Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Chương 44



Ta nhìn hắn đến gần. Tâm tư từng chút từng chút lạnh lẽo, trong chớp mắt, chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi rã rời thấm vào lục phủ ngũ tạng. Cuối cùng cũng không có sức lực mà phản kháng tranh cãi.

Cho dù là muốn phản kháng, cũng không có khả năng, nếu như hắn có thể công khai đi vào phòng của ta, nét mặt cử chỉ ung dung, lại dễ dàng nói ra quân tình cơ mật như vậy, e rằng hiện tại, cả quan phủ Nghiệp Thành đã nằm trong lòng bàn tay hắn.

Ta chậm rãi đứng lên, khoé môi bất giác mang theo một nụ cười gượng, “Không ngờ là ngươi.”

Hắn không nói gì, nhưng vẫn nhìn ta, ánh mắt phức tạp khó lường.

Ta có phần mỉm cười tự giễu; “Nói như vậy, một đường từ Thượng Kinh đến Mạc Bắc, chính là một cái bẩy có phải không? Ta từng nghĩ có thể gặp được Đổng gia trượng nghĩa như vậy thật là may mắn, nhưng thì ra, là do ta quá ngây thơ. Ngươi sớm đã biết thân phận của ta, đúng không?”

Đổng gia im lặng nhìn ta, gật đầu, hơn nữa cũng không che giấu mà mở miệng nói: “Đúng vậy, ta cùng đội buôn đã ở dịch trạm suốt ba ngoài mới đợi được Vương Phi, thật không ngờ Vương Phi lại chủ động lên tiếng muốn đi cùng chúng ta. Như thế làm chúng ta có chút bất ngờ, nhưng chính là muốn cầu còn không được.”

Ta thu lại ý cười, thản nhiên nhìn hắn: “Nếu như ngươi là đặc biệt chờ ta, tất nhiên sẽ biết vì sao ta lại đi đến Mạc Bắc, vậy tại sao không trực tiếp cướp thư của ta, đâu cần phải tốn công tốn sức để lấy được sự tín nhiệm, lại còn đưa ta đến nơi này.”

Hắn lẳng lặng nhìn ta một lúc lâu, cuối cùng ảm đạm cười: “Thật ra Vương Phi đã đoán được, không phải sao? Chẳng qua là trong lòng vẫn còn kỳ vọng. Không muốn tin Đổng mỗ thực sự âm hiểm xấu xa như vậy.”

Ta hơi nhắm mắt lại, cũng không lên tiếng.

Từ khi rời khỏi Thượng Kinh, cho đến Mạc Bắc, đường xá cách trở, mọi người trong đội buôn luôn chiếu cố ta và Sơ Ảnh, từng cảnh một cứ hiện lên ở trong đầu của ta, thật không ngờ, tất cả những chuyện này đều có sắp đặt.

Ta nhớ đến cây sáo ở dưới gối, tự mỉm cười, rồi sau đó lên tiếng nói: “Tới bây giờ, ta vẫn chưa biết tên đầy đủ của Đổng gia. Không biết Đổng gia có thể nói hay không?”

Hắn mặc dù có hơi nghi hoặc, nhưng động tác cũng không chần chừ, nâng bút viết lên mặt giấy Tuyền Thành hai chữ —-”Đổng Địch” (董狄)

Đổng Địch, “狄” và “笛”, thì ra là thế, quả nhiên, hết thảy đều đã rõ ràng, nhưng mà, khi ta biết được thì đã chậm.

P/s: ta sẽ giải thích chỗ này nhé, tên của Đổng Địch viết là “董狄”, theo Thều Chữu chữ “狄” hay “Địch” là chỉ một giống dân ở Phương Bắc TQ, ngoài ra nó còn nhiều nghĩa lắm: xấu xa, tà ác, chim trĩ… Còn chữ “笛” cũng là “Địch” chính là sáo trúc. Đây là hai từ cùng âm khác nghĩa, Nam Thừa Miện dùng cây sáo là để làm tín hiệu và người nhận nhiệm vụ chính là Đổng Địch.

Sự rét lạnh lan tràn trong đáy lòng, xem ra hiện tại mọi nhất cử nhất động ở Mạc Bắc đều đặt dưới sự khống chế của Nam Thừa Miện, hắn cũng không ngăn cản ta, thậm chí là an bài người đưa ta đến Mạc Bắc, làm như vậy, là vì ngày hôm nay, cũng là cần tính mạng của Nam Thừa Diệu.

Ta không biết rằng dưới khuôn mặt ôn hoà hiền hậu đó của Nam Thừa Miện, lại ẩn giấu một tâm tư kín đáo tàn nhẫn như vậy. Hắn đẩy Nam Thừa Diệu xuất chinh đến Mạc Bắc, muốn mượn tay người Bắc Hồ trừ khử Nam Thừa Diệu, lại để Diễm nhi thả tin tức cho ta, dụ ta đuổi đến Mạc Bắc, chính là chờ đến ngày hôm nay, vạn nhất khi Bắc Hồ không làm nên chuyện, sẽ bắt giữ ta, lại còn nắm Nghiệp Thành ở trong tay, nhất định muốn Nam Thừa Diệu phải vĩnh viễn ở lại Mạc Bắc.

Tới lúc đó, bất luận là hắn chết dưới kiếm của ai, thì tội danh này đều sẽ đổ lên đầu của người Bắc Hồ.

Chỉ là, ta thật không biết, Diễm nhi, muội muội của ta, ở trong việc lần này đến cùng thì nàng đóng vai gì.

Là Nam Thừa Miện cố ý để nàng biết, tiếp tục mượn miệng của nàng để thả tin tức cho ta, hay là nàng vốn đã tham dự vào ván cờ này từ đầu, ta thật sự không biết.

Ta nhìn Đổng gia, nhẹ nhàng mở miệng nói: “Trên đường ta cùng với Đổng gia đi đến Mạc Bắc, từng nghe thấy những huynh đệ trong đội buôn căm giận bọn Bắc Hồ trộm cướp thành quen. Trên ánh mắt đều sục sôi căm phẫn, ta không tin tất cả chỉ là giả tạo, nhưng mà hiện giờ Đổng gia lại làm như vậy, chẳng phải trong lúc vô tình đã trở thành đồng loã của bọn Bắc Hồ hay sao? Ngươi làm thế này, là đẩy huynh đệ trong đội buôn đến nơi nào, đẩy già trẻ lớn bé trong nhà đến đâu, lại đưa hàng vạn hàng nghìn bá tánh vùng biên giới đến chỗ nào?”

Ánh mắt của Đổng gia biến sắc, trầm giọng nói: “Bắc Hồ đã rút quân, việc xâm phạm biên cương đã giải trừ, việc làm này của Đỗng mỗ là vì Thái tử điện hạ. Cùng hàng vạn hàng nghìn dân vùng biên giới này có liên quan gì?”

Ta cười nhạt lắc đầu nói: “Người Bắc Hồ trời sinh tính tình liều lĩnh tráo trở, ở điểm này, so với Mộ Dung Thanh, Đổng gia hẳn là rất rõ ràng. Hiện giờ mặc dù bọn chúng đã lui về ngọn núi phía Bắc, nhưng tuyết vẫn chưa ngừng, chúng vẫn không có thức ăn để tránh qua mùa đông, ngươi làm sao biết bọn chúng sẽ không một lần nữa mang quân tạo phản, quân ta trở tay không kịp. Thẳng tiến đến Nghiệp Thành, xâm phạm Nam Triều, sẽ có bao nhiêu sinh linh rơi vào cảnh khốn khổ lầm than đây?”

Lúc ta nói chuyện, vẻ mặt của Đổng gia vẫn luôn âm tình bất định, hắn nhìn ta thật sâu, cuối cùng lại tự mình mỉm cười: “Chẳng trách Thái tử điện hạ đã căn dặn ta, Tam vương phi thông minh tuyệt đỉnh không thể coi thường, những lời nói này, quả là không sai, nữ tử khuê các sao có thể quyết đoán như vậy, đúng là không kém gì nam nhân. Nhưng mà đáng tiếc, trước đây Đổng mỗ đã chịu ơn Thái tử, chỉ cần là hắn phân phó, cho dù là đáng chết vạn lần cũng không chối từ, chỉ có thể tạ lỗi với Tam điện hạ và Vương phi.”

Hắn dừng một chút, do dự, sau lại lên tiếng: “Thái tử điện hạ chỉ căn dặn lưu tâm đến Tam điện hạ và Vương phi, về phần hàng vạn hàng nghìn dân chúng ở biên giới, Đỗng mỗ tất nhiên sẽ không làm khó, nếu bọn mọi rợ Bắc Hồ còn dám xâm phạm, hiển nhiên sẽ có những tướng lĩnh dũng sĩ ra sức chống cự, điều này, Vương phi cũng không cần lo lắng.”

Ta còn định tiếp tục nói gì đó, lại bị hắn dứt khoát đưa tay ngăn cản, hắn nhìn ta, mở miệng nói như đinh đóng cột: “Vương phi không cần phải phí lời vô sức, Đỗng mỗ đã chịu ơn sâu của Thái tử điện hạ. Nhất định sẽ không thay đổi suy nghĩ, thật có phần không phải với Vương phi, chỉ có thể báo đáp ở kiếp sau!”

Ta nhìn vào nét mặt lạnh cứng của hắn, biết rằng có nhiều lời cũng vô ích, đúng lúc này, lại nghe thấy giọng nói hoảng sợ bối rối của Sơ Ảnh ở bên ngoài cửa: “Buông, các ngươi đem ta đi đâu? Tiểu thư, tiểu thư người ở đâu, tiểu thư…”

Ta đảo mắt nhìn về phía Đổng gia, âm thanh lạnh lùng: “Các ngươi chẳng qua là muốn dùng ta uy hiếp Nam Thừa Diệu, ta đi với ngươi là được. Không cần phải gây khó dễ với người dưới.”

Đổng gia liếc mắt nhìn ta, lên tiếng nói với bên ngoài một câu: “Trần Tam, động tác nhẹ một chút, không được vô lễ.”

Âm thanh giãy giụa kêu la của Sơ Ảnh ở bên ngoài dần dần lui xa. Đổng gia đứng dậy mở cửa, làm động tác mời: “Thỉnh Vương phi đến thương hội Đổng Ký của Đỗng mỗ ở lại vài ngày, cùng nhau chờ Tam điện hạ trở về.”

Ta cười cười: “Hiện tại, không phải quan phủ của Nghiệp Thành đều nằm trong khống chế của Đổng gia hay sao? Việc này còn cần thiết ư?”

Hắn quay đầu nhìn ta: “Vương phi vô cùng thông minh. Mà những người ở đây lại không thể vững tâm bằng người trong thương hội Đổng Ký của ta, khó tránh khỏi sẽ bị Vương phi thuyết phục chỉ bằng mấy câu, cho nên thỉnh Vương phi hạ mình di giá, cùng Đổng mỗ đi một chuyến, kiện đã đứng hầu bên ngoài cửa phòng.”

Khoé môi gợi lên như trước, trong mắt không che được sự đùa cợt: “Đổng gia nếu như đã suy tính trước sau như vậy, lúc trước tại sao không trực tiếp giữ ta lại, phải phí nhiều công sức như vậy là vì cái gì?”

Chuyện cho tới bây giờ, hắn cũng không chút e dè, trực tiếp nhìn thẳng vào mắt ta lên tiếng: “Thái tử điện hạ đã căn dặn. Tính tình của Tam điện hạ gian xảo đa nghi, trước tiên cần phải để hắn gặp được Vương phi, huống hồ, nếu ta đã dám thả Vương phi, tất nhiên cũng nắm chắc là sẽ đem Vương phi mời về.”

Ta khẽ mỉm cười, ánh mắt càng lạnh lùng, “Thái tử điện hạ vẫn chưa nói với ngươi, Tam điện hạ cũng sẽ không vì một mình ta mà buông tha hết thảy những thứ trong tầm tay, càng không nói đến sẽ khoanh tay chịu trói, hắn vốn không phải là người như vậy, Thái tử còn chưa nói với ngươi, thứ mà không thiếu nhất ở bên người Tam điện hạ, chính là mỹ nữ như hoa. Một nữ nhân, hơn nữa còn là nữ nhân mà hắn bất đắc dĩ phải cưới vào phủ, không có tình cảm mà chỉ dựa vào quyền lợi, cho dù thế nào cũng không uy hiếp được hắn.”

Ta nhìn thấy sự dao động ở trong ánh mắt của hắn, giọng nói càng lúc càng nhẹ nhàng khéo léo, lại ngân nga kéo dài: “Thái tử điện hạ còn chưa nói với ngươi, Tam điện hạ tuyệt đối sẽ không vì ta ở trong tay của ngươi mà trong lòng có chút băn khoăn, ném chuột sợ vỡ bình, ta thì không thể oán hận, nhưng mà, tình cảnh của Đổng gia các ngươi cũng vô cùng nguy hiểm.”

“Không cần nói nữa!” Đổng gia vung mạnh tay cắt đứt lời nói của ta: “Đổng mỗ hiển nhiên biết nhiệm vụ lần này nguy hiểm, nhưng chúng ta chính là dạng người như vậy, thân ở trong giang hồ, mỗi ngày đều phải kiếm bạc trong khói lửa, còn sợ gì cái chết? Vương phi cũng không cần quá khiêm nhường, nếu dùng ngươi không thể uy hiếp được Tam hoàng tử, Thái tử điện hạ sao lại phí sức mà đem ngươi từ Thượng Kinh dẫn đến đây!”

Ta nhợt nhạt cười, nhìn Bạch Ngọc Phi Yến bội ở trong tay, lạnh nhạt mở miệng nói: “Đổng gia vẫn không rõ sao? Tam điện hạ là người thế nào, e rằng Thái tử điện hạ còn rõ ràng hơn chúng ta mười phần, hắn sao lại dễ dàng bị trử khử như vậy? Việc xếp đặt lần này, còn phải tốn công phí sức dụ ta, nếu như có thể uy hiếp được Tam điện hạ thì hiển nhiên là tốt nhất, nhưng một khi không thể, nhất định phía sau còn có một thứ lợi hại hơn việc động đến binh đao.”

Ta thản nhiên nhìn thoáng qua nét mặt hồ nghi khó hiểu của Đổng gia, nhấn mạnh từng câu từng chữ: “Đó chính là lời đồn đãi của mọi người.”

Đổng gia hít một hơi lạnh, ta biết hắn cũng đang dần dần hiểu được, nhưng cũng không để ý tới hắn, tự mình ảm đạm cười, cứ thế nói tiếp —–

“Ở tại Thiên gia, nếu không được lòng dân, liền không có được thiên hạ, cho nên việc lần này dù rằng Thái tử điện hạ không diệt trừ được Tam điện hạ. Nhưng cũng làm hắn bị nguyền rủa khi không quan tâm đến chính thê, Tam điện hạ lại là người lãnh khốc vô tình như vậy, hiển nhiên sẽ không thể sánh với Đông cung nhân ái càng lúc càng được lòng dân, cho nên, hắn căn dặn ngươi trước tiên phải thả ta đến Nghiệp Thành, không phải vì để ta trao thư tín cho Tam điện hạ, mà để mọi người ở Mạc Bắc này đều biết ta đã đến, muốn trên dưới Nghiệp Thành đều nhìn thấy, Tam điện hạ vì muốn bảo toàn chính mình mà từ bỏ thê tử cùng hắn kết tóc, Tam vương phi thật sự của Nam Triều!”

Ánh mắt hắn khiếp sợ nhìn ta, thật lâu không nói nên lời.

Ta cũng nhìn vào ánh mắt của hắn, rất nhẹ rất khẽ mỉm cười một chút: “Cho nên, trong ván cờ này của Thái tử điện hạ, cả ta và ngươi đều là vật hy sinh.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.