc, mỗi người chạy theo những suy nghĩ của riêng mình.

Patrick bất ngờ dừng lại. “Anh không thể ép buộc cô ta. Nếu như cô ta không muốn đến đây, vậy cứ mặc kệ cô ta đi.”

“Nếu thế thì vì lý do quái quỷ gì mà anh lại phải bận tâm đến việc đi đón cô ta?”

“Vợ em có thể đúng”, Patrick vội nói. “Tiểu thư Judith Elizabeth có thể sẵn lòng đến đây.”

Iain ném cho cậu em trai ánh mắt nghiêm khắc. “Sẵn lòng ư? Hẳn là em đã mất trí khi tin vào điều đó. Cô ta là người Anh đấy.” Anh dừng lại và thở ra mệt mỏi. “Cô ta sẽ không sẵn lòng đến đây đâu.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.