Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Chương 59



“Thì ra là Tô huynh.”

Nam Thừa Diệu vững vàng ôm lấy ta, đối với sự chế giễu lạnh lùng của Li Mạch thì làm như mắt nhắm tai ngơ, cũng không để ý tới sự cứng ngắc của ta, vẫn giống như trước, vẽ ra nụ cười như mây trôi trên trời cao, lên tiếng với Tô Tu Miễn.

Tô Tu Miễn lẳng lặng nhìn về phía chúng ta, giống như đang nhìn chăm chú, nhưng lại như không nhìn, cách nhau một khoảng cách không gọi là gần cùng với khung cảnh gió tuyết đầy trời, nên ta thấy không rõ vẻ mặt của hắn, chỉ nhìn thấy hắn thản nhiên gật đầu một cái, xem như là trả lời.

Trong lòng ta có hơi nghi hoặc, hai người bọn họ đều là kẻ danh chấn trong thiên hạ, nếu đã từng nghe thấy tên lẫn nhau cũng là chuyện thường tình, nhưng với tình hình trước mắt này lại giống như trước kia đã từng gặp nhau.

Nam Thừa Diệu nhìn ra sự nghi ngờ của ta, cúi đầu, nghiêng mắt, mỉm cười nói với ta: “Khi ta còn trẻ đã từng có một lần được đối kiếm với Tô huynh ở Mi Sơn, nhiều năm như vậy, nhưng cảm giác say sưa đó mãi đến bây giờ vẫn không quên được.”

Ta chưa trả lời, hắn lại nâng mắt một lần nữa, vững vàng ôm ta như trước, mở miệng với Li Mạch: “Vừa rồi, cô nương nói trúng độc là có ý gì?”

Li Mạch cười lạnh: “Chuyện của Vương Phi mà người còn không biết, ngược lại còn muốn hỏi một người ngoài như ta sao?”

Ta nhớ lại những lời nàng vừa nói, cũng cảm thấy có chút nghi hoặc, nếu nói là ta trúng độc, thì sao bản thân lại không có nửa phần cảm giác, nghĩ tới điều này, không khỏi có chút nghi ngờ đưa mắt nhìn Tô Tu Miễn.

Vẻ mặt của hắn khắc ở trong gió tuyết làm ta nhìn không rõ lắm, chỉ có thể nghe thấy giọng nói của hắn thản nhiên vang lên: “Đã không có việc gì.”

Li Mạch đứng một bên không nhịn được nên lạnh lùng lên tiếng nói: “Ngươi có biết bởi vì nhận ra độc tính của “Thiên nhật tuý lan” ở trên người ngươi mà công tử đã hao tổn bao nhiêu là sức lực, người . . .”

“Li Mạch.”

Tô Tu Miễn lạnh nhạt gọi, lời nói vẫn còn chưa hết của Li Mạch liền dừng lại, cho dù là nàng không cam lòng, nhưng cũng chỉ gắt gao cắn chặt môi dưới, sau đó hạ xuống ánh mắt, không nói thêm một chữ.

Cánh tay đang ôm lấy ta của Nam Thừa Diệu đột nhiên căng thẳng, hắn còn chưa kịp lên tiếng, đã nghe giọng nói của Liễm gấp gáp vang lên: “Tại sao tỷ tỷ của ta lại trúng độc?”

“Được rồi, Liễm, chẳng phải ta đã không sao rồi hay sao?”

Ta lên tiếng để ngăn hắn tiếp tục truy hỏi, trong lòng lại không ngăn được cảm giác vô lực cùng lạnh lẽo.

“Thiên nhật tuý lan.” Độc dược vô sắc vô vị, độc tính lại chậm phát tác, nếu để lẩn vào thức ăn sẽ rất khó phát hiện, mà sau khi ăn vào lại không hề có cảm giác cũng không đau đớn, nên biểu hiện giống hệt với người bình thường.

Thật ra loại độc này cũng không hiếm lạ, không thâm độc, chỉ cần không có vị thuốc dẫn “Quy Tâm tán” hỗ trợ, đối với thân thể cũng không có quá nhiều tai hại, nhưng muốn hoàn toàn giải được độc, lại không phải là việc đơn giản.

“Thiên chủng phong tình văn tuý lan” *Tạm edit: Nghìn kẻ chung tình say tiếng lan, “lan” là hoa lan ấy*, chính là loại độc “Thiên Nhật tuý lan” này, bởi vì tuỳ vào người điều chế mà liều lượng ít nhiều khác nhau, cách giải cũng mỗi người mỗi vẻ, nếu không biết cụ thể phương pháp bào chế, mà còn cố chấp giải độc, chỉ một chút sơ xuất cũng có thể làm huyết mạch bị xoay chuyển, độc tố trong người vốn đang ngủ say trong nháy mắt liền có thể lấy mạng người.

Cho nên, nếu không phải là do đích thân người chế độc ra tay, thì dù rằng có phát hiện ra, cũng giải không được, nhưng hiện giờ ta lại bình yên vô sự, trong thiên hạ này, có thể làm được điều đó, chỉ có một mình Tô Tu Miễn.

Chỉ là, ta không biết, đến cùng là ai muốn hạ độc ta, còn là vì điều gì.

Có phần hoảng hốt, đảo mắt nhìn Nam Thừa Diệu, vành môi tuyệt đẹp của hắn đã không còn ý cười nguội lạnh, thay vào đó là khẽ mím chặt môi, tuy rằng sắc mặt vẫn không thay đổi, nhưng trên người lại phát ra hơi thở âm trầm khó dò.

“Xem ra là sự thật, chuyện xảy ra khi nào?” Giọng nói của hắn không hề mang theo chút cảm tình nào, lên tiếng hỏi Tô Tu Miễn.

“Không biết thời gian cụ thể là khi nào, nhưng độc nhiễm ở trên người nàng vẫn chưa tới nửa năm, bằng không cho dù là ta thì cũng không chắc chắn thành công.”

Nam Thừa Diệu nghe vậy, sắc mặt lại càng thêm lạnh lùng, cánh tay đang ôm lấy ta cũng không nhịn được mà tăng thêm sức lực, nửa năm trước, chính là thời điểm ta được gả vào Tam vương phủ, nói như vậy, độc ở trên người ta là bị nhiễm sau khi được gả cho hắn.

Tô Tu Miễn nhìn thấy dáng vẻ của hắn, chậm rãi lên tiếng: “Xem ra Tam điện hạ không hề biết chút gì về chuyện này, như vậy Thanh nhi cũng không cần thiết phải tiếp tục ở bên cạnh ngươi để rồi mỗi ngày đều không được bình yên.”

Nam Thừa Diệu cũng lẳng lặng nhìn hắn, khoé môi chậm rãi cong lên, vừa vững vàng ôm lấy ta, vừa ung dung mở miệng nói: “Thê tử của ta, nhất định sau này sẽ không gặp phải những chuyện như vậy, huống hồ, có cần thiết hay không, cũng phải hỏi Thanh nhi mới được.”

Cả người ta cứng đờ, may là hắn cũng không thật sự hỏi ta, còn Tô Tu Miễn chỉ thản nhiên liếc mắt nhìn ta, chậm rãi nhấc lên thanh kiếm của hắn, “Trầm Thuỷ Long Tước”.

Lòng ta liền hoảng sợ, lại nghe thấy giọng nói vừa lạnh nhạt vừa không mang theo nửa phần khoan nhượng của hắn vang lên: “Miệng nói cũng vô dụng, nếu Tam điện hạ muốn đưa Thanh nhi trở về, trước tiên phải tiếp được ba mươi chiêu của Tô mỗ, nếu như không thể thì cho dù là chính nàng nguyện ý cũng không được.”

“Công tử . . .”

Ta nghe thấy giọng nói lo lắng của Li Mạch, nhưng chỉ kịp gọi hắn một tiếng, liền bị ánh mắt lạnh lùng của hắn cắt ngang, trên dung nhan xinh đẹp đến khi sương ngạo tuyết đó mang theo sự hoảng loạn cùng u oán, nhưng chỉ có thể cắn răng không lên tiếng, hai mắt nhắm nghiền.

Ta muốn mở miệng nói gì đó thì giọng nói của Nam Thừa Diệu đã vang lên trong gió tuyết, thản nhiên mỉm cười: “Một hồi so kiếm ở trên núi Mi Sơn ngày đó, đến nay như hãy còn mới mẽ trong ký ức của tại hạ, hôm nay lại được tỷ thí một lần, cầu còn không được. Nhưng mà, Tô huynh khẳng định là chỉ trong ba mươi chiêu sao?”

Tô Tu Miễn chậm rãi bước tới trước, gương mặt thanh khiết ngạo nghễ: “Tam điện hạ có thể tiếp được ba mươi chiêu của Tô mỗ là đủ.”

Ta có phần khó hiểu, kiếm thuật của Tô Tu Miễn hiển nhiên là tuyệt diệu, nhưng ta cũng từng nghe hắn khen ngợi thế kiếm của “Chuyển Phách”, người như hắn sẽ không tuỳ tiện khen người khác, mà Nam Thừa Diệu lại có thể được hắn đánh giá như vậy, kiếm thuật tự nhiên cũng không yếu.

Mặc dù ta không biết dùng kiếm, nhưng cũng hiểu rõ, cao thủ khi so chiêu, bình thường trong vòng mấy trăm chiêu cũng chưa thể phân rõ thắng bại, nhưng hắn lại nói ba mươi, là vì điều gì?

Đang nghĩ ngợi, lại nghe thấy giọng nói của Nam Thừa Diệu vang lên lần nữa, mang theo ý cười thờ ơ lạnh nhạt: “Thì ra lời đề nghị này của Tô huynh là chỉ muốn thử tại hạ, cũng không phải muốn đoạt người, Tô huynh ưu ái với nương tử của ta, tại hạ xin thay mặt tạ ơn.”

Đôi mày vắng lặng mà thanh khiết của Tô Tu Miễn cũng không hề có chút biến động vì lời nói này của Nam Thừa Diệu, hắn thản nhiên nói: “Tam điện hạ bận việc triều chính, không có nhiều thời gian luyên kiếm, mà ba mươi chiêu của Tô mỗ, không phải ai cũng có thể tiếp được.”

Lúc này, Nam Thừa Diệu chỉ hơi nở nụ cười, không nói gì, ôm ta đi về phía Liễm: “Chăm sóc tốt cho tỷ tỷ của ngươi.”

Trong mắt Liễm, không kìm được ánh sáng hưng phấn, bất luận là Nam Thừa Diệu hay là Tô Tu Miễn thì kiếm thuật của bọn họ đã trở thành truyền kỳ trong lòng thế nhân, tuy nhiên hai người này, mặc dù tuổi vẫn còn trẻ mà đã nâng kiếm khắp giang hồ nhưng lại rất ít khi xuất thủ, mà một khi đã ra tay sẽ khiến cho người xem kinh ngạc si mê, vĩnh viễn khó quên.

Lần này có cơ hội được nhìn thấy bọn họ tỷ thí, mà Liễm lại yêu võ đến si thì làm sao có thể không hưng phấn như vậy.

Hắn vừa bảo hộ ta thoát ra ngoài phạm vi mà khí lực của đường kiếm có thể chạm tới, vừa nhìn không chớp mắt về phía hai bóng người xa xa.

Trong lòng ta hỗn loạn, cũng đưa mắt nhìn theo hắn, nhưng đột nhiên nghe thấy lời nói lạnh nhạt, bóng gió của Li Mạch rơi vào vành tai: “Có thể khiến cho hai đại kiếm khách tuyệt đỉnh trong thiên hạ tỷ thí vì ngươi, thể diện của Vương Phi đúng là không nhỏ, không biết trong hai người bọn họ, Vương Phi hi vọng ai thắng ai thua?”

Ta hơi nhắm mắt lại, sau lại mở lớn, không hề quay đầu nhìn nàng, mà bình tĩnh nhìn thẳng về phía trước, lên tiếng nói: “Đúng như lời nói của cô nương, bất luận là ai thắng ai thua, ta vẫn là Mộ Dung Thanh, Tam vương phi Nam Triều, điều này sẽ không hề thay đổi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.