Định Mệnh Nhóc Là Của Anh

Chương 46: Quá trình và kết quả





Tại một quán bar khác, Gia Minh và Dương Thắng ngồi uống rượu với nhau.

-Khắc Huy không đến?-Dương Thắng hỏi.

-Có người đẹp bên cạnh thì đâu cần mấy người anh em này!-Gia Minh nói như oán trách.

-Xem ra Diệu Phương mất trí nhớ cũng tốt!-Dương Thắng nói.-Dù sao họ cũng xa nhau năm năm, năm năm đó như thử thách tình cảm của họ!

-Buồn thật! Nhớ lúc trước chúng ta có đến bốn người!-Gia Minh giọng có chút buồn buồn.

-Tuấn Anh đáng chết dám bỏ chúng ta đi sớm như thế!-Dương Thắng gần như là quát lên.

-Thôi bỏ đi!-Gia Minh nói.-Cậu có chuyện gì?

-Hạ Lâm muốn chia tay?-Giọng có chút cay cay.

-Lý do?-Gia Minh khẽ nhíu mày.

-Ba mẹ cô ấy không chấp nhận!-Dương Thắng rút một điếu thuốc ra hút một hồi.

Gia Minh cũng hút thuốc. Từ lúc có bạn gái cả hai rất ít khi uống rượu, hút thuốc giải sầu thế này. Lâu rồi không đụng đến có khác. Thuốc lá có chứa một chất gì đó khi hút vào làm ta có cảm giác trút hết muộn phiền.

-Sau hai người không cùng nhau thuyết phục!-Gia Minh nói trong làn khói trắng.

-Cô ấy không có lòng tin ở tôi!

Gia Minh nhìn Dương Thắng bằng ánh mắt khó hiểu. Khoảng thời gian sáu năm tuy không quá dài nhưng cũng không hẳn là ngắn.

-Thôi bỏ đi! Còn cậu thế nào? Trong cậu cũng có tâm sự thế kia?

-Lan Nhi biết chuyện tôi có con bên ngoài!-Gia Minh nhẹ giọng nói.-Cô ấy không chấp nhận và đòi chia tay với tôi!

Gia Minh đã giấu Lan Nhi chuyện này vì tin rằng một mình mình có thể giải quyết ổn thoả. Không ngờ cô gái đang có con với Gia Minh không an phận, đến tận trường học tìm Lan Nhi khiến Lan Nhi thực sự mất mặt trước mọi người, nhưng điều cô gái này quan tâm nhất là: Gia Minh đã phản bội Lan Nhi.

-Cậu có con với cô gái kia khi nào?

-Trước hai tuần kể từ khi tôi chính thức quen Lan Nhi!

-Như thế cũng không được xếp là phản bội nhỉ?-Dương Thắng uống đã kha khá rượu.-Chao ôi, playboy Gia Minh chơi bời không ngừa hậu quả! Cậu bất cẩn thế không biết có bao nhiêu đứa con rơi nhỉ!

-Chỉ là lần đó tôi không cẩn thận! Tôi đã bắt cô ta uống thuốc ngừa nhưng cô ta không uống!-Gia Minh cùng ngà ngà say.

-Vậy là do cô ta gài bẫy cậu!-Dương Thắng hơi nhếch môi.-Cái cô ta muốn là được làm Triệu phu nhân!

-Đời này kiếp này đã định, Triệu phu nhân của Triệu Gia Minh này chỉ có Trương Lan Nhi!

Dương Thắng không nói, chỉ hơi nhếch môi lên.

-Có phải cuộc tình quá suôn sẽ trong quá trình thì kết thúc sẽ rất đau khổ không?-Dương Thắng ngẩm lại bản thân mình mà hỏi.

Có lẽ Dương Thắng và Hạ Lâm đã một quá trình rất hạnh phúc và suôn sẽ hầu như không hiểu lầm, không cãi nhau, rất hợp ý nhau nên kết quả sẽ là đau khổ. Còn Khắc Huy và Diệu Phương, thời gian họ quen nhau chỉ vỏn vẹn có một năm, nhưng năm năm sau gặp lại họ vẫn yêu nhau và hiện tại họ có kết thúc thật hạnh phúc.

-Tôi biết cậu đang nghĩ gì! Khắc Huy và Diệu Phương chưa hẳn đã là kết thúc! Cũng như cậu và Hạ Lâm chỉ đang còn trong quá trình tiến đến kết thúc thôi!-Gia Minh nói.

Dương Thắng nhìn chằm chằm Gia Minh như nhìn một sinh vật là vừa xuất hiện trên trái đất.

-Này, nhìn gì vậy? Người khác nhìn vào sẽ nhằm tôi và cậu bị bất thường về giới tính đấy! Thế thì làm sao tôi lấy vợ sinh con đây!

Dương Thắng bị câu nói của Gia Minh làm cho sặc nước vì cười. Cũng may là Dương Thắng chỉ uống trà chứ nếu mà uống rượu thì bị sốc rượu mất!

-Chỉ là tôi thấy cậu việc trong nhà thì mù tịt còn việc người khác thì rất sáng dạ!-Dương Thắng nói một câu khen không ra khen, phê bình cũng không ra phê bình.-Gia Minh mà cũng có lúc nói những câu như thế!

Dương Thắng khẽ cười. Đúng thật như người ta thường nói: Người ngoài thường sáng suốt hơn người trong cuộc.

-Người ngoài tuy sáng suốt hơn người trong cuộc! Nhưng chỉ có người trong cuộc mới có thể hiểu và cảm nhận được nổi đau từng trãi.-Gia Minh buộc miệng nói.

Lại một lần nữa Dương Thắng dùng ánh mắt săm soi sinh vật lạ nhìn Gia Minh. Gia Minh nói cứ như đọc được suy nghĩ của Dương Thắng.

-Này, cậu cứ nhìn thế sau này tôi không lấy được vợ,?sẽ lấp cậu vào chỗ đó đấy!

-Thôi, cho tôi xin!-Dương Thắng cười cười.-Playboy gái theo đến mức xếp hàng như cậu mà cũng có lúc ế vợ thì trái đất này ngừng quay mất!

-Playboy thì đã sao? Tôi cũng chỉ muốn lấy người tôi yêu!-Gia Minh nói một câu chắc chắn.

-Thôi được rồi, hôm nay cứ uống thật say đi!-Dương Thắng nói.-Quản lí là tụi đàn em của chúng ta trong cấp 3, tôi đã bảo nếu tôi với cậu uống say thì đưa chúng ta về!

-Được! Không say không về!-Gia Minh nói rồi uống hết phần còn lại của một chai rượu trước mặt.

Từng chai rượu được bưng ra, mãi cho đến khi hai người nằm xuống bàn ngất đi vì quá say. Tửu rượu của bọn họ rất tốt nên mãi gần đến sáng mới ngưng.

***

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng lúc sáng chiếu qua khe cửa làm cho mắt Phương Thảo nhíu lại, đầu có chút đau nhói, một cơn đau từ hạ thể truyền đến đại não. Nhìn khung cảnh xung quanh, ý thức được cơ thể không hề vướng víu đồ đạc, Phương Thảo tỉnh giấc ngay. Nhìn người đàn ông kế bên, Phương Thảo chợt hốt hoảng. Người đàn ông mà có thể cả cuộc đời này cũng không thể nào phai mờ trong tâm trí của người con gái này. Gương mặt điển trai có chút lạnh lùng, gương mặt anh tú, mi dày, mắt như khẽ khép hờ lại, sống mũi cao, môi mỏng có chút sắc hồng, mái lệch qua để lộ một vài vết sạo, cơn đau đầu lúc này dường như hoàn toàn tan biến, trong mắt lúc này chỉ là người đàn ông tuyệt mỹ này.

-Nhìn đủ chưa?

Thật ra Nhật Hào rất khó chịu khi người khác nhìn chằm chằm vào mắt mình nên mới lên tiếng.

-Tại sao? Đêm qua…?

-Tôi nghĩ em không còn ngây thơ đến nổi tôi phải giải thích với em!-Nhật Hào nói, giọng lạnh lùng khiến ngươi nghe ớn lạnh đến xương sống.

-Không!-Lòng Phương Thảo co thắt đến mức đau dớn nhưng giọng nói vô cùng mạnh mẽ.-Tại sao anh lại ở đây?

-Tự nhớ lại đi!

Nhật Hào nói rồi đứng dậy bước vào phòng tắm, trên người là một bộ đồ ngủ. Tiếng nước chảy vang lên làm tâm trí Phương Thảo trở về với hiện thực. Đêm qua rõ ràng là đang ngồi uống rượu với người nào đó lạ rồi sau đó, sau đó lên sàn nhảy và sau khi uống một ly rượu thì không biết gì nữa.

Nhật Hào trong đầu lúc này là chuyện ngày hôm qua. Khi thấy một thanh niên bế Phương Thảo lên phòng VIP, Nhật Hào đã có chuyện không hay. Nếu là bình thường thì chắc chắn Nhật Hào sẽ bỏ mặt chẳng thèm nhưng người con gái đã từng nằm vào lòng hắn, hắn không muốn điều đó xảy ra với Phương Thảo và người con trai khác. Khi hai người sắp đi vào phòng, Nhật Hào chặn đường và trợn mắt nhìn anh chàng dắt Phương Thảo đến đây. Anh chàng nhận ra Nhật Hào, trùm trong giới xã hội đen liền sợ hãi bỏ lại Phương Thảo cho Nhật Hào rồi bỏ chạy. Khi đưa Phương Thảo vào phòng, Nhật Hào chợt nhận ra là cô gái này bị bỏ thuốc kích thích. Định đỡ cô gái này vào phòng tắm để tỉnh táo lại, nhưng không kịp thì đã bị ai đó xô ngã xuống giường, do không kiềm chế được và cũng không muốn kiềm chế nên chuyện đó đã xảy ra.

Lúc sau, Nhật Hào bước ra.

-Cảm ơn!

-Lát nữa tiếp tân sẽ mang cho em một bộ váy, thay đi!

Nói rồi Nhật Hào bỏ một mạch ra ngoài, không hề quay đầu lại. Phương Thảo lòng đau nhói, tâm như chết lặng.

***

Bốn giờ sáng, Hạ Lâm vẫn đang dưới quê, Khắc Huy tìm đến Hạ Lâm.

-Anh tìm em sao? Thật ngạc nhiên đấy!

-Dương Thắng đêm qua uống say, lại đi đua xe, hiện đang nằm trong bệnh viện!-Anh nói với một giọng cấp bách.-Có thể không qua khỏi, anh mong em lên thành phố gặp cậu ta lần cuối.

-Sao? Dương Thắng nằm viện?-Hạ Lâm lo lắng thấy rõ.

-Cậu ấy buồn chuyện tình cảm nên uống rượu nhiều sau đó đi đua xe và bị tai nạn!

Hạ Lâm kéo tay Khắc Huy vào trong xe rồi nói tiếp. Gương mặt anh vẫn lạnh, thoát lên vẻ chững chạc nên Hạ Lâm tin. Hạ Lâm rất lo lắng cho Dương Thắng. Nếu Dương Thắng xảy ra chuyện gì, nữa đời sau làm sao Hạ Lâm có thể sống tiếp?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.