Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Chương 68



Ta ngồi cùng ngự liễn với Nam Thừa Diệu, chạy về hướng Tử Kinh Cung, tinh thần vốn không yên, vì vậy mà luôn trầm mặc, còn Nam Thừa Diệu cũng nhắm mắt không nói một lời, cả một đoạn đường im lặng mãi cho đến khi ngự liễn dừng lại ở Thừa Thiên môn.

“Kính mời Tam điện hạ, Tam vương phi rời liễn vào cung.”

Giọng nói lanh lãnh cung kính của thái giám dẫn đường vang lên ở bên ngoài, ta định đứng lên, nhưng khi đưa mắt nhìn về phía Nam Thừa Diệu thì hắn vẫn không cử động.

“Điện hạ.” Ta nhẹ nhàng gọi hắn.

Hắn mở mắt ra, nhìn ta thật sâu, bất chợt cánh tay phải vươn đến vuốt nhẹ lên đôi má của ta.

Nhất thời không nghĩ đến nên ta lui về sau theo bản năng, nhưng hắn lại không cho phép, tay trái nhanh chóng giữa chặt chiếc eo của ta.

“Điện hạ . . .”

Trên ngón tay của hắn có một vết chai rất mỏng vì luyện kiếm, thô ráp chậm rãi vuốt ve đôi má của ta, ta có chút khó hiểu gọi hắn, nhưng lại đối diện với ánh nhìn chăm chú mà thâm trầm như đêm của hắn, chầm chậm mang theo chút hoảng hốt.

Hắn vững vàng khoá chặt đôi mắt của ta, sau đó mở miệng, giọng nói rất nhẹ, chỉ có hai người chúng ta mới có thể nghe thấy, nhưng mà mỗi một từ vừa dứt khoát lại vừa nặng trĩu : “Thanh nhi, ta muốn nàng nhớ rõ những lời nói ở ‘Phong Lâm Vãn’ đêm qua, mặc kệ là xảy ra chuyện gì, ta muốn nàng tin ta, không được cái gì cũng đều tự mình chịu đựng, ưu tư quá nhiều để rồi tự tổn hại bản thân.”

Lời nói thoát ra, hắn cũng không chờ ta trả lời, thậm chí cũng không cho ta có thời gian thích ứng, lập tức thu hồi cánh tay của mình, sau đó thản nhiên lên tiếng đáp lại với người bên ngoài.

Lập tức liền có người giúp chúng ta mở màn xe, ta nhìn vành môi của hắn lại mang theo nụ cười thờ ơ, đáy mắt lạnh nhạt trấn tĩnh, chậm rãi xuống xe, đứng ngược chiều ánh sáng, cũng không hề quay đầu nhìn ta.

Ta từ từ đưa tay cho tên thái giám dẫn đường đang khom người cúi đầu phía dưới ngự liễn, bước xuống, đi theo sau Nam Thừa Diệu, một đường đi qua Gia Đức môn, Thái Cực môn, Chu Minh môn, Lưỡng Nghi môn, cuối cùng là tới trước Tuyên Chính điện.

Trên gương mặt của ta vẫn còn dư âm hơi ấm trên bàn tay của hắn, lại có thêm ánh mặt trời ấm áp bao quanh, nhưng mà, không biết vì sao, đáy lòng lại cảm thấy lạnh.

“Hoàng thượng có chỉ, truyền Tam điện hạ, Tam vương phi vào điện ——”

Công công tuyên lễ lớn giọng hô to, ta và Nam Thừa Diệu chậm rãi bước vào, liếc mắt một cái liền nhìn thấy thiên tử ngồi trên thềm ngọc cao cao, thân mặc long bào, thần sắc có vẻ tốt hơn so với ngày hôm qua.

Còn nhìn thấy Khánh phi nương nương đã lâu không gặp, hôm nay nàng chọn chiếc váy lụa màu lam thêu Mẫu Đơn, tay cầm một quyển quyển trục *tranh cuốn*, không biết là đang mỉm cười dịu dàng nói cái gì với thiên tử, nhưng thấy vẻ mặt của hoàng thượng trông cực kỳ vui vẻ.

Lễ chào trôi qua, thiên tử ban ân, cho phép ta và Nam Thừa Diệu ngồi trên cấp bậc đầu tiên của thềm ngọc, còn Triệu Mạc cùng Âu Dương Hiến đã đến từ sớm, đang ngồi trên ghế dưới thềm ngọc.

“Diệu nhi, ngươi thấy bức hoạ này thế nào.”

Hoàng thượng tiếp lấy quyển trục từ trong tay Khánh phi nương nương, ý bảo thái giám hầu hạ ở phía sau chầm chậm mở ra cho chúng ta, ta và Nam Thừa Diệu liền đứng dậy nhìn tới, trời tuyết mờ ảo, ngựa sắt lưỡi thương, chiến đấu ác liệt, khí thế như cầu vồng.

Hoàng thượng mỉm cười lên tiếng: “Khánh phi đặc biệt vẽ nên bức ‘Tuyết thiên phá trận đồ’ này, chúc mừng quân ta chiến thắng trở về.”

Nam Thừa Diệu cũng mỉm cười đáp: “Bút pháp của nương nương như thần, nhi thần thay mặt tam quân tạ ơn.”

Khánh phi yêu kiều cười: “Tam điện hạ dẫn binh đại thắng Bắc Hồ, nâng cao uy nghi của Nam Triều chúng ta, tư thế oai hùng mà dũng mãnh phi thường, không có bút mực nào có thể nói hét. Bổn cung chính là cảm động trước sự trung hiếu của hoàng tử với Thánh thượng, điện hạ lại là một lương thần tài đức vẹn toàn của Nam Triều chúng ta, nên mới nhất thời xúc động mà đề bút, vì vậy mới gọi bức tranh này là ‘Tuyết thiên phá trận đồ’, mong Tam điện hạ và hai vị tướng quân không chê cười.”

Nam Thừa Diệu cùng với Triệu Mạc và Âu Dương Hiến khi nghe vậy hiển nhiên phải đứng dậy ta ơn, ánh mắt Khánh phi dịu dàng nhìn Nam Thừa Diệu, sao đó lại chuyển tầm mắt về phía Hoàng thượng mỉm cười nũng nịu, nói: “Bệ hạ, chuyện vừa rồi thần thiếp cầu xin người, bệ hạ đồng ý với thần thiếp đi.”

Hoàng thượng cười lên tiếng: “Tại sao trẫm lại không đồng ý với tấm lòng khổ công lo nghĩ này của ái phi, mặc dù là nàng không mở miệng yêu cầu, trẫm cũng định sẽ đề chữ lên bức hoạ này.”

Vừa nói xong, vừa phân phó thái giám hầu hạ phía sau chuẩn bị bút mực.

Người được hầu hạ cho quân vương quả nhiên làm việc vô cùng nhanh nhẹn khéo léo, có lẽ là trong lúc Khánh phi xin chữ của hoàng thượng, bút mực này đã được chuẩn bị, bởi vậy khi hoàng thượng vừa dứt lời, liền có tiểu thái giám từ bên ngoài Tuyên Chính điện mang bút mực nối bước nhau tiến vào.

Thánh Thượng ngưng thần trong chốc lát, nâng tay múa bút vẩy mực ——–

“Tuyết thiên tinh kỳ diêu duệ ảnh, canh thôi phi tương truy bắc man.

Tương quân bách chiến xuyên kim giáp, trượng phu nhất nặc thệ hứa quốc.

Sóc khí trường xu phân túng hoành, giáp quang ánh nhật diệu kim lân.

Công thành hoàn sư nhân tẫn tiện, uy dương nam triêu hà sơn khoát.”

*Trời tuyết cờ bay động bóng người,

Giục thêm tướng sĩ đuổi Bắc man. *man: man rợ ấy*

Tướng quân bách chiến mặc kim giáp,

Trai tráng thề nguyền với nước non.

Khí thế lướt nhanh như vũ bão,

Giáp sáng ánh trời phát kim quang.

Đoàn quân thành toàn niềm ao ước,

Nâng uy Nam Triều khắp núi sông.

*Bạch Liên phỏng dịch, có chỉnh sửa đôi chút nhá ^^.*

Một chữ “Khoát” cuối cùng vững chắc, Khánh quý phi vỗ tay cười nói: “Thơ hay, chữ tốt, bức hoạ này của thần thiếp có thể được bệ hạ đích thân đề bút nên những câu chữ đặc sắc như vậy, thật sự là đã thoả lòng, có đến ba đời sau cũng không hối tiếc!”

Hoàng thượng mỉm cười đem bút trao cho tiểu thái giám, sắc mặt ẩn chứa vẻ tự mãn.

Mà Nam Thừa Diệu cũng mỉm cười bước đến: “Phụ hoàng chỉ tiện tay viết chữ nhưng lại vô cùng hoa lệ, thần khí phi phàm, tài mạo cùng với sự minh mẫn vẫn như trước đây, không hề suy yếu.”

Khánh phi vừa cầm quyển trục lưu luyến không rời, vừa mỉm cười khen ngợi không ngớt: “Tạm thời không nói đến câu thơ này tuyệt diệu thế nào, chỉ cần nhìn vào chữ viết, lực bút mạnh mẽ, cứng cáp có thần, bệ hạ đúng là nhất thủ hảo tự *có tay viết đẹp*, làm thần thiếp thật sự yêu thích!”

Nam Thừa Diệu tiếp lời: “Lúc trẻ phụ hoàng đã có tài viết chữ đẹp, hiện giờ lại dụng bút như tâm, nên càng thêm có thần, chỉ tiếc ta dù có mô phỏng theo thế nào thì cũng không thể luyện ra được khí khái đó.”

Hoàng thượng ha ha cười: “Thời niên thiếu ngươi không ở bên cạnh ta, đến lúc trưởng thành nét chữ đã định hình nên sau này sẽ không dễ đổi, chỉ là hiện tại nét bút của ngươi dù rằng không giống ta, nhưng cũng rất khả quan.”

Khánh phi vừa cẩn thận đem bức hoạ trong tay giao cho thái giám, ý bảo bọn họ mang xuống để Triệu Mạc và Âu Dương Hiến cũng được thưởng thức bút tích của Thánh thượng, vừa cười nói với hoàng thượng: “Chữ Tam điện hạ thần thiếp chưa từng gặp qua, nhưng mà theo như thần thiếp nhận thấy thì trong các hoàng tử, chữ viết có được phong thái của bậc quân vương e rằng chỉ có thái tử, năm trước khi hoàng thượng thọ yến, thái tự đã tự mình viết [Hiếu kinh] để làm quà mừng, thần thiếp nhìn thấy nét chữ kia, thật sự là học được bảy tám phần từ hoàng thượng.”

Hoàng thượng gật đầu cười: “Chữ của hắn, vốn do ta cầm tay dạy dỗ từ nhỏ, hiển nhiên là giống một chút.”

Mà bên này, khi Triệu Mạc xem qua quyển trục cũng không khỏi thuận miệng phụ hoạ theo: “Quả thực, chữ của thái tử điện hạ rất giống với hoàng thượng, đúng là hổ phụ sinh hổ tử, chính xác là phong thái hoàng tộc.”

Âu Dương Hiến mỉm cười đánh hắn một quyền: “Ngươi ồn ào càn rỡ gì vậy, chúng ta đều là những tên thô kệch sống trong quân doanh, lại luôn trấn ở Mạc Bắc, ngươi nói thử xem, lúc nào mà ngươi có cơ hội nhìn thấy chữ viết của thái tử điện hạ? Hơn nữa, đừng nói là chúng ta, trong thiên hạ này có ai là không biết chữ của thái tử điện hạ ngàn vàng khó kiếm, tuyệt đối là không được truyền ra ngoài, ngươi đi đâu mà nhìn thấy?”

Bọn hắn vốn ở trong quân đội nói chuyện không chút e dè đã quen, may là hoàng thượng cũng có nửa đời người cưỡi trên lưng ngựa trải qua chiến tranh nên cũng không so đo, nhưng Khánh phi khi nghe vậy thì nhịn không được mà che miệng cười thành tiếng.

Gương mặt Triệu Mạc ửng hồng, vội vàng giải thích: “Thật sự, lúc trước thần đưa người đi niêm phong Đổng phủ, bên trong thư phòng của Đổng Địch có một bức văn tự của thái tử điện hạ, cho nên thần mới biết . . .”

“Triều Mạc, chớ nói bậy.” Lời của hắn còn chưa dứt đã bị Nam Thừa Diệu kiên quyết ngăn lại: “Đổng Địch là tội nhân mưu phản, văn tự của thái tử điện hạ sao có thể ở trong phủ của hắn.”

Gương mặt Triệu Mạc đột nhiên hoảng sợ, cả người cứng lại không biết phải làm sao cho phải.

Trong lòng ta cũng đã hiểu ra, hàng mi khẽ hạ thấp im lặng không nói, chỉ nghe thấy giọng nói của thiên tử không mang theo một chút tình cảm gì vang vọng trong không gian yên tĩnh của Tuyên Chính Điện: “Nếu như trước đây ngươi chưa từng gặp qua chữ của thái tử, làm sao ngươi có thể khẳng định bức văn tự kia là do chính tay thái tử viết ra đây?”

Triệu Mạc lập tức quỳ trên mặt đất, dập đầu lên tiếng nói: “Vi thần đáng chết!”

Ánh mắt Hoàng thượng xuyên qua Thập Nhị Lưu Miện(1) nhìn hắn, nét mặt không chút biểu cảm như trước, mở miệng nói: “Trẫm đang hỏi ngươi, nói.”

Triệu Mạc cắn răng, vẫn quỳ trên mặt đất như cũ, không dám đứng dậy, sau đó mới run rẩy đáp: “Vi thần, vi thần nhìn thấy trên bức văn tự kia có con dấu của thái tử điện hạ, cho nên mới cho rằng . . . .Vi thần đáng chết! Xin hoàng thượng tha tội!”

Màu ngọc đỏ, trắng, vàng, đen lay động, nhìn không rõ nét mặt của thiên tử, nhưng giọng nói vẫn lạnh lùng truyền đến như trước: “Hiện tại bức văn tự kia ở đâu?”

Triệu Mạc phủ phục trên đất, giọng nói càng lúc càng run lên: “Đổng phụ bị tịch biên tài sản, tất cả đã được nộp lên Hình bộ, do Hình bộ lập hồ sơ niêm phong lưu giữ, vậy bức văn tự kia, chắc hẳn cũng ở đó . . .”

Không đợi hắn nói xong, hoàng thượng đã phất phất ống tay áo, hạ lệnh: “Người đâu, lập tức đến Hình Bộ kiểm tra những vật được tịch thu từ Đổng phủ, tìm cho ra bức văn tự có con dấu của thái tử mang đến đây, không được sai sót!”

——————–

(1) đã chú thích ở

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.