Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Chương 32



“Dường như tỷ tỷ đã nhìn ra mọi việc, thế không muốn biết vì sao Diễm nhi lại hao tâm tổn sức tìm kế mời tỷ đến sao?”

Trong tẩm điện rộng lớn, hoàn toàn vắng vẻ, chỉ có ta với nàng, mà giọng nói của Diễm nhi lại mang theo nụ cười nhàn nhạt, tựa như hơi thở của Mạn Đà La. (1) *loài hoa đẹp, có dược tính nhưng độc*

“Nếu muội muốn gặp ta chỉ cần cho người đưa tin là được, chuyện có đáng gì?” Ta nhìn vào đôi má lúm đồng tiền như hoa của nàng, lẳng lặng lên tiếng, “Hà cớ gì phải để Ám Hương chịu khổ như vậy.”

Nàng lạnh nhạt nở nụ cười, “Ở Đông Cung có nhiều ánh mắt như vậy, nếu ta phái người đi mời tỷ, cho dù chỉ là một khắc thôi thì từng lời từng câu giữa chúng ta đều sẽ truyền tới tai của Thái tử điện hạ, cho nên ta chỉ có thể đợi tỷ chủ động đến thăm ta. Nhưng mà ta không thể tiếp tục đợi thêm ngày nào nữa, vả lại tình thế trước mắt cũng không cho phép ta chờ đợi, như vậy chỉ có thể nhờ vào bệnh tình của Ám Hương để mời tỷ, vừa thực hiện được mục đích vừa không chút sơ hở, sẽ không có bất cứ kẻ nào nghi ngờ.”

Ta nhìn nàng, thản nhiên mở miệng, “Nàng chẳng qua cũng chỉ là một đứa trẻ, muội để nàng phải chịu khổ như vậy không cảm thấy áy náy hay sao?”

Diễm nhi vẫn nở nụ cười lạnh nhạt như trước, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, “Tỷ tỷ, tỷ là đang hiểu lầm ta. Đúng, chủ ý là do ta nghĩ ra, nhưng lại do chính Ám Hương tự ngâm mình một đêm trong làn nước lạnh giữa tiết trời sương giáng này, mới dẫn đến sốt cao không giảm. Ta mời Thái y, tất nhiên là để già trẻ trong Đông cung đều biết bệnh tình của nàng, nhưng lại chính nàng ấy không chịu uống thuốc của Thái Y viện, ban đêm cũng không đắp chăn khi ngủ, nên bệnh tình mới trở nên thế này. Nàng nói với ta, thế này thì chắc chắn Sơ Ảnh sẽ xin tỷ đem nàng ấy đến phủ Thái tử để thăm nàng, khi đó ta liền có thể gặp tỷ.”

Ta thoáng giật mình, nhịn không được khẽ thở dài, “Nàng chỉ là một đứa trẻ mới mười bốn tuổi.”

Diễm nhi cười cười, “Cho nên ta mới nói tỷ là thật sự yêu thương Sơ Ảnh, cũng vì vậy mà nàng ấy vẫn có thể gìn giữ được bản tính thật sự của mình.”

Ta nhìn nàng, đều là tỷ muội cùng phụ mẫu sinh ra thế nhưng ta cảm thấy bản thân chưa từng hiểu rõ nàng, dung mạo kia đã từng rất quen thuộc, nhưng bây giờ nhìn lại, không ngờ xa lại như thế.

“Thế thì, muội hao tâm tìm cách mời ta đến đây như vậy, cuối cùng là muốn nói gì với ta?”

Qua một lúc lâu, ta nghe thấy giọng nói của mình, bình tĩnh không hề dao động, toàn bộ những chán nản phiền muộn đều được giấu giếm rất tốt, không chút dấu vết.

Nụ cười của nàng nhạt dần, im lặng nhìn ta, sau mới khẽ hỏi: “Tam điện hạ rời khỏi kinh thành cũng đã hơn mười ngày, hiện tại Nhị tỷ có biết hắn ở đâu không?”

Lời nói tuy rất nhẹ, nhưng ta có thể cảm nhận được rõ ràng ở trong đó còn có điều không đúng, ta không hề nháy mắt mà nhìn thẳng vào đôi mắt của nàng, lên tiếng đáp: “Quan ải cách trở, thư từ khó khăn, ngoại trừ cứ mỗi năm ngày sẽ có thư tín từ biên cương báo tin bình an của Điện hạ thì ta cũng không nhận được bất kì tin tức gì của hắn, theo như lộ trình, có lẽ là đã đến U Châu.”

“Không, là Lương Châu.” Diễm nhi hơi nhắm mắt lại, cũng không để ý xem ta sẽ giật mình kinh hãi thế nào, lập tức đứng dậy, đi đến trước cửa nhìn xem xung quanh, xác định bốn bề đều vắng lặng mới bước đến bên giường, từ trong một hốc tối được giấu kín lấy ra một xấp giấy. Nàng đem mảnh giấy giao cho ta, cũng không nói gì, trong đôi mắt xinh đẹp đó sự tĩnh mịch lặng lẽ lưu động.

Ta biết nàng hành động và nói như vậy là có lý do nên cũng không hỏi nhiều, lập tức tiếp nhận mảnh giấy từ trong tay nàng, cẩn thận đọc xuống. Càng đọc ta lại càng kinh hãi, không thể khống chế được cảm giác ớn lạnh đang dần lan tràn. Ta đem mảnh giấy trả lại cho nàng, nàng nhận lấy, đặt lên ngọn lửa đèn cầy, đem nó đốt thành tro tàn, liền nói nhỏ: “Vì muốn đưa cho tỷ tỷ xem nên Diễm nhi mới mạo hiểm lưu lại cho đến hôm nay, hiện tại cũng có thể an tâm.”

Ta bình tĩnh nhìn nàng, rất tĩnh táo hỏi nàng: “Liên quan đến sự sống còn của cả một đại quân, lộ trình hành quân tuyệt đối là chuyện quân sự cơ mật, hơn nữa cũng sẽ không được ghi lại trên giấy, ngay cả những chuyện nhỏ nhặt nhất cũng đều không được nói đến một cách chi tiết nói chi là được viết bằng bút mực. Muội làm thế nào mà biết những việc này?”

“Đây cũng là lý do vì sao mà ta không từ một thủ đoạn nào mà tìm cách kéo tỷ tới đây.” Đôi mắt xinh đẹp của Diễm nhi nhìn ta không rời, gằn từng tiếng mà nói: “Nội dung trên mảnh giấy này, đều là thông tin tình báo mỗi ngày của Thái tử, ta không biết làm sao mà hắn có được, nhưng không có lúc nào là hắn không trông mong.”

“Nếu như đây là chuyện cơ mật, sao hắn lại để muội biết được?” Ta nhìn nhìn, bình tĩnh lên tiếng hỏi, ánh mắt cũng không hề chớp mà khoá chặt vào đôi mắt xinh đẹp của nàng.

“Nếu như hắn để cho ta biết mà không có chút kiêng kị, thì ta đâu cần phải hao hết tâm tư, tìm cách vòng vo để có thể gặp được tỷ, phải không?” Diễm nhi cười cười, “Có một lần, hắn ngủ lại Thuỵ Hoàng Lâu, đúng lúc đó có một phong thư khẩn cấp được đưa đến, trong tình trạng kích tình mà hắn có thể kiềm chế thoát thân rời đi, ta liền hiểu rõ trong chuyện này nhất định có điều không bình thường.”

Lời nói của nàng tuy rằng khó hiểu, nhưng ta cũng không ngây thơ, tất nhiên có thể hiểu được nàng đang ám chỉ điều gì. Chỉ im lặng không lên tiếng, mặc cho lời nói của nàng tiếp tục truyền đến.

“Về sau ta bắt đầu lưu tâm, để ý khắp nơi, tuy rằng hắn bí mật cất giấu những mảnh giấy này, nhưng cuối cùng lại để cho ta tìm được. Vì thế ta lợi dụng những lúc hắn vào cung lo chuyện chính sự, hoặc là thời điểm hắn mệt mỏi ngủ say mà lén sao chép lại những trang giấy kia. Cho nên những gì tỷ tỷ vừa mới thấy không phải là bản gốc, tuy nhiên nội dung thì không sai biệt chút nào.”

Trong lòng của ta bị chấn động, nhưng nét mặt lại vô cùng bình tĩnh, nhìn thật sâu vào đôi mắt của nàng, từng chữ từng chữ hỏi nàng, “Diễm nhi, muội đã xuất giá vào Đông cung, hiện tại lại nói cho ta biết việc này, vì sao?”

Ánh mắt của nàng rũ xuống, sau một lúc lâu nở nụ cười như có như không, nhưng lại không trả lời đúng vào câu hỏi của ta, mà cứ nói tiếp: “Thái tử có thể có được những tin tức này, hẳn đã đưa tai mắt vào trong quân, sợ rằng chức vị của kẻ đó cũng không thấp. Nếu những tin tức ta trộm được là thật, thì việc bình loạn lần này có khi chỉ là nguỵ trang, chuyến đi lần này của Tam điện hạ sợ rằng lành ít dữ nhiều, rơi vào cái bẫy nội ứng ngoại hợp, mượn đao giết người.”

Ta im lặng không nói, nhưng vẫn chăm chú nhìn nàng, mà nàng cũng đối mặt nhìn ta thật sau, cuối cùng mỉm cười tự giễu, “Thôi thôi, xem ra hôm nay nếu ta không đem mọi chuyện nói rõ ràng với tỷ, chắc chắn tỷ sẽ không tin ta. Nhị tỷ, tỷ có còn nhớ mối nhân duyên giữa ta và Thái tử điện hạ là vì đâu mà có không?”

Ta không ngờ đột nhiên nàng lại hỏi chuyện này, vừa nhớ lại vừa đáp, “Nghe mẫu thân nói, năm trước vào đêm hội ngắm đèn Thượng Nguyên, muội và Thái tử điện hạ bắt ngờ gặp gỡ, hai người vừa gặp đã ái mộ lẫn nhau.”

Nàng nở nụ cười mang theo hồi ức, rõ ràng là nét đẹp có một không hai nhưng lại làm cho người khác cảm thấy có gì đấy bi thương.

Nàng nhìn vào ta, giọng nói ẩn chứa nụ cười lạnh lẽo: “Đúng là lệ hội ngắm đèn Thượng Nguyên, nhưng người mà ta gặp gỡ không phải Nam Thừa Miện, mà là, Tam điện hạ.”

Trong lòng của ta khẽ chấn động, kinh ngạc cùng đau xót nhìn về phía nàng, Diễm nhi lại không hề nhận ra thần sắc bất thường của ta, tiếp tục mỉm cười lên tiếng, “Ta nhìn trúng một chiếc đèn lồng, nhưng lại đoán không ra câu đố dán trên đó, vừa đúng lúc hắn đi qua, ngay cả suy nghĩ cũng không liền dễ dàng thay ta giành được chiếc đèn lồng mà biết bao người ao ước…”

Giọng nói của nàng từ trong hồi ức liền bất chợt bừng tỉnh, khung cảnh như mộng cũng vì thế mà không chân thật,”Ta biết hắn là Tam điện hạ đương triều vì có một lần ta đã nhìn thấy hắn từ xa khi cùng mẫu thân vào cung, nhưng hắn lại không biết ta là ai, mỉm cười đem chiếc đèn lồng trao cho ta rồi xoay người rời đi, khi đó không biết ta bị ma xui quỷ khiến thế nào mà bất chấp mọi lễ nghi ngượng ngùng, liền đuổi theo hắn, nói ‘Đợi đến ngày Điện hạ đến Mộ Dung Tướng phủ của ta, nhất định Diễm nhi sẽ tự mình tạ ơn Điện hạ bằng một chiếc Đăng chi tình’.” *đèn thể hiện tình cảm ấy, tìm trên mạng ko thấy tấm hình nào cả, ta chịu*

Trong lòng của ta đau đớn khôn cùng, gắt gao nhắm chặt hai mắt, một câu nói kia của nàng chứa đựng bao nhiều là tình cảm tha thiết, vì muốn nói rõ thân phận của mình mà bỏ qua mọi lễ nghi e thẹn, cũng là vì không muốn vuột mất hắn.

“Sau này vào ngày đại thọ của phụ thân, chiếu chỉ ban hôn được truyền tới, tỷ không biết là khi đó ta vui mừng như thế nào đâu, tựa như có thể khiến cho tất cả những đoá hoa mùa xuân nở rộ….Ta trang điểm tỉ mỉ, thay xiêm y đẹp nhất, trong lễ đại thọ, thổi sáo nhảy múa, người ngoài đều nói Mộ Dung tiểu thư tài hoa hơn người, lòng hiếu thảo có thể cảm động cả trời xanh, nhưng họ không biết, ta làm như vậy chẳng qua là vì có hắn tham dự, chỉ vì như thế mà thôi.”

Theo lời kể của nàng, ta có thể lờ mờ đoán ra được điều gì đã làm hoán đổi tất cả, nhưng trong tiềm thức của ta vẫn cố gắng kháng cự, không muốn tin tưởng, ta nhìn vào dung nhan của muội muội ta, sáng tỏ như nguyệt nhưng cũng lạnh lùng, run rẩy lên tiếng hỏi, “Vậy tại sao còn làm ra chuyện đào hôn?”

Diễm nhi nở nụ cười, khiến người khác cảm thấy được thế nào là thê lương, thương tâm vô tận, “Nhị tỷ, thật ra tỷ đã đoán được nhưng chỉ là không muốn tin tưởng mà thôi, cũng giống như ta khi đó. Mẫu thân thường nói, ta là người tâm cao khí ngạo, tính khí đều thể hiện ra bên ngoài, một ngày nào đó sẽ gây ra chuyện, lúc trước ta luôn không cho điều này là đúng, nhưng hiện tại cũng không thể không tin.”

Nàng lại cười, ánh mắt hờ hững, ngay cả một chút oán hận cũng không có, giọng nói bình thản tựa như đang kể lại câu chuyện của người khác, “Ngày thọ yến của phụ thân, đã mời Tam điện hạ, thì làm sao có thể bỏ sót Thái tử? Và cũng chính ta tự mua dây buộc mình, một tiếng sáo cùng một điệu múa, không thể khiến người ta yêu rung động nhưng lại khiến cho Đông cung thích thú.”

Ta nhớ lại bữa tiệc Trung Thu ngắm trăng cách đây không lâu, Diễm nhi một thân áo tơ trắng nõn, thổi nên tiếng sáo tựa như âm thanh thiên nhiên, thanh khiết nhưng cũng lạnh lùng, nét đẹp chẳng khác gì một tiên tử cung trăng, tuy rằng ta không tận mắt nhìn thấy màn biểu diễn mà nàng dồn hết tâm trí kia, nhưng cũng không khó khăn để tưởng tượng sẽ kinh trần tuyệt diễm đến thế nào.

Khẽ nhắm mắt lại, chẳng thể trách mà nàng có thể thổi nên khúc nhạc “Kinh Hồng” tốt như vậy, bách chuyển thiên chiết (2)(Gian khổ liên miên. Càng thất bại, càng cố gắng), dành hết tâm huyết, khổ công tập luyện cũng là vì hắn sao?

“Ta không biết Nam Thừa Miện đã nói gì với phụ thân và mẫu thân, chỉ nhớ rõ dòng nước mắt và lời cầu xin của mẫu thân, tuy rằng thế lực của Mộ Dung chúng ta lớn nhưng dù gì cũng chỉ là thần tử, đối với hậu duệ của Vương tôn quý tộc, chúng ta đắc tội không nổi. Cho dù lấy việc tứ hôn của Hoàng thượng làm lý do, cũng khó có thể thay đổi được ý định của Thái tử, sau này sẽ gặp phải cảnh ngộ như thế nào chỉ cần nghĩ thôi cũng đã rõ ràng.”

Diễm nhi đưa mắt nhìn ta, mỉm cười, “Cho nên, nếu trong chiếu chỉ ban hôn không nói rõ là để vị tiểu thư Mộ Dung nào thành thân với Tam điện hạ, không bằng liền để tỷ tỷ gả vào Vương phủ, ta vào Đông cung, vẹn cả đôi đường.”

Ta nhìn nàng, kiềm chế hàn ý đang lan tràn trong lòng, lên tiếng hỏi, “Mẫu thân nói như thế với muội sao? Vậy mà muội cũng đồng ý?”

Diễm nhi lắc lắc đầu, “Thái tử có dụng ý áp đặt như vậy, phụ thân và mẫu thân cũng bất lực. Ta còn nhớ rõ hôm ấy mẫu thân không ngừng rơi nước mắt, ta cũng biết người đau lòng cho ta, nhưng mà người nói, ta là nữ nhân của Mộ Dung gia, đã định là phải hy sinh vì gia tộc. Ta có thể hiểu được sự khổ tâm, bất đất dĩ của hai người, nhưng lại không thể không oán hận một chút nào.”

Hai dòng lệ khẽ trượt xuống đôi gò má như ngọc của nàng, nàng cũng không hề lau đi mà vẫn nhẹ nhàng lên tiếng như trước, “Thoạt đầu, tất nhiên là ta không đồng ý, bất luận mẫu thân nói thế nào, ta cũng lắc đầu không ưng thuận. Đến khi nóng nảy, thậm chí ta đã đẩy người rồi tông cửa xông ra ngoài, gương mặt mẫu thân đẫm nước mắt nhìn ta nhưng cuối cùng vẫn không hề ngăn cản.”

Ta nhìn dòng nước mắt trên khuôn mặt của nàng chẳng khác gì một chuỗi trân châu bị cắt đứt, càng ngày càng nhiều, nét mặt vẫn trong trẻo lạnh lùng như trước, nhưng từng hồi đau buốt đang không ngừng cuồn cuộn ở trong lòng của nàng, đôi mắt cũng trở nên nóng rực.

“Ta không ngừng chạy ở trên đường, trong lòng chỉ có một ý niệm là phải tìm được Tam điện hạ. Ta không biết bản thân có thể dựa vào phân phận gì để đi tìm hắn, nếu tìm được rồi thì phải làm sao? Nhưng mà khi đó, ta cứ không ngừng chạy, không ngừng chạy cho đến khi tới Tam vương phủ.”

Diễm nhi nâng mu bàn tay lên, tuỳ tiện lau đi nước mắt, giọng nói tiếp tục truyền đến, không hề mang theo đau thương, nhưng lại nói không nên lời, “Hắn không có trong vương phủ, hạ nhân nói cho ta biết là hắn đang đi thuyền ra Thái Dịch Hồ, ngay sau đó ta cũng chẳng quan tâm đến gì khác mà vội vàng chạy tới Thái Dịch Hồ.”

Nàng bỗng nhiên quay sang nhìn ta, hàng mi cong vút ướt đẫm nước mắt, tựa như đôi cánh Hồ Diệp nhẹ nhàng rung động, khoé môi lại chậm rãi hiện ra nụ cười, nét đẹp khiến người khác phải ngạt thở.

“Sắc trời lúc đó rất đẹp, bầu trời trong xanh màu ngọc bích, phong cảnh như tranh. Ta đưa mắt nhìn một chút liền thấy hắn, trên thuyền hoa, vòng tay của hắn ôm lấy chiếc eo mỹ nhân, vui cười thoả thích. Chẳng qua, khí phách Phong Thần của hắn lại hoàn toàn không hoà vào không khí mị hoặc ở trên thuyền, còn làm cho người khác không khỏi có cảm giác lạnh lẽo. Trong khoảng khắc đó, ta liền hiểu rõ, không vì một lý do gì, nhưng lại chắn chắn một điều_____người nam nhân này, vĩnh viễn sẽ không thuộc về ta.”

Ta nhìn nàng, một câu cũng không nói nên lời, chỉ có thể lắng nghe giọng nói cùng nụ cười nhàn nhạt của nàng, lại một lần nữa vang lên bên trong căn phòng vắng lặng.

“Hắn không nhìn thấy ta, ta cũng không bước lên trước mà trở lại phủ, phó mặc cho sự xếp đặt của mọi người, cùng Ám Hương đi vào Đông cung. Trong lòng ta hiểu rõ, cho dù có được gả vào Tam vương phủ thì bất quá ta cũng chỉ là một trong vô số hương thơm dịu dàng vây quanh hắn, hắn tuyệt đối sẽ không để quá nhiều tâm tư trên người ta. Còn khi được gả và Đông cung thì ít nhất Nam Thừa Miện cũng mến mộ sắc đẹp của ta, ít nhất ta cũng có được hắn, không thể làm Tam vương phi, nhưng cũng được như hôm nay.”

Trong lòng ta lạnh lẽo mà đau đớn, khẽ nhắm mắt, nhưng cuối cùng vẫn không biết nên mở miệng thế nào.

Nàng nhìn thấy dáng vẻ của ta, thản nhiên mỉm cười, “Nhị tỷ, tỷ không cần phải thương hại ta hay cảm thấy mắc nợ ta điều gì, đây đều là ta tự mình chọn lấy, cũng giống như tỷ đã nói, đã là người trên thế gian này, mỗi người đều đã có duyện phận cho riêng mình, có cố chấp cũng không được. Huống chi, Thái tử cũng đối xử rất tốt với ta, ở điểm này có lẽ là ta may mắn hơn tỷ.”

Ta thầm hít một hơi thật sâu, gắng gượng đè nén cảm xúc đang cuộn trào, nhìn Diễm nhi, giọng nói lại không thể trách khỏi có chút khàn khàn, “Muội cũng đã hiểu rõ rằng Thái tử đối xử với muội rất tốt, thế thì vì sao còn muốn làm như vầy? Muội vẫn chưa thể buông tay, đúng không?”

“Đúng, cho nên hôm nay ta mới tìm hết cách để dẫn tỷ đến đây, cho tỷ xem mảnh giấy đó, bởi vì ngay lúc này ta không thể cứ trơ mắt nhìn hắn xảy ra chuyện.” Nàng nhìn ta một lúc lâu, thản nhiên lên tiếng, “Nhưng mà, tỷ tỷ, đâu là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng, từ nay về sau ta sẽ không làm những chuyện thế này nữa. Lúc này, coi như là lần cuối cùng ta tưởng niệm về tình cảm cùng giấc mộng đẹp trước đây, cũng coi như đây là cách để ta chấm dứt hoàn toàn sự lưu luyến si mê đối với hắn. Từ giờ trở đi, Mộ Dung Diễm chỉ biết đến thân phận Thái tử phi Đông cung. Nếu đến một ngày nào đó, việc đối nghịch giữa Đông cung và Tam vương phủ là không thể tránh né, ta sẽ chỉ đứng bên cạnh phu quân của ta, cho dù là cùng các người giao chiến, ta cũng sẽ không hối tiếc.”

P/s: hix, sao mí chương gần đây cứ gọi là dài ngất ngây. >.

Truyện sắp đến cao trào rùi, trong cuộc đấu trí giữa Nam Thừa Diệu và Nam Thừa Miện, ai mới là kẻ mưu mô hơn và ai mới thật sự là con cờ trong tay kẻ còn lại, có khi người đi săn lại trở thành con mồi!!!! Và điều quan trọng nhất là khi nào thì nam nữ chính của chúng ta yêu nhau? Chờ nhé! Sắp rùi, cay đắng sẽ đi ngay sau ngọt ngào.

——— ————-

(1) có một huyền thoại về đoá hoa Mạn Đà La, mọi người vào link bên dưới để đọc nhe.

https://tambut.wordpress.com/2009/07/01 ... A1n-da-la/

(2) Nghĩa đen: Trăm lần gãy, nghìn lần mài.

Nghĩa bóng: Gian khổ liên miên. Càng thất bại, càng cố gắng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.