Đỉnh Cao Quyền Lực

Chương 427: Cuộc chiến giành giật Trần Phú Tiêu



Sau khi Tôn Ngọc Long nghe xong, nét mặt càng thêm âm trầm:

- Đồng chí Liễu Kình Vũ, anh phải thả người, nếu không Thị ủy thị xã Đông Giang chúng ta sẽ rơi vào thế bị động cực độ. Mặc dù trong lòng tôi hiểu anh tất cả đều là vì công việc, nhưng anh phải lấy đại cục làm trọng. Hiện giờ đồng chí Trần Phú Tiêu là chuyên gia cấp cao của hệ thống giao thông thành phố Liêu Nguyên, trong hệ thống giao thông có vị trí vô cùng quan trọng, nếu ông ta bị oan e răng sau này các dự án giao thông của thị xã Đông Giang chúng ta rất khó được Cục giao thông thành phố thông qua. Đồng chí Liễu Kình Vũ, tôi hi vọng anh nhất định phải lấy đại cục làm trọng nhé.

Liễu Kình Vũ lắc đầu nói:

- Bí thư Tôn à, tôi hiểu băn khoăn của ngài, nhưng có điều tôi cũng cần làm sáng tỏ. Thứ nhất, đồng chí Trần Phú Tiêu hiện giờ vẫn không phải bị chúng tôi khởi tố, chỉ là bị Ủy ban Kỷ luật chúng tôi đưa đi phối hợp điều tra với chúng tôi, bản thân đồng chí ấy hiện vẫn chưa mang bất kỳ tội danh gì. Thứ hai, nếu trong quá trình điều tra chứng minh được đồng chí ấy không có vấn đề gì, Ủy ban Kỷ luật thị xã chúng tôi sẽ nhanh chóng phóng thích. Nhưng, nếu chứng minh có vấn đề thì dù Giám đốc Sở Giao thông tỉnh đích thân gọi điện cho tôi, nên khởi tố đồng chí ấy vẫn phải khởi tố. Pháp luật có nguyên tắc. Bí thư Tôn, xin lỗi, tôi rất bận, có việc chúng ta sẽ liên lạc với nhau sau nhé.

Nói xong, Liễu Kình Vũ liền cúp điện thoại, cứng rắn tới cùng.

Đầu dây bên kia Tôn Ngọc Long tức giận quăng điện thoại xuống:

- Liễu Kình Vũ, thằng nhóc con mày dám chống đối tao, thật chẳng ra gì cả, không thể kiềm chế được nữa rồi. Đây đâu còn là một Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật chứ, quả đúng là một tên vô lại.

Sau khi mắng xong, Tôn Ngọc Long lại tiếp tục gọi thêm vài cuộc điện thoại nữa.

Rất nhanh, bên phía Liễu Kình Vũ bỗng chốc trở lên bận rộn, trước tiên là Cục trưởng cục Giao thông thành phố Liêu Nguyên gọi cho Liễu Kình Vũ, hỏi thăm tình hình của Trần Phú Tiêu, ngoài ra còn bày tỏ với Liễu Kình Vũ, Trần Phú Tiêu là chuyên gia uy quyền của hệ thống giao thông, dù có vấn đề gì cũng phải bảo vệ trọng điểm, dù sao bồi dưỡng một Trưởng phòng Giao thông biết quản lý mà lại hiểu nghiệp vụ không dễ chút nào. Liễu Kình Vũ thẳng thắn nói với đối phương rằng tất cả mọi chuyện lấy kết quả điều tra làm chuẩn, mọi việc lấy luật pháp làm chuẩn, khiến cho vị Cục trưởng cục Giao thông này tức giận tới mức quăng luôn điện thoại xuống.

Theo sau, Phó chủ tịch thành phố chủ quản giao thông cũng gọi cho Liễu Kình Vũ vì chuyện của Trần Phú Tiêu, mặc dù ý tứ hàm súc, nhưng ám hiệu ở các phương diện đều như thế. Liễu Kình Vũ cũng cố tình giả vờ đưa đẩy theo vị Phó chủ tịch thành phố này, cuối cùng đã khiến cho vị này tức giận đập tay xuống bàn, hỏi Liễu Kình Vũ rốt cuộc là có ý gì. Liễu Kình Vũ trực tiếp nói cho đối phương biết, mình chỉ là muốn làm việc của một vị Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật nên làm mà thôi.

Sau đó, lại có một người đi thẳng tới nói về việc của Trần Phú Tiêu, đương nhiên, lời nói của những người này đầu tiên đều là những chuyện linh tinh ngoài lề, sau cùng mới dần dần nói tới chuyện của Trần Phú Tiêu, không nói cũng biết là vì bảo vệ bản thân, ngầm ra hiệu cho Liễu Kình Vũ, song Liễu Kình Vũ lại vẫn tiếp tục như trước, giả vờ như không hiểu chuyện gì.

Mãi cho tới khoảng 10 giờ sáng, điện thoại của Liễu Kình Vũ mới được yên lặng.

Tuy nhiên, sắc mặt Liễu Kình Vũ lại dần âm trầm hơn.

Bởi vì chỉ trong khoảng thời gian vừa rồi, hắn đã ghi lại hết tên của người gọi điện thoại tới. Có Bí thư Thị ủy thị xã Đông Giang, Phó chủ tịch UBND, Phó chủ tịch thành phố, Cục trưởng cục Giao thông thành phố Liêu Nguyên, Phó chủ tịch thường vụ, Phó chủ tịch Thành phố, Cục trưởng cục Tài chính, Cục trưởng cục Công thương, những nhân vật cấp thực quyền này đều lên tiếng vì Trần Phú Tiêu. Điều này đã cho thấy phía sau Trần Phú Tiêu có mạng lưới lợi ích khổng lồ, họ đang xin tha cho Trần Phú Tiêu, đồng thời cũng đang thị uy với mình. Họ đang dùng phương thức này khuyên nhủ mình, nếu mình khư khư cố chấp sẽ đắc tội với cả một đoàn thể lợi ích khổng lồ, nếu là quan chức lý trí một chút, lúc này sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ được.

Song, Liễu Kình Vũ lại khác, trong mắt hắn chỉ có người dân, chỉ có đất nước, pháp luật và công bằng.

Sau khi cúp điện thoại, Liễu Kình Vũ tiếp tục vùi đầu vào công việc lu bù.

Tuy nhiên, hắn vừa ngồi xuống chưa bao lâu, điện thoại lại tiếp tục vang lên, Liễu Kình Vũ không khỏi nhướn mày, hắn tin ý của mình đã rõ ràng rồi, vì sao còn có người gọi điện cho mình làm gì nữa.

Liễu Kình Vũ nghe điện thoại, đầu dây bên kia liền truyền tới một giọng nói vô cùng uy nghiêm:

- Đồng chí Liễu Kình Vũ, tôi là Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật thành phố Liêu Nguyên - Quách Thiên Minh, Thành ủy vừa ra quyết định, do vụ án của Trần Phú Tiêu thị xã Đông Giang các anh có tầm quan trọng rất lớn, cho nên Thành ủy quyết định vụ án này do Ủy ban Kỷ luật thành phố Liêu Nguyên chúng tôi tiếp nhận, Ủy ban Kỷ luật thị xã Đông Giang các anh phụ trách phối hợp vòng ngoài. Bây giờ nhân viên Ủy ban Kỷ luật thành phố chúng tôi đã xuất phát rồi, khoảng nửa giờ nữa sẽ tới Ủy ban Kỷ luật thị xã Đông Giang các anh, lúc đó anh nên phối hợp cùng để bàn giao người và hồ sơ liên quan tới vụ án.

Sau khi Liễu Kình Vũ nghe xong, không biết làm thế nào, chỉ còn biết dạ một tiếng, trả lời đã biết, sau đó cúp điện thoại.

Đầu dây bên kia, khóe miệng Quách Thiên Minh lộ rõ vẻ khinh thường:

- Hừ, một tên Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật thị xã nho nhỏ lại muốn lật thành phố Liêu Nguyên chúng ta sao, Liễu Kình Vũ à, mày đừng có nằm mơ.

Sau khi cúp điện thoại chưa đầy hai mươi phút, điện thoại trên bàn Liễu Kình Vũ lại đổ chuông, bảo vệ thông báo là có Phó chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật thành khố Liêu Nguyên - Mạnh Khánh Nghĩa dẫn theo năm nhân viên tới.

Liễu Kình Vũ đứng ở cửa sổ nhìn ra thấy Mạnh Khánh Nghĩa lúc này vẫn chưa xuống xe, chiếc xe cũng chưa tiến vào trong, vẫn đang dừng lại ngoài cổng, chỉ là một người làm việc ở Ủy ban Kỷ luật đang liên hệ với bảo vệ ở phòng trực ban bảo vệ.

Điệu bộ này có lẽ đối phương có lẽ là đang chờ mình tới nghênh đón đây.

Nhưng, Liễu Kình Vũ lại cầm điện thoại lên nói với bảo vệ:

- Ồ, được rồi, anh cho họ vào đi, tôi đang ở phòng làm việc.

Nói xong, Liễu Kình Vũ liền cúp điện thoại.

Bảo vệ đã thuật lại cuộc đối thoại của Liễu Kình Vũ lại cho nhân viên Ủy ban Kỷ luật thành phố nghe, người nhân viên đó nghe xong lập tức chau mày, đi tới trước xe truyền đạt ý của Liễu Kình Vũ cho Mạnh Khánh Nghĩa hay, sắc mặt Mạnh Khánh Nghĩa khi đó cũng sầm xuống. Y không ngờ Liễu Kình Vũ ngay cả việc đón tiếp mình cũng không có, nên nhớ dù sao mình cũng là lãnh đạo cấp trên đấy chứ, Liễu Kình Vũ như vậy quả đúng là không coi mình ra gì cả.

Sắc mặt y trầm xuống, nói:

- Đồng chí Liễu Kình Vũ oai quá nhỉ, nếu hắn không xuống thì chúng ta cũng đi lên, tôi xem xem rốt cuộc tên Liễu Kình Vũ này hình dáng ra làm sao.

Chiếc xe đi vào đại viện, Mạnh Khánh Nghĩa dẫn theo năm nhân viên hùng hổ tiến vào phòng làm việc của Liễu Kình Vũ.

Trong phòng làm việc, Liễu Kình Vũ không chút hoang mang uống trà, qua camera trên máy vi tính đã thấy được toàn cảnh khách sạn Tân Nguyên và tình hình thẩm vấn trong hai phòng thẩm vấn của đám người Diệp Kiến Quần, vừa xem, sắc mặt hắn vừa thư thái hơn.

Cũng đúng lúc này, cửa phòng làm việc hình như đã có người đá tung ra, ngay sau đó mấy nhân viên công vụ nối đuôi nhau đi vào, chia ra đứng thành hai bên trái phải, phía sau Phó chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật thành phố Liêu Nguyên Mạnh Khánh Nghĩa mặt đầy ngạo nghễ tiến vào, vừa đi vừa trầm giọng nói:

- Đồng chí Liễu Kình Vũ, thật không ngờ anh lại bận rộn đến thế, rốt cuộc anh đang bận việc gì thế, liệu có thể cho tôi học tập chút được không?

Nói tới đây, ngữ khí của Mạnh Khánh Nghĩa không được tốt lắm, bước thẳng tới bàn làm việc của Liễu Kình Vũ, muốn kiểm tra đột xuất Liễu Kình Vũ.

Nhưng, Liễu Kình Vũ thì đang làm gì đây, gần như trước khi y bước tới đã tắt ngay cửa sổ camera rồi, tất cả đổi sang file văn bản chuẩn bị thẩm vấn rồi.

Thấy Mạnh Khánh Nghĩa bước tới, Liễu Kình Vũ liền đứng dậy cười nói:

- Ngài là Phó chủ nhiệm Mạnh Khánh Nghĩa ư? Thật ngại quá, bên tôi quả thực rất bận, không thể phân thân ra được nên không thể đón tiếp ngài được, xin ngài lượng thứ cho nhé.

Dù nói như vậy, nhưng trên mặt Liễu Kình Vũ lại không hề lộ vẻ áy náy.

Mạnh Khánh Nghĩa bước tới phía trước máy tính của Liễu Kình Vũ liếc nhìn, không phát hiện thấy Liễu Kình Vũ đang chơi điện tử hay làm việc gì khác, cảm thấy có chút thất vọng. Nếu Liễu Kình Vũ đang chơi game, y sẽ không e dè mà trực tiếp thông báo phê bình Liễu Kình Vũ toàn thành phố, quay mặt đi Mạnh Khánh Nghĩa trầm giọng nói:

- Đồng chí Liễu Kình Vũ, tôi đã tới rồi, yêu cầu người của anh giao Trần Phú Tiêu và người của công ty Thiên Lộ cho chúng tôi, vụ án này Ủy ban Kỷ luật thành phố chúng tôi đã tiếp nhận rồi.

Liễu Kình Vũ cười thản nhiên, giả vờ như đau đầu, lấy tay day day huyệt thái dương:

- Ây da, Phó chủ nhiệm Mạnh, thật ngại quá, bây giờ tôi không thể giao Trần Phú Tiêu cho các anh được.

Mạnh Khánh Nghĩa lộ rõ vẻ phẫn nộ:

- Không thể giao cho chúng tôi? Vì sao, lẽ nào trước đó Chủ nhiệm Quách Thiên Minh chưa liên lạc với anh sao?

Liễu Kình Vũ gật đầu nói:

- Gọi rồi chứ, đương nhiên là gọi rồi, khi đó tôi cũng đã đồng ý rồi, nhưng bây giờ sự việc đã có chút thay đổi.

Mạnh Khánh Nghĩa tức giận quát:

- Thay đổi? Thay đổi gì? Mặc kệ có thay đổi gì, những người này nhất định phải giao lại cho người của Ủy ban Kỷ luật thành phố chúng tôi đưa đi.

Mạnh Khánh Nghĩa vừa dứt lời, cửa phòng làm việc liền mở ra, một người bước từ bên ngoài vào, trầm giọng nói:

- Nếu Ủy ban Kỷ luật tỉnh chúng tôi muốn nhúng tay vào việc này thì sao? Lẽ nào người của Ủy ban Kỷ luật thành phố các anh cũng vẫn muốn đưa người đi sao?

Mạnh Khánh Nghĩa quay đầu lại nhìn, trong lòng run sợ, người bước từ ngoài cửa vào y cũng quen, không ngờ đó là Phó chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tỉnh Đằng Kiến Hoa. Mạnh Khánh Nghĩa chẳng lạ lẫm gì vị Phó chủ nhiệm Đằng Kiến Hoa này, bởi vì ông ta được mệnh danh là Công Tôn Sách, tương đương với quân sư đắc lực của Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tỉnh Hàn Nho Siêu. Hầu như trong những vụ án lớn của Hàn Nho Siêu đều có thể thấy được bóng dáng của Đằng Kiến Hoa. Người Phó chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật này túc trí đa mưu, năng lực siêu phàm, các quan chức trên dưới tỉnh Bạch vân đều vô cùng sợ hãi và Mạnh Khánh Nghĩa cũng không ngoại lệ.

Mạnh Khánh Nghĩa có chút đau đầu, nói:

- Phó Chủ nhiệm Đằng à, sao ngài lại tới đây?

Đằng Kiến Hoa thản nhiên nói:

- Tôi phải tới chứ, nếu tôi không tới thì vụ án này của Trần Phú Tiêu một khi bị thế lực nào đó tiếp nhận, e rằng lại mất 8 năm, 10 năm nữa cũng không thể tìm ra manh mối được. Đồng chí Mạnh Khánh Nghĩa, anh đã tới muộn rồi, sáng sớm hôm nay khi tôi vừa tới làm việc đã tới đây rồi, cứ coi như phải đưa Trần Phú Tiêu đi, chúng ta cũng phải nói tới thứ tự trước sau chứ. Hơn nữa tôi còn phụng chỉ của Chủ nhiệm Hàn ở Ủy ban Kỷ luật tỉnh tới đôn đốc vụ án này nữa.

Lần này, Mạnh Khánh Nghĩa hoàn toàn trợn tròn mắt lên, y không ngờ Liễu Kình Vũ còn chuẩn bị sẵn phục binh như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.