Đồ Băng Tảng... Em Yêu Anh

Chương 13: Trò chơi " định mệnh"




Màn đêm tĩnh lặng bao trùm nơi kẻ kia đang bất tỉnh ,nhưng đâu đó hắn nghe vẳng vẳng tiếng gọi của nó ,,,hình ảnh mờ nhạt của người con gái hiện lên rồi bỗng phút chốc tan theo làn sương khói .Một cảm giác yêu thương tràn về....

Đối lập với hắn ,là sự tuyệt vọng ,đau đớn khắc khoải của nó .Bảo Ngọc co ro trong góc tối ,đâu đó cô thấy được nổi đau đang dằn dặt quanh ....Một sự đớn đau sao bao hy vọng nó nhận lại chỉ là sự từ bỏ ....Là con số không ,là sự chia ly ....cũng là sự giải thoát ......

Ba ngày sau

Hai con người ,hai thế giới , hai phương trời ....Họ tìm lại nhau ....

Mặt trời vừa lặn ,ánh sáng cam hài hòa tạo nên bầu không khí nên thơ như muốn chứng minh tình yêu đôi trẻ .....Bảo Ngọc bật dậy trong bóng tối .Cô sải dài tìm lối đi – tìm hắn – tìm người cô yêu thương ....Đúng hắn –kẻ cô yêu nhưng k bao giờ chạm tới được.Có lẽ số phận an bài ,,hắn từ trong cơn mê cũng đã tỉnh giấc ...sau bao giấc mơ về một người con gái là nó ...

Bảo Ngọc chạy như vô hướng tìm hắn ...tìm kẻ đã khiến tim cô rung động ....Mồ hôi lấm tấm trên vầng trán ,mái tóc ủ rượi vì mệt ...Cô chạy mọi nẻo đường tìm hình bóng duy nhất ....Hắn – kẻ vừa tỉnh giấc nhưng tâm trí còn mênh mang về người con gái ấy ...Hình ảnh hiện tại trong hắn là Baỏ Ngọc – là người con gái đanh đá nhưng đầy vui nhộn ....Ở bên nó ,hắn như tìm được chốn bình yên duy nhất trong thế giới cạm bẫy này....Hắn lái xe trong vô vọng tìm nó ...một sự nhớ nhung da diết với nó ...nhưng mọi kí ức chỉ là trang giấy trắng ....Có lẽ định mệnh đưa họ gặp nhau ,cũng chính tại nơi này lần đầu tiên họ gặp gỡ...Baỏ Ngọc không hiểu rõ đôi chân mình lê bước đến lúc nào không hay......Hắn cũng như kẻ vô hồn đôi tay cầm lái vô hướng lạc vào nơi xa lạ ,nhưng lại thân quen trong kí ức .......

Mắt họ chạm nhau như thể sau bao năm xa cách .Cả hai nghẹn ngào bao cảm xúc khó tả ...Nó – với sự vui mừng xen lẫn nổi buồn man mác ...Hắn – với nổi nhớ nhung sau bao ngày xa cách ....Đôi chân như thể không còn bất động .nó chạy theo tiếng gọi con tim ,mang hai người đến bên nhau ....Hắn không hiểu mình vì sao nhớ nó đến thế ,,nhớ đến phát điên .....Hắn chỉ biết ôm chầm lấy nó trong vô thức ...Bao cảm giác ùa về quanh họ.

Không gian tĩnh lặng ,,,hòa cùng ánh sáng thanh khiết của vầng trăng đêm nay ,tiếng lá cây rì rào theo làn gió thoảng ,kéo theo bao cơn lạnh của mùa đông rét .Nhưng quanh họ là sự ấm áp yêu thương ,một tình yêu của tuổi trẻ .

-Heo biến thái !! cô biến mất tâm vậy ??Tôi nói cho cô biết từ nay không được cách xa tôi nửa thước ,nghe chưa ??- Hắn như chợt ra những lời ngu ngốc vừa rồi là của bản thân ..mặt nghẹn ngùng ,buông nó ra.....

Nó chỉ muốn nhìn hắn cho thỏa cơn nhớ .....để cố kìm nén dứt khoát cuộc tình này .

-Thanh Phong – Bảo Ngọc không còn dám gọi tên băng tảng nữa rồi ,nó sợ ,nó rất sợ hắn lại ra đi trước mắt mình ,.....

-Gì ???

-Chúng ta cùng chơi một trò định mệnh nhé !

- Sao ? – Hắn như ngớ ngẩn trước câu nói của nó ,lòng đầy tò mò.

- Hãy cùng tôi đến một nơi ....

- Đi đâu ? – sự tò mò trỗi dậy trong hắn đâu đó xen lẫn nỗi âu lo ,khi nhìn vẻ ưu tư ,trĩu nặng của nó.

- ra biển ....

- Sao ?/

- Hãy đi con đường này ...chạy qua các ngọn đèn giao thông ...định mệnh sẽ cho tôi biết nên làm gì với tình cảm của mình ..Nếu tất cả là đèn xanh ,tôi sẽ đối diện với tình yêu đó ,còn ... có đèn đỏ ...tôi....sẽ.....quên ....

Bảo Ngọc lặng người cô như khó khăn nói những lời đó .

Hắn im lặng .Nó im lặng ...cả bầu không khí như bị màn đêm bao trùm .Nơi họ đứng nặng trĩu sự trầm lặng và đầy suy nghĩ.