Đồ Băng Tảng... Em Yêu Anh

Chương 10: Âm mưu chinh phục băng tảng - âm mưu 1



Hiện tại cũng đang là thời gian nghĩ hè ,chỉ những ai muốn bồi dưỡng thêm sẽ vào trường để học ,bởi thế thời gian nó bên hắn rất ít ỏi .Muốn tiếp cận hắn phải qua ải của Tiểu Tuệ ,bởi hai người luôn dính nhau như sam.Từ lúc biết Tiểu Tuệ chăm sóc mình ,động viên mình ,hắn vô cùng cảm kích ,không từ chối tình cảm Tiểu Tuệ dành cho mình ,càng không nghĩ gì đến Bảo Ngọc .Nó giờ như bất lực trước tình thế ,nhưng quyết tâm trong cô vẫn cháy bỏng .Lập đầy mưu kế

- kaka Bảo Ngọc này không phải dạng vừa đâu

Nó ngày nào cũng đến nhà hắn lấy cớ là bạn Anh .Hai người luôn túc trực ở đấy chờ khi con Tiểu Tuệ đáng gét kia biến mất sẽ tác chiến .Anh cũng dằn lòng nhiệt tình giúp đỡ nó

- Bảo Ngọc anh sẽ hẹn Tiểu Tuệ đi ,em tranh thủ nhé .....

- ok ..... Mà anh nhớ hành hạ con 3 tê đó cho em nha - Nó hiểm ác

- 3 tê nào ?- Anh hỏi một câu không ăn nhập vào đâu

- Thì con Tô Tiểu Tệ á ,tên nó là 3 chữ T mà,

- A,...Ừ.....- anh bật cười với nó,tên con gái người ta đẹp thế mà bị ví như con vật ,Thật là khổ thân cho cô gái nào đắt tội nó....

Kế hoạch dường như thành công ,kẻ bám kia được di dời ,kẻ ngốc thì yên vị sau vườn ..thật là lợi thế cho Bảo Ngọc

Nó lặng lẽ đến sau vườn ,ngạc nhiên bởi sự bình yên nơi đây ,ánh nắng dịu nhẹ qua từng kẻ lá ,duy nơi hắn ngủ là chói chang của sự hoàn hảo .Thân hình cao sãi dài trên bãi cỏ .Nó chợt bất động trước thân hình gợi cảm này ,lòng ngực như vỡ tung khi nhìn vòm ngực ai kia vạm vỡ ,quyến rũ .Nó giờ đứng chết lặng ,mắt mở to nhìn chăm chăm hắn,chân thì tê cứng không di chuyển ,tim đập loạn xạ hòa cùng tiếng thở hì hục khiến hắn nhận ra kẻ xâm phạm

- Nhỏ biến thái kia....cô nhìn gì vậy

Hắn buông lời lạnh lùng ,tặng cho nó viên sỏi vào đầu như trị tội

- Gì? Nhìn gì?

- Tôi hỏi cô nhìn gì của tôi - vẻ mặt hắn nham hiểm tới gần nó gé sát vào tai khiến Bảo Ngọc tim muốn lọt ra ngoài

-Không có....tôi không nhìn gì hết....?

- Thật ?///

- tất ...nhiên.... thật- mặt nó đỏ như quả cà chua chín ,ấp úng trả lời ,không thoát khỏi sự tra khảo của ai kia...

Trước kia Bảo Ngọc chưa từng nhìn kĩ hắn như bây giờ,vẻ đẹp ở hắn ẩn hiện luôn làm người khác chói mắt .....lần đầu khiến nó run sợ rụt rè ,mất đi tính chất hổ báo của con nhà võ .Nó như những cô gái khác rụt rè ,e lệ trước chàng trai mình thích ....

-heo biến thái

- gì - Tiếng trả lời của nó khiến hắn cười sặc sụa ,như đây là lời thừa nhân nó là kẻ biến thái .

Kẻ kia chưa nhận thức được vấn đề ,nơ ron từ từ phân tích như nhớ lại hắn vừa gọi mình là heo biến thái ....Cục tức từ đâu phun trào ,dung nham trào ở tay chuẩn bị ra đòn

- Đồ băng tảng....anh nói ai là heo biến thái ....Anh đi chết đi...ya......

- Á ...Cứu tôi với heo biến thái biết đánh người ,,,,,á cứu với

- Anh có im đi không ....Anh đứng lại cho tôi ,....ya ya /......

- Thách cô đấy

Hừ tưởng dễ thắng bà à ,từ cha sanh mẹ đỡ bà đã chạy không thua ai rồi nha .đừng hòng Bảo Ngọc tiểu thư này tha cho nhà ngươi

- Chết ,sao con nhỏ này chạy nhanh vậy ....

- kaka bắt được rồi ,anh chết đi

-á á ..á..

Tiếng nó la như cắt tiết .Đúng là hậu đậu chân nó vướng phải dây leo ngã nhào trên hắn .Cả hai nghẹn ngùng không ai nói ai,mặc cho mặt ai nấy đều đỏ như mùa ca chua tới vụ thu hoạch .Cuộc chiến mắt cứ diễn ra khi hắn lên tiếng

- Heo biến thái ...cô nặng quá

- hả ....anh còn dám....tin tôi đè chết anh không ,tên ngốc này...

- thôi cho tôi xin ,heo như cô mà đè tui chắc tui tắt thở mất.////

- Hừ...... Còn dám cho anh chết - nó kí đầu hắn mấy cái rõ đau như trách phạt

- Hai người làm gì vậy- Tiếng Tiểu Tuệ la hét khi thấy nó tình tứ bên hắn

Cả hai vội đứng dậy cười trừ cho qua chuyện

- Tiểu Tuệ,anh đói bụng quá vào ăn thôi - Hắn đánh trống lãng ,bước vào nhà không muốn chịu trận của con gái lần nữa .Nhưng lòng hắn một cảm giác ấm hắn,một cảm giác quen thuộc với nó ,bao suy nghĩ ngỗn ngang trong đầu ,không để ý Tiểu Tuệ tụng kinh bên tai

Nó thì đứng trân vì tức ,không hiểu sao lại yêu tên băng tảng đáng gét này ,dám chọc đến nó

- HỪ....anh đi chết đi ...

- Bảo Ngọc

- á ....

- Này anh còn muốn sinh con nối dòng nhe,em tha cho anh với

- À....xin lỗi anh ...em ức quá....

Bảo Ngọc hối lỗi ,xém chút nữa nó đó cho anh thành thái giám bằng cước tung chảo rồi .Nhìn thấy nó bình thường trở lại anh cũng yên tâm

- Này ,em tỏ tình chưa

- Đừng nhắc hắn trước mặt em - Bảo Ngọc giận dữ bỏ đi để mặc kẻ kia ngu khờ chẳng biết trời trăng mây gió gì.

- Haz con bé này vẫn như ngày nào ,hung dữ gê .....Vậy mà mình yêu nó mới gê .....khó hiểu ......

Anh lẩm bẩm một mình không hay nó quay lại lúc nào

-NÈ ......

-Á ...ma......ma....

- ma cái đầu anh

- Bảo Ngọc em làm anh hết hồn

-Mau vào nhà phụ em chiến đấu với con 3 tê kia đi

- à ừ...

Anh thầm nghĩ người hào hoa ,đẹp trai như anh bây giờ phải bày mưu đối phó con gái ,mà lại là con gái bị ví như 3 tê .hazzzz khổ thân tui

- Mau đi....- Bảo Ngọc hét lớn

- ừ ,,,,,anh vô liền,,.....

Anh chạy tất tả theo nó .Vừa vào đến nhà đã thấy cuộc chiến mắt cùa hai người con gái ,Tiểu tuệ và Bảo Ngọc lườm nhau không chớp mắt ,thể như sẹt ra tia lửa điện ,không ai dám đến gần ,thế mà kẻ không biết chết kia ngồi ăn như chỗ không người

- P...hong ...em ăn được hả

- Sao ?

-- Nhìn kìa - Anh chỉ tay nhẹ về phía cuộc đấu mắt đầy nguy hiểm ấy

Hắn như nhận thức được vấn đề ,có ý tẩu là thượng sách

- Chuồn thôi anh

- OK.

- Đứng lại - Tiểu Tuệ và Bảo Ngọc đồng thanh hét khiến hai chàng trai bất động

- Ngồi xuống- dàn đồng ca Tuệ Ngọc hợp xướng

Hắn và Anh như em bé vâng lời ngồi xuống không chút do dự

- Mình ...ăn cơm thôi- Anh lên tiếng giải hòa nào ngờ là sự châm dầu vào lửa

- Con 3 tê kia cô đừng ỷ được tên băng tảng Phong kia che chở thì làm tới..tôi không sợ 3 tê như cô âu/.....- Bảo Ngọc nói giọng mỉa mai

-haha nói em kìa Phong ,haha - Không hẹn nó và hắn lườm anh bằng ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống ,khiến anh e sợ cắm đầu ăn tiếp ....

- Hừ ....cô nóiai là 3 tê ...cô tưởng cô ngon lắm sao ? Phong của tôi không đếm xỉa gì cô ,sao cô cứ bám theo hả .Ỷ có anh Phong ngốc ngếch kia muốn làm gì làm à

-Phong ngốc nào Tiểu Tuệ- Anh hỏi bân quơ

- Anh đó - Tuệ Ngọc lại tiếp tục dàn đồng ca

- Anh muốn yên bình thì ngồi yên đi ,muốn ăn đấm sao mà nói >>..

Anh như nhận thức được mình châm dầu vào lửa .yên lặng ăn cho no bụng ,bỏ ngoài tai cuộc chiến ấy....

- Con heo kia cô đừng đến đây làm phiền Phong ca tôi nữa

- Tôi thích đó ,rồi sao con 3 tê kia

- Cô - Tiểu Tuệ tức tối không cãi lại nó nũng nịu bên hắn

- Phong Phong,anh coi kìa nhỏ đó ăn hiếp em kìa...

Nó nhìn cảnh này không khỏi tức giận xen lẫn đau lòng ,bỏ về

- Tôi về đây.....

Tại sao hắn không bênh nó chứ ,tại sao lại thân mật với con 3 tê đó chứ .... tại sao ? Bảo Ngọc muốn chạy thật nhanh thoát khỏi nơi đau đớn này

- Bảo Ngọc ...Đợi anh- Anh chạy theo nó ,anh biết nó sẽ buồn ,anh đã tự hứa lòng mình sẽ bảo vệ nó bằng tất cả kể cả tính mạng ...Anh đều cam chịu ...vì Anh yêu nó

Nó chạy thật nhanh ,không phương hướng ,bỏ mặc mọi ánh nhìn của mọi người .Nó chạy đến khi chân mỏi mệt ngã quỵ ,cũng là lúc nó hiện diện ở biển .Sóng vỗ rì rào cùng làn gió mát khiến tâm trạng nó vơi đầy

- Tên băng tảng.....em ghét anh ,,,,,...em ghét anh.....

- Nhưng ....em lại rất yêu anh ...tại sao chứ...tại sao anh không nhớ em ...tại sao xem em là người xa lạ .....tại sao ?

Tiếng hét ây vang dội cùng làn sóng ra khơi ,như đem tâm trạng nó bay xa ,đem nổi niềm ra biển khơi.

Anh lặng lẽ nhìn nó đau khổ ,lòng lại đớn đau hơn ,gió lạnh càng khiến tim anh giá buốt ,nhìn người con gái mình yêu đau vì người khác ......Anh đến bên ,khoát chiếc áo da lên nó ,đây là sự ấm áp duy nhất anh có thể mang cho ,Yêu thương anh là tình yêu nhưng đối với nó là tình thân,dù cho là gì ,tình yêu Anh luôn dành cho nó....

Bảo Ngọc hít thật sâu gió biển ,cho vơi cơn đau

- Em ngốc lắm phải không anh ?

- Đúng ..em rất ngốc ...nhưng cái ngốc ấy khiến mọi người yêu em .....Dù em có ngốc nhưng em vì tình yêu quyết tâm thì cái ngốc ấy đáng được tôn trọng...Anh đang nói gì thế không biết.....- Anh gãi đầu vì tài ăn nói mình không có

- Có lẽ anh nói đúng ...em phải quyết tâm để cái tên Thanh Phong ấy yêu emlần nữa .....

- Đồ băng tảng ......em yêu anh ......

Tiếng yêu thương từ miệng nó như vỡ tan bọt biển ,như tiếng lòng anh rạn vỡ

- Vậy mới là Bảo Ngọc anh quen chứ- Anh gượng cười

- Anh đúng là ngốc ...như con 3 tê kia nói /...

- Này anh an ủi em đó ...sao em nói anh ngốc...

-Liu...liu ...Phong ngốc ,....liu...liu

- Em đứng lại đó cho Anh ...

-Không có ngốc đứng lại để anh bắt à ....hehe

- HỪ....anh sẽ bắt được em

Cuộc rượt đuổi vui vẻ xóa tan sự buồn phiền trong nó ....Phải chi người nó yêu là Anh có lẽ giờ đây nó đã không biết đến tên băng tảng kia...Cũng không có cuộc tình chưa bắt đầu đã kết thúc này.

Ở phương trời kia ,hắn lặng lẽ nhìn ánh trăng sáng ,nhớ tới nó ....nhớ lúc ngoài vườn ,một cảm giác quen thuộc ,ấm áp và một tình cảm gì đó hắn không rõ ....Nhưng cố nhớ chỉ là kí ức trắng .... Chợt đầu hắn đau khi nhớ kí ức về nó....

Chuyện tình của họ sẽ đi về đâu ,khi trái tim họ luôn hướng về nhau ,nhưng lý trí luôn chia cắt cuộc tình này .....

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.