Điểu Đông

Chương 12



Diểu Đông nhìn thấy thanh y nhân ở trên mái nhà thì ngực thở phào nhẹ nhõm .

Ngày hôm qua y đuổi thanh y nhân đi , cũng không nói buổi tối gặp , không biết lúc y suy nghĩ , đại thúc có giận hay không nữa.

“Trong tay là cái gì vậy?” Diểu Đông còn chưa nói gì , thanh y nhân đã xoay người lại ,cất tiếng hỏi .

“Một chút thức ăn vặt .” Diểu Đông mở nắp hạp ra , bên trong là cháo thịt cá sấu , kỷ hạp nhỏ đựng điểm tâm , bên ngoài dùng bố bao lại giữa ấm , “Đại thúc nếm thử xem.”.

“Ồ.” Thanh y nhân cũng không khách khí , một bên nói “Không tồi , là mua ở bên kia sao ?”

Diểu Đông không chút ý tứ cười cười , trả lời “Chính tay ta nấu a.”

Thanh y nhân nhìn về phía y , tựa hồ đối với việc y nấu ăn rất là kinh ngạc .

Diểu Đông ngẩng đầu nhìn bầu trời , nói “Có lần nương sinh bệnh , ăn không được món gì , ta liền học nấu ….” Tựa hồ nhớ tới chuyện gì vui vẻ , khóe miệng y cong cong “Nương ăn rất ngon miệng.” .

Thanh y nhân không nói gì , Diểu Đông hơi nghiêng đầu qua một bên , nhẹ giọng nói câu “Ngày hôm qua , xin lỗi …”

“Dừng lại … ” câu nói còn chưa kết thúc , y đã bị thanh y nhân ôm vào lòng .

Ôm rất chặt , rất chặt .

Mặt Diểu Đông bị ép sát vào ngực thanh y nhân , cách lớp y phục có thể nghe thấy tiếng tim đập của người nọ từng nhịp từng nhịp ,thật mạnh .

“Đại thúc ?” Diểu Đông nghi hoặc gọi một câu .

“….Không cần phải nói …. ” thanh âm thanh y nhân từ đỉnh đầu truyền đến , như bị đè nén , thì thào thì thào “Không cần nói ….”

Diểu Đông không biết xảy ra chuyện gì , y nhíu nhíu mi , nghĩ thầm hiện tại đại thúc đại khái cần sự an ủi , vì vậy liền để yên cho người nọ ôm , trầm mặc không nói .

Bốn phía im lặng , thỉnh thoảng nghe được thanh âm gió bấc thổi qua , cái ôm của thanh y nhân rất ấm áp , khiến cho y không thể chống đỡ lâm vào trầm mê. Ánh trăng chậm rãi tan biến , lông mi Diểu Đông từng chút từng chút hạ xuống , cuối cùng nhắm mắt chìm vào mộng đẹp .

Thuận đế cẩn thận đặt y lên giường , sau đó chính mình cũng nằm lên, vươn cánh tay đem thiếu niên ôm vào trong lòng .

Hắn ôn nhu nhìn thiếu niên , hàng mi bình thản , chóp mũi khéo léo , cái cằm mảnh khảnh , chiếc cổ thon dài , sau đó kéo nhẹ áo ra mơ hồ có thể nhìn thấy — bên vai phải có một mảng phỏng lớn , một ấn ký .

Vươn ngón tay nhẹ nhàng vuốt lên vết sẹo lồi lõm , trong mắt Thuận đế hiện lên một tia thương tiếc .

Không cần nói xin lỗi…

Hắn nhắm mắt lại , đặt cằm lên đỉnh đầu thiếu niên .

Không cần nói xin lỗi…. , là lỗi của ta .

Là ta tận lực không nhìn tới , không nghe thấy .

Là ta quá mức tự cho là đúng .

Sẽ không bao giờ vứt bỏ ngươi nữa , không bao giờ ….một lần nào nữa .

Sau này , đừng nên một mình lén lút khổ sở , có được hay không ?

“…..để ta ở bên cạnh ngươi , có được hay không ?”

Ánh trăng cuối cùng cũng núp mình phía sau tầng mây . Thiếu niên ngủ say không nghe thấy câu kia quanh quẩn bên tai hòa cùng tiếng thở dài .

Khí trời ngày càng lạnh , Diểu Đông quét mớ lá rụng , cùng thanh y nhân ủ khoai lang .

Diểu Đông lẩm nhẩm đốt lửa , khoé miệng vẫn luôn mang ý cười , thanh y nhân thấy , đưa tay nhéo nhéo mũi y , khẽ cười hỏi “Thú vị như vậy?”

A, Diểu Đông né tránh tay hắn , quay đầu đi nói “Chỉ là không nghĩ tới , hóa ra đại thúc không biết khoai lang có thể chôn dưới đất a.”

“Có gì mà phải kinh ngạc” Thanh y nhân nhướng mày , thản nhiên nói “Ta cũng không phải cái gì cũng biết .”

Diểu Đông cười mà không nói , ánh lửa lập lòe hơi nóng tỏa ra , khắc vào đôi mắt đen kịt của y , sản sinh ra một loại xúc động muốn hôn lên đôi môi y .

Mâu quang thanh y nhân lóe ra một chút , lát sau hắn dời mắt nói “Đây là lần đầu tiên ta tự tay nướng khoai.”

Ừm, Diểu Đông một bên cời lửa , một bên đáp lời “Cũng là lần đầu tiên trộm ăn thứ gì đó đi .”

Thanh y nhân ngoắc ngoắc khóe miệng , làm bộ không biết chuyện y lặng lẽ tại nhà người ta lấy đi chút bạc vụn .

“Khi còn bé , ta cũng thường vào nhà người ta trộm này nọ.”

Ồ . Thanh y nhân hiển nhiên không tin .

“Là thật a.” Diểu Đông cười nói “Khi đó , ta rất nghịch ngợm .”

Thanh y nhân hồi tưởng lại , trong trí nhớ, đứa bé luôn cúi đầu trốn ở phía sau Chu hoàng hậu , an an tĩnh tĩnh , thật không thể tưởng tượng ra bộ dạng nghịch ngợm của y .

Thanh y nhân tất nhiên không thể tưởng tượng ra , bởi vì ‘khi còn bé’ trong lời nói của Diểu Đông , là ‘khi còn bé’ ở kiếp trước .

Trước khi Tố chưa tìm được y , Diểu Đông cũng chỉ là một cô nhi nho nhỏ, giãy giụa dưới đáy xã hội .

Trộm cũng tốt , thưởng cũng tốt , đánh nhau với cả những đứa trẻ to xác ,đánh tới đầu rơi máu chảy chỉ vì một chút thức ăn , có khi chỉ là vì một chỗ ngủ bé tí .

Y khi đó chỉ là một động vật thuận theo bản năng mưu cầu sự sống mà thôi.

Diểu Đông có lúc hồi tưởng , nếu như không gặp được Tố , mình sẽ biến thành bộ dạng thế nào.

Có thể sớm đã đói chết , lạnh chết , bị đám trẻ hung tàn đánh chết , hoặc có thể sống sót một cách cẩu thả .

Nếu là như vậy , đại khái có lẽ suốt cuộc đời cũng vô pháp hiểu được hạnh phúc có tư vị gì , ấm áp có tư vị ra sao .

Nếu không gặp được Tố .

Nếu như không gặp được Tố ……

A , thực sự không thể tưởng tượng ra .

Ánh lửa âm trầm , nét mặt Diểu Đông cũng trở nên âm trầm không rõ .

Có thể không ai phát hiện , sau hàng lông mi thật dài của y lưu lại một mạt thanh ảnh , sẽ giật mình đi .

Chẳng mất bao lâu , không khí bắt đầu phiêu đãng hương khí ngòn ngọt của khoai lang . Diểu Đông hấp hấp mũi , nói “Đã được rồi .”

Hai người luống cuống tay chân dập lửa , dạt ra , khoai lang được chôn phía dưới cũng hiện ra .

“Cái này có thể ăn?” Thanh y nhân nhìn vật thể tối đen như mực kia , rất là hoài nghi .

“Đương nhiên .” Diểu Đông đặt củ khoai nóng hổi vào giữa hai bàn tay , xoa xoa vài vòng , sau đó cẩn cẩn dực dực lột đi lớp vỏ bên ngoài , lộ ra một mảng vàng vàng óng ánh óng ánh bốc khói .

Y đưa củ khoai đã bóc vỏ cho thanh y nhân , chính mình cầm lên củ khác .

Ánh lửa màu cam vây quanh ,khoai lang ấm áp dễ chịu , trong ngực toát ra chút ý vị — ngọt ngào .

Hai người yên lặng hưởng thụ khoảng thời gian yên tĩnh , thẳng đến khi trăng lên tới giữa không trung , ngọn lửa mới chậm rãi lụi tàn.

“Ngày mai , ta không đến Phong Sơn .” Diểu Đông bỗng nhiên mở miệng nói .

Thanh y nhân sửng sốt một chút , hỏi “Vì sao?”

“Ta đáp ứng Tiểu Xá , lúc trời giá rét thì không được ở trên núi ,” y cười nói ” Mùa đông rất lạnh , Tiểu Xá sẽ lo lắng .”

Thanh y nhân hồi lâu không nói chuyện , Diểu Đông nhìn nhìn sắc mặt hắn , châm chước một chút nói “Bộ kiếm pháp này , ta sẽ chăm luyện mà.”

Thanh y nhân nở nụ cười , xoa đầu y ,” Kiếm thức chưa học xong , luyện thế nào ?”

Diểu Đông cũng cười , hai người không tiếp tục chuyện này , dập tắt lửa quay về phòng ngủ .

Buổi tối ngày thứ hai , Diểu Đông một mình cô độc nằm ở trên giường .

Quen thuộc với nhiệt độ cơ thể của người khác , đột nhiên mất đi , tựa hồ có điểm không quen.

Cho dù trong phòng có thắp noãn mộc , cũng không thể chế ngự hàn lãnh trong cơ thể .

Độc tính của thiên ti ngưng , từ lâu đã thấm vào huyết tủy .

Diểu Đông cuộn thân thể lại thành một cuộn tròn nhỏ , con mắt gắt gao nhắm chặt , thế nhưng lông mi run liên hồi .

Ngủ a .

Y tự nói với chính mình .

Ngủ đi . Ngủ rồi sẽ không nghĩ tới lạnh .

Bỗng nhiên một bàn tay ấm áp đặt lên vai y .

Diểu Đông gượng một chút , mở choàng mắt .

Nương theo hỏa quang của noãn bồn , Diểu Đông nhìn người nọ mang ý cười nơi khóe mắt , đưa tay điểm nhẹ môi mình , nhẹ giọng gọi “Diểu Đông.”

Y sửng sốt hồi lâu , không dám tin đáp lời “Đại thúc ….”

Thực lạnh . Thanh y nhân nắm tay y , nhăn mặt , tỏ vẻ bất mãn .

“Đại thúc ……biết ta là ai sao ?”

“Diểu Đông là Diểu Đông” thanh y nhân nằm xuống bên cạnh y , đem cánh tay băng lãnh , đôi chân băng lãnh của y ủ vào trong lòng ,ôn nhu hỏi “Còn lạnh không ?”

Diểu Đông cúi đầu , không trả lời .

Thanh y nhân cúi mắt nhìn , thấy lông mi của y hiện lên màng hơi nước mỏng .

“Diểu Đông?”

Diểu Đông bỗng nhiên vùi mặt vào ngực thanh y nhân , một lát sau , trầm giọng nói “…Không có gì …chỉ là bỗng nhiên nhớ tới trước đây , mẫu hậu cũng … ôm ta ngủ giống vậy.”

Khi đó mình làm bộ lạnh , mẫu hậu lộ ra vẻ sủng nịnh .

Nàng nhẹ nhàng nói “Tử Dương lạnh không? mẫu hậu ôm ngươi , còn lạnh nữa không ?”

Không lạnh a .

Đứa trẻ nho nhỏ cười như hồ ly , làm nũng nói lại nói tiếp , giống như khóe miệng trét mật .

Mẫu hậu ôm con đi , nói như vậy , ấm áp như thể từ ***g ngực tràn ra.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.