Điểu Đông

Chương 30



Hai tháng sợ hãi, bên hoàng thành kia có lẽ vẫn đang chìm trong cơn ngủ đông, nông dân mới bắt đầu canh tác thời tiết se lạnh, thế nhưng ở Biện Kinh, lại một khung trời sắc màu rực rỡ, ý xuân ấm áp cảnh vật náo nhiệt.

Nơi khung cửa sổ khắc đóa hoa khép hờ một cánh, tình cờ cơn gió xuân thổi qua mang theo một ít hơi lạnh, đưa tới hương thơm đặc biệt trong trẻo nhưng thanh lãnh của hoa tử quỳnh.

Diểu Đông quay đầu nhìn ra bên ngoài.

Ngoài khung cửa sổ là hành lang đặc biệt dài, qua hành lang dài có thể thấy được lấp ló những chùm hoa tử quỳnh, chúng đang hé nở những cánh hoa tươi đẹp.

Tháng hai ở Biện Kinh, là một khoảng thời gian kì diệu.

Giống hoa tử quỳnh năm cánh nho nhỏ kia, là đặc thù của Biện Kinh này. Chúng nó sẽ nở đầy phố lớn ngõ nhỏ vào hai tháng đầu xuân, thỉnh thoảng một trận gió nhẹ thổi qua, những cánh hoa tím nhạt kia liền phất phơ rơi rụng, khẽ nhảy múa bay lượn trên bầu trời, đẹp tựa giấc mơ.

Cây hoa trong gió nhè nhẹ lay động, cánh hoa tím nhạt như sương lượn lờ dâng lên, quét lên bầu không khí một tầng màu sắc mông lung mờ ảo. Diểu Đông nhịn không được vươn ngón tay cẩn thận đụng nhẹ vào cơn gió từ cửa sổ thổi vào, bị nhiễm một chút mùi hương thanh lãnh. Đầu ngón tay lướt qua tia mát lạnh, sau đó y nghe thấy có tiếng người cười nhẹ, nói: “Vị mĩ nhân ngắm hoa bên cửa sổ phải cẩn thận một chút, hoa tử quỳnh này có thể nhiếp hồn đoạt phách đó nha.”

Diểu Đông quay đầu, lúc này mới phát hiện những mỹ nhân ca múa đàn hát trên Lưu Ly đài không biết khi nào đã ngừng lại, dưới đài ngay trung tâm nhóm nữ nhân xinh đẹp chính là một nam nhân đang nghiêng đầu nhìn mình, khóe môi nhẹ nhàng gợi lên nụ cười mang chút phong lưu không thể áp chế.

“Ngươi có biết vì sao hoa tử quỳnh lại đẹp đến thế không?” Người nọ lười biếng phe phẩy cây quạt, lông mày tuấn mĩ như tranh hơi hơi nhướng lên, “Bởi vì nó sẽ mê hoặc thần trí những nữ nhân xinh đẹp, thừa cơ hấp thụ linh hồn tươi đẹp của mĩ nhân, biến thành ngọc cốt hương phu của mình, như thế mới có thể mị hoặc chúng sinh. . .” Những nữ tử vây quanh bên cạnh hắn khẽ cười, người nọ lại bày ra biểu tình vô cùng chân thật, còn dùng ngữ khí nghiêm túc nói, “Cho nên tiểu mĩ nhân phải cẩn thận nha, vạn nhất bị yêu vật này đoạt đi thanh xuân mỹ mạo, bổn vương sẽ đau lòng. . .”

Vô Xá thấp giọng nói “Vô sỉ!”, Diểu Đông thì kinh ngạc, nhìn vẻ mặt tươi cười của nam tử, lại vì lời nói mang ngữ khí trêu đùa của hắn mà mờ mịt trong chốc lát, sau đó chậm rãi nói: “Vương gia trêu đùa. . .”

Đội ngũ ám sát của Thuận đế phải ra chỉ xuất hiện hai lần, sau đó liền mai danh ẩn tích. Sau đó hoàng thành lại truyền ra tin tức chạy thoát một khâm phạm, hạ lệnh các nơi nghiêm tra người ra vào, có hiềm nghi liền lập tức bắt lại. Diểu Đông nhìn thấy bức tranh treo thưởng dán ở ngoài thành, tuy rằng không qua giống nhưng người trong bức tranh kia đúng là Vô Xá.

Quan viên địa phương không rõ sự tình đầu đuôi ra sao, cho nên đoàn người của Diểu Đông đã dịch dung cùng hành động cẩn thận của Lâm Mặc Đình cơ bản có thể lừa gạt trót lọt, nhưng muốn ra Nam Hải, bọn họ phải đi qua quân đội hoàng gia đóng ở Kì Dương Quan.

Kì Dương Quan kiểm tra vô cùng chặt chẽ, bọn người Diểu Đông không dám tùy tiện xông ra, bất đắc dĩ phải bàn tính đến An Bình vương gia.

An Bình vương gia so với Thuận đế nhỏ hơn năm tuổi, là đứa con út mà tiên hoàng yêu thương nhất. Sau khi Thuận đế đăng cơ không bao lâu hắn liền có đất phong của mình, đất phong là ở phía Tây Nam xa xôi, Diểu Đông khi còn nhỏ có nhìn thấy hắn, thế nhưng đối với hắn hiểu biết cũng không nhiều, chỉ có nghe đồn người này bản tánh phong lưu, coi chưng diện như mạng.

Tin đồn là thật hay giả Diểu Đông cũng không biết, nhưng y biết An Bình vương gia sau khi tế tổ trở về đều phải đi qua Kì Dương Quan, vì thế liền muốn trà trộn vào đội ngũ của Vương gia lừa gạt để qua ải.

Về phần vì sao y và Vô Xá phải giả trang thành nữ nhân ngồi xem mĩ nhân hội nổi danh ở Biện Kinh này, nguyên nhân thật khó một lời nói hết.

Ban đầu bọn họ muốn lẩn vào bên trong gia quyến của An Bình vương gia, thế nhưng không cẩn thận bị trưởng thị vệ tuần hành phát hiện. Vốn nghĩ phải đánh một trận ác liệt, thế nhưng không nghĩ rằng trưởng thị vệ kia lại đưa ra biểu tình ta đây hiểu rõ, sau đó không nghe lời bọn họ phân trần liền đưa tới Ly Lâu, còn nhiệt tình nói với Diểu Đông: “Nếu ngươi ở trong mỹ nhân hội biểu hiện xuất chúng, được vương gia yêu thích, vương gia tự nhiên sẽ đem người đón vào phủ.”

Lúc ấy Diểu Đông và Vô Xá hai mặt nhìn nhau, dở khóc dở cười.

Có lẽ là do hoàng thúc phong lưu trêu chọc biết bao nhiêu trái tim, chuyện tình nữ tử gan lớn thầm thương trộm nhớ xông vào hành phủ muốn thấy mặt hắn xảy ra rất nhiều, cho nên trưởng thị vệ mới có thể cho rằng mình cũng như thế nên mới đưa nữ trang cho mình đi.

Diểu Đông cúi đầu nghĩ.

Hơn nữa trưởng thị vệ kia nhất định là bẩm báo với hoàng thúc chuyện mình gan lớn xông vào phủ, cho nên việc y vừa đi vào liền ẩn ở góc hẻo lánh, mới bị chú ý tới đi. . .

Người nọ còn nói: “Nếu đã đến Ly Lâu này, tiểu mỹ nhân e là phải biểu diễn cho mọi người xem cái gì tốt mới được, không thể chỉ ngắm hoa nha.”

Đám thiếu gia quần áo lượt là phía sau An Bình vương gia cũng ồn ào theo, Diểu Đông thở dài, đứng dậy nói: “Trên người ta không mang theo nhạc cụ, đành dùng lá thổi một khúc vậy.”

“Vậy sao?” An Bình vương gia hơi hơi đứng dậy, lộ ra biểu tình hứng thú, “Nhưng rất mới mẻ đó.”

“Chỉ là một chút kỹ xảo hương dã thôn quê,” thiếu nữ áo đỏ bên cạnh hắn khinh thường chế nhạo nói, “Trèo không tới nơi thanh nhã.”

“Cái miệng nhỏ nhắn của Nguyệt Cơ nha, nói ra luôn làm mất hứng người khác. . .” An Bình vương gia cười rộ lên, trên mặt lại không có chút hờn giận vì bị quét đi hứng trí, hắn uống một ngụm rượu rồi hôn lên miệng Nguyệt Cơ, trong tiếng trầm trồ khen ngợi dâng lên một mảnh cảnh xuân.

Thiếu nữ áo đỏ bị hôn tới sắc mặt ửng hồng nhìn Diểu Đông với ánh mắt khiêu khích, Diểu Đông sửng sốt một chút, sau đó bất đắc dĩ cười.

Thật không nghĩ tới, lần đầu chính mình diện kiến hoàng thúc, thế nhưng lại ở trong tình huống này. . .

Diểu Đông vừa nghĩ vừa bước đến bồn hoa ngắt xuống một chiếc lá, rồi đặt lên môi thổi.

Khi làn điệu du dương thổi lên, nơi đại sảnh mọi người đang ồn ào náo nhiệt dần dần trở nên an tĩnh lại.

Giai điệu từ lá cây ở trong phòng từ từ tản ra, làm cho ánh sáng ái muội mập mờ nhiễm một tầng xanh lá. Trong không khí tựa hồ lơ lửng âm điệu trầm thấp, lãnh liệt mà tỏa mùi hương thơm ngát, mùi hương vừa xa lạ lại vừa thân thuộc, tựa như đã xuất hiện trong giấc mộng.

Sắc xanh dần dần trở nên đậm thêm, nhàn nhạt tựa sương mù kết tụ thành một cái hồ nước, màu nước trong suốt lăn tăn xao động, trong sương mù mông lung, thác nước thướt tha dựng đứng, hoa lan tựa ngọc, giống như thân ảnh người nọ trong mộng. . .

Sương mù dần dần dày đặc thêm, lại dần dần tiêu tán, hết thảy hóa thành hư vô. Khi mọi người hồi phục tinh thần, Diểu Đông đã thổi xong khúc nhạc, im lặng trở lại đứng ở góc của mình.

“. . . Hoa trong gương, trăng trong nước.” qua một hồi lâu, An Bình vương gia mới đánh gãy sự trầm mặc quỷ dị trong đại sảnh, hắn ngả ngớn nháy mắt, trên mặt vẫn là biểu tình bất cần đời, “Đẹp thì đẹp thật, nhưng cái gì quá mức hư ảo, dễ khiến người mệt mỏi. . .”

Diểu Đông giương mắt nhìn hắn, hắn mỉm cười, một tay ôm mỹ nhân, nói: “Thanh xuân dễ già, niên hoa dễ mất, bổn vương ta vẫn thích những thứ chân thật hơn. . .”

An Bình vương gia ở trên mặt mỹ nhân trộm thơm một cái, nhóm mỹ nhân bắt đầu hờn dỗi, thế là lại một hồi liếc mắt đưa tình.

Diểu Đông cúi đầu, trong mắt hiện lên chút nghi hoặc.

“Vương gia còn chưa nói, đệ nhất mỹ nhân năm nay là ai nha. . .” Một trận náo loại của những công tử chờ không được vội nhắc nhở, nhóm nữ tử tham gia mỹ nhân hội mắt sáng rực lên, đều nhìn về phía An Bình vương gia, hi vọng có thể nghe được tên mình từ miệng hắn.

An Bình vương gia dưới ánh mắt chờ mong của mọi người, môi nở nụ cười, nói: “Đệ nhất mỹ nhân năm nay, trong lòng bổn vương đã sớm định đoạt.” Hắn nghiêng đầu nhìn bên ngoài cửa sổ, hơi hơi nheo mắt lại, “Tuy rằng chỉ là một thoáng nhìn qua nơi tế tự, nhưng liền bị người này làm cho kinh tâm động phách, khiến người nhớ mãi không quên.”

An Bình vương gia từ từ phất phơ quạt, vừa lòng nhìn vẻ mặt há miệng mong chờ mọi người, sau đó thong thả tuyên bố: “Đệ nhất mỹ nhân năm nay chính là đương kim thái tử điện hạ, cháu của bổn vương Phủ Tử Dương–”

Trong phòng lại vang lên một trận ồn ào, công tử thiếu gia đều tò mò vị thái tử điện hạ kia đến tột cùng đẹp đến thế nào, mà nhóm nữ tử mặt đều bất mãn, không cam lòng chính mình lại dưới cơ một nam nhân chưa từng gặp mặt.

“Nam tử cũng có thể trở thành đệ nhất mỹ nhân sao?” Nguyệt Cơ chu môi, “Hơn nữa ngài ấy không có tham gia mỹ nhân hội, sao có thể bình chọn là đệ nhất mỹ nhân nha?”

“Tiểu Nguyệt mất hứng sao?” An Bình vương gia cười rộ lên, đưa tay nhéo má Nguyệt Cơ, trấn an nói “Được rồi, được rồi, ở trong mỹ nhân hội này, Nguyệt Cơ vẫn là đẹp nhất, như vậy được không?”

Nữ tử áo đỏ ôm má không nói lời nào, An Bình cười ôm nàng đặt lên đùi, trên đôi môi nhỏ nhắn đỏ hồng ấn mấy nụ hôn, nói: “Đệ nhất của đệ nhất mỹ nhân, Nguyệt Cơ vĩnh viễn là đệ nhất mỹ nhân trong lòng bổn vương, ngày mai bổn vương liền tổ chức mỹ nhân tiệc cho nàng, để mọi người tới chúc mừng nàng được không?

Nguyệt Cơ lúc này mới tươi cười, An Bình vương gia ra vẻ nhẹ nhàng thở dài, sau đó ôm nàng ra ngoài.

“Đúng rồi, ” lúc đi tới cửa, An Bình quay đầu, nhìn Diểu Đông còn đang ngơ ngẩn nói, “Ngươi cũng cùng đi đi.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.