Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Chương 10




TỤC NGỮ CÓ CÂU: “Một bước sai, trăm bước trượt dài”, Carol cảm thấy câu nói rất đúng. Cô nhầm một bước, chọn nhầm hãng hàng không. Kết quả, ở Bắc Kinh xuất phát muộn giờ, đến Seoul không kịp nói chuyến dự định.

Thái độ của nhân viên hãng hàng không rất tốt, cho cô hai lựa chọn: hoặc đi chuyến bay hôm nay đến San Francisco, có thể đến sớm hơn, chỉ muộn hơn thời gian đã định khoảng năm tiếng đồng hồ; hoặc ở lại Seoul một đêm, ngày mai đáp chuyến đi Los Angeles, như vậy việc nối chuyến của cô cũng đúng thời gian, vẫn năm giờ sáng đến sân bay B, có điều muộn mất một ngày. Nếu ở lại Seoul một đêm cô sẽ được ăn bữa tối miễn phí, còn được thị thực tạm thời đi chơi Seoul, ngắm cảnh đêm Seoul nữa. Carol định bay thẳng tới Los Angeles, nhưng cô muốn đến đại học C có người đón, cảm thấy nên đến sớm, do đó cô chuyển chuyến bay San Francisco. Tuy muộn hơn năm tiếng, nhưng như Jason đã nói, anh ta còn đón một cô gái đến vào lúc mười giờ,cùng giờ đến của chuyến bay muộn năm tiếng, như vậy coi như không lỡ việc của Jason.

Không ngờ, vì thời gian trung chuyển quá ngắn, chờ cô làm xong thủ tục nhập cảnh thì chuyến bay đến San Francisco đã cất cánh trước đó hai mươi phút. Hình như thành phố B này cũng rất tấp nập, chuyến bay tiếp theo cũng đã đầy khách, vất vả lắm mới kiếm được một chỗ trên chuyến bay, nhưng đến muộn mười lăm tiếng so với thời gian đã định. Chắc chắn anh bạn Jason sẽ không chờ ở sân bay nữa.

Tục ngữ có câu: “ Con dao trên đầu chữ sắc”, Carol đi nhầm bước là kết quả của chuyện háo sắc. Ở Bắc Kinh đã lấy được visa, có rất nhiều hãng hàng không mời chào, quảng cáo hãng của họ không những rẻ mà còn nhanh chóng. Carol muốn đáp máy bay của hãng Northwest ( NWA) đến Detroit, từ Detroit bay đến B, không đầy hai mươi bốn tiếng là đến nơi. Carol nói chuyện với cô nhân viên bán vé xong xuôi, không biết thế nào lại thay đổi, vì thấy nhân viên hãng hàng không Asiana giống với diễn viên điện ảnh Hàn Quốc Bae Yong-jun, lại bị cái cười dịu dàng của anh ta bỏ bùa, vậy là mê muội bỏ hãng NWA, đi máy bay của hãng Asiana, dọc đường mất thêm tám tiếng đồng hồ, giá vé cũng không rẻ hơn.

Xem ra “ con dao trên đầu chữ sắc” giết người không dính máu, hoàn toàn tự làm, tự chịu. Người ta chỉ giống năm mươi phần trăm Bae Yong-jum chứ không có ý bán hình dáng, bên ngoài cười dịu dàng đấy, nhưng thật ra đều có mục đích cả. Vé đã đặt rồi, người ta không nói gì thêm, quay đi cười dịu dàng với người khác. Bất ngờ phát hiện Carol định mua vé của anh ta, cái cười dịu dàng không còn, nếu cười mãi với khách, cơ trên mặt sẽ ê ẩm làm sao chịu nổi? Vậy ra cái anh chàng Bae Yong-jun này sẽ biến thành “ Tám lạng vàng”[1]. Carol thừa nhận mình háo sắc.Háo sắc là từ chỉ dùng cho nam giới. Với háo sắc mọi người bình đẳng, thậm chí nữ hơn nam. Namsợ người khác bảo mình háo sắc, nhưng nữ chỉ cần đại khái bảo mình háo sắc là được. Bạn vận thường nghe các cô nói “ gặp sắc khinh bạn”, “ gặp sắc quên bạn” đấy thôi.

Carol cũng ba bạn nữ sống chung một phòng,được mệnh danh là “Bốn nàng xinh đẹp” của khoa B,đại học B hoặc có tên “Tứ mĩ đồng đường”.

Thẩm Nhạn đến từ Sơn Đông tự nhận là “Sói háo sắc”,vì không những háo sặc lại còn táo bạo, trông thấy cậu nào đẹp trai cô nàng bất chấp, nhìn chằm chằm, nhìn cho cậu kia phải xấu hổ đỏ mặt, còn cô ta thì cười ha hả, bình luận một cách vô tư: tuyệt vời, tuyệt vời, xấu hổ có thể ăn được!

Lệ đến từ Hàng Châu được mấy cô kia đặt cho cái tên “Ma háo sắc”, cô ta thấy cậu nào đẹp trai đều lấm lét nhìn trộm, giống như làm chuyện bất chính, nhìn mãi không thôi. Nhạn thường dạy Lệ:

- Sợ cóc gì, hắn ta đẹp trai rất muốn để người khác ngắm nhìn, nhìn tức là coi trọng hắn ta đấy.

Triệu Linh Linh người Bắc Kinh không thích cái tên gọi thẳng thắn như “Sói háo sắc”, “Ma háo sắc”, Linh bảo gọi như thế dung tục, tầm thường quá, nếu muốn gắn với tên “sắc”, thì cũng nên gọi là “Tiên háo sắc”.

Cả ba cô đều công nhận Carol có khả năng giám định cậu nào đẹp trai, háo sắc nhưng phải giữ đức,giống như Tần Chương Hoa của Tống Ngọc trong bài phú Đăng Đồ Tử, người ta tặng cho nàng cái tên “Sắc đại phu” nghe thật hay.

Bốn nàng xinh đẹp có chung một điểm “háo sắc” nhưng không “háo dâm”. Tách rời “háo sắc” và “háo dâm” để xem xét, tuyệt đối không phải là phát minh của bốn cô nàng xinh đẹp này, mà người thời xưa đã biết từ lâu.

Thời Chiến Quốc, Tống Ngọc đã viết bài phú “Đăng Đồ Tử”, nguyên văn “Đăng Đồ Tử háo sắc”. Bài phú viết, Đăng Đồ Tử trước mặt Sở Vương bôi xấu Tống Ngọc háo sắc, Sở vương hỏiTống Ngọc, Tống Ngọc đáp, thưa Đại vương, hàng xóm phía đông nhà thần có một cô gái đẹp vô cùng, nếu cao thêm một phân thì quá cao, nếu thấp thêm một phân thì quá thấp, nếu đánh phấn thì quá trắng, nếu tô son thì quá đỏ, lông mày xanh như lá trúc, da trắng như tuyết, eo thon nhỏ,răng như ngậm ngọc, nụ cười làm say lòng người. Thần không hề rung động trước người đẹp bên hàng xóm, tại sao bảo thần háo sắc?

Tống Ngọc nói với Sở vương, vợ của Đăng Đồ Tử rất xấu, đầu tóc rối bù, tai cuộn tròn, răng thưa lại khấp khểnh, chìa cả ra ngoài, lưng gù, bước đi xiêu vẹo, mặt mày lởm chởm mụn nhọt. Người đàn bà xấu như vậy mà Đăng Đồ Tử có với chị ta năm đứa con, chứng tỏ ông ta háo sắc.

Bài phú của Tống Ngọc rất nổi tiếng, Đăng Đồ Tử trở thành đại từ háo sắc, thật ra háo sắc như Đăng Đồ Tử là mù sắc, bởi lẽ vợ ông ta đâu có đẹp? Như vậy Đăng Đồ Tử chỉ là kẻ “háo dâm”.

Trong bài phú của Tống Ngọc nêu lên ba thái độ đối với quan hệ nam nữ: Đăng Đồ Tử chỉ cần có đàn bà; bản thân Tống Ngọc còn yêu cầu cao hơn, ngay cả gái đẹp anh ta cũng không coi là gì; Tần Chương Hoa háo sắc nhưng giữ đức độ.

Carol cảm thấy mình háo sắc ở chỗ chỉ thích nhìn những anh chàng đẹp trai,vì nhìn đẹp trai vừa sướng mắt, vừa sướng lòng, cảm thấy thế giới thật tuyệt vời, cuộc đời thật đẹp,tâm trạng vui vẻ, khí huyết lưu thông, nhìn những chàng đẹp trai nhiều làm cho cơ thể thêm khỏe khoắn.

Carol có hai chính sách đối với những chàng đẹp trai và không đẹp trai. Nếu là đẹp trai, cô tự nguyện vui lòng giúp đỡ; nếu là chàng không đẹp trai, cô giúp đỡ cô cũng không lấy đấy làm vui. Trong lòng cô có cân nhắc, đối với những chàng đẹp trai chỉ thích cái đẹp trai quyết không hồ đồ bị cái đẹp trai cuốn hút.

Carol cảm thấy nam háo sắc và nữ háo sắc khác nhau về bản chất. Nữ sinh viên háo sắc chỉ ở sắc, chỉ con mắt và cái đầu can dự. Thấy một chàng đẹp trai nhìn nhiều hơn, nhiều lắm trong lòng nghĩ đến chuyện lãng mạn, vậy thôi. Nhưng với nam sinh viên, tham dự không chỉ con mắt và đầu óc, ánh mắt anh ta hình như nối dài đến tận bụng dưới cô gái, nhìn cô gái đẹp,thông tin không truyền lên đại não,mà truyền thẳng đến bộ phận ấy. Vậy là anh ta muốn động đậy, háo sắc trong giây lát biến thành háo dâm.

Carol không biết các bạn gái thế nào,ít nhất cô thấy những anh chảng đẹp trai không thể trực tiếp sản sinh phản ứng sinh lí. Nhiều lắm nhiều lắm cũng chỉ tưởng tượng anh ta đưa hai cánh tay ôm cô vào lòng, tay anh ta quàng qua người, rất dịu dàng, rất nghiêm túc. Như thế hoàn toàn là hưởng thụ thẩm mỹ, khác xa với háo dâm.

[1]Diễn viên điện ảnh Hồng Kông, tên thật là Diệp Cạnh Sinh, phải dùng tám lạng vàng để học thành nghề diễn viên nên lấy nghệ danh Bát Lưỡng Kim ( Tám lạng vàng ), chuyên diễn những vai xấu trai – ND