Dịu Dàng Yêu Em

Chương 046-050




46.

NHƯ BỊ ĐẬP ĐÁ VÀO ĐẦU

Mộc Duệ Thần trước sau vẫn cười rất tươi. Ngải Ái vác bộ mặt xám xịt đi theo sau Mộc Duệ Thần vào cửa hàng bánh ngọt rồi ngồi xuống ghế mây. Cô vẫn trừng mắt nhìn cậu hầm hè.

Một nhân viên phục vụ đi tới trước mặt cả hai:

“Xin hỏi hai bạn dùng gì?”

“Hai dĩa bánh flan, một dĩa bánh ngọt và hai ly kem”. [Sorry cả nhà, tên của những loại bánh này không rành lắm, edit từ bản convert không qua bản tiếng Trung,… Để hồi nào tới đọc bản tiếng Trung xem thử là bánh gì rồi sửa sau nhé].

Mộc Duệ Thần không đọc menu, dựa lưng vào ghế, đọc cho cô bé nhân viên ghi chép. “Nhanh chút nhé!”

Nụ cười của cậu ta từ trước tới giờ đều tỏa nắng, cho nên Ngải Ái nhìn vẻ mặt của cô bé kia với ánh mắt không hề giấu diếm sự say mê.

Cô khịt mũi, liếc mắt nhìn Mộc Duệ Thần. Thằng nhóc này vẫn hút hồn con gái như thế đấy.

Thật chẳng ra làm sao!

“Cho cô ấy bánh kem phô mai”. Mộc Duệ Thần lên tiếng thay Ngải Ái.

“Tôi không ăn!”. Giọng chắc nịch như đinh đóng cột, Ngải Ái sờ sờ túi tiền. “Tôi no rồi, không ăn gì hết!”.

Giỡn chơi không hà! Đây là cửa hàng bánh ngọt sang trọng, Mộc Duệ Thần miệng sư tử ngoạm một cái là hết, cô sẽ tình nguyện chịu đựng.

“Không sao!”.

Mộc Duệ Thần nói xong, gật đầu với cô bé nhân viên.

Ngải Ái còn muốn nói nữa nhưng Mộc Duệ Thần đã liếc mắt một cái khiến mọi lời muốn nói đều mắc kẹt ngang cổ sau đó thì chui tọt xuống bụng.

Những dĩa bánh vừa mang lên, Mộc Duệ Thần tấn công ngay.

Cho dù là sau này hay là tương lai gần, Ngải Ái thề rằng, cô rất ít khi nhìn thấy một Mộc Duệ Thần nhiệt tình như thế này, món bánh ngọt này chỉ là một trong số ít thứ cậu ta thích.

Cái bánh kem, nhìn rất bắt mắt, mùi thơm cuốn hút.

Nhưng Ngải Ái ăn vào lại thấy chẳng có vị gì.

Đồng hồ đeo tay chỉ bảy giờ tối, muộn giờ làm thêm rồi nhưng có đến còn hơn không đến.

Đi làm thêm rất vất vả nhưng nội tiền thuốc men và nằm viện của Mộc Duệ Thần cũng đã tiêu hao không ít tiền tiết kiệm của cô. Trước mắt khoản tiền học phí trở thành gánh nặng lên vai cô.

Nếu không tranh thủ làm thêm cật lực, cô sợ rằng Mộc Duệ Thần và cô sẽ phải ăn không khí để mà sống qua ngày.

Ngẩng đầu nhìn cửa hàng bánh ngọt cao cấp, lòng Ngải Ái buồn bực mãi không thôi. Cô buông nĩa, nói với Mộc Duệ Thần.

“Tôi phải đi làm!”

“Không được!”

“Tôi muốn đi làm thêm, nếu không không thể nuôi nổi cậu!”. Làm như tôi muốn nuôi cậu lắm á thằng nhóc chết tiệt này!

Mộc Duệ Thần ngẩng mặt lên, miệng dính vết bơ của bánh. Đôi mắt đen lướt qua, miệng không còn cười nữa, cau mày:

“Người con gái của tôi không cần phải nuôi tôi!”

“Sặc!”

Cô có cảm giác đầu mình bị đá đập vào nên mới nghe nhầm.

Người con gái của tôi…

47.

DO CHỊ LỰA CHỌN

“Ack… Người con gái của cậu…”.

Ngải Ái cười phá lên.

“Mới nhỏ, còn chưa mọc đủ lông đủ cánh đã nghĩ tới con gái. Cậu thật là chẳng biết xấu hổ!”.

“Bé-con!”. Tiếng nĩa muỗng rơi loảng xoảng xuống bàn. “Chị không được cười nữa, nếu không chị sẽ hối hận”.

“Ha ha ha! Ha ha ha ha! Này nhóc, lau vết bơ trên miệng nhóc trước rồi nói gì nói. Ha ha ha. Buồn cười quá đi mất… Ha ha ha!”

Ngải Ái ôm bụng cười ngặt ngẽo, không hề biết Mộc Duệ Thần ngồi đối diện đã tức tới mức hực lửa.

Mộc Duệ Thần thì tức tối còn Ngải Ái thì đang cười lăn cười bò. Hành động của cả hai khiến những người ngồi trong cửa hàng không thể không ngoái đầu nhìn.

Mộc Duệ Thần hếch cằm ngồi nhìn Ngải Ái một lúc.

Cho đến khi Ngải Ái cười đau cả bụng mới nhỏ giọng hỏi:

“Chị cười đủ chưa?”

Ngải Ái nhìn thằng nhóc ngồi đối diện, vết bơ vẫn chưa thấy lau, trông mặt thằng nhóc thật đáng yêu.

“Hục… hục…”

Cố nín cười thật khổ sở.

Roạt!

Ghế mây bị đẩy ra, Mộc Duệ Thần đứng phắt dậy.

Từ từ đi tới cạnh cô rồi cứ đứng bên cạnh ghế của cô.

Mộc Duệ Thần nhẹ nhàng cúi người xuống:

“Chừng nào chị cười đủ rồi thì nhớ nói cho tôi biết. Tôi sẽ cho chị thấy hậu quả”.

Cô hơi rùng mình, ngẩng đầu nhìn cậu:

“Ờ được được. Tôi không cười nữa đâu. Á!”

Hai mắt mở lớn hết cỡ, Ngải Ái hoảng hốt ngồi ngay đơ trên ghế.

Mộc Duệ Thần cúi người, một tay giữ cằm cô, hôn một cái vào môi.

Môi kề môi. Mềm mại. Nóng ấm.

“Á Á Á!”

Ngải Ái đẩy mạnh Mộc Duệ Thần ra, lại bị tay cậu nắm chặt lấy, cả người chôn chặt trước ngực cậu không thể động đậy.

Đầu lưỡi của cậu vươn vào trong miệng cô. Ngải Ái có thể nhận ra được mùi vị của bơ. Thăng nhóc mới nãy ăn bánh ngọt. Rất thơm. Rất ngọt. [Tớ chợt nhớ một anh chàng kể chuyện hôn bạn gái lúc cô nàng ăn gà rán KFC… hình như là… cảm giác rất ngấy ngấy].

Mộc Duệ Thần mải mê hút những dòng ngọt lịm trong miệng cô cứ như chú sư tử con đang cắn xé con mồi.

Ngải Ái không có bất kỳ cảm giác gì của một nụ hôn. Đây chẳng qua chỉ là hành động ăn môi cô thì có lý hơn.

Đau quá!

Mắt Ngải Ái đỏ lên…

Những tiếng ghế mây rục rịch. Mọi ánh mắt của những người trong cửa hàng đều đổ dồn về phía cả hai.

Ngải Ái vừa ngượng vừa giận, ngay giây phút đó, cô hận bản thân mình ghê ghớm, tại sao lại luôn thất thế trước Mộc Duệ Thần và tại sao lại không thể phản kháng.

Buông môi cô ra, Mộc Duệ Thần ngẩng đầu lên. Vết bơ trên khóe miệng cậu mất tăm, rõ ràng vừa rồi đã hòa tan trong nụ hôn của cậu.

[Giết người… cướp răng… Đúng thật ý nhỉ các bạn hơ!].

Cậu ngẩng đầu, thái độ kiêu ngạo:

“Đây là hậu quả do chị lựa chọn. Đừng trách sao tôi không nói trước!”

48.

TÔI KHÔNG THỂ CHỌC GIẬN CẬU

Mặt và cổ Ngải Ái đều đỏ ửng lên như tôm hùm, hai má nóng ran như mới chui ra từ lò than.

Cô nhất thời không biết bản thân nên tức giận hay gào thét hay đứng dậy bạc cho thằng nhóc Mộc Duệ Thần một bạc tai nóng bỏng tay nữa đây.

Mà khi cô còn chưa kịp có phản ứng gì thì cậu đã chạy tới quầy thu ngân chìa ra chiếc thẻ tín dụng sáng choang:

“Tính tiền!”

Tất cả mọi người đều ngây người, ngay cả cả thu ngân đứng ngay quầy cũng hoảng sợ trước ánh mắt hung hăng của Mộc Duệ Thần, vội cầm lấy thẻ quét vào máy, khom người:

“Cảm ơn quý khách! Hoan nghênh quý khách lần sau lại tới!”.

Mộc Duệ Thần quay đầu liếc mắt nhìn Ngải Ái một cái, không nói một câu đi thẳng ra cửa.

Ngải Ái trơ mắt ngồi chống đỡ lại những ánh mắt nhìn cô như nhìn một con quái vật. Sau đó đứng bật dậy xách túi chạy biến ra cửa.

Cảm giác bị sỉ nhục len lỏi vào trong lòng.

Đồ quá đáng!

Cậu ta vô lễ, cô có thể nín nhịn.

Cậu ta kiêu ngạo, cô có thể nín nhịn.

Cậu ta làm trời làm đất, cô có thể cho cậu ta chỉ là một đứa trẻ mà không chấp.

Nhưng giờ cậu ta lại làm chuyện như thế với cô.

Cậu ta chưa bao giờ nghĩ tới cảm giác của cô, từ trước cho tới bây giờ đều như vậy.

Mộc Duệ Thần kiêu ngạo, Mộc Duệ Thần không ai theo kịp, cơ bản không coi cô ra gì.

Bởi vì, thằng nhóc đó dám để lại cô một mình ở đó.

Ngải Ái chạy ra tới cửa, nhìn thấy Mộc Duệ Thần đứng dưới gốc cây cổ thụ. Ánh mắt của cậu ta thật khó hiểu.

Đôi mắt hằn những tia đỏ…

Cô cắn môi chạy hướng ngược lại với chỗ cậu ta đứng, không quay đầu nhìn lại, chạy tới một góc trong công viên, ngồi dưới bụi cây xanh ngắt mới thả bờ môi ra.

Cô quăng túi xách xuống đất, vục mặt vào giữa hai chân, cả người run run.

Trong đầu cô chỉ nghĩ tới việc phải chạy đi, trốn khỏi những ánh mắt đó.

Trong cửa hàng, Mộc Duệ Thần đã bỏ cô lại đó và cũng không hề quay lại, không hề giải thích. Điều này, khiến cho lòng Ngải Ái rất bức rứt khó tả.

Không những gây họa lại còn kiêu ngạo bỏ đi….

Hai tay vòng quanh đầu gối, Ngải Ái ngẩng mặt lên nhìn về phía trước thì thầm:

“Mộc Duệ Thần. Tôi không thể chọc tức cậu. Tôi chỉ có thể né tránh cậu mà thôi…”

Lời tác giả: Có việc về trễ nên tiến độ viết hơi chậm. Các bạn yêu đừng trách tớ nha. Tối nay chắc chắn có chương nữa…

49.

KHÔNG QUAN TRỌNG ĐẾN VẬY

Trong lòng buồn mênh mang…

Rất muốn khóc…

Ngải Ái cong môi, cười hích một cái tự giễu bản thân…

Địa vị giám hộ gì chứ, cặn bã, rác rưỡi. Sẽ không gặp lại Mộc Duệ Thần nữa. Không cần. Tôi không cần.

Không cần bất kỳ cái gì nữa…

Ngẩng mắt lên, hai má đã giàn giụa nước mắt.

Cô nghĩ vậy và nắm chặt những ngón tay…

Nhưng lại không thể đứng dậy vì không có dũng khí để đi gặp cậu ta, nói với Mộc Duệ Thần rằng cậu hãy đi đi.

Không biết từ lúc nào bầu trời đã tối sầm, đen tuyền và kỳ ảo.

Ngải Ái quyết định phải nói lời chào tạm biệt với Mộc Duệ Thần, kiên định đứng lên, phủi phủi cỏ, đi thẳng về phía trước.

“Tiểu Ái!”. Có tiếng gọi vang lên sau lưng cô, trong giọng nói có cả sự vui mừng.

Ngải Ái quay đầu lại, nhất thời giật mình một cái, giọng cô kinh ngạc lộ rõ:

“Chu… Lớp trưởng…” [Đây chỉ là bản edit thô thôi, sẽ tiếp thu mọi ý kiến để sửa. Sau này edit hết sẽ chỉnh lại từ đầu tới cuối để nhờ người ta làm ebook nữa].

“Lớp trưởng… sao lớp trưởng lại ở đây?”. Ngải Ái đưa tay quẹt nhanh nước mắt, miệng cười rạng rỡ.

“Câu đó đáng lẽ phải để tớ hỏi cậu chứ!”. Chu Thế Dương lấy khăn giấy từ trong túi ra đưa cho Ngải Ái. “Khóc sưng cả mắt, lại còn núp dưới bụi cây. Có chuyện gì xảy ra đúng không?”

“Không có chuyện gì cả. Không có chuyện gì cả”.

Cô cầm khăn giấy sụt sịt hỉ mũi.

“Tớ bị gió cát bay vào mắt í mà!”

“Không quen nhìn cậu khóc!”

Chu Thế Dương cúi người, nhìn hai má ửng đỏ của cô:

“Trước giờ toàn thấy cậu rất vui vẻ khi ở bên Tiểu Y. Lúc cậu cười, nhìn cậu rất đẹp!”

Hả… Ngất mất…

Ngải Ái nghe như có tiếng ném đá xuống mặt hồ đang phẳng lặng.

“Ai bắt nạt Tiểu Ái. Cậu nói cho tớ biết đi. Tớ sẽ đi lấy lại công bằng cho cậu”.

Cậu xăn tay áo lên, làm bộ hung dữ. Ngải Ái nhìn thoáng qua, làn sương mù trong lòng tan đi và bị vây lấy trong cảm giác hạnh phúc.

Có thể sóng vai đứng cạnh lớp trưởng Chu, được cậu quan tâm và cùng cười với cậu. Như vậy đã hạnh phúc lắm rồi.

Mộc Duệ Thần…

Có lẽ không nên để cậu ta chiếm vị trí quan trọng trong cuộc sống của cô. Vì cậu ta mà rơi nước mắt. Thật ngu ngốc!

50.

GIỐNG NHƯ MẮT CHIM ƯNG NHÌN CÔ CHẰM CHẰM

Ngải Ái thở dài, nắm chặt tay nhìn Chu Thế Dương mỉm cười:

“Không sao đâu, lớp trưởng. Giờ cũng tối rồi. Tớ về đây!”

“Để tớ đưa cậu về!”

“Ơ… không cần đâu. Nhà tớ gần đây thôi mà!”.

“Ồ, chẳng sao. Tớ đang rãnh!”

“Ơ… mà…!”

“Đi thôi!”

Cậu bất ngờ nắm tay cô, kéo đi. “Cậu luôn thế này với tớ, lần nào cũng từ chối tớ, tớ buồn lắm!”

Buồn… ư?

Cậu ấy vì cô mà buồn ư?

Hơn thế nữa, lúc này đây… đang nắm tay…

Ngải Ái sửng sốt:

“Tớ không có… từ chối cậu!”

Tớ còn có nhiều điều rất muốn nói với cậu. Sao tớ lại từ chối cậu cơ chứ!

“Thôi, đừng nói nữa. Để tới đưa cậu về nhé!”

Cậu dắt cô tới xe đạp, ngồi lên trên cười sảng khoái:

“Cậu ngồi lên đi. Đảm bảo trình lái xe của tớ rất lụa nhưng phải chớ ôm chặt tớ đấy!”

Ngải Ái ngượng ngùng ngồi lên xe. Nhưng vẫn không dám dang tay ôm Thế Dương đang gần trong gang tấc. Bởi vì… như vậy là đủ rồi.

Đến trước cổng nhà, Ngải Ái nhảy xuống xe nhìn Chu Thế Dương cười chào. Cậu nhìn cô một lúc lâu, mặt đỏ lên:

“Kế hoạch vào chủ nhật,… cậu đồng ý rồi à?”

“Ừ. Tớ sẽ đi!”

Chu Thế Dương cười rạng rỡ:

“Nhớ đấy! Không gặp không về!”

Ngải Ái quay người đi lên cầu thang. Cô chợt thấy một cái bóng áo đen đang ngồi trước cửa.

Trong bóng tối, cả người cậu ta như hòa làm một trong đó.

Chỉ có điếu thuốc lập lòe trên tay cậu ta nhắc nhở sự tồn tại của thằng nhóc.

Ngải Ái đi tới, nhỏ giọng nói:

“Mộc Duệ Thần”.

Cậu quăng mẩu thuốc lá, đứng lên, đôi mắt giống như mắt chim ưng nhìn cô chằm chằm.

“Ngải Ái, chị dám bỏ rơi tôi!”