Dịu Dàng Yêu Em

Chương 162-164




162.

CHỈ LÀ NGƯỜI TÌNH MÀ THÔI

Tắm xong, Ngải Ái bước ra ngoài, nhìn Mộc Duệ Thần vẫn ngồi y chỗ cũ, vẫn tư thế đó trên ghế nệm.

Anh dựa lưng vào ghế, chân duỗi về phía trước, đôi mắt nhắm nghiền với hàng lông mi dài, nhìn hai má anh hơi ửng đỏ, mái tóc rũ xuống trước trán và hàng lông mày vẫn cau lại như thường thấy.

Tại sao cứ cau mày thế kia.

Ngải Ái chợt thấy đau lòng.

Chỉ mới mười tám tuổi, tại sao không mỉm cười rạng rỡ lộ lúm đồng tiền mà lúc nào cũng lạnh lùng, tại sao lúc nào cũng cau mày?

Mộc Duệ Thần đột ngột mở mắt ra thấy cô mặc váy ngủ đứng trước cửa phòng tắm nhìn mình chằm chằm, ánh mắt chợt lạnh lẽo như ngày thường:

“Làm người tình mà lại mặc chiếc áo ngủ trẻ con để quyến rũ tôi. Em không biết là em không xứng với chức danh đó một chút nào à?”

Nghe anh nói xong, Ngải Ái quay phắt bỏ đi một mạch vào trong phòng ngủ, buông người xuống giường, úp mặt vào trong gối.

Người tình! Đúng thế, là người tình.

Hai chữ đó cứ lởn vởn trong đầu cô, khiến cô đau cả đầu.

Đau lòng thật, cuối cùng mình vẫn chỉ là người tình mà thôi.

Cô đã là người của anh, trước mặt anh không có cách nào có thể chống cự, anh không hề cho cô bất kỳ hứa hẹn nào, hết lần này tới lần khác chiếm đoạt cô… Cô ngay cả việc muốn đề cao bản thân cũng không được.

Người tình – Mãi mãi là người tình.

Tại sao cậu ta không suy nghĩ cho mình mà có thể mở miệng nói toạc hai chữ đó ra để làm đau mình?

Câu trả lời chỉ có thể là do cậu ta không thích mình, không hề thích mình một chút nào.

Mộc Duệ Thần thở dài, dứng dậy đi vào phòng tắm, cởi áo, nhận ra máu đã thấm ướt cả băng gạc.

Anh cởi áo ra, lấy lớp băng mới quấn quanh vết thương rồi vứt lớp băng đầy máu vào trong sọt rác, sau đó mới mặc áo vào đi ra khỏi phòng tắm.

Nhìn cánh cửa đóng chặt, anh dừng lại.

Mộc Duệ Thần, tại sao mày lại làm chuyện ngu ngốc như vậy?

Hình phạt đó một nửa vì mẹ, một nửa vì người con gái trong phòng đó. Nhưng có ai cảm động không?

Nhất là cô ấy lại còn có tình ý với người đàn ông khác, nghĩ ra trăm phương ngàn kế để chạy trốn khỏi sự bảo vệ của mày…

Ngu xuẩn, quá ngu xuẩn!

Người tình?

Tại sao lại không thể.

Bé con, cả đời này tôi chỉ cưng chiều một mình em. Là mẹ nuôi cũng thế, là vợ cũng thế, và cho dù là người tình… Tất cả cũng chỉ là tên gọi thôi, cho dù là ai tôi cũng vẫn chăm sóc em.

Nhưng em đã làm cho tôi quá thất vọng về em.

Anh thử vặn tay nắm. Hóa ra cô ấy không khóa cửa phòng.

Mộc Duệ Thần lẳng lặng đi vào trong, cố gắng để không đánh thức cô dậy, nằm xuống bên cạnh cô, nhắm mắt lại.

Do phải nhận hình phạt của những người trong dòng họ, nên giờ anh rất mệt, thật sự rất muốn ngủ.

Trong chốc lát, anh chìm sâu vào giấc ngủ.

Ngải Ái chợt rục rịch. Cô vẫn chưa ngủ. Từ lúc Mộc Duệ Thần bước vào phòng, cô giả vờ thở đều để anh tin rằng mình đang ngủ.

Lúc nằm xuống giường, anh không có bất kỳ hành động gì, cũng không đụng chạm vào cô. Chỉ thản nhiên ngủ.

Sau lưng phát ra tiếng hít thở đều đều, Ngải Ái quay người lại, nhìn vẻ mặt Mộc Duệ Thần lúc ngủ.

Mặt anh thật hiền lành. Bình thường lúc nào cũng lạnh lùng tàn nhẫn nhưng vẫn phải công nhận rằng anh đẹp với đôi mắt sắc bén có thể khiến khối cô “xin chết” và bị “thương”.

Ngải Ái nhích lại gần anh, nhìn không chớp mắt vào gương mặt anh, thì thầm nói dường như chỉ đủ cô nghe:

“Tôi rất muốn tha thứ cho cậu, Mộc Duệ Thần. Nhưng cậu nhiều tội lắm…”

Tại sao tôi lại không muốn ở bên cạnh câu?

Là bởi vì tôi sợ, sợ không kìm được lòng mình và càng ngày càng sụt lún vào cậu.

Cũng tại cậu cả thôi. Cậu rõ ràng có thèm quan tâm tới tôi đâu.

Nếu như có cái ngày cậu ghét tôi thì ngay cả hai chữ “người tình” cũng sẽ khiến cậu ghét cay ghét đắng, và thể nào cậu cũng sẽ hờ hững bỏ đi, ngay cả quay đầu lại liếc mắt nhìn tôi cũng không có.

Và cũng do tôi không thể hiểu hết con người cậu nên không dám ở bên cậu.

Tôi sợ phải mất tất cả.

Ngải Ái khẽ cười trong đau khổ, đưa tay vuốt hàng lông mày của Mộc Duệ Thần, nhẹ nhàng xoa nắn…

Một lúc sau, hàng lông mày đang cau lại của anh mới giãn ra.

Cô vốn không thấy buồn ngủ nhưng khi dựa vào người Mộc Duệ Thần lại ngáp ngắn ngáp dài, liền gối đầu lên cánh tay anh rồi ngủ thiếp đi.

Khuya. Cô bị tiếng rên khẽ đánh thức.

Cô mở choàng mắt, nhìn Mộc Duệ Thần đang ôm mình, miệng thì thào:

“Bé con, em ở đâu… Bé con…”

Ngải Ái bừng tình, mở to mắt lay Mộc Duệ Thần dậy:

“Tôi ở đây. Mộc Duệ Thần, cậu bị sao thế?”

“Bé con…”

Hơi thở của anh phả vào má cô khiến Ngải Ái thấy nóng ran và bất an.

Cô sờ má mình giật mình. Nóng thật đấy. Đưa tay sờ trán Mộc Duệ Thần, rồi sờ cổ anh.

Ôi trời! Sao nóng thế này!

Trước giờ người Mộc Duệ Thần lúc nào cũng ấm có bao giờ nóng như thế này đâu, cứ như mới từ lò than ra.

Ngải Ái đánh thức anh dậy:

“Mộc Duệ Thần, cậu tỉnh dậy đi. Cả người cậu nóng lắm. Chúng mình đi bệnh viện nhé”

“Bé con”. Anh ôm ghì lấy cô. “Em định đi đâu? Tôi không cho em đi đâu cả. Ở lại đây. Không được đi”.

“Ừ, tôi không đi đâu hết”. Cô an ủi anh, bắt đầu hoảng hốt. “Tại sao cậu vẫn chưa tỉnh hả. Mộc Duệ Thần, cậu đừng làm tôi sợ. Người cậu nóng lắm. Để tôi đưa cậu đi bệnh viện”.

“Lạnh…”

Anh ôm cô như một cậu bé con:

“Bé con, tôi lạnh quá…”

“Đừng lo, sẽ không sao đâu”. Cô ôm anh vỗ về nhưng lòng lại sốt ruột. Cô chưa thấy Mộc Duệ Thần như thế này bao giờ. “Thả tôi ra nào, ngoan. Tôi đưa cậu tới bệnh viện…”

“Đau. Bé con, tôi đau lắm…”

Anh lảm nhảm rồi nắm chặt tay cô.

“Tôi đau lắm… Tôi sắp kiệt sức rồi…Tại sao em không nhìn tôi. Tôi không muốn bị nhốt trong đó… Ở đó tối đen… Rất tối…Bé con…Nếu có em ở đây…Bảo vệ tôi… Không thể nào lạc đường được…Thật đấy… Tôi chắc chắn…”

Anh càng lúc càng lảm nhảm những câu vô nghĩa. Ngải Ái không kìm được lòng mình… Nước mắt bắt đầu trào ra hai bên má.

163.

Ngải Ái ngửi thấy mùi chanh trên người Mộc Duệ Thần, đó là mùi dầu gội đầu mà cô thường dùng năm năm trước.

Cảm giác vừa lạ vừa quen khiến nước mắt càng tuôn trào. Cho đến khi mùi máu tanh xộc vào mũi, cô mới giật mình nhìn xuống dưới.

Chỗ hai người ôm nhau không biết từ lúc nào đã đỏ thẫm. Chiếc áo ngủ màu trắng của cô bị loang lổ bởi vết máu.

Cậu ta bị thương!

Đầu Ngải Ái như nổ tung, vội vàng đẩy cánh tay Mộc Duệ Thần ra ngồi dậy, nhìn vết máu trước ngực anh.

Anh thở một cách khó khăn, cứ như là không thể thở được nữa. Cô cuống cuồng lục điện thoại trong túi Mộc Duệ Thần, phải gọi điện ngay cho chú Giản.

“Chú Giản, Mộc Duệ Thần, cậu ấy… Chú mau tới cứu cậu ấy đi…”. Cô hoảng hốt lắp bắp. “Máu, cậu ấy bị chảy nhiều máu lắm ạ…”

“Ngải tiểu thư đừng sợ. Hãy nói cho tôi biết địa chỉ của cô. Tôi sẽ tới ngay”.

Ngải Ái đọc vội địa chỉ rồi cầm khăn mặt lau vết máu trên người Mộc Duệ Thần.

Quần áo đều bị nhuộm đỏ, cả người cô đầy máu, máu thấm đẫm cả ra trải giường một mảng lớn có thể khiến người khác sợ hãi…

Ngải Ái cố nâng Mộc Duệ Thần ngồi dậy, dùng khăn mặt chườm lên vết thương trước ngực anh, run rẩy nói trong sợ hãi:

“Cậu đã làm gì thế này… Mộc Duệ Thần… Cậu nói đi rốt cuộc cậu đã làm gì… Để đến nỗi bị thương chảy nhiều máu quá… Đã bị thương lại còn làm như mình khỏe mạnh lắm… Rồi tôi sẽ đưa cậu tới bệnh viện băng bó. Cậu cố chịu nhé, chú Giản sẽ đến đây ngay bây giờ…”

“Lạnh quá…”

Anh cau chặt mày lại, nắm lấy tay Ngải Ái vui mừng, cười hiền hòa:

“Ái Ái, anh bắt được tay em rồi…Em… Bất kỳ nơi nào… Cũng không cho em đi”.

“Em… Biết rồi”.

Cô nhìn gương mặt trắng bệch không chút máu của anh, đau lòng tới mức khó thở, nước mắt rơi trên cánh tay anh.

“Em biết rồi… Biết rồi mà Mộc Duệ Thần. Nhưng nhất định anh phải không sao. À, cho dù phải làm tình nhân của anh em cũng chấp nhận hết”.

Nghe được câu ấy, một nụ cười xuất hiện trên đôi môi tái nhợt của anh.

Ngoài cửa chợt vang lên tiếng đập cửa. Chú Giản đã tới.

Lúc nhìn thấy Mộc Duệ Thần, mặt ông tái đi vội vàng cõng anh trên lưng nói với Ngải Ái:

“Ngải tiểu thư, tính mạng của cậu chủ như ngàn cân treo sợi tóc. Tối nay mong cô hãy luôn ở bên cạnh cậu chủ”.

Ngải Ái nắm chặt hai tay lại, gật đầu khàn giọng nói:

“Chú Giản, cứu cậu ấy với. Cháu cầu xin chú, chú nhất định phải cứu cậu ấy”.

Mộc Giản gật đầu rồi nhanh chân đi xuống dưới cầu thang.

Ngải Ái không màng thay quần áo, mang đại dép lê vào rồi đi theo sau.

Cảm giác đau đớn khủng khiếp ập đến trong lồng ngực.

Cô không thể nào tưởng tượng được rằng có ngày Mộc Duệ Thần sẽ biến mất bằng cách này… Cô đã… làm gì thế này…

164.

QUÁ KHỨ CỦA MỘC DUỆ THẦN

Mộc Duệ Thần bị đẩy vào trong phòng phẫu thuật, sau đó Mộc Giản vội liên hệ với người của chủ tịch, báo cáo tình hình của Mộc Duệ Thần, khi biết Mộc Duệ Thần bị tiêm thuốc thoái hóa xương sụn mà vẫn chưa uống thuốc giải liền hoảng hốt sắc mặt, nhỏ giọng van xin với đầu dây bên kia vài câu rồi cúp máy.

Ông quay sang nhìn Ngải Ái mặc váy ngủ ngay cả giày cũng không mang đang ngồi trên băng ghế, vẻ mặt vẫn như lúc ông nhìn thấy cô, trên người còn có cả vết máy loang lổ của cậu chủ.

Mộc Giản cất điện thoại, không hề trách mắng cô câu nào, lẳng lặng nói:

“Ngải tiểu thư, cô vẫn khỏe chứ?”.

“Cháu… Cháu không sao”. Cô ngước mặt lên, ánh mắt kiên cường. “Chú Giản, tại sao Mộc Duệ Thần lại bị thương, tại sao vết thương của cậu ấy lại nặng như thế. Chẳng lẽ những người trong biệt thự không bảo vệ được cậu ấy sao ạ?”

Mộc Duệ Thần là người không dễ để người khác tấn công.

“Tôi đoán đó là do hình phạt của chủ tịch”. Mộc Giản nhìn giàn đèn trước phòng cấp cứu, ôn tồn nói. “Cậu chủ là người có địa vị cao quý nhất trong Mộc gia, và cũng là người không được phạm bất kỳ sai lầm nào. Một khi đã mắc sai lầm hay cãi lại mệnh lệnh của chủ tịch thì hình phạt mà cậu chủ nhận được luôn nặng hơn những người khác gấp mười lần thậm chí là cả trăm lần mới đủ sức răn đe được cậu chủ. Bởi thế nên từ nhỏ cậu chủ đã hiểu rằng, cậu chủ không được phạm bất kỳ sai lầm nào và không được làm chuyện gì bất lợi cho Mộc gia… Nhưng lần này, rất có thể chủ tịch đã dùng hình phạt cao nhất để trừng phạt cậu chủ”.

Mộc Giản quay sang nhìn Ngải Ái:

“Cậu chủ bị tiêm thuốc thoái hóa xương sụn, có tác dụng ngang ngửa với thuốc độc. Mấy giây sau khi được tiêm thuốc, sức đề kháng của con người sẽ giảm dần, ngăn trở việc trao đổi chất bên trong cơ thể…Với người bình thường, sau hai mươi bốn giờ không được uống thuốc giải sẽ tử vong. Nhưng đối với cậu chủ là người có thể chất khác với người bình thường mới có thể chống cự được lâu như vậy. Giờ thì cậu chủ lại mang trên người những vết thương nặng, tình hình đang rất nguy kịch”.

“Tại sao lại không uống thuốc giải ạ? Hay là Mộc Duệ Thần không biết…”

“Ngải tiểu thư, mặc dù bây giờ không thể giải thích rõ cho cô hiểu nguyên nhân cậu chủ bị trừng phạt nhưng tôi chỉ có thể nói rằng một phần là do cô. Loại thuốc đó cậu chủ thừa biết tác dụng và biến chứng của nó… Nhưng do…”. Mộc Giản thở dài, nhìn gương mặt lo lắng của Ngải Ái. “Ngải tiểu thư quên rồi sao. Trước khi cô về nước, cô và cậu chủ đã giao hẹn năm ngày. Năm ngày sau, cậu chủ muốn gặp cô và nhất định cậu chủ phải được gặp cô. Từ nhỏ cậu chủ chưa bao giờ cầu xin người khác, dựa dẫm vào người khác và càng không bao giờ tin tưởng người khác. Nhưng cậu chủ lại tin cô và đợi cô. Cô là người duy nhất mà tôi biết. Ngay khi cậu chủ nghe chúng tôi báo cáo không tìm được cô, vì không muốn lỡ hẹn với cô, đã không bay về để uống thuốc giải nhưng Ngải tiểu thư, cô…”

Ngải Ái biết chú Giản đang trách mình, hai tay theo bản năng nắm chặt vạt áo ngủ khiến ngón tay đau nhói.

Cô nhìn cánh cửa phòng phẫu thuật khép chặt, cố gắng bình tĩnh nói:

“Đúng thế. Cháu chẳng những không thực hiện đúng giao hẹn giữa bọn cháu mà còn chạy trốn suốt cả đêm, đi xe lửa tới thành phố khác cũng bởi vì cháu không muốn Mộc Duệ Thần tìm được cháu…”

Cô khẽ lắc đầu, cúi mặt xuống:

“Đều là lỗi của cháu…”

Hai tay ôm mặt, cô bật khóc nức nở:

“Cháu không hề biết có chuyện đó xảy ra. Lúc Mộc Duệ Thần tìm được cháu nhìn cậu ấy rất bình thường, và vô cùng ngang ngược. Cháu không biết chính cháu đã hại cậu ấy…”

“Không sao đâu Ngải tiểu thư”. Mộc Giản xoa nhẹ vai cô. “Tôi đã liên lạc với người của chủ tịch đang làm việc gần thành phố B. Người của Mộc thị sẽ nhanh chóng đem thuốc giải tới đây. Cậu chủ sẽ không sao đâu”.

Ngải Ái gật đầu, đưa tay chùi nước mắt nhưng vẫn tự trách bản thân mình.

Cô không thể ngờ rằng có ngày Mộc Duệ Thần sẽ chết… Đúng là cô đã muốn rời xa Mộc Duệ Thần, sống một cuộc sống bình thường. Nhưng nếu nhiều năm sau này có người nói cho cô biết Mộc Duệ Thần đã chết, chết đúng vào lúc cô rời xa anh, chết đúng vào lúc đó… Cô sẽ phải sống trong đau khổ… Đau khổ tới mức không biết mình nên làm gì…

“Ngải tiểu thư, chưa có nơi nào mà cậu chưa chưa trải qua đợt huấn luyện nghiêm ngặt. Một mình trên đảo hoang, đấu với thú dữ, đấu súng cùng với những người thuộc tổ chức mafia, sống với các tù nhân trong Địa ngục Aziz ba tháng… Vậy nên cô đừng quá lo lắng”. Mộc Giản muốn an ủi cô bằng mọi cách. “Cô phải tin tưởng cậu chủ, cậu chủ sẽ vượt qua được”.

Cô im lặng một lúc rồi mỉm cười chua chát.

“Vâng ạ, giờ cháu chỉ còn biết tin tưởng cậu ấy…”

Từ trước tới giờ, dường như cô đã quá quen với việc ỷ lại vào Mộc Duệ Thần và chưa bao giờ nghĩ rằng mình sắp không được dựa dẫm vào anh nữa, điều này khiến cô có cảm giác rất hoang mang.

Hiện giờ, Mộc Duệ Thần bá đạo, thích ra lệnh cho người khác, một cậu nhóc già trước tuổi lúc nào cũng cau mày… Cô rất muốn bản thân mình có thể hiểu ra rằng.

Anh đã quen với việc luôn được người khác nhìn lên và chẳng bao giờ nhìn xuống nhưng chẳng ai có thể biết được quá khứ của anh.

Cô luôn hằn học anh vì anh quá cứng rắn và bảo thủ nhưng không hề biết được sâu trong lòng anh ấp ủ điều gì… Vì anh giấu quá kỹ, chôn quá sâu…

Và nhất là đối với anh, cô vẫn không biết gì cả…

Điện phòng giải phẩu không còn sáng đỏ nữa. Mộc Duệ Thần và Mộc Giản cùng đứng dậy.

Một vị bác sĩ đi ra ngoài, sắc mặt u ám:

“Vết thương trước ngực không thành vấn đề, nhưng việc nghiêm trọng lúc này là sức đề kháng của bệnh nhân Mộc càng ngày càng giảm, bệnh nhân vẫn đang trong tình trạng sốt cao nếu qua đêm nay mà vẫn hôn mê bất tỉnh, cho dù thể chất có khác với người bình thường đi chăng nữa. Tôi nghĩ…”

Bác sĩ lắc đầu, tỏ thái độ bất lực:

“Tôi rất tiếc. Chúng tôi đều đã làm hết khả năng”.

Mộc Giản nhíu mày rồi nói cảm ơn với bác sĩ, sau đó tức tốc cầm điện thoại gọi cho người đang mang thuốc giải độc tới. Trong bệnh viện rất yên tĩnh nên Ngải Ái hoàn toàn có thể nghe được tiếng tổng đài vang lên bên đầu dây bên kia trong điện thoại của chú Giản.

Lúc này, trên hành lang đột ngột vang lên tiếng giày cao gót. Đó là một đôi dày cao gót màu đỏ chót.

Mộc Giản ngước mắt nhìn lên, thấy người vừa tới liền kinh ngạc:

“Lị Vi?”