Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Chương 18



Khánh phi nương nương cùng với hoàng đế đương triều, ngồi ở vị trí chủ toạ, nàng hôm nay mặc chiếc áo có màu đỏ của Mẫu Đơn, trước ngực là chiếc yếm màu vàng rực rỡ, ôm khít lộ ra vòng eo nhỏ nhắn, váy thêu tơ vàng, Phượng Hoàng nhẹ nhàng uốn lượn, xinh đẹp không gì sánh được.

Thần sắc Thánh thượng hôm nay vẫn như trước không được tốt lắm, càng tôn thêm vẻ đẹp cho vị hồng nhan bên cạnh – Khánh quý phi. Nàng một mái đầu xanh *còn trẻ*, ngoại trừ trâm ngọc lay động theo bước chân, còn thêm một đoá hoa mẫu đơn rực rỡ, đang nở nụ cười với hoàng đế, đúng là, người tựa như hoa, chỉ một cái nhăn mày, một nụ cười cũng thu hút tâm hồn.

Nhưng mà, vị Khánh phi nương nương này mặc dù đang mỉm cười duyên dáng với hoàng đế, nhưng tận sâu trong ánh mắt đáng yêu dịu dàng đó, hình như vẫn luôn vô tình hay cố ý nhìn về phía ta và Nam Thừa Diệu.

Ta khẽ hạ hàng mi, thu lại ý cười trong ánh mắt, mà Nam Thừa Diệu lại cười như không cười liếc mắt nhìn ta, bên môi thoắt hiện lên nụ cười ám muội.

Ta âm thầm cảnh giác, hắn nghiêng người lại gần, hơi thở mang theo nụ cười biếng nhác lướt nhẹ bên tai của ta: “Thích xem chuyện vui à? Vậy chi bằng mời Vương phi cùng bổn vương diễn trò.”

Lời còn chưa dứt, hắn đã cầm lấy bàn tay của ta, nhân tiện nâng chén ngọc trong tay ta lên, một hơi uống cạn, sau đó ngả ngớn buông xuống, thả tay ta ra.

Ta ở trong lòng cười khổ: “Điện hạ, không biết Thanh nhi đã đắc tội gì với người, điện hạ sao lại đưa ta vào trong tình cảnh nước sôi lửa bỏng như vậy.”

Hắn thả lỏng thân thể uể oải tựa vào trong lòng của ta, lười nhác nở nụ cười: “Nếu đã gả vào tam vương phủ của ta, Vương Phi còn có thể bàng quan đứng ngoài cuộc hay sao?”

Mọi người trong bữa tiệc có lẽ sớm đã quen với vị Tam hoàng tử phóng túng này, rõ ràng nhìn thấy cảnh tượng này, nét mặt lại không hề có chút ngạc nhiên, nhưng mà phụ thân cùng mẫu thân còn có Diễm nhi, luôn luôn nhìn về hướng của ta, ta biết bọn họ là đang lo lắng cho ta.

Vị hoàng đế ngồi trên ghế cao kia, theo ánh mắt của Khánh quý phi cũng đang nhìn lại đây, nhưng chỉ lắc đầu cười, trông bộ dạng hình như là đành chịu, không hề can thiệp một câu.

Ta nhìn Khánh phi nương nương đang nở nụ cười mềm mại lộ ra hai lúm đồng tiền xinh đẹp như hoa, khả năng che giấu cũng rất khá, ánh mắt thỉnh thoảng vẫn nhìn về phía chúng ta, khó khăn che giấu sự oán hận và ghen ghét trong lòng.

Gương mặt ta hơi ửng đỏ, người bên ngoài nhìn vào thì xem đây là do thẹn thùng mà buông xuống hàng mi, né tránh ánh mắt săm soi xung quanh, nhưng họ lại không nhận ra nụ cười đùa cợt của người đang nằm trong lòng ta.

Đáy lòng thầm than nhẹ một tiếng, yến tiệc Trung Thu ngắm trăng lần này, chỉ sợ sẽ không bình yên mà trôi qua.

Quả nhiên, yến tiệc chưa đến một nửa, liền nghe thấy giọng nói mang theo nụ cười của Khánh phi nương nương vang lên, mềm mại yêu kiều đến tận xương tuỷ: “Hoàng thượng, đêm hội đẹp thế này, không bằng để thần thiếp hiến tặng một khúc nhạc, trợ hứng cho người, bệ hạ thấy thế nào?”

Hoàng thượng cười, khẽ vỗ vào tay nàng: “Ái phi có lòng như vậy, đương nhiên là được.”

Ngay sau đó, Khánh quý phi nở một nụ cười yêu kiều với hoàng thượng, nhẹ nhàng đứng dậy đi đến giữa cung điện, sớm đã có cung nữ chuẩn bị sáo ngọc, nàng nhận lấy, dáng vẻ nhu mì thổi lên.

Một khúc này ta chưa từng nghe qua, cũng phải thừa nhận rằng, mỗi một âm một sắc đều xinh đẹp vô cùng, không thể dùng lời nói để diễn tả cái đẹp của nó, một khúc liền mạch, tựa như tiên âm trên thiên cung, trần gian khó mà được nghe thấy. Xem ra vị Khánh phi nương nương này có thể được ân sủng như vậy, không phải là không có lý do.

Trong lúc thổi sáo, ánh mắt nàng vẫn như có như không nhìn về phương hướng của ta và Nam Thừa Diệu, mang theo tình ý và sự mong mỏi, tuy là rất nhạt, nhưng lại khó mà che giấu.

Mà Nam Thừa Diệu lại như cũ duy trì tư thế nhàn nhã tựa vào trong lòng ta, bên môi vẫn là nụ cười không hề quan tâm đến xung quanh.

Mẫu thân tuy nhìn về phía ta vài lần, nhưng sắc mặt vẫn còn bình tĩnh.

Một khúc vừa kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên.

Khánh phi nương nương ung dung quý phái nâng bước đi lên thềm ngọc, ngồi xuống bên người hoàng đế.

“Ái phi quả nhiên đa tài, tiếng sao kia, thật tuyệt vời nha.” Gương mặt hoàng thượng tươi cười, vừa nắm lấy bàn tay Khánh quý phi vừa cười nói.

“Thần thiếp đa tạ hoàng thượng khen ngợi.”

Một mặt nàng nở nụ cười nũng nịu, một mặt là nhàn nhạt khẽ lướt qua chỗ ngồi của ta, lòng ta bất đắc dĩ thở dài, lại nghe thấy giọng nói của nàng một lần nữa vang lên, vẫn mềm mại đáng yêu như vậy: “Vừa nãy thần thiếp là vì quá vui mừng, nhưng đó chỉ là chút tài mọn. Sớm đã nghe nói gia đình Mộ Dung thừa tướng có tiếng là học sâu biết rộng, Mộ Dung tiểu thư cầm kì thư hoạ, không gì là không giỏi, đấy mới chân chính là phong thái của một tiểu thư khuê các. Không biết hôm nay, có thể may mắn được mở mang kiến thức hay không?”

Ta nhìn thấy, Nam Thừa Diệu đang nằm ở trong lòng, khoé môi lại một lần nữa hiện lên nụ cười nghiền ngẫm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.