Định Nghĩa Độc Nhất Vô Nhị

Chương 10: hôn




Hôm nay thật sự là mệt muốn chết rồi. Trải qua trận hoạt động ở trường đại học, công việc ở viện phúc lợi lành phải bỏ ngang nữa chừng, tham gia cái hoạt động “Tâm lý sức khỏe của sinh viên đại học”, là cái băng gôn treo ở phòng giáo viên, rồi ngồi ở một dãy băng ghế “tâm sự” cùng sinh viên.

Loại chuyện lặt vặt này có hiệu quả gì? Đại khái chính là tới chụp ảnh lưu làm kỷ niệm. Bất quá sinh viện bây giờ cũng không dễ đối phó như vậy, một nam sinh năm hai thế nhưng lại quấn quít cô giáo nhỏ nhất trong đoàn hỏi c không ít chuyện riêng tư. May mà tôi đeo nhẫn, tóc quấn lên, ăn mặc giống một bà cô.

Tôi ghé vào lên sô pha không muốn động. Cuối cùng giằng co một hồi mới vọt đi tắm.

Tắm rửa xong đã hơn sáu giờ hai mươi rồi, Tần Lộ vẫn chưa về. Nhìn di động, không có cuộc gọi nhở. Đợi thêm một hồi nữa, cũng sắp tới 6 giờ rưỡi. Ta gọi cho Tần Lộ. Không ai tiếp.

Tôi cầm túi xách tới cửa vừa mang giày, vừa tiếp tục gọi điện. Vừa vặn cửa mở, Tần Lộ cũng vừa đi vào.

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ. Tâm tôi buông lỏng chút, lập tức cười: “Tiểu Lộ đã trở lại!”

Sau đó cởi giày lui lại. Tần Lộ nhìn tôi, nhìn cửa, giống như đang thắc mắc cái gì. Cũng không hỏi, bắt đầu cởi giày.

“Hôm nay sao lại về trễ như vậy?” Tôi ngồi xổm xuống nhìn mặt anh. Vẻ mặt anh có chút cổ quái, giống như bị cái gì dính vào lấy không ra được, tỏ vẻ chán ghét. Tôi nhìn mắt anh, tầm mắt anh với tôi chạm một chút liền tránh đi.

Tôi nghỉ có phải anh về trễ, trong lòng nôn nóng không muốn nói chuyện vói tôi.

Bất quá anh vẫnyên lặng đem giày cất kỹ, sửa lại những đôi bị tôi đá lộn xộn.

Trong lúc nấu cơm, tôi lặng lẽ núp ở cửa phòng bếp nhìn anh. Anh giống như rất vội, có chút xúc động. Không cẩn thận làm đổ hết hộp bắp cải đầy đất. Anh muốn nhặt, tôi chạy ra ngăn cản.

“Không cần nhặt đâu, lấy hộp khác đi?” Tôi nhìn anh cười.

Thế nhưng anh lại đẩy tay tôi ra, còn đi nhặt. nhặt rất nhanh, vừa nhặt vừa phủi.

“Tiểu Lộ, Tiểu Lộ. . . . . .” Trong lòng tôi nóng nảy nhưng không dám biểu hiện ra ngoài, cố gắng giảm nhẹ giọng nói.

Thật vất vả anh mới nhìn tôi.

“Tiểu Lộ, hôm nay cho Tiểu Lâm nấu cơm được không?” Tôi vừa nói nhân cơ hội cầm tay anh, tầm mắt không dám rời mắt anh, “Hôm nay Tiểu Lâm muốn làm khác, được không? Chỉ một lần thôi, Tiểu Lâm nấu cơm?”

Tần Lộ giống như đang do dự. Tôi thuận thế kêu anh: “Anh hôm nay đi tắm trước? Tắm xong đi xuống dùng cơm.”

Cơ thể anh liền đông lại, giống như muốn đẩy tôi ra, lại nhịn xuống. Trong lòng tôi hơi lo sợ anh lại giận. Hoàn hảo anh nghe lời đi lên lầu rồi, tôi nhìn anh lấy quần áo vào phòng tắm, trong chốc lát tiếng nước vang lên, nhẹ nhàng thở dài một hơi. Sau đó nhanh chân làm xong cơm chiều.

May mà có chuẩn bị trước. Tôi nấu xong món canh bắp mà anh thích nhất. Đồng thời cơm sườn cũng tốt lắm.

Lúc ăn cơm anh không có hành động đặc biệt gì hết. Nhìn thấy canh bắp còn rất vui vẻ, mắt híp híp lại rất dễ thượng. Cơm nước xong tôi cùng anh rửa chén, anh cũng không có bài xích, còn tạo bọt khí bôi lên mặt tôi― đó là hành động sai lầm của một lần nào đó tôi nhất thời xúc động cùng giỡn với anh, thế nhưng anh lại học theo, ngoan cố không chịu quên.

Tôi nhìn anh rửa xong chén, ngoan ngoãn nghe nhạc. Mới lặng lẽ chui vô phòng anh. Nhìn hết cả phòng, lụt hết cả cặp đi làm, không có dị vật. Phòng tắm cũng rất tốt, không có dấu vết “Bạo loạn”.

Bất quá. . . . . . anh đem hết đống quần áo hôm nay mặc bỏ vào thùng rác . Toàn bộ từ trong ra ngoài.

Tôi nhặt từng món lên nhìn, không có gì không ổn. Ngay cả dấu bẩn cũng không có, đương nhiên quần áo đã bị ướt hết, không nhìn ra chỗ dơ. Tôi phát huy bản lĩnh của cảnh khuyển (chó cảnh sát), từ cổ đến tay áo nhìn thêm một lần. Không có dơ. . . . . . Giống như. . . . . . Có chút mùi, mùi nước hoa rất nhạt rất nhạt. Tôi không thể xác định, bởi vì tôi không có dùng nước hoa, Tần Lộ cũng không thích mùi hương kỳ quái, trong nhà cũng không cần cái gì không khí tươi mát này nọ. Sửa tắm đều cố gắng đùng loại không mùi.

Mùi rất đạm, tôi lại không phải là cảnh khuyển, không xác định.

Chỉ có thể trực tiếp hỏi anh. Liền biết thôi.

“Tiểu Lộ. . . . . .”

Tôi ngồi trên mặt thảm, nhỏ giọng gọi anh. Anh lập tức có phản ứng rồi, nghiêng đầu nhìn tôi. Cười tủm tỉm, tâm tình thoạt nhìn không sai.

“Tiểu Lộ. . . . . . Cùng Tiểu Lâm trò chuyện được không?”

Anh không có lắc đầu, cũng không có xoay qua chỗ khác. Cố lên.

“Quần áo. . . . . . quần áo hôm nay không cần nữa àh?”

Mặt anh rét lạnh. Tôi cổ vũ chính mình bình tĩnh một chút, vừa cầu mong Chúa Jesus của anh không để tôi chọc phải quả bom.

“. . . . . . Không cần? Ngày mai Tiểu Lâm đem bỏ nha.”

Anh nhìn tôi rất lâu ― nhìn đến tôi cảm thấy hoảng sợ, rốt cục nói ra một từ: “Không cần.”

Giọng đè nén, giống như từ trong cổ họng nặn ra vậy.

“. . . . . . Vì sao không cần? Không thích àh?” Tôi tận lực chọn từ anh thích.

Anh gật gật đầu, không chịu nói nữa. Chúng ta liền như vậy cơ hồ đụng trúng cái bàn thép. Tôi nhấc không được, mí mắt hạ xuống, mắt cũng nhìn xuống.

Uhm. . . . . . Ách?

Bờ môi của anh. . . . . . Giống như có chút sưng. . . . . . Một chút. . . . . . Không quá rõ ràng, bất quá khẳng định không phải chính anh cắn . . . . . . Tôi cũng khẳng định không phải tôi cắn .

Sao lại thế này sao lại thế này? Đầu tôi có chút mơ hồ rồi. Thật sự rất. . . . . . Ly kỳ.

Ngay lúc tôi ngớ người nhìn môi anh, anh lại lấy ngón tay áp lên môi tôi. . . . . . nhẹ nhàng xoa xoa.

Tôi sợ đến nổi hai tròng mắt của mình sẽ rơi xuống .

Loại động tác này, anh tuyệt đối là xem trong mấy bộ phim nhiều tập trên TV, bất quá anh chưa từng học qua động tác này. . . . . .

Mày là anh xoa nhẹ một chút liền dời đi, mặt cũng dời đi một chút. Cười cười giống như rất hài lòng. Nụ cười làm cho hình dáng đôi môi anh càng dễ nhìn, phi thường. . . . . . Gợi cảm. Khụ khụ, bây giờ không phải lúc lo lắng chuyện này.

“Không bẩn.” Anh ói ra hai từ. Tôi biết mình có vỡ đầu cũng không đoán được ý nghĩa của đó, trước hết gác qua qua một bên. Hỏi: “Tiểu Lộ. . . . . . Này. . . . . . Ai dạy của anh?”

Nghi hoặc. Tay anh đã bắt lấy tay tôi.

“Này. . . . . .” tôi dùng cái tay còn lại dán lên môi mình, nhẹ nhàng xoa.

Anh không có trả lời. Giống như rất ngạc nhiên nhìn ta .

“Chính là. . . . . . Này. . . . . . Ai hôn qua anh?” Tôi đổi lại phương thức đem ngón tay mình áp đưa môi anh.

Anh khẽ cười một chút, kéo tay tôi ra.

Nếu bạn cho là anh hiểu liền lầm rồi. khi anh hôn lên trán tôi, tôi liền biết mình đã dùng sai từ.

“Hôn” cái từ này trong “từ điện của Tần Lộ” là hành động người quen tỏ vẻ yêu thương, chính là ôm lấy anh khi anh hôn lên trán ― đương nhiên đây là cách mà theo tôi hiểu, trong tự điển của anh, cái này còn một tầng nghãi là chỉ có thể làm với một số người thôi.

“Không phải cái này. . . . . . Uh. . . . . . Là ‘ hôn ’, ai ‘ hôn ’ quá anh?” May mắn ngôn ngữ là phức tạp , hành động là đơn giản nhất.

Anh không hiểu. Tôi cẩn thận nghĩ, giống như tranh vẽ không có động tác “hôn” này. . . . . . mà tôi cung4 không có thiên phú hội họa. . . . . . Vẽ ra khẳng định không giống, càng không thể giải thích.

Anh tập trung toàn bộ tinh thần chăm chú nhìn tôi, tôi lại tìm không ra phương pháp, định buông tha― bất quá anh giống như rất tò mò với từ này, nắm chặc tay tôi không chịu buông.

“Uh. . . . . .” Ngón tay của anh đưa tới, tôi hận không thể lập tức anh từ này. Ngẫm lại, tôi như thế nào học được cái từ này vậy? Hình như có động tác thực tiễn mới biết thì phải. . . . . . Tại sao vậy chứ, con người thật sự là động vật thần kỳ. . . . . . Vân vân, miên man suy nghĩ cái gì. . . . . . Việc cấp bách. . . . .

Đổi lại góc độ tham thảo.“Hôm nay ai ‘ hôn ’ quá anh? Chính là chạm qua nơi này, dùng miệng. . . . .”

Tôi vừa nói, vừa dùng ngón tay chỉ môi anh và môi mình.

Ánh mắt anh rùng mình, rét lạnh. Giống như rất chán ghét, sau đó thoát ra một từ: “. . . . . . Bẩn.”

Hả. . . . . . Thật sự là đả kích. . . . . . Tôi đem ngón tay thu hồi lại, ngượng ngùng muốn cười.

Bất quá anh đưa ngón tay mình dán lên môi tôi, thoát ra hai từ.

“Không bẩn.”

Hả. . . . . . Tôi đại khái hiểu được ý anh, hình như môi người nào đó “Bẩn”, mà tôi thì không. . . . . . Cái gì bẩn không bẩn, có ai miệng bẩn àh. . . . . . Này “Ai” mới là mấu chốt nha!

“Uh, không bẩn. . . . . . Tiểu Lộ cũng không bẩn, “ tôi lại đưa qua, giống như gián tiếp hôn vậy. . . . . . Hi vọng mặt mình không hồng. . . . . . Không nóng lên. . . . . .

Anh đột nhiên ngắt lời: “Hôn?”

welldone! Lần thứ tư! Vẫn là từ mới!

“Uh!” Tôi không biết mình có nên vui không nữa?

Không khí trở nên có chút nóng. . . . . . Ánh mắt anh quá chuyên chú . . . . . . CD không biết tại sao lại phát ra bản nhạc hào tấu 《 tình yêu lãng mạn 》 . . . . . .

Đợi chút. . . . . .