Điệu Waltz Dưới Ánh Trăng

Chương 9



Chiều hôm sau trên đường về nhà từ cửa hàng Bend, nơi cô đến lấy một đơn hàng đệm lót yên ngựa đặt làm cho cửa hàng, Bethany gặp phải thời tiết xấu. Thoạt đầu, cô không hoàn toàn tin vào mắt mình khi một đốm trắng đậu xuống kính chắn gió. Dự báo thời tiết không hề nói đến tuyết rơi.

Chỉ trong thoáng chốc, gần như không còn nhìn thấy gì nữa. Cô bật cần gạt ở số cao nhất và cố nhìn xuyên qua lớp tuyết trắng trước mặt. Từng đợt gió thốc tới làm nghiêng ngả hàng linh sam và thông hai bên đường, quét sượt qua vỉa hè xoáy thành những rãnh nhỏ.

Không thể như thế được. Giờ đã cuối tháng Tư, lạy Chúa, quá muộn để tuyết rơi. Cô giảm tốc độ và nắm chặt vô lăng. Ngay lúc này cô đang ở trên dốc. Chỉ trong ít phút nữa thôi là mưa sẽ kéo đến. Mưa, cô có thể đối phó được. Miễn là không phải bão tuyết thì không sao.

Chừng mười phút trôi qua. Hai cái cần gạt tiếp tục soàn soạt soàn soạt, cái âm thanh đều đều đó như muốn chế giễu cô khi liên tục gạt đi những lớp tuyết dày. Đường cao tốc giờ đã phủ đầy tuyết trắng. Lạy Chúa. Xe tải của cô không đi tốt được trên băng. Mới hôm qua đây thôi trong bữa tối Chủ nhật, mấy ông anh nói với nhau về việc mua cho cô một chiếc SUV bốn bánh trước mùa đông tới. Giờ mà nghĩ đến chuyện đó cũng chả giúp được gì.

Sau khi bật radio lên và chuyển từ chế độ CD sang FM, cô cố dò kênh đài Crystal Falls. Khi định vị được kênh ưa thích, một kênh nhạc đồng quê miền Tây chơi toàn nhạc nổi tiếng, cô căng tai lắng nghe lời bình luận của DJ về thời tiết trước sự bất an ngày một tăng dần. Một cơn bão tuyết khó lường. Anh ta khuyên không nên lái xe ra ngoài, ngay cả trong thành phố, trừ phi có việc khẩn cấp. Nhiều vụ xe đâm nhau đã xảy ra ở các vùng ngoại ô Crystal Falls.

Căng thẳng khiến mồ hôi túa ra trên mặt Bethany. Cô cảm thấy đuôi xe cứ loạng choạng và muốn trượt về phía lề đường. Cần lắp thiết bị tăng ma sát. Chuyện lớn rồi. Bây giờ mà ra khỏi xe có họa là điên nặng. Nếu xe tải mà trượt kiểu này thì xe lăn của cô cũng lâm vào tình huống tương tự thôi.

Soàn soạt soàn soạt. Bethany tắt đài để tập trung lắng nghe những âm thanh khác. Một âm thanh rin rít đều đều cho biết hai lốp sau đang mất độ bám và lảo đảo. Cô căng mắt nhìn ra đằng trước, không có dấu hiệu cho thấy tuyết sẽ ngừng rơi. Ngoài trời bây giờ chỉ thấy mỗi tuyết và tuyết, làm thành một bức tường trắng toát. Nếu cô mất tay lái và trượt xuống lề đường – ôi, cô không dám nghĩ tới.

Tích cực lên nào. Bethany tự nhủ. “Nếu cô cứ lái từ từ và cố đi giữa lòng đường thì có thể sẽ không sao. Cứ mải lo nghĩ đến những chuyện chưa xảy ra thì thật là ngớ ngẩn. Đúng không?

Vừa nghĩ đến đấy thì chiếc xa tải bắt đầu chệch choạng. Bethany cố xoay vô lăng và giữ chặt tay lái, nhưng cái xe ngoan cố không chịu nghe lời. Trong tích tắc, mọi thứ nhòe dần, những con dốc hai bên đường sượt qua cửa sổ như những hình ảnh trong một cuộn băng video nhanh đến chóng mặt. Cây cối, tuyết, đá và bầu trời. Cô bám chặt lấy vô lăng, cái neo duy nhất khi bị ném ngược về phía cửa sổ bên kia do lực hấp dẫn.

Lạy Chúa. Cầu nguyện chưa kịp hoàn tất thì đã bị cắt ngang bởi cái xe đột nhiên tròng trành rồi lao bổ vào cái hào với một lực khiến cho bộ phận giảm xóc trước cày sườn sượt vào lớp băng tuyết. Cái đai nylon giữ cô bám vào ghế thít chặt một bên vai cô. Cô thét lên và cuống cuồng cố giữ tay lái nhưng phanh tay không còn ăn nữa.

Khung gầm nảy mạnh trên mặt đất gồ ghề. Mỗi lần kim loại va vào đá gây nên âm thanh như một tiếng nổ lớn. Quan màn mưa như thét gào bên ngoài cô thoáng thấy một cái gì đó xam xám và trắng mờ từ từ hiện ra đằng trước. Vẫn ghìm chặt phanh, cô cố dừng xe nhưng mặt đường quá trơn. Chiếc xe tải vẫn lì lợm lao về phía trước cho đến khi đâm sầm vào một vật cản gì đó. Tiếng động chói tai dội vào đến tận óc.

Đầu cô bổ về phía trước, suýt đập mặt vào vô lăng. Một lúc sau, cô cứ chong cặp mắt đờ đẫn nhìn chòng chọc vào kính chắn gió, nhận thấy hai cần gạt nước vẫn còn làm việc. Cứ mỗi nhát sượt qua màn kính, cần gạt bên trái lấy theo cùng nó một tia đất trộn lẫn bùn, âm thanh soàn soạt chẳng mấy chốc làm cô phát điên. Bethany với tay định tắt cần gạt và rồi chần chừ hình dung mình sẽ cảm thấy sợ hãi bị mắc kẹt ở đây và không thể nhìn thấy được gì bên ngoài như thế nào.

Cô đang nghĩ đi đâu thế? Đó là điều ít tồi tệ nhất bây giờ. Xe cô vừa đổ chổng kềnh. Đổ chổng kềnh. Xăng có thể sẽ chảy ra từ chỗ nứt bình xăng – hay cô có thể chảy máu đến chết từ một vết thương mà cô không biết mình đang có. Bethany khịt khịt mũi. Nếu bình xăng bị nứt hẳn cô đã ngửi thấy.

Trong cô đột nhiên bỗn xuất hiện thôi thúc muốn bật lên một tràng cười thật lớn. Cô nhận thấy đó là một cảnh báo mơ hồ và tự hỏi liệu mình có đang bị sốc không. Chiếc xe tải bị cắm đầu xuống một góc thật oái oăm. Ví và áo khoác của cô, lúc trước vẫn nằm trên ghế phụ giờ rớt xuống sàn xe cách xa tầm với. Hay ho thật, không còn gì để nói nữa.

Một hòn đá, cô quả quyết. Chiếc xe tải chắc đã đâm vào một hòn đá. Nhưng hóa ra là một tảng đá to. Cô nghển cổ lên nhìn qua bảng đồng hồ và cố ước lượng hư hại. Qua màn tuyết rơi mù mịt, tất cả những gì cô có thể nói chắc chắn là mui xe bị méo mó nặng.

Lạy Chúa. Lạy Chúa. Cô phải làm điều gì đó. Mà làm gì được bây giờ? Tất cả những gì neo giữ được ghế ngồi của cô cố định một chỗ là cái đai bảo hiểm. Nếu liều cởi khóa ra, cô có thể ngã khỏi ghế.

Run rẩy vì căng thẳng, Bethany kiểm tra người mình, chú ý kỹ ở hai chân vì một vết thương ở đó cũng sẽ không có cảm giác đau. Tạm thời cô biết là mình không bị thương gì. Tạ ơn Chúa. Ít nhất là cũng ba mươi phút đã qua mà cô không thấy xe cộ gì qua lại nên chuyện nhờ vả một người qua đường không thể tính đến.

Chiếc xe vẫn nổ máy. Tốt. Có lẽ cô có thể ra được con hào và chạy ì ạch về nhà. Ý nghĩ đó vừa lướt qua đầu thì cô nghe một âm thanh rít lên và trông thấy một đám hơi nước bốc lên từ bên dưới cái mui xe tải sứt sẹo. Động cơ nổ lên khùng khục hai cái, kêu phì phì rồi tắt ngóm.

Im lặng. Không khí xung quanh như đông đặc lại bức bối, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng lách tách yếu ớt phát ra từ kim loại đang nguội.

“Tuyệt thật!”

Bethany xoa xoa lớp kính mờ làm thành một lỗ nhòm ghé mắt nhìn ra ngoài. Tuyết phủ dày khiến cô không thấy mặt đường nhựa nữa, và ngay cả vệt lốp xe chà xát trên đường cũng bị phủ kín.

“Bình tĩnh đi nào.” Bethany hít một hơn thật sâu và từ từ thở ra. “Chưa có gì đến mức thảm họa cả. Chỉ là một va chạm nhẹ và bộ tản nhiệt bị hỏng thôi. Chẳng có gì đáng kể.”

Chỉ có điều đối với một người như cô, đúng là đáng kể thật. Hàng cây trĩu nặng tuyết sừng sững hai bên đường, hệt như những bóng ma đầy hăm dọa từ từ hiện ra từ đám sương mù, trở thành nhân chứng cho sự cách biệt của cô. Cánh rừng trải dài xa tắp tứ hướng. Lần đầu tiên trong đời cô cảm thấy sợ hãi nơi hoang vắng. Tâm trí cô đột nhiên trở nên hoảng loạn. Nếu có cơ thể bình thường thì ít nhất người ta có thể leo qua hộc đề đồ để lấy áo khoác. Bộ tản nhiệt không hoạt động, cô có thể dễ dàng bị lạnh cho đến chết cóng ở đây.

Bethany run rẩy mò mẫm trong hộc để đồ, mọi thứ trong đó giờ đây văng tứ tung. Điện thoại đâu rồi? Cô luôn để nó ở đây mỗi khi lái xe. Cô lia ánh mắt lo âu về phía cái ví. Sau khi xong việc ở Bend có phải cô đã quên để điện thoại về chỗ cũ?

Đúng vậy rồi. Một việc làm ngu si, xuẩn ngốc và dại dột chưa từng thấy.

Bethany nghĩ về tất cả những lần cô ca cẩm các anh trai vì quá bảo bọc lo lắng cho mình. Em là một phụ nữ trưởng thành. Em không cần ai trông nom hết. Những lời nói đó giờ trở về ám ảnh cô. Em không cần bất kỳ ai – Em không cần bất kỳ ai. Chỉ ngạo mạn là giỏi. Vào những lúc thế này, những lúc cần giúp đỡ mới nhớ đến người nhà.

Chết thật rồi… không có cách nào khác. Nếu cái ví không tự đến với cô thì cô phải tự đến với nó. Điện thoại là thứ duy nhất giúp cô tìm được người đến cứu. Cô không thể chỉ ngồi ì ra đấy mà đợi cho đến khi rốt cuộc có ai đó tình cờ đi qua và tìm thấy mình.

Vô cùng hồi hộp, Bethany với tay xuống bên dưới để cởi khóa đai bảo hiểm neo giữ cô và chiếc xe lăn đằng sau tay lái. Cái yếm khóa mở ra dễ dàng. Trong một chốc, không có gì xảy ra cả. Bethany vừa định thở ra nhẹ nhõm thì bất thình lình trước sự sửng sốt của cô, cái ghế đổ sang một bên, tay vịn bên phải đâm bổ vào hộc để đồ.

Bethany ngã chúi sang một bên, ngực đập vào bảng đồng hồ. Giây tiếp theo, cô nằm còng queo ra sàn xe, đầu đụng vào cửa phụ, cổ vẹo đau nhói, đôi chân vô dụng đổ vật ra vẹo vọ. Chúa ơi. Cố gắng gượng nhích người để điều chỉnh sang một tư thế dễ chịu hơn. Nhưng lực hấp dẫn không ủng hộ cô, chiếc xe tải cắm chúi vào con hào đến nỗi cô gần như “đứng” bằng đầu.

Nhanh chóng mất sức do gắng gượng, cô nghỉ một lúc, hoảng hồn nhận ra mình nằm đè lên ví và áo khoác. Khi lấy lại được hơi thở bình thường, cô lờ đi cơn đau ở cổ, giật mạnh cái ví. Thời gian như kéo dài vô tận, rốt cuộc cô cũng rút nó ra được. Bethany tức tốc lấy điện thoại ra săm soi, sợ rằng lúc ngã xuống cô đã làm hỏng. Trông nó vẫn còn lành lặn. Bethany gọi cho cảnh sát, cầu mong đường dây không bị ngắt. Khi nghe giọng một phụ nữ ở bộ phận điều hành, cô nhẹ cả người và nhanh chóng trình bày sự việc.

“Có nhiều tai nạn ở cung đường ấy”, người phụ nữ nói. “Ở vài chỗ, giao thông bị ngưng trệ hàng dặm ở cả hai đâu. Chính xác là cô ở đâu?”

Bethany cố nhớ lại bảng tín hiệu tên đường cuối cùng cô nhìn thấy và đưa ra suy đoán tốt nhất của mình. “Tôi không thể thấy cột mốc nào để xác định được vị trí chính xác.”

“Vậy là đủ rồi. Cô đang trên đường cao tốc, không xa thành phố mấy. Vấn đề là làm sao để cho xe tới đấy. Có thể mất một giờ đồng hồ hoặc lâu hơn, tùy thuộc việc có còn người hay không và mất bao lâu nữa thì mới dọn đường xong. Chúng tôi hiện giờ đang phải xử lý nhiều vụ khẩn cấp, cần phải ưu tiên.”

Bethany nhìn chăm chăm vào cửa sổ đang mờ đi bên trên, nghĩ vụ của mình cũng thuộc diện khẩn cấp. “Tôi hiểu. Chỉ là tôi cũng đang trong tình trạng khá nguy cấp. Chắc chị nghe tôi nói tôi bị liệt rồi chứ? Tôi bị ngã xuống sàn xe và đang nằm đè lên áo khoác. Tôi không chắc mình có thể ngồi dậy được.”

“Cô có bị thương gì không?”

Bethany muốn nói có, chỉ để được giúp đỡ. Khôbg phải chuyện đùa khi nằm với tư thế cổ nghẹo sang một bên thế này. Nhưng rồi cô nghĩ về những người khác trên đường bị tai nạn, những người có thể bị thương và cần sự giúp đỡ mà có khi họ sẽ không nhận được nếu cô nói dối. “Không, tôi không bị thương”, cô thành thật. Chỉ là tôi đang nằm dưới sàn với tư thế vô cùng khó chịu và đang trở nên lạnh cóng.”

“Tôi sẽ điều xe tới đấy nhanh nhất có thể nhé”, cô nhân viên điều hành đáp giọng đầy quan tâm. “Cô có thể cầm cự được một tiếng gì đó không?”

Bethany miễn cưỡng ngắt cuộc gọi. “Tôi sẽ đợi”, cô nói, cố nặn ra một nụ cười.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Bethay lại ngước nhìn chằm chằm lên cánh cửa phụ vì chiếc xe đổ nghiêng sang bên nên không hoàn toàn bị tuyết che phủ hết. Nhìn tuyết rơi tại góc độ này cô cảm thấy chóng mặt, thấy như thể mình đang bên trong một ống kính vạn hoa toàn một màu trắng toát. Chẳng mấy chốc nữa cái xe tải của cô sẽ hoàn toàn bị lấp kín. Bethany chỉ hy vọng con hào quá sâu đến nỗi nhân viên tuần tra đường cao tốc lái xe ngang qua không trông thấy cô.

Cơn rùng mình chạy xuyên khắp người. Lạnh. Nó thấm xuyên qua sàn xe, trườn những ngón tay buốt giá cuốn lấy Bethany. Chân cô vốn tuần hoàn máu kém, nên càng tệ hơn. Cô có xu hướng dễ bị lạnh hơn người khác.

Bethany bắt đầu tính đến việc lôi cái áo khoác bị đè bên dưới ra. Không thể được. Mông cô ép chặt cái áo sát sàn, và độ nghiêng chúi của cái xe lăn khiến cô khó lòng nâng được thân người lên. Cô đẩy rồi vặn vẹo người các kiểu nhưng không ăn thua. Rốt cuộc, cái áo khoác ngu ngốc đó vẫn nằm ì ra dưới mông cô, không nhúc nhích.

Chớp mắt xua đi những giọt nước mắt chán nản, cô đành chịu thua cố kéo một góc chiếc áo len phủ lên chân phải, tự an ủi mình ít ra cũng ủ ấm được một chút.

Từng giây lê thê trôi qua. Để nhìn đồng hồ, cô phải đưa tay quyệt màn hơi nước trắng đục trên bề mặt kính.

Cô nhân viên điều hành đã bảo cô sẽ phải đợi một giờ nữa, có thể lâu hơn, mới có người đến cứu. Tự biết lúc này mình đã run lẩy bẩy vì lạnh như thế nào nên cô ghét phải đợi lâu đến vậy.

Mười phút trôi qua, và Bethany đi từ chỗ run rẩy đến run lập cập. Bethany không biết nhiệt độ bên ngoài lúc này là bao nhiêu. Chiếc váy len và chiếc áo đang mặc trên người chỉ thích hợp trong phòng có lò sưởi, nhưng ở đây thì cứ như không mặc gì.

Cô liếc nhìn cái điện thoại. Chắc Jake giờ đang ở cửa hàng. Cô biết nếu gọi cho anh thì có chết anh cũng tức tốc chạy đi tìm, đó chính xác là lý do tại sao cô phải lưỡng lự. Tình huốn của cô chưa quá thảm khốc đến độ phải để anh mạo hiểm lái xe trong điều kiện thời tiết thế này.

Chỉ trong vòng năm phút mà Bethany cảm thấy người mình như một trụ băng đang run bần bật. Cô nhớ lại cảnh Ryan cuỗm cái áo khoác to đùng của ai đó cho cô mặc tối hôm qua và ước sao được có nó lúc này. Rồi cô nhớ tới cánh tay anh ôm chặt lấy cô khỏe khoắn và ấm áp đến thế nào.

Ryan. Bethany chớp mắt nhìn đăm đăm ra kính chắn gió phủ đầy tuyết bên trên cô. Trang trại của anh không xa đây. Chắc đường cao tốc từ đây đến chỗ anh chưa bị tắc nghẽn.

Bethany chộp lấy điện thoại, rồi chần chừ. Nếu gọi cuộc gọi này, có nghĩa là cô không có đường lùi. Tình bạn. Bình thường cô không thấy có gì phải e ngại. Nhưng Ryan nói, không ai có thể có quá nhiều bạn. Nhưng có bao nhiêu phụ nữ có bạn khác phái quá đẹp trai đến nỗi chỉ một nụ cười thôi cũng đủ khiến trái tim họ lạc nhịp?

Ngu ngốc, quá ngu ngốc. Không có vẻ gì giống một người đàn ông cố có được một mối tình lãng mạn ướt át bằng cách bóng gió xa xôi, thậm chí gián tiếp gợi ý nhẹ nhàng. Nhớ lại cách anh ôm cô thật dịu dàng tối qua và sự chân thành lấp lánh trong mắt anh khi đề nghị được làm bạn với cô, theo bản năng cô tin anh.

Đến lúc quyết định. Cô hoặc là một con đại ngốc chịu nằm ì ra mà chết cóng một cách không cần thiết ở đây, hoặc là chấp nhận lời đề nghị của Ryan.

Bethany cố nhớ số điện thoại của Ryan nhưng không nhớ nổi, nên đành gọi đến tổng đài. Một lúc sau cô bấm số gọi cho anh. Làm ơn ở nhà, Ryan. Làm ơn, làm ơn ở nhà.

Ryan đang nhóm lửa thì điện thoại reo. Anh quệt vội hai tay vào quần jean rồi bước tới cái kệ, nhấc điện thoại ra khỏi giá đỡ. Nghĩ chắc mẹ lại gọi nữa nên anh không a lô gì cả mà nói luôn, “Không, con không muốn đi ăn kem tuyết cùng mẹ và bố đâu”, anh bật cười. “Họa điên mới ra khỏi nhà vào thời tiết thế này.”

“Ryan?”, một giọng nữ run rẩy cất lên. “Bethany đây.”

Giọng cô nghe rất lạ và tim anh thắt lại vì lo sợ. “Bethany? Em khóc sao?”

“Không, không. Em chỉ đang run thôi.”

Anh dựng tóc gáy. “Run?”

“Vì lạnh. Em xin lỗi vì đã gọi cho anh thế này, nhưng em đang gặp chuyện không may.”

Bethany giải thích tình hình. Ryan nắm chặt ống nghe. Anh liếc nhìn ra bên ngoài cửa trượt – bão tuyết đang hoành hành. “Chúa ơi, em bị mắc kẹt ư?”

Giọng nói run lập cập của cô làm anh sợ đến rụng rời. “Em không bị đau ở đâu hay bị thương gì hết. Thế nên anh đừng lo lắng. Không vấn đề gì lớn cả. Em nghĩ bộ tản nhiệt bị hỏng. Động cơ nổ khùng khục rồi tắt ngóm luôn, nên em không thể cho máy sưởi hoạt động được.” Anh lại nghe thấy cô thở ra run bần bật. “Em… nằm một đống ra sàn xe.” Cô bật cười run rẩy “Đè lên áo khoác, dĩ nhiên rồi. Định luật Murphy[1] cấm có sai.”

[1] Murphy’s law: “Điều tệ hại nào có thể xảy ra thì nó sẽ xảy ra”

Ryan bắt đầu đi tới đi lui. Những bước sải dài trên thảm, người căng lên vì sợ. “Chết tiệt. Em đang ở đâu vậy?”

Nỗi sợ hãi choán lấy anh khi anh hình dung trong đầu cảnh cô nằm xoãi ra sàn xe, Cô có thể chảy máu đến chết vì một vết thương nào đó trên chân mà thậm chí cô còn không biết.

“Em kiểm tra xem người có bị thương gì chưa?”

“Rồi. Không chỗ nào bị thương cả. Em ổn, thật mà. Chỉ lạnh quá thôi.”

Lạnh? Giọng cô nghe như đang nằm trên một chiếc giường rung. “Em đang ở đâu?”, anh hỏi lại.

“Anh biết khúc cua Eagle Ridge không? Em nhớ có thấy tấm biển hiệu đó ngay trước khi gặp sự cố. Không xa nhà anh lắm đúng không? Ý em là – nếu xa thì em đợi cảnh sát đến cũng được vì đường sá lúc này rất tệ. Từ chỗ em về Crystal Falls có nhiều tai nạn xảy ra, nhưng họ đang tiến hành dọn đường nên một giờ nữa hoặc hơn thế họ mới tới được.”

Không đời nào Ryan chịu để cô nằm tr6n sàn xe lạnh cóng như thế một giờ nữa. Anh biết chính xác cô đang ở đâu, và theo đường chim bay anh chỉ cần hai mươi phút là tới nơi. “Đừng lo. Anh quen đi ra ngoài dưới trời tuyết.”

“Em chỉ…” Bethany đột ngột tắt lời, thở ra, nghe có tiếng run rẩy và mệt nhọc, anh ước gì mình đã có mặt ở đó lúc này. “Cẩn thận nhé, Ryan. Em sẽ không bao giờ tha thứ cho mình nếu anh có việc gì khi đang cố đến chỗ em.”

“Em chỉ cần cố cầm cự là được, nhé. Anh tới đó ngay đây. Mền lúc nào cũng có sẵn trong thùng để đồ của chiếc xe trượt tuyết. Rafe và anh là thành viên của đội Tìm kiếm và Cứu nạn mà. Chẳng mấy chốc nữa là em sẽ được vùi trong lớp chăn ấm áp.”

Sau khi gác máy, Ryan phóng như tên bắn ra khỏi nhà, vừa đi vừa mặc áo khoác. Vài giây sau, anh mở tung cửa đi lấy chiếc xe trượt tuyết, vừa tạ ơn Chúa và tất cả những thiên thần rằng anh và Rafe lúc nào cũng sẵn sàng cho những tình huống khẩn cấp. Anh buộc đằng sau xe một cái thùng bằng nhựa dày chứa mấy tấm mền, khẩu phần lương thực khẩn cấp, và một bộ đồ dụng cụ sơ cứu y tế. Vơ mấy sợi dây thừng có móc hai đầu từ cái móc treo trên tường và nhét chúng vào cùng với những dụng cụ cứu hộ. Rồi đổ xăng đầy bình.

Không đầy năm phút say anh đang trên đường thẳng tiến đến Eagle Ridge, băng qua cánh đồng cỏ ngập tuyết và xuyên qua những khoảnh rừng rậm tuyết đóng lại thành ụ vẫn chưa tan.

Bethany nằm co người lại hết cỡ trên sàn xe, run đến nỗi hai hàm răng va vào nhau lập cập. Cô có cảm giác như đã hàng giờ trôi qua, rồi đột nhiên nghe thấy tiếng động cơ xa xa. Quá đỗi vui mừng, cô nghểnh cổ lên cố nhìn ra bên ngoài cửa sổ bên trên, nhưng tuyết rơi dày đặc khiến tầm nhìn chỉ còn chưa đầy một mét.

Cuối cùng cô nghe âm thanh giống như tiếng xe trượt tuyết của Ryan đang tiến về đường cao tốc từ phía bắc. Tiếng động cơ yếu dần cho biết lái xe đã quanh sang hướng ngược lại. Rồi sau đó không còn nghe thấy gì nữa.

Nếu anh không tìm thấy cô thì sao? Giờ cô không thể nhìn ra ngoài kính chắn gió được nữa. Nếu không ai có thể nhìn thấy được xe tải của cô nữa thì sao?

Vài phút sau cô nghe thấy tiếng động cơ xe trượt tuyết quay trở lại. “Ryan!”, cô hét lớn. “Ryan, em ở dưới này!”

Khi chiếc xe rốt cuộc cũng dừng lại ở đâu đó gần chiếc xe tải, Bethany suýt phát khóc vì mừng. Tiếng động cơ khục khặc rồi tắt hẳn. Rồi cô nghe thấy tiếng giày bốt nghiến lạo xạo trên bề mặt tuyết.

“Bethany?”

Nghe thấy giọng anh thật tuyệt. Bethany chưa kịp đáp thì cửa bên ghế phụ bật mở và cô suýt nữa vọt ra ngoài đập đầu xuống đất.

“Ôi, tìm thấy em rồi.”

“Ryan!”

Chưa ai mang lại cho cô cảm giác ấm áp như thế. Đúng như cô hình dung, anh ôm lấy cô bằng đôi tay vạm vỡ. Bethany nép sát vào thân người ấm nóng của anh, run lập cà lập cập.

“Ryan.”

Bethany cảm thấy bàn tay anh rờ rẫm quanh hông cô. “Anh xin lỗi, nhưng anh phải tự mình kiểm tra để chắc chắn là em không bị thương chỗ nào.”

Bethany chớp mắt và liếc qua vai, một cảm giác lạ lùng lập tức xâm chiếm khi cô quan sát anh kéo váy cô lên, và lần tay dọc theo chiều dài đôi chân tàn tật. Những ngón tay dài miết vào lần tất da, và cô nhận thức được rằng anh đang tìm chỗ xương gãy. Bình thường cô đã xấu hổ không chịu nổi rồi. Hai chân cô nằm vẹo vọ tênh hênh thế kia. Chỉ vì là Ryan. Không phải là người đàn ông nào khác. Nhìn cách anh tỉ mỉ rờ rẫm người cô như vậy Bethany không khỏi có chút ngượng ngùng.

Ryan thở ra, âm thanh ấy cho thấy anh đã thực sự an tâm. “Em có vẻ không sao.” Anh kéo váy xuống, rồi xếp hai chân cô lại cho ngay ngắn, một tay đỡ bên dưới đầu gối khi thả hai chân xuống sàn. “Tạ ơn Chúa vì điều đó. Nhỉ?”, anh khum hai vai che chở cho Bethany và ôm cô chặt hơn, áp sát mặt mình vào tóc cô. Tuyết tan chảy long tong từ vành mũ xuống tay áo anh. Cô cảm thấy bớt căng thẳng. “Khỉ thật. Làm anh hoảng quá. Anh sợ em bị thương.”

Xuyên qua hàm răng đánh vào nhau lập cập, Bethany nói, “Đ…ã…nó…l…à…khô…ông…s…ao…m…à”.

Ryan bỏ tay ra khỏi đầu gối cô, và cô cảm thấy anh vặn thân người. Kế tiếp đó là chiếc áo khoác nặng trịch của anh được quàng quanh vai cô, vẫn còn hơi ấm cơ thể anh. Hơi ấm thật dễ chịu.

Anh với qua người cô lấy điện thoại và bấm số cảnh sát. Không lâu sau đó anh nói chuyện với một nhân viên điều hành. Anh giải thích ngắn gọn rằng hiện giờ không cần thiết phải cho người đến nữa. Sau khi kết thúc cuộc gọi, anh nhét điện thoại vào túi áo khoác đang ủ ấm cho cô. Rồi anh mỉm cười, lại ôm cô vào lòng. Trông anh thật khỏe mạnh và có thể che chở cho cô, chiếc cổ áo lật phật bay trong gió. Chiếc mũ cao bồi màu đen vẫn thường trực ngự trên đầu anh giờ phủ một lớp tuyết dày.

“Em mặc áo mình cũng được, Ryan”, Bethany phản kháng. “Anh sẽ lạnh cóng mất.”

“Anh miễn nhiễm với cái lạnh. Nhớ không? Hơn nửa áo của anh đã ấm sẵn rồi. Nó có thể giúp em đuổi cái lạnh đi nhanh hơn. Ta sẽ dùng cái áo đó phủ chân cho em.”

Vừa nói xong anh nhấc cô lên cầm theo luôn cái áo khoác. Bethany ôm cổ anh, vui mừng đến nỗi lần đầu tiên cô không thấy giật mình khi được anh bồng lên.

“Nghe hỏi này. Em làm cái quái gì ở đây hôm nay hả?”

Áp mặt vào cổ áo ướt đẫm của anh, cô nói. “Bản tin dự báo thời tiết không nói rằng sẽ có tuyết. Em đến cửa hàng Bend để lấy một đơn hàng.”

“Oregon mà, không biết sao? Vả lại ở đây cao nữa. Đừng bao giờ, ý anh nói là không bao giờ tin vào bản tin thời tiết ở xứ sở này. Đúng ra cơn bão này được dự đoán là đi qua miền Bắc nhưng nó lại chuyển hướng. Hai ngày trước anh đã ‘đánh hơi’ thấy tuyết trong không khí rồi.”

“Thật ư?”

Anh bước lên bờ con hào, đến chiếc xe trượt tuyết, đặt cô trên ghế, rồi phủ áo khoác kín hai chân cô. Bethany chộp lấy tay nắm để ngồi cho vững trong khi anh lục trong thùng nhựa đằng sau. Anh lôi ra hai tấm chăn ủ chân nặng trĩu và một cái mền cách nhiệt bằng bạc. Anh quấn quanh người cô hết cả ba tấm, lớp ngoài cùng là tấm mền bạc để chắn gió.

Trong lúc quấn mấy cái mền quanh hai chân cô, anh luôn miệng ‘lên lớp’. “Lần tới có đi đâu xa thế này thì gọi để anh đưa đi. Có biết là trên những con đường kiểu này thường có bọn điên khùng không. Nếu lốp xì hơi thì làm sao?”

“Em gọi cho trung tâm cứu hộ giao thông là được mà.”

“Anh có người bạn làm cảnh sát. Cậu ta chuyên giảng giải cho nhóm phụ nữ về an toàn đường cao tốc. Ngay cả em có gọi cho trung tâm cứu hộ giao thông đi chăng nữa, thì ở lại một mình với chiếc xe là một việc hết sức nguy hiểm. Những tên biến thái rình rập, và một phụ nữ đơn độc với chiếc xe hỏng hóc trên đường ca tốc vắng tanh không người là mục tiêu lý tưởng nhất trần đời. Em có nghe người ta nói hãy gắn cờ trên cột ăng ten và khóa hết cửa xe lại không?”

“Có.”

“Ừ, đó là điều tệ nhất em có thể làm đấy. Em gần như gửi thông điệp cho bất kỳ ai chạy xe ngang qua rằng em một mình, xe bị trục trặc, và không ai giúp đỡ. Một thằng cha căng chú kiết nào đó dùng đòn bẩy tháo lốp đập vỡ kính, và kế tiếp là em.”

“Ôi trời.”

“Ừ, ở đó mà ‘ôi trời’.” Những bông tuyết đáp xuống mặt hai người khi đôi mắt xanh sẫm bắt gặp đôi mắt cô. Nhìn sâu vào mắt anh, cô thấy có nhiều nỗi sợ hơn là giận dữ. “Anh không muốn có điều gì xảy đến với em. Không được đi đâu xa một mình nữa. Nghe chưa?”

“Thỉnh thoảng em cũng cần đi chỗ này chỗ nọ”, cô chống chế.

“Từ giờ trở đi, muốn đi đâu cứ nói, anh sẽ đi với em. Lúc nào anh cũng có thể sắp xếp công việc để nghỉ được vài giờ.” Anh thở ra, nhắm nghiền mắt trong vài giây rồi níu đầu cô sát vào anh, hai trán cụng nhau. “Chết tiệt. Anh xin lỗi. Anh không cố ý lớn tiếng. Trên đường lái xe đến đây, anh cứ nghĩ tất cả những chuyện có thể xảy ra và cầu mong sao cho không có ai khác dừng lại.”

Trước khi cô kịp mở miệng, anh đã quày quả quay lại chiếc xe đổ. Cô dõi mắt nhìn thấy anh lấy chìa khóa và ví, rồi cố lôi chiếc xe lăn ra, khóa cửa xe và leo lên bờ hào.

“Em có cần thứ gì khác tối này không?” anh hỏi.

“Chắc chắn là đường sẽ được dọn sạch trước khi trời tối.”

Anh đặt xe lăn vào cái giá gác đằng sau chiếc xe trượt tuyết và cột chặt nó vào đấy bằng mấy sợi dây thun có móc hai đầu’ “Nhìn tuyết rơi kìa. Đường cao tốc này sẽ không lưu thông được cho đến khi tuyết được cào sạch, và ngay cả khi đả sạch sẽ thì đường đi vẫn còn trơn trượt. Em về làm gì trong khi luôn được chào đón tại nhà anh?”

“Trong ví là tất cả những thứ em mang theo đấy. Em đâu có dự định ở ngoài qua đêm.”

“Em có mang theo đủ thuốc không?”

“Không. Đã nói là em không định ở ngoài qua đêm mà.”

“Thế em thường dùng những thuốc nào?”

“Counmadin, thuốc kháng đông và thuốc chống mỏi cơ trước giờ ngủ để tránh bị chuột rút ở chân.”

Anh ngẫm nghĩ một lúc. “Hai ly rượu sẽ giữ cho máu lưu thông, đồng thời giúp em thư giãn gân cốt. Để đảm bảo, anh sẽ tham khảo thêm mẹ anh.”

Sau khi sắp xếp gọn ghẽ toàn bộ đồ của cô vào thùng chứa, anh leo lên xe ngồi đằng sau cô. Cô ngồi một bên, vai áp sát ngực anh khi anh kéo cô lại gần. Anh nổ máy sau khi bảo cô ôm lấy hông anh.

“Ngồi vững chưa?”, anh hỏi.

“Chắc là rồi.”

“Em ôm chặt nhé. Anh sẽ đi thong thả thôi.”

Bethany vùi mặt vào lớp áo sơ mi của anh, thấy dễ chịu hơn nhờ hơi ấm mạnh mẽ xuyên qua lớp vải ẩm. Sau khi về số xe, anh quàng chặt một cánh tay quanh người cô. Chiếc xe rồ lên rồi phóng đi.

Thật lạ lùng, cô cảm thấy an toàn tuyệt đối khi chiếc xe trượt tuyết lồng lên khiến cô trượt một chút trên ghế. Ryan ôm chặt lấy cô. Tiếng ồn của động cơ khiến khó có thể nói chuyện được, nên cô chỉ im lặng ôm chặt anh và thả lỏng cơ thể. Thật tuyệt diệu khi lại cảm giác được hơi ấm từ anh một lần nữa cho dù qua mấy lần vải.

Vì đi bằng đường tắt nên chẳng mấy chốc đã tới nhà anh. Anh thật biết ơn vì đoạn đường đã được rút ngắn đi vài dặm đó. Tuy thế, anh vẫn có thể cảm thấy Bethany run bần bật. Cần làm ấm cho cô – thật nhanh.

Con Tripper nhảy loi choi dưới tuyết mừng rỡ khi Ryan chạy xe đến gần nhà. Anh nói gì đó nựng nịu con chó lai nhưng không gại tai, vò đầu nó như mọi khi, mà thay vào đó bồng Bethany lên và chạy vội vào trong. Anh mang cô thẳng vào phòng lớn nơi lúc nãy anh chuẩn bị nhóm lửa thì điện thoại cô gọi. Sau khi đặt cô xuống sofa, anh chộp lấy điện thoại và quay số nhà bố mẹ.

Đến hồi chuông thứ ba thì mẹ anh nhấc điện thoại. Ryan mau chóng kể tóm tắt tình hình. “Con cần cho cô ấy ngâm nước nóng mẹ ạ”, anh kết luận. “Mẹ đến được không?”

Ann thở dài một cách cường điệu, âm thanh vẳng đến tai Ryan từ đầu dây bên kia. “Con yêu, con có nhìn bên ngoài không? Đang bão tuyết đấy.”

“Con biết. Chỉ cần leo lên xe trượt tuyết vèo cái là tới nơi mà.”

“Tuyết rơi lớn thế này, mẹ đâm xuống hồ mất.”

Mẹ anh có thể vừa lái xe men theo bờ hồ vừa nhắm mắt còn được nữa là. “Thì mẹ đi chậm thôi. Con cần mẹ thật. Cô ấy là phụ nữ, mẹ không hiểu sao?”

Ann thở ra lần nữa. “Ryan, là Bethany, cô gái suốt cả mấy tuần qua khiến con đứng ngồi không yên đúng không?”

“Dạ phải.”

“Ừ. Cũng là cô Bethany con đã tìm kiếm suốt cả đời có đôi mắt màu hoa păng xê xanh biếc chứ gì?”

“Ý mẹ là sao?”

Ann bật cười. “Mẹ nghĩ một người đàn ông khôn ngoan có thể tự mình xử lý tình huống khẩn cấp này.”

Ryan nghĩ mẹ đang trêu và cười vang, “Cảm ơn mẹ đã gợi một ý hay nhưng chuyện gì cũng phải đợi đúng nơi đúng lúc. Giờ chưa phải”.

“Cái đầu của con đâu phải chỉ để đội mũ, hãy nghĩ mà xem”, Ann vừa nói vừa cười. “Cơ hội gõ cửa nhà con rồi đấy. Con bảo con sẽ kết bạn kết bè gì mà.”

“Vâng ạ.”

“Vậy…thì là bạn đi.”

“Mẹ à, con…”

“Thôi chết. Máy bấm giờ reo rồi. Mẹ phải nhanh lên không thôi bánh cháy hết.”

“Mẹ, đừng gác…”

Đường dây bị ngắt. Ryan nhìn chằm chằm xuống điện thoại, cố cưỡng lại thôi thúc muốn xổ một tràng chửi thề.

“Chuyện gì thế anh?” Bethany hỏi, vẫn còn run cầm cập.

Ryan đặt điện thoại trở lại giá đỡ. Mẹ anh bị làm sao ấy, nhưng anh không nghĩ mình nên nói cho Bethany biết, vì vậy anh chỉ mỉm cười gượng gạo, “Không có gì, em à. Tuyết đang rơi dày. Với tầm nhìn hạn chế như vậy mẹ anh sợ gặp phải sự cố.”

“Ừ”, cô thu lu người trong mấy tấm mền, mắt mở to nhìn anh lo lắng. “Em hiểu mà.” Cô dừng lại, run lên từng đợt, rồi nói tiếp. “Thực sự em cũng không cần phải ngâm nước nóng, nhưng cảm ơn anh vì đã nghĩ đến.”

“Em đang chết cóng kia kìa. Nếu không ngâm nước nóng thì sẽ mất nhiều thời gian em mới ấm người lên được, trong khi chân em máu lại lưu thông kém.”

“Vậy để em xoay xở.”

“Xoay xở?” Ryan bồng cô lên khỏi sofa. “Được rồi, ta sẽ xoay xở.”

“Em không làm được nếu chỉ có mỗi mình anh giúp.”

“Chắc chắn em sẽ làm được. Khi để tâm vào rồi thì anh cũng sáng tạo lắm đấy.”

Ngồi trên ghế bành bên lò sưởi, Keefe Kendrick nheo mắt nhìn vợ. Bà vợ cười tinh nghịch hệt con mèo Cheshire của Lewis Carroll[2] khi gác máy. “Mình lại bày trò gì nữa đấy?”

[2] Mèo Cheshire là nhân vật được nhà văn người anh Lewis Carroll sáng tạo nên và xuất hiện trong câu chuyện và phim “Allice’s Adventures in Wonderland”. Được biết đến với cái miệng rộng ngoác và nụ cười tinh nghịch đặc trưng đến mức, tại Anh có câu nói so sánh “Grinning like a Cheshire cat” – nghĩa là “Cười toe toét như mèo Cheshire”.

Bà giật mình quay lại nhìn ông, ánh mắt màu xám lấp lánh. “Bày trò?”

Ông mỉm cười khi bà tiến về phía mình. “Mình đâu có lo bị ngã xuống hồ, còn nếu đúng thực là mình đang nướng bánh thì lấy cho anh một ít đi.”

Bà so đôi vai mảnh khảnh. Dù ở tuổi sáu mươi, Annie của ông vẫn còn mặn mà lắm, cặp mông tròn trịa gói gọn trong chiếc quần jean bó sát, đôi chân thon dài và khuôn ngực căng mẩy trong chiếc áo len màu đỏ khiến ông nhìn mãi không thấy chán. “Đôi khi Ryan cũng cần một cú đẩy để tiến tới trước.”

Bà ngồi phịch vào lòng ông và quàng tay quanh cổ chồng. Keefe biết tỏng khi nào vợ ông cố đánh trống lảng. Ông nhướng một bên mày, “Chứ mình định làm gì?”

“Hừm.” Bà nhằn nhằn môi ông. “Bên ngoài có bão tuyết. Em nghĩ tuyết thật là lãng mạn. Mình không thấy sao?” Bà cựa quậy khiến ông bị khuấy động. “Sao không mở một chai vang và vợ chồng mình vui vẻ một chút bên lò sưởi nhỉ?”

Keefe cắn vào môi dưới của vợ hơi mạnh để cho bà biết ông không khù khờ như bà tưởng. “Annie, mình đang xen vào chuyện tình cảm của thằng Ryan đấy à?”

Bà hôn ông, chiếc lưỡi tinh quái điệu nghệ khiến ông suýt quên câu hỏi của mình. “Đời nào. Em chỉ làm một bà mẹ tốt và hoàn toàn cưỡng lại được thôi thúc muốn xen vào. Cô bé Bethany đó hiện đang ở nhà Rye. Cô Bethany đó.”

Tay Keefe mân mê ngược lên vùng ngực vợ. Annie của ông thật đầy đặn ngọt ngào. “Cô gái có đôi mắt xanh biếc đó hả?”, ông hỏi giọng khàn khàn.

“Đúng rồi. Con bé gặp sự cố trên đường, thằng Rye đến đưa nó về nhà mình. Con bé lạnh cóng và cần ngâm nước nóng. Nó muốn em đến đó giúp. Cái thằng đến là dại. Cơ hội đến tận tay mà còn chần chừ. Màn tắm nước nóng có thể là một khởi đầu tốt đẹp cho những cảnh hay kế tiếp.”

Keefe đột ngột đứng lên. Bà kêu lên khe khẽ đầy bất ngờ khi ông xăm xăm đi về phía nhà tắm. Tâm trí Keefe đang bận rộn với những hình ảnh của bà, người hồng rực lên vì nước nóng và bóng mượt xà phòng thơm ngát. “Màn tắm nước nóng cũng có thể là một khởi đầu tốt cho những cảnh hay kế tiếp”, ông đồng tình giọng trầm đục. “Annie, thỉnh thoảng bày trò thế cũng mang lại kết quả ngoài mong đợi đấy.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.