Điều Bí Mật

Chương 6



Frances Catherine thở hắt ra, mắt mở to kinh ngạc. Rồi cô phá lên cười và lao vào vòng tay của Judith. Cô nhớ lại mình đã chắc chắn và đáng tin cậy ra sao khi bảo Judith phụ nữ chỉ có thể mang thai nếu uống hết ly rượu của một người đàn ông.

Cô gần như nuốt chửng Judith khi họ ôm lấy nhau. Hai người phụ nữ vừa khóc vừa cười, và chẳng khác nào đã mất trí dưới con mắt của đám đông đang tập hợp xung quanh.

Sự căng thẳng và lo lắng buông tha đôi vai của Patrick. Anh quay lại nhìn Iain và chậm rãi gật đầu. Anh trai anh gật đầu đáp lại.

Patrick kết luận chuyến đi có rắc rối cũng đáng. Anh chắp hai tay sau lưng và chờ vợ anh nhớ lại thái độ cư xử đúng đắn của mình. Niềm vui sướng trên gương mặt của cô giải thích hết thảy cho sự vô ý đó. Và Chúa ơi, anh đã nhớ tiếng cười của cô biết bao nhiêu. Một phần trong anh muốn kéo cô gái người Anh này vào lòng và ôm cô ấy thật mãnh liệt như vợ anh đang làm, để cô ấy biết rằng anh cảm kích sự trung thành của cô ấy đến nhường nào.

Anh phải chờ thêm chừng năm phút nữa thì vợ anh nhớ ra sự có mặt của anh. Cả hai người phụ nữ cùng đồng thời lên tiếng, hỏi han và trả lời những câu hỏi của nhau. Họ đã tạo nên một cơn lốc ríu rít niềm vui.

Iain cũng hài lòng như Patrick trước cuộc hội ngộ. Anh cũng hơi ngạc nhiên đôi chút vì cho đến tận phút giây này anh mới nhận ra rằng phụ nữ cũng có thể là những người bạn đáng tin của nhau. Sức mạnh của mối liên kết giữa Judith và Frances Catherine là độc nhất vô nhị. Điều đó khiến anh tò mò. Anh nhớ Judith đã kể với anh rằng họ trở thành bạn trước khi đủ lớn để hiểu rằng họ sinh ra là để trở thành kẻ thù, và anh càng thấy ngưỡng mộ hai người họ hơn vì vẫn tiếp tục trung thành với nhau ngay cả sau khi đã có những bài học về sự nghi ngờ và… lòng căm ghét.

Judith nhớ đến những khán giả của mình trước Frances Catherine. “Bọn mình có rất nhiều chuyện phải chia sẻ với nhau”, cô nói. “Nhưng giờ mình phải cảm ơn Iain và những người khác vì đã đưa mình đến với cậu.”

Frances Catherine nắm lấy tay bạn. “Đầu tiên, mình phải giới thiệu cậu với chồng mình đã”, cô nói, rồi quay lại mỉm cười với Patrick. “Đây là Judith.”

Nụ cười của Patrick như bản sao của Iain. “Anh đã đoán ra rồi”, anh nói với vợ. “Rất vui được gặp cô, Judith.”

Lẽ ra cô đã nhún gối chào thật tử tế nếu Frances Catherine buông tay cô ra. Thay vào đó cô mỉm cười. “Và tôi rất vui vì đã được đến đây, Patrick. Cảm ơn anh đã mời.”

Cô quay sang Iain. Anh đã nắm lấy dây cương và bắt đầu bước về phía chuồng ngựa. Cô gỡ tay ra khỏi tay Frances Catherine, hứa là sẽ quay lại ngay rồi vội vàng đuổi theo người hộ tống của mình. “Iain, làm ơn dừng lại đã”, cô kêu lên. “Tôi muốn nói lời cảm ơn.”

Anh không dừng lại, nhưng quay đầu nhìn ra sau, gật đầu cụt lủn rồi tiếp tục bước đi. Cô cảm ơn Alex, Gowrie và Brodick khi họ đi qua cô. Họ đáp lại bằng thái độ y hệt, rất cộc lốc và xa cách.

Judith tự nhủ lẽ ra mình không nên hy vọng gì hơn. Họ đã hoàn thành nhiệm vụ và cuối cùng đã thoát khỏi cô. Cô giữ nụ cười trên môi và quay lại. Khi đi ngang qua một toán phụ nữ, cô nghe một người thì thào, “Lạy Chúa lòng thành, tôi nghĩ cô ta là người Anh, nhưng không thể thế được, đúng không?” Nếu váy áo của Judith không khiến cô bị lộ thì cô biết giọng nói chắc chắn sẽ làm điều đó.

Cô tiếp tục bước về phía Frances Catherine, nhưng mỉm cười với toán phụ nữ đang trố mắt ra nhìn mình. “Phải, tôi là người Anh.”

Miệng của một người phụ nữ trong nhóm thực sự đã trễ xuống, Judith cố kềm để không cười phá lên, vì cô cảm thấy sẽ cực kỳ khiếm nhã nếu tỏ ra thích thú trước nỗi bực bội rõ ràng của người khác.

Khi đến chỗ Frances Catherine, cô nói, “Mọi người có vẻ sướng run lên khi có mình làm khách ở đây.”

Frances Catherine bật cười. Patrick phản ứng theo chiều ngược lại. Rõ ràng anh tưởng Judith đã nêu ra câu nhận xét đó một cách nghiêm túc. “Judith, tôi không nghĩ ‘sướng run’ là từ thích hợp ở đây. Thực ra, tôi cá là họ…”

Anh nhìn sang vợ cầu cứu cô làm dịu bớt thực tế khắc nghiệt. Tuy nhiên Frances Catherine chẳng giúp anh được chút nào. Cô không thể thôi cười.

Judith mỉm cười với Patrick. “Liệu ‘hoảng vía’ có phải là một từ thích hợp hơn không?”

“Không”, Frances Catherine nói. “Điên tiết, ghê tởm, hay có lẽ là…”

“Đủ rồi đấy”, Patrick gầm gừ cắt ngang. Ánh lấp lánh trong mắt cho thấy anh không thực sự tức giận. “Vậy là cô đã đùa với tôi khi nói rằng…”

Judith gật đầu. “Phải, tôi đùa thôi. Tôi biết mình không được chào đón ở đây. Iain đã cảnh báo tôi rồi.”

Trước khi Patrick có thể nhận xét về câu nói đó thì một chiến binh già đã lên tiếng gọi anh. Anh cúi đầu chào Frances Catherine và Judith, rồi bước về phía đám đàn ông đang đứng gần những bậc thang dẫn lên pháo đài. Frances Catherine khoác tay Judith và bắt đầu đi xuống sườn dốc.

“Cậu sẽ ở với Patrick và mình”, cô giải thích. “Sẽ hơi chật một chút nhưng mình muốn có cậu ở bên cạnh.”

“Nhà cậu có nhiều hơn một phòng ngủ chứ?”

“Không. Patrick định sẽ làm thêm một phòng nữa sau khi em bé ra đời.”

Patrick chạy xuống sườn đồi và nhập hội cùng họ. Vẻ mặt cau có của anh làm Judith tin rằng anh đã phải biện hộ cho sự có mặt của cô trước những chiến binh khác.

“Liệu anh có gặp khó khăn gì không, Patrick, vì đã mời tôi đến đây?”

Anh không trả lời thẳng vào câu hỏi. “Họ sẽ quen với việc có cô ở đây.”

Họ đã về đến nhà. Đó là ngôi nhà đầu tiên trên con đường mòn. Hoa tươi bao phủ đằng trước ngôi nhà, một số màu hồng, số khác màu đỏ, và tường đá được quét vôi trắng hoàn toàn nhìn sạch sẽ như mới.

Có hai ô cửa sổ hình vuông ở hai bên cửa ra vào. Bên trong cũng mời gọi như bên ngoài. Một chiếc lò sưởi bằng đá đặt ở giữa một bức tường. Một chiếc giường lớn được bao phủ bởi tấm chăn bông xinh xắn nhiều màu sắc được kê sát vào bức tường đối diện, và một chiếc bàn tròn vây quanh là sáu chiếc ghế đẩu chiếm nốt phần không gian còn lại. Bồn rửa đặt gần cửa ra vào.

“Bọn mình sẽ đem vào một chiếc giường đơn trước cửa khi đêm xuống”, Frances Catherine hứa.

Patrick gật đầu đồng tình, nhưng trông anh không được vui vẻ lắm về sự sắp xếp này. Không, anh có vẻ cam chịu thì đúng hơn.

Đó là một chủ đề nhạy cảm, nhưng cần phải được giải quyết càng sớm càng tốt. Judith bước về phía bàn và ngồi xuống. “Patrick, làm ơn đừng đi vội”, cô kêu lên khi anh dợm bước ra cửa. “Tôi muốn bàn với anh về việc sắp xếp chỗ ngủ.”

Anh quay lại, tựa người vào cánh cửa, hai tay khoanh lại ngang ngực và chờ nghe cô lên tiếng. Anh tưởng cô sẽ gợi ý rằng anh nên tìm một nơi nào đó khác để ở trong lúc cô ở đây, và Patrick đã chuẩn bị sẵn sàng tinh thần là vợ anh sẽ thất vọng khi anh không đồng ý với Judith. Dù vào thời điểm này anh không thể gần gũi với Frances Catherine được nữa, nhưng anh vẫn thích ôm cô suốt cả đêm, và thề có Chúa, anh sẽ không từ bỏ chuyện đó.

Trừ khi Frances Catherine lại ngước đôi mắt ướt đẫm lên nhìn anh lần nữa, Patrick thừa nhận. Anh sẽ từ bỏ mọi thứ chỉ để làm nỗi bực của cô dịu đi.

Judith thấy hơi dội trước vẻ mặt căng thẳng kinh khủng mà Patrick dành cho cô. Hóa ra bản tính chồng của Frances Catherine cũng cộc cằn giống như Iain. Dĩ nhiên, cô vẫn thích anh, và tất cả là vì cô có thể khẳng định anh rất yêu bạn cô từ cái cách anh nhìn vợ.

Cô xếp hai tay lên nhau. “Tôi thấy chuyện mình ở đây với hai người là không thích hợp. Hai người cần có sự riêng tư vào ban đêm”, cô vội thêm vào khi thấy Frances Catherine như đang muốn tranh cãi. “Làm ơn đừng thấy tự ái”, cô nói. “Nhưng mình nghĩ vợ chồng phải có thời gian riêng tư. Có nơi nào gần đây mà mình có thể ở được không?”

Frances Catherine kịch liệt lắc đầu khi Patrick lên tiếng. “Ngôi nhà thứ hai trên đường đi xuống đang trống không. Nơi đó nhỏ hơn nhà của chúng tôi, nhưng tôi chắc chắn nó sẽ phù hợp.”

“Patrick, em muốn cô ấy ở với chúng ta.”

“Judith vừa mới nói là cô ấy không muốn, em yêu. Hãy để cô ấy làm theo ý mình.”

Judith thấy lúng túng. “Không phải là tôi không muốn ở đây…”

“Đấy, anh thấy chưa? Cô ấy thực sự muốn…”

“Frances Catherine, mình sẽ thắng cuộc tranh luận này”, Judith vừa tuyên bố, vừa gật đầu chắc chắn với bạn.

“Vì sao?”

“Vì đây là lượt của mình”, cô giải thích. “Cậu có thể thắng trong lần tranh luận tiếp theo.”

“Chúa ơi, cậu thật bướng bỉnh. Thôi được. Cậu có thể ở trong nhà của Elmont. Mình sẽ giúp cậu sửa soạn nơi đó thật thoải mái.”

“Em không làm gì cả”, Patrick phản đối. “Em sẽ nghỉ ngơi, vợ ạ. Anh sẽ lo chuyện ăn ở của bạn em.”

Lúc này Patrick trông vui vẻ hơn nhiều. Judith đoán anh nhẹ cả người vì cô sẽ ngủ ở nơi khác. Anh thậm chí còn cười với cô. Cô cười đáp lại. “Hẳn Elmont không còn sống ở đó nữa nên tôi sẽ không cảm thấy phiền đâu.”

“Ông ấy chết rồi”, Patrick nói với cô. “Ông ấy sẽ không phiền chút nào.”

Frances Catherine lắc đầu nhìn chồng. Anh nháy mắt với cô, rồi rời khỏi nhà. “Chồng mình không định nói một cách tàn nhẫn thế đâu, nhưng khi Elmont chết thì ông ấy đã già lắm rồi, và ông ấy ra đi thanh thản. Patrick chỉ đùa đôi chút thôi. Mình nghĩ anh ấy bắt chước cậu đấy, Judith.”

“Cậu yêu anh ấy rất nhiều, đúng không Frances Catherine?”

“Ồ, đúng thế”, Frances Catherine trả lời. Cô ngồi xuống bàn và dành cả tiếng đồng hồ nói về chồng mình. Cô kể với Judith họ gặp nhau thế nào, anh đã liên tục theo đuổi cô ra sao, và kết thúc bằng việc nhắc đến hàng trăm phẩm chất đặc biệt của anh.

Thứ duy nhất người đàn ông đó không thể làm được là đi trên mặt nước… chưa thể mà thôi. Judith nhận xét như vậy khi bạn cô dừng lại để thở.

Frances Catherine cười vang. “Mình thật vui vì có cậu ở đây.”

“Cậu không thấy tổn thương vì mình muốn ngủ ở chỗ khác chứ?”

“Không, dĩ nhiên là không rồi. Hơn nữa, cậu sẽ ở đủ gần để có thể nghe thấy tiếng mình hét nếu cần. Mình cẩn thận để không cho Patrick ra rìa. Chồng mình rất dễ bị tổn thương nếu anh ấy nghĩ mình thiếu quan tâm đến anh ấy.”

Judith cố gắng không phá ra cười. Patrick là người đàn ông khổng lồ thô kệch. Cái ý nghĩ anh có thể bị tổn thương buồn cười khủng khiếp, và ngọt ngào vô cùng.

“Anh ấy trông giống anh trai lắm.”

“Có lẽ chỉ hơi giống thôi”, Frances Catherine đồng ý. “Nhưng Patrick đẹp trai hơn nhiều.”

Quan điểm của Judith là hoàn toàn ngược lại. Iain trông ưa nhìn hơn Patrick nhiều. Cô kết luận tình yêu thực sự đã tô hồng lý trí của người ta.

“Patrick dịu dàng và đáng yêu không thể tin được.”

“Iain cũng thế”, Judith lên tiếng trước khi kịp ngăn mình lại.

Frances Catherine ngay lập tức bám lấy câu nói đó. “Làm thế nào cậu biết Iain có đáng yêu hay không?”

“Anh ấy đã hôn mình.” Judith thì thầm thú nhận, cảm thấy mặt đỏ bừng lên, và ngay lập tức cụp mắt xuống. “Hai lần.”

Frances Catherine choáng váng. “Trong hai lần đó… cậu có hôn lại anh ấy không?”

“Có.”

“Mình hiểu rồi.”

Judith lắc đầu. “Không, cậu không hiểu đâu”, cô cự lại. “Bọn mình bị cuốn hút nhau. Mình không biết chắc vì sao, nhưng điều đó thực sự không quan trọng. Giờ sự cuốn hút đó đã hết rồi. Thật đấy”, cô thêm vào khi thấy phản ứng của cô bạn.

Frances Catherine không tin. Cô lắc đầu. “Mình biết vì sao anh ấy bị cậu cuốn hút.”

“Vì sao?”

Frances Catherine đảo tròn mắt. “Thề có Chúa, cậu không có chút kiêu hãnh nào trong người cả. Cậu không bao giờ tự nhìn mình trong gương sao? Cậu rất đẹp, Judith ạ”, cô dừng lại thở dài rất kịch. “Không có ai từng nói với cậu điều đó sao?”

“Không đúng”, Judith phản đối. “Bác Millicent và bác Herbert khen ngợi mình suốt. Để mình biết họ yêu thương mình nhiều đến nhường nào.”

“Phải”, Frances Catherine đồng ý. “Nhưng người cậu muốn nhận được sự chấp thuận nhất lại quay lưng với câu.”

“Đừng bắt đầu như thế, Frances Catherine”, Judith cảnh cáo. “Mẹ mình còn làm gì khác được nữa đây.”

Frances Catherine khịt mũi. “Thế đêm nào Tekel cũng vẫn say xỉn ầm ĩ à?”

Judith gật đầu. “Giờ ông ấy còn uống suốt ngày nữa.”

“Cậu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu không được bác Millicent và bác Herbert bảo vệ trong lúc cậu còn nhỏ và dễ tổn thương như thế? Vào thời điểm sắp sửa sinh con, mình lại nghĩ về những chuyện như thế.”

Judith không biết nói sao trước lời nhận xét đó. Sự im lặng của cô cho Frances Catherine biết cần phải dịu đi.

“Cậu có gặp khó khăn gì lúc ra đi không?” Frances Catherine hỏi. “Mình lo lắm vì biết là rất có khả năng cậu đang ở chỗ bác Tekel. Cứ cách sáu tháng là cậu phải ở với ông ấy, và mình thì không thể nhớ chính xác khi nào cậu sẽ quay lại. Mình đã rất lăn tăn vì chuyện đó.”

“Mình đang ở với bác Tekel thật, nhưng không gặp vấn đề lúc ra đi”, Judith trả lời. “Mẹ đến Luận Đôn để vào cung điện của nhà vua rồi.”

“Thế còn bác Tekel?”

“Ông ấy say khướt khi mình nói về đích đến của mình. Mình không chắc là đến sáng hôm sau ông ấy còn nhớ được không. Nếu cần bác Millicent và bác Herbert sẽ kể lại với ông ấy.”

Judith không muốn nói về gia đình mình thêm nữa. Đôi mắt Frances Catherine có vẻ đượm buồn, và cô quyết tâm phải tìm ra lý do.

“Cậu cảm thấy ổn không? Đứa bé sẽ ra đời lúc nào?”

“Mình cảm thấy béo ị”, Frances Catherine trả lời. “Và mình đoán còn khoảng tám hay chín tuần nữa là đến lúc rồi.”

Judith nắm lấy tay bạn. “Cho mình biết chuyện gì không ổn nào.”

Cô không cần phải giải thích yêu cầu của mình. Bạn cô hiểu những gì cô đang nói.

“Nếu không phải vì Patrick, mình sẽ rất ghét sống ở nơi này.”

Vẻ dữ dội trong giọng nói Frances Catherine cho Judith biết bạn cô không hề phóng đại nỗi khổ sở của mình. “Cậu nhớ cha và các anh à?”

“Ồ phải”, Frances Catherine trả lời. “Luôn là thế.”

“Vậy hãy bảo Patrick đón họ đến đây chơi một thời gian dài.”

Frances Catherine lắc đầu. “Mình không thể đòi hỏi thêm điều gì nữa”, cô thì thầm. “Bọn mình đã phải ra trước Hội đồng bô lão để được chấp thuận việc cậu đến đây đấy.”

Trước sự thúc giục của Judith, Frances Catherine giải thích toàn bộ quyền lực của Hội đồng. Cô kể Iain can thiệp ra sao khi những người đứng đầu đã sẵn sàng từ chối lời đề nghị của cô, và cô đã hoảng sợ như thế nào trong suốt buổi chất vấn đó.

“Mình không hiểu sao cậu phải thông qua Hội đồng để có được sự chấp thuận”, Judith thắc mắc. “Mặc dù mình là người Anh, mình vẫn không thấy cần thiết phải được họ chấp thuận.”

“Hầu hết những người Maitland đều có lý do chính đáng để ghét người Anh”, Frances Catherine giải thích. “Họ đã mất gia đình và bạn bè trong những cuộc chiến chống lại người Anh. Họ cũng rất ghét vua John của các cậu.”

Judith nhún vai. “Sự thật là hầu hết giới quý tộc ở Anh đều không thích nhà vua”, cô chống lại thôi thúc muốn làm dấu thánh để không bị thiêu trong lửa địa ngục vì đã phỉ báng đức vua của mình. “Ông ta chỉ biết hưởng thụ và đã gây ra vài sai lầm tồi tệ, ít nhất đó là những gì bác Herbert kể với mình.”

“Cậu có biết chuyện nhà vua của các cậu đã cam kết sẽ cưới một người Scot và sau đó đổi ý không?”

“Mình chưa từng nghe chuyện đó, nhưng mình cũng chẳng ngạc nhiên. Frances Catherine này, ý cậu là gì khi nói cậu không thể yêu cầu Patrick thêm điều gì nữa? Sao anh ấy lại không thể đón cha cậu đến đây?”

“Người Maitland không thích người ngoài”, Frances Catherine trả lời. “Họ cũng không thích mình.”

Frances Catherine như một đứa trẻ khi thốt lên điều đó. Judith nghĩ có lẽ tình trạng bầu bí của cô bạn chính là lý do khiến cô ấy bị xáo trộn cảm xúc. “Mình lại chắc chắn là mọi người đều quý cậu.”

“Mình không tự tưởng tượng ra điều đó đâu”, Frances Catherine cãi lại. “Toán phụ nữ nghĩ là mình hư hỏng và quen làm mọi việc theo ý của bản thân.”

“Làm sao cậu biết điều đó?”

“Một bà đỡ đã nói với mình như thế.” Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Frances Catherine. Cô dùng mu bàn tay chùi đi. “Trong lòng mình thấy rất sợ. Mình cũng sợ cho cả cậu nữa. Mình biết là mình thật ích kỷ khi yêu cầu cậu đến đây.”

“Từ nhiều năm trước mình đã hứa với cậu là sẽ đến”, Judith nhắc nhở cô bạn. “Mình sẽ thấy tổn thương nếu cậu không cho người đi gọi mình. Đừng nói những chuyện ngớ ngẩn như thế.”

“Nhưng lời hứa mà mình bắt cậu hứa… đó là trước khi mình biết mình sẽ sống ở đây”, Frances Catherine lắp bắp. “Những người ở đây rất… lạnh lùng. Mình lo là họ sẽ xúc phạm cậu.”

Judith mỉm cười. Frances Catherine vẫn vô cùng quan tâm đến tâm tư của cô như ngày nào. “Frances Catherine, cậu luôn cảm thấy vậy hay cậu chỉ bắt đầu ghét nơi đây sau khi phát hiện bản thân đang mang thai?”

Frances Catherine phải cân nhắc một lúc lâu trước câu hỏi đó. “Lúc đầu mình thấy hạnh phúc, nhưng rồi mình sớm nhận ra mình không phù hợp ở đây. Mình cảm thấy lạc lõng. Đến giờ mình đã lấy chồng hơn ba năm rồi thế mà họ vẫn chưa coi mình là một người Maitland.”

“Vì sao?”

“Có thể vì mình được nuôi dạy ở biên giới”, cô trả lời. “Ít nhất đó có thể là một phần lý do. Lẽ ra Patrick phải lấy một người khác. Anh ấy chưa ngỏ lời với cô ta, nhưng mọi người cứ nghĩ là anh ấy sẽ làm thế. Thế rồi anh ấy gặp mình.”

“Cậu đã tâm sự với Patrick về nỗi phiền muộn của câụ chưa?”

“Mình có đề cập đến chuyện đó vài lần”, cô nói. “Nỗi phiền muộn của mình thật khó xử lý. Chồng mình không thể bắt đám phụ nữ ở đây quý mình được. Mình không muốn chết ở đây. Mình ước gì Patrick sẽ đưa mình về với cha trước khi mình sinh con và ở đó với mình cho đến khi kết thúc.”

“Cậu sẽ không chết”, Judith gần như hét lên phản đối. “Sau tất cả những rắc rối và nhục nhã mà mình đã phải trải qua, tốt hơn hết là cậu không nên chết.”

Frances Catherine cảm thấy được an ủi bởi giọng nói giận dữ của cô bạn. “Kể cho mình nghe những rắc rối mà cậu đã trải qua đi”, cô yêu cầu bằng giọng đầy hăng hái.

“Mình đã nói chuyện với ít nhất là năm mươi bà đỡ trong suốt hai năm vừa rồi, và mình thề là mình nhớ như in từng lời mà họ đã nói với mình. Dĩ nhiên là bác Millicent cũng quyết tâm như mình, bác đã cho người hầu lùng sục khắp làng quê để tìm những bà đỡ đó. Mình không biết sẽ phải làm gì nếu không được bác giúp đỡ.”

“Bác Millicent là một người rất đáng mến.”

“Phải”, Judith đồng ý. “Dĩ nhiên là bác cũng gửi tình yêu thương của bác đến cậu.”

Frances Catherine gật đầu. “Cho mình biết là cậu đã học được những gì từ những bà đỡ đó đi.”

“Tuyệt đối thành thật với cậu nhé, ban đầu khi nghe rất nhiều ý kiến trái ngược nhau, mình gần như mất trí nhớ. Một người nói với mình căn phòng phải nóng như lò luyện ngục trong suốt thời gian lâm bồn, và một người khác lại cương quyết khuyên điều hoàn toàn ngược lại. Ai da, thật là điên đầu Frances Catherine à. Thế rồi một phép màu đã xuất hiện. Một buổi sáng nọ có một bà đỡ tên là Maude rảo bước vào pháo đài, cư xử như thể bà ấy là chủ nhân ở đó. Bà ấy già rồi, trông rất là yếu ớt, lưng gập xuống và hai bàn tay xương xẩu. Bà ấy rất xấu xí, thật thế. Mình phải thừa nhận là ngay lúc đó mình đã đánh giá thấp về kiến thức của bà ấy. Sau đó mình nhanh chóng nhận ra kết luận đó thật ngu ngốc làm sao. Frances Catherine ạ, bà ấy là người phụ nữ đáng mến nhất trên đời. Bà ấy cũng đầy hiểu biết, và nói hầu hết các quan điểm của bà ấy chỉ dựa trên khả năng phán đoán đơn thuần. Bà ấy đã làm bà đỡ rất nhiều năm rồi, nhưng các phương pháp của bà ấy thực sự khá tân tiến. Bà ấy cập nhật tất cả các thay đổi và bảo luôn có hứng thú nghe về những kĩ thuật mới nhất. Bà ấy là một bà đỡ tận tụy. Nếu bà ấy không quá già và yếu ớt như thế, mình sẽ cầu xin bà ấy đến đây cùng mình. Chuyến đi sẽ quá sức chịu đựng của bà ấy.”

“Hội phụ nữ ở đây sẽ chẳng bao giờ cho phép bà ấy can thiệp đâu”, Frances Catherine nói. “Cậu không biết đâu, Judith.”

“Vậy hãy giúp mình hiểu đi. Cậu đã nói chuyện với các bà đỡ ở đây về nỗi sợ của bản thân chưa?”

“Lạy Chúa, chưa”, Frances Catherine vội trả lời. “Nếu mình nói với bà ta là mình sợ hãi, bà ta sẽ chỉ làm cho chuyện tồi tệ hơn mà thôi. Tên bà ta là Agnes, và mình không muốn bà ta ở gần mình lúc trở dạ. Bà ta và một phụ nữ nữa tên Helen là hai bà đỡ duy nhất ở đây. Cả hai bọn họ đều vô cùng cao ngạo. Con gái của Agnes, Cecilia, được cho là sẽ lấy Iain một khi anh ấy bắt đầu đi hỏi vợ, và mình nghĩ đó là lý do để Agnes lúc nào cũng hếch mũi lên trời. Bà ta nghĩ mình sẽ trở thành mẹ vợ của Lãnh chúa.”

Frances Catherine vội trả lời. “Nếu mình nói với bà ta là mình sợ hãi, bà ta sẽ chỉ làm cho chuyện tồi tệ hơn mà thôi. Tên bà ta là Agnes, và mình không muốn bà ta ở gần mình lúc trở dạ. Bà ta và một phụ nữ nữa tên Helen là hai bà đỡ duy nhất ở đây. Cả hai bọn họ đều vô cùng cao ngạo. Con gái của Agnes, Cecilia, được cho là sẽ lấy Iain một khi anh ấy bắt đầu đi hỏi vợ, và mình nghĩ đó là lý do để Agnes lúc nào cũng hếch mũi lên trời. Bà ta nghĩ mình sẽ trở thành mẹ vợ của Lãnh chúa.”

Trái tim của Judith như thể trôi tuột xuống đáy dạ dày. Cô vội đưa mắt nhìn lên mặt bàn để Frances Catherine không nhận ra mẩu tin đó khiến cô thất vọng như thế nào.”

Frances Catherine không nhận ra. Cô tiếp tục theo mạch kể chuyện của mình. “Chẳng ai chắc chắn về cuộc hôn nhân đó ngoài Agnes, và Patrick không tin Iain có ý định dù chỉ một chút với việc hỏi cưới Cecilia.”

“Vậy tại sao Agnes lại tin là anh ấy sẽ làm thế?”

“Con gái bà ta rất đẹp. Thành thật mà nói có lẽ cô ta là cô gái đẹp nhất thị tộc. Đó là một lý do vớ vẩn, nhưng Agnes nghĩ cuối cùng Iain muốn lấy con gái bà ta vì cô ta vô cùng cuốn hút. Cecilia thì đần độn và chẳng thể suy nghĩ lâu hơn một con bọ chét.”

Judith lắc đầu. “Thật xấu hổ khi cậu lại nói những điều xấu xa như thế về cô gái này.” Cô cố biểu lộ đúng với những gì mình vừa nói, nhưng rồi lại hủy hoại hoàn toàn nỗ lực đó khi phá lên cười ngặt nghẽo. “Một con bọ chét ư, Frances Catherine?’

Bạn cô gật đầu, rồi cũng bắt đầu bò lăn ra cười. “Ôi Judith, mình thật vui sướng vì cậu đã đến đây.”

“Mình cũng rất vui vì đã đến đây.”

“Bọn mình rồi sẽ làm gì?”

Tâm trạng của Frances Catherine thay đổi quá nhanh khiến Judith khá kinh ngạc. Cô ấy vừa mới cười lăn ra một giây trước và giờ đã lại như thể sắp khóc đến nơi.

Maude đã nói với Judith rằng những người mẹ sắp sinh con rất dễ bộc phát cảm xúc. Bà cũng nói đầu óc bình tĩnh, thanh thản là rất cần thiết để chuyện sinh nở diễn ra suôn sẻ. Cứ khi nào người mẹ trở nên lo lắng thì phải dỗ dành cô ta càng nhiều càng tốt.

Lúc này Judith làm theo phương pháp đó. Cô vỗ lên tay Frances Catherine và mỉm cười với bạn, cố gắng hành động một cách tự tin. “Làm gì mới được nào? Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi, Frances Catherine.”

“Agnes sẽ không để cậu giúp đỡ mình khi mình bắt đầu trở dạ. Còn mình sẽ không để mụ già kinh tởm đó đến gần. Vậy chúng ta sẽ phải làm gì đây?”

“Cậu đã nhắc đến một bà đỡ khác tên là Helen phải không? Người đó thế nào?”

“Agnes dạy chị ta mọi thứ”, Frances Catherine trả lời. “Mình cũng không nghĩ là mình muốn chị ta đến gần.”

“Phải có thêm bà đỡ nào ở đây chứ”, Judith nói. “Từ số lượng các ngôi nhà và đám đông mình đã thấy khi đến đây, mình đoán phải có gần năm trăm cư dân.”

“Mình đoán gấp đôi con số đó”, Frances Catherine ước lượng. “Cậu chưa thấy toàn bộ những ngôi nhà ở sườn đồi phía sau. Người ta chỉ đếm số lượng chiến binh, và ít nhất cũng khoảng hơn sáu trăm người.”

“Vậy phải có những bà đỡ khác ở đây nữa chứ”, Judith nhắc lại.

Frances Catherine lắc đầu. “Agnes kiểm soát tất cả”, cô giải thích. “Và vì mình là em dâu của Lãnh chúa nên bà ta cứ khăng khăng sẽ đỡ đứa bé. Nếu còn những bà đỡ khác ở đây thì họ cũng giữ im lặng. Họ sẽ không muốn làm Agnes nổi giận đâu.”

“Mình hiểu rồi.”

Đột nhiên Judith thấy buồn nôn. Nỗi sợ hãi bắt đầu thắt chặt bên trong cô. Lạy Chúa, cô không có đủ khả năng để lãnh trách nhiệm này một mình. Phải, cô đã tập hợp thông tin về các phương pháp sinh đẻ mới nhất, nhưng cô chưa bao giờ được phép chứng kiến một ca đỡ đẻ thực sự, và cô cảm thấy mình hoàn toàn không đủ khả năng để đảm nhiệm ca sinh nở của Frances Catherine.

Tại sao chẳng có thứ gì dễ dàng bao giờ cả? Judith đã hình dung mình sẽ lau trán cho cô bạn trong suốt những cơn đau, cả nắm tay cô ấy nữa, và thi thoảng thì thầm “Nào, nào”, trong khi một bà đỡ đầy kinh nghiệm lo những phần việc cấp thiết hơn,

Nước mắt lại bắt đầu tuôn xuống má Frances Catherine. Judith khẽ thở dài. “Chỉ có một điều chắc chắn”, cô tuyên bố. “Cậu sẽ sinh đứa trẻ này. Mình ở đây là để giúp cậu, và chắc chắn khi có hai đứa mình, rồi bọn mình sẽ giải quyết hết các rắc rối dù chúng có vẻ bất khả thi đến đâu đi chăng nữa.”

Giọng nói đương nhiên của Judith đã giúp Frances Catherine dịu lại. “Đúng vậy”, cô đồng ý.

“Liệu có thắng được Agnes không hay chúng ta sẽ phải đầu hàng?”

“Chúng ta đầu hàng thôi”, Frances Catherine trả lời. “Bà ta sẽ không thay đổi đâu. Bà ta rất nhẫn tâm, Judith ạ. Bất cứ khi nào có cơ hội, bà ta đều đưa ra những nhận xét kinh khủng về cơn đau mình sẽ phải chịu đựng. Bà ta cũng thích kể những câu chuyện về những ca đẻ khó khác nữa.”

“Cậu không được nghe bà ta nói”, Judith nói, giọng run lên vì giận dữ. Cô chưa từng nghe thấy điều gì kinh khủng như thế. Agnes nghe có vẻ rất nhẫn tâm. Judith lắc đầu trong lúc nghĩ về tình trạng ảm đạm này.

“Mình biết cậu sẽ làm gì.” Frances Catherine thì thầm. “Cậu sẽ cố gắng hiểu Agnes, đúng không? Một khi cậu nghĩ ra được nguyên do thái độ của bà ta, cậu sẽ quyết tâm thay đổi điều đó. Với mình không thành vấn đề”, cô thêm vào. “Mình chẳng quan tâm liệu bà ta có biến thành thiên thần hay không. Bà ta sẽ không đến gần mình.”

“Không, mình sẽ không cố hiểu bà ta. Mình đã biết vì sao bà ta lại hành động theo kiểu đó. Bà ta theo đuổi quyền lực, Frances Catherine ạ. Bà ta sử dụng nỗi sợ hãi và yếu đuối của phụ nữ để đạt được những gì mình muốn. Bà ta nuôi dưỡng bản thân bằng sự yếu đuối của người khác. Maude đã kể về những người như bà ta. Mà mình cũng chẳng thể làm gì để thay đổi thái độ của con người đó. Cậu đừng lo. Mình sẽ không để bà ta đến gần cậu. Mình hứa.”

Frances Catherine gật đầu. “Mình không còn cảm thấy quá đơn độc nữa”, cô thú nhận. “Mỗi khi cố nói chuyện với Patrick về chuyện sinh nở, anh ấy trở nên rất lo lắng. Anh ấy lo cho mình, và cuối cùng mình luôn phải an ủi anh ấy.”

“Anh ấy yêu cậu”, Judith nói. “Đó là lý do anh ấy lo lắng.”

“Mình không hình dung được vì sao anh ấy yêu mình. Gần đây mình trở nên rất khó chịu. Mình cứ khóc suốt.”

“Chuyện đó chẳng có gì sai cả.”

Frances Catherine mỉm cười. Judith luôn sống chết vì cô. Cô cảm thấy vô cùng may mắn vì có được một người bạn như thế. “Mình đã nói quá đủ về các vấn đề của mình rồi. Giờ mình muốn nói đến chuyện của cậu. cậu có định thử tìm cách gặp cha trong khi ở đây không?”

Judith nhún vai. “Chuyện có hơi phức tạp hơn rồi. Thứ nhất mình hề để ý vùng Cao nguyên này rộng lớn ra sao”, cô nói. “Và thứ hai, mình nghe nói người Maclean có thù hận với người Maitland.”

“Sao cậu biết được chuyện đó?”

Judith kể về cuộc nói chuyện giữa cô và mẹ của Isabelle. Frances Catherine cau mày khi cô kể xong. “Những gì bà ấy nói là sự thật. Người Maclean là kẻ thù.”

“Cha mình có thể đã chết.”

“Ông ấy chưa chết.”

“Làm sao cậu biết?”

“Mình bảo Patrick kể cho mình nghe Lãnh chúa Maclean trông như thế nào, dĩ nhiên chỉ giả vờ, tò mò thôi, và anh ấy bảo ông ta là một ông già đã lãnh đạo thị tộc của mình rất nhiều năm rồi.”

“Anh ấy còn kể gì với cậu nữa?”

“Không có gì nữa”, Frances Catherine nói. “Mình không muốn giục anh ấy. Nếu mình hỏi quá nhiều anh ấy sẽ thắc mắc sao mình hứng thú với người Maclean đến thế. Mình đã hứa sẽ không bao giờ kể với ai về cha cậu, và vì lời hứa ấy có trước khi kết hôn với Patrick nên mình không thể kể cho anh ấy biết được. Hơn nữa, anh ấy sẽ lên cơn đau tim mất. Judith à, không được cho ai biết chuyện này một khi cậu còn ở đây. Chuyện đó sẽ gây nguy hiểm cho cậu.”

“Iain sẽ bảo vệ mình.”

“Anh ấy không biết về chuyện Maclean”, Frances Catherine cự lại. “Mình không rõ anh ấy sẽ làm gì nếu phát hiện.”

“Mình nghĩ anh ấy sẽ vẫn bảo vệ mình.”

“Chúa ơi, nghe cậu rất chắc chắn.”

Judith mỉm cười. “Mình chắc chắn.” Cô nói. “Nhưng chuyện đó không thành vấn đề đúng không? Iain sẽ không bao giờ phát hiện. Mình thậm chí còn không chắc là có muốn gặp cha hay không nữa. Nhưng mình đã hy vọng sẽ nhìn thấy cha từ xa.”

“Nếu cậu thực hiện được điều đó thì sao?”

“Trí tò mò của mình sẽ được thỏa mãn.”

“Cậu nên nói chuyện với ông ấy”, Frances Catherine khăng khăng. “Cậu đâu có biết ông ấy đã đuổi mẹ cậu đi hay không. Cậu cần tìm ra sự thật. Sau tất cả những dối trá đã nhận được, chắc chắn cậu không thể tin tưởng câu chuyện của mẹ cậu được.”

“Mình biết chắc một điều là ông ấy chưa bao giờ đến Anh để tìm mẹ con mình”, Judith tranh luận, bất giác đưa tay lên ngực. Chiếc nhẫn của cha cô nằm giữa hai bầu ngực, gắn với sợi dây chuyền vàng giấu bên trong chiếc váy dài. Lẽ ra cô nên để chiếc nhẫn ở nhà, nhưng cô không thể làm như thế. Cô cũng không hiểu vì sao. Chúa ơi, thật rắc rối quá đi.

Cô thả tay xuống mặt bàn. “Hứa với mình nếu cơ hội thích hợp không đến thì cậu sẽ không nhắc tới chuyện này nữa. Được không?”

Frances Catherine đồng ý chỉ để xoa dịu bạn. Cô có thể biết chắc cuộc nói chuyện này làm Judith đau khổ. Cô quyết định thay đổi đề tài, và bắt đầu hồi tưởng lại vài cuộc phiêu lưu mà họ đã trải qua ở các lễ hội mùa hè.

Chẳng mấy chốc, hai người phụ nữ trẻ lại cười phá lên.

Từ bên ngoài Patrick có thể nghe thấy tiếng vợ mình cười. Anh mỉm cười. Người bạn của cô thật sự có ích. Brodick bước bên cạnh Patrick. Anh ta cũng mỉm cười. “Frances Catherine rất vui khi có Judith ở đây”, anh ta nhận xét.

“Phải, cô ấy rất vui”, Patrick trả lời.

Nụ cười vẫn còn trên môi khi anh bước vào trong nhà. Lần này vợ anh đã nhớ đến thái độ đúng mực kịp lúc. Cô ngay lập tức đứng dậy và bước về phía chồng. Judith cũng đứng dậy. Cô xếp hai tay lại và lên tiếng chào hai người chiến binh.

Brodick vác ba túi hành lý của cô vào trong, còn Patrick mang hai túi. Hai người họ quăng các túi lên giường. “Chính xác là cô định ở lại bao lâu, cô gái?” Patrick hỏi.

Anh có vẻ lo lắng. Judith không thể kìm được mình trêu anh. “Chỉ một hoặc hai năm thôi”, cô trả lời. Anh cố gắng để mặt không tái nhợt. Cô liền cười vang bảo anh. “Tôi chỉ đùa thôi.”

“Brodick, anh phải ở lại dùng bữa tối với chúng tôi”, Frances Catherine nói. “Judith, đừng đùa với Patrick nữa. Cậu làm anh ấy mặt cắt không còn giọt máu nào rồi kìa.”

Cả hai người phụ nữ đều cho rằng chuyện này vô cùng buồn cười. Họ vẫn còn cười khi Alex và Gowrie xuất hiện trên ngưỡng cửa ra vào. Hai gã chiến binh có vẻ hơi bẽn lẽn. Frances Catherine ngay lập tức mời luôn họ ở lại dùng bữa tối.

Patrick có vẻ ngạc nhiên vì có khách đến thăm. Còn Judith giúp bạn chuẩn bị cho bữa ăn. Frances Catherine đã nấu một nồi thịt cừu hầm và nướng những khoanh bánh mỳ đen dày cộp.

Đám đàn ông tập trung quanh bàn ăn. Judith và Frances Catherine phục vụ họ trước khi chen vào ngồi cạnh Patrick.

Cả Judith lẫn Frances Catherine đều không hào hứng ăn uống lắm. Họ nói chuyện với nhau suốt bữa ăn. Patrick phát hiện Alex ngắm nhìn Judith nhiều hơn là ăn uống, và khi anh thấy Gowrie cũng không đụng đến thức ăn thì lý do về cuộc thăm viếng bất ngờ của họ đã trở nên vô cùng rõ ràng.

Cả hai đều mê tít Judith. Patrick phải kiềm chế bản thân để không cười phá lên. Hai người phụ nữ thì chẳng để ý gì đến đám đàn ông. Họ cáo lỗi, rời khỏi bàn ăn và cùng nhau qua bên giường. Judith tặng cho bạn tất cả những món quà mà cô đã làm, rồi đỏ mặt sung sướng trước sự hân hoan của Frances Catherine. Tất cả quà cáp đều dành cho em bé, nhưng Judith cũng may cho bạn mình một chiếc váy ngủ màu trắng xinh xắn thêu những bông hồng xanh và hồng dọc theo viền cổ. Cô đã phải mất một tháng ròng mới may xong chiếc váy đó. Thành quả thật xứng đáng với công sức bỏ ra khi Frances Catherine cho rằng chiếc váy rất chi là tinh tế.

Vì hai người phụ nữ không còn để tâm gì đến đám mày râu nữa, mấy người đàn ông cảm thấy không cần che giấu sự thích thú của mình. Ánh mắt của họ đều tập trung vào Judith. Patrick nhận thấy mỗi khi cô cười, đám chiến binh cũng cười theo. Vẻ thích thú của Brodick khiến Patrick ngạc nhiên nhất vì anh ta nổi tiếng là giỏi che giấu cảm xúc dưới vẻ ngoài khắc nghiệt.

“Cậu đang nhăn nhở cái gì thế?” Brodick đột nhiên hỏi anh.

“Cười anh”, Patrick đáp lời.

Brodick chưa kịp phản đối câu trả lời thật thà ấy thì Judith đã gọi với ra, “Brodick, tôi quên mất là phải chuyển bánh quy ngọt cho Isabelle.”

“Tôi sẽ chuyển cho cô ấy”, Brodick đáp.

Judith lắc đầu nói, “Tôi muốn gặp cô ấy”, rồi đứng dậy và bước về phía bàn ăn. “Tôi còn phải chuyển lời nhắn nhủ của Margaret cho cô ấy nữa.”

“Tôi sẽ vui lòng dẫn đường cho cô”, Alex xung phong.

“Để tôi”, Gowrie tuyên bố bằng một giọng kiên quyết hơn nhiều.

Brodick lắc đầu. “Isabelle là em dâu của tôi”, anh ta nạt. “Tôi sẽ dẫn đường cho Judith.”

Iain đã mở cửa và đứng đó lắng nghe màn tranh cãi. Anh thấy rất khó để tin được những gì mình đang nghe thấy… và đang nhìn thấy. Những chiến binh của anh đang xử sự như đám nịnh đầm mắc bệnh tương tư khi tranh nhau xem ai sẽ là người hộ tống Judith.

Tuy vậy chính cô lại chẳng biết gì về động cơ thực sự của họ. Judith có vẻ bối rối vì sự quan tâm mà mình đang nhận được.

Alex làm Iain chý ý. Anh ta chống tay lên mặt bàn và chồm người về phía trước trừng mắt nhìn Brodick. “Nhà Isabelle ở gần nhà chú tôi và đằng nào thì tôi cũng sẽ ghé qua đó. Vì thế, tôi sẽ đảm nhận việc dẫn đường cho Judith.”

Đến lúc này thì Patrick phải cười phá lên. Tất cả dường như đều nhìn thấy Iain cùng một lúc. Phản ứng của Judith là minh chứng rõ ràng nhất cho cách suy nghĩ của Patrick. Sự hân hoan trong mắt cô còn hơn là hiển nhiên.

Iain có vẻ cáu kỉnh. Anh hầu như chẳng thèm liếc nhìn Judith trước khi quay sang chú mục vào em trai. “Giờ em hiểu lý do của anh rồi chứ?”

Patrick gật đầu.

Judith và Frances Catherine đưa mắt nhìn nhau. “Lý do gì thế, Lãnh chúa Iain?” Frances Catherine hỏi.

“Lãnh chúa Iain?” Judith nhắc lại trước khi Iain kịp trả lời. “Tại sao cậu không gọi anh ấy đơn giản là Iain?”

Frances Catherine xếp hai tay lên nhau để trong lòng. “Vì anh ấy là Lãnh chúa của bọn mình”, cô giải thích.

“Anh ấy vẫn cứ là anh chồng của cậu”, Judith phản đối. “Lẽ ra cậu không nên trịnh trọng quá với anh ấy như thế.”

Frances Catherine gật đầu. Cô ngẩng lên nhìn Iain và cố nặn ra một nụ cười. Cô thấy sợ vị Lãnh chúa này và phải nỗ lực hết sức mới có thể nhìn vào mắt anh. Người đàn ông này chiếm trọn lối ra vào, anh phải khom người dưới khung trên của ô cửa, và một khi đã hoàn toàn bước vào trong nhà, anh đứng dựa vào góc tường và khoanh tay trước ngực, tư thế của anh trông rất thoải mái.

“Iain”, Frances Catherine lại lên tiếng, trong lòng nhăn nhó trước giọng nói run rẩy của mình. “Anh muốn nói đến những lý do gì thế?”

Iain nhận thấy cô em dâu thực sự rất sợ anh. Anh khá ngạc nhiên trước khám phá đó, bèn cố trả lời bằng một giọng êm ái nhằm làm xoa dịu nỗi sợ hãi trong cô. “Patrick đã hỏi anh xem Judith có được phép ở trong ngôi nhà bỏ không kia không. Anh đã từ chối chú ấy. Patrick hiểu những lý do của anh.”

Frances Catherine ngay lập tức gật đầu. Cô không định tranh cãi với Lãnh chúa. Hơn nữa, cách sắp xếp đó phù hợp với mong muốn của cô. Cô muốn Judith ở lại với mình và Patrick.

“Các vị khách của em sẽ ra về ngay bây giờ”, Iain nói với em trai.

Alex, Gowrie và Brodick ngay lập tức xếp hàng đi ra khỏi nhà. Iain tránh đường cho họ, sau đó chiếm lại vị trí cạnh cửa ra vào. Anh nói gì đó với những chiến binh khi họ đi qua, nhưng giọng anh rất khẽ, cả Judith và Frances Catherine đều không thể nghe lỏm được gì. Nhưng Patrick có nghe thấy, nụ cười đột ngột trên môi cho thấy câu nói của anh trai khiến anh thích thú.

“Iain, tôi có thể nói chuyện riêng với anh một lát được không?” Judith hỏi.

“Không.”

Judith không nản lòng. Có nhiều cách để bóc vẩy một con cá cơ mà. “Patrick?”

“Gì thế Judith?”

“Tôi cần nói chuyện riêng với Lãnh chúa của anh. Anh có thể làm ơn sắp xếp chuyện đó hộ tôi không?”

Trông Patrick như thể đang nghĩ cô bị mất trí. Judith thở dài. Cô hất mái tóc ra sau vai. “Tôi đang tuân thủ theo dây chuyền mệnh lệnh ở nơi này. Tôi sẽ phải đề nghị anh trước và rồi anh sẽ đề nghị với Lãnh chúa.”

Patrick không dám nhìn Iain. Anh biết anh trai mình đã điên tiết lên rồi. Biểu cảm trong đôi mắt Iain khi thấy Alex, Gowrie và Brodick ngây người ngắm Judith là thứ Patrick chưa bao giờ chứng kiến. Nếu không biết rõ, anh sẽ nghĩ rằng anh trai mình đang ghen tuông thực sự.

“Iain…” Patrick mở lời.

“Không.” Iain nạt nộ từ chối.

“Chúa ơi, anh thật khó chịu”, Judith lẩm bẩm.

Frances Catherine thốt lên một âm thanh nửa như khịt mũi nửa như thở dốc. Lúc này cô vẫn đang ngồi trên giường, liền với tay chạm vào tay Judith, miệng thì thào, “Cậu thực sự không nên phê phán Lãnh chúa Iain”.

“Vì sao?” Judith thì thào hỏi lại.

“Vì Ramsey nói rằng Iain sẽ trở thành một tên khốn tàn nhẫn mỗi khi anh ấy bị chọc giận”, Frances Catherine thì thào trả lời.

Judith phá lên cười. Cô quay lại nhìn Iain và ngay lập tức biết rằng anh đã nghe thấy câu nói của Frances Catherine. Nhưng anh không nổi giận. Không, tia lấp lánh trong mắt anh nói lên điều ngược lại. Patrick có vẻ khá hoảng hốt trước lời nhận xét thì thào hơi to một chút của vợ mình.

Judith phá lên cười. Cô quay lại nhìn Iain và ngay lập tức biết rằng anh đã nghe thấy câu nói của Frances Catherine. Nhưng anh không nổi giận. Không, tia lấp lánh trong mắt anh nói lên điều ngược lại. Patrick có vẻ khá hoảng hốt trước lời nhận xét thì thào hơi to một chút của vợ mình.

“Vì Chúa, Frances Catherine…” Patrick lên tiếng.

“Đó là lời khen ngợi từ Ramsey đấy”, vợ anh chặn lại. “Hơn nữa, lẽ ra các anh không nên nghe thấy.”

“Ramsey là ai?” Judith hỏi.

“Một con quỷ đẹp trai tuyệt trần”, Frances Catherine trả lời. “Patrick, đừng cau có với em. Ramsey thực sự đẹp trai. Cậu sẽ dễ dàng nhận ra anh ta, Judith ạ”, cô thêm vào và liếc sang phía bạn. “Anh ta luôn bị cả đám đông những cô gái trẻ vây quanh. Anh ta ghét việc bị chú ý, nhưng có thể làm được gì đây? Cậu cũng sẽ thích anh ta.”

“Không có chuyện đó đâu.” Iain lên tiếng, rồi tiến một bước về trước. “Cô sẽ tránh xa hắn ra, Judith. Cô hiểu ý tôi chứ?”

Judith gật đầu. Cô không quan tâm chút nào đến giọng nói cáu kỉnh của anh, nhưng quyết định không gây sự với anh vào lúc này.

“Chúng ta làm cách nào để có thể giữ Ramsey tránh xa cô ấy?” Patrick tò mò muốn biết.

Iain không trả lời em trai. Judith nhớ đến những việc vặt mình muốn hoàn thành trước khi đêm xuống nên liền cầm túi đồ chứa đầy bánh quy của Margaret lên.

“Patrick, anh có thể nhờ Iain dẫn đường đưa tôi đến nhà Isabelle được không? Tôi phải chuyển quà và lời nhắn của mẹ cô ấy cho cô ấy.”

“Judith, anh ấy đang đứng ngay trước mặt cậu. Sao cậu không hỏi thẳng anh ấy?” Frances Catherine hỏi.

“Là do cái trò dây-chuyền-mệnh-lệnh ấy”, Judith phẩy tay trả lời bạn. “Mình phải tuân theo.”

“Đến đây, Judith.”

Giọng nói êm ái, đầy vẻ đe dọa. Judith nặn ra một nụ cười ngây thơ và bước về phía anh. “Chuyện gì thế, Iain?”

“Cô đang cố tình khiêu khích tôi đấy à?”

Anh chờ cô phủ nhận. Và cả xin lỗi nữa. Nhưng anh không nhận được cả hai.

“Phải, tôi tin là mình đang cố tình khiêu khích anh.”

Vẻ mặt kinh ngạc của anh từ từ chuyển sang cau có dữ dội. Anh bước một bước về phía cô. Cô không lùi lại. Lạy Chúa, cô còn bước một bước về phía anh nữa.

Họ chỉ còn cách nhau trong gang tấc. Cô phải ngả đầu ra sau để đáp trả ánh mắt của anh. “Công bằng mà nói, tôi nên chỉ ra thực tế chính anh là người khiêu khích trước.”

Cô gái này quyến rũ một cách nguy hiểm. Iain rất khó bám theo lời giải thích của cô, mà cứ tập trung vào đôi môi cô. Tình trạng thiếu kiểm soát của bản thân khiến anh hoảng sợ hơn cả thái độ xấc xược của cô.

Anh không thể tránh xa cô được. Người phụ nữ này thậm chí còn chưa được sắp xếp ổn thỏa trong ngôi nhà của em trai anh, thế mà anh đã đến thăm cô rồi.

Judith thực sự mong anh nói gì đó với mình. Vẻ mặt anh không để lộ dù chỉ một chút suy nghĩ trong đầu anh. Đột nhiên cô cảm thấy rất căng thẳng. Cô tự nhủ đó chỉ là vì Iain quá to lớn, anh dường như nuốt chửng toàn bộ không gian xung quanh. Đứng quá gần anh cũng không hề khiến cảm giác bất an trong cô dịu đi chút nào.

“Tôi đã tử tế đề nghị anh dành cho tôi vài phút riêng tư, và ngay lập tức anh từ chối. Phải, chính anh khiêu khích tôi trước.”

Iain không thể quyết định mình muốn bóp cổ hay là hôn người phụ nữ này. Thế rồi cô mỉm cười với anh, một nụ cười ngọt ngào, ngây thơ khiến anh muốn bật cười. Anh biết mình sẽ không bao giờ chạm vào cô trong cơn giận, chẳng bao giờ giơ tay đánh cô.

Judith cũng biết điều đó.

Cô ước mình biết được những gì anh đang suy nghĩ. Lẽ ra cô không nên bắt đầu trò vờn bắt này. Thật nguy hiểm khi đùa với sói, và trong đầu cô thì Iain, với tất cả vẻ dịu dàng của anh, thậm chí còn nguy hiểm hơn một con thú hoang rất nhiều. Quyền lực toát ra từ anh gần như bao trùm lấy cô.

Cô nhìn xuống sàn nhà. “Tôi rất biết ơn tất cả những gì anh đã làm cho tôi, Iain ạ, và cho tôi xin lỗi nếu anh tin rằng tôi đang cố chọc tức anh.”

Cô nghĩ giọng mình có vẻ thực sự ăn năn. Khi liếc lên nhìn phản ứng của anh, cô ngạc nhiên vì thấy anh đang cười.

“Cô đã cố chọc tức tôi đấy, Judith.”

“Phải, đúng thế thật”, cô thừa nhận. “Nhưng tôi vẫn xin lỗi.”

Sau đó, cô nhận ra mình đang ôm gói đồ trong tay. Trước khi Iain nhận ra ý định của cô thì cô đã đi vòng qua anh và bước về phía cửa.

“Cô ấy sẽ gõ cửa từng nhà trên đường đi cho đến khi có người cho cô ấy biết Isabelle ở đâu”, Frances Catherine dự báo. “Patrick, anh có thể theo cô ấy và…”

“Anh sẽ đi”, Iain lẩm bẩm.

Anh không chờ ai tranh cãi. Tiếng thở dài của anh to tướng như tiếng sập cửa khi anh bước ra ngoài.

Iain bắt kịp Judith ngay khi cô bắt đầu đi xuống sườn đồi. Anh không nói một lời với cô mà chỉ nắm lấy tay cô và bắt cô dừng lại.

“Tôi đã hứa với Margaret, Iain ạ, và giờ tôi sẽ thực hiện lời hứa đó.”

Trò nhốn nháo của cô là không cần thiết. Iain đã gật đầu đồng tình rồi. “Cô đang đi sai đường đấy. Nhà của Winslow nằm ở bên kia sân trong.”

Anh đón lấy túi đồ từ cô và quay lại đi lên ngọn đồi thứ hai. Judith bước theo cạnh anh. Cánh tay họ cọ vào nhau, nhưng chẳng ai tránh ai.

“Iain, giờ chúng ta chỉ còn một mình…”

Tiếng cười của anh khiến cô dừng lại. “Sao anh lại cười?”

“Chúng ta không chỉ có một mình”, anh trả lời. “Tôi sẽ cá có ít nhất hai mươi người trong thị tộc đang dõi theo chúng ta.”

Cô đưa mắt nhìn quanh nhưng không thấy một ai. “Anh chắc chứ?”

“Chắc”, anh trả lời cụt lủn.

“Sao họ lại nhìn theo?”

“Tò mò.”

“Iain, sao anh nổi giận với tôi? Tôi đã xin lỗi vì cố khiêu khích anh rồi cơ mà.”

Giọng cô có vẻ buồn. Anh thở dài. Anh không định giải thích lý do vì sao mình nổi giận. Quỷ tha ma bắt, chuyện gần gũi với cô làm xáo trộn hoàn toàn sự thanh thản trong đầu anh. Anh muốn chạm vào cô. Nhưng anh không định thừa nhận chuyện đó.

“Tôi không nổi giận với cô. Nếu tin rằng tôi cảm thấy gì khác ngoài bổn phận để mắt đến cô thay em trai tôi thì cô quá đề cao bản thân rồi.”

Như thể anh đã đấm cô một cú. Cô không biết nói gì để đáp lại vẻ thẳng thừng đầy nhẫn tâm của anh. Cô nhận ra là anh nói đúng. Cô đã quá đề cao bản thân khi nghĩ rằng anh sẽ quan tâm đến mình. Sự cuốn hút nhất thời là một chuyện, quan tâm lại là một chuyện hoàn toàn khác.

Nước mắt dâng đầy mắt cô. Thật may là ánh nắng chiều tàn đã giấu đi biểu cảm của cô khỏi anh. Cô cúi đầu và chủ động tránh xa anh cho đến khi giữa họ đủ chỗ cho hai con ngựa chạy qua.

Iain cảm thấy mình ti tiện hơn một tên hạ đẳng. Anh tự nguyền rủa mình vì đã nói quá khó nghe như thế, nhưng cũng thầm ước giá như cô đừng quá nhạy cảm.

Anh định mở miệng xin lỗi, rồi ngay lập tức dẹp bỏ ý nghĩ đó đi. Vì không những chắc chắn anh sẽ làm rối tinh mọi chuyện mà đã là chiến binh thì không nói lời xin lỗi. Chỉ có đàn bà mới làm chuyện đó.

“Judith...”

Cô không trả lời anh.

Thật nhanh chóng, anh thôi không cố gắng nữa. Anh chưa từng nói xin lỗi với bất cứ một ai, dù đàn ông hay đàn bà, về hành động của mình, và vì Chúa giờ anh sắp sửa làm điều đó đây.

“Tôi không định làm cô tổn thương.”

Iain không thể tin mình lại thốt ra những lời đó cho đến khi đã nói xong. Anh phải lắc đầu trước thái độ không thể hiểu nổi của mình.

Judith không tỏ ra có nghe thấy tiếng anh xin lỗi, và anh cảm kích trước sự tôn trọng đó. Hẳn cô đã đoán ra qua giọng nói nghèn nghẹt của anh là chuyện này với anh khó khăn đến nhường nào.

Nhưng Judith không tin anh thực lòng có ý xin lỗi. Dù sao cũng chẳng có gì để cô tha thứ, cô tự nhủ. Đúng là anh làm cô tổn thương, nhưng anh đã nói với cô chính xác những gì anh nghĩ.

Iain vô cùng nhẹ nhõm khi họ đã đến nơi. Nhưng rồi anh ngập ngừng ở ngưỡng cửa. Cả anh và Judith đều có thể nghe thấy Isabelle đang thút thít. Họ nghe cả giọng của Winslow nữa, và mặc dù không nghe rõ nhưng rõ ràng là anh ta đang vỗ về vợ.

Judith nghĩ họ nên quay lại vào sáng hôm sau, nhưng trước khi kịp lên tiếng gợi ý thì Iain đã gõ cửa rồi.

Winslow ra mở cửa, vẻ mặt bực bội cho thấy anh ta chẳng vui vẻ chút nào khi bị quấy rầy. Nhưng ngay khi nhìn thấy Iain, vẻ cáu kỉnh đó lập tức biến mất.

Brodick trông không hề giống anh trai, ngoại trừ màu mắt. Họ cùng có màu mắt xanh biếc hệt như nhau. Winslow thấp hơn Brodick và không đẹp trai bằng, mái tóc cũng mang màu vàng sậm hơn và rối bù lên nữa.

Iain giải thích lý do cuộc viếng thăm, và khi anh nói xong Winslow liền nhún vai rồi mở rộng cửa mời họ vào trong nhà.

Ngôi nhà có kích thước tương tự nhà của Patrick, nhưng hàng đống quần áo rải rác khắp nơi và đồ đạc bị bỏ quên xếp chồng lên nhau trên mặt bàn.

Isabelle không làm nhiều việc nhà. Người phụ nữ xinh đẹp đó đang nằm trên giường, tựa lên một chồng gối sau lưng. Mắt cô sưng húp vì khóc.

Judith nghĩ cô bị ốm. Mái tóc màu nâu rũ xuống quanh vai và làn da tái nhợt như mặt trăng.

“Tôi không muốn làm phiền hai người”, Judith mở lời, tay cầm lấy túi đồ từ Iain và dợm bước đến đặt lên bàn thì nhận ra trên đó không còn chỗ trống. Vì hai chiếc ghế cũng chất đầy quần áo nên cô đành để túi đồ xuống sàn nhà. “Mẹ cô gửi quà cho cô, Isabelle ạ, cả lời nhắn nữa, nhưng tôi sẽ sẵn lòng quay lại khi nào cô thấy khỏe hơn.”

“Không phải cô ấy bị ốm”, Winslow nói.

“Thế tại sao cô ấy lại nằm trên giường?” Judith hỏi.

Câu hỏi có vẻ khiến Winslow ngạc nhiên. Cô nghĩ có lẽ mình đã hỏi hơi sống sượng.

“Con trai của chúng tôi có thể ra đời bất kỳ lúc nào”, Winslow giải thích.

Judith quay lại với Isabelle và thấy mắt cô ta rưng rưng. “Cô đang chuyển dạ rồi ư?”

Isabelle kịch liệt lắc đầu. Judith cau mày. “Vậy sao cô phải nằm trên giường?” Cô hỏi lại lần nữa.

Winslow không hiểu vì sao cô gái người Anh này lại đưa ra những câu hỏi ngớ ngẩn thế. Anh ta ép mình phải nói bằng giọng kiên nhẫn. “Cô ấy nằm trên giường để bảo toàn sức khỏe.”

Bà đỡ mà Judith đặt trọn niềm tin hẳn sẽ lên cơn đau tim khi nghe một điều phi logic đến thế. Cô mỉm cười với Isabelle trước khi quay lại với chồng cô gái.

“Thế tại sao các chiến binh lại không bảo toàn sức khỏe trước khi ra chiến trường?”

Winslow nhướn mày lên, còn Iain mỉm cười. “Chiến binh phải luôn rèn luyện để sẵn sàng ra chiến trường”, Winslow trả lời. “Người ta sẽ trở nên yếu đuối và vô tích sự nếu không rèn luyện thường xuyên. Người Anh không theo phương pháp đó sao?”

Judith nhún vai. Sự chú ý của cô dồn hết sang chỗ khác khi vừa thấy chiếc ghế đẻ[1] đặt ở góc nhà gần cửa ra vào. Ngay lập tức cô bước tới để nhìn kỹ hơn dụng cụ đặc biệt này.

[1] Một loại ghế có hình dạng được thiết kế đặc biệt để sử dụng trong quá trình sinh đẻ.

Winslow nhận thấy vẻ thích thú ở cô và nhớ ra một nhiệm vụ mà anh ta cần hoàn tất. “Iain này, anh có thể giúp tôi đưa cái này ra ngoài được không? Nó khiến Isabelle thấy khó chịu”, anh ta hạ giọng thì thào. “Sáng mai tôi sẽ đưa trả nó về nhà Agnes.”

Judith thấy tò mò với cả thiết kế và sự tinh xảo của chiếc ghế. Chiếc ghế đẻ này thực sự là một chiếc ghế đẩu có hình móng ngựa. lưng ghế uốn cong và cao, trông có vẻ chắc chắn. Chỗ ngồi chỉ là một gờ hẹp được thiết kế để đỡ hai đùi của sản phụ. Cả tay cầm và cạnh ghế bằng gỗ đều được dát vàng, và người thợ thủ công đã sử dụng bàn tay khéo léo của mình để vẽ những thiên thần lên cạnh ghế.

Cô giấu vẻ tò mò của mình và lên tiếng hỏi, “Cô có muốn xem mẹ cô đã gửi gì không, Isabelle?”

“Có chứ, làm ơn.”

Judith mang túi đồ lại giường. Cô đứng bên cạnh, mỉm cười trước vẻ sung sướng của Isabelle.

“Cha mẹ cô đều khỏe cả”, cô nói. “Margaret nhờ tôi báo em họ Rebecca của cô sẽ kết hôn với Stuart vào mùa thu này.”

Isabelle lau khóe mắt bằng một chiếc khăn lanh hình vuông. Rồi cô nhăn mặt lại, hai tay chụp lấy chăn và thở hắt ra. Những giọt mồ hôi xuất hiện trên trán. Judith nhặt cái khăn mà Isabelle vừa đánh rơi, chồm người qua giường và lau chỗ mồ hôi ấy đi.

“Cô ấy không khỏe, đúng không?” Cô hỏi nhỏ.

Isabelle lắc đầu, thì thầm đáp lại, “Tôi ăn quá nhiều đồ ăn do Winslow nấu. Kinh khủng lắm nhưng tôi đói quá. Tôi ước gì anh ấy cho tôi ra khỏi giường. Sao cô lại đến đây?”

Câu hỏi thốt tự nhiên đến mức khiến Judith kinh ngạc. “Để trao quà của mẹ cô cho cô và báo cho cô biết tin tức ở nhà.”

“Không, ý tôi là vì sao cô lại đến vùng Cao nguyên”, Isabelle giải thích.

“Bạn tôi, là Frances Catherine, đã mời tôi đến”, Judith trả lời. “Sao cô lại phải nói nhỏ thế?”

Người phụ nữ xinh đẹp đó mỉm cười, và Winslow đưa chiếc ghế đẻ ra ngoài, khiến Isabelle ngay lập tức lại rơm rớm nước mắt. Cô chờ đến khi Iain đóng cửa lại rồi mới nói, “Frances Catherine cũng sợ, đúng không?”

“Isabelle, bất kỳ người phụ nữ nào cũng đều hơi hoảng sợ trước khi sinh nở. Chiếc ghế đó làm cô khó chịu ư?”

Isabelle gật đầu. “Tôi sẽ không dùng nó.”

Isabelle lại trở nên kích động như Frances Catherine khi nói về việc sinh đẻ. Judith hầu như chẳng biết gì về Isabelle, nhưng cô vẫn thấy rất thương cảm cho cô ấy. Nỗi hoảng sợ của cô ấy quá rõ ràng.

“Chiếc ghế đó không phải dùng để tra tấn đâu”, Judith nói. “Maude bảo các sản phụ rất vui mừng nếu có thứ tiện nghi thế này. Cô rất may mắn vì có một chiếc ghế ở đây.”

“Tiện nghi ư?”

“Phải”, Judith trả lời, “Bà ấy bảo loại ghế đó được thiết kế sao cho lưng và chân của sản phụ được hỗ trợ thoải mái nhất.”

“Maude là ai?”

“Một bà đỡ tôi quen”, Judith trả lời.

“Bà ấy còn nói gì nữa?” Isabelle hỏi, tay không còn xoắn mép chăn nữa.

“Maude ở cùng tôi trong sáu tuần”, Judith giải thích. “Bà ấy đã khuyên tôi rất nhiều về trường hợp của Frances Catherine.”

Vẻ bừa bộn trong nhà khiến Judith mất tập trung, thế là vừa thuật lại một số lời khuyên của bà đỡ Maude, cô vừa gấp quần áo lại và sắp xếp thành đống gọn gàng ở chân giường.

“Cô nên dậy và đi lại”, Judith nói khi quay sang giải quyết bãi chiến trường trên mặt bàn. “Không khí trong lành và những cuộc dạo bộ cũng quan trọng như thư giãn đầu óc vậy.”

“Winslow cứ lo là tôi sẽ ngã”, Isabelle nói.

“Vậy thì bảo anh ấy đi cùng cô”, Judith gợi ý. “Tôi mà bị nhốt trong nhà cả ngày thì sẽ phát điên lên mất, Isabelle ạ.”

Tiếng cười của Isabelle vang khắp nhà. “Tôi cũng phát điên lên đây”, cô thừa nhận, rồi bỏ chăn ra và hất chân qua cạnh giường.

“Ở Anh cô có làm bà đỡ không?”

“Lạy Chúa, không”, Judith trả lời. “Tôi thậm chí còn chưa lấy chồng. Tôi chỉ cố thu thập thật nhiều thông tin từ các bà đỡ có kinh nghiệm để có thể giúp Frances Catherine mà thôi.”

“Ý cô là ở Anh phụ nữ chưa có gia đình có thể thoải mái thảo luận về chủ đề nhạy cảm này ư?”

Isabelle có vẻ sốc. Judith bật cười. “Không đâu, chẳng ai thảo luận gì về chuyện này, và mẹ tôi sẽ bực bội chết mất nếu biết tôi đang tìm hiểu cái gì.”

“Bà ấy sẽ trừng phạt cô ư?”

“Phải.”

“Cô cũng khá mạo hiểm vì bạn bè đấy chứ.”

“Cô ấy cũng sẽ làm như thế vì tôi”, Judith trả lời.

Isabelle nhìn Judith một lúc lâu, rồi chậm rãi gật đầu. “Tôi không hình dung được tình bạn giữa những người phụ nữ sẽ ra sao, nhưng tôi thấy ghen tỵ với niềm tin cô dành cho Frances Catherine. Cô đã liều mình vì cô ấy và khẳng định với tôi rằng cô ấy cũng làm thế vì cô. Phải, tôi thấy ghen tỵ với lòng trung thành đó.”

“Từ nhỏ đến lớn cô không có người bạn nào ư?”

“Chỉ có họ hàng thôi”, Isabelle trả lời. “Và dĩ nhiên là mẹ tôi nữa. Đôi khi mẹ như bạn của tôi vậy, khi tôi trưởng thành hơn và không chỉ còn là người giúp đỡ bà nữa.”

Isabelle đứng dậy với tay lấy áo choàng len. Đỉnh đầu cô chỉ vừa đến cằm Judith, và thân người giữa thì phải gấp đôi Frances Catherine.

“Cô có bạn bè gì ở đây không?”

“Winslow là người bạn thân thiết nhất của tôi”, Isabelle trả lời. “Cánh phụ nữ ở đây cũng tử tế với tôi, nhưng họ luôn bận việc nhà và thực sự chẳng có thời gian để xã giao.”

Judith ngây người nhìn Isabelle khéo léo quàng chiếc áo dài và hẹp quanh người. Khi đã xong việc, trên người cô là chiếc áo choàng len dài từ vai xuống đến cổ chân, với những nếp gấp thẳng tắp hoàn hảo nới rộng bên trên chiếc bụng lùm lùm.

Judith ngây người nhìn Isabelle khéo léo quàng chiếc áo dài và hẹp quanh người. Khi đã xong việc, trên người cô là chiếc áo choàng len dài từ vai xuống đến cổ chân, với những nếp gấp thẳng tắp hoàn hảo nới rộng bên trên chiếc bụng lùm lùm.

“Cô rất dễ nói chuyện”, Isabelle nhận xét bằng một giọng thì thào e thẹn. “Frances Catherine chắc là vui lắm vì có cô bầu bạn. Cô ấy cần ai đó ngoài Patrick để nói chuyện. Tôi nghĩ cô ấy đã có một khoảng thời gian khó khăn khi thu xếp cuộc sống ở đây.”

“Sao cô lại cho là thế?” Judith hỏi.

“Một số phụ nữ có tuổi ở đây nghĩ rằng cô ấy cao ngạo”, Isabelle nói.

“Vì sao?”

“Cô ấy cứ thu mình lại”, Isabelle giải thích. “Tôi nghĩ là cô ấy nhớ nhà.”

“Cô có nhớ gia đình mình không?”

“Đôi khi có”, Isabelle thừa nhận. “Nhưng các dì của Winslow rất tốt với tôi. Cô có thể cho tôi biết những gợi ý khác của bà đỡ kia không? Bà ấy có thích dùng móc đỡ đẻ không?” Isabelle quay lại vuốt phẳng tấm chăn trên giường, nhưng Judith đã kịp nhìn thấy ánh mắt sợ hãi.

“Làm thế nào cô biết được về một thứ như thế?”

“Agnes đã cho tôi xem.”

“Lạy Chúa tôi”, Judith thì thào trước khi kịp ngăn mình lại. Cô hít vào một hơi thật sâu để xua đi cơn giận dữ. Cô không đến đây để gây rắc rối, và càng không thích hợp nếu chỉ trích phương pháp các bà đỡ ở đây sử dụng. “Maude không thích dùng móc đỡ đẻ”, cô nói, cố giữ giọng đều đều, hầu như vui vẻ. “Bà ấy bảo chuyện đó thật man rợ.”

Isabelle không có phản ứng trước lời giải thích đó. Cô tiếp tục hỏi Judith, thi thoảng lại cắn môi dưới và mồ hôi túa ra trên trán. Judith đoán cuộc nói chuyện đã làm Isabelle khó chịu.

Winslow và Iain vẫn chưa quay vào trong. Khi Judith nhắc điều đó với Isabelle, cô ấy bật cười và nói. “Chắc chồng tôi đang tận hưởng sự thanh bình ngoài kia. Thời gian gần đây tôi rất khó tính.”

Judith cười. “Đó là nỗi khổ chung thôi, Isabelle ạ. Frances Catherine nói y hệt như cô cách đây chưa đầy một giờ.”

“Cô ấy có sợ Agnes không?”

“Cô thì sao?”

“Tôi sợ.”

Judith thở dài mệt mỏi. Thề có Chúa, cô cũng đang bắt đầu cảm thấy sợ người đàn bà này. Agnes giống như quái vật vậy. Trái tim bà ta không có chút trắc ẩn nào sao?”

“Còn bao nhiêu thời gian nữa là đến lúc cô trở dạ?”

Isabelle trả lời mà không nhìn Judith. “Khoảng một hoặc hai tuần nữa.”

“Mai chúng ta sẽ lại bàn tiếp về chuyện này. Cô đến nhà Frances Catherine được chứ? Có thể ba chúng ta sẽ tìm ra cách nào đó để giải quyết nỗi lo sợ về Agnes. Isabelle này, tôi hoàn toàn không có chút kinh nghiệm nào cả. Tôi chưa bao giờ chứng kiến một ca sinh đẻ, nhưng tôi biết càng nhiều thông tin bao nhiêu thì chúng ta sẽ càng bớt lo lắng bấy nhiêu. Đúng không?”

“Cô sẽ giúp tôi chứ?”

“Dĩ nhiên rồi”, Judith trả lời. “Giờ sao chúng ta không ra ngoài một chút? Không khí trong lành sẽ tốt cho cô.”

Isabelle hoàn toàn nhất trí. Judith vừa mới tiến đến cửa thì Winslow đã mở cửa ra. Anh ta gật đầu với Judith rồi quay sang cau mày nhìn vợ.

“Sao em lại ra khỏi giường?”

“Em cần chút không khí trong lành”, Isabelle trả lời. “Anh đã trả chiếc ghế đẻ về nhà Agnes chưa?”

Winslow lắc đầu. “Sáng mai anh sẽ trả.”

“Vậy hãy đem nó vào trong lại đi”, cô yêu cầu. “Em sẽ thấy thoải mái hơn nếu có nó ở bên.”

Cô vừa nói với chồng, vừa cười với Judith. Winslow có vẻ bối rối. “Nhưng em không muốn thấy nó cơ mà”, anh ta nhắc cô. “Em bảo rằng…”

“Em đã đổi ý rồi”, Isabelle cắt ngang. “Em cũng nhớ đến thái độ cư xử của mình. Buổi tối tốt lành, Lãnh chúa Iain”, cô gọi vọng ra.

Lúc này Judith đã ra ngoài và đang đứng cạnh Iain. Cô không chịu nhìn anh, mà cúi đầu chào Isabelle cùng Winslow và rồi quay bước trở lại nhà của Frances Catherine.

Iain bắt kịp cô trên đỉnh đồi. “Winslow và Isabelle muốn cô biết họ rất cảm ơn cô vì đã chuyển quà của Margaret đến. Cô đã dọn dẹp nhà cho họ, đúng không?”

“Đúng.”

“Vì sao?”

“Vì nó cần được dọn dẹp”, giọng cô cụt lủn, lạnh lùng.

Iain chắp tay sau lưng và tiếp tục bước bên cạnh cô. “Judith, đừng làm mọi chuyện khó khăn thêm nữa”, anh nói bằng giọng lầm rầm khàn khàn.

Cô đang bước đi thật nhanh như thể đang chạy. “Tôi không định làm chuyện gì khó khăn lên cả”, cô trả lời. “Tôi sẽ tránh xa anh và anh sẽ tránh xa tôi. Tôi đã thoát khỏi sự cuốn hút vô nghĩa, đáng thương tầm thường này rồi. Tôi thậm chí còn chẳng nhớ đã từng hôn anh nữa.”

Cô buột ra lời nói dối kinh khủng đó khi họ đã đi đến lùm cây ở trước mảnh sân dẫn đến ngôi nhà của Frances Catherine.”

“Quên cái chết tiệt ấy”, Iain lẩm bẩm, tay túm lấy vai buộc cô quay người lại. Rồi anh giữ lấy cằm và ép cô ngẩng mặt lên.

“Anh nghĩ mình đang làm gì thế?” Cô gặng hỏi.

“Nhắc cho cô nhớ.”

Rồi miệng anh phủ xuống miệng cô, cắt đứt mọi lời phản kháng rất có thể cô muốn đưa ra. Và lạy Chúa, xem anh hôn cô kìa! Miệng anh nóng bỏng, đói khát, lưỡi tấn công vào trong miệng cô với sự cương quyết nhẹ nhàng. Đầu gối cô bủn rủn, nhưng cô không ngã. Cô sụm người vào anh trong khi anh vòng tay quanh eo cô và kéo cô áp sát vào mình. Miệng anh tấn công miệng cô hết lần này đến lần khác, và Chúa cứu anh, anh dường như không có đủ từ cô. Cô đáp trả nụ hôn của anh với nỗi đam mê không kém, có khi còn hơn thế nữa, và trước khi nụ hôn của anh hoàn toàn cướp đi khả năng suy nghĩ của cô thì ý nghĩ mạch lạc sót lại sau cùng là Iain chắc chắn biết cách tống khứ cơn giận ra khỏi cô.

Patrick mở cửa ra và khịt mũi cười bởi cảnh tượng trước mắt. Iain phớt lờ cậu em trai, còn Judith thì chẳng còn biết đến gì khác ngoài người đàn ông đang dịu dàng ôm cô trong tay.

Cuối cùng thì anh cũng lùi lại và nhìn xuống cô với vẻ hài lòng đắc thắng. Môi cô sưng phồng, hồng lên, và mắt vẫn còn mờ đi vì nỗi đam mê. Đột nhiên anh muốn hôn cô lần nữa.

“Vào trong đi, Judith, trong khi anh vẫn còn đủ tỉnh táo để cho em đi.”

Cô không hiểu ý anh, cô cũng không hiểu vẻ mặt cau có của anh. “Nếu không thích thì sao anh cứ tiếp tục hôn tôi?”

Trông cô vô cùng cáu kỉnh. Anh cười vang.

Cô thấy bị xúc phạm trước phản ứng đó, liền ra lệnh, “Anh có thể buông tôi ra được rồi.”

“Anh đã bỏ rồi mà.”

Judith nhận ra mình vẫn đang níu lấy anh, liền lùi lại ngay lập tức. Cô hất tóc ra sau vai và quay người bước vào trong nhà. Thấy Patrick đang đứng tựa vào khung cửa, cô liền có cảm giác mặt mũi nóng bừng.

“Anh không được suy luận lung tung về những gì anh vừa nhìn thấy đâu đấy”, cô cảnh báo. “Iain và tôi thậm chí còn chẳng thích nhau.”

“Chắc cô đang đùa tôi”, Patrick dài giọng.

Sẽ thật bất lịch sự nếu đá lại chủ nhà một cú, cô cho là vậy, vì thế cô đành cau có nhìn anh khi bước ngang qua.

Patrick vẫn chưa thôi trêu chọc cô. “Thực ra thì tôi thấy hai người có vẻ khá là thích nhau đấy, Judith.”

Iain đã quay người đi lên đồi. Anh nghe thấy câu nói của Patrick và ngay lập tức quay người lại. “Bỏ chuyện này đi, Patrick.”

“Chờ một chút”, Patrick kêu lên. “Em có chuyện muốn bàn với anh”, anh vừa nói vừa vội đóng cửa lại sau lưng. Judith thấy biết ơn vì chỉ còn lại một mình. Frances Catherine đã ngủ say. May mắn đó thậm chí còn khiến cô biết ơn hơn nữa. Bạn cô sẽ công kích cô bằng cả tá câu hỏi nếu như cô ấy vẫn còn thức và chứng kiến Iain hôn cô, mà cô thì đơn giản là chưa sẵn sàng trả lời.

Patrick đã đặt một tấm bình phong cao ở một góc phòng phía sau bàn ăn và ghế. Có một chiếc giường đơn với với một tấm chăn chần xinh xắn màu xanh lá cây để bên trên. Hành lý của cô được xếp gọn gàng ở chân tường cạnh một chiếc tủ nhỏ. một bình sứ màu trắng và chiếc thau cùng loại đặt trên mặt tủ cạnh bình gỗ cắm đầy hoa tươi.

Frances Catherine hẳn đã tham gia sắp xếp nơi ngủ nghỉ tự tạo này. Patrick sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện cắm hoa. Anh cũng sẽ không gỡ bàn chải đánh răng và gương lược ra, cả hai thứ đó đều nằm trong tầm tay trên chiếc ghế đẩu đặt bên kia giường.

Judith mỉm cười trước sự chu đáo của cô bạn. Cô không nhận ra tay mình vẫn còn run lẩy bẩy cho đến khi cố tháo móc khóa trên cùng chiếc váy dài. Nụ hôn của Iain đã gây ra điều gì đó, và lạy Chúa, cô sẽ làm gì với anh đây? Từ những gì Frances Catherine kể với cô về mối hận thù giữa người Maitland và người Maclean, Judith nghi ngờ khả năng Iain sẽ chẳng tiếp tục chạm vào cô nếu biết cô là con gái của kẻ thù.

Cô nhớ đã khẳng định với cô bạn rằng Iain sẽ bảo vệ mình. Giờ đây cô lại cảm thấy cần phải bảo vệ chính mình trước anh đến tuyệt vọng. Cô không muốn yêu anh. Ôi, cô thật không thể nào sắp xếp lại mọi chuyện được. Cô muốn òa khóc, nhưng cũng biết khóc lóc sẽ chẳng giải quyết được rắc rối nào của cô.

Quá kiệt sức sau một ngày dài đằng đẵng cùng chuyến hành trình đến nơi này khiến cô không thể suy nghĩ tỉnh táo. Dù sao thì giải quyết các vấn đề luôn dễ dàng hơn trong ánh sáng sớm mai, không phải sao?

Thế nhưng giấc ngủ cứ lảng tránh cô một lúc rất lâu. Khi cuối cùng cô cũng gạt nỗi lo lắng về sự cuốn hút ngày càng tăng dành cho Iain sang một bên, tâm trí cô ngay lập tức quay trở lại với nỗi âu lo về Frances Catherine.

Judith cứ hình dung ra ánh mắt sợ hãi của Isabelle khi nhắc đến tên của bà đỡ nọ, và sau khi đã dật dờ trôi vào giấc ngủ, cô lại bị khóa cứng trong một cơn ác mộng về những chiếc móc đẻ và những tiếng kêu la.

Cô bị đánh thức lúc nửa đêm. Khi mở mắt ra, cô thấy Iain đang quỳ bên cạnh mình. Cô giơ tay lên, chạm đầu ngón tay vào má anh, rồi nhắm mắt lại. Cô tưởng mình đang có một giấc mơ chân thực đến khó tin.

Iain vẫn không ngừng thúc vào cô. Lần tiếp theo mở mắt ra, cô nhận thấy Patrick cũng đang ở trong căn phòng nhỏ, đang đứng đằng sau Iain. Frances Catherine đứng bên cạnh chồng.

Judith quay sang Iain. “Anh định đưa tôi về nhà bây giờ ư?”

Câu hỏi thật bất hợp lý, nhưng chính sự hiện diện của anh lúc này cũng vậy.

“Winslow bảo anh đến đón em”, Iain giải thích.

Cô từ từ ngồi dậy và hỏi, “Vì sao?” rồi ngã dúi vào người anh và lại nhắm mắt.

“Judith, cố tỉnh dậy đi”, Iain ra lệnh bằng một giọng mạnh mẽ.

“Cô ấy quá mệt”, Frances Catherine nhận xét.

Judith lắc đầu, tay kéo chăn lên cằm và giữ thật chặt. “Iain, thế này không đúng mực. Winslow muốn gì chứ?”

Anh đứng dậy trước khi trả lời. “Isabelle muốn em đến với cô ấy. Cô ấy vừa mới bắt đầu trở dạ. Winslow bảo em còn khối thời gian. Những cơn đau vẫn chưa mạnh lắm.”

Judith đột ngột tỉnh ngủ. “Bà đỡ đã đến đó chưa?”

Iain lắc đầu. “Cô ấy không muốn họ biết chuyện.”

“Cô ấy muốn có cậu, Judith”, Frances Catherine giải thích.

“Mình không phải là bà đỡ.”

Nụ cười của Iain thật dịu dàng. “Có vẻ như giờ em đã là bà đỡ rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.