Điểu Đông

Chương 7



Lúc Diểu Đông tỉnh dậy , thanh y nhân còn đang ngủ .

Y nắn nắn đôi chân cứng ngắc , đứng dậy đi ra khỏi cửa , sau đó duỗi duỗi thắt lưng .

Thời gian còn sớm , xa xa hơi phiếm lên điểm trắng sáng , sơn lâm im ắng tựa hồ toàn bộ thế giới đều đang đắm chìm trong mộng đẹp . Không khí lơ lửng một tầng hơi nước mông lung , mờ mờ ảo ảo , Diểu Đông bước đi trên con đường nhỏ , tiến lên phía trước .

Diểu Đông thích thời khắc này .

Những đóa hoa ban đêm nở rộ vẫn chưa tàn ,thơm ngan ngát trong làn sương mù , sân vườn an tĩnh , bầu trời vừa thức tỉnh , còn có ánh dương quang sáng sớm .

Giọt sương đọng lại trên ngọn cỏ , phản chiếu hình ảnh một cách lung lay , bập bồng .

Dường như toàn bộ thế giới chỉ có mỗi mình tỉnh , dường như những mỹ cảnh này , toàn bộ chỉ thuộc về mình .

Diểu Đông ngẩng đầu , con ngươi ngọc lưu ly chớp động , lộ ra nụ cười như một đứa trẻ con.

Tất cả chúng , chỉ thuộc về một mình ta .

Ngồi trên ngọn cây đại thụ , thuận tay ngắt một phiến lá , đặt lên môi thổi ra làn điệu du dương .

Trời dần dần sáng , ánh dương quang xa xa tầng tầng lớp lớp đổ xuống khắp dãy núi , thoáng làm cho bầu trời thêm phần ấm áp .

Diểu Đông vươn tay , nhìn đầu ngón tay mờ mờ trở nên sáng rõ .

Mộng một đời, giá như cứ như vậy mộng cả đời , dây dưa một chỗ , tuy rằng mơ hồ đau đớn , nhưng có một loại cảm giác hạnh phúc vi diệu a .

Tố , dì biết không? Một người mang trong mình hồi ức mà sống , thật sự là tịch mịch đến phát điên mất .

Cuộc sống như vậy , đến khi nào mới dừng lại ?

Tố , mẫu hậu , mang ta theo có được không ?

Có một người nào đến mang ta theo được hay không ?

“Diểu Đông .”

Giọng nói trầm thấp từ phía sau vang lên , Diểu Đông thu hồi bàn tay đang giơ lên trong ánh sáng , cúi đầu , biểu tình trong nháy mắt trở nên có chút mờ mịt .

Y xoay người, thanh y nhân dứng dưới tàng cây , ngưỡng mặt lên nhìn .

Ánh nắng vàng di chuyển trên khuôn mặt hắn , loang lổ vì bóng cây , con mắt vô tình , môi , mũi của người kia dưới tia nắng ban mai chậm rãi trở nên mềm mại .

Hắn mang theo nụ cười nhàn nhạt , nhẹ nhàng nói vời thiếu niên dường như bị kinh hách kia “Ở đây ánh sáng mặt trời , thực sự là mỹ lệ.”

Diểu Đông nhìn chằm chằm thanh y nhân , nghi hoặc một hồi , sau đó bên khóe môi lặng lẽ phóng ra nụ cười . Y từ trên cao nhảy xuống , nghiêng đầu cười nói : “Thật sao ? Rất mỹ lệ phải không ?”

Ánh dương quang trong suốt , tràn đầy loang trong ánh mắt y , trong lòng thanh y nhân khẽ động , vươn tay xoa loạn mái tóc vừa rối vừa đen dài của y .

Diểu Đông đưa thanh y nhân tới tửu quán ,dàn xếp ổn thỏa liền vội vã chạy về cung .

Thái dương đã lên tới đỉnh đầu , Diểu Đông cuối cùng bị muộn khóa học , thái phó giận dữ phạt y chép lễ nghi .

“Nhị điện hạ sắp trở về .” Vô Xá nói .

Diểu Đông cúi đầu tỉ mỉ sao chép mớ lễ nghi vụn vặt , không tập trung ‘Ờ’ một tiếng .

“Vận chuyển vật tư thiên tai xong nhị điện hạ cũng không ở lâu , không tới Bắc Hương mà vội vã chạy về hoàng thành …. ” Vô Xá nói một hồi , phát hiện Diểu Đông không chuyên tâm nghe , liền dừng một chút , hỏi “Điện hạ hôm nay sao lại về trễ như vậy ?”

“Ừm,” ngòi bút nhúng vào nghiên mực , mực đen ghi vào tờ giấy trắng , phác họa ra những con chữ tinh xảo , Diểu Đông vẫy vẫy cánh tay đau nhức , nói “Gặp phải một người quen , hắn bị thương , ta chăm sóc hắn một chút .”

“Người nọ tên là gì? ” Vô Xá nhíu mày “Từ đâu đến ?”

Diểu Đông chống cán bút lên cằm , suy nghĩ một chút , lắc đầu “Ta không biết .”

“Điện hạ .”

Diểu Đông nhìn Vô Xá đang tức giận , cười cười , nói “Cũng không cần cái gì cũng phải biết rõ .”

Vô Xá nhìn y không nói lời nào , Diểu Đông hơi khổ não , cuối cùng thở dài nói “Đại thúc đã cứu mạng của ta .” Y đơn giản nói một chút tình huống quen biết thanh y nhân , sắc mặt Vô Xá từ từ trầm xuống theo lời trần thuật giản đơn , hắn há miệng muốn nói gì đó lại bị Diểu Đông phất tay cắt đứt .

“Ta biết ngươi muốn nói gì”, Diểu Đông thấp giọng nói , mang theo uể oải nhàn nhạt “Luôn phải đề phòng người khác , thế nhưng tại bên ngoài hoàng thành , ta không muốn khổ cực tính toán nhiều đến vậy …” Y dừng bút , nhìn chằm chằm một giọt mực lung lay sắp rơi ra khỏi đầu bút , đắm chìm vào trầm tư .

Vô Xá xoay người đi ra ngoài , tới chỗ không người một chưởng đánh nát bàn gỗ ở hành lang .

Lời nói nói không nên lời rót ngược vào trong lòng , tích tụ lại thành lệ khí quanh quẩn nơi đáy mắt , chẳng biết bao giờ sẽ bộc phát ra .

Diểu Đông xốc tấm bố liêm của tửu quán , đi vào thì thấy Lưu Quân sắc mặt bất thiện ngồi tại cửa .

“Thế nào nè?” Diểu Đông nhìn khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo , cười nói “Có người giữ cửa như ngươi , khách nhân sẽ bị dọa cho kinh hách hết .”

Lưu Quân tức giận lườm y một cái “Có ngươi ở nơi này phá giá, căn bản có một khách nhân là được rồi .”

Diểu Đông cười hì hì “Thường ngày có tới ba khách nhân a …” Y bỗng nhiên cảm giác được đường nhìn thiếu độ ấm của thanh y nhân trong góc phòng liền quay đầu , chứng kiến chén rượu trên bàn người nọ thì nhẹ nhàng nhíu mày ” Đại thúc có thương tích trên người , không nên uống rượu mới tốt .”

Lưu Quân bị bỏ qua nhào tới trên lưng Diểu Đông , bất mãn oa oa kêu loạn : “Diểu Đông lần này ở nơi nào nhặt được tên khất cái này vậy ? Ngươi chữa thương cho hắn , hắn không cảm kích đã đành , cư nhiên còn dám trưng bộ mặt ấy ra với ta ! Tức chết đi được! Diểu Đông mau đuổi hắn đi đi.”

Thanh y nhân đảo mắt liếc qua , đôi mắt băng lãnh lộ ra sát khí khiếp người , Lưu Quân bị giáo huấn không lâu nên cũng không sợ , tàn bạo trừng trở lại , còn muốn quấn lấy Diểu Đông tranh cãi .

Diểu Đông nhìn Lưu Quân giơ chân múa vuốt , chỉ cười , y bỗng nhiên vươn tay xoa xoa đầu hắn , nhỏ giọng nói câu “Ngoan .”

Thiếu niên đang nói nhao nhao như bị điểm trúng huyệt thoáng cái an tĩnh lại , trong mắt đủ loại tâm tình lưu chuyển qua , trầm mặc một lúc lâu , hắn mở miệng nói “Không được coi ta là nhóc tì .”

Ừm . Diểu Đông thu hồi tay , gật đầu .

Lưu Quân còn nói “Tuy rằng ngươi so với ta lớn hơn một tuổi , thế nhưng ta cao hơn ngươi , cũng cường tráng hơn ngươi .”

Diểu Đông nở nụ cười , lại gật đầu .

“Tửu lâu của ta cũng không giống với tửu quán phá giá của ngươi , ban ngày chưa từng có người đến , ta phải quay về tra sổ sách , không ở đây phí thời giờ với ngươi .”

Diểu Đông cũng không giữ lại , chỉ phất phất tay , nói “Sớm nghỉ ngơi nha .”

Lưu Quân đi tới cửa , đảo thân lại nói “Nhớ phải đuổi hắn đi .” Hắn hung hăng trừng thanh y nhân , sau đó tựa như cơn gió nhanh chóng phóng đi , thoáng cái không thấy bóng dáng .

“Đó là đệ đệ của ta .” Quay người chống lại ánh mắt hờn giận của thanh y nhân , Diểu Đông giải thích “Tính tình vẫn còn như con nít , đại thúc không nên trách hắn .”

“Đệ đệ ?”

“Đúng vậy ,” Diểu Đông rũ mi , nụ cười phảng phất mang theo nhu tình khó thấy rõ “Tuy rằng lớn lên không giống , bất quá xác thực là đệ đệ .”

Diểu Đông từ trong bình rượu quả trám rót vào chén , liếm liếm , sau đó như có như không thở dài một tiếng . Thanh y nhân nghe thấu , hỏi ” Đây là loại rượu gì? Sao một chút vị rượu cũng không có ?”

“Người trong tửu quán gọi là rượu quả trám” . Diểu Đông đem ra cái chén , một loại dịch thể lục sắc tràn ra ,mang theo mùi hoa quả tươi thơm ngát “Bởi vì ta dễ say ,bọn họ cố ý vì ta tạo ra một loại rượu từ quả trám không có hương vị rượu .”

Thanh y nhân nhấp một ngụm , bình luận “Rất nhạt , còn có chút ngọt .”

“Ừ,” Diểu Đông gật đầu “Nếu như đại thúc muốn uống rượu thì hãy uống rượu quả trám này , không hại thân thể .”

Thanh y nhân phì cười một tiếng , dừng chén rượu , vò vò cái trán , nói “Thứ này căn bản không tính là rượu .”

Diểu Đông nâng trán nghiêng một bên , giương mắt , con ngươi ngọc lưu ly chớp động dịu dàng mang theo ý cười , lưu chuyển tựa như ánh trăng .

Thanh y nhân hơi bị kiềm hãm , thần sắc trên mặt hiện lên tia dị dạng , rồi lại biến mất dưới vào đường lquạt phe phẩy .

“Ta muốn tá túc ở đây vài ngày .” Thanh y nhân ghé tay vào thanh vịn thản nhiên nhìn Diểu Đông , mở miệng nói .

“Có thể .” . Diểu Đông vén mấy sợi tóc buông rũ trước mặt , trả lời “Muốn ở bao lâu đều được .”

“Họ Lưu kia nói — muốn đuổi ta đi ”

“Sẽ không đâu……” Diểu Đông xoay người , thấy trong mắt thanh y nhân có ý trêu tức , sửng sốt một chút , sau đó cười cười , quay về nằm úp sấp lên thanh vịn .

“Trước đây cũng có người ở nhờ tại tửu quán” . Y chuyển thân , nhìn ngọn cây thấp thoáng dưới ánh trăng , ngữ khí trở nên khinh phiêu “Có người trên đường gặp phải , cũng có người tự tìm đến trước cửa , lúc ấy tửu quán thực rất náo nhiệt a .”

“Sau này ?”

“Sau này Lưu Quân ngại bẩn , đem bọn họ đuổi đi .” Ngữ khí nhàn nhạt , tuy có chút tiếc nuối , nhưng không giống Lưu Quân nói hoàn toàn thờ ơ như vậy .

Kỳ thực việc này thanh y nhân biết , bởi vì ngay từ đầu cái tên họ Lưu kia đã mượn y cảnh cáo chính mình — không nên quá kiêu ngạo , người trong tửu quán của Diểu Đông , ta muốn cút là phải cút đi —- vẻ mặt đắc ý cùng với thái độ tự cho mình là ưu việt thoạt làm cho người ta cảm thấy khó chịu .

“Diểu Đông đem ta và tên khất cái nhập làm một sao ?” thanh âm tà mị trầm thấp vang lên sát vành tai , Diểu Đông kinh hoảng , mới phát hiện ra thanh y nhân tự bao giờ đã kề cận bên người , hai tay khoát lên thanh vịn vây lấy chính mình .

Khuôn mặt hắn áp sát rất gần , khóe miệng hơi cong lên , đôi mắt thâm tàng tựa hồ hiện lên tia quang mang nguy hiểm .

Diểu Đông nghi hoặc một chút hắn như thế nào lại tiến tới , sau đó thân thể lui lại , thoáng giật lại cự ly gần gũi không quá thoải mái giữa hai người , y cúi đầu , nói “Cùng tên khất cái có quan hệ gì chứ ? Chỉ là đơn thuần giảng giải chuyện ở tạm , vậy thôi .”

Thanh y nhân nhìn lông mi y rũ xuống , nói xong mân mân môi , đôi mắt trong trẻo nhìn chăm chú vào hắn , còn có sợi tóc phiêu động nhàn nhạt hương thơm thanh quả , chẳng biết vì sao , bỗng nhiên thở dài .

Hắn thu hồi hai tay vây hãm Diểu Đông , xoay người đi vào gian phòng .



Thanh nhàn được mấy ngày , cuối cùng Phủ Tử Dục đã trở lại hoàng thành .

Diểu Đông dậy thật sớm , chuẩn bị ra cửa thành nghênh đón người nọ . Hoàng tử trong những lúc này….thật rườm rà và phiền phức mấy thứ quy củ , tuy rằng như vậy y cũng không muốn nhiễu loạn gì đó , chọc người thị phi .

Dù sao , Phủ Tử Dục không thiếu những kẻ soi mói .

Không nhìn một đống lễ phục hoa lệ trên bình phong , Diểu Đông nhẹ nhàng lấy ra bộ lễ phục đơn giản, vận vào , sau đó gọi Tiểu Viện tử tiến đến chải đầu cho y .

Mặc quần áo , rửa mặt , những việc này Diểu Đông không nguyện mượn tay người khác , chỉ là mái tóc dài … vô luận sống thêm bao nhiêu năm , y đều không có biện pháp xử lý nó êm đẹp .

“Điện hạ thế này cũng quá đơn điệu .” Tiểu Viên Tử một bên buộc ngọc quan , một bên ca thán “Sẽ bị nhị điện hạ vượt mặt .”

Diểu Đông cười rộ lên , nói “Thật ra đã thua kém , mặc cái gì cũng thua kém hắn hết.”

Thật sự là vậy , dù thế nào cũng đều thua kém hắn .

Diểu Đông đứng ở cửa thành , nhìn thiếu niên xa xa khóe miệng mang theo nụ cười kiêu ngạo, dưới ánh nắng mặt trời thúc ngựa tiến vào , như là không chịu nổi quang mang chói mắt , hơi nheo mắt lại .

Ai có thể vượt qua thiếu niên này được hàng vạn hàng nghìn sủng ái , sinh ra lại giống như là để nổi bật , khiến người khác trở nên hèn mọn , phong thái sáng lóa làm đui mù mọi người .

“Hoàng huynh —”

Tuấn mã đỏ thẫm một đường chạy thẳng tới , hai chân trước to lớn tưởng chừng sẽ giẫm lên Diểu Đông thì thiếu niên cao to kéo mạnh dây cương , tiêu sái xoay người xuống ngựa , sau đó vững vàng đứng lặng trước mặt Diểu Đông .

“Làm hoàng huynh hoảng sợ rồi ? ” Phủ Tử Dục hạ thắt lưng , trong mắt mang ý cười , mày nhướng cao , hỏi .

Diểu Đông chỉ cảm thấy khí tức của hắn quá gần , y bất động thanh sắc dời ra một chút , lắc đầu .

Phủ Tử Dục đồng thời cũng tiến tới , Vô Xá ở phía sau Diểu Đông bắt đầu giương cung bạt kiếm . Phủ Tử Dục lơ đãng nhìn thấy , hắn dừng một chút , khóe miệng nhếch lên , lộ ra thần sắc khiêu khích .

Hắn tiến đến bên tai Diểu Đông , dùng ngữ điệu mập mờ chỉ hai người nghe , thấp giọng hỏi ” Tử Dục vĩnh viễn cũng sẽ không thương tổn hoàng huynh , hoàng huynh tin tưởng ta chứ ? ”

Diểu Đông nhìn hắn một cái , cúi đầu nói “Tin.”

Phủ Tử Dục tựa hồ không quá hài lòng , hắn nhìn Diểu Đông im lặng hạ mi , nhẹ nhàng cười , nói “Tử Dục vừa tiếp giúp cứu nạn thiên tai trở về , cứu trợ nhiều nạn dân trôi dạt khắp nơi như vậy , hoàng huynh không có lời gì thưởng cho ta sao ?”

Ánh nắng rực rỡ , dương quang khinh phiêu tản lạc trên người , không biết vì sao lại gây ra cảm giác đau đớn bị thiêu cháy .

Yên lặng một hồi , ngón út hơi co rúm lại ,Diểu Đông trầm mặc trong chốc lại , mở miệng nói ” Phù hộ Tử Dục thân thể khỏe mạnh , bình an .”

// Phù hộ Tử Dục thân thể khỏe mạnh , bình an .//


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.