Đỉnh Cao Quyền Lực

Chương 339: Chức vụ mới



Đối diện với ánh mắt chú ý của mọi người, Liễu Kình Vũ có vẻ vô cùng bình tĩnh. Sau khi ngồi xuống, Liễu Kình Vũ cũng không giống như các cán bộ khác, cầm di động nghịch, chỉ lẳng lặng ngồi đó, yên lặng và đợi. Người như Mạnh Vĩ Thành quen biết rất nhiều người, chào hỏi qua loa xong liền ngồi xuống.

Tần Hạo đi vào không lâu liền đi ra, cười nhìn về phía Mạnh Vĩ Thành nói:

- Chủ nhiệm Mạnh, vừa rồi Bí thư Tăng nói, mấy người bên trong đi ra là các anh có thể đi vào.

Tần Hạo nói xong không lâu sau, bên trong liền có một người đi ra. Giữa ánh mắt kinh sợ của mọi người, Mạnh Vĩ Thành và Liễu Kình Vũ cất bước đi vào văn phòng của Tăng Hồng Đào.

Sau khi đi vào văn phòng, Tăng Hồng Đào đang cúi đầu xem một phần văn kiện, biết hai người đã vào, Tăng Hồng Đào cũng không ngẩng đầu, nói thẳng:

- Vĩ Thành à, hai người ngồi trên sô pha đợi một lát nhé, tôi phê chỉ thị cho văn kiện khẩn này đã.

Mạnh Vĩ Thành lập tức dẫn Liễu Kình Vũ đến chỗ sô pha ngồi xuống.

Trong nháy mắt ngồi lên sô pha, Liễu Kình Vũ liền cảm giác được Tăng Hồng Đào phía đối diện dường như ngẩng đầu nhìn mình một cái. Tuy rằng hắn không thể xác định, nhưng Liễu Kình Vũ cũng ngay lập tức hiểu được, chỉ sợ hiện tại Tăng Hồng Đào đang khảo nghiệm mình.

Liễu Kình Vũ chỉ có thể thầm cười khổ trong lòng, thầm nhủ: “Xem ra nếu muốn lọt vào mắt xanh của lãnh đạo lớn thật không phải chuyện dễ dàng. Khảo sát, khảo nghiệm chỗ nào cũng có”.

Tuy nhiên đối với loại khảo nghiệm này, Liễu Kình Vũ cũng không mấy lo lắng. Bởi vì áp lực mà cha hắn tạo ra cho người khác có thể còn lớn hơn khí thế của Tăng Hồng Đào. Đối diện với cha mình Liễu Kình Vũ còn có thể thản nhiên, huống chi là đối diện với Tăng Hồng Đào. Cho nên, Liễu Kình Vũ chỉ ngồi trên sô pha vô cùng yên tĩnh, vô cùng lễ phép. Hắn cũng không tựa vào ghế, chỉ đặt mông ngồi trên sô pha, nhưng cũng không giống như nhiều cán bộ khác, để tỏ lòng kính trọng chỉ dám ngồi nửa cái mông trên sô pha. Vóc người Liễu Kình Vũ tương đối cao lớn, để mình thoải mái một chút, Liễu Kình Vũ ngồi cả mông trên sô pha, hai chân chụm lại, hai tay đặt ở phía trên, sống lưng thẳng tắp, đây là một tư thế ngồi đạt tiêu chuẩn quân nhân.

Lúc này, tuy ngoài mặt Tăng Hồng Đào đang xem văn kiện, nhưng ánh mắt lại luôn lặng lẽ quan sát nhất cử nhất động của Liễu Kình Vũ.

Sau khi Liễu Kình Vũ ngồi xuống không lâu, Tăng Hồng Đào liền cười, nhẹ nhàng buông văn kiện, ông ta đã quyết định, cửa khảo sát thứ nhất dành cho Liễu Kình Vũ chính thức kết thúc. Toàn bộ quá trình kéo dài không đến ba phút.

Sở dĩ Tăng Hồng Đào kết thúc khảo sát bởi vì thông qua hành động này của Liễu Kình Vũ, ông ta có thể nhìn ra được, Liễu Kình Vũ là một người vô cùng thẳng thắn, chân thành. Điều này có thể nhìn ra được từ tư thế ngồi của Liễu Kình Vũ. Một cán bộ bình thường khi ngồi trên sô pha sẽ có vẻ vô cùng tù túng, chỉ dám ngồi non nửa mông trên đó. Nhưng, trong lòng Tăng Hồng Đào cũng hiểu rõ, những người này tuy rằng biểu hiện bên ngoài hết sức kính trọng mình, nhưng trên thực tế, thứ bọn họ kính trọng chính là quyền lực của mình, còn tư thế ngồi của Liễu Kình Vũ có vẻ cũng không dối trá. Hắn không muốn vì sự tôn kính dối trá mà khiến mình ngồi không thoải mái, nhưng tư thế ngồi thẳng sống lưng theo tiêu chuẩn quân nhân kia của Liễu Kình Vũ cũng đã thể hiện được sự tôn kính với mình.

Sau khi Tăng Hồng Đào buông văn kiện, cũng không đối đãi giống người bình thường, ngồi cách xa như vậy mà nói chuyện với hai người Mạnh Vĩ Thành, mà trực tiếp rời khỏi bàn làm việc, ngồi đối diện với hai người, cười nói:

- Liễu Kình Vũ, đồng chí Vĩ Thành hẳn đã nói cho cậu biết mục đích thực sự của việc tôi gặp cậu hôm nay rồi chứ?

Liễu Kình Vũ gật gật đầu nói:

- Vâng, Chủ nhiệm Mạnh có nói ông ấy đề cử tôi với ngài, nói ngài muốn gặp mặt kiểm tra tôi.

Liễu Kình Vũ nói xong, Mạnh Vĩ Thành bên cạnh liền lo lắng. Trong lòng thầm nhủ Liễu Kình Vũ à Liễu Kình Vũ, cậu khôn khéo như vậy sao lại nói trắng ra hết như vậy, cậu cũng nên giấu đi một chút hoặc là giả bộ hồ đồ chứ. Cậu nói thẳng như vậy, khác gì bán đứng tôi đi.

Liễu Kình Vũ vốn cũng không định nói thẳng chuyện này với Tăng Hồng Đào. Bởi vì theo những gì hắn và Mạnh Vĩ Thành bàn bạc trước đó, sau khi Liễu Kình Vũ tới, liền giả vờ không biết Tăng Hồng Đào muốn khảo sát mình, như vậy có thể gia tăng xác suất thông qua khảo sát của Liễu Kình Vũ. Nhưng sau khi Liễu Kình Vũ ngồi xuống, hắn đột nhiên ý thức được, vị Bí thư Tỉnh ủy trước mặt cũng không phải một nhân vật bình thường, nhất là khi thấy đối phương vẻn vẹn chỉ dùng ba phút, liền kết thúc bài khảo sát đầu tiên đối với mình. Liễu Kình Vũ ý thức được Tăng Hồng Đào hẳn là một người làm việc vô cùng quyết đoán, cho nên, khi Tăng Hồng Đào ngồi xuống đối diện với mình, hắn không chút lựa chọn thẳng thắn đối diện với lần khảo nghiệm này.

Sau khi nghe Liễu Kình Vũ nói vậy, Tăng Hồng Đào đầu tiên là sửng sốt, sau đó liền cười. Xem như ông ta đã nhìn ra, Liễu Kình Vũ này quả là một người thông minh. Từ mấy động tác vô cùng đơn giản của mình liền nhìn ra tính cách của mình. Đây quả là một người thanh niên rất lợi hại. Phải biết rằng, rất nhiều cán bộ cấp sở khi đối diện với mình đều rất khó duy trì được sự ổn định, mà Liễu Kình Vũ này không chỉ biểu hiện vô cùng điềm tĩnh, còn có thể từ động tác của mình phán đoán ra tính cách của mình. Điều này đủ chứng minh Liễu Kình Vũ này có tố chất tâm lý vô cùng vững vàng.

Tăng Hồng Đào cười nói:

- Được, tốt lắm, đồng chí Liễu Kình Vũ, cậu rất thẳng thắn, tôi rất thích. Cậu đã phân tích ra phong cách làm việc và con người của tôi, tôi đây cũng không quanh co với cậu nữa. Tôi tin hẳn cậu cũng hiểu rõ, cậu là một nhân tài hơn người, năng lực rất lớn nhưng lại hết sức cao ngạo. Hiện tại trong quan trường người bình thường tuyệt đối không dám sử dụng người như cậu, bởi vì cậu rất có thể gây ra chuyện. Nhưng tôi cho rằng, chỉ cần trong lòng của cậu có dân chúng, chỉ cần cậu chịu làm việc, tôi sẽ dám dùng cậu. Hiện tại, có hai vị trí để cho cậu lựa chọn. Một là thay Tần Hạo đảm nhiệm vị trí thư ký của tôi, vẫn là cấp Cục trưởng. Nếu cậu không phạm phải sai lầm gì lớn, hai năm sau tôi có thể đề bạt cậu đến cấp Phó giám đốc sở.

Vị trí thứ hai chính là xuống thị xã Đông Giang trực thuộc thành phố Liêu Nguyên làm Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật thị xã, cũng là cấp Cục trưởng. Nhưng trước mắt thị xã Đông Giang có rất nhiều vấn đề, Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tiền nhiệm bởi vì vi phạm kỷ luật mà bị Ủy ban Kỷ luật thành phố Liêu Nguyên bắt, còn Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, Bí thư Thành ủy thành phố Liêu Nguyên, Lý Vạn Quân quan hệ với tôi cũng bình thường. Cậu muốn đến đó, tất cả đều phải dựa vào năng lực của chính cậu, tôi rất khó chiếu cố được đến cậu.

Nghe Tăng Hồng Đào nhắc tới hai chức vụ này, trong lòng Mạnh Vĩ Thành khẽ dao động. Ông ta biết Tăng Hồng Đào vô cùng coi trọng Liễu Kình Vũ, nhưng thật không ngờ, Tăng Hồng Đào lại muốn để Liễu Kình Vũ làm thư ký của ông ta. Đây quả là một cơ hội tốt mà không phải ai cũng có thể có được. Nếu Liễu Kình Vũ có thể làm thư ký của Tăng Hồng Đào, hai năm tuyệt đối có thể vững vàng lên tới cấp Phó giám đốc sở. Nếu làm khoảng ba bốn năm, như vậy trước khi Tăng Hồng Đào lên chức, rời đi hoặc về hưu, tuyệt đối sẽ đề bạt Liễu Kình Vũ đến cấp Giám đốc sở. Đây là cương vị mà rất nhiều người trong quan trường mơ ước, Thư ký số một của Bí thư Tỉnh ủy không phải chức vụ bình thường mà ai cũng có thể làm đâu. Xác suất này còn nhỏ hơn xác suất mua xổ số trúng năm triệu.

Ánh mắt Mạnh Vĩ Thành đầy hưng phấn nhìn Liễu Kình Vũ. Ông ta rất hy vọng Liễu Kình Vũ lựa chọn chức vụ thư ký này. Bởi vì chức vụ Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật thị xã Đông Giang kia cũng không dễ dàng gì. Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật thị xã Đông Giang tiền nhiệm tuy rằng không phải thuộc hạ dòng chính của Tăng Hồng Đào, nhưng là thuộc hạ đồng minh với Tăng Hồng Đào. Vị Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật kia trước khi tới thị xã Đông Giang là một người nổi danh giỏi xử lý các vụ án trong hệ thống Ủy ban Kỷ luật Tỉnh, làm người vô cùng thanh liêm. Lúc trước Tỉnh phái ông ta xuống đó chính là hy vọng ông ta có thể phát huy khả năng của mình, quét sạch làn gió tham nhũng của chốn quan trường Đông Giang. Nhưng đến thị xã Đông Giang chưa đến một năm, liền bị tha hóa hoàn toàn, trực tiếp bị Ủy ban Kỷ luật thành phố Liêu Nguyên bắt.

Theo Mạnh Vĩ Thành được biết, tốc độ phát triển của thị xã Đông Giang này rất nhanh, tổng sản lượng kinh tế xếp thứ ba trên tổng số mười mấy thành phố toàn tỉnh thành Liêu Nguyên, thực lực rất mạnh. Nhưng, sự tha hóa chốn quan trường thị xã Đông Giang cũng vô cùng ngang ngược. Tỉnh từng nhiều lần phái người xuống, nhưng đa số đều không làm gì được, hoặc là chỉ mong tự bảo vệ mình, hoặc chính là bị tha hóa, cùng một giuộc với thế lực tha hóa của địa phương. Những người chân chính muốn thực hiện sứ mệnh đa phần đều có kết cục vô cùng bi thảm, không phải xảy ra tai họa bất ngờ thì là bị thế lực bày kế hãm hại, cuối cùng bị bắt.

Trong hai năm Tăng Hồng Đào nhậm chức, thị xã Đông Giang đã thành tâm bệnh của ông ta.

Sau khi Tăng Hồng Đào cho Liễu Kình Vũ hai lựa chọn, liền nhìn Liễu Kình Vũ, quan sát nét mặt Liễu Kình Vũ.

Liễu Kình Vũ sau khi nghe xong, thoáng trầm tư một chút, liền cười nói:

- Vô cùng cảm ơn sự tín nhiệm của Bí thư Tăng đối với tôi. Nếu để cho tôi lựa chọn, tôi hy vọng có thể đến thị xã Đông Giang.

Nghe thấy sự lựa chọn của Liễu Kình Vũ, Mạnh Vĩ Thành âm thầm thở dài một tiếng, cảm giác có chút thất vọng với lựa chọn của Liễu Kình Vũ. Dù sao, thị xã Đông Giang đó cũng là đầm rồng hang hổ, rất nhiều cán bộ lớn tuổi hơn, kinh nghiệm phong phú hơn Liễu Kình Vũ đều thất bại thê thảm ở thị xã Đông Giang. Liễu Kình Vũ mới tiến vào quan trường được khoảng hai năm, nếu chẳng may hắn thất bại ở thị xã Đông Giang, chỉ sợ muốn quật khởi sẽ rất khó khăn.

Nhưng, cách nhìn của Tăng Hồng Đào khác với Mạnh Vĩ Thành. Sau khi nghe thấy sự lựa chọn của Liễu Kình Vũ, nét mặt tuy rằng vô cùng bình tĩnh, nhưng trong lòng lại rất vui. Điều ông ta coi trọng nhất ở Liễu Kình Vũ chính là Liễu Kình Vũ làm việc rất có dũng khí và quyết đoán Không ngờ, hiện tại, Liễu Kình Vũ đối diện với chức vụ Thư ký Bí thư Tỉnh ủy đầy hấp dẫn như vậy lại không chút lay động, lựa chọn tới thị xã Đông Giang nhậm chức. Từ điểm này có thể nhìn ra, Liễu Kình Vũ là người vô cùng thông minh.

Tăng Hồng Đào thản nhiên hỏi:

- Liễu Kình Vũ, tại sao cậu lại lựa chọn như vậy? Chẳng lẽ ở lại bên cạnh tôi làm thư ký không tốt sao, hay là cậu không muốn làm thư ký của tôi?

Liễu Kình Vũ thản nhiên cười:

- Bí thư Tăng, tôi đương nhiên hy vọng có thể ở lại bên cạnh ngài làm thư ký cho ngài. Như vậy đối với tôi mà nói là một cơ hội hiếm có để học tập mọi mặt tri thức của ngài. Cơ hội này một khi bỏ lỡ, chỉ sợ sẽ rất khó có được nữa. Nhưng, tôi cho rằng ngài không cho tôi lựa chọn duy nhất này, mà cho tôi lựa chọn thứ hai, điều này chứng minh vị trí Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật thị xã Đông Giang này ngài cũng vô cùng coi trọng, chứng minh ngài vô cùng chú ý thị xã Đông Giang, phân lượng của thị xã Đông Giang trong lòng ngài chỉ sợ cũng quan trọng như làm thư ký của ngài.

Đã như vậy, tôi cho rằng trước mắt đồng chí Tần Hạo đã có thể làm tốt công tác thư ký, tôi ở lại làm thư ký của ngài, cùng lắm chỉ có thể làm một người giống như Tần Hạo mà thôi. Nhưng vấn đề của thị xã Đông Giang chỉ sợ khó có thể giải quyết được, tôi nguyện đến thị xã Đông Giang thử một lần, càng khó khăn càng kích thích, cũng càng có thể nhanh chóng thành thục. Đây chính là nguyên nhân tôi lựa chọn thị xã Đông Giang.

Sau khi nghe Liễu Kình Vũ giải thích xong, Tăng Hồng Đào bật cười ha hả:

- Được được, hay cho Liễu Kình Vũ, quả là hậu sinh khả uý. Xem ra cậu tuy còn trẻ nhưng lại am hiểu lòng người và tính người. Đúng vậy, nơi tôi hy vọng cậu đến nhất chính là thị xã Đông Giang. Thị xã Đông Giang mặc dù chỉ là một thị xã, nhưng vấn đề tha hóa của thị xã Đông Giang lại khiến tôi vô cùng tức giận và đau lòng. Tôi phái cậu đến thị xã Đông Giang chính là hy vọng cậu có thể được hết phát huy bản lĩnh của cậu, khuấy đục đầm nước thị xã Đông Giang này, tốt nhất có thể giải quyết hoàn toàn vấn đề tha hóa của thị xã Đông Giang cho tôi. Cậu có lòng tin hay không?

Liễu Kình Vũ cũng không trực tiếp trả lời Tăng Hồng Đào, mà thản nhiên cười:

- Ủy ban Kỷ luật là Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật, trách nhiệm của tôi chính là đấu tranh và loại bỏ những phần tử xấu, đưa bọn họ ra trước công lý.

Tăng Hồng Đào vừa lòng gật đầu:

- Được, cậu chuẩn bị ổn thỏa một chút, ba ngày nữa tới thị xã Đông Giang đảm nhiệm chức vụ Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật, cấp Cục trưởng.

Khi Liễu Kình Vũ và Mạnh Vĩ Thành cùng nhau từ văn phòng Tăng Hồng Đào đi ra, sắc mặt Mạnh Vĩ Thành lại có vẻ vô cùng nghiêm trọng.

Sau khi lên xe, Mạnh Vĩ Thành nhìn Liễu Kình Vũ thở dài một tiếng nói:

- Kình Vũ à, lựa chọn lần này của cậu thật sự có chút lỗ mãng. Nước của thị xã Đông Giang kia rất sâu đó, ngay cả người do Tỉnh ủy trực tiếp cử xuống đều từng người từng người thất bại thê thảm đó.

Liễu Kình Vũ đầy cảm kích nhìn Mạnh Vĩ Thành nói:

- Chú Mạnh, cháu hiểu ý tốt của chú, có điều cháu chỉ có thể lựa chọn như vậy. Cha cháu từng nói với cháu, ông ấy yêu cầu cháu lúc còn trẻ tuyệt đối không thể chọn nhẹ sợ nặng, nhất định phải đến nơi gian khổ rèn luyện. Ông ấy nói, chỉ có người trổ hết tài năng và có thể kiên trì vì dân chúng giành phúc lợi trong hoàn cảnh khó khăn nhất, mới có thể đạt đến được vị trí cao hơn. Mặc dù trong lòng cháu cũng không có nhiều khát vọng với việc thăng quan như vậy, nhưng cháu lại hy vọng có thể hết lòng vì dân chúng, càng là nơi tha hóa nghiêm trọng, cuộc sống dân chúng càng khó khăn, những nơi như này càng cần cháu.

Liễu Kình Vũ nói xong, Mạnh Vĩ Thành có chút bất đắc dĩ nhìn Liễu Kình Vũ, trong lòng tràn đầy sự kính trọng với cha của Liễu Kình Vũ và Liễu Kình Vũ. Trong lòng của ông ta cũng có chút nghi hoặc, cha của Liễu Kình Vũ rốt cuộc là người như thế nào. Đối phương nếu có thể nói ra như vậy, chắc hẳn không phải là một người bình thường.

Buổi chiều cùng ngày Liễu Kình Vũ trở lại thành phố Thương Sơn, lệnh thuyên chuyển của hắn cũng đã tới. Mà hiệu suất làm việc của thành phố Thương Sơn cũng vô cùng cao, Chủ tịch quận mới nhậm chức của quận Tân Hoa đã được xác định. Trong vòng một ngày Liễu Kình Vũ đã tiến hành bàn giao công việc xong cho đối phương. Về phần Khu công nghệ cao, bất kể là Vương Trung Sơn hay là Đường Kiến Quốc cũng được, bọn họ đều hiểu rõ, công việc của Khu công nghệ cao này chỉ có thuộc hạ do Liễu Kình Vũ lưu lại mới có thể làm tốt. Cho nên cả hai người đều hết sức ăn ý không tiến hành điều chỉnh nhân sự quy mô lớn đối với Khu công nghệ cao. Tần Duệ Tiệp trực tiếp được đề bạt làm Chủ nhiệm Ban quản lý, cấp bậc cũng được đề bạt tới cấp Phó phòng. Còn Chánh văn phòng Ban quản lý Hồng Tam Kim dưới sự đề cử của Liễu Kình Vũ, trực tiếp được đề bạt làm Phó chủ nhiệm Ban quản lý, cấp bậc đề bạt tới cấp Trưởng phòng. Còn Trưởng phòng Bảo vệ Môi trường Đường Trí Dũng thì được đề bạt làm Chánh văn phòng Ban quản lý. Trưởng phòng Phòng Bảo vệ Môi trường thì do trợ thủ của gã đảm nhiệm. Tất cả công tác đều triển khai đâu vào đấy.

Ba ngày sau, buổi tối, Liễu Kình Vũ và Tần Duệ Tiệp, Hồng Tam Kim, Mạnh Hoan, Đường Trí Dũng và nhóm cấp dưới cũ tụ tập ở khách sạn Tân Nguyên thành phố Thương Sơn một bữa. Ngày hôm sau, mọi người liền đến sân bay tiễn Liễu Kình Vũ.

Trước khi chuẩn bị đi, Tần Duệ Tiệp giữ chặt tay Liễu Kình Vũ đi tới bên cạnh, hạ giọng nói:

- Liễu Kình Vũ, sau khi rời đi anh sẽ nhớ tôi chứ?

Liễu Kình Vũ nhìn khuôn mặt tràn đầy chờ mong của Tần Duệ Tiệp xinh đẹp kia, nhẹ nhàng gật gật đầu:

- Sẽ nhớ.

Trên mặt Tần Duệ Tiệp lập tức lộ ra vẻ vui mừng, khuôn mặt khẽ đỏ ửng, thoáng do dự một chút, Tần Duệ Tiệp đột nhiên ôm chặt cổ Liễu Kình Vũ, thân thể từ từ nghiêng về phía trước, cuồng nhiệt hôn Liễu Kình Vũ.

Liễu Kình Vũ đột nhiên ngây dại. Lúc này, toàn bộ sân bay đầy người đi qua đi lại.

Đôi môi mềm mại ướt át mang theo mùi thơm kín đáo của cơ thể, khiến Liễu Kình Vũ cảm thấy tâm tình vô cùng thoải mái.

Ngay lúc đó, cái lưỡi mềm mại thơm tho đột nhiên tiến vào. Liễu Kình Vũ không chút do dự, mở miệng, tùy ý để cái lưỡi thơm tho hung hăng cuộn trong miệng mình.

Hai tay của Liễu Kình Vũ lại không chút do dự, trực tiếp đặt lên vòng eo mềm mại mảnh khảnh của Tần Duệ Tiệp, mạnh mẽ kéo Tần Duệ Tiệp vào trong lòng.

Cùng Tần Duệ Tiệp làm cộng sự gần hai năm rồi, tâm ý của Tần Duệ Tiệp đối với mình Liễu Kình Vũ sao có thể không hiểu. Liễu Kình Vũ không phải thánh nhân, nhưng cũng không phải kẻ lãng tử phóng đãng, Liễu Kình Vũ coi trọng Tần Duệ Tiệp, nhưng trong lòng có chút băn khoăn. Bởi vì Liễu Kình Vũ luôn cảm thấy giữa mình và Tần Duệ Tiệp tuy rằng coi trọng lẫn nhau, nhưng khi đối diện với Tần Duệ Tiệp, lại luôn thiếu đi loại cảm giác khiến hắn tim đập thình thịch. Liễu Kình Vũ là một người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, đối với người vợ trong tương lai của mình, hắn hy vọng có thể gặp một người có thể khiến hắn tim đập thình thịch. Cho nên, cho dù người đối diện là Tần Duệ Tiệp hay là Tào Thục Tuệ cũng được, Liễu Kình Vũ chỉ có thể coi các cô là bạn bè tốt, cũng không làm gì khác hơn với các cô. Bởi vì Liễu Kình Vũ biết rằng mình không thể hứa hẹn gì với các cô, hắn không hy vọng làm tổn thương hai người phụ nữ yêu mình sâu đậm này.

Nhưng, giờ phút này, băng sơn mỹ nữ Tần Duệ Tiệp đột nhiên bộc phát ra như lửa nhiệt tình. Liễu Kình Vũ cảm giác trái tim mình bắt đầu tan chảy, hắn nhiệt tình đáp lại.

Ngay lúc đó, loa sân bay lại vang lên:

- Kính mời hành khách, chuyến bay 3806 sắp cất cánh, mời mọi người nhanh chóng vào đăng ký...

Loa phát thanh lập tức khiến Tần Duệ Tiệp trong say mê bừng tỉnh, vội vàng đẩy Liễu Kình Vũ ra, lườm hắn một cái nói:

- Liễu Kình Vũ, đại sắc lang, nhanh vào đăng ký đi, bằng không thì không kịp nữa đâu.

Liễu Kình Vũ nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của đám người Mạnh Hoan đứng cách đó không xa. Lúc này, nét mặt của Tần Duệ Tiệp quyến rũ như vậy, mê người như vậy, khiến rất nhiều người đều tim đập chân run, mà Liễu Kình Vũ lại không nói gì. Vốn nụ hôn nước Pháp này là Tần Duệ Tiệp chủ động, kết quả mình lại trở thành đại sắc lang, mình quả thực còn oan uổng hơn cả Đậu Nga.

Liễu Kình Vũ lại chủ động ôm Tần Duệ Tiệp, sau đó vẫy tay từ biệt đám thuộc hạ, cất bước đi vào bên trong, chính thức bước vào hành trình đi tới thị xã Đông Giang.

Lúc Liễu Kình Vũ rời đi, mang theo hùng tâm tráng chí rời khỏi. Bởi vì Khu công nghệ cao và quận Tân Hoa thành phố Thương Sơn qua tay hắn đã trở thành địa phương đầy sức sống và hỏa lực. Ít nhất sau này trong vòng ba năm tổng sản lượng GDP hàng năm đều tăng lên ít nhất 200%. Liễu Kình Vũ hy vọng sau khi mình tới thị xã Đông Giang, có thể tiếp tục vì dân chúng thị xã Đông Giang làm nhiều chuyện có ích.

Nhưng, Liễu Kình Vũ tuyệt đối không ngờ, hành trình ở thị xã Đông Giang đã trở thành hành trình hung hiểm nhất trên con đường quan trường của hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.