Điều Giáo Sư Đích Chức Nghiệp Đạo Đức

Chương 19



Đây là một ngày cuối tuần rất đẹp ,bầu trời trong xanh, cuối cùng không ảnh hưởng hứng thú của Ngụy Cửu .

Hắn sáng sớm liền lái xe mang tên thích bám người Tiểu Ngụy này tới dưới lầu nhà Tạ Vấn Thiên , an tâm mà chờ tình nhân của hắn .

Thứ bảy Tạ Vấn Thiên đi ra ngoài chơi đến quá nửa đêm sớm đem chuyện hẹn cuối tuần cùng Ngụy Cửu quăng đến sau đầu, cho đến khi nghe được tiếng nói đáng giận ngoài cửa sổ cùng tiếng gào thì mới không thể không từ trong ổ chăn ấm áp đi ra.

“Tiểu Tạ ~~~~~~”

“Bạch tuộc thúc thúc ~~~~~”

Ngoài cửa sổ, cha con Ngụy gia một người thì hướng cửa sổ của mình vẫy vẫy tay, thật giống như fan hâm mộ đuổi tới cửa nhà ngôi sao, một mặt chết vẫn quấn lấy.

Tạ Vấn Thiên cởi trần, chỉ có choàng khăn mặt rộng, bất đắc dĩ mà hướng cha con quỷ như đòi mạng này vẫy vẫy tay, quay đầu lại thay đổi quần áo liền ra cửa.

Thoáng nhìn trước cửa sổ, bộ dáng Tạ Vấn Thiên nửa thân trần xuất hiện sâu sắc mà chấn động hốc mắt của Ngụy Cửu .

Hắn chưa từng gặp qua Tạ Vấn Thiên thân kia ăn mặc có thể nghiêm ngặt hoặc phóng khoáng dưới quần áo che dấu thân thể, theo ngoại hình xem, Tạ Vấn Thiên so với mình là gầy một chút, so với mình là cao một chút, màu da cũng là trắng một chút, mà thời điểm mỗi khi Ngụy Cửu bị bắt ở trước mặt Tạ Vấn Thiên phải cởi sạch sẽ, hắn cũng sẽ tưởng tượng, phong cảnh của nam nhân này dưới quần áo là thế nào.

Da thịt trắng nõn , ngực rắn chắc , rìa tóc đen bóng , khăn mặt màu trắng tùy ý phủ lên trên cổ , tóm lại chính là một từ: gợi cảm.

“Lão ba, xảy ra chuyện gì?”

Tiểu Ngụy vung tay hô to một hồi quay đầu lại liền nhìn thấy Ngụy Cửu kỳ quái mà che miệng dựa vào trên thân xe , trong mắt còn lộ ra một mạt ý cười quỷ dị .

Ngụy Cửu lắc đầu, hít vào một hơi thật sâu, tay không tự giác mà đụng đến trên cổ.

Tạ Vấn Thiên Như vậy khêu gợi thật sự là rất dễ thương . . . . . . Quả thực làm cho hắn không thể nhịn được nữa.

Mang theo “Kẻ thứ ba” Tiểu Ngụy này , nhất định Ngụy Cửu cùng Tạ Vấn Thiên trong lúc hẹn hò không thể giống tình nhân bình thường ôm ấp như vậy, sát lại hôn nhau, đương nhiên, Ngụy Cửu cũng không cảm thấy Tạ Vấn Thiên cho phép mình tùy tiện động tay động chân với cậu.

Tiểu Ngụy giống ngọn đèn nhỏ lòe lòe tỏa sáng , vui mừng mà đi ở chính giữa của Tạ Vấn Thiên cùng Ngụy Cửu , tay nhỏ bé bị hai nam nhân mỗi bên nắm một cái.

Ba người đi ngang qua mặt cũng thế , đứa nhỏ ở bên trong, ba mẹ từng người ở một bên nắm lấy tay đứa nhỏ .

Ánh mắt Tiểu Ngụy nhìn theo ba người một nhà hạnh phúc kia rời đi , quay đầu cười hì hì nhìn mắt Ngụy Cửu có chút cẩn thận.

“Lão ba, chúng ta như vậy cũng tốt giống người một nhà nga.”

Thật không hỗ là đứa nhỏ của mình ,coi lời này nói xong hợp với tình hình nhiều!

Ngụy Cửu có xúc động cuối tuần bỗng nhiên cho Tiểu Ngụy thêm tiền tiêu vặt . Hắn nhìn Tạ Vấn Thiên, ôn nhu mà hướng đối phương hiểu ý cười.

Tạ Vấn Thiên xấu hổ mà nhếch miệng với hắn, đưa tay hung hăng mà sờ sờ đầu Tiểu Ngụy .

Đứa nhỏ này là cố ý đi. . . . . . Thật sự là rất có tâm cơ .

Lần này ra ngoài, nếu nói là ngày Ngụy Cửu cùng Tạ Vấn Thiên hẹn hò , chi bằng nói là ngày tha hồ vui chơi của Tiểu Ngụy .

Nó dựa vào trên người của bạch tuộc thúc thúc ôn hòa ân cần, liên tiếp hướng Ngụy Cửu làm loạn, cuối cùng Ngụy Cửu cầm nó không có biện pháp, đành phải dẫn nó lại đi chơi trò chơi công viên.

“Con nít đều thích nơi này, giống như vậy cũng không có thể ngán .”

Ngụy Cửu nhìn Tiểu Ngụy lấy tiền lẻ chạy phía trước đi mua kẹo đường, bất đắc dĩ mà lắc lắc đầu.

“Khờ dại.”

Tạ Vấn Thiên luồn tay đặt ở trong túi quần , mỉm cười nói.

Ngụy Cửu không có nghe rõ , quay đầu nhìn cậu một cái.

“Con nít khờ dại, mới sẽ không giống chúng ta người lớn dễ dàng thay đổi như vậy . Khi còn nhỏ, tôi cũng thực thích đến chơi trò chơi viên, chính là lớn, liền ghét , rất nhiều chuyện, rất nhiều người, cũng đều ghét .”

“Tôi cũng từng có ý nghĩ chán ghét như vậy . Nhưng mà, có yêu sẽ không giống , cũng không thế nào lại ghét .”

Ngụy Cửu thản nhiên mà cười, lời nói thấm thía mà đưa tay chụp ở trên lưng Tạ Vấn Thiên vỗ nhẹ nhẹ.

“Yêu sao . . . . . .”

Tạ Vấn Thiên ha ha nở nụ cười, người phía sau cũng không nói gì thêm, cậu liếc nghiêng nhìn Ngụy Cửu, nhìn khóe miệng cười , thực ôn nhu.

Rõ như ban ngày, Ngụy Cửu không tốt trêu chọc nam nữ đàng hoàng, hắn đến gần Tạ Vấn Thiên , ở bên tai đối phương nhẹ giọng nói, “Tôi càng ngày càng tin tưởng, chúng ta có duyên phận trở thành người một nhà.”

“Ba ba, bạch tuộc thúc thúc, kẹo bông gòn!”

Tiểu Ngụy hai tay cầm ba cây kẹo bông gòn hì hục mà chạy tới, đánh gảy khoảnh khắc Ngụy Cửu cùng Tạ Vấn Thiên kề tai nói nhỏ.

Hai người đều đã thật lâu không ăn vặt như vậy , cầm ở trong tay đều là một bộ dáng sững sờ .

“Ha, hơn mười năm không ăn đồ vật này .”

Tạ Vấn Thiên liếm liếm sợi bông gòn, trở về kỷ niệm thời ấu thơ .

Nhớ lại mang theo ngọt ngào cùng u buồn , Tạ Vấn Thiên rất nhanh bị tiếng cười tà ác của Tiểu Ngụy kéo về hiện thật. Cậu thấy Tiểu Ngụy cười đến ôm bụng cười, theo chổ ngón tay nó nhìn qua.

Ngụy Cửu không biết có bao nhiêu lâu không ăn kẹo bông gòn đang cố sức mà cùng một đoàn bông gòn kia làm đấu tranh kịch liệt .

Hắn đại khái muốn một ngụm nuốt sạch mấy sợi bông gòn đó, kết quả sợi bông gòn mới ra lò không lâu còn rất mềm mại lại thuận thế dính luôn trên mặt hắn.

Vẻ mặt dính sợi bông gòn, vẻ mặt chật vật, Ngụy Cửu nóng nảy miệng liền mở lớn hơn, kết quả trên tóc cũng dính vào.

“Cây kẹo bông gòn này kiếp trước nhất định đắc tội anh , Ngụy Cửu. . . . . .”

Tạ Vấn Thiên không biết nên dùng loại vẻ mặt gì đi đối mặt với Ngụy Cửu đang ăn cây kẹo đường mặt liền trở nên hung ác vô cùng .

“Dám dính ta? !” Ngụy Cửu vẻ mặt tức giận mà hút toàn bộ kẹo bông gòn nuốt vào bụng, ngay cả hình tượng cũng không màng .

Tạ Vấn Thiên bị con hắn đùa bộ dáng tức giận muốn cười, nhưng nếu mình cười, chỉ sợ Tiểu Ngụy còn làm tiếp, ba da đứa nhỏ còn đang ở đây, ít nhất cũng phải giữa hình tượng kẻ làm người lớn .

Cậu nhịn cười lấy ra khăn tay mang theo bên mình , đưa cho Ngụy Cửu, “Đến, hảo hảo lau mặt.”

“Ách. . . . . . Cám ơn.”

Ngụy Cửu lúc này mới ý thức được thất thố của mình , nhìn thấy xung quanh đã hơn không ít ánh mắt xem náo nhiệt , vội vàng nhận lấy khăn tay lau mặt.

Tiểu Ngụy còn ở một bên cười không ngừng, Tạ Vấn Thiên là đem tiểu tử xấu xa này không có biện pháp, đành phải chụp lấy sau đầu của nó bảo nó còn phải chừa mặt mũi cho ba ba nó.

Đứa nhỏ không lo lắng không quan tâm là rất có thể đùa.

Tử buổi sáng chơi đến giữa trưa, mãi cho đến buổi chiều, Tiểu Ngụy làm không biết mệt mà xuyên qua ở các loại hạng mục trò chơi trong đó.

Trừ bỏ vài cái hạng mục ra rất có thể sẽ làm cho mình say xe , Ngụy Cửu vẫn là hết khả năng mà theo Tiểu Ngụy hảo hảo chơi một trận.

Sau đó đến hắn thật sự không còn tinh lực cùng thể lực , đành phải ngồi trên ghế dài ở một bên xem Tạ Vấn Thiên cùng Tiểu Ngụy nho nhỏ tiếp tục chơi.

Hai người một lớn một nhỏ ở trên đu quay ha ha cười, âm thanh vui vẻ làm cho Ngụy Cửu nghe rất rõ ràng.

Kỳ thật đứa con cũng thật lâu không có vui vẻ qua như thế , đã biết tính cách luôn không quá lấy lòng con nít.

Ngụy Cửu cảm thấy không thể cho đứa nhỏ một cái gia đình đầy đủ , là lỗi của hắn.

Thời điểm hắn còn rất trẻ đã biết mình thích chính đàn ông, nhưng sau đó không ngờ ma xui quỷ khiến mà cùng mẹ của Tiểu Ngụy quan hệ .

Thời điểm khi hắn biết sai lầm không thể lại tiếp tục , Tiểu Ngụy đã sinh ra .

Khi đó, giống như một giấc mộng , cái gì đều mơ mơ màng màng, ngay cả tiếng đứa nhỏ khóc ầm ĩ cũng trở nên như không đúng sự thật .

Ngụy Cửu thở dài một tiếng, vừa ngẩng đầu liền thấy Tạ Vấn Thiên ôm đứa con của mình hướng mình khoa trương mà vẫy tay cười to.

Tiếng người náo nhiệt xung quanh trở nên rõ ràng, Ngụy Cửu đứng lên, nhìn tình nhân cùng đứa con ở trên đỉnh đu quay, vui vẻ mà mỉm cười.

Ngày hôm đó, Ngụy Cửu không có theo kế hoạch đụng đến tay của Tạ Vấn Thiên , cũng không có hôn miệng đối phương , nhưng hắn lại cảm thấy phi thường vui vẻ hạnh phúc. Cái loại cảm giác hạnh phúc này đã thật lâu không có cảm nhận được , làm cho hắn chìm sâu trong đó.

“Bạch tuộc thúc thúc. . . . . . chú nhớ rõ chú đã đáp ứng con , lần sau phải đi chơi với con!”

Thời điểm chia tay, Tiểu Ngụy kéo tay của Tạ Vấn Thiên không tha.

Tạ Vấn Thiên bởi vì nhớ tới buổi tối cuối tuần có khách hẹn trước điều giáo, thật sự không có biện pháp lại theo cha con Ngụy Cửu chơi nhiều trong chốc lát.

Cậu sờ đầu đứa nhỏ , nhìn Ngụy Cửu cười ha ha, “Hảo , đứa nhỏ này của anh luôn gọi tôi là bạch tuộc, thật là chịu không nổi, tôi cũng không phải hệ xúc tua .”

Tạ Vấn Thiên vừa muốn đi, bỗng nhiên nhớ tới trước đó nhận được tin nhắn của Trịnh Khốc , quay đầu lại đối với Ngụy Cửu nói, “Cửu ca, cuối tuần chắc là phải chụp ảnh chân dung . Đến lúc đó phải phiền anh sắp xếp thời gian .”

Mặt Ngụy Cửu trong nháy mắt từ hồng chuyển sang trắng, lại từ trắng chuyển sang hồng. Hôm nay chơi đến quên hết tất cả, hắn hầu như đều đã quên thân phận đặc biệt của Tạ Vấn Thiên , cùng với lúc trước mình cậy mạnh đáp ứng chuyện đó .

“Được, tôi rất rãnh rỗi, lúc nào cũng rãnh.”

Nhưng ngoài miệng, Ngụy Cửu lại vẫn là nói như thế, một bộ dáng tự tin tràn đầy .

Chỉ có Tiểu Ngụy vui mừng ngốc ngốc vù vù mà kéo Ngụy Cửu hỏi, “Lão ba, chân dung gì a? Có phải là chụp như ngôi sao trong TV không?”

“Ân. . . . . .” Ngụy Cửu không nói gì mà ừ một tiếng.

“A, lão ba muốn làm ngôi sao , lão ba muốn làm ngôi sao !”

“Xú tiểu tử, đừng ồn ào vớ vẩn!”

“Ba ta là ngôi sao !”

“Cha xin con! Đừng nói bậy a!”

Trời chiều đỏ rực,Tiểu Ngụy cao hứng nhảy đến nhảy đi , Ngụy Cửu một lòng nghĩ bắt được nó, bóng dáng hai người đều có vẻ hạnh phúc như vậy .


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.