Điệu Waltz Dưới Ánh Trăng

Chương 7



Bethan giận anh trai đến mức cô lay anh thật mạnh, “Em không tin được anh lại hành xử như thế”, cô hét lên. “Anh đâu thể chạy ào vào nhà em rồi xua bạn em đi như thế.”

Đứng trước cô với hai nắm tay vẫn còn đặt ngang hông, “Bạn của em?”.

“Vâng, bạn em. Em được phép có bạn, đúng không nhỉ?”

“Tình bạn không phải là điều ẩn chứa trong đầu thằng đó.” Ánh nhìn của anh hạ xuống chiếc áo choàng, rồi ngược lên khuôn mặt cô. “Tại sao em khóc? Thằng đó làm gì không phải với em đúng không? Nếu vậy thề trước Chúa anh sẽ bẻ nó gãy làm hai.”

Chỉ mới nghĩ đến cảnh Jake và Ryan xông vào nhau máu cô như đông lại. “Ryan không làm gì không phải với em hết. Gạt ý nghĩ đó ra khỏi đầu anh đi. Cái gì khiến cho anh nghĩ rằng anh ấy muốn làm gì không phải với em?”

“Chứ không phải sao? Nếu không có gì thì sao em khóc?”

“Không liên quan gì đến Ryan cả.”

Bethany quay xe lăn về phía hành lang. Jake xăm xăm đi theo, nện bốt thình thịch xuống sàn gỗ. Cô dừng lại đặt phong bao ảnh lên giá sách.

Jake chú ý ngay đến cái phong thư.

“Cái gì đấy?”

“Không có gì quan trọng cả.” Cô ném cái khăn ướt vào giỏ mây khi đi ngang qua phòng tắm để ngỏ. “Chỉ là vài tấm ảnh anh ấy mang đến.”

“Ảnh gì?”, anh hỏi giọng ngờ vực khi chộp lấy bao thư. Anh bất chợt dịu sắc mặt khi rút ra mấy tấm ảnh. “Ngựa ai đây?”

“Của Ryan.” Khi tiếp tục lăn xe dọc theo hành lang, cô kể anh về cuộc hẹn đêm qua. “Anh ấy mang cho em mấy tấm ảnh này làm kỷ niệm.”

“Em đi chơi với nó mà không cho anh biết là sao? Anh dặn em biết bao nhiêu lần là đừng bao giờ như thế rồi cơ mà? Anh cũng đã cảnh báo em là phải tránh xa nó ra.”

“Thôi nào, em vẫn có thói quen tự quyết định việc của mình mà. Sao anh không cưới vợ đi cho em nhờ, Jake? Có vợ rồi anh sẽ có thêm một người để suốt ngày cằn nhằn ngoài em. Nếu anh cứ thế này em sẽ trở lại Portland cho đỡ nhức đầu.”

Jake theo cô vào nhà bếp, trông mặt anh cau có đến buồn cười, tay liên tục cào cào mái tóc bù xù. “Em không thể quay lại Portland. Anh cần em trông coi cửa hàng.”

“Vô lý. Ở đây đầy người có bằng cấp vi tính mà.”

“Đừng có chơi xấu bằng cách dọa anh như thế. Hãy nghĩ xem bố mẹ sẽ thất vọng thế nào nếu em lại đi.”

“Không dọa đâu, Jake, em nói thực. Anh phải để cho em thở chứ. Em đâu còn nhỏ nữa, anh đừng trông chừng em kiểu như thế.”

“Em đắm đuối với thằng cha họ Kendrick rồi đấy phỏng.”

Trong khi cô đặt ấm đun cà phê, lăn xe lên cái bục gỗ dốc Jake đã làm để cô với tới được bồn rửa, anh bắt đầu tuôn ra cả lô cả lốc những lý do tại sao cô nên tránh xa Ryan.

Cuối cùng cô cất tiếng hỏi, “Anh có biết chắc về điều đó không?”.

“Biết chắc cái gì?”

“Rằng anh ta thay phụ nữ nhiều hơn hầu hết đàn ông thay cà vạt ấy? Thế đàn ông bao lâu thì thay cà vạt một lần, bao lâu nào?”

Jake nheo một mắt. “Đừng nói những chuyện vớ vẩn đó, anh đang rất nghiêm túc đấy.”

Cô bật ấm đun cà phê rồi trả cà phê về lại ngăn tủ thấp hơn. “Từ góc độ cá nhân, anh biết gì về con người Ryan?”

“Anh giao dịch với nó ở cửa hàng nhiều lần rồi. Theo những gì thiên hạ đồn đại, với anh vậy là đủ.”

“Chỉ dựa trên tin đồn.” Cô thở dài chán chường. “Jake à, tin đồn có bao giờ đúng một trăm phần trăm đâu. Anh đừng giận em vì nói ra điều này nhé, nhưng bản thân anh cũng có một lô một lốc các cô đấy thôi. Điều đó có thể kết luận anh là đồ sở khanh không?”

“Đừng có so sánh anh với Ryan Kendrick. Anh với nó chẳng có gì giống nhau hết.”

Bethany lại nghĩ hai người rất giống nhau ở nhiều khía cạnh, nhưng giờ không phải là lúc để tranh luận chuyện đó. “Đúng. Gia đình Ryan rất giàu có còn gia đình anh thì không. Nếu anh ta chỉ cần hắt hơi sổ mũi thôi là người ta chớp ngay lấy và ngay lập tức thổi phồng lên, trong khi anh thì chẳng ai để ý nhiều đến như vậy.”

“Ý em là gì đấy?”

“Là có thể anh ta không phải là người xấu, mà chỉ là nạn nhân của những kẻ ác mồm ác miệng.”

Jake bóp bóp sống mũi. “Thôi được”, anh nói, giọng đã bình tĩnh hơn. “Anh hiểu ý của em. Anh không biết nó nhiều lắm, và có khả năng những chuyện linh tinh anh nghe được toàn là láo toét. Giống như thế, em cũng phải thừa nhận rằng mình cũng không biết nó được bao nhiêu, và biết đâu mấy chuyện đó là thật.”

“Em không thích anh cứ lý sự với em như thế. Chẳng lẽ lại cãi nhau với anh mới được hay sao?”

Anh bật ra một âm thanh lạ lùng, một dấu hiệu chắc chắn cho thấy anh sắp nổi nóng.

“Thôi, thôi”, cô nhượng bộ. “Em không biết anh ta nhiều lắm. Đâu có dễ, anh biết mà? Có vẻ như anh ta là người dễ thương.”

“Đúng là thằng đó có sức hút. Anh thừa nhận nhưng đó lại là chuyện khác. Có những tên đàn ông không biết tôn trọng phụ nữ, Bethany à. Điều duy nhất chúng quan tâm là làm sao đưa được các cô gái lên giường, và bọn đó không biết giới hạn là gì. Anh không muốn em trở thành hương vị mới cho tháng này của nó.”

Bethany đóng cửa tủ bếp hơi mạnh so với ý định. “Anh ta không giống như vậy.”

“Ừ, đấy? Thế làm sao em biết được nào?”

Trước khi cân nhắc xem nên nói thế nào cho phải cô đã thốt ra không kịp giữ lại, “Kinh nghiệm cá nhân”.

Những lời nói đó hệt một nhát dao chém vào không khí.

“Ý em là gì?” Jake hạ giọng.

Bethany đỏ bừng mặt. Cô ước sao mình có thể thu lại được những lời vừa nói, nhưng đã quá trễ. “Thì như em nói. Khi anh ấy đưa em về nhà, giống như mọi đàn ông khác, anh ấy hôn chúc em ngủ ngon. Đó tuyệt đối không phải là một hành động xúc phạm đáng lên án.”

“Thế sao em khóc?”

“Không liên quan đến anh ấy. Phần còn lại hoàn toàn là lỗi của em.”

“Phần còn lại?”

Bethany đưa một bàn tay lên che lấy mắt. Không phải lần đầu tiên cô tự nhủ rằng cuộc đời lẽ ra đã có thể đơn giản hơn nếu cô sinh ra với một cái khóa kéo ở miệng. “Không có gì cả Jake à. Chỉ là một nụ hôn xã giao thôi. Chỉ là – ưm, có hơi mất tự chủ một chút. Anh ấy rất quyến rũ, em thích anh ấy, và em không hẹn hò với ai đã lâu rồi.” Cáu tiết, cô ném sang anh một cái nhìn đầy uất ức. “Có cần em phải nói ra hết như thế này không hả?”

Jake chau mày quắc mắt, “Em định nói gì nữa, rằng em muốn hơn nữa và rồi nó từ chối?”.

“Không chính xác là như thế.” Cô cố nghĩ một cách hay hơn để nói ra nhưng không thể nghĩ được gì. “Nhưng đại loại vậy.” Cô thở dài và nhắm nghiền hai mắt. “Vâng, đúng thế đấy, anh ấy đã từ chối. Cố moi cho được đến từng chi tiết nhỏ nhặt như thế anh hài lòng rồi chứ?”

Im lặng bao trùm nhà bếp, một sự im lặng bức bối và kinh khủng, nghe rõ mồn một tiếng nước sôi ùng ục từ ấm cà phê và tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường. Trong khi chờ đợi phản ứng của Jake, cô nín thở, không hoàn toàn chắc chắn mình mong đợi điều gì nữa. Dù vậy, cô vẫn sửng sốt trước cơn giận đùng đùng của anh trai.

“Nó từ chối em? Nó nghĩ nó là cái quái gì chứ?”

Bethany bật cười rũ. Jake. Ôi, sao mà cô yêu anh trai mình quá. Trong tất cả những phản ứng cô có thể ngờ đến, không hề có sự phẫn nộ. Cô dán chặt ánh mắt choáng váng vào gương mặt đang đanh cứng lại của anh.

“Nó dám khước từ em? Anh sẽ giết nó. Thề có Chúa, nó sẽ chết với anh.”

Bethany lại bật cười, lần này cười đến chảy nước mắt. “Không thể tin nổi. Ban đầu thì anh bảo sẽ bẻ anh ấy gãy làm đôi vì nghĩ anh ấy đang cố lợi dụng em. Giờ lại dọa sẽ giết anh ấy nếu anh ấy không là thế.”

“Ừ đấy.” Giọng trầm trầm đầy chia sẻ của anh trai khiến cô cảm động ứa nước mắt.

Sải hai bước dài băng qua nhà bếp anh ngồi xổm xuống bên cạnh chiếc xe lăn của cô, kéo cô vào lòng. Thật tuyệt vời khi lại được anh ôm trong vòng tay, gợi nhớ lại vô số lần lúc bé được anh ôm như thế. Jake. Anh lúc nào cũng có mặt kịp thời để đưa cuộc sống của cô đi vào đúng quỹ đạo. Không may giờ đây cô đã lớn rồi, những nỗi đau lặn sâu vào bên trong đến nỗi không dễ gì chữa lành được.

“Ôi, Chúa ơi”, cô thì thầm giọng run run xúc động, vùi mặt vào ngực anh. “Em chưa bao giờ có ý định kể cho anh nghe những chuyện thế này. Quả thực em không có thói quen ném mình vào đàn ông. Giờ anh nghĩ thế nào về em?”

“Em cũng là con người”, anh đáp, giọng âu yếu. “Và là một đứa con gái rất khờ dại vì đi đem trứng giao cho ác.”

“Em nghĩ có lẽ đó là một kẻ ác còn có lương tâm, và tin em đi, kẻ ác có lương tâm không phải chịu trách nhiệm về hành vi tự giao trứng của em.”

“Thế nào cũng được. Đồ con lợn. Sao nó dám khước từ em chứ? Nó có bị sao không, mù chắc?”

“Ôi, Jake, em yêu anh.”

“Anh cũng yêu em, em gái. Em sẽ không bao giờ biết anh yêu em nhiều như thế nào đâu.”

Cô dụi má vào ngực anh để giấu cái miệng méo xệch đi vì nghẹn ngào. Như thể khóc sẽ giải quyết được mọi chuyện. Những xáo trộn trong suốt hai mươi bốn tiếng đồng hồ qua đã phá hủy hoàn toàn những phòng thủ của cô, và cô bắt đầu để lộ tất cả những cảm xúc của mình – mà thế thì thật nguy hiểm.

Anh ôm lấy mái đầu vẫn còn ướt của em gái, run run hít một hơi. “À, Bethie. Anh bảo em tránh xa nó ra. Chỉ là vì anh biết thế nào em cũng sẽ kết thúc với trái tim tan vỡ.”

Cười trong nước mắt, cô nói. “Dù tin hay không, thì chuyện này cũng không thực sự là lỗi của anh ấy, Jake. Làm ơn đừng nổi điên lên với anh ấy.”

“Anh chưa bao giờ nổi điên, anh chỉ lấy lại sự công bằng cho em.”

“Chẳng có gì để mà ‘lấy lại sự công bằng cho em’ cả. Thực sự không có gì hết.”

“Anh không chịu nổi chuyện nó hôn em ngay lần hẹn đầu như thế. Nếu nó chưa sẵn sàng để tiến xa hơn thì sao lại khởi đầu làm gì? Không có gì khiến người ta đau lòng bằng việc cự tuyệt cả.”

“Anh ấy có cự tuyệt em đâu nào. Không hẳn vậy. Lúc đó em đã nghĩ vậy nhưng giờ em bắt đầu nhận thấy rằng chuyện đó không như thế. Đó chỉ là một cái hôn tạm biệt hơi quá đà mà cả em và anh ấy đều không ngờ đến. Anh ấy đã có thể lợi dụng khoảnh khắc cả hai đều mất tự chủ để tiến xa hơn nhưng anh ấy đã không làm.”

Jake hơi thả lỏng bàn tay rắn rỏi với những ngón dài đang âu yếm ôm lấy đầu em gái. Việc cô có nguy cơ phải lòng Ryan Kendrick đâu có gì đáng ngạc nhiên, cô nghĩ. Anh rất giống anh trai cô – to cao, vạm vỡ, nhưng đồng thời lại rất dịu dàng và tuyệt vời. Cho dù bất hạnh cỡ nào ập xuống đời cô đi nữa thì cô cũng sẽ luôn được gia đình mình dang rộng vòng tay che chở.

“Nó khiến em bực bội phải không?”, Jake thì thầm.

“Em e là vậy”, cô thú nhận. “Em biết không hay ho gì, rằng nó đơn giản là không thể, nhưng trái tim ngu ngốc của em không chịu nghe theo.”

“Vậy giờ em định làm gì, Bethany?”

Cô thở dài. “Tránh xa anh ấy. Còn gì khác nữa? Tối nay anh ấy ghé qua đề nghị bọn em làm bạn với nhau, không hơn. Về mặt lý thuyết, chuyện này thực sự rất tốt. Tối qua bọn em đã có khoảng thời gian tuyệt vời bên nhau, và em nghĩ cả hai đều rất vui. Nhưng em bị anh ấy cuốn hút nhiều đến nỗi chuyện làm bạn khó có thể thành. Thế nào rồi em cũng sẽ phải lòng anh ấy. Em biết chắc là thế.”

Jake ôm lấy mặt cô. “Phải lòng ai đó không phải lúc nào cũng dẫn đến trái tim tan vỡ đâu em gái. Nếu như đúng người, em sẽ nhận được tấm vé một chiều lên thiên đàng. Nếu cả hai người đều có cảm giác tương tự như thế thì ai nói nó không phải là một nửa của em?”

“Anh đang quay ngoắt một trăm tám mươi độ là sao đấy?”

Anh nhướng một bên mày. “Trước đó anh đâu biết toàn bộ câu chuyện. Cậu ta đưa em đi chơi, hai người có một khoảng thời gian tuyệt vời. Rồi cậu ta đưa em về nhà, có được em nếu cậu ta muốn nhưng lại không tiến tới?” Anh nhún vai. “Theo như anh thấy thì bao nhiêu đó cũng đủ để nói về tính cách của cậu ta rồi.”

“Vâng”, cô đáp đăm chiêu.

“Có thể em nên cho cậu ấy một cơ hội. Canh giữ trái tim em cho kỹ đấy. Anh không nói là em không nên. Nhưng ít nhất thì hãy tìm hiểu cậu ấy thêm chút nữa.”

“Để kết thúc sẽ được gì? Có quá nhiều điều bất lợi cho em, Jake, quá nhiều khó khăn tiềm ẩn. Thậm chí em không thể sinh con.”

“Chẳng phải đề cập đến chuyện đó bây giờ hãy còn quá sớm hay sao? Em có thể từ từ tính chuyện con cái.”

“Không phải em. Em không thể chỉ ngủ với anh ấy mà không có con được và mãi mãi trở thành một cái bóng vật vờ bên anh ấy. Em sinh ra không phải để trở thành thế.”

Jake nhìn đăm đắm vào mắt em gái một lúc lâu sau. Cô gần như có thể nhìn thấy anh đang đấu tranh tư tưởng dữ dội bên trong. “Không. Đương nhiên là không. Anh không biết tâm trí mình đi đâu nữa.” Anh thở dài. “Dù sao đi nữa anh cũng không muốn em có con. Quá mạo hiểm. Còn thuốc chống đông máu em phải uống hằng ngày nữa. Nếu có thai, em bắt buộc phải ngưng dùng thuốc, thế nào rồi cũng bị nghẽn mạch máu.”

Hình như vậy. Theo lời bác sĩ Reicherton, cô có thể sẩy thai trước khi tình trạng tắc nghẽn mạch máu trở thành một mối lo. “Jake à, dù có quan trọng đến thế nào thì chuyện con cái chỉ là một trong vô vàn những chuyện khác. Anh ấy là một chủ trang trại chăn nuôi. Toàn bộ thời gian anh ấy làm việc ngoài trời. Mặt đất gồ ghề, những hàng rào. Làm thế nào xe lăn có thể thích ứng được một thế giới như thế? Em sẽ là một khối thừa thãi, suốt ngày ngồi ủ rũ trên xe lăn mà thôi.”

“Thế giới của cậu ấy có thể điều chỉnh được”, Jake lý lẽ. Anh trỏ vào cái bục gỗ dốc nơi bồn rửa chén. “Cậu ấy có tiền, sửa đổi lại toàn bộ căn nhà không nằm ngoài khả năng.”

“Ừ thì nhà cửa có thể sửa đổi. Nhưng cả ngàn mẫu đất như thế thì sửa đổi làm sao cho xuể. Em không thể trở thành một phần thực sự trong đời anh ấy được. Thế còn – anh biết rồi đấy – cái vấn đề lớn kia thì sao?”, cô hỏi lơ đãng.

“Quan hệ vợ chồng, ý em là vậy phải không?” Ánh mắt Jake đong đầy nỗi xót xa cho em gái. “Em à, em đâu thể chắc chắn được điều gì nếu chưa thử chứ.”

Bethany cảm thấy như thể có một bàn tay bóp chặt lấy thanh quản của cô. “Đúng là em không chắc. Nhưng nếu chuyện đó hóa ra rất tệ, mà khả năng này rất có thể xảy ra, anh ấy sẽ bị mắc kẹt. Mắc kẹt với em.”

“Có phải em bắt buộc cậu ấy đâu. Chính cậu ấy quyết định mà.”

“Sẽ không bao giờ được”, cô thì thầm, “không thể lâu dài được. Một người đàn ông như Ryan Kendrick, anh nghĩ mà xem. Anh ấy có thể có được bất kỳ ai anh ấy muốn”. Cô giơ hai bàn tay lên. “Mọi thứ, Jake à. Dù em có nhìn ở chiều hướng nào đi nữa thì cũng chỉ thấy toàn rắc rối. Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy mệt rồi.”

“Bethie à”, anh hạ giọng. “Nếu thật sự thích cậu ấy sao em không nói thẳng ra để cậu ấy quyết định? Nếu cậu ấy thực sự quan tâm đến em, thì mấy cái chuyện em đang lo lắng đấy không thành vấn đề.”

Cố gượng một nụ cười, Bethany ngồi ngả người ra sau, xoa xoa hai má. “Không tin nổi là anh đang khuyến khích em theo đuổi chuyện này đấy.”

Ryan bật cười vò vò đầu cô, rồi đặt bàn tay lên vai em gái dịu dàng nói, “Đừng nghĩ ai cũng như Paul. Đó là tất cả những gì anh muốn nói.”

Hai mươi phút sau khi Jake ra về, điện thoại reo. Bethany lăn xe đến bên điện thoại, nhưng vừa định nhấc ống nghe lên thì cô nghĩ tốt hơn là để máy trả lời tự động lo.

“Xin chào Bethany, Ryan đây.”

Bethany ngồi ngả người ra sau.

“Anh chỉ muốn chắc chắn mọi việc đều ổn. Anh trai em hơi nóng nhỉ. Hy vọng sự có mặt của anh ở nhà em không đến nỗi như ‘chọc vào tổ ong vò vẽ’. Bình thường anh nhất định đã ở lại để nói chuyện, nhưng anh ấy đang giận dữ nên anh nghĩ chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn.” Anh ngừng và hắng giọng.” Anh đoán là em không ở gần điện thoại.” Lại im lặng. Rồi anh thở dài, và cô nghe có tiếng cộc cộc. Cô hình dung cảnh anh đang gõ bút xuống mặt bàn. “Quả thực anh rất muốn có cơ hội nói cho xong chuyện giữa anh và em. Ngày mau nếu rảnh thì gọi cho anh được không? Cả ngày mai có lúc anh ở nhà có lúc ở ngoài nhưng anh có thể kiểm tra tin nhắn.”

Anh đã để lại cho cô cả số điện thoại nhà lẫn điện thoại cầm tay. Rồi bằng giọng đàn ông trầm trầm đầy cuốn hút khiến lòng cô xốn xang, anh cất tiếng kết thúc cuộc gọi. “Anh biết em không thoải mái về việc gặp lại anh. Hãy nói chuyện về điều đó đi. Được không? Không có gì mà mình không giải quyết được hết, Bethany à. Không có gì. Em hãy cho anh một cơ hội. Anh chỉ cần có thể. Anh hứa sẽ không bao giờ để em phải hối tiếc.” Anh ngập ngừng rồi nói tiếp, “Không tạm biệt đâu. Nói chuyện với em sau nhé”.

Khi anh ngắt máy, Bethany thở ra thật mạnh, không nhận thức được rằng nãy giờ cô đã không dám thở. Ryan. Cô nhắm nghiền hai mắt, những lời nói của anh vẫn còn văng vẳng trong đầu cô. Hãy cho anh một cơ hội.

Ryan đang mở hộp xúp cho bữa tối thì nghe có tiếng gõ cửa hông. Liếc nhìn đồng hồ tường đóng khung bằng đồng treo ở nhà bếp, anh thấy đã hơn chín giờ. Thắc mắc không biết liệu có chuyện gì xảy ra với một trong mấy con ngựa cái không, anh chùi vội hai tay rồi ra mở cửa. Trước sự sửng sốt tột độ của anh, người đến vào giờ này không ai khác, chính là Jake Coulter.

Đứng dạng chân với hai tay để trong túi áo jacket, Jake nhìn Ryan chòng chọc một lúc rồi tuyên bố, “Chúng ta cần nói chuyện”.

Ryan mở cửa rộng ra và lùi lại, ra hiệu mời người đàn ông kia vào. Sau khi bước qua bậc cửa, Jake quan sát căn phòng rộng rãi bằng cặp mắt xanh biếc khiến Ryan nhớ ngay đến cặp mắt của Bethany, điểm khác duy nhất là mắt cô dịu dàng và ngọt ngào còn mắt anh trai cô thì sắc như dao cạo. Jake lơ đãng nhìn vào mấy tờ báo nằm trên tấm thảm màu ngà bên cạnh cái ghế tựa.

“Tôi đang chuẩn bị ăn tối”, Ryan nói, vừa đi vào nhà bếp kế bên. “Anh uống gì nhé?”

“Cậu có gì?”

“Coke, nước khoáng, bia.” Ryan nghĩ đến việc mời Jake uống rượu vang nhà Hazel Turk cho đáng đời anh ta, nhưng anh cưỡng lại cái thôi thúc đó. “Ngoài ra còn một số thứ linh tinh khác nữa. Anh chọn gì đi.”

“Bia”. Jake treo áo khoác lên thành ghế, rồi ngồi xuống bên cái bàn bằng gỗ sồi. Đưa mắt nhìn Ryan rồi đến bức tường gạch bao quanh lò sưởi nhà bếp, anh nói, “Chỗ này khác với những gì tôi mong đợi.”

“Ồ, thế anh mong đợi như thế nào?”

“Sành điệu hơn. Chỗ này nhìn cũng được nhưng không trau chuốt như tôi hình dung.”

Ryan mở tủ lạnh. “Chúng tôi là chủ trang trại chăn nuôi mà, ngày nào cũng dầm mình trong phân bò. Sành điệu chỉ lúc tiệc tùng hay đi nhà thờ vào Chủ nhật thôi.”

Nhịp nhịp đế giày xuống nền gạch, Jake nói. “Cậu cũng ‘cụ non’ quá hả?”

Ryan lấy khỏi giá hai chai bia và huých cùi chỏ cho cửa tử đóng lại. Sau khi đưa Jake một ly, anh ngồi xuống phía đối diện. Vừa khui nắp bia, anh cất tiếng. “Anh chạy xe một mạch tới đây chỉ để quạt cho tôi một trận hả Jake?”

Jake khui cái nắp nảy bật ra khỏi chai, kịp ngửa tay đón lấy và để cái nắp lên bàn. Anh làm một ngụm, phà hơi, rồi ngả người tựa lưng ra ghế, mắt anh sáng lấp lánh khi bắt gặp cái nhìn dò hỏi của Ryan. “Tôi đến đây để nói chuyện với cậu về em gái tôi.”

Nghĩ rằng anh trai Bethany buộc anh phải tránh xa cô, anh hốt nhiên thấy căng thẳng, “Vậy bắt đầu đi”.

Jake trầm ngâm nhìn chăm chăm vào dòng chữ màu vàng trên nhãn chai bia. “Con bé sẽ giết tôi nếu nó biết tôi đến nhà cậu thế này. Tôi xen vào chuyện của nó hơn mức mình được phép, và đó rõ ràng là gí mũi vào chuyện người khác.”

“Dù anh có nói gì thì cũng sẽ không khiến tôi tránh xa cô ấy đâu. Chỉ khi chính Bethany đưa ra lời đề nghị, và sau khi tôi đã làm mọi cách trong khả năng của mình mà không lay chuyển được cô ấy.”

Quai hàm Jake bạnh ra. “Và tình bạn là tất cả những gì cậu nghĩ tới.”

Ryan cả quyết rằng đôi mắt người đàn ông đối diện giờ đây thậm chí còn sắc hơn cả dao cạo. Chúng xuyên thủng qua người anh hệt những tia laser. Đúng là anh đã nói với Bethany rằng anh chỉ mong được làm bạn với cô nhưng nói với anh trai cô lại là chuyện khác. “Không, không chỉ có thế”, Ryan thừa nhận.

“Bề ngoài là ngư vậy, tuy nhiên nếu anh cho cô ấy biết tôi đã nói như vậy tôi sẽ không thừa nhận đâu.”

“Vậy là cậu gạt con bé rồi còn gì.”

“Tôi có dối gạt hay không còn phụ thuộc vào định nghĩa tình bạn của từng người.”

“Đừng mập mờ đánh lận con đen. Tình bạn và tình cảm nam nữ là hai phạm trù khác nhau.”

“Đó là theo ý của anh. Tôi thuộc trường phái khác và tin rằng tất cả cái mối quan hệ đều cần một nền tảng, và tình bạn là nền tảng vững chắc nhất. Nhờ đó tôi và Bethany sẽ có một cái gì đó vững chắc để sau này có thể phát triển hơn, ‘sau này’ là từ khóa trong câu nói này đấy. Cô ấy cần thời gian. Tôi hiểu điều đó và tôi sẽ cho cô ấy thời gian.”

“Tóm lại là, cậu nuôi ý định tiến tới tình yêu với em gái tôi, và cậu sử dụng tình bạn làm chiêu dụ dỗ để nó mất cảnh giác.”

“Cách đó là tốt hơn cả.” Ryan đoán chắc thể nào Jake Coulter cũng nhảy bật lên khỏi ghế khi anh thú nhận.

Thay vì thế Jake chỉ gật đầu. “Rồi sao nữa?”

“Sao cơ? Ý anh là gì?”

“Sau khi làm nó xiêu lòng, kế tiếp sẽ là gì? Tôi không muốn con bé bị tổn thương, Kendrick. Nó không phải là thứ cậu muốn dùng rồi bỏ, đừng làm thế nếu cậu còn chút lương tâm.”

Ryan đưa ngón tay quệt giọt bia sánh ra ngoài chai. “Tôi không hề có ý định dùng rồi bỏ, Jake. Tôi có ý định lâu dài.”

Jake cười chua chát. “Lâu dài? Cậu nói đi, điều đó có bao gồm lời tuyên thệ mãi mãi không? Hay khi bắt đầu chán thì bỏ?”

“Mãi mãi không thay đổi.”

Jake không cố ý để lộ sự bất ngờ. “Như thế thôi.”

“Không, không chỉ ‘như thế thôi’. Tôi yêu cô ấy.”

“Cậu chỉ mới gặp con bé cách đây một tuần.”

“Tôi biết chắc điều đó khi tôi gặp cô ấy, và chuyện một tuần không thành vấn đề. Thời gian không quan trọng.” Ryan so vai thở dài. “Tôi không biết giải thích thế nào về điều đó, thế nên đừng hỏi. Tôi chỉ biết vậy thôi, chỉ có thế.”

“Ấy gọi là ham muốn thể xác thôi.”

“Tôi biết ham muốn thể xác là thế nào. Cái này hơn thế. Anh cứ cười nhạo tôi nếu muốn, nhưng với tôi đúng là vậy.”

“Cậu vẫn luôn như thế với đàn bà à?”

“Chưa từng. Bethany hoàn toàn khác.”

“Như thế nào?”

“Là chính bản thân cô ấy thôi.” Hình ảnh khuôn mặt cô lướt qua trong đầu Ryan, và anh khẽ mỉm cười, “Bất kỳ người đàn ông sáng mắt nào cũng có thể nhìn thấy cô ấy khác biệt, Jake à.” Anh nhướng một bên mày. “Anh còn đến đây vì điều gì khác nữa? Anh biết chính xác cô ấy dễ bị tổn thương đến thế nào mà. Và đó là nỗi sợ kinh hoàng của anh.”

“Phải, đúng vậy. Tôi sợ cậu sẽ làm nó tổn thương.”

“Sẽ không có chuyện đó.”

Jake ngồi ngả người ra ghế. “Cậu thật sự quan tâm đến con bé, phải không?”

“Anh có thể nói thế. Tôi biết anh lo lắng. Tôi rất thông cảm. Nhưng tôi bảo đảm lo lắng là không cần thiết. Cô ấy sẽ an toàn bên cạnh tôi.”

“Có những chuyện cậu không biết, những chuyện có thể làm cậu thay đổi suy nghĩ.”

“Tôi không cho là vậy.”

Jake chồm người về phía trước, gác hai tay lên đầu gối. “Hãy nghe tôi. Nếu những gì tôi sắp nói ra đây không khiến cậu nao núng thì tốt thôi, nhưng trong trường hợp không được như thế thì xin cậu vui lòng tránh xa em gái tôi trước khi khiến trái tim nó tan vỡ. Ryan, con bé đã bị tổn thương nghiêm trọng một lần rồi. Mất gần hai năm nó mới vượt qua cú sốc đó.”

“Cô ấy vẫn chưa vượt qua đâu. Tin tôi đi. Vẫn chưa.”

Jake thừa nhận bằng một cái gật đầu, hớp một ngụm bia, và làu bàu. “Thế con bé đã kể cho cậu nghe về thằng đó rồi?”

“Chưa. Chỉ mới mỗi cái tên thôi, mà cũng bởi tôi thúc ép lắm mới nói ra.”

“Không lâu sau tai nạn, thằng đó cặp với đứa bạn thân nhất của Bethany từ hồi mẫu giáo.”

“Khốn nạn.” Ryan thấy lòng thắt lại. “Bạn thân ư?”

“Đúng vậy. Vậy là nỗi đau nhân đôi. Trước khi Bethany được đưa đến Portland để phẫu thuật, hai đứa đó đêm nào cũng tới thăm con bé ở bệnh viện, ra vẻ như quan tâm lắm nhưng kỳ thực giữa hai đứa đã có chuyện. Nan có thai và Paul làm đám cưới với con bé ở Reno mà không nói cho Bethany một lời. Nhục nhã và hèn nhát. Thằng nhóc chó chết đó đã khiến con bé điêu đứng. Nó không dám nhìn vào mắt con bé mà thú nhận mình là đồ tồi như thế nào. Con bé biết được chuyện đó qua báo chí. Đang nằm bất động trên chiếc giường khốn khổ, trên tay vẫn còn đeo chiếc nhẫn hẹn ước, con bé vô tình đọc thông báo về đám cưới đó trên tờ báo nhà mang đến. Tôi cũng có mặt ở đấy khi con bé thấy mẩu thông báo. Mặt con bé trắng bệch.”

“Bạn thân của cô ấy ư?”

“Chính xác. Người mà con bé yêu quý và tin tưởng suốt cuộc đời nó. Tệ hơn cả là, cuộc hôn nhân đó kéo dài không quá ba tháng. Tôi không chắc điều gì khiến Bethany đau lòng nhiều hơn, Paul phụ bạc hay Nan phản bội. Tôi chỉ biết rằng đấy là nỗi đau lặn thật sâu vào bên trong đến nỗi không một giọt nước mắt nào chảy ra ngoài được. Con bé cứ nhì trân trối vào khoảng không trước mặt bằng ánh mắt lạ lùng rồi tháo chiếc nhẫn ra. Sau đó, con bé dường như – khỉ thật, tôi không biết phải nói thế nào. Thu nhỏ lại, nói thế nào nhỉ, như thể sự sống rút khỏi người nó vậy.”

Im lặng. Ryan lại hình dung khuôn mặt của Bethany và đôi mắt to tròn để lộ mọi suy nghĩ và cảm xúc của cô. Anh hy vọng rằng sẽ không bao giờ tình cờ gặp Paul vì thể nào cũng giáng cho một cú đấm vào giữa mặt. “Tôi sẽ không khiến tim cô ấy tan nát một lần nữa đâu Jake. Nếu đó là tất cả những gì anh lo lắng thì hãy yên lòng. Tôi không hoàn hảo và cũng có lúc mắc sai lầm, nhưng tổn thương cô ấy sẽ không bao giờ nằm trong danh sách những sai lầm của tôi.”

Jake nhìn anh chăm chú. “Tôi rất sợ cuộc đời con bé lại bị hủy hoại lần nữa.”

“Nếu có một điều tôi có thể cam đoan với anh một trăm phần trăm về đàn ông nhà Kendrick, đó là sự chung thủy. Chúng tôi không ruồng rẫy người đàn bà của mình, và chúng tôi dám chắc là mình không đời nào cong đuôi bỏ chạy như có phải bỏng khi sự việc trở nên không được xuôi chèo mát mái.”

“Thế cậu không lo chuyện có thể con bé không có được cuộc sống tình dục bình thường ư?” Jake hỏi thẳng đuột. “Nó mất cảm giác một số bộ phận trên cơ thể làm ảnh hưởng ít nhiều đến sự hứng thú.”

Ryan uống thêm ngụm bia nữa rồi nói. “Phải thừa nhận là lúc đầu tôi cũng hơi lo về chuyện đó.”

“Thế bây giờ?”

“Giờ thì không.” Trước câu trả lời mập mờ đó, sự bực dọc lóe lên trong ánh mắt Jake. Ryan cố không bật cười. “Mẹ tôi là y tá. Tôi đã biết được vài điều thú vị từ bà, ví dụ như không có cảm giác không phải là hồi chuông báo tử. Tôi và Bethany rất hòa hợp với nhau, và điều đó không phải lúc nào cũng dễ dàng có được với các cặp vợ chồng. Nếu có khó khăn gì xảy đến hai chúng tôi sẽ tìm cách vượt qua. Tôi sẵn sàng sáng tạo nếu cần.”

“Sáng tạo.” Jake bĩu môi. “Và cậu sẽ thỏa mãn với điều đó?”

Ryan thở dài. “Tôi và anh đều đang ở độ tuổi ba mươi và chưa có gia đình. Anh có thể cứ thản nhiên mà nói rằng chỉ cần quan hệ tình dục suôn sẻ với một người mình không yêu thương, thì sẽ cho anh cảm giác thỏa mãn và hạnh phúc sau đó, hay anh không muốn có được hơn nữa?”

“Không, đương nhiên là không.”

“Tôi cũng vậy, và tôi chán ngấy việc lúc nào cũng mong muốn có được hơn nữa. Tôi cảm thấy thỏa mãn và hạnh phúc với em gái anh. Liệu điều đó có ý nghĩa gì không?”.

“Có chứ, rất nhiều ý nghĩa”, Jake nói.

“Tôi thấy thế này, nếu cuộc sống riêng tư của hai chúng tôi có những điều không giống như những cặp đôi bình thường khác, thì tôi sẽ không vui sao? Nếu chúng tôi hạnh phúc bên nhau và chúng tôi có thể làm cho nhau hài lòng, thì việc chúng tôi làm thế nào có khác gì không?”

“Có lẽ là không.” Jake khẽ mỉm cười. “Nếu con bé không thể mang thai thì sao? Điều này có khả năng rất cao. Bác sĩ phẫu thuật cột sống bảo con bé không nên có con.”

Ryan bất ngờ. Anh đã đọc đâu đó rằng phụ nữ sống thực vật cũng mang thai được, thế thì bị liệt hai chân so ra đâu có nhằm nhò gì. “Cô ấy không thể có con ư? Bị liệt không ảnh hưởng gì đến sự thụ thai cả. Tôi đã đọc thông tin này trên mạng. Tôi không thấy người ta đề cập gì đến điều anh vừa nói.”

Jake nhún vai. “Reicherton, bác sỹ phẫn thuật cột sống, bảo con bé có thể bị sẩy thai. Vì một nguyên nhân nào đó. Điều tôi muốn nói là có khả năng con bé không thể có con. Cậu thấy thế nào về chuyện đó?”

“Tôi chấp nhận được.”

“Tôi lại nghĩ một người có nhiều đất đai tiền của như cậu hẳn muốn có con để nối nghiệp chứ.”

“Đương nhiên, ai lại không muốn thế, nhưng tôi sẵn sàng nhận con nuôi nếu cần.”

“Đừng nói điều sáo rỗng. Em gái tôi có thể không bao giờ có con được. Nếu tôi có quyền quyết định, tôi sẽ không đời nào để con bé thử. Sau lần phẫu thuật cuối cùng, con bé bị chứng vón cục máu ở một bên chân. Một cục máu bị vón đã khiến vài mạch máu li ti bị hẹp lại vĩnh viễn. Nếu mang thai bác sĩ sẽ cho con bé ngưng dùng thuốc và như thế nguy cơ bị vón cục máu lần nữa tăng cao. Chúng tôi không muốn mất con bé vì nguy cơ đó.”

“Tôi sẽ không đời nào để cô ấy có thai nếu bác sĩ bảo thế là nguy hiểm. Nhưng phải đồng ý một điều rằng tập thể dục và vận động hợp lý sẽ có thể cải thiện đáng kể tình trạng đó. Nếu cô ấy thực hiện một chế độ tập luyện nghiêm túc thì có thể sẽ không cần dùng đến thuốc.”

“Tập thể dục?” Jake thở ra và trợn tròn mắt, điệu bộ đó khiến Ryan nhớ đến Bethany và anh không khỏi mỉm cười. “Đúng thế. Mai tôi sẽ cho con bé bắt đầu. Chạy bộ, cậu nghĩ thế nào?”

“Làm đi. Nghe này. Tôi cũng đã đọc vài điều, như đã nói với anh rồi đấy. Thế anh có biết là có những cái cối xay guồng có lắp thiết bị để thậm chí người bị liệt cả tay chân cũng có thể đi bộ đều đặn và giữ cho cơ chân khỏe không?”

“Có, và những thiết bị đó được đeo những bảng giá với số tiền ngang bằng nợ quốc gia đấy.”

“Tôi có khả năng”, Ryan nói nhỏ.

Jake thở dài mệt mỏi. “Vậy là cậu đã nghĩ đến cả và vẫn khăng khăng theo đuổi chuyện này.”

“Ryan bật cười. “Hỏi vậy là có ý gì? Thế nãy giờ anh vẫn hy vọng là khiến tôi hoảng lên mà bỏ cuộc hay sao? Không đời nào, Coulter. Anh sẽ không làm tôi nhụt chí được, không có gì mà tôi không tìm ra cách để xử lý. Tôi cũng muốn nhắc anh rằng tôi có điều kiện. Một trong những nguyên nhân chính những người tàn tật không thể có một cuộc sống chủ động, bình thường là vì bảo hiểm của họ hạn chế và họ không có nguồn tài chính nào để sửa đổi môi trường xung quanh họ.”

Jake nheo mắt. “Thế nếu như bang không cho con bé nhận con nuôi thì sao?”

“Thì có những tổ chức tư nhân, và như tôi vừa nói đấy, tiền không phải là vấn đề. Chúng tôi có thể nhận con nuôi, bảo đảm đấy.”

“Vậy gia đình cậu sẽ cảm thấy thế nào về chuyện này? Liệu họ có chấp nhận con nuôi không?”

“Mọi người sẽ yêu thương con của tôi, dù con nuôi hay con ruột.”

“Cậu thực sự nghiêm túc trong chuyện cưới con bé”, Jake trầm ngâm.

“Đúng vậy, tôi nghiêm túc.”

Sau khi nhìn chằm chằm vào mắt Ryan một hồi lâu, Jake uống nốt chỗ bia còn lại, “Cậu còn bia không?”.

“Từ đây lái xe về thành phố xa đấy. Anh có chắc là uống được chai nữa không?”

“Giới hạn khi lái xe của tôi là 2 chai. Cho tôi một chai nữa.”

Ryan lấy cho mỗi người một chai nữa. Khi anh ngồi lại ghế, Jake nói, “Có vẻ như cậu đã thực sự sẵn sàng và biết mình đang và sẽ làm gì.”

“Đúng thế.”

“Nếu thực sự như vậy rồi tôi chỉ còn một điều nữa muốn nói với cậu thôi, Kendrick. Sau khi nói xong chúng ta có thể trở thành bạn bè.”

Ryan nhún vài, “Trước đây tôi không thích anh lắm, nhưng những điều kỳ lạ hơn đã từng xảy ra.”

Jake cười toe toét. “Tôi cũng đâu thích cậu, nhưng em gái tôi thì ngược lại. Lần này con bé thắng rồi. Tôi chịu thua. Không xen vào chuyện của nó nữa. Cậu tự do tìm hiểu nó. Chỉ cầu biết một điều.” Nụ cười của anh nhạt dần nhường chỗ choa ánh mắt lóe lên hăm dọa. “Nếu cậu làm cho con bé đau khổ - nếu cậu khiến nó phải rơi dù chỉ một giọt nước mắt thôi – là biết tay tôi. Và cũng nó cho cậu biết rằng khi tôi xử cậu xong thì cậu sẽ ước gì mình đừng có mặt trên đời này.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.