Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Chương 77



Từ xưa đến nay, việc tiến dâng mỹ sắc để lôi kéo lòng người, cũng không phải là hiếm.

Đối với những kẻ hoang dâm, tham mê nữ sắc mà nói thì khi đối diện với sắc đẹp thế này, hiển nhiên là mừng rỡ nhận lấy, mà lại càng nhiều càng tốt, nhưng ta hiểu rõ Nam Thừa Diệu cũng không phải là người như vậy, dù rằng hắn muốn lưu cho thế nhân một hình tượng bất cần đời như thế.

Ngay cả Đỗ Như Ngâm có dung nhan tựa tiên tử đến mỹ nhân cũng khó cầu, ta cũng không tin Nam Thừa Diệu lại bị sắc đẹp của nàng thu hút đến nỗi rơi vào sự kiểm soát của người khác, lại càng không tin, sau khi hắn vừa mới cầm tay ta giải bày liền khinh địch như vậy, rơi vào lưới tình do những nữ nhân kia làm ra.

Cho nên, suốt trên con đường đến ngự hoa viên, mặc dù trong lòng ta không được thoải mái, nhưng tận dưới đáy lòng cũng không quá tin tưởng, để tâm đến lời nói của tiểu cung nữ kia.

Thậm chí khi ta đã tận mắt nhìn thấy, giữa trăm hoa đua nở, nàng kia uốn lượn tung bay làn váy, dung mạo hòa cùng dáng vẻ, còn hắn ở một bên nâng bút họa tranh, nét mặt dịu dàng thì ta vẫn còn âm thầm nghi ngờ.

Ta tự nói với mình, xưa nay cũng không phải chưa từng có qua tiền lệ như vậy, tiếp nhận mỹ nhân cũng có thể không quan hệ gì đến hồng nhan ở bên mình, hắn nhận chẳng qua chỉ là thế lực ở phía sau nàng, chỉ là một loại hình thức.

Nhưng, lời nói của Ý Dương công chúa như vẫn còn văng vẳng bên tai, đây cũng không phải là lần đầu tiên nàng có ý lấy lòng Nam Thừa Diệu, trước đây, dù rằng hắn không kháng cự, nhưng cũng không tiếp nhận, vì sao, hôm nay lại khác đi.

Một đoạn Chiếu Ảnh vũ, lộng lẫy rực rỡ, tuyệt sắc khiến người khác đui mù, cho nên cũng không có ai phát hiện ta đã đến.

Ta chậm rãi dừng lại bước chân, nhìn thấy vẻ quan tâm dịu dàng ở giữa đôi mày của hắn thật quá mức chân thực, lại mang theo một chút cảm giác xa lạ mơ hồ, lồng ngực khẽ nhói đau, lời nói tắt nghẹn nơi yết hầu, cũng không thể mở miệng hỏi, tất cả những chuyện này có phải cũng chỉ vì một đoạn Chiếu Ảnh vũ?

Đúng lúc này, Đỗ Như Ngâm vừa hoàn điệu múa, mỉm cười đi đến trước mặt Nam Thừa Diệu, nhẹ nhàng hạ bái, sắc mặt hồng hào, đôi má hây hẩy, ngượng ngùng hạ rèm mi, vẻ phong tình làm rung động lòng người như vậy, sợ rằng trong thiên hạ này có lẽ cũng không có mấy người nam tử không động tâm.

Nàng không hề kiêng dè, cũng không chờ Nam Thừa Diệu lên tiếng gọi nàng, mà nhẹ nhàng nghiêng người đến muốn nhìn xem bức họa trong tay Nam Thừa Diệu, nhưng hắn mỉm cười nhanh tay dời đi, Đỗ Như Ngâm không thấy được bức tranh, ngược lại còn mất thăng bằng, vừa vặn ngã vào trong lòng Nam Thừa Diệu, dung mạo như hoa như ngọc lập tức đỏ bừng.

“Ngâm Ngâm nhảy múa đến mệt mỏi sao?” Nam Thừa Diệu khẽ mỉm cười đỡ nàng dậy từ trong lòng.

Ánh mắt Đỗ Như Ngâm như làn thu thủy, mỉm cười giận dỗi, nhu mì nói: “Điện hạ còn nói vậy, mỗi lần họa xong bức tranh, cũng không cho người ta xem, ngày mai Ngâm Ngâm cũng không múa cho Điện hạ nhìn!”

Trong lời nói ẩn chứa tình ý oán trách, tất cả cung nữ thái giám hầu hạ ở một bên đều âm thầm mỉm cười, chỉ là không dám cười ra tiếng, nhưng cách đó không xa, Ý Dương công chúa ngồi dưới tán ô cũng không nhịn được mà “Khì” một tiếng: “Lời như thế mà Ngâm Ngâm cũng nói được, tựa như con mèo con làm nũng, bất quá thì có thể lừa được ta, nhưng sao có thể uy hiếp được Tam ca ca của ta nha?”

Gương mặt Đỗ Như Ngâm lại càng hồng hào, buồn bực nói: “Tại sao công chúa cũng giúp Tam điện hạ trêu đùa Ngâm Ngâm, Ngâm Ngâm không phục!”

Ý Dương công chúa cười nói: “Ta chỉ nói sự thật thôi, chuyện của hai người các ngươi cứ từ từ giải quyết, ta cũng không giúp ai, không giúp ai, đừng có kéo ta vào nha.”

“Công chúa . . .” Đỗ Như Ngâm túng quẫn nói, rồi lại không biết nên mở miệng thế nào, vì thế chỉ gọi một tiếng liền dừng lại, dáng vẻ ngượng ngùng làm bất kì ai nhìn thấy cũng sinh lòng say mê.

Nam Thừa Diệu, cũng không ngoại lệ.

Hắn khẽ mỉm cười, một tay cầm bức tranh, một tay vươn đến giúp nàng vuốt lại mái tóc đã hơi hỗn độn vì nhảy múa, mở miệng nói: “Cửu muội, muội biết rõ Ngâm Ngâm tính tình thuần lương e thẹn, cũng đừng có trêu chọc nàng.”

Ý Dương công chúa nũng nịu nói: “Trêu một chút, trêu một chút, cũng không đến nỗi đau lòng chứ, Tam ca ca, từ nhỏ đến lớn, Hi nhi chưa từng thấy huynh nói giúp ta một câu nha?”

Nét hồng trên gương mặt Đỗ Như Ngâm đã muốn quá mức, vô cùng thẹn thùng, còn Nam Thừa Diệu thì mỉm cười nói với Ý Dương công chúa: “Cửu muội thông minh lanh lợi từ nhỏ, lại được phụ hoàng yêu thương, có ai dám khi dễ muội, cần gì ta phải giúp đỡ?”

Ý Dương công chúa thản nhiên mỉm cười, đang định nói gì đó, nhưng không biết vì sao mà thấy được ta, sau khi ngẩn người liền lập tức mỉm cười ngọt ngào, tay ngọc khẽ động trước gió: “Tam tẩu tẩu, sao tẩu cũng đến, mau tới đây!”

Ta nhìn thấy bóng dáng Nam Thừa Diệu hình như cứng đờ, nhưng chỉ trong một lát liền khôi phục như thường, hắn chậm rãi đưa mắt nhìn ta, bên môi vẫn là ý cười vân đạm phong khinh, ánh mắt thâm trầm như đêm, thâm sâu yên tĩnh vô cùng, càng không thể đọc được cảm xúc của hắn.

“Sao Vương phi đến đây?” Hắn vừa hỏi vừa lẳng lặng thu hồi bức họa trong tay.

Ta đứng trong bóng râm khẽ hít sâu một hơi, không muốn những người trước mắt có thể nhìn thấy một chút nào tâm tình hiện tại của mình, cho nên ta đứng thẳng lưng, sau đó nở nụ cười hoàn mỹ, lên tiếng: “Nghe nói bệnh đau đầu của phụ hoàng trở nặng, vừa may ta biết được một phương thuốc cổ truyền, cho nên mới tiến cung xem thử có hữu dụng hay không.”

“Đã tham kiến phụ hoàng chưa?” Hắn vẫn mở miệng hỏi như trước, không hề có chút kinh hãi.

Ta gật đầu: “Phụ hoàng đã nằm ngủ, cho nên Thanh nhi đang định hồi phủ.”

Hắn chưa nói gì, Ý Dương công chúa đã vượt lên trước, cười nói bên cạnh: “Phụ hoàng nằm ngủ sao? Đúng là quá tốt, xem ra Tam tẩu tẩu thật sự biết y thuật, vừa rồi ta còn tưởng rằng tẩu vì lo lắng cho Tam ca ca, nên mới lấy cớ tiến cung!”

Ta khẽ cười: “Công chúa thật biết đùa, Điện hạ ở trong cung an dưỡng, mọi chi tiêu ẩm thực đều do phụ hoàng quan tâm xem xét, sao ta có thể lo lắng đây?”

Đôi mắt sáng của Ý Dương công chúa khẽ động, nũng nịu cười nói: “Tam tẩu tẩu thật là biết nói chuyện, chỉ có điều, Hi nhi nói lo lắng ở đây cũng không đơn giản là chuyện chi tiêu ẩm thực!”

“Cửu muội.” Nam Thừa Diệu thản nhiên lên tiếng, vẻ mặt lại càng lạnh nhạt, nhìn không thấy một chút cảm xúc dư thừa nào.

Ý Dương công chúa che miệng cười: “Không nói, không nói, để Tam ca ca tự mình giải quyết đi.”

Vừa nói xong, liền nhìn về phía Đỗ Như Ngâm nói: “Ngâm Ngâm, còn ngẩn người ở đó làm gì, không mau lại đây gặp Tam tẩu tẩu của ta.”

Đỗ Như Ngâm nghe vậy, chầm chậm bước đến, nhẹ nhàng hạ bái với ta, đoan chính tao nhã cúi người thi lễ: “Dân nữ Đỗ Như Ngâm tham kiến Tam Vương phi.”

Ta khẽ cười: “Đỗ cô nương không cần đa lễ.”

“Tam tẩu tẩu còn nhớ Ngâm Ngâm sao?” Ý Dương công chúa mỉm cười hỏi.

Ta vẫn hờ hững nở nụ cười như trước: “Đêm đó, ở trên Thanh Hòa điện, hình ảnh Đỗ cô nương nhẹ múa Chiếu Ảnh vũ như vẫn còn mới mẻ trong kí ức, sao có thể không nhớ đây.”

Ý Dương công chúa mỉm cười híp mắt, mở miệng nói: “Ngâm Ngâm không những nhảy múa rất đẹp, Tam tẩu tẩu cũng biết, Tam ca ca của ta là người luôn chú ý xoi xét mọi việc, những cung nữ trong Dục Thuận điện kia sao có thể hầu hạ được, trong khoảng thời gian này đều là do Ngâm Ngâm tận tâm hầu hạ.”

Ta hít một hơi thật sâu, nụ cười càng ngày càng đoan chính thanh nhã, nhẹ lời nói với Đỗ Như Ngâm: “Lúc đến Dục Thuận điện, ta cũng đã nghe qua, đang nghĩ phải tìm một cơ hội cảm tạ Đỗ cô nương thật tốt, trong cung còn có quy cũ, nên ta cũng không dám tùy tiện tiến cung, nhưng lại lo lắng cung nữ bên người hầu hạ điện hạ không vừa lòng, cũng may nhờ có Đỗ cô nương gánh vác.”

Ý Dương công chúa không nói gì, tuy là mỉm cười, nhưng ánh mắt khi nhìn ta bất giác trở nên thâm sâu hơn, ta nhắc đến quy cũ, mặc dù Đỗ Như Ngâm là do nàng đưa vào cung nên cũng không có ai nói điều gì, nhưng nếu cứ thường xuyên như thế, đến cùng vẫn là không hợp với phép tắc, dù rằng lời nói của ta rất nhẹ nhàng ân cần, nhưng cũng có ý ám chỉ việc nàng ta nâng đỡ Đỗ Như Ngâm ngược lại còn khiến bản thân trở nên thấp kém, giống như một câu vô ý nhưng cũng tỏ rõ chẳng qua ta xem nàng ấy chỉ như một cung nữ mà thôi.

Đỗ Như Ngâm khẽ hạ ánh mắt, nhẹ nhàng đáp: “Vương phi nói như vậy, dân nữ thật sự sợ hãi, những việc dân nữ làm đều là chuyện nhỏ, sao có thể gánh vác nỗi lời cảm tạ từ trong kim khẩu của Vương phi.”

Ta khẽ cười, đang định lên tiếng, Ý Dương công chúa đã tranh trước một bước, cười nói: “Đã lâu không thấy Ngâm Ngâm nói chuyện câu nệ như vậy, thật là khó chịu, Tam ca ca huynh nói xem có phải vậy không?”

Tuy là nàng hỏi Nam Thừa Diệu, nhưng cũng không chờ hắn trả lời, lập tức lên tiếng: “Theo ta thấy, ngươi với Tam tẩu tẩu của ta cũng không kém nhau mấy tuổi, không bằng gọi nàng ‘Tỷ tỷ’ đi, dù sao thì mấy ngày nữa . . .”

Lời nói của nàng càng lúc càng nhẹ, giọng nói cũng ngày càng mập mờ, cuối cùng khẽ ngân nga một chút, đôi tay ngọc nhẹ che lên môi, nở nụ cười có ý sâu xa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.