Đỉnh Cao Quyền Lực

Chương 399: Toàn hội trường trầm mặc



Sau khi Liễu Kình Vũ gọi điện thoại cho Đường Thiệu Cương xong liền bắt đầu bận rộn công việc. Hắn muốn kế hoạch của mình phải thật sự hoàn hảo. Lần này đi tới Thị trấn Hắc Môi kiểm tra, từng chi tiết, từng bố cục và sự thành công hay thất bại của nó sẽ ảnh hưởng đến thủ đoạn ứng đối tiếp theo.

Buổi chiều cùng ngày, Phó chánh văn phòng Uỷ ban Kỷ luật thị xã Ôn Hữu Sơn gõ cửa đi vào phòng làm việc của Liễu Kình Vũ:

- Chủ nhiệm Liễu, ngài xem hiện tại ngài đã đến nhận chức được một thời gian rồi, nhưng thư ký riêng của ngài vẫn chưa được xác định. Về việc này ngài có dặn dò gì không? Tôi có chuẩn bị một bản danh sách, hay là ngài xem qua rồi chọn lựa một chút?

Liễu Kình Vũ cười nói:

- Đồng chí Ôn Hữu Sơn à, ông tới thật đúng lúc, tôi đang muốn điện thoại cho ông để bàn về việc này đây. Viêc lựa chọn thư ký của tôi, tôi đã quyết định rồi. Tôi chuẩn bị điều đồng chí Long Trường của Phòng Quản lý Đô thị huyện Cảnh Lâm thành phố Thương Sơn đến đây. Mọi vấn đề tôi cũng đã liên lạc xong rồi, chiều nay anh ta sẽ đến. Ông giúp anh ta làm các thủ tục điều động, nhậm chức có liên quan. Sau khi làm xong các thủ tục, đoán chừng khoảng nửa tháng nữa anh ta mới chính thức đến báo cáo.

Nghe được Liễu Kình Vũ nói như vậy, trong lòng Ôn Hữu Sơn thở phào nhẹ nhõm, đồng thời trong lòng cũng là vừa động. Ứng cử viên vị trí thư ký này là Liễu Kình Vũ chọn từ Thành phố Thương Sơn điều động đến , như vậy khẳng định là thân tín của Liễu Kình Vũ. Nhưng vì sao Liễu Kình Vũ lại nói đối phương sau khi làm xong thủ tục nhận chức, nửa tháng sau mới quay lại báo cáo. Loại sự việc này cũng có chút không hợp với lẽ thường rồi.

Chỉ có điều Ôn Hữu Sơn cũng chỉ là suy nghĩ như vậy, cũng không truy cứu đến cùng.

Buổi chiều cùng ngày, Long Tường đến đây làm xong thủ tục nhận chức, tiếp đó lại cáo từ Liễu Kình Vũ trở về Thành phố Thương Sơn. Lúc này, Ôn Hữu Sơn tự mình lái xe để đưa Long Tường đến bến xe, tự mình tiễn Long Tường lên xe. Ông ta sở dĩ sắp xếp như vậy chủ yếu là muốn tạo mối quan hệ tốt với Long Tường. Bởi vì sau khi Long Tường đến đây, đã trực tiếp mang theo một danh hiệu Phó chánh văn phòng, về cấp bậc là cùng cấp với mình đấy.

Sáng ngày thứ hai, Ôn Hữu Sơn dựa theo sự dặn dò của Liễu Kình Vũ đem tất cả báo của thành phố Liêu Nguyên cũng như tỉnh Bạch Vân mỗi loại một tờ cầm đến cho hắn. Sau khi hắn lật xem, vẻ mặt lúc ấy liền tối sầm xuống.

Bởi vì sự việc gây rối phát sinh ngày hôm qua ở trước cửa Uỷ ban Kỷ luật thị xã cũng không được đăng lên bất kì một tờ báo nào. Về phần mạng internet, Liễu Kình Vũ đã sớm xem qua, hắn cũng không thấy bất kì một trang web nào đưa tin việc này, cho dù là diễn đàn đều chưa từng xuất hiện qua.

Sau khi buông báo xuống, sắc mặt của Liễu Kình Vũ càng âm trầm. Hắn biết rằng, đây là một hiện tượng cực kỳ không bình thường. Phải biết rằng, sự việc ngày hôm qua xảy ra ở trước cửa Uỷ ban Kỷ luật thị xã là tin tức vô cùng giá trị, cho dù là trong lòng phóng viên chỉ có một chút chính nghĩa cũng không thể không tiến hành đưa tin này. Thế nhưng hiện tại toàn bộ truyền thông Tỉnh Bạch Vân không ngờ không có lấy một tờ báo nào đưa tin, mà ngay cả phóng viện Tỉnh khác thường trú tại thành phố Liêu Nguyên cũng không có bài nào đưa tin việc này.

Chuyện này thật sự là quá bất thường rồi. Điều này nói rõ toàn bộ sự việc phía sau chắc chắn là có một bàn tay đen khổng lồ thao túng, một mạng lưới khổng lồ đang điều khiển việc này. Bằng không mà nói, không thể hoàn toàn lặng lẽ, yên tĩnh không tiếng động như thế này.

Ánh mắt của Liễu Kình Vũ dừng lại trên mặt của Ôn Hữu Sơn, trầm giọng nói:

- Đồng chí Ôn Hữu Sơn, báo hôm nay ông đều xem qua rồi chứ?

Ôn Hữu Sơn gật gật đầu nói:

- Xem rồi, Chủ nhiệm Liễu, ngài muốn hỏi là vì sao sự việc xảy ra sáng sớm hôm qua ở trước cửa Uỷ ban Kỷ luật thị xã chúng ta lại không được đưa ra ánh sáng?

Liễu Kình Vũ gật gật đầu:

- Ông biết chút gì tình hình bên trong không?

Ôn Hữu Sơn cười khổ nói:

- Chủ nhiệm Liễu, ngài khả năng vừa mới tới thị xã Đông Giang nên có một số tình hình còn chưa rõ lắm. Như sự việc phát sinh hôm qua ở quá khứ cũng từng nhiều lần xảy ra rồi, thậm chí có rất nhiều lần sự việc còn nghiêm trọng hơn, làm chết hơn mười người, nhưng chỉ cần là sự việc xảy ra ở thị xã Đông Giang, đại bộ phận đều sẽ bị truyền thông che giấu.

- Bị truyền thông che giấu? Lẽ nào truyền thông chủ động không đưa tin những việc này sao?

Liễu Kình Vũ hỏi.

Ôn Hữu Sơn nói:

- Cũng không phải. Đã xảy ra chuyện thì các ký giả truyền thông nhất định sẽ đuổi tới đấy, nhưng đưa tin hay không cũng phải xem tính chất sự kiện như thế nào. Hễ là chuyện có liên quan đến mỏ than và chuyện có liên quan đến thị trấn Hắc Môi, đại bộ phận các ký giả truyền thông đều là không dám đưa tin đấy. Hơn nữa ở thành phố Liêu Nguyên có tồn tại một công ty chuyên môn phụ trách truyền thông và quan hệ xã hội, công ty này hình như là do một số chủ mỏ than của thị trấn Hắc Môi khống chế. Công ty bọn họ mua rất nhiều tờ báo truyền thông, đồng thời có quan hệ vô cùng chặt chẽ với các phương tiện truyền thông khác. Ngài ngẫm mà xem, nếu như Công ty này không hy vọng thấy những tin tức đó thì truyền thông sao dám đưa tin?

Nếu quả thật muốn đưa tin, chỉ sợ sẽ đắc tội Thần tài. Huống chi, công ty này là một công ty quảng cáo, quan hệ xã hội, có năng lực quan hệ xã hội rất mạnh. Những năm gần đây, bọn họ đã sớm có một hệ thống thao tác rất thành thục rồi. Hơn nữa tôi còn nghe qua, có hai phóng viên là từ tỉnh ngoài tới thường trú ở đây, bọn họ đem chuyện ngày hôm qua đăng lên website của họ, kết quả đêm qua hai người đều bị chém đứt tay chân, đưa vào bệnh viện. Mà tin tức bọn họ đăng lên Website cũng rất nhanh bị gỡ xuống. Sau đó, truyền thông sau lưng hai người họ cũng giữ thái độ trầm mặc hiếm thấy.

Sau khi nghe xong, Liễu Kình Vũ không khỏi nhướn mày. Một loại cảm giác bị thất bại dâng trào. Hắn tuyệt đối không thể tưởng được, không ngờ sẽ phát sinh chuyện như vậy. Hắn tuy rằng đã nghĩ thế lực hủ bại của thị xã Đông Giang vô cùng lớn, nhưng thật không ngờ đối phương lại có khả năng đổi trắng thay đen như vậy.

Tuy nhiên càng là như thế, ngạo khí tiềm tàng trong con người Liễu Kình Vũ càng phát ra. Giờ phút này, Liễu Kình Vũ càng kiên định hơn, quyết tâm phải đào tận gốc mạng lưới hủ bại ở đây.

Nghĩ đến đây, Liễu Kình Vũ nói với Ôn Hữu Sơn:

- Ừ, được rồi. Chuyện này tôi biết rồi, ông đi về trước đi.

Sau khi Ôn Hữu Sơn ra khỏi văn phòng, Liễu Kình Vũ lập tức gọi điện thoại cho Lưu Á Châu đến:

- Đồng chí Lưu Á Châu, lần trước ở Trung tâm giáo dưỡng, biểu hiện của anh rất tốt, tôi rất hài lòng. Đây là hộp chè bạn tôi tặng, anh nếm thử một chút.

Lưu Á Châu nhìn thấy hộp chè vô cùng tinh xảo, trong lòng lập tức run lên từng đợt. Y thật không ngờ, biểu hiện của mình ở Trung tâm giáo dưỡng đã lấy được sự tín nhiệm của Liễu Kình Vũ, trong lòng y có chút hưng phấn. Tuy rằng y tuyệt đối sẽ không cho rằng Liễu Kình Vũ chỉ vì biểu hiện của mình ở Trung tâm giáo dưỡng mà tán thưởng chính mình, nhưng biểu hiện này của Liễu Kình Vũ lại làm cho Lưu Á Châu ý thức được rằng chính mình rất có thể sẽ trở thành ứng cử viên sáng giá cho chức Chánh văn phòng.

Lưu Á Châu rất vui vẻ nhận hộp chè Liễu Kình Vũ đưa cho, vẻ mặt cười nói:

- Cảm ơn ngài, Chủ nhiệm Liễu, Đại Hồng Bào chính là loại tôi thích nhất.

Liễu Kình Vũ cười nói:

- Đồng chí Lưu Á Châu à, chè này cũng không phải là cho anh lấy không đâu. Hiện tại giao cho anh một nhiệm vụ, anh lập tức thông báo tất cả ủy viên thường vụ Ủy ban Kỷ luật, lập tức đến phòng họp để dự họp Hội nghị thường vụ Ủy ban Kỷ luật, thảo luận một chút những công văn khiếu nại có liên quan đến dân chúng thị trấn Hắc Môi, bàn bạc một chút việc tổ chức và thành lập Tổ điều tra nghiên cứu đi xuống tiến hành điều tra.

Lưu Á Châu gật gật đầu:

- Vâng, tôi lập tức thông báo.

Nói xong, Lưu Á Châu cáo từ, trở lại phòng làm việc của mình. Y lập tức đem chuyện này báo cáo cho Nghiêm Vệ Đông biết. Sau khi Nghiêm Vệ Đông nhận được báo cáo của Lưu Á Châui, lúc ấy sắc mặt phát lạnh, lập tức lấy điện thoại di động ra bấm điện thoại của Tôn Ngọc Long, đem những tin tức này tiến hành báo cáo lại cho Tôn Ngọc Long. Tôn Ngọc Long sau khi nghe xong, sắc mặt có vẻ vô cùng nghiêm trọng, sau khi có vài câu phân phó với Nghiêm Vệ Đông, rất nhanh liền cúp điện thoại, bắt đầu chìm vào suy nghĩ.

Mà Nghiêm Vệ Đông thì vẻ mặt nghiêm túc đi về phía phòng họp.

Lúc Nghiêm Vệ Đông đi vào phòng họp, trong phòng họp toàn bộ các Ủy viên thường vụ khác cũng đã đến đông đủ. Liễu Kình Vũ cũng đã đến rồi.

Nhìn thấy Nghiêm Vệ Đông tiến vào, Liễu Kình Vũ trầm giọng nói:

- Tốt, nếu tất cả mọi người đều đến đủ rồi, bây giờ bắt đầu họp. Trước khi bắt đầu, trước tiên tôi đưa bản tài liệu mà dân chúng giao nộp cho tôi ở cửa lớn Uỷ ban Kỷ luật buổi sáng hôm qua cho mọi người xem qua chút. Đợi sau khi mọi người xem xong, chúng ta thương lượng một chút về phương án hành động bước tiếp theo.

Nói xong, Liễu Kình Vũ khoát tay, Lưu Á Châu lập tức đem tài liệu sớm đã chuẩn bị từng phần phát cho các vị Ủy viên Ủy ban Kỷ luật.

Hai mươi phút sau, sau khi mọi người hầu như đã xem hết một lần, Liễu Kình Vũ sắc mặt bình tĩnh nói:

- Các vị, các đồng chí, tôi tin tưởng mọi người cũng đã xem hết những tài liệu này rồi, mọi người hiện tại có cảm giác gì?

Liễu Kình Vũ nói xong, Diêu Kiếm Phong lập tức hung hăng vỗ bàn một cái lớn tiếng nói:

- Chủ nhiệm Liễu, nếu những tài liệu dân chúng cung cấp này tất cả đều là sự thật, vậy thì thị trấn Hắc Môi quả thực quá nghiêm trọng rồi. Điều này nói rõ một số cán bộ và chủ mỏ than thị trấn Hắc Môi thật sự là quá kiêu ngạo rồi. Bọn họ thật không ngờ kiêu ngạo, ngông cuồng như thế, không để ý gì đến an toàn sinh mạng và tài sản cho dân chúng, chỉ biết một lòng giành ích lợi. Những người này hoàn toàn không có tư cách gì, Ủy ban Kỷ luật thị xã Đông Giang chúng ta nhất định phải can thiệp, triển khai xâm nhập điều tra, kiên quyết quét dọn hoàn toàn bọn tham quan ô lại xâm phạm đến ích lợi dân chúng.

Diêu Kiếm Phong nói xong, các Ủy viên thường vụ khác tất cả đều trầm mặc.

Diêu Kiếm Phong tuy rằng đã kiên quyết biểu hiện thái độ đứng về Liễu Kình Vũ, nhưng các Ủy viên thường vụ khác lại vẫn còn có nhiều băn khoăn.

Lúc này, ánh mắt của Phó chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật Nghiêm Vệ Đông quét qua mặt Phó thư ký Ủy ban kỷ luật Triệu Nguyệt Ba, ra hiệu cho gã lên tiếng.

Nhưng mà, Triệu Nguyệt Ba lại trực tiếp cúi đầu xuống, căn bản không thèm nhìn đến y. Triệu Nguyệt Ba rất rõ ràng, mình là người của Đường Thiệu Cương, hiện tại Đường Thiệu Cương đối với Liễu Kình Vũ cũng không biểu hiện ra quá nhiều địch ý, cho nên mình tuyệt đối không thể khai chiến được. Bằng không mà nói, không phải là chính là mang đến phiền toái cho Đường Thiệu Cương sao. Lãnh đạo phiền toái thì mình cũng phiền toái rồi.

Nghiêm Vệ Đông thấy Triệu Nguyệt Ba không thèm để ý đến mình, chỉ có thể chính mình đứng ra, y trầm giọng nói:

- Tôi không đồng ý với ý kiến của đồng chí Diêu Kiếm Phong. Những tài liệu này tuy rằng nhìn khá nghiêm trọng, nhưng tình huống thật sự rốt cuộc như thế nào chúng ta cũng không thể xác định. Dù sao Ủy ban Kỷ luật chúng ta gặp quá nhiều tư liệu sống như vậy rồi, mỗi người đều đem cảnh ngộ của mình nói vô cùng thê thảm, nói mình oan uổng đến cỡ nào, nhưng trên thực tế, rất nhiều người đều là cố ý nói như vậy, thậm chí là bịa đặt đấy. Bởi vì bọn họ muốn giành được sự thông cảm của người khác, muốn dùng biểu hiện yếu thế để thắng được những thứ mà bọn họ muốn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.