Đồ Đầu Gấu! Tôi Yêu Em

Chương 11




Sáng mai khi đi học, ngồi sau xe Vân cứ xuýt xoa:

- Hân à. Tay bà thực sự không sao chứ. đỏ lừ nên rồi. Hay tôi với bà đi mua thuốc rồi hãy đễn trường nha.

- Khổ nhỉ. ĐÃ bảo không sao mà. Bà cứ nói hoài, nó chỉ hơi đỏ tý thôi.Tại hôm qua dây chói chắc quá thôi.

- Hic. Sao bà từ chói mà không lỏng một chút.

- Bà có bị sao không vậy. Tên đó đâu phải mù đâu, hắn nhìn là biết liền à. nhỡ làm thế chúng nó làm gì bà thì sao.

- Hic. Cũng tại tôi vô dụng quá.

- Nói cái gì thế. Đến trường rồi. Xuống thôi.

- Ừ.

Thật ra mà nói thì tay nó bầm hết cả nên rồi, cũng không đau lắm nhưng Vân cứ lo lắng hoài làm nó thấy ngại. Không muốn người khác chú ý nên hôm nay đi đâu nó cũng buông ống tay áo xuống, đóng cúc gọn gàng.

Từ sáng tới giớ, hắn đến lớp cứ nhìn nó bằng con mắt lạ lạ mà cũng chẳng nói gì, chỉ thỉnh thoảng cười, 1 nụ cười khó đoán.

Cô giáo vào lớp, nở một nụ cười khá thân thiên:

- Chỉ còn khoảng 2 tuần nữa là chúng ta làm bài kiểm tra học kì rồi, nên các em nên chăm chỉ và giúp đỡ nhau để đạt điểm cao trong kì thi này nha.

- Vâng ạ! _ tiếng trả lời dõ dàng dưới lớp.

- Nói tới lại buồn ngủ. Haizz! _ Hắn ngao ngán nằm dài ra bàn

- Ngủ à. Tôi ngủ mý. Hôm qua về muộn quá. Giờ buồn ngủ chết mất _ Long ùa vào với hắn rồi cũng nằm dài ra luôn

- 2 ông ngủ, tôi cũng ngủ, không thức biết nói chuyện với ai _ thế là Hoàng cũng nằm xuống luôn

Cô giáo đứng trên bục giảng cũng chỉ biết lắc đầu.RỒi nói “ Lớp tự học “. Vân hí hửng:

- Bà phải dạy thôi học đó nha

- Ơ. Bà kém tôi chắc.

- Kém chứ, kém xa, xa ơi là xa kè.

- Thôi đi bà nội. Thế mà còn kém gì nữa chứ.

- Tôi có nhiều ơi là nhiều chỗ không hiểu bà chỉ tôi đi.

- Bất lưc. Đâu ở đâu.

- Đây nè. Đây. cả đây nửa._ vân chỉ chỉ trên quyển sách

- Sao lắm thế. _ Nó quay phắt sang nhìn Vân

- Hỳ. đấy bà thấy không. Bà mà không chỉ tôi thì tôi chết mý ba ma tôi đó.

- được rồi. Chỗ này … đó…@#%^&**&^%$#@. Hiểu chưa_ Nói một hồi, nó quay sag hỏi Vân

- Rồi. Hỳ. _ Vân cười típ mắt

- Trời ơi. Bà đừng cười vậy nữa.

- Hả. Sao lại vậy _ vân phụng phịu ngạc nhiên

- Dễ thương thế, tôi chịu sao được. Nhỡ tôi yêu bà thì sao._ nó cười

- Ơ. … _ vân đỏ mặt rồi quay nên nhìn nó _ thế nghĩa là trước giờ bà không yêu tôi. Dỗi rồi. _ Vân quay mặt đi, nhưng nở một nụ cười thật tươi, nó đâu thể biết chứ

- Ơ kìa. Tôi đùa mà. Sao nhanh dỗi tkế _ Nó lay lay người Vân _ Thế giờ tôi phải làm sao.

- Bà cho tôi một buổi chiều ngày hôm nay được không. _ Vân quay phắt người lại, nhìn nó bằng đôi mắt cực gian

- Hả. Làm gì nữa vậy.

- Đi đi mà. Nhá. Chiều nay đi cùng tôi.

- được rồi.

- Hân ơi. Đi bê đồ với mình được không. _ Lớp trưởng đến bàn nó cười và nói

- Ừ. Được chứ.

- Tks bà nha. _ Mai- lớp trưởng.

- Gì thế. Khách sao quá đấy.

- Hì. Mình đi thôi.

- Ừ. Tôi đi đây _ nó quay lại chào Vân

Trên đường đi, nó cùng Mai nói chuyện khá vui vẻ:

- Giờ mình đi đâu vậy

- À. xuống phòng thầy tổng phụ trách bê hồ sơ của lớp về cho cô ý mà.

- Cô làm gì vậy

- Tôi cũng không biết nữa. Chắc cũng chẳng có gì quan trọng đâu.

- Ừ.

- À mà Hân này, cậu thấy thế nào về 3 người mới của lớp mình

- Hả. 3 tên đó à. Không duyệt được điểm nào.

- Trời. Chắc cậu là người duy nhất nói câu đó đó.

- Sao lại thế.

- Thì 3 người họ trước đã là ngôi sao của trường rồi.

- Trước á. Là sao.

- À. Họ hơn mình một tuổi mà. Học 1 năm ở trường mình rồi, hầu như ai cũng biết đến luôn. Năm ngoái nghỉ 1 năm để đi thi bóng rổ đấy chứ. Năm nay lại về học với tụi mình nà,

- Ừ. Thế sao cậu biết chứ.

- Nghe mấy anh chị trong đoàn nói chứ, cũng có rõ lắm đâu.

- Ừ ừ. Bóng rổ à. _ nó lẩm bẩm

- Cậu nói gì vậy

- À không có gì đâu.

Tan học. Vân chạy đến chỗ nó:

- Giờ bà về nấu cơm cho Huy rồi sang nhà tôi nhá.

- ừ. Đc rồi.

Nó đi thẳng xe về nhà, nấu cơm cho Huy, rồi dặn dò Huy vài điều, xoa đầu thằng em rồi nó mý đi được. Nó lấy điện thoại ra gọi:

- Alô. Vân à.

- Ừ.

- Tôi đang ở cổng nhà bè nè.

- đợi tôi tý, tôi ra mở cổng. Hỳ

- Ừ. Nhanh không thành gà quay.

- Vào nhà đi _ lát sau Vân chạy xuống mở cửa.

- Ừ. được rồi.

- Vào đây vào đây _ Vân kéo nó xềnh xệch vào bếp

- Từ từ thôi nào. Hai bác không có nhà sao.

- Ừ. Ba mẹ mình đi làm hết trơn oài. Còn 2 đứa ở nhà thoai.

- Haha. Ta sẽ ăn thịt mi.

- Không sợ. _ Vân lè lưỡi

- Thế giờ làm gì.

- Làm bánh gatô mý tôi.

- Hả. Sao lại phải làm bánh, bộ tặng sinh nhật ai à.

- Ừ. Tý bà còn phải đi mua quà với tôi nữa kìa.

- được rồi. bắt đầu thôi,

- Ok_ vân nháy mắt

- Làm cái to không vậy

- Nhỏ nhỏ cho dễ thương, lấy cái khuôn hình lục giác kìa cho nó độc đáo.

- Ừ. rồi cho vào lò nướng đi. _ nó sai Vân

- Ừ. Đợi tí xíu.

Hai đứa nó lụi hụi trong bếp đến 2h mý xong cái banh, một tác phẩm tuyệt đẹp và nhìn nó mới ngon làm sao.

- Xong rồi. Giờ thì bỏ vào tủ lạnh nhá.

- Ủa. Không phun tên sao.

- Lo gì. Tý nữa mang đi tặng phun cũng được mà.

- Ừ nhỉ. Quên. Hì

- Giờ thì đi mua quà với tôi nào.

- Hả. Nghỉ chút đi. Đang mệt.

- Không nghỉ. Tý xong mới được nghỉ.

- Trời đất ơi.

- Giờ đi xe tôi hay xe bà.

- Xe tôi _ Vân cười.