Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Chương 57



Ở bên người Tô Tu Miễn, có thể làm cho người ta cảm nhận được một sự lạnh lẽo đến tận xương cốt, thế như sự lạnh lùng ấy lại mang theo dịu dạng. Mà loại dịu dàng này chỉ khi có ý định thì mới hiện ra.

Giống như đỉnh núi Côn Lôn, do băng tuyết trên chín tầng mây tan ra mà trở thành một hồ nước giữa trời, mặc dù lạnh lẽo vô cùng, nhưng quang năm vẫn không đóng băng, trong xanh uốn lượn.

Cũng như thanh kiếm của hắn, “Trầm Thuỷ Long Tước”, ánh kiếm rét lạnh, nhưng ý kiếm lại rất điềm đạm, mỗi một đường kiếm lại tao nhã đến kinh ngạc, bất luận kẻ nào nhìn thấy cũng phải say mê, nhưng khi bừng tỉnh thì cũng là lúc linh hồn bị đoạt mất, không hề có chút thương xót.

Sự vô tình này không hề giống với Nam Thừa Diệu, càng mỉm cười lạì càng lạnh lùng, ở Tô Tu Miễn đó là sự rét lạnh mà thanh khiết, nên khi ra tay cũng rất tàn nhẫn sắc bén không chút lưu tình, nhưng trong nội tâm của hắn là một sự từ bi không thể nghi ngờ.

Mấy đời Tà Y cốc đã đưa ra quy cũ, nếu muốn xuất sư *học thành tài*, nhất định phải giết thầy, và hắn đã làm.

Hơn nữa lại là lúc mười ba tuổi, dùng một đường kiếm đoạt mệnh, kết liễu tính mạng của sư phụ Tô Cổ Hi, người đã nuôi lớn hắn từ khi còn quấn tã cho đến lúc trưởng thành, từ đó lấy về một thanh “Trầm Thuỷ Long Tước”, kế thừa Tà Y, giơ kiếm khắp bốn phương.

Tà Y cốc còn có một quy cũ vẫn không thay đổi từ xưa, hễ có người muốn cầu thầy hỏi bệnh, cũng không lấy ngân lượng trân bảo làm thù lao, nhưng để được chữa trị thì cần phải thực hiện một điều kiện do cốc chủ đưa ra.

Hắn đã từng cự tuyệt vô số quan to cao quý cùng giang hồ danh hiệp, ta cũng tận mắt thấy qua, ở ngoài cốc có người đau đớn đến gào khóc thảm thiết, hoặc là van cầu hoặc là nguyền rủa mãi cho đến khi máu tuôn mạng vong.

Còn hắn thì chỉ lạnh lùng khoanh tay ngồi nhìn, không nhúc nhích chút nào.

Ta cũng từng thấy hắn tận lực bày châm chữa trị cho một người dân quê cùng đứa trẻ ăn xin ở bên đường, mà thù lao cũng chỉ là một ly trà nhạt cùng một khúc đồng dao.

Ngoại lệ duy nhất, có lẽ chính là ta.

Khi đó, ta bởi vì rớt vực mà hôn mê, tất nhiên cũng không có cách nào đáp ứng yêu cầu của hắn.

Nhưng mà, hắn lại đem ta từ Quỷ Môn quan trở về, sau đó ta cũng từng hỏi qua hắn, vì sao lại làm như vậy, nhưng hắn chỉ mỉm cười rất nhẹ, cái gì cũng không nói, giống như hàn băng đang tan chảy, hoá thành dòng suối, mượt mà như hoa mai vừa nở.

Cũng là nụ cười khẽ đó, khi ta hỏi hắn cuối cùng thì muốn đưa ra yêu cầu gì với ta, cứ như vậy mà phá huỷ quy cũ của Tà y cốc chẳng phải sẽ tổn hại đến danh tiếng của cốc chủ.

Bóng dáng của hắn đứng dưới gốc cây hải đường, mặc dù năm tháng đã cách xa, nhưng giọng nói đó vẫn còn quanh quẩn rõ ràng bên vành tai ta, giống như mọi chuyện chỉ như ngày hôm qua.

Hắn nói, không hề phá huỷ quy cũ nào cả, ta vẫn chưa nghĩ đến mà thôi. Trước khi ta nghĩ ra, ngươi vẫn còn nợ ta.

Một câu nợ nần này đã kéo dài đến bây giờ, mà hôm nay hắn lại cứu ta lần thứ hai, ngày tháng dài đằng đẵng, nếu muốn trả hết, không biết phải đợi đến lúc nào, nhưng có thể có một ngày như vậy không.

Nghĩ tới điều này, bỗng nhiên trong lòng nhớ đến, năm đó hắn cũng cứu Sơ Ảnh khi cùng ta rớt vực, thế nhưng bây giờ lại không biết tình hình của Đạt Ngọc, cho dù là ở trong hang động, hay là lúc này, ta cũng không hề thấy đến nửa cái bóng của nàng.

Nàng bắt cóc Sơ Ảnh, lại kéo ta rớt vực, tuy rằng ta không thích nàng, nhưng đến bây giờ, cũng không đến mức oán hận.

Bởi vì chuyện của Đổng Minh, nên trong lòng ta vốn dĩ cũng có vài phần áy náy với nàng, hiện tại bản thân lại không bị tổn thương đến một sợi tóc, hơn nữa còn có thể gặp lại hắn, cho nên, từ trong tiềm thức ta hy vọng nàng cũng có thể bình yên vô sự.

Ta âm thầm hít sâu một hơi, bước đến bên cạnh hắn, nhẹ nhàng ngồi xuống, cùng hắn nhìn vào mặt hồ u bích, sau đó mới lên tiếng hỏi khẽ: “Cùng ta rớt vực còn có một nữ tử, hiện tại nàng đang ở đâu?”

Hắn không có bất kì một động tác nào, giọng nói cũng không hề mang theo chút tình cảm, chỉ lạnh lùng lên tiếng nói: “Đã chết, hiện giờ đang chìm dưới đáy hồ.”

Tuy rằng không phải chưa từng nghĩ đến khả năng này, nhưng hôm nay nghe thấy chính xác vẫn khó tránh khỏi có chút khó chịu. Mà ta cũng không thể trách hắn, chỉ có thể hạ thấp ánh mắt, giấu đi nỗi niềm tưởng niệm ở trong đáy mắt.

Hắn không hề quay đầu lại như trước, vừa gảy Tần tranh ở trong tay, vừa khẽ lên tiếng, nói: “Với địa vị hiện tại của ngươi, nếu vẫn mềm lòng như vậy thì con đường sau này sẽ rất gian nan. Ta dạy Đường Hoa Châm cho ngươi là để ngươi tự bảo vệ mình, chứ không phải dùng để chơi.”

Ánh mắt ta hạ thấp, không nói lời nào, tiếng đàn của hắn cũng không ngừng, tiếp tục lên tiếng nói: “Không nói gì, xem ra ta đã đoán đúng. Nếu ngươi có thể đem Đường Hoa Châm điểm chính xác vào huyệt Dương Trì(1) làm cánh tay của nàng bị tê dại vô lực, vậy tại sao không đổi tay điểm về hướng cổ họng của nàng, như vậy đơn giản hơn nhiều. Nếu như không có một hồ Bích Thuỷ này, chỉ một phút mềm lòng của ngươi đã tự hại chết chính mình.”

Ta nghe vậy, quay đầu nhìn hắn: “Vừa rồi ngươi nói thân thể của nàng đã chôn dưới đáy hồ, sao lại biết vị trí Đường Hoa Châm trên tay của nàng?”

Ngón tay của hắn ngừng gảy, lần đầu tiên đưa mắt nhìn ta: “Ngươi cho rằng, ta nhìn thấy Đường Hoa Châm trên tay nàng thì phải cứu nàng lên sao?”

Ta khẽ giật mình, không biết nên nói cái gì, còn hắn thì lại quay đầu đi, không nói thêm gì, cứ thế mà gảy Tần tranh, đôi mắt trong suốt âm trầm, vẫn mãi quạng vắng không đổi, ấm lạnh mà tĩnh mịch, tĩnh mịch mà thanh khiết.

Không khí có chút chua chát, ta cũng không muốn sự cứng ngắt này cứ ngăn cách giữa ta và hắn, vì thế miễn cưỡng lên tiếng thay đổi đề tài, nhưng mà câu nói kia, ta vẫn luôn để trong lòng nhưng cũng muốn hỏi ra—–

“Tô Tu Miễn, tại sao ngươi lại ở đây?”

Trong lúc môi và răng ma sát vào nhau, một âm thanh mềm mại vang lên, đã cách biệt lâu như vậy, cuối cùng ta lại gọi lên ba chữ, Tô Tu Miễn.

Ngón tay đang gảy đàn tranh của hắn có chút dừng lại.

Tên của hắn không thường được gọi, trong Tà Y cốc, hắn là “Công tử” được mọi người kính ngưỡng như thần, trong giang hồ, hắn là “Tô tiên sinh” trong truyền thuyết được người đời truyền tụng, nhưng ta chỉ nhớ rõ, khi ý thức của ta vừa mới trở lại, đã phát hiện đôi mắt của mình không thể nhìn thấy gì, trong lúc bàng hoàng bất lực, giọng nói kia liền vang lên ở bên tai —

Hắn nói, đừng sợ, ngươi sẽ không bị mù.

Giọng nói của hắn nhẹ nhàng mà ấm lạnh, giống như loại hàn ngọc thượng hạng, đáy lòng ta lại yên bình đến kì lạ, hỏi, ngươi là ai.

Hắn yên lặng trong chốc lát, sau đó lên tiếng, chỉ có ba chữ —Tô Tu Miễn.

Vĩnh viễn khó quên, vì thế vẫn mãi không quên.

Cho nên sau này, cho dù cảm kích, cũng không muốn thay đổi cách xưng hô lúc ban đầu, thậm chí cả âm “Tô” ở phía trước cũng không muốn xoá, luôn dùng hơi thở mềm mại khi răng môi vuốt nhẹ vào nhau, lên tiếng gọi hắn, Tô Tu Miễn, Tô Tu Miễn . . .

Khoé môi của ta chậm rãi vẽ ra nụ cười tự giễu, tâm tư thiếu nữ dịu dàng hoạt bát đó như đã cách ta cả một cuộc đời xa xăm, nhưng vẫn còn nhớ rõ, ý nghĩ trong ánh mắt ngày ấy vẫn là triền miên.

Lúc này, ta lại một lần nữa mở miệng gọi lên cái tên này, vẫn mềm mại như trước nhưng là trong lúc vô tình, nhẹ đượm một chút đau buồn.

Còn chưa kịp tiếp tục nói điều gì, giọng nói châm biếm chán ghét của Li Mạch lạnh lùng truyền đến: “Tại sao lại ở chỗ này ư? Thật muốn hỏi Thanh tiểu thư một câu, tại sao ngươi không ở lại Vương phủ ở Thượng Kinh, yên ổn làm Tam vương phi, còn muốn chạy đến Nghiệp Thành làm tù binh để rồi kinh động đến thiên hạ, thời điểm đứng trên cổng Nghiệp Thành kia, Vương Phi đúng là rất nổi bật . . .”

Lời nói của nàng còn chưa dứt, đôi mắt lạnh nhạt của Tô Tu Miễn hơi nhìn sang, thật ra ánh mắt đó cũng không gọi là lạnh, nhưng Li Mạch liền câm miệng, đôi mắt hạ thấp không dám nói thêm một chữ.

Ta còn chưa kịp hồi phục tinh thần sau khi nghe thấy lời nói của nàng, lại chợt nghe một tiếng gió lớn phát ra từ trong khu rừng khô cằn, đó là âm thanh thạch trận bị khuấy động.

Sau đó, một giọng nói trầm thấp nguội lạnh mà hờ hững, ung dung theo gió truyền đến: “Không biết ngoài rừng là bằng hữu phương nào, có thể ra mặt hay không?”

——— ———-

(1)Huyệt ở chỗ lõm, giống hình cái ao (tù) ở mu cổ tay (mặt ngoài = Dương) vì vậy gọi là Dương Trì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.