Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Chương 64



“Nhị tỷ, ta không sao, tỷ ra ngoài đi, không cần phải xen vào.” Mặc dù Liễm vẫn còn quỳ không dám nhúc nhích, nhưng lại quay đầu lên tiếng với ta, gương mặt có vài phần lo lắng, hình như là đang lo cho ta, sợ rằng ta không chịu ra ngoài rồi lại làm phụ thân tức giận, sẽ phải cùng chịu phạt với hắn.

Ta nhìn vành môi nhợt nhạt của hắn mà lạnh run, vết thương ở trên lưng lại chảy máu, trong lòng không nén được sự đau nhói, tiết trời đầu mùa xuân vẫn còn rất lạnh, dù rằng thân thể của hắn rắn chắc nhưng dù sao cũng đã quen với cuộc sống sung sướng, sao có thể chịu được sự khổ sở như vậy.

Đôi mắt mẫu thân ngập lệ, nhưng nhìn thấy sắc mặt lạnh lùng của phụ thân, nên cuối cùng cũng không dám nhiều lời, chậm rãi buông bàn tay của ta ra.

Lòng ta khẽ thở dài, hạ xuống ánh mắt, đi đến trước mặt phụ thân quỳ xuống, nhẹ giọng mở miệng: “Phụ thân là nhất gia chi chủ *người chủ gia đình*, giáo huấn đệ đệ là việc nên làm, tuyệt đối không có chỗ để nữ nhi nói chen vào. Nhưng mà hiện tại Liễm vừa chiến thắng trở về, ngày mai trong Tử Kinh Cung còn có Lễ Chúc Mừng do Hoàng thượng đích thân an bày đang chờ đệ ấy, nếu như vắng mặt, đây là tội đại bất kính. Còn khi tham dự mà lỡ như Hoàng thượng nhìn thấy vết thương trên người đệ ấy, cũng sẽ khó mà ăn nói.”

Thần sắc phụ thân hơi thả lỏng, nhưng vẫn tái mặt không nói một tiếng, vì thế ta tiếp tục rũ xuống ánh mắt, nghiêm mặt nói nhỏ: “Chuyện lần này, đến cùng là do sai lầm của nữ nhi, nếu như Liễm không đến Mạc Bắc tìm ta, cũng sẽ không sinh ra nhiều chuyện rắc rối như vậy. Hiện giờ thấy hắn bị phạt, trong lòng nữ nhi thật sự rất khó chịu, nếu phụ thân nhất định không muốn tha thứ cho hắn, nữ nhi hiển nhiên cũng không dám nói thêm điều gì, đành phải cùng hắn quỳ gối chịu tội.”

Vừa dứt lời, Liễm đã vội vàng kêu lên: “Nhị tỷ, tỷ làm cái gì vậy, khí lạnh ở trên mặt đất nhiều như vậy, sao tỷ có thể chịu được? Có ai muốn tỷ gánh hết mọi chuyện đâu? Có ai bắt tỷ phải quỳ cùng ta? Là tự ta không muốn cưới Ý Dương công chúa, có quan hệ gì với tỷ?”

Ta không để ý tới hắn, lập tức quỳ ở bên cạnh, hắn càng lúc càng nóng nảy, bởi vì đang chịu gia pháp nên không thể đứng dậy, chỉ có thể luôn miệng nói với mẫu thân: “Mẫu thân, người nhanh bảo Nhị tỷ đứng lên đi!”

Sắc mặt của mẫu thân cũng lo lắng, chuyển hướng sang phụ thân: “Lão gia, ông xem này . . .”

Phụ thân cũng không để ý tới mẫu thân, khuôn mặt bình tĩnh nhìn ta: “Ngay cả chính nó cũng đã nói, tất cả chuyện này không liên quan đến ngươi, hiện tại ngươi làm như vậy có phải là đang uy hiếp ta?”

Ta hạ xuống ánh mắt, nói nhỏ: “Nữ nhi không dám, phụ thân trách đệ ấy, nữ nhi tự trách mình, chỉ có như vậy trong lòng mới bình yên.”

“Không dám? Ta thấy ngươi rõ ràng là như vậy!” Phụ thân giận dữ, lạnh lùng cười.

Trong lòng ta khổ sở, cúi đầu, không nói thêm gì, chỉ là đoan chính quỳ xuống, đối mặt với bài vị của tổ tiên.

Mẫu thân nhịn không được rơi lệ, hít sâu một hơi, lên tiếng với phụ thân: “Lão gia, bọn nhỏ không hiểu chuyện, ông tức giận là phải, nhưng mà ngàn vạn lần đừng làm hại đến sức khoẻ. Trước tiên, ta đưa ông về phòng nghỉ ngơi một chút, Liễm nhi ở đây, hãy để Thanh nhi nói chuyện với nó, tình cảm hai đứa rất tốt, lời nói của Thanh nhi nhất định nó sẽ nghe theo.”

Phụ thân lạnh lùng nói: “Bọn chúng dám uy hiếp ta, nàng cho rằng nó có thể khuyên đệ đệ của mình cái gì sao? Bọn chúng lớn rồi, vây cánh cứng cáp, trong mắt đã không còn người phụ thân như ta, càng không biết đến cái nhà này!”

Trong lòng ta đau xót, càng lúc càng hạ thấp ánh mắt, mạnh mẽ cắn chặt môi dưới, ép buộc bản thân không được rơi lệ.

Nhưng nước mắt của mẫu thân đã chảy thật dài: “Bọn nhỏ nếu không tốt, cũng là con cái của chúng ta, nhìn bọn chúng như vậy, ông không đau lòng sao? Hiện tại là lúc trời lạnh đất đống băng, hàn khí trong Từ Đường rất nặng, nếu như vì lạnh mà sinh bệnh thì biết làm sao, buổi tối ngày mai còn có Lễ Chúc Mừng do hoàng thượng đích thân chủ trì!”

Sau khi phụ thân nhìn ta và Liễm quỳ gối trước bài vị của tổ tiên thật sâu thì cuối cùng cũng không nói gì, phẩy tay áo bỏ đi.

Ta biết ông đã bỏ qua cho Liễm, nhưng trong đáy lòng lại không hề có một chút vui mừng, ta nhớ lúc ông cúi mình hành lễ với ta thì phát hiện mái tóc của ông đã điểm bạc, tâm tư đau xót, xuýt nữa là rơi lệ.

Hiển nhiên mẫu thân cũng không dám quan tâm đến ta và Liễm, vội vàng đi theo phụ thân ra khỏi Từ Đường, ta và Liễm cũng không dám đứng dậy, nên cứ quỳ như thế, ta không còn lòng dạ nào mà nói chuyện, hắn cũng luôn trầm mặc.

Mãi đến khi đại ca và Thanh Hạnh chạy vào Từ Đường, luống cuống đỡ chúng ta đứng dậy.

Đi đến Nam Sơn cư của Liễm, Thanh Hạnh vào gian trong giúp hắn bôi thuốc, đại ca dặn dò ta nên khuyên nhủ Liễm, sau đó liền đi nhanh về phía gian nhà của phụ thân.

Một mình ta lẳng lặng ngồi ở gian ngoài, Liễm sau khi được bôi thuốc, thay đổi xiêm y thì bước ra, đi đến bên cạnh ta, nói: “Nhị tỷ, phụ thân là giận ta, không liên quan đến tỷ, tỷ không cần phải tự trách, ông cũng vì bị ta làm cho tức giân nên mới nói ra những lời như vậy.”

Ta miễn cưỡng cười: “Ta biết.”

Hắn thấy ta như vậy, ngừng một chút, lại nói: “Tỷ vốn vì ta nên mới làm như vậy, cũng không phải thật sự có ý nghĩ bất hiếu muốn uy hiếp, phụ thân nhất định hiểu rõ, chúng ta cũng đều biết, vì vậy tỷ đừng tiếp tục nghĩ đến việc đó.”

Ta cười khổ: “Chính là, cho dù là cố ý hay vô ý, ta cũng đã nhẫn tâm đối đầu với phụ thân.”

Hắn sững sờ, vội vàng cất cao giọng nói: “Đó cũng là vì . . .”

“Được rồi Liễm, đệ không cần phải tìm cách trấn an ta.” ta lên tiếng cắt ngang lời hắn: “Có lỗi hay không, có nên hay không, kỳ thật trong lòng đều hiểu rõ, ta không hề hối hận, như vậy là được rồi.”

Hắn không nói gì, chỉ nhìn ta thật sâu, mà ta cũng không muốn tiếp tục nghĩ ngợi, mở miệng chuyển đề tài: “Thế nào, vết thương trên người đệ có còn đau không?”

Hắn lắc lắc đầu: “Một chút tổn thương nhỏ thôi, ta chỉ sợ phụ thân bị ta chọc tức rồi hại đến thân thể.”

Ta nhẹ nhàng thở dài: “Đệ cũng biết sẽ làm phụ thân tức giận, sao tính tình vẫn cố chấp như vậy?”

Hắn lạnh lùng khẽ nhướng mày: “Công chúa hoàng gia, có người nào không phải là ngọn đèn cạn dầu, mà Ý Dương công chúa lại càng tốn dầu hơn. Hãy nhìn xem những việc mà nàng ta làm, không nói đến chuyện tuyển những thiếu niên anh tuấn trong khắp thiên hạ đến cung của nàng để cùng chơi đùa, chỉ cần việc thân thiết quá mức với triều thần là đã đủ, một nữ nhân, sao lại có dã tâm như vậy, muốn ta cưới nàng, không bằng ta trực tiếp đi xuất gia!”

Ta nhẹ nhàng thở dài: ” Nếu đệ không muốn thì có thể nói rõ nguyên nhân với phụ mẫu, hoặc là có thể nói với phụ thân và mẫu thân rằng tuổi đệ còn nhỏ, không muốn lập gia đình nhanh như vậy, phụ mẫu thương yêu đệ, nhất định sẽ khoan nhượng, tội gì mà phải kiên quyết như thế, đưa mọi chuyện đến chỗ bế tắc đây?”

Giọng nói của hắn nghe có chút u buồn: “Nhị tỷ, tỷ biết ta xưa nay ghét nhất là quanh co lòng vòng, với người ngoài thì có thể bất đắc dĩ, nhưng ta không muốn với người thân của mình cũng như vậy. Ta cứ tưởng rằng phụ thân và mẫu thân sẽ hiểu rõ, cũng sẽ không ép ta, nhưng thật không ngờ lại như vậy.”

Ta có hơi đau lòng, đang muốn lên tiếng trấn an hắn vài câu, nhưng hắn cũng đã rất nhanh điều chỉnh tâm tình, mỉm cười với ta, chỉ là không biết đã thật sự bình thường trở lại, hay vì không muốn ta lo lắng.

Ta khẽ thở dài: “Vậy tiếp theo đệ định thế nào?”

Hắn cười với ta: “Ta đã suy nghĩ rất kỹ, tỷ không cần phải lo lắng.”

Ta có chút nghi hoặc, đang muốn lên tiếng hỏi, thế nhưng thấy hắn rõ ràng là không muốn nhiều lời, thả lỏng thân thể tựa mình lên song cửa, thay đổi đề tài cười nói với ta: “Nhị tỷ, đều tại tỷ, nếu không vì tỷ thì ta vẫn còn bình yên ở biệt uyển, săn Bạch Hổ trong rừng phong, bây giờ thì ngược lại, Bạch Hổ không thấy đâu, chỉ thấy mỗi công chúa có muốn mặc kệ cũng không được, Nhị tỷ, tỷ nói xem, tỷ bồi thường cho ta thế nào đây?”

Tuy rằng ta vẫn có chút không yên lòng, nhưng thấy dáng vẻ thoải mái không hề cố ý đó của hắn, cũng chỉ có thể mỉm cười phối hợp: “Đi săn Bạch Hổ tốt như vậy sao? Thật không biết đệ nghe ở đâu mà nói rằng trong rừng phong kia có Bạch Hổ, lúc nào cũng khăng khăng quan tâm như vậy.”

Hắn cười nói: “Không phải là có người nói Tam điện hạ khi mười ta tuổi đã đánh hạ Bạch Hổ từ trong rừng phong, cứu về một mạng người hay sao, đệ đệ của tỷ cũng không thể thua kém.”

Ta cười khẽ một tiếng:”Lời đồn đại như vậy mà đệ cũng tin tưởng à?”

Hắn cười cười, mở miệng: “Ta không tìm được Bạch Hổ, nên cũng tưởng đó là lời đồn đại, sau này khi hỏi Tần Chiêu thì mới biết không phải. Thật sự năm Tam điện hạ mười ba tuổi đã cứu về tính mạng của tiền triều công chúa dưới móng vuốt của Bạch Hổ, nhưng vì sao đến lượt ta, chỉ có công chúa mà không có Bạch Hổ?”

Lời nói của hắn rơi xuống, rơi lên đáy lòng của ta, cảm giác chua chát.

Phong Lâm Bạch Hổ, vốn dĩ chưa bao giờ suy nghĩ quá nhiều, nhưng mà hiện tại, muốn không để ý cũng không còn khả năng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.